"Không đến mức ấy," Giang Khoát không để tâm đến giọng điệu cậu ta, "Tôi chỉ cảm thấy treo luôn lên thì tiện hơn."
"Trải giường trước đi, không phải mày muốn ngủ sao?" Đại Pháo nói.
"Ờ." Giang Khoát cảm thấy có lý, hai người bắt đầu trải giường.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Đại Pháo vỗ vỗ tay, đứng nhìn một đám không biết bao nhiêu là nếp nhăn trên chiếc giường đơn, rồi lại đưa tay kéo kéo, đám nếp nhăn lại bị kéo dồn sang một bên. Cậu ta gật gật đầu: "Thôi được rồi đấy, cứ nằm lên rồi cũng chẳng cảm thấy gì đâu."
Giang Khoát nhìn qua ba chiếc giường kia, ngoại trừ giường của mặt nghiêm túc được trải ga vô cùng hoàn mỹ thì hai chiếc kia cũng chẳng khá hơn giường cậu là bao. Được rồi, nói trắng ra, như này là cậu cũng đạt chuẩn rồi.
Mấy thứ đồ còn lại, Giang Khoát lần lượt nhét hết vào đủ các ngóc ngách trong địa bàn của mình.
"Được rồi, cứ thế này đi đã, tao mệt sắp chết rồi," Giang Khoát ngã vật ra giường. Cậu vốn định đi tắm rửa trước, nhưng không khí trong phòng bây giờ không được vui vẻ cho lắm, cậu cũng không muốn động đậy. Giang Khoát lấy mấy cái thẻ hội viên trong ví ra, "Pháo, mày kiếm cái khách sạn nào đó nghỉ ngơi trước đi. Xem có thẻ nào dùng được thì dùng. Buổi chiều họ đến lấy xe, nếu như tao chưa dậy, mày cứ dẫn thẳng ra bãi giữ xe ấy."
"Mày dậy được mới là lạ, số lưu trong máy là của tao đấy, mày dậy thì gọi cho tao." Đại Pháo cầm thẻ, nhìn quanh phòng một lượt rồi mới đi ra, "Đi đây!"
"Đi đi." Giang Khoát nhắm mắt lại.
Mấy người trong phòng im lặng một lúc rồi lại bắt đầu hoạt động, hạ giọng nói chuyện với nhau.
Không nghe rõ nói những gì, nhưng Giang Khoát vẫn tỏ lòng biết ơn. Tuy đã quá giờ nghỉ trưa, tuy xem ra tất cả trong lòng đều rất không ưa cậu, nhưng động tác và giọng nói mọi người đều rất khẽ khàng.
Giang Khoát cảm thấy mình từ lơ mơ chuyển sang ngủ, giữa hai trạng thái này hoàn toàn không có quá trình chuyển đổi, chỉ một giây sau cậu đã như bất tỉnh, không còn biết gì nữa.
Lúc tỉnh giấc, Giang Khoát vẫn nằm nguyên tư thế cũ, cả cái chân phải buông thõng dưới giường lẫn cái mông bên phải đều đã tê dại.
Cậu động đậy chân một cái, cảm giác tê nhói như kim châm lập tức lan khắp người, cũng may là trời đã tối, không ai nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó đáng sợ của cậu.
Trời tối rồi sao?
Lúc này Giang Khoát mới nhận ra, cậu vội lần tìm điện thoại mở lên xem, đã 11 giờ hơn.
Trong điện thoại chỉ có vài tin nhắn của Đại Pháo.
Dậy chưa?
Vẫn chưa?
Mai gặp vậy.
Giang Khoát lại nằm xuống gối, định ngủ tiếp.
Nhưng năm phút sau, cậu mở mắt, sau lưng ướt nhẹp, trán cũng ướt, toàn là mồ hôi.
Trong phòng chỉ có hai chiếc quạt trần lắc lư qua lại, gió thổi tới cũng hiu hiu, có thể nói hề chẳng mát chút nào. Vậy mà ban nãy, mình cứ thế này mà ngủ được đến tận đêm.
Lại cố nằm thêm hai phút nữa, sau đó Giang Khoát ngồi dậy, nhẹ nhàng xuống giường, cầm điện thoại và ví đi ra khỏi phòng.
Không biết là do đã ngủ đủ giấc hay là do nóng, nhưng nói tóm lại, cậu hoàn toàn không thấy buồn ngủ nữa. Đêm nay không thể tiếp tục ngủ ở ký túc được rồi.
Cậu định đi tìm Đại Pháo, kiếm cái phòng khách sạn nghỉ qua đêm nay.
Ngoài hành lang vẫn có ánh đèn, nhiều phòng vẫn còn sáng, có người nói chuyện.
Giang Khoát vừa đi về phía cổng ký túc vừa bấm số của Đại Pháo, đúng lúc định bấm gọi thì đột nhiên, cậu cảm thấy dưới chân một luồng mát lạnh.
Trở trời sao?
Nhưng sau khi cậu dừng lại, cảm giác mát lạnh đó biến mất.
Không phải trở trời.
Giang Khoát do dự một chút, rồi lại lùi về phía sau hai bước, chỗ cổ chân lại một luồng mát lạnh.
Lần này cậu xác định được rồi, đây không phải trở trời, mà là hơi lạnh thoát ra từ bên trong cửa phòng đang đóng bên cạnh.
Cậu nhìn lên con số trên cửa.
107.
Sinh viên đúp không chỉ được cấp phòng đơn, mà lại còn có cả điều hòa!
Giang Khoát thấy khá là sốc.
Cậu nhìn xung quanh, không có ai.
Thế là cậu tiến lại gần, cúi người đưa tay kê gần khe dưới cánh cửa.
Lần này, cậu có thể xác định rõ ràng, thứ xuyên qua dưới khe cửa không chỉ có ánh đèn, mà mẹ nó còn có cả hơi lạnh.
Đệt.
Lúc cửa thình lình mở ra, Giang Khoát vẫn đang cúi người giơ tay trước khe cửa, đắm chìm trong cơn tức giận bừng bừng.
Thậm chí khi luồng khí lạnh ùa vào mặt, cậu càng bừng bừng tức giận hơn.
Phải đến khi nhìn thấy một đôi chân đi dép lê, cậu mới đột ngột đứng thẳng dậy.
Đoạn Phi Phàm cởi trần, mặc quần cộc, nhìn cậu bằng vẻ mặt khó hiểu lẫn chán ghét.
Mãi một lúc sau, Đoạn Phi Phàm mới nói một câu: "Gì đấy?
Cái tình cảnh này..
Giang Khoát cảm thấy Đoạn Phi Phàm với luồng khí lạnh quanh người đã đủ để áp đảo cậu rồi, lại còn thêm cái vẻ mặt và giọng điệu này nữa..
Cậu thậm chí còn không tìm được phản ứng nào cho thích hợp.
Trong tình thế xấu hổ đại bại kiểu này, cậu cũng không thể trả lời đúng sự thật là tôi đang giơ tay cảm nhận hơi lạnh từ điều hòa của cậu đấy được.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không còn khả năng xử lý tình huống. Giang Khoát tảng lờ câu hỏi của Đoạn Phi Phàm. Trong nháy mắt, cậu lại cúi xuống, nhanh như chớp kéo dây giày của mình ra.
Rồi lại thong thả ung dung buộc lại.
Sau đó cậu đứng dậy, cũng chẳng nhìn về phía Đoạn Phi Phàm mà đi thẳng luôn, lại còn ném lại một câu:" Làm giật cả mình. "
Phía sau, không nghe thấy Đoạn Phi Phàm nói gì, xem ra cũng chưa đóng cửa phòng lại.
Nhưng Giang Khoát vẫn bước đi vững vàng, vô cùng kiên định không liếc mắt nhìn rồi rẽ luôn vào góc quanh, rời khỏi cái hành lang sỉ nhục kia, sau đó bước về phía cửa chính khu ký túc.
" Cậu bạn kia, "Có ai đó gọi cậu, giọng như tiếng chuông rền," Đi đâu đấy? "
Ngoài Giang Úc Sơn, đây là tiếng chuông rền to thứ hai mà Giang Khoát từng nghe. Đêm khuya bốn bề tĩnh lặng, tiếng gọi làm cậu giật mình nhảy dựng lên một cái rồi mới dừng chân.
" Dạ? "Cậu quay về phía phát ra tiếng gọi thì thấy bên trong một ô cửa sổ bên cạnh, một chú trung niên đang nhìn cậu.
" Không được ra ngoài đâu, "tiếng ông chú vẫn to như cũ." Khóa cổng rồi! "
Giang Khoát không nói gì, vẫn cố đi ra trước cổng chính ký túc, sau khi cẩn thận nhìn rõ ổ khóa lớn trên cổng, cậu mới quay lại đi tới trước ô cửa sổ:" Chú, vẫn còn chưa vào học, bọn cháu vừa mới tới, vẫn còn chút việc chưa xong, cần phải ra ngoài. "
" 12 giờ rồi, nửa đêm nửa hôm thì còn làm được việc gì? Muốn ra thì ngày mai ban ngày ra! Đây cũng là vì sự an toàn của bọn trẻ ranh mấy đứa thôi! Mới có ba đứa đòi ra, làm tôi phải đuổi vào hết đấy, "Ông chú nói," Mấy đứa đều là dân nơi khác tới, lạ nước lạ cái, nửa đêm nửa hôm còn ra ngoài lang thang làm cái gì!"
Link thảo luận - góp ý:
[Thảo Luận - Góp Ý] Truyện - Thơ Của Mia