Bốn mùa rồi sẽ tiếp tục đi qua. Mùa xuân sẽ lại mang theo những chồi non. Mùa hạ sẽ lại kéo dài bằng những buổi chiều đầy nắng. Mùa thu sẽ lại làm những con đường chậm xuống dưới những chiếc lá vàng. Mùa đông sẽ lại đến cùng những cơn gió lạnh. Thời gian không đứng lại vì bất kỳ ai. Chúng ta cũng vậy. Rồi sẽ có những thay đổi. Những ngày vui. Những ngày mệt. Những lần lạc đường. Những lần không hiểu nhau. Những lần một người cần được ở một mình. Những lần cả hai đều chẳng còn đủ sức để dịu dàng. Anh không mong những điều ấy sẽ không bao giờ xảy ra. Anh chỉ mong sau mỗi lần như thế, chúng ta vẫn biết cách quay về. Khi em mỏi, anh sẽ chậm lại. Khi anh mệt, em hãy cho anh một khoảng yên. Khi một người im lặng, người kia đừng vội nghĩ rằng mình không còn được yêu. Và nếu có một ngày cả hai cùng mệt, thì cứ ngồi cạnh nhau. Không cần giải quyết tất cả ngay. Có những chuyện để qua một đêm sẽ nhẹ hơn. Có những nỗi buồn chỉ cần được nằm yên bên cạnh một người đủ lâu rồi cũng sẽ dịu. Anh không cần em hứa rằng chúng ta sẽ mãi mãi không thay đổi. Anh chỉ mong dù thay đổi thế nào, chúng ta vẫn nhận ra nhau. Vẫn còn một chút dịu dàng dành cho nhau. Vẫn còn muốn hỏi:
"Hôm nay em thế nào?"
"Hôm nay anh có mệt không?"
Vẫn còn muốn nghe câu trả lời. Và vẫn còn muốn ở lại sau câu trả lời ấy.
(trích Rất khẽ, rồi ở lại )