Đạo lặng vô ngôn khắp đất trời, Âm thầm nuôi dưỡng vạn muôn nơi. Không tranh mà thắng lòng nhân thế, Chẳng giữ vẫn còn khắp biển khơi. Thuận lẽ tự nhiên tâm sáng tỏ, Buông điều vọng niệm ý thảnh thơi. Ai hiểu Đạo sâu lòng thanh tịnh, An nhiên một bước giữa dòng đời.
Đời động đa ngôn khắp nẻo người, Ồn ào cuốn mãi khắp muôn nơi. Hay tranh mà chuốc bao phiền não, Cố giữ càng thêm lắm rối bời. Nghịch lẽ tự nhiên tâm u tối, Mang nhiều vọng niệm dạ chơi vơi. Khi quay về Đạo lòng thanh tịnh, An nhiên mới thấu lẽ trong đời.
Nhìn trang chủ toàn truyện thiếu nhi, chả hiểu sao lại nghĩ thiếu còn ten hay bí ý tưởng nên đi tìm nguồn cảm hứng từ đây, nghĩ nó chán, nhìn cuộc sống xung quanh có lúc cũng bật ra vài cái, cơ mà có lúc đầu trống rỗng chẳng nghĩ được gì