Từ rất lâu trước đây, Lâm Gia Ca có 1 câu luôn muốn nói cùng Thời Dao nhưng mãi sau này mới có phúc được nói ra: Bên em là thời gian tươi đẹp nhất –
Diệp Phi Dạ.
* * *
Đêm khuya, Thời Dao nằm trên giường, nhắm mắt mấy lần nhưng không thể nào ngủ được, dứt khoát không ngủ nữa, sờ lấy điện thoại bên gối, tung chăn xuống giường, đi đến trước cửa sổ kính.
Nhìn xa xăm vào màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ một lúc lâu, như hạ định quyết tâm làm một việc gì đó, Thời Dao nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, vào danh bạ. Kéo danh bạ lên, ngón tay dừng ở cái tên cuối cùng của danh bạ - Lâm Gia Ca.
Thời Dao nhìn ba chữ trên màn hình, ánh mắt lưỡng lự một hồi lâu, cuối cùng vẫn ấn vào. Vốn định gọi điện, nhưng chưa chạm đến biểu tượng gọi trên màn hình thì cô dừng lại. Nét mặt do dự, đấu tranh tư tưởng một lúc thì quyết định gửi tin nhắn.
Cô gõ bàn phím hồi lâu, soạn một tin:
"Lâm Gia Ca, tôi là Thời Dao. Tôi nhắn tin cho anh, là muốn nói, chúng ta hủy hôn đi!"
Gõ xong hai câu này, Thời Dao đến kiểm tra cũng không kiểm tra đã bấm nút gửi tin. Đợi đến khi tiếng báo tin nhắn đã gửi đi vang lên thì Thời Dao mới thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
Đã hai giờ sáng rồi, Thời Dao nghĩ giờ này chắc Lâm Gia Ca đang ngủ, muốn trả lời tin của cô chắc cũng phải đợi đến sáng mai rồi.
Cô nhìn tin nhắn mình gửi đi một lúc, sau đó cất điện thoại, chuẩn bị trở về giường ngủ, chỉ là chưa kịp đi đến giường thì điện thoại trong tay reo lên "ding dong", theo bản năng nhấc điện thoại lên, nhìn màn hình, không ngờ là Lâm Gia Ca trả lời tin nhắn của cô, nội dung rất đơn giản, chỉ một chữ: "Được."
Ngoài ra chẳng còn thêm một chữ nào khác.
Thời Dao nhìn chữ mà Lâm Gia Ca gửi đến một lúc lâu rồi bật cười.
Anh đợi cô nói câu này chắc đã đợi lâu lắm rồi thế nên khi anh nhận được tin nhắn từ cô mới trả lời một cách gãy gọn như vậy.
Nghĩ vậy, Thời Dao khép mi.
Một lúc sau, đặt điện thoại xuống, cô leo lên giường tìm lại giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Thời Dao bị điện thoại đánh thức, cô còn mơ ngủ cho đến khi nghe giọng của Lương Mộ Mộ sang sảng truyền đến tai cô mới tỉnh: "Dao Dao, chút tụi mình gặp nhau ở SKP nhé, tớ muốn mua ít áo quần, tối còn có thể lên tầng trên ăn lẩu, lâu lắm rồi tớ chưa ăn lẩu ở đấy."
Tắt điện thoại, Thời Dao xem đồng hồ, đã gần trưa rồi, nằm ráng trên giường một lúc rồi dậy đánh răng ăn cơm, sau đó trang điểm nhẹ rồi ra ngoài.
Lương Mộ Mộ với Lâm Gia Ca là hàng xóm, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, sau khi cô đính hôn với Lâm Gia Ca mới quen biết Lương Mộ Mộ. Lương Mộ Mộ cởi mở, nhiệt tình, có gì ngon cũng nghĩ đến Thời Dao trước tiên, lâu dần cũng thành bạn thân.
Lương Mộ Mộ rất thích mua sắm, Thời Dao thì lại rất thích ăn, hai người cùng nhau mua sắm ăn uống xong xuôi thì cũng đến 10 giờ đêm rồi, đến giờ giải tán rồi.
Thời Dao gọi đặt một chiếc taxi, đợi đến khi tài xế gọi cô báo sắp đến nơi thì hai người mới cùng rời khỏi nhà hàng, vào thang máy đi xuống.
Thang máy xuống đến tầng ba thì dừng lại. Cửa mở ra, một đám thanh thiếu nam nữ cùng đi vào. Cậu thanh niên đứng đầu trong tốp, cao cao gầy gầy, làn da trắng, đặc biệt bắt mắt, cho dù cậu chỉ mặc chiếc áo phông màu trắng đơn giản, nó vẫn mang lại một cảm giác tinh tế, nhưng điều thu hút người khác nhất chính là tướng mạo của cậu, đẹp đến hoàn mỹ, ngũ quan toát lên một vẻ đẹp và sạch sẽ khó dùng từ ngữ để hình dung.
Cậu thanh niên đẹp trai đó Thời Dao quen biết! Chính là vị hôn phu mà tối qua Thời Dao đã gửi tin nhắn hủy hôn - Lâm Gia Ca.