Bạn được Lam Hạ Kim Dương mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 40: Mọi điều thiếu nữ thích đều là ăn (2)

""

Vậy mà vẫn là liên quan đến ăn!

Chắc anh không phải đang mơ chứ?

Lâm Gia Ca nghĩ nghĩ, thoát trang của [Dao Dao rất thích ăn kem] vào trang của chị mình – Lâm Gia Nghi

- Cuối cùng em ấy cũng về đội của mình, kèm ảnh một túi Hermes.

- Son môi này màu sắc cũng được, kèm ảnh một hàng son môi hiệu MAC

- Hôm nay thời tiết thật tốt, ra ngoài dạo một vòng, kèm ảnh của chị.

- Nhiều năm sau nếu có gặp lại, vẫn hy vọng có thể chào nhau một câu, nhưng mà, em với anh đến cơ hội gặp lại còn không có, năm thứ 4 xa anh.

Đây mới là trang cá nhân của một người con gái bình thường!

Đâu giống như cô gái IQ thấp kia, ngoài ăn vẫn là ăn, đúng là lạ kì đến mức khiến người ta.. một lời khó nói hết!

Lạ kì.. hai chữ này làm Lâm Gia Ca cảm thấy có chút quen thuộc, nhíu nhíu mày, lúc chiều ngồi taxi đến viện nghiên cứu nghĩ về lúc cái Bánh Bao Mềm đó mắng anh cẩn thận bị đói chết, anh hình như cũng là dùng 2 từ lạ kì này để hình dung cô..

Tự nhiên buồn ngủ, Lâm Gia Ca đặt điện thoại xuống, nhắm mắt ngủ.

Thật kì lạ, sao anh xem trang cá nhân của [Dao Dao rất thích ăn kem] lại liên tưởng đến Thời Dao?

Trong lúc mơ màng ngủ ngủ mê mê, anh mơ hồ nghĩ cái cô [Dao Dao rất thích ăn kem] có khả năng ăn như vậy, có phải là một bé mập không?

* * *

Chiều hôm sau là buổi tổ chức hoạt động kỉ niệm thành lập trường đại học G.

Đại học G là đại học lớn trên toàn quốc, thứ không bao giờ thiếu là các loại nhân tài, vậy nên các tiết mục biểu diễn mừng ngày thành lập trường cũng rất xuất sắc.

Tầm khoảng 5 rưỡi chiều mọi hoạt động kết thúc.

Thời Dao nghĩ cuối cùng cũng có thể giải tán, đi căn tin ăn cơm rồi, vậy mà chưa kịp rời ghế ngồi thì MC lại nói: "Các bạn, trước tiên xin đừng vội rời khỏi chỗ ngồi của mình, hoạt động kỉ niệm lần này ban tổ chức có chuẩn bị tiết mục trứng màu (Cái này theo mình hiểu là tiết mục hỏi đáp ngoài rìa hoạt động), sau đây xin mời người phụ trách chương trình, Lâm Gia Ca khoa Toán năm 3, Tần Y Nhiên khoa Nghệ thuật năm 3 - -"

Tần Y Nhiên như biết trước sẽ có phần này, lời của MC vừa dứt thì cô đã đứng dậy, gương mặt đầy ý cười bước về phía sân khấu.

Tần Y Nhiên bình thường đã xinh đẹp, hôm nay cô lại tỉ mỉ trang điểm càng đẹp động lòng người, dưới khán đài có không biết bao nhiêu nam sinh điên cuồng vỗ tay cổ vũ.

Lâm Gia Ca ngồi hàng đầu, lông mày khẽ cau lại.

Cho đến khi những người bên cạnh thúc giục thì anh mới chịu đứng lên, đi về hướng sân khấu.

Anh có vẻ không thoải mái lắm nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến nhan sắc của anh, làm cho các cô gái dưới kháng đài nhốn nháo kêu gào.

MC đợi 2 người lên đủ mới tiếp tục nói: "Bạn học Lâm cùng bạn học Tần chào các bạn dưới kháng đài một tiếng đi"

Tần Y Nhiên nhìn Lâm Gia Ca một cái, thấy anh không có ý nói chuyện, liền tươi cười nói trước: "Chào các bạn, mình là Tần Y Nhiên."

MC nhìn Lâm Gia Ca, anh không nói gì, MC chỉ có thể lại hỏi một lần nữa: "Còn bạn học Lâm thì sao?"

MC 2 lần hỏi, Lâm Gia Ca chỉ có thể điềm đạm nhìn về hướng kháng đài gật đầu nhẹ một cái coi như là chào hỏi rồi.

MC cũng xem như là đồng ý, không bắt Lâm Gia Ca mở miệng nói chuyện nữa, mà trực tiếp nói: "Bạn học Lâm và bạn học Tần chính là 2 nhân vật lớn luôn thu hút sự chú ý, nên mọi người đối với 2 bạn rất hiếu kì, hôm này trứng màu sẽ thay mọi người hỏi 2 bạn vài câu."

"Việc đầu tiên đó chính là, hoạt động lần này ai là người góp ý kiến nhiều hơn?"
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 41: Chỉ bằng một cái nhìn đã biết (1)

Lâm Gia Ca với câu hỏi này của MC cũng như lúc nãy, không có ý mở miệng trả lời.

Vì vậy nên Tần Y Nhiên đã trả lời: "Cả hai đều đã đóng góp ý kiến của mình nhưng mà ý kiến của bạn học Lâm nhiều hơn của mình một chút."

Nói xong, Tần Y Nhiên nhìn về hướng Lâm Gia Ca một cái.

MC tiếp tục hỏi thêm vài câu nữa, đều là Tần Y Nhiên trả lời.

Mặc dù Lâm Gia Ca từ đầu đến cuối không hề nói một lời nào, nhưng dưới khán đài không ít bạn học thì thầm to nhỏ.

"Từ khi Lâm Gia Ca nhập học tại đại học G đến nay chưa hề cùng một cô gái nào đứng chung một sân khấu, Tần Y Nhiên là người đầu tiên đó!"

"Mình nghe nói, trước có một chị, thích Lâm Gia Ca đến phát điên, chị ấy lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Gia Ca lúc nhập học năm nhất là đã thích rồi, sau đó điên cuồng theo đuổi Lâm Gia Ca, nguyện vọng lớn nhất của chị ấy là được cùng Lâm Gia Ca biểu diễn tiết mục trong dạ hội kỉ niệm thành lập trường đại học G, năn nỉ Lâm Gia Ca rất lâu, ví như có thể một lần như vậy rồi chết cũng được, vậy mà Lâm Gia Ca cũng chẳng đồng ý đó!"

"Mình là người luôn theo dõi Lâm Gia Ca, từ tước đến nay, chưa bao giờ mình thấy Lâm Gia Ca xuất hiện cùng một cô gái, hôm nay Lâm Gia Ca chịu đúng cùng một sân khấu với Tần Y Nhiên chấp nhận trả lời trứng màu của chúng ta, cho dù là một câu cũng không nói nhưng có thể nhìn ra, Tần Y Nhiên đối với anh thật sự đặc biệt!"

"Vậy nên trên diễn đàn bàn luận đều là sự thật ah, Lâm Gia Ca nhận quà của hoa khôi Tần rồi lễ Tình Nhân lại cùng nhau ăn cơm ở căn tin, hôm ngay lại đứng cùng sân khấu trả lời trứng màu, nếu nói 2 người không hẹn hò với nhau thì đánh chết tôi cũng không tin đâu!"

"Mình trước giờ vẫn nghĩ, Lâm Gia Ca sẽ tìm một cô bạn gái như thế nào, không ngờ là hoa khôi Tần, kì thực cũng chẳng có gì xinh đẹp, chỉ là trang điểm mà ra thôi.."

Thời Dao nghe hết những lời bàn tán xung quanh, từ đầu đến cuối không phát biểu một lời.

"Vấn đề cuối cùng, hoạt động lần này là do 2 người phụ trách nên số lần gặp gỡ riêng cũng không phải là ít đúng không, tôi muốn hỏi, trong lòng mỗi người, đối phương là người như thế nào?"

MC hỏi Tần Y Nhiên trước: "Bạn học Tần, bạn nêu cảm nghĩ của mình trước đi."

Tần Y Nhiên dáng vẻ ngại ngùng cúi đầu nhìn chân mình một chốc, sau mới ngước mặt lên trả lời: "Bạn học Lâm là một người rất có tài, lịch lãm, đối với những việc mình cần làm thì rất có trách nhiệm, nói tóm lại thì là một người rất ưu tú."

"Bạn học Tần đã trả lời xong vậy đến lượt bạn học Lâm rồi." MC hỏi Lâm Gia Ca.

Lâm Gia Ca vẫn như trước, không hề có ý trả lời.

Những vấn đề lúc nãy anh không trả lời thì còn có thể chấp nhận, nhưng câu hỏi này đã nói trước là hỏi cả hai.. Để tránh không khí trở nên gượng gạo, MC lại tiếp tục: "Bạn học Lâm, không biết trong lòng bạn thì bạn học Tần là một người như thế nào?"

Vẫn không hồi âm.

Không khí bây giờ có chút bí bách, Lâm Gia Ca chỉ nói: "Chỉ bằng một cái nhìn đã biết.."

Đây là lời bài hát, câu sau chính là: "Ta đã gặp đúng người." [Đây là bài Túy Xích Bích nha bà con]

Không phải là Lâm Gia Ca muốn xác nhận mối quan hệ của hai người trước toàn trường chứ?

Đột nhiên, tất cả đều yên lặng.

Tần Y Nhiên không thể tin được nhìn Lâm Gia Ca.

Tiết mục trứng màu này là cô giấu anh thêm vào chương trình, anh không hề biết có tiết mục này, mục đích của cô là khiến cả trường đều tin vào việc anh và cô đang hẹn hò.

Cô cũng có nghĩ qua việc anh sẽ không phối hợp nhưng vẫn làm rồi.

Nhưng bây giờ cô lại thành công rồi, anh không những chịu đứng cùng sân khấu với cô mà lại còn có thể nói lời nói ấy..

Thời Dao ngồi dưới sân khấu nghe anh nói vậy, cúi đầu.

Xem ra, Lâm Gia Ca đúng là thích Tần Y Nhiên..

Cứ theo đà suy nghĩ, ngón tay Thời Dao vò vò gấu áo.

Cũng không biết đã yên lặng bao lâu, Lâm Gia Ca lại tiếp tục: " là người tôi không muốn quan tâm."
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 42: Chỉ bằng một cái nhìn đã biết (2)

Lặng.

Còn yên lặng hơn so với lúc nãy nữa.

Yên lặng đến mức cứ tưởng lễ đường của trường không một bóng người.

- " là người tôi không muốn quan tâm."

- "Chỉ bằng một ánh nhìn đã biết.. là người tôi không muốn quan tâm."

Câu nói này văng vẳng bên tai Thời Dao, phải một lát sau cô mới hiểu ra ý nghĩa, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên hướng sân khấu.

Chàng thiếu niên áo trắng, vẫn là phòng thái ung dung đó.

Nhưng toát ra từ người anh là một luồng khí vừa mang chút lãnh đạm vừa mang chút tàn khốc, không giống với vẻ tiêu sái và thản nhiên hằng ngày.

Anh như vậy, đẹp thì vẫn rất đẹp, nhưng trong cái đẹp có giấu băng tuyết, làm cho người khác cảm thấy áp lực rất lớn.

Xung quanh vẫn yên lặng như tờ, Thời Dao nhìn rõ động tĩnh của tất cả mọi người, cứ như là được tập luyện trước, đều cùng 1 biểu tình: Kinh ngạc, hoảng hốt, không thể tin được.

Cũng không biết tất cả ngồi trong yên lặng bao lâu, cuối cùng cũng có một người hoàn hồn lại nói.

"Woa, mình lúc nãy không nghe nhầm chứ? Lâm Gia Ca nói là, là người tôi không muốn quan tâm sao?"

"Lời này của anh là ý gì? Không muốn quan tâm? Ý là giữa anh vơi Tần Y Nhiên chẳng có quan hệ gì hết?"

"Vậy trên diễn đàn sao lại có tin đồn như vậy được, lại còn ảnh với sự thật, giống như bây giờ, nếu không có gì thì tại sao lại đứng cùng sân khấu với hoa khôi Tần.."

Cứ như vậy càng lúc càng nhiều người bình luận, Tần Y Nhiên đứng trên sân khấu cũng như được điểm huyệt, hoàn hồn lại.

Cô lúc đầu nghe được lời của Lâm Gia Ca, trong lòng thầm vui mừng, ý cười trên gương mặt dần dần biến mất, trước mắt cô là một màn sương mờ mịt.

Cô giống như là không tin được những gì mình vừa nghe thấy, chậm rãi xoay đầu nhìn về hướng Lâm Gia Ca.

Nhìn thấy phản ứng của Tần Y Nhiên, MC vốn dĩ đã rất gượng gạo, bây giờ lại càng gượng gạo hơn, anh vì muốn điều hòa không khí, miễn cưỡng nở một nụ cười: "Bạn học Lâm đây là đang nói đùa với mọi người.."

Lần này, MC chưa nói hết câu thì Lâm Gia Ca đã nói: "Nói đùa là gia vị giữa những người bạn với nhau, còn tôi với cô ấy căn bản không thân, thì lấy đâu ra nói đùa?"

MC vốn là muốn điều hòa không khí, tìm cho Tần Y Nhiên một đường lui, kết quả không ngờ bị Lâm Gia Ca không nể tình đẩy vào đường cùng, nhất thời cũng anh cũng không biết nói thêm gì.

Tần Y Nhiên hoàn hồn, bộ não cũng rất nhanh hoạt động.

Vậy mà lúc nãy cô còn thầm đắc ý, nghĩ trận này đã đánh thắng rồi, hóa ra không phải như vậy, sở dĩ anh đứng trên sân khấu này đơn thuần là vì muốn chứng minh bản thân trong sạch, không có bất kì quan hệ gì với cô.

Câu trả lời của anh với MC đến đứa ngốc cũng hiểu được hàm ý trong đó.

Anh đây là muốn thông báo đến toàn trường, đừng nói đến là mối quan hệ nam nữ như trên diễn đàn bàn tán, mà với anh cô đến bạn bè còn chưa làm được.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 43: Chỉ không quá đáng với người con gái tôi thích. (1)

Cô không hỏi ý kiến của anh đã thêm tiết mục này vào chương trình, anh không vui, cô có thể hiểu cũng có thể chấp nhận nhưng cô có nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra anh lại tuyệt tình đến nước này.

Cô là thật lòng thích anh, từ năm nhất nhập học đã thích anh rồi, vì vậy 3 năm này, cho dù nam sinh toàn trường có theo đuổi cô như thế nào thì cô vẫn thanh cao từ chối hết tất cả.

Chỉ có riêng anh, cô đã dùng hết tất cả tâm tư cũng như sự dũng cảm của mình.

Nhưng sự thật chứng minh, cô đã dùng sai tâm tư cũng như sự dũng cảm của mình.

Cô thất bại một cách triệt để.

E là sau hôm nay, cô không còn là hoa khôi mọi người đều ngưỡng mộ ao ước khi nhắc đến nữa mà sẽ trở thành một trò cười chăng?

Cô không cam tâm, không cam tâm cứ vậy mà thua..

Nghĩ vậy, Tần Y Nhiên nước mắt hai hàng, nhìn về hướng Lâm Gia Ca, giống như nhìn một kẻ phụ tình, bộ dạng thê thảm nói: "Anh, anh sao có thể nói ra những lời như vậy được?"

"Anh, anh nếu thật sự không muốn quan tâm gì đến em thì tại sao lại nhận 1000 con hạc em tặng, vì sao hẹn cùng ăn cơm với em ở căn tin trường, anh nếu thật không quan tâm em thì tại sao lại lần đầu tiên nhận lời trả lời trứng màu cùng với em?"

Cùng với những lời nói thì nước mắt của Tần Y Nhiên càng lúc càng rơi nhiều thêm.

Cuối cùng, cô dáng vẻ không còn đáng thương, kiều diễm động lòng.

"Anh có thể không thích em, nhưng anh không thể ức hiếp em như vậy được!"

Oa!

Đây là cắn ngược sao?

Thấy kế hoạch thất bại rồi thì giả bộ đáng thương trước mặt toàn trường, sau đó gắn cho Lâm Gia Ca anh một cái mác đàn ông cặn bã chà đạp tình cảm của người khác sao!

Tuy rằng tục ngữ có câu, đàn ông tốt không so đo với phụ nữ, nhưng sai rồi, Lâm Gia Ca anh trước giờ không hề muốn làm người đàn ông tốt đối với những người phụ nữ không hề có quan hệ gì với mình..

Cô đã mở miệng thì cũng vừa hay, nợ mới nợ cũ anh tính luôn một thế vậy!

Đối điện với Tần Y Nhiên đang khóc đến đau lòng khóc đến đáng thương, Lâm Gia Ca không hề có chút cảm động nào, ngược lại mặt mày lại càng lộ vẻ sắc lạnh hơn, đến ngữ khí cũng lạnh đến nỗi làm người khác kinh ngạc.

"Thứ nhất, quà tôi chưa hề nhận, là cô nhờ người mang đến kí túc xá của tôi, tôi cũng đã nhờ họ quà từ đâu đến thì trả về chủ cũ."

"Thứ 2, bữa cơm tối ở căn tin, là vì hoạt động kỉ niệm thành lập trường lần này mới có, nếu tôi nhớ không lầm thì tôi với cô cũng chỉ mới gặp nhau một lần đó thôi, nếu tôi nhớ không lầm nữa thì tối trước bữa cơm đó thì cô tặng quà cho tôi.."

Nói đến đây, Lâm Gia Ca nhìn Tần Y Nhiên một cái, trong lời có ý: "thời gian sắp xếp cũng khá tốt.."

Chế giễu xong, Lâm Gia Ca lại quay về chủ để ban nãy: "Thứ ba, tiết mục trứng màu lần này, trước khi MC gọi tên tôi lên sân khấu thì tôi căn bản không hề biết nó tồn tại."

Những gì cần nói đã nói hết, Lâm Gia Ca không hề có ý tiếp tục đứng trên sân khấu này, trực tiếp xoay người rời khỏi.

Lời nói rành mạch của anh như một quả bom, nổ ra làm tất cả những người có mặt nhốn nháo.

"Lời nói này của Lâm Gia Ca rõ ràng cho thấy anh bị Tần Y Nhiên thao túng rồi.."

"Thì ra không phải là chuyện tình nam tài nữ mạo, náo mấy ngày thì ra là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình!"

"Nhưng mà, thật không nhìn ra Tần Y Nhiên lại là người có tâm cơ đến vậy, rõ ràng là cô ta tính kế Lâm Gia Ca trước vậy mà còn giả bộ khóc lóc đáng thương như vậy?"
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 44: Chỉ không quá đáng với người con gái tôi thích. (2)

"Cho dù là Tần Y Nhiên sai đi nữa thì Lâm Gia Ca cũng không nên làm như vậy, anh tốt xấu gì cũng là đàn ông, lễ mạo phong độ cũng nên giữ chút, làm như vậy, quả là tổn thương đến lòng tự tôn của Tần Y Nhiên, nói gì thì nói cũng nên giữ cho Tần Y Nhiên chút mặt mũi chứ!"

"Đúng vậy, cho dù Tần Y Nhiên làm không đúng nhưng cũng xuất phát từ việc thích Lâm Gia Ca, đối xử như vậy với người thích mình thật sự có chút quá đáng.."

Vốn muốn vội đi ra khỏi hội trường nhưng nghe được hai câu này Lâm Gia Ca bỗng dừng chân.

Hội trường rộng lớn có biết bao nhiêu người nhưng thính lực của anh đúng là dọa người, lại có thể nhận biết âm thanh truyền từ hướng nào đến, rảo bước đến trước mặt 2 người vừa nói những câu ấy.

Cả hội trường lại bị anh làm kinh động một lần nữa, yên ắng.

Lâm Gia Ca nói không to nhưng cũng đủ để người quanh đó nghe hết.

"Mặt mũi là tự mình giữ lấy, không phải người khác giữ cho, cùng một lý do, tự tôn cũng vậy, cầu xin tự tôn từ người khác, đó không còn là tự tôn mà là thương hại."

"Còn nữa, không phải đối với người phụ nữ nào cũng cần phải giữ lễ mạo phong độ, nếu gặp người nào cũng giữ lễ mạo phong độ thì đó không còn là lễ mạo nữa mà là ba phải."

"Ngoài ra, cứ mang danh nghĩa là thích người khác mà gây rắc rối đến cho họ, đó không còn là thích nữa mà là vô đạo đức."

"Nếu cậu cảm thấy những điều tôi làm hôm nay là quá đáng, thì tôi nói với cậu, tôi chỉ không quá đáng với người con gái tôi thích."

* * *

"Aaaaa, phải làm sao đây? Nam thần của mình hôm nay ngầu quá!"

"Đâu chỉ là ngầu, ngầu chết người luôn á!"

"Nếu cậu cảm thấy những điều tôi làm hôm nay là quá đáng, thì tôi nói với cậu, tôi chỉ không quá đáng với người con gái tôi thích.. Max chỉ tiêu của một người bạn trai rồi"

"Không ngờ hotboy Lâm lại thuộc dạng độc miệng, tuy có độc một chút nhưng mình thích! Nói đi cũng phải nói lại, cũng không thể trách hotboy Lâm được vì hoa khôi Tần nếu không làm gì ngu ngốc thì cũng sẽ không bị đối xử như vậy!"

Nghe Hà Điền Điền với Giang Nguyệt người tung kẻ hứng, Thời Dao vẫn đang trầm ngâm trong luồng suy nghĩ của mình, từ đầu đến cuối không hề mở miệng.

Thì ra, Lâm Gia Ca với Tần Y Nhiên không có hẹn hò ah..

Vậy hôm đó cô nói anh có bạn gái rồi là hiểu lầm anh sao?

* * *

"Cậu có thấy hôm nay lão đại có gì đó là lạ không?"

"Cảm nhận được rồi, nữ sinh theo đuổi lão đại nhiều như vậy, cũng không phải là không có ai dùng tâm cơ làm cho người khác tưởng lão đại với cô ta có quan hệ gì đó, nhưng lão đại căn bản là không để ý, lần này Tần Y Nhiên tuy dùng thủ đoạn có độc hơn những cô gái trước một chút chút nhưng cũng không đến nỗi phạm phải đại tội gì, nhưng lão đại cực đoan đến mức khiến người ta sợ, rõ ràng so với trước đây hoàn toàn là 2 người khác nhau!"

"Nhân danh là thần dân phòng 501, người duy nhất có bạn gái tính đến bây giờ nên cũng là người có tiếng nói nhất, theo tôi thấy thì lão đại không phải là cực đoan mà đây là trần tình và giải thích, hay nói cách khác là sợ, sợ bị người nào đó hiểu lầm.."

Hạ Thương Châu, Lục Bản Lai và Tống Triều Tịch đi sau lưng Lâm Gia Ca cách chừng nửa mét thì thầm với nhau.

Kết quả đi chưa được mấy bước thì Lâm Gia Ca ở phía trước đột nhiên dừng lại.

Ba người phía sau cũng vội vã im lặng, không hiểu chuyện gì, sau đó nhìn phía trước có một cô gái cúi đầu đi không nhìn đường..

* * *

"Dao Dao, cậu sắp tông vào người ta rồi!"

~
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 45: Đồ ăn nhanh của cả học kì này phiền cậu rồi. (1)

Nghe tiếng hét của Lãnh Noãn, Thời Dao theo bản năng ngẩn đầu nhìn phía trước.

Cách mặt cô chừng 10cm là một màu trắng.

Thời Dao lờ mờ nhận ra, đó là ngực của một nam sinh cao ráo.

Cô nhận thức được cô sắp ngã về phía trước, nhưng vì quán tính nên tất cả đã muộn.

Dự đoán mặt đập vào ngực của ai đó sẽ rất đau, lúc mà ngã vào ngực của người nam sinh kia, Thời Dao ra sức nhắm mắt lại.

Một giây, 2 giây, 3 giây.. cô không hề thấy đau như tưởng tượng.

Thời Dao cứ nghĩ là mơ, chớp chớp mắt, đúng là không đau, lúc này mới nhẹ nhàng nhúc nhích đầu, sau khi quan sát cô thấy tiếp xúc với mặt mình không phải là vải áo quần mà là cái gì đó mềm và ấm áp..

Đây.. Thời Dao ngây người một chút mới phản ứng lại, đây là lòng bàn tay.

Lúc cô ngã bổ vào người nam sinh đó, anh đã giơ tay bảo vệ lấy gương mặt của cô..

Hơn nữa, mùi của lòng bàn tay này cũng thật là dễ ngửi, giống như hương thơm của cỏ sau cơn mưa vậy..

"Dao Dao, cậu có sao không?"

Lại truyền đến âm thanh của Lãnh Noãn làm Thời Dao hoàn hồn lại.

Cậu, cậu, cậu ấy vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của nam sinh đó.

Thời Dao lập tức lùi sau một bước, sau đó ngước đầu lên nhìn, muốn nói lời xin lỗi với người kia, kết quả vừa mới nhìn tới cổ áo sơ mi của người kia thì Lãnh Noãn lần thứ 3 nói: "Lâm, Lâm, Lâm học trưởng.."

Lâm, Lâm, Lâm học trưởng?

Thời Dao lờ mờ đoán ra người nam sinh kia là ai rồi, ánh mắt của cô bỗng nhiên dừng lại, sau đó một lúc, quyết định nhìn lên thêm, kết quả vừa nhìn một cái đã lại cuối đầu.

Đúng, đúng là Lâm Gia Ca..

Câu "Xin lỗi" đang định nói ra giống như bị kẹt lại nơi cổ họng, làm sao cũng không thốt nên lời được.

Lãnh Noãn đứng bên cạnh thấy Thời Dao mãi không chịu mở miệng, lại nói: "Học trưởng Lâm, lúc nãy thật xin lỗi."

Vừa nói Lãnh Noãn vừa thúc thúc Thời Dao.

Thời Dao hoàn thần, lại ngẩng đầu lên, nói với Lâm Gia Ca: "Xin lỗi."

Mặt Lâm Gia Ca không có biểu tình gì, chỉ cuối đầu nhìn Thời Dao một cái rồi trực tiếp bước qua người cô.

Đợi một lúc Lâm Gia Ca đã đi xa, Hà Điền Điền và Giang Nguyệt mới hoàn thần từ "phim hay", chạy lại bên Thời Dao và Lãnh Noãn.

"Trời ah, vừa rồi tớ với nam thần của tớ đi đối diện nhau sao?"

"Mặt của Dao Dao còn nằm trong lòng bàn tay nam thần?"

"Woaaaaa, Dao Dao, mau để tớ sờ mặt cậu cái nào, như vậy coi như là gián tiếp nắm tay với nam thần của tớ.."

"Cậu có nhìn thấy cô gái lúc nãy tông vào lão đại không, thật là xinh đẹp, đúng là nữ thần trong lòng của tớ." Hạ Thương Châu cứ như vừa tìm được một chân trời mới vậy, vừa đi khỏi một đoạn, đợi không được liền mở miệng nói.

"Đúng là rất xinh đẹp, nhưng mà tôi thấy cô gái đứng bên cạnh cô ấy mới là khẩu vị của tôi." Lục Bản Lai vừa nói vừa ngoái đầu nhìn lại. "Nếu lần sau còn có thể gặp lại, tôi sẽ theo đuổi cô ấy!"
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 46: Đồ ăn nhanh của cả học kì này phiền cậu rồi. (2)

"Vậy nếu hai người không có cái duyên đó, cả đời cũng không gặp lại nhau thì sao?"

"Eh, đừng có trù tôi.."

Về đến phòng 501 kí túc xá.

Lâm Gia Ca tựa vào ghế, cầm điện thoại đặt đồ ăn nhanh.

Hạ Thương Châu với Lục Bản Lai vốn cả đường luôn đấu khẩu về đến nhà, bỗng nhiên cùng nhau dừng lại.

Hai người nhìn Lâm Gia Ca một lát rồi lại nhìn nhau, người trước người sau nói.

"Lão đại hình như có gì đó không đúng?"

"Đúng vậy, tôi cũng cảm nhận được.." Hạ Thương Châu nói vậy xong lùi ra sau cửa bắt chước dáng vẻ của Lâm Gia Ca, một tay đẩy cửa đi vào phòng, lúc đi ngang qua cửa phòng vệ sinh, anh dường như phát hiện được Lâm Gia Ca không đúng ở chỗ nào, bỗng nhiên dừng lại, nhìn về hướng nhà vệ sinh.

Lục Bản Lai thấy Hạ Thương Châu nhìn về hướng nhà vệ sinh cũng nhìn theo, sau 2s nhìn vào nhà vệ sinh, cả hai đều đồng thanh: "Tôi biết rồi, lão đại không có rửa tay!"

"Lão đại mắc bệnh sạch sẽ mà, không thích nhất là người khác đụng vào mình, bắt tay với người khác một cái còn đi rửa lại, vậy mà hôm nay đi đối diện với em gái xa lạ đó lại còn dùng tay đỡ mặt cho em gái đó, về tới kí túc xá lại không rửa tay!"

"Có tình tiết gì ở đây nek.."

"Lão đại không phải giống tôi, đều để ý nữ thần ấy chứ?"

Là nữ thần của tôi.. của tôi..

Đặt đồ ăn nhanh xong, đang chuẩn bị thanh toán thì đầu ngón tay dừng lại, quay lại nhìn Hạ Thương Châu: "Hôm nay cậu xuống lầu lấy đồ ăn nhanh."

"Vì sao vậy? Lão đại, hôm qua cũng là tôi đi lấy rồi, không phải đồng ý là tôi với tiểu Lai Lai mỗi ngày một người thay phiên nhau sao, cậu làm vậy không công bằng, tôi kháng.."

Hạ Thương Châu chưa nói hết câu, Lâm Gia Ca một tay lắc lắc chiếc điện thoại, nhẹ nhàng thốt ra một câu: "Nếu như vậy, thì phần đồ ăn nhanh của cậu tôi hủy vậy.."

Nói vậy, ngón tay Lâm Gia Ca lướt trên màn hình.

"Tôi đi, tôi đi, hôm nay tôi đi, mai cũng đi, mốt cũng đi, lão đại, cậu bảo tôi đi bao nhiêu ngày thì tôi sẽ đi bấy nhiêu ngày!" Hạ Thương Châu liền thay đổi thái độ ngay lập tức.

Lâm Gia Ca không hủy phần nữa, vừa thanh toán, vừa tỏ vẻ khó xử nói: "Cứ để mình cậu đi lấy đồ ăn nhanh, có chút không tốt.."

Sợ phần ăn của mình bị hủy, Hạ Thương Châu vừa định nói: "Không sao cả, tôi thích nhất là đi lấy đồ ăn" kết quả lời chưa kịp nói ra thì Lâm Gia Ca thanh toán xong, đặt điện thoại xuống bàn, nhàn nhã tựa ghế tiếp tục nói: "nhưng mà, cậu đã tích cực muốn lấy đồ ăn nhanh như vậy thì đồ ăn nhanh của cả học kì này phiền cậu rồi!"

Nói xong mặc cho Lục Bản Lai cười đắc ý trên nỗi đau của Hạ Thương Châu còn Hạ Thương Châu thì một mặt khóc ròng, Lâm Gia Ca nhắm mắt, mãn nguyện dưỡng thần.

Vì sáng mai có tiết học nên tối nay Lâm Gia Ca không đến bệnh viện.

Ăn xong cơm tối, Lục Bản Lai với Hạ Thương Châu lại bị giáo sư kêu đi làm cu-li.

Lâm Gia Ca một mình đến sân vận động chạy 2 vòng, tiêu cơm xong về lại kí túc xá, định đi tắm, kết quả điện thoại kêu lên "ding dong".
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 47: Lâm Gia Ca, ế cả đời! (1)

Anh lại lấy điện thoại, xem qua wechat, là Hạ Thương Châu gửi tin đến.

Không có nội dung gì cũng không có ảnh nào chỉ gửi một đường link.

Lâm Gia Ca kích vô link, vẫn là diễn đàn của trường, tiêu đề 6 chữ: Lâm Gia Ca, ế cả đời!

Ế cả đời?

Nhất định cô đơn cả đời?

Lâm Gia Ca chau mày lướt màn hình, xem nội dung bài post.

"Lâm Gia Ca đối xử với nữ sinh như vậy thật quá đáng, nhất định sẽ ế cả đời đó.."

Lâm Gia Ca đọc nhanh nội dung bài post, ah, thì ra là đả kích việc lúc chiều anh đối với Tần Y Nhiên!

Lâm Gia Ca đọc nhanh tất cả những bình luận ở trang đầu, có khen có chê.

Nhưng mà đọc hết những bình luận này cũng không thấy gì liên quan đến bài post, toàn là bình luận về nhân phẩm của Tần Y Nhiên với vấn đề không biết anh sẽ bị người con gái như thế nào thu phục được.

Anh bị người con gái như thế nào thu phục được thì liên quan gì đến bọn họ?

Lâm Gia Ca lại vào trang kế tiếp, lại thấy chủ thớt: Lâm Gia Ca, ế cả đời!

Lâm Gia Ca đếm đếm thì thấy người này bình luận tầm ba mươi mấy dòng như vậy, anh cười nhạt một cái, xong thả điện thoại xuống, đem đồ ngủ với khăn tắm đi vào phòng tắm.

Đi được nửa đường, anh lại cười lạnh một tiếng.

Nói anh ế cả đời?

Anh còn chưa đẻ ra thì đã có vị hôn thê rồi, bọn họ còn nói anh ế cả đời?

Đúng là một đám FA vô tri với một đám con trai có người yêu mà không có danh phận!

* * *

Tắm xong, tâm tình Lâm Gia Ca không những không tệ mà còn có chút gì đó rất tốt, ra ban công hóng gió.

Đêm nay phong cảnh cũng thật đẹp. Trăng tròn, còn có thể ngắm được vài ngôi sao nữa.

Hoa lài dưới đất cũng đã nở, tỏa ra một mùi hương theo gió nhè nhẹ bay đến, thật thơm..

Lâm Gia Ca ngước nhìn bầu trời một lúc, đưa tay lên trước mũi. Chỉ còn ngửi thấy mùi dầu gội..

Lâm Gia Ca thở ra một hơi dài, nhớ lại cô gái lúc chiều tối tông vào mình, người tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, anh không nhận ra môi mình đang nhè nhẹ cong lên.

Vị hôn thê mà ông nội tìm cho anh, đến đi đường cũng không nhìn nữa, chắc không phải là một cô ngốc chứ..

Nghĩ vậy, môi của Lâm Gia Ca càng cong lên thấy rõ.

Lâm Gia Ca đứng ở ban công được một lúc thì nghe chiếc điện thoại của mình đặt trên bàn reo "ding dong ding dong".

Đi vào phòng, cầm điện thoại lên thì ra là tin từ [Thơ văn và phóng khoáng] .

[Dao Dao rất thích ăn kem]: "Có ai chơi game không ạ?"

[Là Nước Ép đây]: "Dao muội, thật xin lỗi, hôm nay anh không thể chơi với em được."

[Cao thủ Hầu tử phái đến]: "Ngày mai, anh bảo đảm, ngày mai nhất định sẽ chơi cùng em!"

[Cao thủ Hầu tử phái đến]: "Anh đột nhiên nhớ ra, lão đại tối nay không có việc gì, một mình ở kí túc xá, Dao muội, để anh nói lão đại chơi với em."

[Cao thủ Hầu tử phái đến]: @[111111]

[Là Nước Ép đây]: @[111111]

[Thủy Triều] không chơi game vẫn vào góp vui: @[111111]
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 48: Lâm Gia Ca, ế cả đời! (2)

Bé mập mà tối qua nói lỡ tay bấm nhầm add mình đó sao?

Nếu mà thường ngày thì Lâm Gia Ca nhất định không do dự mà làm lơ, nhưng hôm nay tâm tình anh tốt nên quyết định sẽ cùng chơi game với bé mập.

Nghĩ vậy, anh vào game, đem phòng game của mình share vào [Thơ văn và phóng khoáng] , nhân tiện tag luôn: @[Dao Dao rất thích ăn kem]

[Dao Dao rất thích ăn kem] vào phòng, điện thoại rung một cái, Lâm Gia Ca bấm bắt đầu trận chiến, sau đó nhận được tin nhắn wechat [Cao thủ Hầu tử phái đến] : "Cảm ơn lão đại."

Anh cũng không phải vì cậu ta mới chơi game với bé mập, cậu ta tự đa tình cảm ơn cái gì?

Căn bản Lâm Gia Ca không muốn trả lời lại Hạ Thương Châu thì màn hình lại hiện thêm một tin nhắn nữa, là của [Dao Dao rất thích ăn kem] : "Cảm ơn +1"

Bé mập đây là đang phối hợp với [Cao thủ Hầu tử phái đến] ?

Lâm Gia Ca không do dự đánh bàn phím.

[111111] : "Không có gì, tôi chỉ là nghĩ chơi một mình quá chán, không có chút thách thức nào cả nên chơi cùng cô để tăng độ khó."

* * *

Thời Dao ở phía bên kia màn hình điện thoại, đọc được câu này của [111111] , theo bản năng nhấn vào câu "Cảm ơn +1" của mình vừa gửi đi lúc nãy để thu hồi lại.

Nhưng vì quá thời gian nên không thể thu hồi được, cô thật muốn chặt luôn tay của mình.

Cô đúng là không nên nói cảm ơn với anh!

Giống như tối qua, cả buổi chiến đấu Thời Dao với [111111] chẳng nói với nhau câu nào.

Lúc chiều vì tông phải Lâm Gia Ca nên cơm tối cô ăn chưa đã, vì vậy trong lúc chơi game, chứ cách một lát thì cô lại nói.

"Giúp tớ rửa quả táo với, cảm ơn."

"Lấy giúp tớ một gói khoai tây chiên, cảm ơn."

"Rót giúp tớ một ly sữa, cảm ơn."

"Lấy giúp tớ ít bò khô, cảm ơn."

"Xé giúp tớ một bì kẹo QQ với, cảm ơn."

"Giúp tớ.."

Không biết Thời Dao đòi ăn lần thứ mấy thì bên kia chiến tuyến, người luôn âm tầm chiến đấu [111111] không mở miệng nói một lời bỗng nhiên cười nhẹ.

Giọng của anh vốn đã rất hay, tiếng cười này rất nhẹ nhưng Thời Dao vẫn nghe được, một bên tai tê dại.

Động tác nhai bánh của cô dừng lại một lúc rồi mới tiếp tục nhai.

Chỉ là cô chưa ăn được mấy miếng thì trong tai nghe truyền tới giọng nói của [111111] : "Bé mập, cô nặng bao nhiêu kí vậy?"

Bé mập?

Có một bé mập ngồi cạnh anh sao?

Thời Dao khẳng định vậy nên không mở miệng nói chuyện.

[111111] : "Bé mập, cô không nghe thấy tôi hỏi sao?"

Bé mập mà Ngài Số nói đến là chỉ cô sao?

Thời Dao bị nghẹn bánh quy.

Phải mất một lúc mới trở lại bình thường, rất nghiêm túc trả lời [111111] : "Tôi chỉ nặng 80 cân thôi." (1 cân = ½ kg)

[111111] : "Hình như cô nói nhầm một chữ rồi? Là 80 kí mới đúng chứ?"

Thời Dao không nói, [111111] lại nói: "Bé mập, có phải cô chỉ cao 1m4 không?"

[111111] : "Bé mập, người có khả năng ăn như cô, nếu chỉ nặng 80 kí thì chắc chắn rất lùn, 1m4 là đánh giá cao cô rồi.."

Thật là quá đáng!

Thời Dao bị [111111] chọc cho tức đến một câu cũng không thốt ra được.

Thực tế cô không phải là một bé mập cũng không phải là người chỉ cao 1m4 nhưng anh dựa vào đâu mà nói cô như vậy, thật ức hiếp người quá đáng!

"Bé mập, cô nằm giường trên hay giường dưới vậy? Nếu cô nằm giường trên thì người năm giường dưới tối chắc chắn không thể nào ngủ được vì sợ nửa đêm giường sập đè chết.."

[111111] không hề có ý định ngừng lại: "Ah, không đúng, cô mập như vậy chắc là không leo lên giường trên nổi đâu.."
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 49: Cô lại chưa dùng qua, sao cô lại biết được? (1)

Thời Dao tức không thể nhịn được nữa, nghe đến đây, buộc miệng: "Anh đừng nghĩ tôi không biết anh là cụ xử nam!"

Giận đến không còn biết mình đang nói những gì, Thời Dao vẫn tiếp tục: "Cụ xử nam thì cũng thôi đi, còn là từ nhỏ đến giờ chưa có lấy một mảnh tình vắt vai!"

"Anh không những đêm đầu tiên vẫn chưa có mà đến tình đầu, nụ hôn đầu, cái nắm tay đầu, cái ôm đầu.. tóm lại những cái" lần đầu "anh đều chưa từng trải qua!"

Bị công kích, ai cũng giống nhau thôi?

Thời Dao nghĩ trong lòng, tiếp tục mắng: "Lúc học mẫu giáo thì lớp tôi có bạn nam đã có bạn gái rồi, anh đến giờ vẫn chưa một lần nắm tay ai, không phải anh xấu xí vô địch chứ!"

"Anh không phải là xấu đến mức xúc phạm người nhìn, đến người cùng kí túc xá nhìn anh là không ăn nổi cơm đấy chứ!"

Thời Dao nói một thôi một hồi đến khi dừng lại thì mới phát hiện, ngoài tiếng của game thì không còn nghe tiếng của [111111] nữa.

Mà [111111] trong game thì đứng bất động.

What? Không phải là đang chạy bo sao? Sao anh ta lại đứng yên như vậy?

Lẽ nào anh bị cô chọc tức rồi? Đang kiểm điểm bản thân sao?

Tuy rằng lời vừa rồi cô không khách sáo một tí, nhưng mà ai bảo anh quá đáng với cô trước!

Với lại, những điều cô nói cũng không hề sai, đều là [Cao thủ Hầu tử phái đến] nói với cô vậy mà, đều là sự thật..

Thời Dao nghĩ đến đây, cả người như bị điểm huyệt, bất động.

Nhân vật của cô trong game đang liều mạng chạy về khu an toàn cũng dừng lại.

Đầu cô trống rỗng tầm 3s, sau đó giống như có tiếng "oang" nổ ra trong đầu mình vậy.

Cô, cô, cô vừa nãy, vừa nãy lại nói [111111] là trai già còn zin?

Trai còn zin thì cũng bỏ đi, cô lại con đem hết những lời của [Cao thủ Hầu tử phái đến] đều nói hết ra rồi.

Đêm đầu tiên, tình đầu, nụ hôn đầu, cái nắm tay đầu, cái ôm đầu..

AAAAA, cô là một đứa con gái, sao có thể nói những lời này với một thằng con trai?

Cho dù anh ta gây sự trước nhưng mà cô có thể dùng phương pháp khác để gây lại, sao lại có thể nói anh ta là trai già còn zin?

Không biết bên kia [111111] đang làm gì, qua tai nghe, Thời Dao chỉ nghe được một chút động tĩnh.

Bị dọa đến nỗi lập tức thoát game, vứt điện thoại sang một bên.

"Dao Dao, cậu đang làm gì vậy?"

"Với lúc nãy nói một tràng vậy là nói ai đó?"

Thời Dao không để ý lời của Hà Điền Điền, trực tiếp kéo chăn cuộn mình lại.

* * *

Vốn dĩ tâm tình của Lâm Gia Ca rất tốt, lúc chơi game cứ một lát lại nghe tiếng nói dễ thương của [Dao Dao rất thích ăn kem] truyền qua tai nghe, tâm tình lại càng tốt.

Anh tuy là đang đánh game nhưng trong lòng là đang đếm số lời của cô.

Cả một đêm, cô nói 12 câu, mỗi lần đều là muốn ăn, hơn nữa mỗi lần đều muốn ăn những thứ khác nhau..

Anh kìm không được nghĩ đến trang cá nhân wechat của cô..
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 50: Cô lại chưa dùng qua, sao cô lại biết được? (2)

Thì ra, cô không những ham ăn mà còn rất có khả năng ăn..

Nửa đêm nửa hôm, còn ăn được như vậy, muốn không phải là một bé mập thì cũng khó ah?

Cứ nghĩ vậy, trong đầu anh xuất hiện một vật tròn tròn trắng trắng, giống như một cái bánh bao lớn mới được hấp xong..

Anh kìm không được mới cười nhẹ một tiếng, anh rất ít nói chuyện với người lạ trong game vậy mà hôm nay lần đầu tiên mở miệng: "Bé mập, cô nặng bao nhiêu kí?"

Thật ra, hỏi về cân nặng với một cô gái chưa hề gặp mặt là rất vô lễ.

Nhưng anh lại rất muốn đùa cô, vì vậy khi nghe cô trả lời xong, anh lại không do dự tiếp tục trêu cô.

Anh không có ý gì khác, chỉ đơn giản cảm thấy.. trêu cô như vậy rất vui..

Anh nghĩ cô có thể không vui, có thể giận, hoặc có thể bị anh trêu đến khóc nhưng anh có nghĩ làm sao cũng không nghĩ ra cô vậy mà giận đùng đùng vặn lại anh.

Thật sự thì anh bị cô mắng sảng rồi.

Cả người bất động một hồi lâu mới triệt để tiêu hóa hết những lời cô nói.

Cụ xử nam, một mảnh tình vắt vai còn chưa có, tất cả những cái "lần đầu" đều chưa từng trải qua, xấu xí vô địch..

Mặt anh biến sắc một hồi mới lấy lại tinh thần.

Anh, anh, anh đây là bị bé mập tròn tròn trắng trắng đó chế giễu sao?

Anh bản năng muốn cãi lại, cuối cùng phát hiện, nhân vật của cô trong game đã không còn.

Có gan mắng người thì có gan đừng chạy chứ..

Lâm Gia Ca chẳng có tâm tình chơi game nữa, vứt điện thoại xuống bàn, ngước đầu lên, tự thưởng thức gương mặt điển trai của mình qua tấm gương treo trên tường.

Cô vậy mà dám nói anh xấu xí vô địch?

Có cơ hội gặp anh ngoài đời, anh sẽ tỏa sáng chói mắt cô cho xem!

Cô còn nói anh là cụ xử nam.. Anh già chỗ nào? Anh là xử nam thì có làm sao? Anh tự nguyện mọi "lần đầu" đều còn không được sao?

Chẳng lẽ cứ phải tuổi trẻ mà trái ôm phải ấp thì mới gọi là có mê lực?

Phải biết anh đây là tự yêu bản thân, nhìn cái là biết cái bánh bao lớn tròn tròn trắng trắng đó không hiểu sự đời!

Lâm Gia Ca cười lạnh một tiếng, nhìn thời gian, đã 10 rưỡi rồi, không có việc gì làm, anh chuẩn bị đi ngủ.

Anh đẩy ghế đứng dậy, chuẩn bị leo lên giường thì đột nhiên nghĩ đến câu lúc nãy cái bánh bao tròn tròn trắng trắng nói với anh - - Anh đừng nghĩ tôi không biết anh là cụ xử nam!

Anh đừng nghĩ tôi không biết..

Ý của những chữ này là.. cô biết, anh có phải là xử nam hay không, cô lại chưa dùng qua, sao cô lại biết được?

Không lẽ là..

Lâm Gia Ca trước nhìn giường của Hạ Thương Châu sau đấy là nhìn giường của Lục Bản Lai, sau đó nữa thì anh quyết định không ngủ nữa, ngồi trên ghế đợi 2 người bọn họ về.

11h40', cửa phòng mở ra, căn phòng đang yên tĩnh bỗng náo nhiệt hẳn lên.

"Lão đại, sao cậu vẫn chưa ngủ?"

"Lão đại, hôm nay cậu chơi với Dao muội có ăn gà không?"

Lâm Gia Ca không nói năng gì, ánh mắt di chuyển qua lại từ người này sang người kia.

Lục Bản Lai: "Lão đại, cậu đừng có nhìn tôi như vậy, tôi xấu hổ đó."

Hạ Thương Châu: "Lão đại, tôi cũng vậy, sẽ xấu hổ đó."

Lâm Gia Ca trầm mặc nghiên cứu 2 người một chút, sau đó nhìn Hạ Thương Châu: "Điện thoại tôi có chút vấn đề, cậu cho tôi mượn điện thoại chút"
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 51: Gọi baba! (1)

"Cậu xem, lão đại quả nhiên thích tôi nhất, dùng điện thoại của tôi, không dùng của cậu" Hạ Thương Châu vênh váo nhìn Lục Bản Lai, vừa dương dương đắt ý nói vừa mở khóa màn hình điện thoại đưa cho Lâm Gia Ca.

Lâm Gia Ca không nói gì.

Nhận lấy điện thoại, bấm một dãy số, giả vờ như đang gọi ai đó, rất tự nhiên nói chuyện.

Hạ Thương Châu cũng không bám bên Lâm Gia Ca nữa, đợi cậu ta gọi điện xong liền vừa ôm khăn tắm vừa huýt sáo đi vào phòng vệ sinh.

Vào ngay lúc Hạ Thương Châu đóng cánh cửa phòng tắm lại cũng là lúc Lâm Gia Ca không do dự lấy điện thoại từ bên tai xuống, mở wechat của Hạ Thương Châu lên.

Đứng đầu list chat của Hạ Thương Châu là [Dao Dao rất thích ăn kem] , Lâm Gia Ca tiện tay bấm vào luôn, sau đó nữa anh nhìn thấy một loạt từ rất quen thuộc.

Vì vậy tối nay, những lời cái bánh bao bự tròn tròn trắng trắng ấy phun ra là đều từ Hạ Thương Châu mà ra?

Vậy cũng thôi đi, Hạ Thương Châu lại còn dùng câu "còn băng thanh ngọc khiết hơn cả Tiểu Long Nữ" để hình dung anh?

Đệch, ngữ văn của Hạ Thương Châu là do thầy thể dục dạy sao..

Còn nữa, cái cô Bự Tròn Trắng đó, lại còn rất nghiêm túc trả lời lại một câu "Tiểu Long Nữ từng bị Doãn Chí Bình Làm nhục"?

* * *

Hạ Thương Châu từ phòng tắm bước ra, Lâm Gia Ca làm như không có chuyện gì xảy ra, ngồi máy tính xem phim.

Hạ Thương Châu chạy đến trước mặt Lâm Gia Ca, chỉ vào điện thoại của mình trên bàn, hỏi: "Lão Đại, tôi có thể lấy điện thoại đi được chưa?"

Lâm Gia Ca gật đầu, "ukm" một tiếng.

Đợi Lục Bản Lai cũng tắm xong, từ phòng tắm bước ra, Lâm Gia Ca nãy giờ đang chăm chú xem phim không nói tiếng nào bỗng vẫy vẫy tay: "Hai cậu lại đây.."

Lục Bản Lai với Hạ Thương Châu lập tức chạy tới.

Lâm Gia Ca chỉ vào 2 chữ "Golden Brilliant" trên màn hình máy tính hỏi: "Nghe nói qua chưa?"

Hạ Thương Châu: "Nghe qua rồi, club sang bậc nhất Bắc Kinh, nghe nói chỉ có một từ để hình dung nơi này, đó là Money"

Lâm Gia Ca kích chuột một cái nữa, mở ra một tấm ảnh, chỉ tay vào một hàng nhân viên phục vụ xinh đẹp hỏi: "Đẹp hay không?"

Lục Bản Lai: "Đẹp, sớm đã nghe nói phục vụ ở Golden Brilliant nhan sắc tuyệt vời, thì ra là thật."

Lâm Gia Ca lại mở một tấm ảnh mới, đầy đủ các loại đồ ăn ngon: "Muốn ăn không?"

Lục Bản Lai với Hạ Thương Châu: "Muốn!"

Lâm Gia Ca tiếp tục chuyển sang một tấm ảnh khác, là phòng karaoke trong Golden Brilliant, hoa lệ chói mắt: "Có muốn đến hưởng thụ một chút không?"

Lục Bản Lai với Hạ Thương Châu 4 mắt sáng lên: "Muốn!"

Lâm Gia Ca không mở ảnh nữa mà rút từ trong ví tiền ra một tầm thẻ VIP của Golden Brilliant: "Gọi baba."

Lục Bản Lai với Hạ Thương Châu không ngại ngần: "Baba!"

Lâm Gia Ca có vẻ rất hưởng thụ, gật gật đầu, sau đó đứng dậy, vỗ vai Lục Bản Lai nói: "Đi, đưa cậu đi hưởng thụ cái gọi là thiên đường cuộc sống"

Lục Bản Lai hưng phấn trả lời "Okie!" sau đó nhanh chóng thay đồ.

Hạ Thương Châu: "Baba, còn con?"

Lâm Gia Ca làm như không nghe Hạ Thương Châu nói gì, mở tủ, lấy một chiếc áo hoodie màu trắng mặc vào, sau đó lấy ví tiền trên bàn đi về hướng cửa phòng.

Lúc Lâm Gia Ca với Lục Bản Lai sắp ra đến cửa thì Hạ Thương Châu đáng thương lại hỏi: "Baba, còn con?"

*P/s: Bảo bảo chịu không được rồi, buồn cười chết mất, nam chính đúng là quá tiện! (cái này là lời ông Diệp Phi Dạ bình vào đấy mn)
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 52: Gọi baba! (2)

Lâm Gia Ca dừng bước.

Hạ Thương Châu nghĩ mình có hy vọng rồi, đáng thương nhìn Lâm Gia Ca lại nói: "Baba.."

Lâm Gia Ca nhìn Hạ Thương Châu một lúc, quay trở về chỗ bàn học, lấy một tấm giấy, viết viết gì đó, sau đó đưa cho Hạ Thương Châu: "Đọc một trăm lần, lần sau tôi sẽ đưa cậu đi."

Lâm Gia Ca dường như không tin Hạ Thương Châu, qua một lúc, anh lấy điện thoại với băng keo, đính điện thoại lên cái gương, sau đó mở máy ảnh, chọn chế độ quay video: "Đứng trước cái này đọc, đọc xong nhớ lưu lại, về tôi sẽ kiểm tra."

Nói xong Lâm Gia Ca liền rời khỏi.

Lục Bản Lai nhìn Hạ Thương Châu với biểu tình cười trên nỗi đau của anh: "Quả nhiên, baba thích tôi nhất.."

Sau đó vừa gọi "Lão đại đợi tôi với" vừa ba chân bốn cẳng đuổi theo.

Hạ Thương Châu vừa không phục mắng ahihi, vừa cúi đầu xem mảnh giấy Lâm Gia Ca để lại cho mình.

Không xem còn đỡ, vừa xem một phát sống lưng Hạ Thương Châu lạnh toát.

"Tôi là xử nam còn băng thanh ngọc khiết hơn cả Tiểu Long Nữ, không, là cụ xử nam!"

"Tôi từ nhỏ đến lớn chưa có mảnh tình vắt vai, đêm đầu tiên, nụ hôn đầu, tình yêu đầu, cái nắm tay đầu, cái ôm đầu, tóm lại tất cả những cái có thể đi với" đầu "đều vẫn còn!"

"Tôi là kẻ xấu xí vô địch, bạn cùng kí túc xá nhìn thấy tôi là không ăn nổi cơm!"

* * *

Trốn khỏi game nhưng Thời Dao cả buổi tối đều không ngủ được.

Đến ngày hôm sau nhóm [Thơ văn và phóng khoáng] có người @cô cô cũng không dám vào.

Trước giờ cô ăn rất được nhưng hôm nay cơm sáng cơm trưa cô chỉ ăn được một nửa ngày thường.

Chiều hôm nay không có tiết học, Thời Dao hứa với ông nội Lâm sẽ đến bệnh viện với ông.

Trên đường đi đến bệnh viện, Thời Dao nhìn qua cửa xe thấy tiệm trà sữa.

Bảo tài xế dừng xe, cô xuống xe xếp hàng mua trà sữa.

Về lại xe, Thời Dao vừa uống trà sữa, vừa không biết mình đã lần thứ mấy nghĩ đến việc tối qua cãi nhau với [111111] , cảm thấy trà sữa không ngon như ngày thường nữa.

Thời Dao cảm thấy cứ như vậy quá ảnh hưởng chất lượng cuộc sống của cô rồi.

Một mình suy nghĩ mãi như thế này không bằng tìm [111111] nói chuyện rõ ràng.

Hơn nữa, lời cô nói có chút chói tai nhưng người gây sự trước là anh mà.

Cô việc gì phải trốn tránh mãi như rùa rụt đầu vậy chứ!

Thời Dao đến phòng bệnh của Lâm lão gia, nói chuyện với ông một hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm cầm điện thoại lên, vào wechat gửi tin nhắn cho [111111] : "Có đó không?"

Thời Dao không hy vọng [111111] sẽ lập tức trả lời mình, vì vậy tin nhắn gửi thành công xong cô mới bắt đầu nghĩ sau đây mình sẽ nói gì.

Kết quả cô mới vừa nghĩ ra một cách thì điện thoại kêu "ding dong".

Trả lời rồi sao? Đây không giống phong cách của Ngài Số!

Thời Dao nghĩ vậy, cầm điện thoại lên nhìn, phát hiện wechat chẳng có gì, căn bản không có tin nhắn nào gửi đến.

Vậy, vậy tiếng ding dong từ đâu mà tới?
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 53: Đưa Dao Dao cùng đi (1)

Thời Dao đang nghĩ thì Lâm Gia Ca cúi đầu vừa bấm điện thoại vừa đi vào phòng bệnh.

Thì ra, là điện thoại của anh ấy..

Nhưng mà, người gửi tin cho anh là ai, thần thái của anh có gì đó không đúng, không giống là đang giận mà càng giống.. xấu hổ hơn? Hoặc là, dùng từ ngại ngùng hình dung thì chính xác hơn chút..

Thời Dao nhìn Lâm Gia Ca rất lâu, Lâm Gia Ca đang xem điện thoại phát hiện gì đó, quay đầu nhìn hướng Thời Dao đang ngồi.

Ý thức được hành động của Lâm Gia Ca, Thời Dao liền thu hồi ánh mắt từ người anh lại, cúi đầu nhìn điện thoại.

[111111] vẫn chưa trả lời cô..

Vẫn giống như trước, Lâm Gia Ca không chào hỏi Thời Dao, đem điện thoại bỏ vào túi, đi ngang qua người cô, chào ông nội đang ngồi trên giường bệnh một tiếng rồi lười biếng ngồi xuống sofa bên cạnh đó.

Lâm lão gia cau mày: "Không nhìn thấy Dao Dao sao?"

Lâm Gia Ca như không nghe thấy gì, chẳng lên tiếng.

Lâm lão gia ngữ khí càng nặng: "Tôi nói cậu có nghe không?"

Lâm Gia Ca mở mí mắt, nhìn về hướng Thời Dao, rất qua loa "ukm" một tiếng coi như chào hỏi.

Lâm lão gia bị Lâm Gia Ca chọc tức đến mặt mày nhăn nhó.

Thời Dao sợ ông tức giận quá mức, gấp gáp lên tiếng: "Ông nội Lâm, suýt nữa con quên mất, lần này con có mang theo ipad, con còn tải phim tình báo ông thích nhất nữa, như vậy ông ở bệnh viện sẽ không buồn chán nữa.."

Lâm lão gia trừng Lâm Gia Ca một cái, sau đó không thèm tính toán với anh, quay đầu cười với Thời Dao: "Vẫn là Dao Dao hiểu chuyện, chu đáo, không giống như tiểu tử nào đó, ngày ngày chỉ biết chọc tức ông.."

"Dao Dao, con nói xem, sao số ông khổ như vậy, có đứa cháu như vậy, ông đã tạo nghiệt gì chứ.."

"Dao Dao, con nói xem, lúc trước ở bệnh viện có phải ông đã bồng nhầm cháu nội không?"

Thời Dao không biết trả lời ông như thế nào chỉ đành ngồi im một bên nghe.

Thực tế Thời Dao có lén nhìn Lâm Gia Ca, anh thản nhiên ngồi vắt chân, căn bản chẳng để ý đến những lời ông nói.

Cứ như vậy đến khi ăn cơm tối xong [111111] vẫn chưa trả lời cô.

Ngài Số không phải là giận cô rồi chứ?

Tranh thủ lúc dì Tôn cho Lâm lão gia uống thuốc, Thời Dao lấy điện thoại lại gửi cho [111111] một tin nhắn nữa: "Có đó không? Tôi có chuyện muốn nói."

Thời Dao vừa gửi xong tin thì lại một tiếng "ding dong" nữa truyền đến bên tai.

Thời Dao vô thức quay đầu, nhìn về hường Lâm Gia Ca đang ngồi trên ghế sofa.

Cũng thật là trùng hợp, hai lần liên tiếp cô vừa gửi tin thì điện thoại anh lại kêu, không biết thì cứ nghĩ là cô gửi tin nhắn cho anh nữa.

Nghĩ vậy, Thời Dao liền thấy Lâm Gia Ca lười biếng rút điện thoại ra.

Cũng không biết là ai đã gửi tin nhắn cho anh, sắc mặt lại giống như lúc mới bước vào phòng, có chút ngại ngùng, có chút xấu hổ..

Nhưng mà, anh không giống như lần trước không trả lời tin nhắn mà lần này lại lại động đậy ngón tay gõ gõ trên màn hình.

Không rõ anh đánh những chữ gì, gõ gõ một chút rồi lại dưng lại, sau đó đem điện thoại nhét vô túi lại.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 54: Đưa Dao Dao cùng đi (2)

Sau đó, không biết có phải là do ánh đèn của phòng hay không nhưng Thời Dao nhìn rõ gương mặt trắng nõn của Lâm Gia Ca lại đỏ lên.

Lâm Gia Ca nhận được tin nhắn, cứ trả lời vậy mà lại đỏ mặt?

Thời Dao cứ nghĩ đó là ảo giác, ra sức chớp chớp mắt, lại phát hiện không chỉ đỏ mặt mà đến tai của anh cũng đỏ nốt.

Vốn dĩ không quan tâm lắm đến việc Lâm Gia Ca nhận được tin nhắn bây giờ đột nhiên Thời Dao lại rất hiếu kì.

Cuối cùng là ai đã gửi tin nhắn cho anh, nội dung như thế nào mà lại có thể làm anh đỏ mặt như vậy được?

Được một lúc, điện thoại Lâm Gia Ca lại kêu.

Lần này không phải là tiếng kêu của tin nhắn mà là có cuộc gọi đến.

Anh không tránh mặt người trong phòng, trực tiếp nghe điện thoại.

Không biết người bên kia nói những gì, thái độ của anh cũng không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt, chỉ ukm ukm à à trả lời.

Nghe điện thoại xong, anh đứng lên, đi về hương ông nội vừa uống xong thuốc: "Ông nội, Lương Cửu Tư gọi con đi chơi"

Lương Cửu Tư, Thời Dao biết người này nhưng không thân.

Là anh họ của Lương Mộ Mộ, bạn từ nhỏ của Lâm Gia Ca, lúc trước gặp Lâm Gia Ca ở thang máy SKP, đám người đi cùng Lâm Gia Ca có anh ta.

Lâm lão gia tất nhiên cũng biết Lương Cửu Tư, không ngăn cản Lâm Gia Ca đi, nhưng lúc Lâm Gia Ca đi gần đến cửa phòng thì ông đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, kêu Lâm Gia Ca dừng lại: "Đợi đã, con đưa Dao Dao cùng đi đi."

Lâm Gia Ca và Thời Dao cùng nhìn Lâm lão gia với dấu chấm hỏi to đùng.

Một người tưởng mình nghe nhầm.

Một người nghĩ cô không muốn đi.

Lâm lão gia nghĩ chẳng có vấn đề gì, lẽ tự nhiên tiếp tục nói: "Hôm nay là cuối tuần, Dao Dao ngày mai cũng không có tiết học, một mình ở bệnh viện cũng buồn chán, con dù sao cũng đi chơi thì đưa con bé cùng đi chơi."

Lâm Gia Ca nhíu mày không lên tiếng.

Thời Dao từ chối: "Ông nội Lâm, chút con còn phải về nhà cày phim, con.."

"Phim lúc nào cũng cày được, không nhất định phải là hôm nay, nghỉ học nên đi chơi chứ, với lại ông nói con nghe, Dao Dao, Lương Cửu Tư thằng nhóc đó rất là biết ăn, chỗ nào có cậu ta chỗ đó khẳng định không ít đồ ăn ngon đâu.."

Không ít đồ ăn ngon.. vốn dĩ Thời Dao muốn tìm lý do để từ chối nhưng bây giờ lại không thể thốt ra lời nào.

Lâm lão gia thấy cả hai người đều không mở miệng, sảng khoái quyết định giùm: "Đi nhanh đi, chơi cho vui vẻ nha."

Lâm Gia Ca không lãng phí thời gian nữa, trực tiếp đẩy cửa phòng bệnh đi ra.

Lúc anh đi ra khỏi phòng bệnh, Lâm lão gia đột nhiên lại nói: "Ah, đúng rồi, dì Tôn, cô đi bảo tài xế đưa bọn nó đi chơi, đưa đến nơi rồi thì đứng đợi trước cổng, tụi nó chơi xong rồi đưa tụi nó về."

* * *

Đợi Lâm Gia Ca và Thời Dao đi khỏi, Lâm lão gia lập tức đứng dậy lắc hông vận động vì khi hai người còn ông phải giả bệnh nặng không xuống giường nổi quá mệt mỏi.

Vừa đi ông vừa dương dương đắc ý nói với dì Tôn: "Dì Tôn, cô có thấy tôi đặc biệt thông mình không?"
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 55: Em muốn ăn thịt, chỉ muốn ăn thịt. (1)

"Lúc trước là tôi quá lơ là, cứ nghĩ thằng nhóc Lâm Gia Ca không đòi hủy hôn với Dao Dao thì không cần quản bọn nó nữa, kết quả thời gian lâu như vậy rồi, bây giờ vẫn còn náo đòi hủy hôn, bây giờ tôi phải cẩn thận hơn, giống như tối nay, Gia Ca nó muốn đi chơi, tôi liền để nó mang theo Dao Dao đi.."

"Hai người, không tiếp xúc với nhau thì làm dao bồi dường tình cảm được?"

"Phải tiếp xúc, mới bồi dưỡng cảm tình được, bọn nó đi chơi nhất định sẽ uống rượu, Gia Ca nó mà uống nhiều một chút thì, hehe.."

Lâm lão gia nhìn xa xăm qua cửa sổ, tự vui một mình.

Ông càng nghĩ càng thấy khả năng chuyện này xảy ra cũng rất lớn.

"Gia Ca chỉ cần đụng vào đầu ngón tay của Dao Dao thì nó bắt buộc phải chịu trách nhiệm, chỉ cần đụng vài lần thôi thì tôi có chắt nội chắc rồi.."

Lâm lão gia càng nghĩ càng xa, một hồi bỗng nhiên lại nói: "Dì Tôn, cô có biết vì sao tôi bảo tài xế chở chúng nó đi rồi đón chúng nó về không?"

Dì Tôn còn chưa kịp trả lời Lâm lão gia thì ông liền nhìn bà với ánh mắt "Với trí não của cô thì làm sao hiểu được" rồi tiếp tục nói: "Tài xế là người giám sát bọn nó, có tài xế đó thì tiểu tử thối Lâm Gia Ca kia không thể nào bỏ Dao Dao lại giữa đường được, nó cho dù có trăm ngàn cái không muốn đi nữa thì cũng phải đưa Dao Dao cùng đi chơi, như vậy thì chắt nội của tôi có hy vọng rồi.. tôi đúng là thật thông minh.."

" "Dì Tôn có chút không nỡ nhìn Lâm lão gia bây giờ, ôm bình thủy, nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh đi lấy nước nóng.

* * *

Đến" Golden Brilliant ", Lâm Gia Ca và Thời Dao vừa bước xuống xe thì điện thoại của Lâm Gia Ca reo.

Thời Dao đứng bên cạnh Lâm Gia Ca, người gọi điện thoại cho anh, tiếng hơi to, cô có thể nghe thấy người bên trong đang giục anh mau đến.

Lâm Gia Ca trả lời một câu:" Tới cửa rồi "sau đó cúp điện thoại, không để ý đến Thời Dao, đi vào trong Golden Brilliant trước.

Lâm Gia Ca lúc 18 tuổi đã cao 1m8, lúc đó mọi người đều nghĩ anh sẽ không thể cao thêm được nữa, vậy mà 3 năm sau anh lại cao thêm tận 8cm.

Thời Dao trong giới nữ thì không tính là lùn, cao thì cũng không cao, miễn cưỡng cao được 1m65.

Cho dù Lâm Gia Ca đi không nhanh nhưng chân anh dài, chẳng bao lâu đã đi cách cô một đoạn xa.

Thời Dao chỉ có thể đi nhanh hết sức, đến cuối cùng trong mắt người khác thì cô như đang chạy.

Lâm Gia Ca tới thang máy trước, ấn nút, thang máy xuống đến tần 1 rồi, anh bước vào trong thang máy mới phát hiện Thời Dao không theo kịp mình.

Anh cau mày, có vài phòng bất mãn đợi một lát, đợi đến lúc cô thở hì hộc bước vào thang máy anh mới liếc cô một cái rồi ấn nút đóng cửa thang máy.

Đến tầng 10 lúc cửa thang máy mở ra, Lâm Gia Ca như nhớ ra việc gì đó, thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra, bấm bấm gì đó trên màn hình vừa chậm rãi bước về hướng phòng VIP 1001.

Anh cứ vừa đi vừa bấm điện thoại đến khi đến trước cửa phòng thì mới dừng lại cất điện thoại.

Đẩy cửa phòng, anh còn chưa bước vào thì đã tiếng này nối tiếng khác" Gia Ca"

Anh không mở miệng, tay vẫn đẩy cửa, mắt nhìn sang Thời Dao, ý bảo cô đi vào trong.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 56: Em muốn ăn thịt, chỉ muốn ăn thịt. (2)

Khi Thời Dao đi ngang qua người anh, anh nhìn một cái ước chừng cô cao chỉ tới trước ngực anh.

Chẳng trách đi chậm vậy, thì ra là vì chân ngắn, hại anh lúc ra khỏi thang máy sợ cô theo không kịp phải giả bộ vừa đi vừa nhắn tin để đợi cô, thực tế thì anh cầm điện thoại đánh tới 2 trang chỉ toàn "1234567"

Thời Dao vào trong phòng rồi Lâm Gia Ca cũng theo vào, sau đó cả phòng đang náo ầm ĩ thì ngoài âm thanh của bài hát đang được chọn trên tivi karaoke ra thì không còn động tĩnh nào khác.

Lâm Gia Ca đảo mắt một vòng, ánh mắt của mọi người trong phòng đều đổ trên người Thời Dao.

Lâm Gia Ca dừng chân, xoay người nhìn Thời Dao.

Cô gái dường như bị mọi người nhìn có chút ngại ngùng, đôi gò má đỏ lên.

Lâm Gia Ca nghiêng người, chặn ánh mắt của mọi người trong phòng nhìn cô, sau đó không lạnh không nóng nói: "Ah, Thời Dao."

Nói xong, Lâm Gia Ca chỉ tay vào một chỗ trống, nói với Thời Dao: "Ngồi đó."

Thời Dao nhìn Lâm Gia Ca một cái rồi theo hướng tay anh chỉ ngồi xuống chỗ trống đó.

Lâm Gia Ca theo sau cô, ung dung nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.

Đợi khi hai người an vị thì cả phòng mới náo lên.

"Gia Ca, đây là ai vậy?"

"Trước giờ chưa thấy anh mang bạn gái theo bao giờ, đây là lần đầu nha."

"Thời Dao, nghe quen quen, ah, có phải cô gái hôm trước gặp trong thang máy SKP không, hình như là vị hôn thê nhỏ của Gia Ca?"

"Cậu nói vậy, tôi cũng nhớ ra rồi, nhưng mà nếu nhớ không lầm thì lần đó Gia Ca chẳng phải là không để ý đến cô ấy sao? Còn nhìn cô ấy hỏi cô ấy là ai nữa.."

Nghe đến đây, Thời Dao kìm không được nắm chặt gấu áo của mình.

Cô không nên nghe ông nội Lâm nhắc đến ăn là không kiềm được chạy theo Lâm Gia Ca đến đây..

Lúc cô đang bối rối thì Lâm Gia Ca ngồi bên cạnh đang rót rượu, nghe đến đây bỗng nhiên lên tiếng: "Mọi người đến đây chơi hay là đến đây tám?"

Ngữ điệu của Lâm Gia Ca rất bình thường nhưng cả phòng khi nghe anh nói vậy liền lập tức chuyển chủ đề khác.

Lâm Gia Ca nói không sai, bọn họ đến đây là để chơi, lúc nãy tuy rằng rất hiếu kì về sự xuất hiện của Thời Dao nhưng lúc chơi rồi thì không ai nhớ đến Thời Dao nữa.

Thời Dao một chút cũng không ngại việc bị người khác bỏ quên, như lời ông nội Lâm nói, Lương Cửu Tư đặt một bàn đầy món ngon, cô xem mọi người trong phòng không tồn tại, một mình chuyên tâm thưởng thức mỹ thực.

Vậy nhưng vẫn có người đến làm phiền cuộc hò hẹn của cô với mỹ thực.

Người làm phiền cô chính là Lương Cửu Tư: "Thời Dao, mọi người đều hát cả rồi, em cũng phải hát chứ."

"Đúng đấy, hát một bài đi!"

"Đúng vậy, nhanh lên nào.."

Đột nhiên mọi người ùa theo gọi.

Thời Dao lưu luyến dừng động tác ăn, vô thức quay đầu nhìn Lâm Gia Ca.

Cô nhìn anh làm gì? Là vì không muốn hát, cầu cứu?

Lâm Gia Ca muốn nói một câu "Đừng náo nữa" nhưng cô gái đi cùng Lương Cửu Tư đã lôi Thời Dao lên sân khấu rồi.

Dưới sự thúc giục của của cô ấy, Thời Dao chọn 3 bài hát mới được tha.

Âm nhạc vang lên, cô cầm micro.

Bài hát đầu tiên <<Sữa đậu nành và bánh quẩy>> mọi người đều rất bình thường, vừa nghe cô hát vừa chuẩn bị chơi trò chơi.

Bài hát thứ 2 <<Tôi muốn biến tất cả thành đồ ăn>>, lúc cô hát đến câu "Colucolu phô mai, colucolu bít tết, colucolu tôm càng, colucolu cà ri, colucolu gan vịt, colucolu thịt ếch" cả phòng dừng chơi, nhìn về hướng Thời Dao.

Bài hát thứ 3 <<Em muốn ăn thịt>> lúc Thời Dao hát đến câu "Anh bảo em toàn thịt cần ốm lại đôi chút, nhưng không ngày nào em thấy ăn là đủ, em mặc kệ, em cứ muốn ăn thịt, em chỉ muốn ăn thịt" thì ánh mắt của mọi người trong phòng đều dồn lên người cô.

Thời Dao hát xong mới phát hiện cả phòng đều đang im lặng, mọi người đều ngơ ngác nhìn cô.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 57: Ăn nhiều một chút nha vì gầy không thấy thịt đâu nữa rồi (1)

Thời Dao không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chớp chớp mắt.

Cô hát có gì sai sao?

Chắc không đâu, cô biết hát rất nhiều bài nhưng 3 bài này là 3 bài cô biết hát nhất, chắc không có vấn đề gì chứ?

Thời Dao lại chớp chớp mắt, nhìn cả phòng đang nhìn cô bằng một ánh mắt mà cô không biết phải dùng từ gì để diễn tả, lúc nãy hát cô không căn thẳng bây giờ đột nhiên lại có cảm giác không biết mình sai ở đâu.

Bạn của Lâm Gia Ca cô có biết vài người nhưng bọn họ có biết cô hay không thì cô không biết vì vậy trong phòng này người mà trước nay không thân với cô bây giờ lại biến thành người thân nhất với cô là Lâm Gia Ca.. vô thức cô lại nhìn về hướng Lâm Gia Ca.

Đèn trong phòng không biết từ khi nào bị tắt mất đi vài cái, ánh sáng mờ ảo, nơi anh ngồi lại đúng chỗ tối, cô ngoài nhìn rõ y phục màu trắng của anh thì căn bản không nhìn thấy được sắc mặt của anh.

Nhưng mà, cho dù đèn điện trong phòng có sáng rõ thì cô nhìn anh, chưa chắc anh đã cứu nguy cho cô, trông chờ anh không bằng tự lực cánh sinh..

Thời Dao nắm chặc micro trong tay, đang nghĩ mình có nên nói gì đó không, sau đó về lại chỗ ngồi của mình thì Lương Cửu Tư hỏi: "Thời Dao, em ngoài 3 bài này, còn biết hát bài nào khác không?"

Thời Dao nghĩ Lương Cửu Tư chỉ là đơn thuần nói chuyện với mình nên trả lời: "Biết chứ, Ăn nhiều một chút nha"

Lương Cửu Tư không nói gì.

Anh ta ngồi khá gần với Thời Dao, cô thấy sắc mặt anh trở nên có chút e dè.

Anh ta là.. không hiểu ý của Thời Dao sao?

Thời Dao lại tỉ mỉ giải thích một lần: "Là bài hát đó, Ăn nhiều một chút nha, vì gầy không thấy thịt đâu nữa rồi ăn nhiều một chút nha!"

"Phù!" một âm thanh nho nhỏ từ góc tối truyền đến.

Rất nhanh, chỉ 1s sau là không nghe nữa rồi.

Sau đó, không khí cả phòng trở nên rất lạ lùng.

Cô chẳng qua là chỉ hát 3 bài thôi sao? Vừa nãy cô trả lời câu hỏi của Lương Cửu Tư cũng rất bình thường mà, vì sao mọi người nhìn cô kì quái như vậy, giống như nhìn một người ngoài hành tinh vậy..

Thời Dao không biết chuyện gì cảm thấy không thoải mái, sau đó không chịu được ánh nhìn của mọi người, Thời Dao tìm một lý do đi ra ngoài: "Ah, tôi đi vệ sinh một lát.."

Nói xong cô đặt micro xuống, một khắc cũng không đợi được chạy ra ngoài.

Lúc Thời Dao vừa ra ngoài, cửa phòng vừa đóng lại, cả phòng đang yên lặng bỗng nhiên cười ầm ĩ chói tai.

"Hahaha, Gia Ca, vị hôn thê của anh quá có tài rồi!"

"Đâu chỉ quá có tài, chính là thiên tài, hát liền 3 bài, bài nào cũng liên quan đến ăn uống!"

"Cảm ơn." Đối với lời khen ngợi của mọi người, Lâm Gia Ca không khách khí nói cảm ơn, sau đó cầm ly rượu trên bàn, từ từ thưởng thức.

"Không phải, Gia Ca, khen vị hôn thê của anh, đâu có khen anh, sao anh lại cảm ơn? Nhưng mà, giọng hát vị hôn thê nhỏ của anh cũng thật là ngọt ngào, em muốn ăn thịt, em chỉ muốn ăn thịt.. nghe chỉ muốn lập tức chạy đi mua thịt cho em ấy, để ăn cho đủ.."

Lâm Gia Ca đang uống rượu, đôi lông mày cau lại.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 58: Ăn nhiều một chút nha vì gầy không thấy thịt đâu nữa rồi. (2)

Lúc nãy hình như chính cậu ta là người nhịn không được cười thành tiếng..

Cười thì thôi đi, lại còn muốn để ăn cho đủ..

Đùa gì vậy, vị hôn thê của Lâm Gia Ca anh mà cần cậu ta cho ăn sao?

Nghĩ vậy, Lâm Gia Ca liền đặt ly rượu xuống, nhìn thiếu niên đang hào hứng nói chuyện đó: "Nghĩ không bằng hành động, vì vậy rất nhiều thịt đành nhờ cậu chạy một chuyến rồi!"

Thiếu niên như bị điểm huyệt nào đó, tức thì im bặt.

Phải qua một lúc, thiếu niên mới mở miệng nói, ngữ điệu không vui vẻ như vừa nãy: "Gia Ca, em sai rồi.."

"Nếu đã biết sai, vậy thì tốt, cho cậu cơ hội lập công chuộc tội!" nói xong Lâm Gia Ca cầm ly rượu của mình lên rót rượu vào, đang định uống thì thấy cậu ta vẫn không động đậy, lại nói, ngữ điệu uy hiếp: "Sao còn chưa đi?"

Thiếu niên lúc nãy không dám mở miệng nói chuyện, lập tức đứng dậy, rón rén đi về hướng cửa phòng.

Cậu ta đi chưa được mấy bước thì Lâm Gia Ca bảo đứng lại: "Đợi đã"

Cậu ta quay đầu, thấy Lâm Gia Ca đi về hướng mình, bị dọa đến run chân: "Gia Ca, em biết sai rồi, bây giờ em lập tức đi mua thịt, mua thật nhiều thịt.."

Cậu ta chưa nói hết thì một tấm thẻ xuất hiện trước mặt mình.

"Không có mật mã, quét thẻ này." Nói xong, Lâm Gia Ca còn nói thêm: "Phải là Tiệm ăn lớn Bắc Kinh, nhớ đi nhanh về nhanh, nguội rồi thì không ngon nữa."

* * *

Lúc ra khỏi phòng Thời Dao không thật sự muốn đi vệ sinh.

Nhưng khi đi tới trước cửa phòng vệ sinh thì Thời dao lại muốn.

Cô vừa ngồi xuống toilet thì điện thoại trong túi rung lên.

Thời Dao lấy điện thoại ra, là Lương Mộ Mộ gửi tin nhắn cho cô: "Dao Dao, cậu với Gia Ca đang ở Golden Brilliant ah?"

Thời Dao: "Đúng vậy."

"Các cậu đi Golden Brilliant sao không kêu tớ với? Dao Dao, mỗi khi có gì ngon hay đi đâu chơi tớ đều kêu cậu, hôm nay nếu không xem status của anh họ tớ thì tớ không biết chuyện này, huhuhu"

Thời Dao bị tin nhắn này của Lương Mộ Mộ làm cho bối rối: "Tớ xin lỗi, Mộ Mộ, tớ không cố ý không kêu cậu, tớ cũng không muốn đến nhưng là ý của ông nội Lâm, ông bảo Lâm Gia Ca đưa tớ đi.."

Lương Mộ Mộ: "Vậy mà Lâm Gia Ca đồng ý sao?"

Thời Dao chau chau màu, không hiểu sao, cô cứ thấy câu này có gì đó kì kì, nhưng trong chốc lát cô cũng không nghĩ ra được gì sai.

Rât nhanh, Lương Mộ Mộ lại gửi tin nhắn tới: "Vậy có phải đại biểu cho việc 2 người không hủy hôn nữa không?"

Xem ra là cô nhạy cảm rồi, trọng điểm của Lương Mộ Mộ là nằm ở câu này..

Thời Dao lại gõ phím: "Cũng không phải như vậy, việc này chỉ hoãn thôi."

"Không biết làm sao ông nội Lâm biết được việc tớ với Lâm Gia Ca muốn hủy hôn, ông nội Lâm giận một trận lôi đình, sau đó ốm rồi, đang nằm bệnh viện, dì Tôn nói với tớ ông nội Lâm không được tức giận, ông nội Lâm đối tốt với tớ như vậy, nên tớ nghĩ, đợi ông khỏe rồi mới tính tiếp chuyện này.."

[Giải thích]: Sâu ăn thật sự là như vậy, một chút cũng không nói quá, thực tế tôi cũng có một người bạn, một con sâu ăn lớn, chỉ vì mốn ăn mì của một tiệm ở Hông Kông, từ Bắc Kinh chạy sang Hồng Kông, đáng thương cho tôi, phải cùng cậu ta xếp hàng đợi 2 tiếng đồng hồ.
 
2,931 ❤︎ Bài viết: 294 Tìm chủ đề
Chương 59: Hôn (1)

Lương Mộ Mộ: "Thì ra như vậy, vậy tình hình sức khỏe ông nội Lâm bây giờ thế nào rồi?"

Thời Dao: "Tình hình không phải là rất tốt, vẫn còn đang nằm viện theo dõi."

Sau một lúc, Lương Mộ Mộ gửi tin nhắn đến, một đoạn tin nhắn rất dài.

"Dao Dao, tớ có việc muốn giải thích với cậu."

"Chuyện đó, cậu vừa nói là không biết ông nội Lâm làm sao biết cậu với Lâm Gia Ca muốn hủy hôn, thật ra là tớ nói với ông nội Lâm"

"Tớ chỉ là muốn báo với ông, tớ nghĩ, cậu muốn hủy hôn với Gia Ca nhất định là Gia Ca đối không tốt với cậu, tớ chỉ là thay cậu thấy bất bình, liền chạy đi nói với ông nội Lâm, nhưng mà, tớ không có nói quá nhiều với ông nội Lâm, chỉ nói với ông một câu, Gia Ca hình như không đối tốt với Dao Dao, cậu ấy vẫn là không muốn cưới Dao Dao."

"Tớ thật sự không có ý gì khác, không ngờ mọi việc lại náo thành như vậy, nếu không phải hôm nay cậu nói với mình thì mình cứ nghĩ mọi chuyện đã qua lâu rồi. Nhưng mà nghĩ lại, Dao Dao, là tớ đã quá lỗ mãng rồi, ông nội Lâm thích cậu nhất, thích cậu còn hơn thích chị Gia Nghi nữa, ông không muốn nhất chính là cậu phải chịu ủy khuất, lời tớ nói không phải là quá đáng nhưng có thể ông đã nghĩ nhiều, sau đó phát sinh những chuyện sau này, Dao Dao thật xin lỗi, tớ làm hỏng việc rồi."

Thì ra ông nội Lâm biết chuyện hủy hôn là do Mộ Mộ nói..

"Dao Dao, cậu sao lại không trả lời tớ, cậu giận tớ rồi sao?"

"Dao Dao, tớ xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, tớ hứa sau này sẽ không làm vậy nữa."

Nhìn thấy những lời Mộ Mộ nói, cậu ấy cũng là vì tốt cho cô..

Thời Dao hoàn thần, vội vàng trả lời: "Không có, Mộ Mộ, mọi chuyện đã qua rồi, không có gì đâu."

"Thật là không giận chứ?"

"Thật mà."

"Moamoa, Dao Dao, tớ biết cậu là tốt nhất!"

2s sau Lương Mộ Mộ lại gửi tin nhắn tới, là một tấm ảnh bánh bông lan.

"Dao Dao, để biểu hiện sự chân thành hối lỗi của mình, tớ đặc biệt chạy đi mua bánh bông lan cho cậu, tớ sắp tới Golden Brilliant rồi, đợi chút tớ mang đến cho cậu ăn."

Thời Dao gửi lại một icon chảy nước miếng, sau đó đứng lên, từ phòng nhỏ trong phòng vệ sinh bước ra.

Cô đi đến cửa phòng vệ sinh, kéo cửa chuẩn bị bước ra ngoài rửa tay thì đột nhiên nghe tên "Lâm Gia Ca" từ một cô gái chỗ bồn rửa tay phía trước.

Động tác đẩy cửa bỗng dừng lại.

Sau đó cô mới phát hiện, bọn họ nói đến không phải là Lâm Gia Ca mà là cô.

"Cô gái đi cùng Lâm Gia Ca, nghe nói là vị hôn thê của anh ấy, từ nhỏ đã định hôn ước, nhưng mà Lâm Gia Ca không hề thích cô ta, thậm chí có chút ghét bỏ, tớ nói với cậu, lần trước bọn họ gặp ở SKP, Lâm Gia Ca nhìn thấy cô ta giống như nhìn thấy một người lạ vậy, chẳng thèm để ý, thậm chí còn hỏi cô ta là ai đấy."

"Không phải chứ? Vị hôn thê mà không biết ah? Chắc là Lâm Gia Ca giả vờ.."

"Thật không phải giả vờ đâu, hôm đó trời đã rất tối rồi, Lâm Gia Ca lái xe đến chơi với bọn mình nhưng Lâm Gia Ca lại không nói muốn đưa cô ta về, cô ta còn phải tự bắt taxi về đó."

"Nhưng mà, nếu thật như cậu nói, Lâm Gia Ca ghét cô ta như vậy sao lại đưa cô ta đến đây chơi."

"Chắc chắn là cô ta mặt dày bám đến đây, cậu không thấy khi vào phòng, Lâm Gia Ca chẳng quản gì đến cô ta sao? Cô ta giống như một con ngốc, ngồi một mình ở đó."
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back