Chương 2: Người Lạ Quen Thuộc
Chiều hôm sau, tôi ra ngoài. Nghe thì có vẻ chẳng có gì đáng nói. Nhưng với một người đã quen quanh quẩn giữa bốn bức tường, quen với tiếng quạt trần cọc cạch và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính, thì việc chủ động bước chân ra khỏi phòng vào lúc bốn giờ chiều là một chuyện hiếm hoi. Không phải vì có hẹn. Không phải vì công việc. Cũng không phải vì tôi bỗng nhiên trở thành một con người tích cực sau một đêm thức tỉnh. Chỉ là.. Tôi thấy ngột ngạt. Không phải sự ngột ngạt của căn phòng. Mà là của chính mình. Giống như có thứ gì đó đã mắc kẹt trong lồng ngực quá lâu. Và nếu không ra ngoài hít thở, có lẽ tôi sẽ hóa thành một món đồ cũ phủ đầy bụi trong góc phòng mất. Tôi khoác đại chiếc áo sơ mi xám. Vuốt lại mái tóc trước gương. Nhìn bản thân vài giây. Quầng thâm dưới mắt. Vẻ mặt thiếu ngủ. Biểu cảm nửa tỉnh nửa mê. Tôi thở dài.
"Ít nhất trông vẫn giống con người."
Rồi bước ra ngoài.
Con hẻm nhỏ trước khu trọ vẫn nhộn nhịp như mọi ngày. Tiếng xe máy. Tiếng trẻ con đùa nhau. Tiếng người bán hàng rong. Tiếng một ai đó đang gọi điện thoại lớn đến mức cả xóm đều biết họ vừa chia tay. Mọi thứ đều rất bình thường. Chỉ có tôi cảm thấy mình như một kẻ đang đi lạc giữa cuộc sống của chính mình. Tôi đi bộ vô định. Không đích đến. Không kế hoạch. Không mục tiêu. Chỉ bước. Như thể đôi chân biết nơi cần tới hơn cả đầu óc tôi. Khoảng mười lăm phút sau, tôi dừng lại trước một quán cà phê nhỏ nằm nép mình ở góc đường. Biển hiệu bằng gỗ. Sơn đã cũ. Những chữ trắng hơi phai màu theo năm tháng.
"Khoảng lặng"
Tôi bật cười. Cái tên nghe hợp với tâm trạng hiện tại đến lạ. Thế là tôi bước vào.
Chuông gió trên cửa khẽ rung. Leng keng. Không gian bên trong dịu hơn tôi tưởng. Mùi cà phê rang thơm nhẹ. Tiếng nhạc piano không lời. Ánh nắng cuối chiều xuyên qua khung cửa kính, rải những mảng sáng vàng nhạt lên mặt bàn gỗ. Một vài người đang làm việc. Một vài người đang trò chuyện. Một cô gái ngồi đọc sách ở góc trong cùng. Không ai để ý đến tôi. May quá. Tôi gọi một ly bạc xỉu. Chọn chỗ cạnh cửa sổ. Rồi mở laptop. Màn hình sáng lên. File công việc vẫn nằm đó. Những dòng chữ dang dở. Con trỏ nhấp nháy. Kiên nhẫn. Đều đặn. Như đang chờ tôi quyết định nghiêm túc với cuộc đời mình. Nhưng đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Không ý tưởng. Không động lực. Không cả cảm giác lo lắng. Chỉ là một khoảng trắng kéo dài bất tận.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Dòng người vẫn hối hả. Ai cũng có nơi để đến. Có việc để làm. Có cuộc sống để theo đuổi. Ít nhất là trông như vậy. Còn tôi.. Tôi đột nhiên nhận ra mình không nhớ nổi lần cuối cùng bản thân thật sự háo hức với điều gì là khi nào.
Ngày còn đi học, tôi từng có rất nhiều thứ muốn làm. Rất nhiều nơi muốn đến. Rất nhiều điều muốn trở thành. Nhưng càng lớn lên, những ước mơ ấy dường như càng bị thu nhỏ lại. Cho đến khi chỉ còn những việc cần hoàn thành. Những hóa đơn cần thanh toán. Những deadline cần nộp. Sống không còn giống tiến về phía trước. Mà giống cố gắng không tụt lại phía sau.
"Còn chỗ không?"
Một giọng nói vang lên. Rõ ràng. Bình thản. Ngay trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu. Và thế giới dường như chậm lại
Tiếng nhạc vẫn phát. Tiếng người vẫn trò chuyện. Tiếng máy pha cà phê vẫn hoạt động. Nhưng tất cả bỗng trở nên rất xa. Bởi người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu giống giống. Không phải hao hao. Mà là tôi. Một cách hoàn hảo đến đáng sợ. Như thể ai đó lấy phiên bản đẹp nhất trong ký ức của tôi rồi mang ra ngoài đời thật. Áo sơ mi trắng. Mái tóc gọn gàng. Ánh mắt sáng. Nụ cười đầy sức sống. Mười bảy tuổi. Cậu ấy là tôi của năm mười bảy tuổi. Tim tôi đập mạnh. Đầu tiên, tôi nghĩ mình nhìn nhầm. Sau đó, tôi nghĩ chắc do làm việc quá nhiều. Cuối cùng, tôi bắt đầu nghi ngờ quán này bỏ gì đó vào cà phê. Nhưng người kia vẫn đứng đó. Rất thật.
"Cậu không định mời tớ ngồi à?"
Tôi nuốt khan. Bởi ngay cả giọng nói đó cũng là của tôi. Nhưng không phải giọng nói hiện tại. Mà là giọng nói của những năm tháng còn đầy tự tin.
".. Ờ." Tôi gật đầu. "Ngồi đi."
Cậu ấy kéo ghế. Ngồi xuống đối diện. Tự nhiên như thể đây là cuộc gặp đã được hẹn từ lâu. Còn tôi thì cứng đờ. Mất gần một phút mới nói được.
"Mình đang mơ à?"
Cậu ấy bật cười. Nụ cười quen thuộc đến đau lòng.
"Trông cậu lúc hoang mang vẫn buồn cười như ngày xưa."
Tôi lạnh sống lưng. Bởi đó chính xác là kiểu câu mà tôi từng nói. Ngày trước.
"Tớ là ai?"
Tôi hỏi. Dù trong lòng đã biết câu trả lời. Cậu ấy nghiêng đầu. Nhìn tôi như nhìn một câu hỏi quá dễ.
"Tớ là cậu."
"..."
"Hay đúng hơn.." Cậu ấy chống cằm. "Là cậu của những năm tháng mà cậu đã bỏ quên."
Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Nếu đây là một giấc mơ. Nó quá chân thật. Nếu là ảo giác. Nó quá rõ ràng. Còn nếu là thật.. Thì tôi càng không biết phải giải thích ra sao.
"Tại sao cậu ở đây?"
Tôi hỏi. Cậu ấy nhìn tôi vài giây. Rồi mỉm cười.
"Vì cậu cứ hỏi mãi."
"Hỏi gì?"
"
Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu?"
Tôi khựng lại. Tim đập hụt một nhịp. Đó chính là câu hỏi đã xuất hiện trong đầu tôi tối qua. Không ai biết. Ngoài tôi.
"Tớ nghĩ đã đến lúc cậu có câu trả lời."
"Tớ không hiểu."
"Hiểu chứ." Cậu ấy nói. "Chỉ là cậu đang giả vờ không hiểu thôi."
Rồi cậu nhìn tôi. Ánh mắt nghiêm túc hơn.
"Tớ nhớ cậu ngày trước. Tớ nhớ cậu từng thức tới hai giờ sáng chỉ để viết cho xong một chương truyện. Tớ nhớ cậu từng đạp xe hơn mười cây số chỉ để tìm một hiệu sách cũ. Tớ nhớ cậu từng ngồi trên sân thượng và nói rằng sau này nhất định sẽ sống một cuộc đời thú vị."
Mỗi câu nói giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ ký ức. Những vòng sóng lan rộng. Kéo theo những hình ảnh mà tôi tưởng mình đã quên. Tôi nhớ. Tôi nhớ tất cả. Nhớ cảm giác háo hức. Nhớ sự nhiệt tình. Nhớ những giấc mơ. Nhớ cái cách mình từng tin vào tương lai.
"Tớ lớn rồi."
Tôi nói khẽ. Cậu ấy bật cười.
"Không."
"Tớ chỉ mệt thôi. Tớ hiểu cuộc sống rồi."
"Không."
"Tớ thực tế hơn."
"Không."
Nụ cười trên môi cậu biến mất. Lần đầu tiên.
"Tớ nghĩ cậu đang sợ."
Tôi im lặng. Bởi vì tôi biết. Cậu nói đúng.
Tôi sợ cố gắng rồi thất bại. Sợ hy vọng rồi thất vọng. Sợ bắt đầu lại từ đầu. Sợ phát hiện rằng mình không giỏi như từng nghĩ. Nên tôi chọn cách an toàn nhất. Không mong đợi quá nhiều. Không mơ quá lớn. Không cố quá sức. Để nếu có thất bại.. Ít nhất cũng không đau. Nhưng hóa ra cái giá phải trả là tôi dần đánh mất chính mình.
"Tớ không biến mất."
Cậu ấy nói. Giọng dịu xuống.
"Tớ chỉ đứng yên ở nơi cậu bỏ lại." Tôi nhìn cậu. "Tớ vẫn luôn ở đây. Chờ cậu quay lại."
Ngoài cửa kính, ánh nắng cuối ngày đang nhạt dần. Trong quán vang lên một bản nhạc mới. Êm dịu. Xa xăm. Tôi nhìn người đối diện. Nhìn chính mình. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không thấy ghét bản thân hiện tại. Tôi chỉ thấy tiếc. Tiếc cho những điều mình từng rất yêu thích. Tiếc cho những giấc mơ đã ngủ quên. Tiếc cho cậu thiếu niên năm ấy. Người từng tin rằng tương lai sẽ rất đẹp.
"Rồi sao nữa?" Tôi hỏi. "Cậu định làm gì?"
Cậu ấy mỉm cười. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng tuổi mười bảy.
"Đưa cậu đi tìm câu trả lời."
"Tìm ở đâu?"
"Cậu biết mà."
Tôi im lặng vài giây. Rồi một nơi hiện lên trong đầu. Nơi bắt đầu của rất nhiều ký ức. Nơi lưu giữ rất nhiều phiên bản cũ của tôi.
".. Trường cũ?"
Cậu ấy cười.
"Thông minh đấy."
Tôi bật cười theo. Lần đầu tiên trong nhiều ngày. Là một nụ cười thật sự.
"Nghe điên rồ thật."
"ừ."
"Nếu tôi không đi?"
Cậu ấy đứng dậy. Chỉnh lại cổ tay áo.
"Thì ngày mai cậu vẫn thức dậy. Vẫn trì hoãn. Vẫn lướt điện thoại. Vẫn tự hứa rồi thất hứa với chính mình."
Cậu đặt lên bàn một mảnh giấy nhỏ. Tôi nhìn xuống. Nét chữ quen thuộc đến nhói lòng. Chính là chữ của tôi.
"Nhưng nếu đi.." Cậu nói. Tôi ngẩng đầu. Ánh mắt cậu sáng lên. "Biết đâu cậu sẽ tìm được người mà mình đang tìm kiếm."
"Tôi đang tìm ai?"
Cậu mỉm cười. Một nụ cười vừa quen thuộc vừa xa xôi.
"Chính cậu."
Rồi cậu quay lưng bước đi. Chuông gió rung lên.
[Leng keng.]
Cửa mở. Gió ùa vào. Tôi giật mình đứng bật dậy.
"Khoan đã!"
Nhưng ngoài kia chỉ còn dòng người qua lại. Không còn bóng dáng cậu ấy. Không còn cậu thiếu niên năm mười bảy tuổi. Chỉ còn mảnh giấy trên bàn. Tôi nhìn xuống. Dòng chữ ngắn gọn hiện lên trước mắt.
"7 giờ sáng mai. Cổng trường cũ."
Tôi siết nhẹ tờ giấy trong tay. Một phần trong tôi nghĩ mình điên rồi. Nhưng phần còn lại.. Phần mà tôi đã không nghe thấy từ rất lâu.. Lại cảm thấy háo hức. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Ngày mai. Đột nhiên trở thành một điều đáng để mong chờ.