Bạn được Vua Biển mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Vua Biển
Lượt thích
1,603

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Truyện chắc cứ tạm gác ở đó, chờ một ngày người bước đến. Khi ấy, những trang còn bỏ ngỏ sẽ lại được lật mở, và câu chuyện tưởng chừng đã dừng lại sẽ có lý do để tiếp tục được viết nên.
    55308020000_92f43b7aaa_o.png


    Sao không có ai nói cho mình biết sớm chứ?
    2 đứa cm đang đùa t à. Lúc t đưa bản thảo cho xem thì ko nói gì, giờ t up truyện r mới kêu. Nếu ko phải bạn bè lâu năm thì t qua nhà 2 đứa m t vả vỡ mồm lâu rồi.

    55302198902_728765c1fa_o.png


    55303344469_3092720051_o.png
    Năm ấy, bầu trời trong xanh đến lạ. Tôi gặp người đó vào một buổi chiều bình thường, giữa dòng người vội vã. Người không mang đến phép màu nào cả, chỉ là một nụ cười dịu dàng và sự quan tâm chân thành. Nhưng chính những điều giản đơn ấy đã âm thầm thay đổi tôi từng ngày. Đến khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra: Cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau dưới bầu trời năm ấy.

    Nhớ được câu nói mình tâm đắc nhất mà không nhớ là đã nghe ở đâu. Trí nhớ kém quá.
    55299643960_18ca47eef9_o.png

    Ảnh thế này mà bị vỡ. Tiếc thật..
    Đời có thể lấy đi vài chân trời xa. Nhưng nếu đủ yêu, đủ dũng cảm ở lại.. Ta vẫn có thể cùng nhau tạo nên một bầu trời khác. Dù từng có những khoảng cách tưởng như không thể vượt qua. Dù đã từng đứng ở hai đầu của sợ hãi và mất mát. Thì cuối cùng, điều đẹp nhất không phải là nơi ta đã lỡ. Mà là người vẫn nắm tay ta.. Qua hết những khoảng trời cách biệt.

    Kết bằng cách đưa ra thông điệp cho truyện chắc ổn hơn mấy cách kết cũ
    Ngoài kia, trời vẫn xanh như buổi đầu. Nhưng tôi biết, điều đẹp nhất hôm ấy không phải bầu trời. Mà là việc giữa một ngày tưởng như tan vỡ nhất.. Tôi đã gặp em. Để hiểu rằng, Có những kết thúc không đến để lấy đi tương lai. Mà để trả ta về đúng con đường.. Nơi mình thật sự nên bắt đầu.

    Dưới trời xanh, tưởng chừng như đổ vỡ, tôi gặp một người - người đã thay đổi cả cuộc đời tôi

    => kết "Dưới trời xanh gặp em"
    Vậy yêu đơn phương là gì, là ngốc chẳng dám nói ra..

    Nghe xong nhìn lại bản thân, thấy mình rơi vào tình trạng đó - tình trạng mà mình từng hùng hồn tuyên bố sẽ không bao giờ xảy ra giờ đây lại trở thành thứ đi theo mình.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Vậy hả, giờ mới bt
    Trình Mỹ Ân
    Trình Mỹ Ân
    Thì Miêu cũng mới biết á, lúc trước trên fb cũng hùng hổ tuyên bố nọ kia lắm, xong chắc nghiệp nó tát cho tỉnh ấy
    Vua Biển
    Vua Biển
    Ta chỉ tuyên bố trước mặt phụ mẫu vs cốt ta thôi
    Có những buổi chiều nơi đất khách, tôi bất chợt nghe tiếng còi xe vọng qua ô cửa nhỏ, lòng lại chênh chao nhớ về Hà Nội. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà âm thầm như một làn sương phủ kín ký ức. Người ta thường nhớ quê hương bằng những điều lớn lao, còn tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất đỗi bình thường: Mùi hoa sữa cuối thu, tiếng rao đêm khàn đặc trong con ngõ nhỏ, hay mặt hồ Gươm lặng yên dưới màn sương sớm.

    Xa Hà Nội, tôi mới hiểu hết giá trị của những tháng ngày từng nghĩ là quen thuộc. Nhớ những sáng mùa đông co ro bên gánh xôi nghi ngút khói, nhớ vị trà nóng nơi vỉa hè cũ kỹ, nhớ tiếng chuông nhà thờ ngân lên giữa chiều se lạnh. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố phường đông đúc, mà còn là hơi thở của ký ức, là nơi giữ lại tuổi thơ và những tháng năm thanh xuân đẹp nhất.
    Vua Biển
    Vua Biển
    Đôi khi tôi tự hỏi: Điều gì khiến người ta day dứt nhớ về một thành phố đến thế? Có lẽ bởi ở đó không chỉ có cảnh vật, mà còn có gia đình, bạn bè, có những tháng ngày tuổi trẻ vô tư chẳng thể quay lại lần nào nữa. Hà Nội của tôi vì thế không nằm trên bản đồ, mà nằm trong trái tim- nơi mỗi lần nhớ về đều nghe lòng mình mềm lại.

    Và rồi tôi hiểu, quê hương không chỉ là nơi để trở về. Quê hương còn là điều khiến con người ta, giữa bao tháng ngày xa xứ, vẫn luôn mong được một lần nghe lại tiếng gọi thân thương: "Hà Nội ơi.."
    • Thích
    Reactions: XSaoMai
    XSaoMai
    XSaoMai
    Hay quá bạn ơi, quê hương còn là nơi yên bình nhất khi ta nghĩ về nó
    Vua Biển
    Vua Biển
    Cảm ơn bạn
    • Thích
    Reactions: XSaoMai
    "Cốt" người ta tận tâm vì bạn. "Cốt" tôi cũng tận tâm, chỉ khác là tận tâm khiến bạn khổ sở.
    Giờ phải bỏ cái thói treo thưởng kiểu này thôi. Tình trạng này mà tiếp diễn chắc hẹo.
    Có những người từng đến sau một đổ vỡ.. Nhưng lại trở thành đích đến.

    Nếu nó là thật thì rất cảm ơn người đó.
    Cầu trời cầu phật mong sao người đó không thấy truyện mới nhất của tôi.

    Nếu thấy làm ơn hiểu được ý nghĩa của nó và làm ngơ đi giùm.
    Nhậu một mình buồn ghê
    Lâu rồi mới có một truyện về quá khứ - tương lai hay và cuốn đến vậy, nếu được đọc nó sớm hơn có lẽ đã không như này.

    Phong à, như một cơn lốc đi qua, lấy đi tất cả rồi để lại một người bơ vơ - quá khứ của mình cũng từng như vậy.

    Hải ư, nơi những dòng hải lưu đi qua, những con sóng lớn sô bờ, cuốn đi bao nỗi buồn để cho một tương lai tươi sáng hơn, rực rỡ hơn bước đến - mình nào có biết điều đó đâu, toàn nghĩ tương lai do trời sắp đặt.. Thật là "tối cổ"

    Đâu phải cái gì cũng tốt đẹp đâu, mình ngày trước cả tin quá, suy nghĩ nông cạn quá; vì cả tin, suy nghĩ không thấu đáo mà đánh mất thứ quan trọng nhất. Mình bây giờ lại cảnh giác quá mức, làm gì cũng suy xét đến những mặt tiêu cực trước tiên cuối cùng chẳng thể làm được gì nên hồn.

    Mong rằng truyện này có thể giúp mình hiểu lại được những ý nghĩa của cuộc sống, thoát ly khỏi cái bóng của chính bản thân ngày trước và hiện tại, vươn lên để đạt được những gì mình muốn.
    Ngày trước, tôi thích mưa vì nó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, nơi làm cho tôi với người thêm gắn kết. Bây giờ, tôi.. Ghét trời mưa. Mưa của những ngày này không còn như năm đó nữa, nó không lưu giữ kỉ niệm cũng chẳng khiến ta thêm gắn kết. Mưa giờ đây chẳng thể đưa người quay trở lại. Ngược lại, nó đem nỗi nhớ da diết khôn nguôi bủa vây lấy tâm hồn tôi và.. Nỗi khổ lo nhà ngập trong biển nước (haizz.. Ở chỗ đất thấp bằng phẳng cũng có cái khổ của nó, có khi còn khổ hơn miền núi)
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Truyện chắc cứ tạm gác ở đó, chờ một ngày người bước đến. Khi ấy, những trang còn bỏ ngỏ sẽ lại được lật mở, và câu chuyện tưởng chừng đã dừng lại sẽ có lý do để tiếp tục được viết nên.
  • 55311281443_d597bf2aac_o.png

    Sáng nay có ông bạn nhắn tin cho mình, than vãn một tràng dài về áp lực cuộc sống rồi chốt hạ bằng mấy câu nghe mà nản lòng: "Muộn rồi ông ạ, giờ hết cứu, chỉ có trúng số mới đổi đời được thôi!"

    Nghe xong mà mình vừa giận vừa thương. Giận vì hóa ra trong xã hội ngoài kia, có quá nhiều người đang tự xây một bức tường kiên cố rồi nhốt mình vào trong đó, gọi nó là "số phận" hay "vùng an toàn". Họ nghĩ cuộc đời mình lỗi là do hoàn cảnh, do thời thế, rồi chọn cách buông xuôi, phó mặc cuộc đời cho mấy tờ vé số cầu may.

    Nhưng họ không nhận ra, thứ thực sự "hết cứu" không phải là hoàn cảnh, mà chính là cái tư duy bị lũng lỗ chỗ của họ!

    Chừng nào bạn còn nghĩ mình là nạn nhân của cuộc đời, chừng đó bạn còn là kẻ trắng tay.

    Tối nay, Mình sẽ lên một bài review đặc biệt để tặng người bạn này, một cuốn sách tri thức được ví như "búa tạ" đập tan căn bệnh bào chữa và thói quen đổ lỗi cho số phận, giúp bạn giành lại quyền tự quyết.

    Không biết có bạn nào hóng và thích chủ đề này không nhỉ?
  • Chương 2: Gặp gỡ (*_*) Audio (*_*)

    Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc - Sương Tuyết

    Thể loại: Ngôn tình hài, tình cảm nhẹ nhàng, theo đuổi tình yêu!

  • 55310066512_8d5ebe0ca5_o.jpg

    Có một thực tế tàn khốc: "Dáng vẻ kiếm tiền có thể nhếch nhác, nhưng đến cuối cùng không dư được đồng nào". Rồi lại có bạn trẻ ôm giấc mơ chạm mốc 8 tỷ nhưng loay hoay không biết bắt đầu từ đâu.

    Mình hiểu, ai trong chúng ta cũng khát khao thành công, nhưng dường như vũ trụ này luôn giấu đi chiếc chìa khóa vạn năng để mở cánh cửa đó.

    Hôm nay, mình lên sóng một bài review đặc biệt về cuốn sách đã giúp mình giải mã toàn bộ những nút thắt tư duy đó: "Mật Mã Thành Công".

    Bài viết này mình bóc tách cực kỳ trần trụi, từ việc đập tan những ảo tưởng hão huyền cho đến cách thiết lập một "mật mã" hành động thực tế của riêng bạn.

    Mời mọi người tìm đọc và chia sẻ góc nhìn cùng mình nhé.

    *qobe 15*
  • Chào buổi sáng!

    55310875046_06a0bfdd21_o.png


    Trời hiểu lòng người, biết Miêu muốn chụp mây nên kéo mây tới, chỉ là mây hơi ít, nhiều thêm tý nữa là thành Biển Mây rồi!
  • Back