15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
16028 4
Tên truyện: [OLN]Aita No Sekai

Tác giả: Nablo

Thể Loại: Tensei, Isekai, Adventure, Action, Fantasy, Romance, Harem, light novel.

Văn án: Một thanh niên chết nhảm và được một vé chuyển sinh vào thế giới khác, cậu cũng được lựa chọn cheat như bao người khác, nhưng cậu chẳng thể ngờ được việc đó lại khiến cậu vô tình dính vào vô vàn những rắc rối lớn nhỏ khác nhau.

Link thảo luận - Góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Nablo
 
Last edited by a moderator:
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương Mở đầu:

"Đây là đâu?"

Khi dần lấy lại được ý thức thì tôi nhận ra rằng tôi đã ở một nơi khá là kì lạ.

"Nơi này rốt cuộc là thế nào?"

Tôi nhìn xung quanh xem thử chính xác thì nơi này là đâu và thật sự có người nào đó không, kết quả tôi chỉ thấy được một không gian xa xăm cùng với mặt đất trắng xóa không có lấy một khung cảnh.

Nơi này thật kì lạ không có ai và cũng chẳng có lấy 1 khung cảnh, và điều quan trọng nhất chính là tại sao tôi lại ở chỗ này?

"Nào hãy nói ra mong ước của ngươi."

Khi tôi vẫn còn đang không biết chuyện gì đang xảy ra và cảm giác bối rối đang dần chiếm lấy tâm trí tôi, thì bổng nhiên có một giọng nói kì lạ vọng ra trong đầu tôi.

Nghe khá giống giọng của một người phụ nữ nhưng cũng khá là máy móc, như âm thanh phát ra từ chiếc máy vi tính được cài đặt sẵn vậy.

"Cô là ai? , Tôi đang ở đâu? Và tại sao tôi lại ở đây?"

Mừng thật vậy là có người sống ở đây à, tôi được cứu hay chỉ là tôi nghĩ vậy.

"Hãy nói ra mong ước của ngươi."

"Mong ước gì chứ? , trước tiên thì hãy trả lời câu hỏi của tôi đi chứ."

"Hãy nói ra mong ước của ngươi."

Cô ta vẫn tiếp tục nói câu đó, dù tôi có cố hỏi cô ấy nhiều lần nhưng vẫn nhận được câu trả lời như cũ có cảm giác như tôi đang nói chuyện với một chương trình được thiết lập sẵn vậy.

"Dù sao thì cũng phải cho tôi biết tại sao tôi lại ở đây chứ."

"Hãy nói.."

"Được rồi!"

Tôi mệt vì cứ phải nghe cái câu đấy lặp đi lặp lại quá nhiều lần và tôi đã bỏ cuộc trong việc cố hỏi những điều đó với cái giọng nói chết tiệt này rồi, thay vào đó tôi cố nhớ lại tình hình trước khi tôi bị mất đi ý thức.

"Mình nhớ là bản thân đang ở trong phòng và chơi game như thường lệ và giờ tại sao mình lại ở đây?"

Tất cả những gì tôi còn nhớ là bản thân đang ở trong phòng và đột ngột nghe thấy tiếng cửa sổ vỡ đột ngột phát ra dưới lầu, thế nên tôi đi đến đó xem thử và lạ thay tôi thấy 1 người đàn ông lạ mặt đang đứng trước khung cửa sổ vỡ đó, tại sao một người đàn ông lạ mặt lại xuất hiện trong nhà tôi như thế? , khi tôi vẫn còn đang không hiểu được tình hình trước mắt thì đột nhiên người đàn ông đó thấy tôi rồi lao về phía tôi đang đứng.

"Và cuối cùng mình tỉnh dậy tại đây."

Ra là vậy đây chỉ là mơ thôi chắc chắn tôi sẽ tỉnh dậy ngay thôi ha.. ha.. ha.. ha. Ha. A, nhưng suy nghĩ đây là giấc mơ lại nhanh chóng đổ vỡ vì đã vài tiêng trôi qua nhưng tôi vẫn chưa thoát khỏi chỗ này, nếu đây là mơ thì bây giờ tôi phải tỉnh lại rồi.

"ĐAU QUÁ! Nhưng tại sao mình lại không tỉnh lại?"

Tôi vừa tự nhéo vào má để có thể thoát khỏi cái giấc mơ quái quỷ này, nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là cơn đau thấu trời ở má tôi, tại sao lại thế? Đây không phải là mơ sao?

"Khoan đã, không lẽ mình chết rồi sao?"

Đây chắc hẳn là lời giải thích hợp lí nhất cho tình hình hiện tại, tôi thật sự không muốn nghĩ rằng bản thân đã chết đâu, nhưng nếu đây không phải là mơ thì còn lời giải thích nào hợp lí hơn được nữa chứ.

"Chắc hẳn tên đàn ông lạ mặt đó là cướp rồi."

Nhưng tại sao tên cướp đó lại đột nhập vào nhà tôi chứ? , nhà tôi làm gì có món đồ quí giá nào đâu, không lẽ.. hắn chỉ chọn ngẫu nhiên một căn nhà nào đó để đột nhập và tôi là thằng xui xẻo khi bắt gặp hắn lúc hắn đột nhập vào.

"Haiz~~~không ngờ mình lại chết nhảm như vậy đó."

Và tôi một học sinh cấp 3 bình thường đã kết thúc cuộc đời tôi ở thế giới này khi chưa làm được gì cả, thậm chí tôi còn không biết cảm giác khi được làm chuyện đó là như thế nào mà đã phải từ giả cuộc đời rồi.

"Mà khoan, nếu mình chết rồi thì tại sao mình lại ở đây?"

Câu hỏi đấy chợt hiện ra trong đầu tôi, điều này là hiển nhiên mà đúng không, khi bạn chết đi thì bạn sẽ không còn gì cả, không thể đứng hay suy nghĩ được điều gì nữa, nhưng tại sao tôi lại có thể đứng đây và nói chuyện được?

"Không lẽ là chuyển sinh? , cái mong ước đó.. là cheat sao?"

Tôi đã đọc khá nhiều light novel nói về điều này và chúng khiến tôi mê mẫn, nhưng cũng có xác suất đó không phải là cheat dù xác suất đó rất thấp nhưng vẫn tồn tại cái xác suất không phải, nếu tôi rơi vào xác suất nó đúng là cheat thì thật không ngờ nó lại xảy ra với tôi hay một cách nói khác là lucky! Mà tôi cũng nên suy nghĩ xem nên chọn loại năng lực nào mới phù hợp cho cuộc sống mới của tôi dù vẫn chưa chắc tôi có được may mắn như thế hay không.

"Hãy nói ra mong ước của ngươi"

"Được rồi được rồi cứ lải nhải miết thôi.."

* * *

Đây là lần đầu tiên mình viết light novel nên mình hi vọng là sẽ không bị ném gạch nhiều quá, hơn nữa là mấy lâu nay mình không biết đến trang này và mình đăng trên wattpad, nhưng giờ biết đến rồi mình cũng đăng lên xem sao, mong mọi người ủng hộ cho mình.
 
Last edited by a moderator:
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 1: Nên chọn cheat nào đây?

"Chính xác thì cái mong ước đó là gì?"

Tôi thử hỏi giọng nói kì lạ đó để xác nhận xem đây có thực sự là cheat không, mặc dù một điều khá chắc chắn là cái giọng nói đó sẽ không giải thích bất cứ điều gì cho tôi đâu, nhưng cũng đáng để thử đó chứ.

"Cái mong ước này là thứ sẽ giúp ngươi sống sót ở nơi ngươi sắp tới."

Ngạc nhiên chưa, không ngờ là nó trả lời đấy, tưởng nó sẽ không giải thích gì chứ.

Nhưng mà điều đó khiến tôi càng chắc chắn hơn về việc chuyển sinh và cái mong ước đấy chắc chắn 100% là cheat.

"Thế làm sao tôi mới nhận được thứ mà tôi mong ước."

Hi vọng nó sẽ không đồi hỏi điều gì quá khó, dù gì tôi cũng chết rồi tôi đâu còn gì có thể cho nó đâu.

"Đơn giản thôi, ngươi chỉ cần thiết lập một số thứ trong cái khung này."

Khi giọng nói đó vừa dứt tiếng thì bỗng nhiên có 1 khung cửa sổ xuất hiện hiện trước mặt tôi, nhìn nó như bảng thiết lập nhân vật mới trong game vậy.

"Thiết lập nhân vật à.." – tôi thầm nghĩ

Nó làm tôi nhớ lại những game mà bản thân thường chơi quá, nhưng gần đây tôi đã quên đi cảm giác khi tạo nhân vật mới và trở thành một newbie là như thế nào rồi, không phải là tôi ghét việc tạo nhân vật mới hay gì chỉ là tôi muốn tập trung vào một nhân vật chính mà tôi tạo thôi, nên khi cửa sổ thiết lập xuất hiện trước mắt tôi làm cho tôi cảm thấy rất hoài niệm.

"Hmm mình nên lấy tên mới hay là cứ sử dụng tên cũ nhỉ?"

Suy nghĩ một cái tên cũng khá khó đối với tôi, tôi thường tốn rất nhiều thời gian để suy nghĩ tên cho nhân vật, huống chi đây là tên của tôi trong thế giới mới nên tôi khá là băn khoăn nên lấy tên cũ hay tên mới.

"Chắc mình nên lấy tên mới cho hợp hơn với cái thế giới mới này."

Từ giờ tôi sẽ gọi mình là Chelto, tôi thường sử dụng cái tên này cho những nhân vật game của tôi, một lý do khác nữa là nó nghe cũng khá ngầu dó chứ và vấn đề tiếp theo là..

"Khoan đã có thể chọn giới tính luôn sao?"

Tôi có thể đổi giới tính trong thế giới mới này luôn sao? , tôi nên suy nghĩ kỹ về việc này mới được.

"Đúng."

"Có thể luôn sao?"

"Dừng lại tôi ơi đừng bấm vào nút giới tính đó vội." – Suy nghĩ đó vang vọng trong đầu tôi khi cánh tay tôi chuẩn bị nhấn vào nút giới tính nữ.

Tôi nên chuyển sang một chủ đề khác nhanh để đánh lừa cơ thể tôi gấp, nếu không tình hình sẽ rất nguy hiểm khi suy nghĩ muốn thử làm gái của tôi xuất hiện trong đầu mất.

"Thế còn diện mạo?"

Sau khi cố gắng suy nghĩ ra 1 điều gì đó có thể đánh lừa cơ thể tôi thì tôi chợt nhận ra một vấn đề khá quan trọng đó là diện mạo của tôi.

"Nó sẽ được thiết lập ngẫu nhiên."

Cột mốc nguy hiểm đang được nâng cao, giỡn hay thiệt thế đây là vấn đề hết sức nghiêm trọng đấy.

"Khoan đã lỡ như nó thiết lập tôi thành một tên vừa mập lại vừa xấu thì sao?"

"Diện mạo sẽ được thiết lập na ná với ngươi lúc còn ở thế giới cũ."

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe được câu đó, tôi trong kiếp trước không phải là đẹp trai hay gì tôi chỉ dừng ở mức bình thường thôi, nên ổn thôi vậy mà tôi cứ lo là sẽ bị biến thành 1 tên mập mạp gì đó chứ. Thật sự tôi không muốn nghĩ tới chuyện đó chút nào đâu.

Mà bỏ qua chuyện đó đi, sau khi tôi đánh lừa được cơ thể thì tôi nhanh chóng chọn vào mục giới tính là Nam, hiển nhiên tôi sẽ chọn giới tính Nam rồi. Tôi không muốn có cảm giác sai sai khi chọn giới tính không phải của mình đâu.. giờ tới phần quan trọng nhất, năng lực của tôi.

"Tôi được chọn những năng lực nào."

Thường cũng có rất nhiều năng lực mạnh, cũng có năng lực không làm nên trò trống gì và cũng có năng lực chỉ giúp bạn khi ở những cấp độ đầu tiên thôi và v. V, thế nên có rất nhiều năng lực việc biết trước là sẽ được chọn những năng lực nào là rất cần thiết.

"Ngươi cứ bấm vào phần năng lực thì sẽ có danh sách cho ngươi."

Cái giọng nói này, tôi mới thấy nó ok được chút thì nó lại muốn làm tôi tức điên vì cái thái độ không chịu giải thích gì của nó.

Tôi bỏ cuộc và thử làm theo lời giọng nói dó, thì một danh sách các năng lực hiện ra trước mặt tôi, tôi nên suy nghĩ kỹ về việc nên chọn năng lực nào.

Tôi cũng không muốn phải tự thân mình phải đánh đấm đâu, nên tôi quyết định chọn [Triệu hồi tinh linh – Đồng nhất tinh linh] .

Tôi nhấn tiếp vào nó, bỗng một khung cửa sổ khác lại xuất hiện, trong bảng đó chứa rất nhiều tinh linh khác nhau, tôi không ngờ lại có nhiều tinh linh đến thế cơ đấy.

"Tôi được quyền chọn bao nhiêu tinh linh?"

Đây chính là một trong những vấn đề sống còn mà tôi nhất thiết phải biết, tôi hi vọng tôi có thể triệu hồi được 2 hay 3 tinh linh gì đó là đủ để tôi sống sót vào những ngày đầu tiên rồi.

"Chỉ được quyền chọn một tinh linh."

"..."

Nghe xong tôi chết lặng một lúc lâu vì mọi ý nghĩ của tôi lúc này đều trở về với cát bụi rồi.

"Chỉ một thôi sao? , ít nhất cũng phải cho tôi chọn hai hay ba tinh linh gì đó chứ."

"Chỉ một thôi."

"Hai đi."

"Một thôi."

Chắc chắn dù có nói thêm cũng không thay đổi được gì, không ngờ mình lại tốn thời gian đứng đây tranh cãi với nó, thay vào đó thì mình nên suy nghĩ coi nên chọn tinh linh nào thì hợp lí hơn.

Trong bảng này thì đúng là có rất nhiều tinh linh nhưng nó lại không giải thích bất cứ thứ gì, không hề có chỉ số hay ability nào hiện ra khi tôi bấm vào cả, chỉ duy nhất một khung cửa sổ xác nhận có chọn tinh linh này không hiện ra thôi.

"Có thể cho tôi xem skill hay ability của những tinh linh này không?"

Chắc chắn cái giọng nói đó sẽ trả lời mình thôi ha, vì đây là câu hỏi hiển nhiên mà.

"Không."

Hay chỉ là tôi nghĩ thế, cái giọng nói trời đánh này tôi sẽ không chịu thua sớm vậy đâu.

"Còn chỉ số?"

"Không."

"..."

Cảm giác ức chế đang tràn ngập trong cơ thể tôi, đây mà là game thì chắc tôi đã chửi cái game này rồi, nhưng đây không phải là game.

Tôi đã nghĩ cái giọng nói đó là phần hướng dẫn cho người mới nhưng cuối cùng nó lại không giúp ích gì cho tôi cả, nếu có tồn tại một cái game mà phần hướng dẫn cho người mới tệ đến mức này thì cái game đó dẹp tiệm lâu lắm rồi.

"Tại sao?"

Tôi thử hỏi tại sao lại không cho tôi biết skill hay ability của tinh linh dù biết trước là kết quả vẫn sẽ như cũ.

"Nếu ngươi biết được khả năng của các tinh linh đấy thì chắc hẳn ngươi sẽ chọn tinh linh mạnh nhất trong danh sách rồi đúng không?"

"..."

"Hơn hết ta đã cho ngươi chọn năng lực rồi thì đừng có mà đòi hỏi nữa."

Điều nó nói không phải là không có lý, mà tôi có đồi hỏi gì vô lý đâu chứ, tôi chỉ hỏi những thứ cần thiết cho tôi thôi mà, có cần phải trả lời như thế không.

Sau khi chấp nhận sự thật và nỗ lực tìm kiếm trong cái danh sách dài ngoằng này thì tôi kiếm được một tinh linh hấp dẫn chắc hẳn ai thấy cũng phải nhấp vào ngay đó là [Nữ hoàng tinh linh điện Elei] .

Nếu có [Nữ hoàng tinh linh điện] thì hẳn phải có Nữ hoàng tinh linh lửa, đất, gió, băng.. hay chỉ là tôi nghĩ thế.. tôi đã lục tung cái danh sách lên cũng chỉ thấy Elei nằm trong đấy.

Tại sao chỉ có mình cô ấy trong cái danh sách này? Và tại sao cô ấy lại nằm trong cái danh sách này? , đây là nữ hoàng tinh linh đấy cô ấy không thể dễ dàng mà đem đi cho không như thế này được, với lại không phải cái tên nói lên tất cả sao, ai thấy cũng sẽ chọn cô ấy thôi, thử suy nghĩ xem thà rằng chọn một tinh linh biết trước được nó sẽ rất mạnh còn hơn là chọn một tinh linh không thể lường trước được sức mạnh của nó.

Nếu cứ thắc mắc mãi thì sẽ không đi được tới đâu cả, mình nên ngừng việc thắc mắc lại và chọn cô ấy thôi.

"Xem ra ngươi đã chọn xong năng lực cho mình rồi nhỉ?"

Cái âm thanh này nghe càng ngày càng đáng ghét ấy, tại sao nó lại phải làm người khác ức chế thế nhỉ? , thôi bỏ qua và trả lời nó thôi tôi cũng muốn thoát khỏi nó lắm rồi.

"Vâng."

"Thế thì hãy bấm nút xác nhận trên khung cửa sổ đó để đi đến thế giới mới của ngươi."

"Ta cũng sẽ cho ngươi vật phẩm [Kho chứa đồ vô hạn] và skill [Thông thạo ngôn ngữ] nó sẽ giúp ích cho cuộc sống thứ hai của ngươi."

Sao đột nhiên nó trở nên tốt đột xuất thế nhỉ? Làm tôi có cái cảm giác không ổn, chính vì cái cảm giác đó khiến tôi phải suy nghĩ lại xem mình có quên điều gì không.

"Khoan đã còn địa điểm tôi được đưa đến thì sao?"

Không ngờ là mình lại có thể quên được điều quan trọng thế này.

"..."

Giọng nói cứ thế mà im lặng, nó đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đó à?

"ÔI! Ngươi bơ ta đó hả?"

"Ngươi phiền quá cứ bấm nút xác nhận đi."

"Ngươi không trả lời ta thì làm sao ta có thể an tâm mà bấm cái nút này chứ."

"Nó sẽ được thiết lập ngẫu nhiên, ngươi vừa lòng chưa?"

Khi nghe xong tôi từ khuôn mặt của sự ức chế đã trở thành khuôn mặt giận dữ chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, chắc ngươi đang hả hê lắm nhỉ giọng nói chết tiệt.

"..."

Sau một lúc tức giận nhưng không bộc phát để chờ xem nó có chịu suy nghĩ lại và nói cho tôi biết không thì kết quả vẫn là không có gì.

Hiển nhiên rồi nhỉ nó sẽ KHÔNG nói cho tôi biết bất cứ cái gì đâu nhỉ, tôi bỏ cuộc và bấm nút xác nhận trên màn hình.

Sau khi tôi bấm nút xác nhận thì đột nhiên vòng tròn với nhiều hoa văn khác nhau nhìn giống như những vòng tròn phép thuật thường hay xuất hiện trong các anime và manga xuất hiện dưới chân tôi, trong lúc tôi vẫn còn ngạc nhiên về cái vòng tròn phép thuật thì xung quanh tôi đột nhiên sáng lên.

Nó chói đến mức khiến tôi không thể mở mắt ra được.

Khi tôi lấy lại được tầm nhìn thì tôi đã đứng trên một thảo nguyên xanh thẫm rồi.

"Đây quả thực là chuyển sinh nhỉ."

* * *

Mình đã kiểm tra lại vài lần nhưng nếu còn phần lỗi chính tả mà mình vẫn chưa sửa lại thì mình sẽ cố gắng sửa lại nếu phát hiện và mong mọi người ủng hộ cho mình.
 
Last edited by a moderator:
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 2: Gặp khó khăn ngay từ lúc bắt đầu

"Tuyệt thật đấy, không ngờ có ngày mình lại có thể tận mắt thấy được cảnh sắc đẹp đến thế này."

Trước mắt tôi là một thảo nguyên trải dài tít tắp, thảm cỏ xanh ngắt đến tận chân trời. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy những con thú nhỏ đang lẩn trốn trong những bụi cây dại. Tôi tiến lại gần, bứt và nếm một thứ trái dại mà mình chưa thấy bao giờ.

"Humm.. có vị chua nhẹ nhưng cũng khá dễ ăn" - tôi nghĩ thầm và hái một ít bỏ vào túi để dự trữ.

Cảm giác này rất chân thật, bản thân tôi chưa bao giờ được thấy những cảnh đẹp thế này tận mắt, bởi lẽ là một gamer thì bạn sẽ rất ít cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Sau khi tôi được chuyển sinh đến thế giới này, thì thứ đầu tiên tôi được chứng kiến chính là thảo nguyên mênh mông xanh thẳm này, đây là dị giới mà hiển nhiên phải có nhiều thứ kì diệu và đẹp đẽ thế này rồi.

Niềm khao khát muốn được tận mắt thấy được nhiều thứ hay ho trong thế giới này làm cho tôi háo hức vô cùng, chắc đây sẽ là mục tiêu đầu tiên tôi đặt ra cho bản thân ở thế giới này, để đạt được mục tiêu đó thì trước nhất tôi phải sống sót trước đã.

Hi vọng là sẽ không đụng phải quái vật hay thứ gì đó giống thế khi vừa đặt chân đến đây, vì mới đến nên tôi vẫn chưa biết cách chiến đấu hay gì cả dù muốn trốn cũng không được, vì đây là thảo nguyên mà làm gì có cái cây hay chỗ trú nào cho tôi trốn chứ.

Mà khoan đã cái cảm giác ức chế của tôi khi nãy cũng đi đâu mất tiêu rồi? , chắc do cảm giác thanh bình này đã làm tôi vơi bớt được phần nào.

"Giờ thì làm gì đây?" tôi nghĩ thầm, hay là mình đào một cái hang trốn luôn trong đấy như mấy thằng chết nhát nhỉ.

Đùa thôi đời nào mà tôi lại làm như thế được cơ chứ ha.. ha..

Nói gì thì nói tôi vẫn chưa biết phải làm gì tiếp theo nữa, vì đây là một thế giới giống với game nên chắc tôi có thể xem được bảng trang thái của bản thân, thế thì thử luôn cho nóng.

Vấn đề ở đây là làm thế nào để mở nó ra chắc là làm thế này.

"Mở bảng trạng thái"

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Chelto

Lv 1

HP: 100

MP: 500

Tấn công: 10

Thủ: 5

Nhanh nhẹn: 20

Kháng: 7

Ability: Không

Skill: Thông thạo ngôn ngữ

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh-Đồng nhất tinh linh

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

"Cái? , Chỉ số tệ đến không tưởng luôn, quả nhiên lựa chọn lúc trước của mình không phải là sai lầm."

Điều đầu tiên tôi không ngờ tới chính là chỉ số của bản thân, không biết chỉ số thế này có được coi là thấp đối với người bình thường ở thế giới này không? Nhưng đối với tôi chỉ số thế này mà lao lến đánh mấy con goblin gì đó chắc tôi bị nó hiếp đến chết luôn quá.

Giống như việc bạn đưa một cây trường kiếm cho một thằng yếu sinh lý và kêu nó đánh nhau với quái vậy.

"Không biết chỉ số của mình có được cải thiện khi mình lên cấp không nhỉ?"

Tôi chỉ còn biết hi vọng là chỉ số sẽ được cải thiện khi lên cấp thôi, giờ thì hãy xem những món quà mà cái tutorial đó tặng làm được những gì nào.

Tôi quyết định gọi cái giọng nói đó là tutorial cho dễ chửi hơn, nói nó là tutorial như đang hạ thấp giá trị của từ tutorial ấy vì cái tutorial khốn nạn đó có hướng dẫn tôi cái đéo gì đâu.

"Hmm, Để xem cái thứ gọi là {Kho chứa đồ vô hạn} này là gì nào?"

Tôi tìm kiếm khắp người mình xem có vật gì lạ không thì tôi không thấy cái gì lạ cả, ngoại trừ cái vòng tay mà tôi đang đeo.

Cái vòng tay cũng giống như mấy cái vòng tay bình thường, điểm khác biệt chính là những họa tiết xung quanh chiếc vòng cùng với 1 viên đá quý màu lục nằm chính giữa chiếc vòng.

"Chắc đây là {Kho chứa đồ vô hạn rồi} rồi, không biết nó hoạt động thế nào nhỉ?"

Tôi thắc mắc về cách nó hoạt động và một lần nữa tôi thật sự muốn chửi cái tutorial đấy, ít nhất cũng phải cho tôi cái gì đó như hướng dẫn sử dụng chứ.

"Thử xem nào, Thu, oh! Nó vào rồi này."

Tôi thử cầm cục đá lên và thử xem nó có hoạt động không khi tôi nói thế, kết quả là thành công trong lần thử đầu tiên.

Sau đó tôi đã thử vài thứ khác nhau với cái {Kho chứa} này và đây là kết quả tôi thu được:

+ Khi nói xuất và nghĩ đến món đồ mà bạn muốn lấy thì nó sẽ xuất hiện

+ Muốn xem tất cả những món đồ bên trong thì phải nói Danh sách hay list đều được, bạn có thể sắp xếp đồ trong danh sách 1 cách tự do cũng như bạn có thể lấy đồ ra thông qua danh sách mà không cần phải hô khẩu lệnh, tiện quá đúng không.

+ Nó có thể thu được vật nằm trong bạn kính 5m

+ Khi tôi nói Rương đồ-Quay lại thì nó sẽ dịch chuyển tới tôi ngay, còn về giới hạn khoảng cách của nó thì tôi vẫn chưa thử qua.

Vì ở đây hoàn toàn không có sinh vật sống nào hết nên tôi không thể thử xem nó có thể chứa được sinh vật sống không, tôi sẽ thử nó vào thời gian khác.

Cái {Kho chứa} này cũng khá tiện đấy chứ, sử dụng nó cũng không mất đi lượng MP nào, cái tutorial này cũng tốt đó chứ, tặng tôi món đồ tốt thế này.

"Khoan đã hình như có gì đó sai sai."

Tôi cảm thấy không đúng khi kiểm tra danh sách các món đồ trong {Kho chứa}.

"Cái tutorial khốn nạn đấy không thèm hướng dẫn cho mình thì thôi đi, thậm chí nó còn không cho mình bất cứ trang bị hay tiền bạc nào luôn."

Tôi đã sai lầm khi đã có ý nghĩ tốt đẹp về cái kho chứa này trong cái {kho chứa} này không hề có một vật phẩm nào, đây là cách nó đối xử với người mới sao.

Không có trang bị cũng không có tiền và điều quan trọng nhất là không có thực phẩm, trên người tôi giờ chỉ có quần áo và ít quả dại ăn không đủ no, giờ tôi mới hiểu cảm giác của mấy người đi trên biển gặp phải bão và khi tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trên một hòn đảo hoang, trên người họ không có thực phẩm hay dụng cụ giúp họ sống sót nào cả.

"Xung quanh đây cũng không có vẻ là gần với một thị trấn hay thành phố nào cả."

Tôi cũng không có bản đồ nên tôi quyết định lấy một cục đá thẩy lên cao và coi xem lúc nó rơi xuống sẽ văng ra hướng nào.

"Mình vừa có cảm giác mình vừa làm một cái gì đó ngu người."

Hòn đá mà tôi ném bay theo hình parabol và khi nó rơi xuống thì chắc chắn nó sẽ văng theo hướng nó bay rồi, tôi quả thật vừa làm một hành động hết sức là ngu người.

"Thôi kệ bà nó luôn vậy, quyết định phía Tây thẳng tiến."

Tôi cũng đã nghĩ tới việc dùng mười đầu ngón tay để lựa chọn coi nên đi về hướng nào, nhưng vì vừa mới hành động không suy nghĩ như 1 thằng ngu người lúc nãy nên tôi quyết định ngưng ngay cái suy nghĩ đó lại ngay và luôn.

"Cái quái gì thế này?"

Từ lúc đó cho đến giờ đã hơn 30' đi bộ mà tôi vẫn không hề thấy bất cứ thứ gì khác ngoài cỏ với cỏ, không hề có rừng hay quái vật nào xuất hiện hết. Cái nóng của mặt trời bắt đầu ảnh hưởng đến tôi, cộng với cái khát thôi thúc, tôi bứt nắm cỏ bỏ vào mồm nhai.. Chuyện gì xảy ra với tôi thế này?

"Việc đi bộ dưới cái ánh nắng này khiến mình suy nghĩ tào lao sao?"

Dưới cái ánh nắng gay gắt này cùng với quang cảnh không hề có sự thay đổi khiến tôi muốn xới tung chỗ này lên luôn, thảo nguyên này đẹp đó thơ mộng đó NHƯNG KHÔNG PHẢI THEO CÁCH QUANG CẢNH SẼ KHÔNG THAY ĐỔI DÙ BẠN CÓ ĐI TIẾP ĐI NỮA!

"Không lẽ mình bị rơi vào một cái dungeon hay gì đó không? Hay chỉ đơn giản là do mình lạc đường thôi, cũng có thể là thực tế mình đang đi theo một vòng tròn nhưng mình lại nghĩ là mình đang đi thẳng chẳng hạn?"

Tôi đã đi bộ thêm được 30' khiến tôi có cảm giác rằng đây không chỉ đơn giản là do cái thảo nguyên này rộng, dù nó có rộng cách mấy thì quang cảnh cũng phải thay đổi nhưng trong trường hợp này thì hoàn toàn ngược lại.

Tôi không ngừng nghĩ về nhiều trường hợp khác nhau trong lúc đang tiến về phía trước dưới cái ánh nắng thiêu đốt.

"Hết cách rồi, dù có nghĩ tiếp cũng không giúp ích gì, mình sẽ triệu hồi cô ấy và hỏi xem có cách nào để thoát khỏi cái chỗ quái quỷ này."

Tôi đã chịu đựng hết nổi sau một tiếng đi bộ không hồi kết nên tôi đã quyết định triệu hồi Elei ra giúp sức.

Dù gì cô ấy cũng là một trong các nữ hoàng mà chắc chắn cô ấy sẽ rành về thế giới này hơn tôi.

Khoan đã tôi cũng đâu biết cách để triệu hội cô ấy đâu, chắc nó cũng giống như trong manga thôi thử phát xem nào.

"Triệu hồi tinh linh.. [Nữ hoàng tinh linh điện Elei] ."

Tôi đặt tay xuống đất và hô lên, sau đó một vòng tròn phép thuật na ná với cái mà tôi đã nhìn thấy khi còn ở chỗ tutoriol xuất hiện trước mặt tôi.

"Tuyệt! Nó.. c.. ó t.. á.. c d.. ụng rồ.. i."

Không ngờ nó có tác dụng ngay lần đầu thử, tôi cứ tưởng là phải đọc mấy câu thần chú nào đó chứ nếu có thì tôi cũng không muốn phải đọc nó chút nào, khi tôi còn đang suy nghĩ về cái phép mà tôi nhận được bỗng nhiên cơ thể tôi cảm thấy cực kì mệt mỏi và cảm giác như tôi đang dần mất đi ý thức.

"M.. ình.. bị.. l.. àm.. sao.. th.. ày."

Sau khi tôi dứt tiến thì cũng là lúc tôi mất đi ý thức của bản thân.

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình, mình chỉ mới viết gần đây thôi nên đừng gắt với mình quá, mình sẽ cố đăng cho kịp tiến độ bên kia, mong các bạn đọc truyện vui vẻ.
 
Last edited by a moderator:
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 3: Saidai no Sogen

"Arg.. chuyện.. gì xảy ra thế này?"

Tôi cố gắng mở con mắt nặng trịch của mình lên dù tôi vẫn còn đang cảm thấy khá mệt mỏi.

"Ngài đã tỉnh chủ nhân."

Thứ mà tôi nghe được đầu tiên khi lấy lại được ý thức chính là giọng nói dịu dàng của một thiếu nữ mà tôi không hề biết, cơ mà chủ nhân là sao?

"Khoan đã, chủ nhân?"

Tôi vừa làm khuôn mặt bối rối vì không biết tình hình vừa hét lên.

"Ngài đã triều hồi em mà đúng không? , ngài không nhớ sao?"

Cô ấy cũng trưng cái vẻ mặt bối rối không kém đáp lại lời tôi.

"Tôi đã triều hồi cô?"

Cô ấy đang nói gì thế? , tôi.. triệu hồi cô ấy sao?

"Vâng, em là Elei đây."

"Elei?"

Tôi bình tĩnh nhớ lại chuyện gì đã xảy ra trước khi tôi mất đi ý thức, tôi nhớ rằng tôi đã bỏ cuộc việc tiếp tục tìm kiếm lối ra của cái thảo nguyên chết tiệt đó và sau đó tôi đã quyết định triệu hồi Elei ra giúp sức, sau đó thì tôi mất đi ý thức.

"Đúng rồi, cô là Elei phải không?"

Cô gái tên Elei sở hữu một thân hình cân đối hay nói đúng hơn là hoàn hảo, cùng với khuôn mặt toát lên vẻ đẹp của sự trưởng thành và lạnh lùng, mái tóc dài màu vàng nhạt cùng đôi mắt xanh huyền ảo và mê hoặc.

Nói cho đúng thì đây quả thật là một bishoujo không còn bàn cãi gì thêm.

"Vâng, thưa chủ nhân."

Một nụ cười tuyệt đẹp xuất hiện trên khuôn mặt cô ấy khi trả lời câu hỏi của tôi, chết tiệt tôi vô thức bị mê hoặc mất rồi.

"Quan trọng hơn đừng gọi tôi là chủ nhân nữa."

Được một bishoujo như cô ấy gọi là chủ nhân khiến tôi cảm thấy sướng nhưng cũng có cảm giác ngường ngượng.

"Thế thì em nên gọi chủ nhân như thế nào?"

"Cứ gọi tên tôi được rồi."

Đối với tinh linh thì việc gọi tên chủ nhân của mình là không thể chấp nhận được theo tôi nghĩ là vậy, nhưng cô ấy là một tinh linh cấp bậc cao cấp nhất mà đúng không? , chắc cô ấy sẽ chấp nhận thôi.

"Vậy thì.. Chelto-sama."

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu thì cô ấy trả lời tôi, nhưng tại sao lại thêm –sama vào làm chi thế.

"Gọi tên là được rồi đừng có thêm –sama vào."

Chỉ được gọi là chủ nhân thôi tôi đã chịu không nổi rồi, lần này lại là sama chắc tôi sẽ chết vì ngượng mỗi khi cô ấy gọi tôi mất.

"Nhưng.."

"Không sama gì hết."

Elei tỏa ra khuôn mặt không mấy chấp nhận cho lắm nhưng sau một lúc lâu cuối cùng cô ấy cũng chịu chấp nhận

"Vâng.. Thế thì Chelto ngài có phiền không khi tôi hỏi ngày câu này?"

Sau khi cô ấy chấp nhận chuyện không thêm –sama vào tên tôi thì cô ấy làm khá bình tĩnh cùng với một chút đỏ trên khuôn mặt bình tĩnh đó và hỏi tôi.

"Cứ nói đi."

Tôi thắc mắc là cô ấy muốn hỏi chuyện gì.

"Nếu ngài đã tỉnh rồi thì ngày có phiền đứng dậy không ạ?"

"Hẩy? Uwaaaa!"

Tôi không biết cô ấy nói vậy là có ý gì và tôi kiểm tra lại vị trí mà tôi đang nằm, tôi phát hiện ra mình đang nằm trên đùi cô ấy, tôi hốt hoảng giật bắn người dậy để thoát khỏi đùi cô ấy.

"Xin lỗi tôi không để ý."

Khuôn mặt của tôi bây giờ còn đỏ hơn cả quả cà chua nữa, mà tại sao tôi lại không nhận ra sớm hơn chứ? , thảo nào tôi lại có cảm giác như đang nằm trên thiên đường đến lạ thường như vậy.

"Cô ấy thơm thật đấy.."

Tôi nói nhỏ lại đủ cho mình tôi nghe thấy.

"Vâng?"

Cô ấy nghiêng nhẹ đầu thắc mắc không biết tôi đang nói gì.

"Không có gì đâu. Xin lỗi vì không ngồi dậy sớm hơn."

"Không sao ạ."

Cô ấy trả lời tôi cùng với nụ cười mê hoặc trên khuôn mặt, chết tiệt người gì đâu mà đẹp đến thế này, mà khoan cô ấy có phải là người đâu, nhưng không ngờ là có ngày tôi được một bishoujo cho gói đùi thế này không biết đây có phải là mơ hay không nữa.

"Anou.. Ngài gọi em ra có việc gì không ạ?"

Câu hỏi của cô ấy vô thức kéo tôi về thực tại, không mơ mộng nữa quay lại chuyện chính nào.

"À.. đúng rồi cô biết tại sao tôi lại bất tỉnh khi triệu hồi cô không?"

Trước khi hỏi chuyện về cái thảo nguyên thì tôi muốn làm rõ trước tại sao tôi lại bất tỉnh khi đang cố triệu hồi Elei.

"Em nghĩ là do lượng Mp của ngài."

"Mp?"

"Ngài hãy thử mở bảng trạng thái của ngày ra xem."

Không hiểu tình hình lắm nhưng tôi vẫn thử làm theo yêu cầu của cô ấy.

"Mở bảng trạng thái."

* * *

Chelto

Lv 1

HP: 100/100

MP: 50/500

Tấn công: 10

Thủ: 5

Nhanh nhẹn: 20

Kháng: 7

Ability: Không

Skill: Thông thạo ngôn ngữ

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh-Đồng nhất tinh linh

* * *

"Sao lượng Mp của tôi chỉ còn lại 50 thế?"

Tôi trở nên bối rối vì lượng Mp giảm một cách đột ngột thế này.

"Theo như ngài thấy vì lượng Mp để triệu hồi em là 500, nên lượng Mp của ngài bị tuột xuống mức 0 một cách quá đột ngột dẫn đến việc ngày bị bất tỉnh khi vừa mới triệu hồi em."

"Có chuyện đó nữa sao?"

Nghĩ lại thì đây không phải là game, trong game dù thanh Mp của nhân vật có bị tuột xuống mức 0 đi chăng nữa cũng không thể bất tỉnh nhân sự như ở đây được.

Tôi nên bỏ lối suy nghĩ thế giới này giống như game đi mới được, Tôi không muốn bị gọi là thằng trẻ trâu không biết gì về thế giới đâu, ngoài ra nếu tôi vẫn giữ lối suy nghĩ đó thì chắc tôi sẽ lên bảng đếm số ngay từ mấy ngày đầu tiên rồi quá, cũng may là tôi biết được chuyện này sớm không thì lúc tôi đang bất tỉnh rồi bị giết thì tôi sẽ không biết tại sao tôi lại chết.

"Vâng, vì lượng Mp hay còn gọi là mana rất quan trọng nên em khuyên ngài nên để ý kỹ hơn."

"Tôi sẽ ghi nhớ."

Tôi vừa học được một bài học quan trọng đầu tiên ở thế giới này, vì đây liên quan tới chuyện sống chết nên tôi sẽ khắc ghi nó vào não để không phạm lại lỗi lầm này nữa.

"Còn điều này nữa thưa chủ nhân."

"Không phải tôi đã nói là đừng kêu tôi là chủ nhân sao?"

"Thế thì ngài hãy dừng việc xưng hô lịch sự với em đi, ngài cứ xưng hô một cách xa lạ như thế em không thích."

"Nếu muốn tôi xưng hô như thế thì hãy lên giường với tôi đi." (Đùa đấy)

"Nhưng.."

Tôi hơi bất ngờ trước lời đề nghị của Elei, cô ấy là một nữ hoàng mà đúng không và không phải cô ấy lớn tuổi hơn tôi sao, với lại tôi cũng mới vừa gặp cô ấy không lâu mà lại nhận được lời đề nghị này sao?

"Anh cũng đã yêu cầu em gọi anh bằng tên rồi mà, thế nên anh cũng nên gọi em bằng tên và xưng hô 1 cách thân mật hơn chút nữa đi chứ, như thế mới công bằng."

"..."

Elei tỏa ra khuôn mặt giận dỗi và khiển trách tôi. Lúc này khuôn mặt của Elei vừa xinh đẹp vừa đáng sợ, gương mặt đó khiến tôi không dám hó he và chỉ biết đứng nghe thôi.

Đúng là tôi vừa mới đào hố chôn mình mà, tôi ngờ đến việc Elei sẽ phản ứng mạnh tới vậy, liệu tôi có nên đồng ý với Elei và gọi cô ấy theo cách cô ấy muốn không?

"Nhưng không.. phả.. i.. nh.. ư.. được thôi.."

Tôi còn chưa nói hết câu thì em ấy đã nhìn tôi với ánh mắt còn sắc lạnh hơn cả lúc nãy và tôi bắt buộc phải đồng ý với yêu cầu của cô ấy.

Liệu điều này có thật sự ổn khi gọi một người lớn tuổi hơn tôi theo cách như thế không? , khoan đã liệu Elei có thật sự lớn tuổi hơn tôi dù nhìn cách nào thì cô ấy cũng chỉ bằng tuổi tôi thôi, nhưng tôi lại không dám hỏi tuổi của em ấy, vì hỏi tuổi của một người phụ nữ là một điều cấm kỵ nên tôi đành bỏ qua vậy.

"Tốt."

Cô ấy trở lại với khuôn mặt bình thường cùng với nụ cười trên môi như chưa có chuyện gì xảy ra vậy, con gái thật đáng sợ.

"Elei này em có biết nơi này là đâu không và cái thảo nguyên này thật sự là gì?"

"Ý anh là sao?"

Có vẻ cô ấy vẫn chưa hiểu được ý tôi, mà cũng một phần là do tôi không chịu giải thích cho em ấy biết.

"Xin lỗi, do anh không giải thích rõ cho em biết."

Tôi giải thích tình hình về cái thảo nguyên đáng ghét này cho Elei biết xem xem em ấy có biết được điều gì không, nếu em ấy không biết thì tôi cũng hết cách và phải tuyên bố game over mặc dù vẫn chưa đi tới đâu cả.

"Nghe anh nói thì em nghĩ cái thảo nguyên này chắc hẳn phải là 1 cái dungeon."

"Dungeon? , cái thảo nguyên này sao?"

"Vâng, theo em nghĩ thì có thể là vậy."

Haiz tôi khá sốc vì cái thảo nguyên này là dungeon và cũng không ngờ rằng một trong những trường hợp tệ nhất mà tôi suy nghĩ ra lại thật sự xảy ra, đó là tôi bị kẹt trong cái dungeon này ngay từ ngày đầu tiên đến thế giới này.

"Không phải tôi bị kẹt trong cái dungeon này là do cái tutorial đó sao? , tại sao nó cứ phải chơi tôi thế không biết? , đi chết đi cái tutorial đáng ghét kia." - tôi thầm nghĩ

"Cái dungeon này hoạt động như thế nào?"

Tôi hỏi Elei khi vẫn đang ức chế cái tutorial đã đưa tôi đến đây.

"Em cũng không biết rõ nữa." - Elei nghiêng đầu băn khoăn suy nghĩ và nói.

"Khoan đã em không biết sao?"

"Chuyện này bắt đầu tệ rồi đây" - tôi nghĩ thầm

"Thay vì hỏi em thì anh nên hỏi một người biết rõ hơn em thì có ích hơn đấy."

Sau khi Elei nói xong thì em ấy tạo ra một vòng phép thuật trên mặt đất, cái vòng này khá giống với cái vòng của tôi, cô ấy định triệu hồi ai đó tới đây sao?

Cái vòng phép bắt đầu phát sáng và từ trong chiếc vòng xuất hiện một người phụ nữ với mái tóc bạc được buộc lên một cách gọn gàng, đôi mắt lục tạo nên 1 cảm giác an bình, cô ấy trông trưởng thành hơn nhiều so với Elei, điều quan trọng hơn là cô ấy đang mặc trang phục dành cho hầu gái nữa chứ.

Tôi ngỡ ngàng nhìn cô ấy và thắc mắc cô ấy là ai

"Cô đây rồi Clare."

"Tôi có thể phục vụ gì cho cô chủ?"

"Hãy trả lời mọi câu hỏi do Chelto thắc mắc giúp ta."

"Vâng."

"Xin lỗi Chelto, cô ấy chính là người phục vụ cho mọi thế hệ nữ hoàng nên kiến thức của cô ấy rất rộng rãi, nếu có gì thắc mắc xin anh hãy hỏi cô ấy."

Thì ra cô ấy là một người hầu phục vụ cho Elei, nhưng tại sao em ấy lại phải nhờ người hầu của mình giải thích thay chứ, vậy là có những chuyện mà tới cả nữ hoàng cũng không biết sao.

"Tôi có thể giúp được gì cho ngài Chelto-sama?"

Cô ấy đi đến gần tôi rồi nhẹ nhàng hỏi

"Trước hết thì xin hãy trả lời tôi cái dungeon này là gì? Và tại sao tôi lại không thể đi ra khỏi cái dungeon này được?"

"Theo trí nhớ của tôi thì chỉ có duy nhất một cái dungeon mang hình dạng một thảo nguyên thế này, tên của cái dungeon đó là

Saidai no Sogen

."

"Vậy ra đó là tên của cái dungeon này."

Khoan đã có gì đó không đúng cái tên của cái dungeon này.. không lẽ cái cách mà cái dungeon này hoạt dộng là..

"Còn về phần tại sao Chelto-sama không thể thoát khỏi đây, chính là do nó sẽ liên tục thay đổi địa hình một cách chậm rãi nhất, khiến cho người đang đi trên nó không nhận ra được sự khác biệt và dẫn đến lạc đường cũng như không thể tìm thấy lối thoát."

Quả nhiên tôi đoán không sai về cách thức nó hoạt động mà, cái dungeon này thật sự quá nguy hiểm tại sao tôi lại phải bắt đầu cuộc sống mới của tôi ở một nơi nguy hiểm thế này chứ?

"Đó chỉ là giai đoạn 1 của cái địa ngục này thôi."

"Gì chứ?"

Tôi đã bị sốc khi nghe câu đó, nó còn có thể nguy hiểm hơn nữa sao?

"Sau khi khiến họ bị lạc thì sau một thời gian nếu người đó không chết vì đói khát, thì nó sẽ chuyển sang giai đoạn 2 hút dần nguồn mana trong người họ cho đến khi họ không còn chút mana nào trong người và chết đi."

"Cái?"

Tôi hoàn toàn sốc cực độ, tôi không còn lời gì để nói về cái độ nguy hiểm của cái dungeon này nữa.

"Và cuối cùng là giai đoạn 3 cũng là giai đoạn kết thúc

Cưỡng ép

Đó là tên đặt cho cái giai đoạn 3 này, đúng với tên nó sẽ ép người đó chết bằng cách cho những xúc tu khác nhau từ mặt đất nhô lên rồi kéo họ vào trong lòng đất làm chất dinh dưỡng cho nó."

"..."

Chuyện này quá tệ, không còn gì tệ hơn được nữa, hiện tại tôi hoàn toàn không có thực phẩm hay nước uống, nên chắc chắn tôi sẽ không thể nào mà sống sót qua được giai đoạn 1, nhưng nếu tôi qua được giai đoạn 1 thì sao chứ? , khi tới giai đoạn 2 thì tôi cũng sẽ chết luôn thôi, tôi chỉ có 500 Mp làm sao mà đủ để sống sót cho được, tôi càng không dám nghĩ đến cái giai đoạn tồi tệ nhất đâu nên tôi phải tìm cách thoát khỏi đây gấp không được trì trệ thêm nữa.

"Có cách nào để thoát khỏi chỗ quái quỷ này không?"

"Cách cũng không phải là không có, nhưng.."

"Sao thế? , sao lại không nói ra."

Tôi vừa thấy được tia hi vọng nhỏ nhoi xuất hiện trước mặt tôi, nhưng biểu hiện của cô ấy là sao? , không lẽ việc ra khỏi đây rất khó dù đã có cách ra khỏi sao?

"Trước hết tôi muốn xin ngài một ân huệ."

"Ân huệ?"

Tôi không hiểu ý cô ấy cho lắm, tại sao lại xin tôi một ân huệ? , tôi không hiểu nổi.

"Đúng một ân huệ."

"Có phiền không khi tôi hỏi cái ân huệ đó là gì không?"

"Tôi sẽ nói với ngài sau, Khi thời cơ đến tôi sẽ đến và yêu cầu ngài giúp đỡ."

Có nghĩa là cô ấy đang yêu cầu một sự giúp đỡ, nhưng có thẻ là cô ấy sợ tới lúc đó tôi sẽ không muốn giúp nên đã xin tôi 1 ân huệ.

"Có cần thiết phải thế không? , dù không có cái ân huệ đó thì tôi cũng sẽ giúp mà." – Tôi nghĩ thầm

"Được thôi, tôi xin hứa là sẽ giúp cô khi nào cô cần sự giúp đỡ của tôi."

"Cảm ơn ngài rất nhiều Chelto-sama"

Cô ấy cảm ơn tôi với một nụ cười trên môi, không biết tôi có quyết định quá vội vả không.

"Giờ cô có thể nói cho tôi biết cách rời khỏi đây được chưa?"

"Vâng, tôi sẽ nói ngay đây, để có thể thoát ra khỏi đây ngài phải vượt qua giai đoạn 1 trước đã."

"Khoan đã tại sao?"

"Ngài thắc mắc cũng đúng thôi, người khác thường hay hiểu lầm rằng phải thoát khỏi đây trước khi giai đoạn 1 kết thúc, nhưng đó là 1 lựa chọn hết sức sai lầm."

Khoan đã nào tại sao nó lại sai lầm? , không phải giai đoạn 2 và 3 rất nguy hiểm sao? , tôi không tài nào hiểu nổi và chỉ biết trơ khuôn mặt ngu người của mình ra thôi.

"Đối với những người suy nghĩ như thế đều rơi vào bẫy của dungeon, chắc ngài cũng đã nhận ra sau khi đi một khoảng thời gian dài trong cái dungeon này, dù ngài có làm cách nào cũng không thể thoát khỏi đây dù có bay trên trời đi nữa và khi ngày càng muốn đi tiếp thì nó sẽ càng tạo điều kiện khắc nghiệt hơn và khiến ngày mất dần lương thực và sức lực, cuối cùng dẫn đến cái chết."

"..."

Xong, tôi đã hoàn toàn rơi vào bẫy của dungeon như bao người khác, cái dungeon này thật sự đáng sợ hơn tôi tưởng tượng nhiều, nếu không có tinh linh ở đây chắc tôi chết sớm rồi quá, một lần nữa tôi cảm thấy may mắn vì tôi đã chọn năng lực này.

"Thế nên cách duy nhất để thoát khỏi đây chính là lợi dụng sự sơ hở trong giai đoạn nó chuyển từ giai đoạn 1 sang giai đoạn 2, trong giai đoạn này những đặc điểm của giai đoạn 1 sẽ tạm thời mất đi trong 5' để những hạt sáng hấp thụ mana phủ kín toàn bộ khu vực, thế nên chúng ta chỉ có 5' để thoát khỏi đây."

"Chỉ 5' thôi sao?"

Khi tôi nghe được chỉ có 5' để thoát khỏi đây thì tôi sốc đến cực độ, thời gian quanh tôi như ngừng trôi và trong đầu tôi chỉ có dúng một ý nghĩ là mình tiêu thật rồi.

"5' không phải là quá ngắn sao? , làm sao tôi có thể thoát khỏi đây trong thời gian 5' ngắn ngủi như vậy được?"

"Hiển nhiên ngày hoàn toàn có thể."

Sao cô ấy có thể trả lời 1 cách tĩnh bơ như thế chứ?

"Ngài có đồng bộ tinh linh mà đúng không?"

"Đúng.. thì sao?"

"Với đồng bộ tinh linh của ngài và người động bộ với ngài là Elei-sama thì ngày cần gì phải lo nữa chứ."

"Nhưng tôi chưa sử dụng nó bao giờ."

"Ngài phải thử thôi nếu ngày muốn sống sót rời khỏi đây."

"..."

Tôi đã có ý định là sẽ thử sử dụng đồng bộ tinh linh trong cuộc đi săn đầu tiên để cho an toàn, nhưng tôi lại không ngờ rằng lần thử đầu tiên của tôi lại là lần quyết định sự sống chết của tôi, tôi không thể mắc sai lầm nào dù tôi có muốn hay không.

"Có thử hay không là do ngài quyết định, nhưng tôi khuyên ngài nên thử."

Tôi nên làm gì đây dù tôi có thử hay không thì tôi cũng sẽ chết, nhưng nếu tôi thử thì sẽ có xác suất tôi thành công dù xác suất đó rất thấp đi chăng nữa.

"Được thôi tôi sẽ thử dù xác suất thành công là rất nhỏ đi chăng nữa."

Đây là cuộc sống thứ 2 mà tôi hằng ao ước, nên tôi sẽ không cho phép nó kết thúc 1 cách nhảm nhí như thế đâu.

* * *

Cảm ơn về sự ủng hộ và các ý kiến vô giá của mọi người, vì những ý kiến vô giá đó mình sẽ cố gắng để không phụ lòng mọi người, mình cũng mong là sẽ không phải ăn gạch nữa và một lần nữa mong mọi người ủng hộ.
 
Last edited by a moderator:
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 4: Lời giải thích của Elei

Sau khi tôi nói chuyện với Clare xong, tôi và Clare tiến lại chỗ của Elei để nói cho em ấy biết tình hình hiện tại.

"Xong rồi à? , anh đã hỏi được những điều mà anh muốn hỏi chưa?"

"Xong rồi, nhưng anh phải giải thích rõ tình hình hiện tại của chúng ta cho em biết."

"Tình hình của chúng ta?"

Em ấy nhìn tôi với gương mặt ngơ ngác, này đừng nhìn tôi với khuôn mặt đó chứ, ít nhất em cũng phải suy nghĩ về tình trạng hiện tại một chút đi chứ.

"Thật ra anh cần em giúp để có thể thoát khỏi cái dungeon này."

"Được thôi."

Cô ấy không thèm suy nghĩ mà đã đồng ý rồi sao?

"Khoan đã anh vẫn chưa nói cái dungeon này nguy hiểm ra sao rồi mà em đã đồng ý rồi sao?"

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ băn khoăng một chút và đồi tôi giải thích cách hoạt động của dungeon rồi mới đồng ý hay không chứ.

"Uhm.. điều đó không phải là hiển nhiên rồi sao? , dù gì em cũng là tinh linh của anh mà," phục vụ "anh là trách nhiệm của em mà."

Em ấy nói thế với một khuôn mặt tỉnh bơ, đúng.. em là tinh linh của anh, nhưng em vẫn có quyền làm theo yêu cầu hoặc không làm mà.

"..."

Tôi thật sự không nói nên lời ngoài việc cười trừ thôi.

"Uhm.. giờ thì anh giải thích tình hình cho em biết được không?"

"À.. ừ, dù gì thì anh cũng định làm thế ngay từ đầu rồi."

Tôi nói cho em ấy biết về những điều Clare đã nói với tôi, về cách thức thảo nguyên hoạt động, về độ nguy hiểm của nó, về tình hình hiện tại của tôi, cuối cùng là về cách thoát khỏi đây.

"Không phải như thế thì.. anh sẽ là người gặp nhiều nguy hiểm nhất trong nhóm sao?"

Lúc em ấy nghe tôi giải thích tình hình xong thì em ấy ngay lập tức lên tiếng mà không cần suy nghĩ gì cả, sau đó em ấy đứng nhắm mắt và chống tay lên cằm như đang suy nghĩ gì đó.

Khoan đã cô ấy ngây lập tức suy nghĩ cho tôi sao? , những lúc thế này phải là "không phải chúng ta đang gặp nguy hiểm sao?" mới hợp lí chứ.

"Anou.. không phải em cũng gặp nguy hiểm sao? , sao em lại chỉ quan tâm đến tính mạng anh thế?"

"Anh nói gì lạ vậy hiển nhiên em phải lo cho anh rồi, với lại em có thể dễ dàng quay lại thế giới của em một cách an toàn mà, trong đầu anh em là loại tinh linh gì thế hả?"

Em ấy mở to mắt ngạc nhiên khi nghe những lời tôi nói và trả lời câu hỏi của tôi một cách tức giận.

"Nhưng mà.."

"ỌTTTTTTTTTTTTTTTTTTTT.."

* * *

"Fu~Fu~, anh cũng đói rồi nhỉ?" – cô ấy cười và hỏi tôi.

"..."

Aaaaaa.. mắc cỡ chết đi được tại sao mày lại kêu vào lúc quan trọng thế này chứ? , tôi bị em ấy cười rồi này.. hình tượng của tôi tự nhiên bay đâu hết luôn rồi.

Nhưng không phải hoàn toàn là lỗi tại nó.. đây cũng chỉ là phản ứng tự nhiên khi đói bụng thôi, trời thì cũng đã gần tối, còn từ sáng đến giờ tôi cũng có cái gì vào bụng ngoài mấy trái dại mà tôi lụm được lúc nãy đâu, mấy trái dại đó còn không đủ để tôi lót dạ nữa là.

"Clare cô có phiền không khi quay về và lấy giúp tôi chút đồ ăn để cho Chelto lót dạ?"

"Vâng thưa cô chủ."

"Cảm ơn cô Clare."

"Không ạ, dù gì đây cũng là công việc của tôi mà."

Clare ngay lập tức tan biến vào không khí sau khi dứt tiếng.

Giờ chỉ còn lại tôi và Elei.. tôi biết nói gì với em ấy đây, để xóa đi cái không khí hiện tại tôi phải kiếm một chuyện gì đó để nói gấp.. nhưng tôi biết phải nói gì đây? , thật là khó xử quá mà.

"Trong lúc chờ Clare quay lại thì anh có điều gì muốn hỏi em không? , về cái đồng bộ tinh linh chẳng hạn." – em ấy cười và hỏi tôi

Trong lúc tôi vẫn đang cảm thấy khó xử và cố tìm gì đó để nói thì Elei đã lên tiếng trước rồi, có vẻ như em ấy đã nhận ra được tôi đang khó xử nên đã chữa cháy trước, tôi dễ đoán đến thế sao?

"À em có thể giải thích sơ qua về cái đồng bộ tinh linh này không?"

Đây là chuyện sống còn nên tôi phải tìm hiểu kỹ, bên cạnh đó mình cũng khá thắc mắc nó hoạt động ra sao?

"Uhm.. phải nói sao đây.. nó giống như em và anh hòa lại thành một vậy."

"Hòa lại thành một sao.."

Đột nhiên có một suy nghĩ cực kì đen tối xẹt qua trong đầu tôi, đối với một thằng đàn ông sinh lý đầy đủ thì khi nghe xong câu đó đương nhiên phải suy nghĩ bậy bạ rồi đúng không? , đây chỉ là chuyện hiển nhiên thôi nên tôi không có dâm dục gì đâu ha?

"Anh có biết là anh đang làm một vẻ mặt rất dâm dục không?" – Elei nhìn tôi với khuôn mặt như đang nhìn một đống rác.

"Dù em biết anh đang suy nghĩ bậy bạ, nhưng chuyện hòa làm một không phải theo hướng mà anh đang nghĩ đâu."

"Bộ mặt anh dâm lắm sao? , còn suy nghĩ bậy bạ là sao? , anh làm gì có những suy nghĩ đen tối gì với em đâu?"

"Ara, vậy anh không muốn làm chuyện đó với em sao?"

"Em đang nói gì thế? , hiển nhiên là anh muốn rồi, việc anh tưởng tượng mình làm chuyện đó với em lúc nãy cũng đủ tuyệt rồi, nhưng thật sự làm chuyện đó với em còn tuyệt hơn thế nhiều."

"Ho!"

"Ấy chết!"

Tiêu thật.. tại sao mình lại dễ bị dắt mũi thế chứ. Bình tĩnh lại tôi ơi từ giờ phải suy nghĩ thật cẩn thận trước khi trả lời mới được.

"Nhưng mình thật sự muốn.."

"Thôi ngay đi ngươi muốn em ấy suy nghĩ chúng ta như một kẽ biến thái à."

"Nhưng, em ấy nhìn như một thiên thần ấy làm sao ta có thể suy nghĩ kỹ được khi cô ấy nói những câu như thế chứ, nếu em ấy đã nói thế rồi thì tại sao lại không làm?"

"Ngươi nói cũng đúng, chờ đã không phải, ngươi không được làm thế, em ấy chỉ đang thử chúng ta thôi nếu như chúng ta làm thế thì chắc chắn sẽ dẫn đến dead end ngay."

"Không phải ngươi đang suy nghĩ quá phức tạp sao? , cứ tới đi đừng lo lắng gì cả."

"Không, ngươi thật ngoan cố.. hãy suy nghĩ kỹ càng lại đi."

Hiện đang có một cuộc tranh luận giữa hai cái tôi khác nhau trong đầu tôi và nó vẫn chưa đi tới hồi kết, cuộc tranh luận này như cuộc tranh luận giữa cái tôi thiên thần và cái tôi ác quỷ mà tôi thường hay thấy trên tv đây mà, riêng tôi thì muốn cái tôi thiên thần thắng hơn.

"Fu Fu~~, trêu anh vui thật đấy nhưng quay lại chuyện chính nào."

Vậy là em thật sự trêu anh sao, đùa giỡn với con tim dễ vỡ của một thằng FA như tôi thật là độc ác mà.

"Em ác thật đó."

"Ho~~thế mà lúc nãy anh lại nói muốn làm chuyện đó với em cơ đấy."

"Làm ơn dừng lại đi, đừng trêu anh nữa mà, anh sẽ khóc thật đấy."

"Thôi đành vậy, nhưng chuyện hòa thành một là thật đấy không phải em bịa ra đâu, nhưng nó không phải theo hướng đen tối như anh nghĩ." – dù em ấy có nói thế nhưng em ấy vẫn đang giữ nụ cười như đang trêu chọc tôi ấy.

Thiệt luôn chứ em vẫn còn để tâm chuyện tôi suy nghĩ đen tối sao? , làm ơn em hãy quên nó đi cho anh dễ thở.

"Nói đúng hơn là em sẽ nhập vào người anh và chúng ta sẽ được đồng bộ sức mạnh."

"Đồng bộ sức mạnh?"

"Kiểu như khi chúng ta đồng bộ với nhau thì chỉ số của em sẽ được + vào chỉ số hiện có của anh, vì anh đang ở Lv 1 nên chỉ số của anh không cao lắm nhưng em thì khác dù em có ở lv 1 đi nữa thì chỉ số của em cũng hơn mức của người bình thường rất nhiều."

Tôi cũng dần hiểu được cách hoạt động của nó rồi, vì chỉ số của tôi rất thấp nên tôi chắc chắn phải phụ thuộc hoàn toàn vào chỉ số của Elei thôi.

Em ấy có nói là chỉ số của em ấy rất cao nhưng tôi vẫn muốn biết con số chính xác để tôi có thể an tâm, à mà còn lv của em ấy nữa chứ.

"Anh hiểu được cách nó hoạt động rồi, nhưng anh có một thắc mắc?"

"Anh còn thắc mắc điều gì?"

"Uhm.. là Lv, hiện em đang ở lv bao nhiêu thế? , nếu em Lv cao hơn anh và cách biệt của nó quá lớn thì chúng ta có đồng bộ được không?"

"Anh yên tâm dù có cách biệt rất lớn đi nữa thì chúng ta vẫn đồng bộ được, nhưng đó không phải là vấn đề anh nên lo lắng vì em cũng chỉ ở lv 1 như anh thôi."

"Thì ra là.. khoan đã? Em nói em đang ở lv 1 sao?"

"Vâng, có gì sai sao anh?"

"Không phải em là nữ hoàng sao? , làm sao em có thể ở lv 1 được, chuyện này là không thể đúng không?"

"Anh không biết sao? Khi 1 tinh linh lập giao ước với một người nào đó thì lv của tinh linh đó sẽ được reset và cân bằng với người lập giao ước."

Chuyện này tôi mới nghe lần đầu luôn đấy, cái thể loại cân bằng gì thế này, không phải vì điều này mà cơ hội sống sót của tôi sẽ giảm đi sao?

"Sao giờ em mới nói cho anh biết?"

"Không phải tới giờ anh mới hỏi em sao?"

"Nhưng.."

Làm sao tôi có thể nói tiếp được chứ.. em ấy nói quá đúng, đây là do tôi không chịu hỏi trước làm sao tôi có thể trách cô ấy được.

"Em nói em ở lv 1.. không phải như thế thì cơ hội sống sót của chúng ta sẽ giảm xuống sao?"

"Anh cứ yên tâm về việc đó, như em đã nói lúc nãy dù em có ở lv 1 đi chăng nửa, thì em cũng là 1 nữ hoàng đấy, hiển nhiên chỉ số của em sẽ rát cao rồi."

Em ấy nói với một giọng khá tự hào cùng với nụ cười không ngớt ở trên mặt, em ấy có tự tin thái quá không đây?

"Em tự tin quá đấy."

"Anh không tin em à?"

"Làm gì có chuyện đó."

"Anh nói thế nhưng mặt anh đang trả lời không kìa." – em ấy lườm tôi và nói

"Không có mà, làm sao anh có thể không tin em được."

Bộ mặt mình có ghi chữ hay gì đó sao? , sao tự nhiên mình thấy hận bản thân quá.

"Anh không tin em, mou.. được thôi cứ xem chỉ số của em đi, mở bảng trạng thái."

* * *

Elei

Lv 1

Hp: 1000

Mp: 2500

Tấn công: 100

Thủ: 89

Nhanh nhẹn: 200

Kháng: 119

Ability: Sự chúc phúc của nữ hoàng

Skill: Thương thuật Max, Uy quyền, Miễn nhiễm điện năng, Quang tốc, lôi bộ, Thao túng điện (Electric control).

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh, Thunder spear (cái này mình sẽ để tiếng anh vì nó nghe hay hơn), Electric ball, Electric Buff, Thunder Create.

* * *

Em ấy hoàn toàn không nói đùa, em ấy mạnh.. không.. phải nói là quá mạnh, nhìn vào mấy cái skill mà em ấy sở hữu kìa cái nào cũng mạnh hết, em ấy mà là kẻ thù của tôi chắc tôi sẽ chết trong vòng 1 nốt nhạc mất.

"Giờ anh đã tin em chưa."

"Anh chân thành xin lỗi vì đã có suy nghĩ rằng em yếu, anh thật sự không còn lời gì để nói khi nhìn vào bảng trạng thái của em."

"Ara~anh biết thế thì tốt."

Em ấy phô ra một khuôn mặt tự mãn như vừa đánh bại được tôi ấy, ây dà từ nay chắc tôi không dám nghi ngờ gì về sức mạnh của em ấy nữa đâu.

"Giờ thì anh có thể đồng bộ với em mà không lo lắng gì hết rồi phải không?"

"Đúng vậy.."

"Xem ra cô chủ đang rất vui nhỉ?"

"Uwaaa?"

Không biết từ lúc nào mà Clare đã trở lại và đứng cạnh tôi và Elei, làm sao cô ấy có thể quay về mà không gây ra tiếng động gì hết thế?

"Đúng thế, được lập giao ước với một người như Chelto quả là may mắn."

"Ara tôi thấy mừng cho cô chủ, bên cạnh đó đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi ạ."

"Được rồi anh cũng đói rồi nhỉ hãy tiếp tục trong lúc đang ăn nào."

"Được thôi.."

Có thực mới vực được đạo, với cái bụng đói meo thì cũng chả suy nghĩ được gì, nào ăn thôi tôi cũng đói lắm rồi.

* * *

Vậy là mình đã hoàn thành chương này, mình có cảm giác đã bơ Elei khá lâu nên đã viết chương này.. nhưng lúc đầu thì mình thật sự muốn viết một nội dung khác cơ nhưng mà thôi.. cuối cùng mình mong mọi người tiếp tục đóng góp ý kiến và tiếp tục ủng hộ cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 5: Cùng bàn sâu vào kế hoạch nào

Khi tôi cùng với Clare và Elei đi tới địa điểm để tôi có thể thỏa mãn được cái bụng rỗng này, thì điều tôi không ngờ nhất khi đến nơi chính là Clare đã đem luôn một cái bàn tiệc cùng với mấy cái ghế đến đây.

Theo như trí nhớ của tôi về việc ăn trên một thảo nguyên thế này, thì người ta thường lấy những tấm bạt lót dùng trong những chuyến picnic làm chỗ để ăn uống mới đúng chứ, tại sao lại là một cái bàn tiệc đầy đồ ăn thế này nhỉ?

"Tôi không ngờ tới chuyện này luôn đấy."

"Chuyện gì cơ?" (Elei)

"Có điều gì không đúng sao?" (Clare)

"Không phải đây là một cái bàn tiệc sao? , làm sao cô có thể lôi nó đến đây hay thế? , và tại sao lại là một cái bàn tiệc? , không phải chỉ cần một tấm bạt là đủ rồi sao?"

Với khuôn mặt đầy vẻ thắc mắc tôi liên tục hỏi Clare, ngươi đang đứng trơ ra vì không hiểu được tình hình.

"Thứ nhất tôi có thể dễ dàng làm nó vì tôi có ma thuật không gian, hay có một cách đơn giản hơn là tôi có thể triệu hồi nó ra mà không cần tốn công sức để quay về làm gì. Thứ 2 tôi không muốn cô chủ phải ăn dưới đất như vậy, điều đó sẽ làm giảm đi sự uy nghi và vẻ đẹp tuyệt trần của cô chủ."

Clare giải thích với vẻ mặt tỉnh bơ như điều đó là chuyện hiển nhiên, mà cô ấy cũng để ý đến Elei ghê nhờ.. hay nói đúng hơn là cô ấy quá trung thành với Elei, vì sự trung thành đó nên cô ấy không cho phép Elei phải ăn dưới đất.

"Thì ra là thế.."

Ngay từ đầu đây cũng có phải là cái thảo nguyên bình thường đâu nên chuyện này cũng được xem là bình thường nhỉ?, nhưng đúng là để Elei ăn ở dưới đất cũng không được ổn lắm.

"Ôi da, cô lo cho ta nhiều thế sao? , cực cho cô rồi."

"Không ạ, được phục vụ cô chủ là niềm vinh dự của thần."

Clare vừa nói vừa hơi cúi đầu nhẹ như việc này không đáng để nói ra.

"Không ngờ đồ ăn lại thịnh soạn như vầy."

Trên bàn chứa nào là thịt, nào là canh, nào là rau, nào là quả, đủ thứ sơn hào hải vị, cùng với những món mà tôi chưa thấy bao giờ, hơn hết là chúng được trang trí một cách cực kì bắt mắt khiến cho người nhìn phải muốn ăn ngay khi nhìn vào nó, nhưng không phải thế này là quá nhiều để cho 3 người ăn sao?

"ỌTTTTTTTTT.."

Bụng tôi đang biểu tình nữa này, điều này là hiển nhiên rồi, tôi đang đói huống chi những đồ ăn ngon thì lại được để ngay trước mặt tôi.

"Ara đừng ngại gì hết mà hãy ăn đi, dù gì thì chúng chủ yếu cũng được làm cho ngài mà."

"Đúng thế anh hãy ăn đi kẻo nguội."

"Vậy thì anh không khách sáo, Itadakimasu!"

Cả 2 người bối rối nhìn tôi khi tôi nói xong, chuyện gì thế nhờ?

"Uhm cái câu Itadakimasu mà anh nói có nghĩa là gì?"

Elei nghiêng đầu thắc mắc không biết tôi đang nói gì.

"À nó chỉ là phong tục ở chổ của anh thôi, nó mang ý nghĩa là gửi sự cảm ơn đến người đã cất công chuẩn bị bữa ăn cho mình."

"Ara~~thế thì em cũng Itadakimasu."

"Nếu cô chủ cũng làm thì tôi cũng Itadakimasu."

Các cô cũng đâu nhất thiết phải học theo làm gì đâu, nhưng mà thôi kệ đi cũng đâu có chết chóc gì đâu.

Sau đó tôi cùng 2 cô ấy thưởng thức các món ăn ngon lành trên bàn cùng với một vẻ mặt đầy hạnh phúc, ây dà mấy món này ngon kinh khủng luôn ấy thế này thì làm sao tôi có thể ngừng ăn được.

"Tôi mừng vì hai người thích nó."

"Điều đó là tất nhiên rồi những đồ ăn này thật sự quá ngon."

"Đúng thế Clare đến tôi cũng không ngờ là nó ngon đến thế." (Elei)

"Ôi da thế thì tốt."

Cô ấy trong có vẻ khá tự hào và vui sướng khi được chúng tôi khen đồ ăn rất ngon, không lẽ cô ấy chính là người nấu những món ăn này sao? , thôi tạm thời cứ bỏ qua nó một bên và tập trung vào bữa ăn nào.

Lúc tôi đang say sưa thưởng thức bữa ăn tuyệt vời này, thì đột nhiên tôi cảm thấy là tôi hơi quá vô tư ăn uống mà đã quên đi thứ gì đó?

Mà tôi có quên điều gì đó quan trọng không ta? , sao tôi lại có cái cảm giác như mình đã quên một cái gì đó quan trọng ấy nhỉ? , mà kệ đi ăn trước đã.

"Bên cạnh đó thì.. Chelto-sama ngài đã hiểu rõ cách để rời khỏi đây chưa."

"Ah.."

Tôi vô thức ngừng ăn và buông luôn cái nĩa mà tôi đang cầm, trời ạ sao tôi có thể quên được một điều quan trọng như thế chứ, nhớ lại thì tôi vẫn chưa bàn được tới đâu hết, chỉ mới có ăn với uống thôi mà tôi đã quên đi vấn đề quan trọng như này.. sao trí nhớ tôi kém thế nhỉ? , hay do tôi vừa mới chết?

"Phản ứng của ngài cho thấy là ngài vẫn chưa biết rõ được cách thức đúng không? , và sau khi vào ăn thì ngài lại vô thức quên đi, tôi nói đúng chứ Chelto-sama?"

"Vâng.. cô nói hoàn toàn đúng."

"Ngài nên nhớ rằng chúng ta có giới hạn về thời gian đấy."

Clare vừa nhăn mặt vừa trách tôi.. sao trông cô ấy cũng đáng sợ không kém gì Elei thế này, biết làm sao cho được đây.. tôi có ăn gì từ sáng tới giờ đâu hiển nhiên khi được ăn tôi sẽ vô thức quên đi những phiền muộn để có thể tập trung ăn rồi, đó đâu phải lỗi tôi đâu.. thế nên đừng nhìn tôi theo kiểu đó nữa mà.. tôi không chịu nổi nữa đâu.

"Mà.. ma.. Clare cô hãy hạ hỏa xuống đi, dù cô có trách anh ấy cũng chẳng được gì đâu. Nếu đã quên rồi thì cứ cho nó qua đi.. bây giờ chúng ta bắt đầu bàn cũng ổn mà."

"Vâng.. nếu cô chủ đã nói thế."

"Phew!"

"Arg.. mình được cứu rồi, anh biết ơn em nhiều lắm đấy Elei." – Đó là những gì vừa hiện ra trong đầu tôi.

"Còn anh nữa, đừng bao giờ quên thêm một lần nào nữa nhé."

Em ấy vừa nhìn vừa nói với tôi cùng với một nụ cười rạng rỡ khiến tôi quên luôn việc tôi vừa mới bị khiển trách, không biết điều này có làm nó phản tác dụng không nữa.

"Được thôi.."

"Thế thì tốt, giờ chúng ta cùng bàn về cách thoát khỏi đây nào, anh còn điều gì thắc mắc thì cứ nói ra đi."

"Vậy thì.. điều đầu tiên anh muốn hỏi là chính xác chúng ta sẽ phải làm gì sau khi đồng bộ tinh linh?"

"Đơn giản thôi ngài chỉ cần phi hết tốc lực về phía trước là được."

Lại là khuôn mặt tỉnh bơ đó, sau cô ấy cứ nói như đây là 1 chuyện hết sức dễ dàng như thế chứ.

"Không phải như thế quá đơn giản sao?"

"Đó là cách nhanh nhất rồi đấy ạ, ngoài ra không còn cách nào có thể giúp ngài thoát khỏi khỏi chỗ này trong vòng 5' đâu ạ."

"Nhưng liệu tôi có thể thoát ra khỏi đây trong vòng 5' như cô đã nói được không? , dù sao thì đây là cũng lần đầu tiên tôi sử dụng đồng bộ tinh linh mà."

"Anh cứ yên tâm về việc đó, có em ở đây thì chắc chắn anh sẽ có thể thoát ra khỏi đây một cách dễ dàng."

Còn có Elei mà nhỉ, dù tôi không nói đi nữa thì cô ấy cũng sẽ tìm mọi cách để giúp tôi thôi.

"Vậy thì.. anh trăm sự nhờ em."

"Được thôi cứ để đó cho em."

Em ấy ưỡn cặp ngực to tròn ra một cách đầy tự hào như muốn nói khồng cần phải lo lắng đâu, tôi gián tiếp được thưởng thức một cảnh tượng khá là bổ mắt, chúng vừa khiến tôi thấy an tâm vừa giúp tôi có thêm động lực để thoát khỏi đây, đây là sức mạnh của ngực sao?

"Kế tiếp là.. làm sao có thể biết được khi nào giai đoạn 1 kết thúc?"

"Nếu là về việc đó thì ngài cứ yên tâm, nếu thời điểm đó đến thì tôi sẽ báo cho ngài biết."

Làm sao mà cô ấy có thể biết được hay thế? , chắc mình cũng không nên thắc mắc làm gì.

"Được rồi.. Clare-san cô nói là giai đoạn 2 sẽ xuất hiện những hạt sáng hấp thụ mana của chúng ta mà đúng không?"

"Vâng.. có vấn đề gì sao ạ?"

"Nếu lúc tôi đang rời khỏi đây.. thì đụng phải chúng, liệu tôi có bị chúng rút hết mana trước lúc tôi kịp thoát khỏi đây không? , liệu lượng mana của Elei có trụ nổi không?"

Tôi cũng phải tính đến trường hợp xấu nhất có thể xảy ra chính là tôi không thể duy trì trạng thái đồng bộ khi đang trong tình trạng lượng mana của tôi đang bất ổn.

"Khả năng đấy cũng không phải là không thể xảy ra.."

"Clare liệu tôi có thể bọc anh ấy trong luồng điện để tránh việc bị rút mana không?"

Hmm~~đó cũng không phải là một ý kiến tồi, nguyên nhân gây ra việc lượng mana của tôi liên tục mất đi chính là những hạt sáng đấy, vậy nếu tôi được bọc trong điện thì những hạt sáng đó không thể tiếp xúc được vào người tôi và mana của tôi sẽ không bị nó rút nữa.

"Tôi xin lỗi khi phải nói điều này.. nhưng điều đó sẽ khiến lượng mana của ngài ấy mất đi nhanh hơn thôi."

"Ưh.. thế thì thôi vậy."

Cũng phải thôi nếu chỉ đơn giản như thế thì đã có rất nhiều người vượt qua được chỗ quái quỷ này rồi, haiz vậy là vô vọng rồi sao.

"Tôi có cách này có thể giúp ngài có đủ lượng mana để thoát ra khỏi đây, nhưng tôi lại không biết nó có hiệu quả không?"

Cô ấy có cách sao? , thôi thì ít nhất vẫn còn lại một tia hi vọng và nó phụ thuộc hoàn toàn vào cái cách mà cô ấy sắp nói ra.

"Và cách đó là?"

"Tôi sẽ chuyển toàn bộ lượng mana tôi hiện có vào cô chủ, và để cho chắc chắn là sẽ có đủ mana thì tôi sẽ đưa cho ngài vật phẩm {Mana Booster} để ngài sử dụng sau khi đồng bộ với cô chủ."

Clare có thể chuyển giao mana sao? , thế thì quá tiện rồi, còn cái item {Mana Booster} đó thì vừa nghe tên thôi cũng đã hiểu được phần nào rồi, nhưng tôi cũng cần cô ấy giải thích cách sử dụng nó và công dụng của nó có thật sự như tôi nghĩ không.

"Clare-san phiền cô giải thích thêm về cái {Mana Booster} có được không?"

"{Mana Booster} là loại vật phẩm chỉ sử dụng được một lần, nó sẽ biến mất ngay khi ta sử dụng nó và nó cũng khá là hiếm, nhưng bù lại là công dụng của nó đã nói lên giá trị thật sự của nó, nó có khả năng làm tăng lượng mana của người sử dụng vượt qua mức giới hạn hiện có của người đó, còn về lượng mana nó sẽ tăng thì cái đó còn tùy vào từng loại {Mana Booster} khác nhau."

Ờ thì.. nói một cách đơn giản là nếu giới hạn Mp của tôi là 500 thì tôi sẽ không thể làm cho nó tăng thêm được nữa, dù cho tôi có sử dụng bao nhiêu potion đi nữa, nhưng khi tôi dùng cái item này thì tôi có thể làm mana vượt qua ngưỡng giới hạn, còn về việc vượt qua được nhiều hay ít là tùy vào từng loại khác nhau.

"Nó không phải rất tuyệt sao? , nếu thế chúng ta chỉ cần thêm nhiều cái {Mana Booster} nữa là được rồi, đâu cần phải lo lắng gì nữa."

"Đúng thế đấy Clare, sao chỉ có 1 cái? , không phải cần nhiều hơn một cái để có thể chắc chắn có thể thoát khỏi đây sao?"

"Xin lỗi thưa cô chủ, tôi cũng rất muốn đưa cho cô chủ thêm vài cái nhưng.. hiện tại tôi chỉ còn 1 cái thôi.."

Clare tỏ vẻ hơi thất vọng, không cần phải thất vọng đâu đây cũng có phải là lỗi của cô đâu, ngay từ đầu thì có được một cái như thế cũng rất là khó rồi.

Tôi nghĩ là dù tôi có động viên cô ấy đi nữa thì sẽ đâm ra phản tác dụng mất, nên hiện giờ im lặng là tốt nhất.

"Vậy thì vấn đề bây giờ là nó sẽ cung cấp bao nhiêu mana phải không?"

Có lẽ Elei không muốn làm Clare phải cảm thấy thất vọng nên đã ra tay chữa cháy, nice jop Elei!

"Uhm.. loại mà tôi đang sở hữu chỉ có thể cung cấp được 1000 mana thôi, nhưng nếu thêm vào lượng mana của tôi nữa thì chắc sẽ đủ để Chelto-sama thoát khỏi đây."

1000 sao.. vậy là gấp đôi lượng Mp của tôi à? , không biết như thế có được coi là nhiều chưa nhỉ? , dù nó ít đi nữa cũng chẳng thể thay đổi được sự thật.. có bao nhiêu thì xài bấy nhiêu vậy.

"Nếu cô đã chắc chắn vậy.. thì tôi đành tin vào cô vậy, dù sao thì tôi cũng chỉ còn cách tin vào cô thôi."

Chưa thử thì làm sao biết được, xác suất cũng không phải là 0% mà, tôi sẽ vượt qua nó thôi mà.. đệch tôi không nên nói lung tung nhở bật luôn death flag thì tiêu.

"Vậy là vấn đề về mana đã được giải quyết xong.. vấn đề cuối cùng là.. thời gian duy trì đồng bộ có đủ không? , nhở tôi không thể duy trì hơn 5' thì sao?"

Yab.. đây chắc chắn là trường hợp tệ nhất trong tất cả các trường hợp, nếu mà nó xảy ra thật thì game over luôn rồi còn gì.

"Vì đây là" lần đầu "của ngài và cô chủ nên nó sẽ không duy trì được lâu, nhưng nó vẫn có thể duy trì được hơn 5' nên ngài không cần phải lo về điều đó."

"Đúng vậy đấy anh em sẽ cố hết sức vào" lần đầu "của chúng ta mà, nên anh đừng quá lo lắng."

Sao mà nghe dễ gây hiểu lầm thế này, đừng suy nghĩ bậy bạ vào lúc này tôi ơi, Elei và Clare đang cố hết sức để giúp tôi, nên tôi cũng cần phải tập trung.. không được suy nghĩ bậy bạ nữa.

"Tôi hiểu rồi.. vậy nhờ cả vào em đấy Elei."

"Vâng! cứ để đó cho em."

Không biết là tôi có nên lo không nữa.. nhưng mà lo cũng không có ích lợi gì.. tạo tâm trạng thoãi mái là tốt nhất.

Sau khi chúng tôi bàn bạc xong thì chúng tôi lại tiếp tục tập trung thưởng thức bữa ăn mà không cần phải lo nghĩ gì nữa.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 6: Thoát ra

"No quá~~~~."

"Em cũng vậy, điều này sẽ khiến em béo lên mất!"

Sau khi bàn xong về cách ra khỏi đây thì chúng tôi cũng đã hoàn thành xong bữa ăn của mình, cả 2 chúng tôi đều phô ra khuôn mặt thỏa mãn vì được thưởng thức rất nhiều món khác nhau nhưng không có món nào được cho là dở cả, chính vì điều đó khiến tôi và Elei không thể ngừng ăn được dù cho cái bao tử tôi có gào lên rằng nó không thể chứa thêm được nữa.

Thức ăn thì quá nhiều còn người ăn thì lại chén hết só thức ăn đó, điều này không ít thì nhiều cũng sẽ làm cho người ăn tăng thêm vài kg, riêng tôi thì không sợ việc tăng thêm vài kg đâu nhưng đối với con gái thì đây là điều cấm kỵ, nên tôi nghĩ Elei đang khá lo về việc sẽ bị béo lên cho coi.

"Uhm.. anh hi vọng là em sẽ không bị tăng cân.."

"Ara, ý anh là sao?"

Em ấy đang lườm tôi.. câu trả lời tiếp theo của tôi có thể sẽ quyết định xem tôi có toàn mạng không, tôi phải suy nghĩ thật kĩ trước khi trả lời nếu không tôi sẽ kích hoạt trái bom mang tên Elei mất..

"Ờ thì.. ý anh muốn nói là.. anh không muốn em bị tăng cân.. hay nói đúng hơn là anh muốn nhìn ngắm một Elei xinh đẹp không ai có thể so sánh không phải lo âu về cân nặng."

Tôi đã thành công chưa? , sau má cô ấy đỏ lên thế? , tôi có nói sai điều gì không? Arg.. lo muốn chết đi được.

"Fu~Fu~anh thấy em đẹp sao? , cũng không trách anh được vì em quá đẹp mà, anh có thể lập giao ước với một người đẹp thế này là phúc của anh đấy, anh nên cảm thấy may mắn đi."

Có vẻ em ấy quên luôn cái vụ tăng cân rồi, em ấy khá tự tin về sắc đẹp của mình nhỉ? , cũng phải thôi con gái ai mà chả thích người khác khen mình đẹp, có vẻ như tôi đã lựa chọn đúng.. lúc này.. sau này tôi nên tránh mấy cái trường hợp dễ chết này ra mới được..

Bên cạnh đó khi chúng tôi ăn xong thì trời cũng đã tối rồi nên tôi đang có dự định đi ngủ.. nhưng không biết là sẽ có nguy hiểm nào trong lúc tôi đang ngủ không nữa, nhưng dù có nguy hiểm đi nữa thì tôi cũng có thấy cái quái gì ngoài kia đâu.. tôi có thể thấy đường để ăn cũng là vì có mấy cái đèn mà Clare đem tới, nhưng còn ngoài phạm vị này thì tôi thua.. chẳng thể nhìn thấy được cái gì trong màn đêm thế này được.

Nên bây giờ chỉ còn biết đi ngủ thôi, chuyện gì thì chuyện mai tính tiếp.. ăn no xong cũng khiến tôi khá buồn ngủ rồi.

"Thôi thì trời cũng đã tối rồi chúng ta cũng nên đi ngủ thôi nhỉ?"

"Em không phản đối, tối thế này cũng chẳng thể làm được gì.. ngủ thôi vậy."

"Ara~~thế thì để tôi đi chuẩn bị chỗ ngủ cho cô chủ."

"Trăm sự nhờ cô."

Nói xong Clare lại biến đi đâu đó thêm lần nữa, giờ mà cô ấy có mang theo cái giường lông lẫy và xa hoa đến đây thì tôi cũng không ngạc nhiên một chút nào đâu.. mà khoan hình như có cái gì đó sai sai..

"Khoan đã.. không lẽ em định ngủ ở đây luôn?"

Chắc không phải đâu đúng không.. làm gì có chuyện cô ấy ở lại và ngủ tại đây luôn đúng không?

"Tất nhiên rồi, làm sao em có thể để anh lại một nơi nguy hiểm thế này được."

Em ấy tỏ vẻ khá ngạc nhiên khi nghe tôi nói, em lo hơi quá rồi đấy.. nếu suy nghĩ kỹ lại thì có thể nói nơi này khá an toàn, mặc dù nó chỉ an toàn khi ở giai đoạn 1 thôi với điều kiện bạn phải chuẩn bị đầy đủ hết tất cả các thứ cần thiết.

Vì thế nên dù tôi có ngủ đi nữa thì cũng chẳng gặp nguy hiểm nào đâu, và cũng vì vậy.. tôi không muốn em ấy chịu khổ chung với tôi đâu..

"Em biết đấy.. em có thể quay về thế giới của em mà, anh sẽ không gặp phải nguy hiểm nào đâu."

"Anh đang nói gì thế? , anh đâu thể chắc chắn rằng anh sẽ không gặp nguy hiểm được chứ, với lại nếu em quay về thế giới của em thì lúc thời điểm đến anh sẽ phải triệu hồi em ra thêm lần nữa và anh sẽ lại bất tỉnh nhân sự, và một khi anh bất tỉnh thì anh sẽ không thể rời khỏi đây, kết quả là anh sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho nơi này luôn.. anh muốn thế lắm sao?"

"..."

Tôi đã không suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi nói.. và kết quả tôi lại bị Elei trách mắng.. tôi thật sự không thể nói thêm được điều gì nữa, nhưng tôi cũng phải xin lỗi em ấy chứ nhỉ.

"Uhm.. anh xin lỗi vì đã không suy nghĩ thấu đáo."

"Anh biết lỗi thì tốt.. mà em cũng không trách anh đâu, dù gì thì anh cũng lo cho em mà."

Em ấy vừa nở ra nụ cười đẹp đẽ vừa nói, ầy dà.. sao lúc em ấy cười so với lúc em ấy nổi giận lại khác nhau một trời một vực vậy, nụ cười đó khiến em ấy trở nên mê hoặc hơn như có thể đốn ngã bất cứ người đàn ông nào nhìn vào nó, nhưng khi em ấy tức giận thì.. không từ nào có thể diễn tả được sự đáng sợ hiện lên mặt em ấy, tin tôi đi bạn không muốn phải thấy em ấy lúc tức giận đâu..

"Tôi về rồi đây."

"Uwaaa.. làm ơn đừng có hù tôi như thế nữa."

"Mừng cô trở lại."

Clare lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi và cũng như lần trước không hề có một tiếng động nào.

"Tôi nên để cái giường ở đâu thưa cô chủ?"

Bơ tôi luôn à.. cơ mà cô ấy thật sự đem giường tới luôn sao?

"Cô cứ quyết định lấy đi, tôi không có ý kiến gì đâu."

"Vậy thì tôi sẽ đặt.."

"Có chuyện gì sao?"

Clare chưa nói hết câu thì mặt cô ấy đột nhiên biến sắc và liên tục nhìn xung quanh, bộ có chuyện gì sao?

"Chelto-sama ngài hãy cầm nó và đồng bộ với cô chủ ngay, không còn thời gian đâu."

Cô ấy vội đưa tôi 1 viên đá quý màu xanh, sao lại đưa tôi cái này chứ? , khoan đã Clare kêu tôi đồng bộ.. vậy có nghĩa là nó đã xảy ra rồi sao?

Sau khi đưa tôi viên đá quý thì cô ấy vội tiến lại phía Elei.

"Bây giờ tôi sẽ chuyển giao mana cho cô chủ, nhưng khi tôi làm xong thì tôi cũng sẽ quay về thế giới tinh linh nên mọi việc còn lại cô chủ phải tự lo rồi."

"Cứ yên tâm, ta sẽ tự mình lo liệu lấy."

Clare nghe xong và búng tay, ngay lập tức một vòng tròn phép xuất hiện dưới chân Elei và Clare, và rồi khi cái vòng tròn đó sáng lên thì những hạt sáng xanh lam lơ lửng xuất hiện xung quanh Clare, sau đó những hạt sáng đó bay về phía cái vòng phép còn lại nơi Elei đang đứng và được em ấy hấp thụ hết.

"Sự chuyển giao đã hoàn tất, cuối cùng chúc 2 người may mắn."

"Cảm ơn cô Clare."

Clare ngay lập tức biến mất vào không khí như 2 lần trước, giờ thì không còn người hướng dẫn nữa tôi phải tự thân vận động thôi.

"Được rồi Chelto làm ngay thôi."

"Yosh, [Đồng bộ tinh linh] ."

Đột nhiên Elei biến thành 1 luồng sáng kì lạ và bay vào người tôi, cùng lúc đó người tôi bỗng sáng lên và khi tôi chợt nhận ra thì trang phục tôi đang mặc đã bị thay đổi, xung quanh người tôi thì được bao bọc bởi những luồng điện khác nhau, tôi không biết là tóc tôi có thay đổi gì không? , nhưng giờ cũng không có thời gian để để ý chuyện đầu tóc và trang phục.

"Chelto anh nghe thấy chứ?"

Đột nhiên vọng nói của Elei vọng ra trong đầu tôi.

"Nghe rất rõ."

"Vì đây là lần đầu anh đồng bộ nên có gì thắc mắc thì cứ hỏi em."

"Được thôi."

Tôi đã bắt đầu thấy những đóm sáng đang dần xuất hiện trong tầm mắt rồi, đúng là không có thời gian để nói chuyện mà.

Ngay sau đó tôi sử dụng cái viên đá mà Clare đưa cho và tôi tự bọc điện xung quanh bản thân và phóng tới phía trước với một tốc độ bàn thờ.

Uwa~~nhanh vãi ra cơ.. nhưng cành nhanh thì càng tốt chứ sao.

"Chelto anh cũng có thể bay đấy, anh nên bay đi như thế nhanh hơn."

"Thế sao?"

Sau khi được Elei chỉ dẫn tôi đã chuyển từ lướt dưới mặt đất thành lướt trên bầu trời, quả đúng như em ấy nói nó nhanh hơn rất nhiều.

Nếu bây giờ nhìn từ mặt đất lên thì bạn chỉ đơn giản là thấy một tia điện xẹt ngang qua thôi và nó sẽ khiến bạn không quan sát được gì.. tôi đang bay với một tốc dộ như thế dấy nhưng mãi tôi vẫn không ra khỏi được cái thảo nguyên này mặc dù tôi đã bay vào vùng đã được bao phủ bởi những hạt sáng hút ma lực rồi.. rộng gì mà rộng khiếp thế.

Nói là hút ma lực nhưng sao tôi không có cảm giác gì hết thế nhờ.. nhưng không phải như thế người ta mới không biết mình đang bị hút mana sao? , uầy mình phải tăng tốc lên thôi.

"Anh nghĩ anh nên tăng tốc lên.. đã qua mấy phút rồi Elei?"

"Đã qua 2' rồi ạ, em cũng nghĩ anh nên tăng tốc đi."

Sau đó tôi đốt thêm mana để bay nhanh hơn, khi tôi vừa mới tăng tốc xong thì quang cảnh trước mắt tôi dần có sự thay đổi, tôi đã dần thấy được một bìa rừng trước mặt.. đó không phải là thảo nguyên mà là một bìa rừng, tôi sắp thoát ra khỏi đây rồi.

"Yosh chúng ta sắp thoát ra được khỏi đây rồi."

"Em có cảm giác có cái gì đó không ổn.."

"Có gì sai sao?"

"Em cảm thấy cái thảo nguyên đang có động thái gì đó."

"Động thái.. UWAa.."

Chưa kịp nói dứt câu thì một xúc tu thình lình xuất hiện trước mặt tôi và đang cố quật tôi xuống.

Tôi vô thức triệu hồi cây thương và chém đôi cái xúc tu đó khi nó đang cố quật tôi xuống, chưa kịp thở thì đã có 2 cái xúc tu khác đang cố tấn công tôi từ phía dưới, tôi vội lùi ra sao để tránh khỏi đường tấn công của 2 cái xúc tu và khi lấy lại được tư thế thì 2 cái xúc tu đã cùng chung cảnh ngộ với cái thứ nhất, theo sau 2 cái xúc tu đó là 5 cái xúc tu đang tấn công từ mọi phía, tôi bay vòng quanh cùng lúc sử dụng [Quang tốc] và [Lôi bộ] để dụ tụi nó cùng lúc né những đòn quật của tụi nó, vừa bay tôi vừa đặt những quả [Electric Ball] trôi nổi trên không trung.. lúc tôi đặt đủ số [Electric Ball] mà tôi cần thì số lượng xúc tu cũng tăng một cách chống mặt.. nhưng như thế cũng chả sao.

"Giờ thì chết đi [Thunder Create] -[Electric Control]"

Ngay lập tức một dòng điện được phóng ra từ tay tôi và tôi có thể điều khiển nó theo ý muốn của tôi, mục tiêu của cái dòng điện mà tôi đang điều khiển không phải cái gì khác đó chính là mấy quả Electric ball mà tôi đã tạo.

Sau khi những quả Electric ball đụng phải dòng điện mà tôi tạo ra thì ngay lập tức tạo ra một vụ nổ dây chuyền, khiến cho những cái xúc tu đứng trong đó đều bị cháy khét vì bị giật cho đến chết.

"Đuối quá.. tại sao những cái xúc tu lại ở đây? , không phải nó tới giai đoạn 3 lận sao?"

"Em cũng không biết.. nhưng tình hình này quả thật rất tệ.. nếu cứ tiếp tục thế này thì chúng ta sẽ hết mana trước lúc rời khỏi đây mất."

"Chuyện này căng rồi đây, tch~~tụi nó lại xuất hiện rồi."

Vâng trước mặt tôi là cả một cái rừng xúc tu nói thiệt nhìn kiểu gì thì nó cũng quá tởm, tôi thật sự không muốn bị tụi nó bắt chút nào đâu.

"Elei còn lại bao nhiêu phút?"

"1'."

"Chúng ta không có thời gian để đánh với tụi nó đâu, chưa kể lượng mana của chúng ta không cho phép điều đó."

"Giờ chỉ còn 1 cách thôi.."

"Hmm~~nói nghe thử xem."

"Sử dụng toàn bộ lượng mana còn lại để biến anh thành 1 mũi tên điện để băng qua cái rừng xúc tu đó."

"Nó.."

Chưa kịp nói xong thì mấy cái xúc tu đó đã tấn công tôi tới tấp rồi, phải giết cái đám này nhanh.

1 lần nữa tôi lại dung combo [Thunder create] và [Electric control] để giết hết cái đám xúc tu tấn công tôi một cách nhanh gọn le nhất có thể.

"Nó nghe cũng được đấy, triển thôi nào."

"Hãy nhớ đâm thẳng về phía trước đừng suy nghĩ gì cả."

"Yosh."

Tôi dồn toàn bộ lượng mana còn lại của mình vào luồng điện đang bọc xung quanh tôi, sau đó tôi để mũi thương ra trước và bay thẳng tới với tốc độ có thể nghiền nát mọi thứ mà tôi đi qua.

Những xúc tu từ trong cái rừng xúc tu đang cố ngăn cản đường tiến của tôi nhưng mọi thứ đều bị nghiền nát không còn gì có thể cản tôi nữa, mấy cái xúc tu đó hình như cũng biết được điều đó nên chúng đã hợp lại với nhau để tạo nên cái xúc tu chắc chắn hơn.. chúng quyết không cho tôi vượt qua đây mà, khi chúng kết hợp xong thì trước mặt tôi là 1 cai xúc tu khổng lồ lớn hơn rất nhiều so với mấy cái còn lại và độ cứng cáp của nó thì cũng khỏi bàn.

"Làm như tao chịu thua mầy ấy."

Tôi lao tới phía trước cùng lúc sử dụng [Quang tốc] và [Lôi bộ] thêm vào đó tôi xoay như một mũi khoan như để có thể tăng lực xuyên phá, tôi dùng toàn bộ sức lực để lao tới cái bức tường xúc tu trước mặt.

Sau khi va chạm tôi đã gần như đã xuyên thủng được nó nhưng cuối cùng tôi lại bị nó chặn lại, không bỏ cuộc tôi chuyển toàn bộ điện năng xung quanh tôi vào đầu mũi thương cùng lúc dùng [lôi bộ] để làm điểm tựa, tôi dùng hết sức lực còn lại của bản thân để lao đi cùng lúc tôi cũng dùng thêm [Quang tốc] để có thể ngay lập tức đạt tốc độ cao nhất.

*Kong~~*

Sau khi tôi lao đến sự va chạm giữa cây thương và bức tường còn dữ dội hơn trước, sự va chạm này khiến tay tôi tê hết cả lên gần như tôi không thể tiếp tục nắm chặt cây thương trên tay nữa.. tôi gần như đã buông ra rồi.. thứ duy nhất khiến tôi tiếp tục tiến tới chính là vết nứ đã xuất hiện trên bức tường đó. Một lần nữa tôi lại lao đi cùng với chút sức tàn cuối cùng của tôi.

"GAHHHHHHHHHHHHHH.."

*Dokan~~*

Sau mọi cố gắng cuối cùng tôi đã xuyên thủng được cái bức tường xúc tu đó và vượt qua được ranh giới dungeon.

"Ha.. đỡ lấy cái bức.. tường.. khố.. n.. nạn.."

Sau khi tôi vượt qua được ranh giới thì mọi sức lực và cả mana của tôi cũng đã cạn, tôi không thể duy trì được trạng thái động bộ nữa.. cuối cùng tôi rơi tự do xuống đất trong tình trạng vẫn đang bất tỉnh nhân sự.

* * *

Một lần nữa mong mọi người tiếp tục đóng góp ý kiến và ủng hộ mình, cuối cùng mình thật sự mong là không ăn nhiều gạch quá: D.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 7: Lại gặp xui xẻo

"Nơi nào đây?"

Sao tự nhiên tôi lại có cái cảm giác Déjà vu thế không biết, tôi vừa mới gặp chuyện này cách đây không lâu cơ mà.. hiển nhiên tôi phải có cái cảm giác này rồi.

Điều khiến tôi có cái cảm giác Déjà vu này chính là.. nơi tôi đang đứng, hay nói đúng hơn là nơi tôi đang lơ lửng, đúng.. hiện tôi đang lơ lửng trong cái không gian giống hệt lần tôi gặp cái tutorial khốn nạn đó..

"Đừng nói với tôi là tôi lại tạch nữa rồi nghe?"

Cái không gian này, chỉ có mình tôi ở đây.. nó giống hệt cái lần tôi chết lúc trước, với mấy điều này thôi cũng đủ để tôi có suy nghĩ rằng tôi đã chết giống như lần trước rồi.. cơ mà khoan đã, có thật sự là chỉ có mình tôi ở đây không?

Để kiểm chứng tôi thử nhìn sang 2 bên xem coi có ai đó không, kết quả là chẳng thấy ai cả.. điều này khiến tôi khá xuống tinh thần đó.. tôi thật sự mong có ai đó sẽ ở đây ngoài trừ tôi ra, tôi lại tiếp tục nhìn ra phía sau xem có ai ở đó không và thứ đập vào mắt tôi đó là một người phụ nữ đang lơ lửng ở phía trước giống tôi.

Người phụ nữ này phải nói là còn đẹp hơn cả Elei, và cũng trưởng thành hơn nhiều, cô ấy sở hữu mái tóc hồng nhạt dài đầy quyến rũ và gợi cảm, chúng toát lên vẻ đẹp trưởng thành của cô ấy, đôi mắt xanh của người phụ nữ đó chúng có chút đậm hơn so với Elei, thật sự không có sai lầm nào khi gọi cô ấy là 1 mỹ nhân cả.

Nhưng tại sao một người như thế lại ở một nơi thế này?

"Uhm.. Cô là?"

Tôi quyết định lên tiếng trước để hỏi tên của vị mỹ nhân đó.

"Hửm.. vậy là cô ấy đã quyết định chọn cậu sao?"

"Ai chọn ai cơ? , cô đang nói gì thế?"

Tôi bắt đầu cảm thấy bối rối rồi đấy..

"Ta tin vào cặp mắt của cô ấy nên chắc không nhầm lẫn gì đâu."

"Cô đang nói về ai thế? , này đừng bơ tôi như thế chứ?"

Sao chẳng ai trong cái không gian này chịu giải thích hết thế này, cái tutorial đã vậy giờ đến cô ta sao.

"Cậu không cần phải biết làm gì.. khi thời cơ đến rồi cậu cũng sẽ biết thôi."

"Thời cơ gì.. ch.. ứ.."

Đột nhiên tôi cảm thấy cực kì buồn ngủ nhưng lại không hiểu lý do, rồi thì khi chưa kịp nhận ra thì tôi đã thiếp đi rồi.

"Ưh.. A, chỉ là mơ thôi sao?"

Tôi tỉnh dậy ở bìa khu rừng mà tôi đã thấy lúc trước.. nhưng mà khoan đã, tất cả những gì tôi thấy chỉ là mơ thôi sao? , nhưng nó giống thật lắm mà? , không thể có chuyện đó chỉ đơn giản là một giấc mơ được.

"Rốt cuộc cô gái đó là ai? , và cái thời cơ mà cô ấy đề cập đến là gì?"

Tôi nhớ đến cái cô gái cùng với những gì cô ấy nói trong giấc mơ của tôi và vô thức nói ra những gì mà tôi đang thắc mắc, tại sao cô ta lại tồn tại trong giấc mơ của tôi? , tôi có bao giờ gặp qua cô ta đâu? , hay đây chỉ là sự tưởng tượng của bản thân tôi thôi.. mà nó chắc không phải là tưởng tượng của tôi đâu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại cái thời cơ đó.. nếu tôi nhớ không lầm thì Clare đã từng nhắc đến nó rồi.. Clare còn xin tôi một ân huệ nữa, nhưng rốt cuộc thì tôi cũng chẳng biết được cái ân huệ đó là gì và cái thời cơ đó rốt cuộc là sao?

"ARG.. tại sao mọi người xung quanh tôi luôn cố tỏa ra thần bí thế này?"

Đầu tôi thực sự muốn nổ tung lên vì cứ phải tiếp nhận hết những thứ mà tôi không tài nào hiểu hết được, làm ơn ai đó hãy giải thích cho tôi biết đi..

"Thôi cứ kệ nó đi.. lo làm chi cho mệt óc.. kiểu gì thì sau này mình cũng biết thôi."

Bây giờ chỉ còn biết đợi cái thời cơ đó tới thôi, dù có muốn đi nữa thì cũng không thay đổi được gì.

*Xoạt Xoạt*

"Tiếng gì ấy nhể?"

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng gì đó phát ra từ mấy bụi cây, mấy cái tiếng này thường không dẫn đến điều gì tốt đẹp cả.. nên tôi quyết định dẹp đi sự thắc mắc và chuồng khỏi đây gấp.

*GAHHHH*

"Đệch.."

Vậy đây là thứ người ta thường nói đời đéo như mơ.. tôi thậm chí còn chưa kịp cử động thì tụi nó đã xuất hiện rồi.

Trước mặt tôi là một bầy 5 con quái vật da xanh, mà khoan tụi nó là goblin mà phải không? , không ngờ là gặp tụi nó sớm thế này đấy, vì tôi không phải gái nên chắc chắn tụi nó sẽ giết tôi ngay chứ không có abcxyz gì đó đâu ha.. tụi nó mà làm thật thì, arg~~tởm đéo chịu nổi.

"Mà đây đâu phải là lúc nghĩ mấy chuyện đó.. chạy gấp thôi."

Bỏ lại dòng suy nghĩ ở phía sau, tôi chạy thục mạng về phía ngược lại với đám goblin đấy, nhưng, hình như tụi nó đã biết trước rằng tôi sẽ chạy nên đã cử 3 con chặn đường tôi trước rồi.

"Vậy là có 8 con tất cả à.. cũng hết đường thoát rồi, đành phải chiến với tụi nó thôi.. Elei cũng không có ở đây, nếu tôi gọi em ấy ra mà bất tỉnh luôn thì chắc tôi sẽ thành gánh nặng của em ấy mất.. phải làm sao đây?" – Tuy không nói ra nhưng đó là những gì tôi nghĩ trong đầu

8 con tất cả.. liệu tôi có thể giết chúng không? , vũ khí tụi nó đang cầm toàn là mấy cây chùy gỗ bình thường, có nghĩa là chúng cũng là mấy con goblin bình thường thôi.. vậy là tôi vẫn còn cơ hội.. nếu tôi may mắn..

*GAHHH*

Trong lúc 5 con sau lưng tôi đang gấp rút chạy đến thì 3 con trước mặt tôi đã lao đến tôi rồi, tôi vô thức nhảy ra sau thật nhanh để né mấy đòn đập xuống của tụi nó, chưa bỏ cuộc 2 trong số 3 con lúc nãy lại xông lên tấn công tôi từ 2 phía.

"Tiêu thật rồi!"

Tụi nó đã nhanh chóng tiếp cận được tôi, 1 con thì nhảy lên để vổ xuống, con còn lại thì đứng dưới làm cú quất ngang, khoảng khắc tôi nghĩ là tôi tiêu thật rồi thì lại có một cây thương đột nhiên xuất hiện trên lòng bàn tay tôi, không có thời gian để thắc mắc nữa nên tôi đã nắm chắc cây thương đó rồi tiển luôn 2 con goblin đang cố tấn công tôi lên thiên đường luôn.

*GAHHHHHHH*

Vừa hay đám 5 con hồi nãy cũng đã đến nơi, hình như bọn chúng tức giận vì tôi đã giết đồng bọn bọn nó nên nhóm đó đã đồng loạt lao đến để giết tôi, nhưng mục đích của tụi nó đã bị phá sản trước tôi.. không biết vì sao nhưng tôi lại có thể sử dụng cây thương trên tay 1 cách rất điêu luyện, tôi có thể dễ dàng né hết mấy đoàn tấn công của bọn goblin và cũng không gặp khó khăn gì trong việc càn quét chúng.

*Gahhhh*

Giờ chỉ còn lại 1 con.. hình như nó cũng từ bỏ ý định giết tôi và đang chạy thục mạng, nhưng làm gì có chuyện tôi để nó sống sau khi nó có ý định giết tôi chứ.

Tôi chạy lại đủ tầm để có thể chắc chắn giết được nó và phóng cây thương đi, và sau một phút giây ngắn ngủi cây thương đã hạ cánh an toàn trên đầu con goblin.

"Phew~~Tưởng mình chết luôn rồi chứ.. từ lúc nào mà mình biết sử dụng thương hay thế? , ở kiếp trước mình có bao giờ học thương thuật đâu?"

Phải nói là ở kiếp trước tôi chưa hề động vào bất cứ một cây thương nào luôn ấy chứ.. giờ thì tôi lại có thể dễ dàng làm gỏi đám goblin khi chỉ vừa được cầm thương để chiến đấu..

"Còn điều này làm mình cứ thắc mắc.. rốt cuộc cây thương này xuất hiện từ chổ quái nào thế?"

Theo tôi nhớ thì trong cái vòng tay làm gì có cái quái gì trong đó? , sao bây giờ nó lại đột nhiên nó xuất hiện như thế nhờ? tôi lại có thêm 1 bí ẩn cần phải tìm hiểu..

*GAHHHHH*

"Lại nữa sao? , sao hôm nay mình xui thế không biết?"

Tôi còn chưa kịp tìm hiểu điều tôi thắc mắc thì lại có thêm 1 nhóm goblin xuất hiện từ trong rừng, nhóm này có chút khác biệt so với cái nhóm mà tôi vừa giết trước đó, sự khác biệt nằm ở vũ khí của chúng đang cầm, Lần này bọn chúng có 7 con bao gồm 5 con cầm dao và 2 con cầm cung đi sau lưng.

Chúng cũng biết cách xài cung sao? thậm chí chúng còn biết cách sắp xếp đội hình để chiến đấu luôn à? , bọn chúng thật sự không ngu như tôi tưởng.. chúng cũng có chút não đấy chứ.

"Úi! xém nữa tạch luôn rồi.."

Trong lúc vẫn bận ngạc nhiên về sự thông minh bất thường của tụi goblin thì tụi nó đã chứng minh rằng mình không ngu bằng cách bắn tên vào tôi, nhưng rất may là tôi đã né kịp, sau khi tụi cung thủ bắn tên thì đám xài dao cũng xông lên tấn công tôi, hình như chúng nghĩ mình có ưu thế đám đông nên không quan tâm gì đến chiến thuật hết, bọn nó đơn giản là cầm dao và lao đến chỗ tôi thôi.. thế nên tôi đã dễ dàng làm gỏi 5 con cùng lúc, việc bọn cầm dao chết quá nhanh chắc nằm ngoài dự tính của 2 con cung thủ nên bọn chúng đứng đơ ra vì shock thay vì chạy như con lúc đầu tôi gặp, thế nên tôi cho tụi nó đi theo đồng bọn của nó mà không tốn tí sức lực nào.

"Trả lại lời khen của tao đây."

Tôi thật sự khá là thất vọng khi nói tụi nó có não, đúng là tụi goblin này biết cách xài vũ khí và xếp đôi hình đấy.. nhưng cách chiến đấu của tụi nó thì.. tôi thật sự không còn gì để nói luôn.

"Mà mình làm gì có tư cách phán xét tụi nó nhờ? , mình cũng chỉ vừa biết cách chiến đấu lúc nãy thôi.. giờ mình nên giải quyết mấy cái xác này sao đây?"

Nếu tôi đem bán nó thì chắc chắn tôi sẽ kiếm được chút tiền.. nhưng vấn đề nằm ở chỗ làm sao tôi mang mấy cái xác này đi đây?

"Không biết cái vòng tay này có chứa được mấy cái xác này không ta?"

Vì ở trong thảo nguyên không hề có sinh vật sống nên tôi không thể thử chức năng này được, nên giờ là thời điểm hoàn hảo để thử nó.

"Thu.. oh nó có tác dụng này, mừng ghê tôi không muốn phải vác theo mấy cái xác này đâu.. nhưng giờ thì khỏe rồi."

Sau khi tôi thu hết mấy cái xác goblin vào trong cái vòng xong thì tôi quay lại việc tìm hiểu chuyện lúc nảy.

"Uhm.. mấy lúc thế này thì.. mình nên mở bảng trạng thái trước nhỉ, nói gì thì nói mình cũng đã vượt qua được dungeon rồi đấy thôi.. nên có khả năng việc tôi có thể dùng thương đến từ đó. Mở bảng trạng thái."

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Chelto

Lv 10

HP: 550

MP: 1400

Tấn công: 100

Thủ: 95

Nhanh nhẹn: 200

Kháng: 52

Ability: Không

Skill: Thông thạo ngôn ngữ, Thương thuật MAX

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh-Đồng nhất tinh linh, Thunder Spear, Electric Ball, Electric Buff.

Danh hiệu: Người chinh phục mê cung

Saidai no Sogen

.

Danh sách tinh linh: Nữ hoàng tinh linh điện Elei, Nữ hoàng tinh linh đất Teria.

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Vì trong thời gian này mình khá bận nên mình không có nhiều thời gian để viết nhưng nếu có thì mình sẽ cố gắng viết để đăng lên như chương này, một lần nữa mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 8: Teria

"Uhm.. chắc do vừa mới chiến đấu nên mình bị hoa mắt thì phải.."

Có thể do tôi đang mệt nên khiến cho tôi gặp phải ảo giác thì phải, thôi nào.. đừng hoang tưởng nữa, mà hãy trở lại thực tại thôi nào tôi ơi.

Tôi liên tục dụi mắt, lắc đầu, tán vào mặt để giúp tôi có thể tỉnh táo trở lại, nhưng cuối cùng kết quả vẫn chẳng thay đổi gì cả.

"Đây thật sự là sự thật sao? , mình thật sự không bị hoa mắt sao?"

Sau mọi nổ lực để tỉnh táo nhưng kết quả vẫn không thay đổi.. nên tôi đã dần chấp nhận đây là sự thật.

"Được rồi.. nếu đây là sự thật thì.. cái bảng trảng thái này không phải nó hơi lạ sao?"

Thứ làm tôi có cảm giác như tôi đang bị hoa mắt hay thậm chí là đang gặp ảo giác, không phải cái gì khác mà đó là bảng trạng thái của tôi, tôi không biết là từ bao giờ mà bảng trạng thái của tôi lại thay đổi nhiều như thế.. mới chỉ vỏn vẹn một ngày thôi mà..

"Mình đã lên lv 10 nên chỉ số của mình sẽ tăng theo.. cái này mình còn hiểu được.. nhưng, tại sao skill thương thuật lại đột nhiên xuất hiện trong bảng trạng thái của mình chứ? , và còn cả mấy cái ma thuật mới này nữa chứ?"

Đúng là nó giải thích cho việc đột nhiên tôi có thể sử dụng thương một cách điêu luyện mà không cần phải học.. nhưng, nó lại dẫn đến câu hỏi "Làm sao tôi lại có được nó?".

"..."

Sau khi nhắm suy nghĩ lại tình hình thì chỉ có một câu trả lời duy nhất được coi là hợp lí đó là [Đồng bộ tinh linh] , bảng trạng thái lúc trước của tôi không hề có skill hay các ma pháp đó, dù tôi có triệu hồi Elei ra thì nó cũng không thay đổi.. nhưng nó chỉ thay đổi khi tôi đồng bộ với Elei, thế nên từ đó suy ra đây chắc hẳn là một trong những công dụng khác của nó.

Mặc dù không biết được cái công dụng đó chính xác là như thế nào? , nhưng ít ra cũng có câu trả lời hợp lí cho những thắc mắc của tôi.

Ngoài những thứ đó ra thì trong bảng trạng thái của tôi cũng xuất hiện thêm 2 dòng mới, đó là dòng Danh hiệu và Danh sách tinh linh.

Nếu suy nghĩ của tôi là đúng thì nếu tôi lập giao ước với 2 tinh linh trở lên nó sẽ xuất hiện.. nhưng tôi đã lập giao ước với Teria lúc nào vậy ta?

"Sao lại xuất hiện cái dòng danh hiệu này nhỉ? , cái Danh sách tinh linh thì mình còn hiểu được.. nhưng cái này thì.."

Gỉả sử lúc đầu nó đã có sẵn ở đó thì nó cũng phải ghi như dòng Ability chứ.. nhưng đằng này nó lại không hiện ra..

Cũng có thể là dòng Danh hiệu đã được thiệt lập sẵn sẽ bị ẩn đi cho đến khi nhận được danh hiệu đầu tiên thì nó mới tự động xuất hiện.

"Cho đến giờ thì đây là lời giải thích hợp lí nhất.. thôi thì mình cứ mặc định là vậy đi."

Xong, giờ đến chuyện tôi đã lập được giao ước với Teria vào lúc nào? , tôi bất tỉnh ngay khi vừa thoát khỏi dungeon thế nên tôi làm gì có thời gian để lập giao ước với em ấy, chưa nói đến chuyện tôi còn chưa gặp qua em ấy bao giờ..

Nếu suy nghĩ theo game thì em ấy chắc hẳn là phần thưởng clear dungeon, nhưng đây không phải là game.. nên liệu nó có áp dụng được trong thế giới này?

Liệu tôi có nên triệu hồi em ấy ra hỏi chuyện không nhỉ? , vì dù tôi có suy nghĩ tiếp thì cuối cùng cũng dẫn đến ngõ cụt thôi, nên cũng vì thế tôi quyết định triệu hồi Teria, dù sao thì nó cũng có làm nguy hại đến bình yên của thế giới hay gì đó đâu mà lo làm gì.

"Yosh.. triển thôi.. triệu hồi tinh linh [Nữ hoàng tinh linh đất Teria]"

Mọi việc xảy ra cũng giống với lần tôi triệu hồi Elei, nhưng lần này khác ở chỗ.. tôi không bị bất tỉnh nên tôi có thể chứng kiến được hết cả quá trình.

Nếu Elei là một bishoujo xinh đẹp đi cùng với thân hình hoàn hảo, thì Teria là một loli với thân hình nhỏ nhắn và dễ thương, cà hai đều có nét quyến rũ riêng của họ thế nên nếu nói về độ quyến rũ giữa Elei và Teria thì phải nói là họ ngang sức ngang tài.

Teria có dáng người tiêu chuẩn của một loli, em ấy sở hữu mái tóc nâu dài đến vai cùng với một bên tóc được buộc lên và một đôi mắt vàng nhạt đầy sức sống, chúng góp phần tạo nên nét dễ thương của em ấy, nếu người bình thường nào đó mà thấy em ấy chắc sẽ vô thức mà bị biến thành lolicon luôn mất.

Nhưng.. nói đi cũng phải nói lại bộ nữ hoàng cũng có phiên bản loli nữa sao? , ôi dào.. thế giới này thật rộng lớn, hình ảnh nữ hoàng nào đó trong tôi vô thức bay đi theo chiều gió luôn rồi, cứ thế cho qua đi.. giờ tôi không biết phải bắt chuyện với em ấy ra sao đây?

Trước hết thì tôi nên giới thiệu về bản thân cho em ấy trước nhỉ? , vì lần trước có Elei dẫn dắt nên tôi không gặp phải rắc rối như lần này.. giờ tôi mới thực sự cảm thấy biết ơn Elei, nếu tôi nói sai điều gì thì nó sẽ khiến cho em ấy có ác cảm với tôi mất, nên tôi phải thật cẩn thận khi lựa lời để nói.

"Uhm.. anh tên là Chelto.. rất vui được gặp em."

"..."

Sao em ấy không nói gì hết thế? , tôi đã nói sai cái gì sao? không lẽ là do tôi xưng hô thân mật quá sao? , do Elei không cho tôi nói chuyện quá xa lạ nên giờ nó đã thành thối quen luôn rồi, đâu thể trách tôi được.. tôi cũng chỉ muốn mau chóng làm quen với em ấy thôi mà.. giờ tôi sẽ thử đổi cách nói chuyện với em ấy xem sao.

"Uhm.. Tôi tên là Chelto.. rất vui được gặp cậu.."

"Mn.. Em biết anh là ai từ trước rồi nên anh không cần phải giới thiệu với em đâu.. với lại.. sao đột nhiên anh lại xưng hộ với em 1 cách xa lạ thế?"

"..."

Tôi vô thức đơ ra trước những lời em ấy nói, vậy chỉ là do tôi suy nghĩ quá nhiều thôi sao? nhắc mới nhớ tôi cũng có giới thiệu bản thân cho Elei biết đâu.. nhưng em ấy đã biết tên tôi ngay từ lúc tôi vừa mới triệu hồi em ấy ra rồi.. sao đến giờ tôi mới chịu nhớ ra chứ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại làm sao mấy em ấy biết được tên tôi hay thế nhờ..

"Xin lỗi, do anh tưởng em để tâm đến chuyện anh xưng hô quá thân mật nên.. mà bên cạnh đó thì anh có hơi tò mò chút.. về chuyện làm cách nào mà em biết tên anh?"

"Vì em đã lập giao ước với anh.."

"Uhm.. em có thể giải thích chi tiết hơn được không?"

"Như là?"

Em ấy để 1 ngón tay lên cằm xong nghiên đầu thắc mắc nhưng biêu cảm trên khuôn mặt em ấy lại không có chút thay đổi, em ấy thật sự không hiểu câu hỏi của tôi sao? nhưng nhìn em ấy cũng có chút moe đó chứ.. mà khoan, tôi không được xao lãng trước nó được.. bình tâm lại nào..

"Như là.. có ai đó nói cho em biết hay là do em đột nhiên biết được?"

Tôi cũng không thật sự biết rõ lắm về mấy cái phép thuật đó, chính vì không biết nên tôi mới triệu hồi em ấy ra để hỏi chuyên nhưng.. tại sao lại thành tôi hỏi chuyện em ấy rồi?

"Mn.. Bộ có ai nói cho em biết sao?"

Em ấy vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc cùng với giọng nói ngang ngang để trả lời câu hỏi của tôi, có lẽ do em ấy không muốn nói nhiều và em ấy cũng gặp chút khó khăn trong việc biểu lộ cảm xúc.. tôi nghĩ vậy.. nói cho đơn giản thì em ấy chắc hẳn là một kuudere, nhưng mà tại sao bây giờ em ấy nhìn như vừa mới từ trên trời rơi xuống vậy ta..

"Sao em lại hỏi anh?"

"Vì em nghĩ anh sẽ biết.."

"..."

Kiểu này chắc tôi sẽ không hỏi được cái gì đâu.. tôi nên bỏ qua chuyện đó và chuyển sang 1 chủ đề mới thôi.

"Vậy thì.. em có biết anh lập giao ước với em bằng cách nào không?"

"Cái đó thì.. em cũng không nhớ rõ nữa."

Uhm.. tôi không biết phải nói gì hơn hay nói đứng hơn là tôi đã không còn gì để nói nữa.. đến cả Teria cũng không biết tôi lập giao ước với em ấy như nào thì làm sao tôi biết được, cuối cùng thì cũng dẫn đến ngõ cụt, tôi có nên bỏ cuộc và mặc định luôn đó là phần thưởng clear dungeon không ta?

"Em nói không nhớ là sao? , em hãy thử suy nghĩ kĩ lại xem, lở như em nhớ được điều gì đó thì sao?"

"Mn.."

Sau khi gật đầu đồng ý em ấy nhắm mắt lại cố nhớ lại như những gì tôi nói, nhìn em ấy cũng khá quyết tâm đó chứ, có lẽ lần này sẽ thu được kết quả mà tôi mong muốn, đúng là tôi không nên bỏ cuộc quá sớm.

"Mn.."

Cuối cùng Teria cũng lên tiếng sau một lúc lâu suy nghĩ, tôi hi vọng là sẽ có tin tốt.

"Sao rồi em có nhớ được gì không?'

" Không, em chẳng nhớ được gì cả. "

" Em cũng đã cố gắng rồi.. "

Những lời của Teria như đã kéo tôi về thực tại từ trong trí hoang tưởng của tôi, có lẽ tôi đã hi vọng quá nhiều rồi, cũng không thể trách em ấy được cũng đâu phải hoàn toàn là do lổi của em ấy đâu, thế nên tôi đã quyết định bỏ cuộc không thắc mắc về chuyện này nữa, thay vào đó tôi đang thấy khá tò mò về năng lực của Teria hơn.

" Teria hiện em đang ở Lv bao nhiêu vậy? "

" Mn.. em không chắc.. "

" Vậy.. em có thể chiến đấu không? "

" Em nghĩ là có "

"... "

Sao tôi thấy nghi ngờ quá.. nhìn em ấy giống như vừa mới ngủ dậy từ một giấc ngủ rất dài vậy, tôi thật sự không biết em ấy còn nhớ cách chiến đấu không nữa.. tôi muốn thử, nhưng lại không nở đem em ấy ra chiến đấu với mấy con goblin ngoài kia chút nào, không biết tôi nên làm sao đây.

" À đúng rồi, em có thể cho anh xem bảng trạng thái của em không? "

Sao giờ tôi mới nghĩ ra nhỉ? , nếu muốn biết em ấy có thể chiến đấu hay không thì chỉ cần xem bảng trạng thái của em ấy là xong, chắc hẳn chỉ số của Teria cũng không phải dạng vừa đâu, rất đáng để mong đợi.

" Mn.. Mở bảng trạng thái"

* * *

Teria

Lv 10

Hp: 2900

Mp: 2950

Tấn công: 150

Thủ: 470

Nhanh nhẹn: 219

Kháng: 349

Ability: Sự chúc phúc của nữ hoàng

Skill: Đấu thuật Max, Uy quyền, Miễn nhiễm Thổ hệ, Skin Break, Ground Control, Harden, Earth search.

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh, Stone spear, Ground Buff, Earth Create, Earthquake, Stone Crison, Sand Coffin.

* * *

Cuối cùng mình cũng có chút thời gian rãnh và như đã hứa 1 chương mới, và cũng như mọi lận mong mọi người tiếp tục đóng góp ý kiến và ủng hộ cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 9: Lại động vào trái bom Elei

Không phụ sự kì vọng của tôi, Teria sở hữu chỉ số không thua kém gì Elei, nhắc mới nhớ em ấy cũng là một nữ hoàng giống với Elei nên chỉ số của Teria có cao thì cũng là lẻ đương nhiên thôi.

"Em thích hợp làm một tanker lắm đó, nhưng anh lại muốn em làm một pháp sư hơn."

Nhìn vào chỉ số của Teria có thể thấy rõ chỉ số em ấy thiên vào thủ và kháng hơn là công, thế nên em ấy rất phù hợp để làm một tanker, nhưng khi tôi nhìn vào những ma pháp mà Teria hiện có, thì tôi lại có suy nghĩ em ấy có thể vừa làm tanker vừa làm pháp sư mà không có vấn đề gì.. à không thật ra là có, lượng Mp của em ấy có thể sẽ không đủ nếu đảm nhiệm cả 2 vị trí cùng lúc.

Tôi cũng không muốn ép em ấy phải chịu trọng trách nặng nề đó.. nên tôi dự định chỉ cho em ấy làm tanker khi tình huống ép buộc thôi, thế nên lúc bình thường em ấy chủ yếu sẽ làm pháp sư yểm trợ tôi từ phía sau, có lẽ vậy là tốt nhất..

"Mn.. anh không cần lo lắng cho em đâu, em tự lo được."

Em ấy gật đầu cảm ơn cùng lúc nói em ấy tự lo được.. vì chưa thấy Teria chiến đấu nên tôi không biết sẽ ra sao, nhất là với thân hình loli của em ấy mà phải lên tiền tuyến làm một tanker điều đó càng khiến tôi lo hơn, có lẽ vì vậy nên tôi mới cố suy nghĩ cách chiến đấu cho em ấy.. nhưng có lẽ tôi đã suy nghĩ thừa rồi.

"Nếu em đã nói vậy, thì được thôi.."

"Mn.."

Em ấy gật đầu nhẹ với tôi như muốn nói anh không cần bận tâm quá làm gì đâu.

"Giờ thì nếu mình cũng nên triệu hồi Elei ra chứ nhỉ? , mình cũng muốn hỏi em ấy chút chuyện."

Tôi triệu hồi Elei chủ yếu là để hỏi về những thắc mắc nãy giờ vẫn chưa có lời giải cũng như chuyện làm sao tôi có thể sống sót khi rơi tự do xuống đất khi đó?

"Elei?"

Teria nghiêng đầu thắc mắc người mà tôi nói là ai, sao mọi hành động của em ấy đều moe hết thế không biết..

"A.. à, Elei là một trong những nữ hoàng tinh linh giống em đó."

"Giống em?"

"Uhm, vậy em có muốn gặp Elei không? , mà dù gì thì anh cũng triệu hồi em ấy thôi.."

"Uhm.."

Teria gật đầu đồng ý nên tôi đã tiến ra khỏi chỗ Teria đang đứng để triệu hồi Elei.

"Vậy thì, Triệu hồi tinh linh [Nữ hoàng tinh linh điện Elei]"

Khoảng khắc vòng phép hiện ra thì tôi cũng chắc chắn là không có chuyện gì bất thường xảy ra nên tôi quay lại chỗ lúc nãy để tiện nói chuyện hơn, nhưng trong lúc đang quay lại thì bổng nhiên chân tôi vấp phải cái gì đó và kết quả là bị té xấp mặt.

"Hửm.. sao mình không có cảm giác đau nhỉ? , ngược lại thì tay mình lại có cảm giác mềm mại đến lạ thường."

"Mn.."

"Areeeeeeeeeeeeeeee.."

Khi lấy lại được tầm nhìn sau cú ngã, tôi shock tột độ khi thấy vị trí tôi ngã xuống, thân thể tôi đang yên vị trên người Teria, còn tay tôi thì đang nằm trên bộ ngực đang phát triển của em ấy, vậy ra cái cảm giác đó là từ đây ra.. tôi vừa mới được nếm trải thiên đường nhưng tại sao tôi lại có cảm giác không ổn vậy nhờ.

"Hmm~~Em chỉ mới quay đi một chút thì anh đã trở thành một tên đồi bại rồi sao?"

*Két két*

Cơ thể tôi đơ ra vì đột nhiên nghe được giọng nói quen thuộc trong tình cảnh hiện tại, tôi cố gắng hướng tới nơi giọng nói phát ra trong lúc cơ thể vẫn đang cứng đờ, nhìn vào thì mọi cử động của tôi không khác gì một con robot chưa được thay dầu vậy.

Và người đang đứng ở vị trí giọng nói phát ra chính là một bishoujo với mái tóc vàng tên là Elei, hiện đang có vẻ mặt khinh bỉ nhìn về phía này.

"Anh không phải là tên đồi bại"

Tôi hốt hoảng thanh minh cho bản thân, tôi thật sự không muốn người khác nghĩ tôi là lolicon đâu, đặc biệt là Elei.

"Miệng anh nói thế nhưng cơ thể anh lại đang rất thành thật với bản thân đấy."

Hiện tay tôi vẫn đang an tọa trên ngực Teria nên lời thanh minh của tôi không khác gì là lời nói dối cả, hệ lụy nó dẫn đến là ánh mắt sắc lạnh và kinh tởm còn hơn cả lúc nảy của Elei.

Cái anh mắt đó làm tôi quên luôn cái thiên đường trước mắt và giật bắn người dậy.

"Không.. không phải như thế, anh không phải là tên biến thái, cái này chỉ là tai nạn thôi, Teria giải thích giúp anh với.."

Tôi luốn cuốn giải thích nhưng có lẽ không có tác dụng nên tôi đã yêu cầu trợ giúp từ Teria, nếu em ấy giải thích thì sẽ có tác dụng thôi.. phải không?

"Mn.. anh ấy không phải là tên đồi bại."

"Đó anh bảo rồi.."

"Anh ấy chỉ đè em xuống lúc em chưa chuẩn bị gì thôi, ngoài ra anh ấy vẫn chưa làm gì hết."

"Ho.."

Xong, tôi tạch rồi, chào tạm biệt cuộc sống thứ 2 của tôi, sao Teria lại nói những thứ còn gây nhiều hiểu lầm hơn trước như vậy chứ, lại còn phô ra khuôn mặt không biết gì như thế thì làm sao tôi có thể trách em ấy được chứ, kiểu này tôi phải tự chịu lấy rồi, không biết tôi có sống sót qua được lần này không nữa..

*

"Anh thành thật xin lỗi.."

"Coi như anh có được một bài học rồi."

Sau 30' bị Elei thuyết giao trong tư thế seiza cuối cùng em ấy cũng chịu tha cho tôi, mới có 30' trôi qua nhưng đối với tôi là cả một thế kỉ, dù tôi đã biết em ấy cực kì đáng sợ vào những lúc thế này nhưng tại sao tôi lại luôn vô tình vướng phải chúng thế không biết.

"Vậy.. người mà anh đã đè xuống là ai thế?"

"Em ấy là Teria, cũng là một nữ hoàng tinh linh giống em, nhưng không phải anh đã nói rồi sao anh không có đè Teria xuống, anh chỉ vô tình ngã vào thôi."

"Vậy Teria cũng là một nữ hoàng à?"

Elei bơ tôi và quay sang nói với Teria, tôi sẽ khóc đấy.. làm ơn đừng xem anh như không tồn tại mà.

"Mn.. có lẽ vậy."

"Cậu lập giao ước với Chelto khi nào thế?"

"Cái đó mình cũng không rõ."

"Có phải tên đó đã ép em lập giao ước với hắn không?"

"Ôi, anh không có nhé.. khi anh tỉnh dậy thì đã lập giao ước với em ấy rồi."

Tôi có cảm giác như hình tượng của tôi đang tuột dốc một cách trầm trọng, cứ thế này thì không ổn chút nào, sau này tôi phải làm gì đó cho Elei mới được.

"Em không nghĩ vậy."

"Tha cho anh đi mà, anh hứa sẽ làm mọi thứ em muốn mà."

"Ôi da, vậy tạm tha cho anh, em mong chờ lắm đấy Fu~fu~fu~"

"..."

Lại một lần nữa tôi bị cô ấy giật dây, sau này không biết tôi có hối hận với quyết định này không nữa.

"Giờ anh giải thích tình hình cho em biết được rồi đấy"

"Được rồi, nhưng trước hết hãy ngồi xuống trước đã."

Tôi nói hết những gì xảy ra sau khi tôi tỉnh dậy cùng với những điều mà tôi suy nghĩ, cũng như mọi diều mà tôi thắc mắc.

Trong lúc tôi đang bận giải thích thì không biết từ lúc nào Teria đã chui vào lòng tôi ngồi rồi, vậy ra đây là một trong những đặc quyền chỉ dành cho loli, tôi thật có diễm phúc khi được thưởng thức điều này, nhưng nếu em còn tiếp tục thì nguy to đó.. nên đứng dậy giùm anh đi mà.

"Uhm.. Teria em đứng lên được không, anh sợ anh sẽ mất kiểm soát mất."

"Anh dám mất kiểm soát sao."

"Không mà.. xin em đấy làm ơn đứng dậy đi mà, không là anh chết thật đấy."

"Mn.. không, ngồi đây thoải mái."

"..."

"..."

Như thời gian đã dừng lại chúng tôi đơ ra trước sự ương bướng đó, tôi nghĩ Elei chắc chắn sẽ không tha cho tôi đâu, nên, tôi phải chuẩn bị tâm lý trước mới được.

"Uhm.. em thấy đấy Elei.. cái này không phải do anh đâu đó."

"Haiz.. thế thì đành chịu thôi, nhưng nếu anh dám đụng một ngón tay vào Teria thì anh nên tự xác định đi ha."

"Vâng."

Đáng sợ vãi, kiểu này làm sao tôi dám làm chuyện đó chứ, suy nghĩ đến còn không dám nữa mà.

"Được rồi quay lại chuyện chính nào, theo như anh nói thì Teria đột nhiên xuất hiện trong số các tinh linh đã lập giao ước với anh?"

"Uhm."

"Và anh nghĩ rằng em ấy là một phần thưởng của dungeon, đúng chứ?"

"Anh suy nghĩ vậy có hợp lí không?"

"Suy nghĩ của anh cũng có phần đúng, hay nói đúng hơn đây là lời giải thích duy nhất chúng ta có."

Vậy là em ấy cũng đồng ý với suy nghĩ của tôi, tôi cứ nghĩ là chỉ mình tôi có suy nghĩ đó thôi chứ, xem ra thế giới này cũng có phần giống với game đó chứ.

"Bện cạnh đó thì em giải thích cho anh về nó được không?"

Tôi vừa triệu hồi cây thương ra để hỏi rõ em ấy.

"Uhm đây hẳn là do cái đồng bộ tinh linh của anh rồi."

"Em giải thích rõ hơn được không?"

"Sau khi đồng bộ với tinh linh nào đó thì nó vẫn sẽ hoạt động dù không trong trạng thái đồng bộ, nó giống như sợi dây liên kết giữa chủ nhân và tinh linh vậy đó."

Nói tóm gọn là cái này giống như phiên bản bị động của đồng bộ tinh linh sau khi kích hoạt một lần thì nó sẽ luôn tự động kích hoạt ở dạng bị động, còn cái sợi dây liên kết thì chắc hẳn là một phần trong số các skill và ma pháp do tinh linh sở hữu sẽ được chủ nhân sao chép, nhưng tinh linh đó vẫn không mất những skill và ma pháp đó.

Tôi chỉ nhận được những ma pháp cơ bản, còn mấy ma pháp khác thì lại không nhận được, đó là lời giải thích hợp lí cho cái lời giải thích trên.

"Anh cũng hiểu được phần nào rồi, nhưng nếu anh không lập giao ước với tinh linh đó nữa thì các skill và ma pháp mà anh nhận được có biến mất đi luôn không?"

Cái này ai cũng sẽ thắc mắc giống tôi thôi, lòng tham của con người là vô tận mà ha?

"Hiển nhiên skill và ma pháp cũng sẽ mất theo, ban đầu skill và ma pháp là sợi dây liên kết giữa 2 người, nếu anh không lập giao ước nữa thì sợi dây đó cũng đứt luôn."

Đồng nghĩa với việc tôi phải coi trọng những tinh linh mà tôi lập giao ước, nếu không thì họ sẽ hủy giao ước và tôi cũng mất đi skill và ma pháp của mình.

"Nó có nghĩa là anh phải trân trọng em hơn nữa phải không?"

"Fu~Fu~thế thì tốt cho em quá."

"..."

Dù sao thì tôi cũng sẽ tốt với Elei thôi, tôi chẳng muốn em ấy giận lên chút nào đâu.. nhất là khi tôi cần em ấy để có thể sống sót trong cái thế giới này.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình, mình sẽ cố gắng hoàn thành chương sau nhanh nhất có thể.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 10: Cùng train cấp nào

"Anh có điều này muốn hỏi em lâu lắm rồi, chính xác thì cái Ability của em hoạt động như nào thế?"

Vì lúc trước không có nhiều thơi gian nên tôi skip qua nó luôn, nhưng bây giờ thì khác tôi không có giới hạn về thời gian cũng không có gì đe dọa đến tính mạng, còn về lí do tại sao tôi lại không hỏi Teria về vấn đề này là vì..

"Mn.. em cũng không chắc nó hoạt động thế nào nữa.."

Đó chắc chắn sẽ là câu trả lời của em ấy, tôi cũng chẳng muốn em ấy phải bận tâm đến nó.. nên cứ hỏi Elei đi cho chắc ăn.

"Ý anh muốn nói đến là cái [Sự chúc phúc của nữ hoàng] phải không?"

"Đúng."

"Cách thức nó hoạt động cũng khá đơn giản, điều kiện để nó hoạt động là anh phải đồng bộ với em một lần, và sau khi nó hoạt động thì tất cả các chỉ số của anh sẽ được tăng 40%."

Nôm na là tôi sẽ được buff 40% vào tất cả các stat nếu nó hoạt động.

Ôi da, cái này phải nói là quá ngon, hiện tôi đã được buff 40% nhưng nếu tôi đồng bộ với Teria luôn thì con số đó sẽ tăng lên 80%, không còn gì tuyệt hơn nữa.

"Nghe nó khá tuyệt đó chứ, có lẽ anh sẽ đồng bộ với Teria cùng lúc train cấp luôn, với cấp độ hiện tại thì khó làm ăn lắm."

Tôi xoa đầu cô bé loli trong lòng tôi trong lúc nói với Elei, được tôi xoa đầu nên em ấy đã phô ra khuôn mặt hạnh phúc của mình, cơ mà sao dễ thương thế không biết, điều này sẽ dần biến tôi thành lolicon mất.

"Vậy là anh không thèm giấu đi cái sở thích bệnh hoạn của mình luôn rồi nhỉ?"

"Anh đâu có cái sở thích đó, chỉ là anh muốn làm Teria vui lên thôi mà."

"Em nghi ngờ đó.."

Elei lại lườm tôi, tha cho tôi đi mà tôi không muốn bị như lúc nãy đâu.

"Thôi, tạm gát nó qua một bên đã, anh nói chúng ta sẽ đi train cấp phải không? , anh có địa điểm nào phù hợp chưa?"

Tôi đã được tha rồi sao? , hay em ấy sẽ tính sổ với tôi sao? , có lẽ tôi nên quên nó đi cho khỏe người.

"Địa điểm thì ngay trước mặt chúng ta đó thôi, anh chỉ đứng ở bìa rừng thôi mà đã có một nhóm goblin ra feed mạng rồi."

"Vậy chúng ta sẽ săn goblin?"

"Có lẻ cũng sẽ có nhiều loại quái khác nhưng anh nghĩ chủ yếu chỉ có goblin thôi."

"Em hiểu rồi, riêng em cũng không thích bọn đó cho lắm nên đây quả là cơ hội tuyệt vời."

"Hahaha.."

Đối mặt với bầu sát khí mà Elei đang tỏa ra làm tôi chỉ biết cười trừ và thầm chia buồn cho đám goblin thôi.

"Chúng ta sẽ chiến đấu đấy em làm được không Teria?"

"Mn.. có thể."

"..."

Sao tôi lại cảm thấy lo lắng thế này nhỉ, còn lo hơn cả việc bản thân đi ra ngoài tuyền tiến nữa, không biết có sao không nữa..

"Vậy chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?"

"Mn.."

"..."

Cả 2 đồng loạt gật dầu, vậy là chuyến hành trình tìm diệt goblin bắt đầu, không phải tại tụi tao mà chỉ là do tụi mày xấu số thôi nên đừng trách bọn tao.

Sau đó cả 3 chúng tôi tiến vào rừng tìm giết bọn quái mang tên goblin, nhưng trời không phụ người có lòng chỉ vài phút đi bộ thì đã có 1 nhóm 8 con goblin mò tới rồi.

Bọn này trông có vẻ yếu, chúng chỉ trang bị chùy gỗ nên đợt này tôi cho Teria lên trước, nói cho rõ luôn, không phải là do tôi muốn cho em ấy ra trước mà là do em ấy xin tôi ra trước, nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận cả, đây đâu phải là lỗi của tôi đâu.. đúng, tôi không có lỗi gì cả.. chắc vậy.

"Mn~trước tiên là [Stone spear]"

Trong lúc bọn goblin vẫn chưa để ý thì Teria đã ra tay trước, em ấy tạo ra 4 cây thương bằng đá lơ lửng trên không, sau đó chúng ngay lập tức lao đến bọn goblin và cả 4 cây đều găm vào đầu của 4 con goblin mà không gặp chút khó khăn nào.

"[Skin Break]"

Bất ngờ trước cái chết của đồng bọn nên mọi hoạt động của chúng đều bị delay trong vài giây.

Chóp lấy khoảng khắc đó Teria lấy ra đôi găng tay của mình cùng lúc dùng luôn skill [Skin Break] của mình để lao đến bọn goblin còn lại, và chưa đầy 1 giây thì nhóm 4 goblin cũng lên bảng đếm số chung với tụi lúc đầu.

Diễn biến nhanh đến mức bất ngờ, trước mắt tôi giờ chỉ còn lại một Teria toàn thân đang được bao phủ bởi ánh sáng đỏ đang đứng cạnh những cái xác mà em ấy giết.

".. Anh không còn lời gì để nói luôn."

"Em cũng vậy.."

Cả 2 chúng tôi đơ ra trước màn trình diễn của Teria, trận chiến này phải nói là nhanh, gọn, lẹ và ngoài sức tưởng tượng, tính ra nó còn chưa đầy 2 giây nữa là, có thể là chưa được 1 giây cũng không chừng.

Có lẽ tôi đã lo lắng thừa rồi, "Phải luôn ghi nhớ đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài." Là những gì tôi sẽ khắc ghi trong đầu kể từ giờ.

"Thấy em giỏi hông?"

Teria bỏ đi hiệu ứng của skill xong và chạy lại phía tôi với vẻ mặt tươi cười hạnh phúc.

"Uhm, giỏi lắm giỏi lắm."

"Hehe!"

Tôi vừa xoa đầu vừa khen em ấy, còn Teria thì đang tươi cười không ngớt khi được tôi khen.

"Ôi da có lẻ em cũng phải trổ tài rồi."

Lớn rồi mà còn ganh tỵ nữa à, nhưng tôi cũng hơi ngạc nhiên khi Elei tỏ ra ganh tỵ đấy, hôm nay có nhiều chuyện không ngờ ghê.

Nhưng tôi quyết định chôn sâu cái ý nghĩ đó trong đầu và không nói gì cả, nếu tôi mà nói ra thì không biết tôi có sống qua được bữa nay không nữa.

"Anh biết nói thế này thì hơi thừa nhưng em cũng phải cẩn thận đó."

"Em sẽ cho anh thấy sức mạnh của em."

"..."

Có vẻ như em ấy không thèm nghe tôi nói rồi, nhưng tôi lo làm gì chứ? , bọn goblin làm gì có tuổi so với Elei của tôi, phải chúc bọn nó may mắn thì đúng hơn.

Với khí thế bùng cháy đó nhóm chúng tôi lại tiếp tục lên đường tìm những con quái xấu số, tôi mong là tụi nó sẽ không biết chuyện mà bỏ đi hết, hiển nhiên nếu họ giết càng nhiều thì tôi sẽ có thêm nhiều tiền và exp.

"Fu~Fu~bọn nó đây rồi."

"Đừng cố quá nhe."

"Elei, fight!"

"Em đi đây."

Sau vài phút đi bộ chúng tôi lại đụng phải 1 nhóm khác, số lượng và vũ khí lần này cũng giống với lần trước, với số lượng này thì đừng mong chạm vào được một cọng tóc của Elei.

"Electric buff"

Elei cầm cây thương trên tay và được bao phủ bởi điện, em ấy lao đến như một tia sét và cùng lúc chặt luôn 8 cái đầu của bọn goblin một cách hết sức dễ dàng và nhanh chóng.

"Mn~tuyệt."

"Em ấy đang cố thi thố hay gì đó đây mà."

Trận chiến kết thúc còn nhanh hơn cả khi nãy, với trình độ của bọn goblin thì Elei không cần dùng đến [Electric buff] làm gì nhưng em ấy lại sử dụng nó để giết bọn chúng, có lẽ Elei không muốn thua Teria đây mà.. người gì đâu mà dễ thương thế không biết.

Sau khi xử lí xong tụi goblin Elei tiến về phía tôi với vẻ mặt đầy tự hào như muốn nói "Thấy em mạnh chưa, muốn thì hãy khen em đi đừng ngại.", tôi không nên phụ lòng em ấy nhỉ, trách nhiệm của thằng đàn ông là làm cho người phụ nữ của mình vui.. mặc dù em ấy vẫn chưa phải là người phụ nữ của tôi..

"Uhm, em tuyệt lắm."

Đáp ứng đúng với những gì Elei mong đợi tôi khen em ấy cũng như xoa đầu em ấy như Teria.

"Fu~Fu~Hiển nhiên rồi."

Và không hiểu vì sao Elei lại nhìn Teria với vẻ mặt đắc thắng, nhưng chắc Teria sẽ không quan tâm đến chuyện này đâu.

"Mn.. lần sau tới lượt em."

"Ho!"

"Chuyện gì đang xảy ra thế này?"

Hiện nhóm chúng tôi đang có bầu không khí khá nặng nề, nguyên nhân gây ra bậu không khí này không ai khác ngoài Elei và Teria, không hiểu từ lúc nào mà 2 người đó đã ganh đua với nhau một cách rất dữ dội, họ ganh đua những thứ khác thì tôi không nói làm gì, nhưng họ lại ganh đua việc đồ sát goblin thế này trông thật..

Việc 2 cô gái xinh đẹp cầm vũ khí đi đồ sát goblin, cái cảnh tượng này thật đáng sợ và không ai có thể tưởng tượng được.

Giờ tôi chỉ có thể dọn dẹp chiến trường mà 2 cô gái để lại thôi, tôi không thể can thiệp vào trận chiến này được, nếu tôi không muốn mất mạng thì tốt hơn nên đợi đến tàn cuộc.

"Ha.. ha.. ha.. ha.. cô cũng được lắm đấy Teria.."

"Ha.. ha.. ha.. ha.. Elei cũng vậy.."

Trận chiến kéo dài 2 tiếng và nó chỉ dừng lại khi cả 2 đều mệt và cạn sạch Mp, nhưng tôi không thể để yên cho 2 người này được, lần này tôi không nhượng bộ đâu.

"Có vẻ như hai người đã vui vẻ rồi nhỉ?"

"..."

"Mn.."

Tôi đang dùng vẻ mặt mà Elei hay dùng để quở trách tôi để thể hiện cho sự tức giận của tôi hiện giờ.

"Anh đã nói là không được cố gắng quá sức rồi mà, vậy mà có ai chịu nghe đâu."

Hai cô gái đang chịu sự trách mắng của tôi khi đang trong tư thế seiza như tôi lúc trước, có vẻ cả 2 đều biết lỗi của mình rồi.

"..."

"..."

"Với lại mấy em ganh đua vì cái gì chứ? , anh không cấm mấy em ganh đua nhưng cũng phải có chừng mực chứ."

"Vâng.."

"Vâng.."

"Haizzzz từ nay về sau đừng có như thế nữa, lỡ mấy em có chuyện gì thì sao?"

"Em sẽ không làm thế nữa đâu.."

"Mn.. không làm nữa."

"Thế thì tốt."

Thấy 2 cô gái cũng đã hối lỗi rồi nên tôi xoa đầu cả 2 em ấy và trở lại với vẻ mặt bình thường, còn 2 cô gái thì đã chuyển từ vẻ mặt buồn bã sang hạnh phúc.

*GAAHHHHHHHHH*

Như biết lựa thời điểm để xuất hiện, trước mắt chúng tôi là một con goblin nhưng nó lại khác với những con mà chúng tôi đã giết, thân hình nó cao to và vạm vỡ hơn nhiều so với mấy con bình thường, khỏi nói thì cũng biết nó mạnh hơn rất nhiều so với mấy con ban đầu rồi, nếu đây là goblin thì chắc hẳn nó là hobgoblin rồi.

"Ây dà, sao nó lựa timing hay ghê thế không biết, mấy em còn đi nổi nữa không?"

"Di chuyển thì được, nhưng đánh đấm thì em thua."

"Mn.. em cũng vậy."

"Vậy con này để anh, mấy em cứ nằm đó nghỉ ngơi đi."

"Uhm.. chúc anh may mắn."

"Mn~Chelto nhớ cẩn thận đó."

"Yosh anh đi đây."

Vậy là sau vài tiềng không được vận động tay chân thì cuối cùng tôi cũng buộc phải vận động, nhưng đối thủ của tôi lại là một con hobgoblin, hiện tôi không biết sức mạnh của nó ra sao nhưng chắc tôi sẽ ổn thôi.

"Thương thật lv Max đâu phải là thứ để chưng."

Sau khi dứt câu tôi lao đến con hobgoblin trước mặt cùng với cây thương trên tay.

Con hobgoblin chẳng dao động chút nào khi thấy tôi lao đến, mặt khác nó còn chuẩn bị tư thế để tấn công tôi, có vẻ như tôi không có chút đe dọa gì với nó nhỉ, hay nói đúng hơn là nó đang khinh thường tôi.

"Đã vậy thì, [Thunder spear]"

Tôi dùng [Thunder spear] để khống chế hành đồng của con hobgoblin, vì đang bị khống chế bởi [Thunder spear] của tôi nên nó không thể di chuyên hay né đòn được, nên cũng vì thế tôi dễ dàng tiển nó lên thiên đàng mà không tốn chút sức lực.

"Đó là cái giá cho việc dám coi thường tao."

Ban đầu tôi không có dự tính dùng [Thunder spear] nhưng do nó dám khinh thường tôi nên tôi đã thay đổi suy nghĩ, thế nên đừng trách tôi tại sao không nhẹ tay với nó.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 11: Triệu hồi anh hùng

Tại nơi nào đó ở thủ đô của vương quốc Tsieina.

"Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi hết chưa?"

"Vâng, đã xong hết rồi ạ."

"Vậy thì hãy mao bắt đầu thôi."

"Vâng."

Trong 1 căn phòng nào đó tại thủ đô có 2 cô gái đang tiến hành thực hiện một nghi thức nào đó khá đặc biệt, vì căn phòng hiện tại mà họ đang đứng là một căn phòng dành riêng cho việc thực hiện những nghi lễ hết sức quan trọng của hoàng gia.

"Liệu nó có thành công không?"

"Sẽ thành công thôi, không, phải nói là nó phải thành công vì đây là cơ hội duy nhất của chúng ta."

Có vẻ như nghi lễ đó rất quan trọng đối với họ, nên họ sẽ không được phép thất bại.

Không biết cái nghi lễ mà họ nhắc đến là gì?

*

Mặt khác tại nơi nào đó ở Nhật Bản.

"Chào buổi sáng Kouta."

"Oh, chào buổi sáng Kae."

Chàng trai tên Kouta này là một tên đẹp mã luôn được những đứa con gái quay quanh, hay nói đúng hơn là chàng trai này một thằng con trai thuộc tuýp của mọi đứa con gái, ngay cả chơi thể thao hay học tập cũng giỏi nốt cộng với tính tình hiền lành luôn tốt với mọi người nên Kouta rất nổi tiếng trong trường của cậu ta.

Còn người với mái tóc đỏ dài mượt mà này là Kae cô sở hữu thân hình hoàn hảo và một gương mặt ưa nhìn, cùng với việc giỏi thể thao và năng động nhiệt tình, nên cô ấy rất được lòng các bạn nam trong trường.

"Sao vậy, trông mặt cậu hôm nay khá bơ phờ đó, đã gặp chuyện gì sao?"

"À không, tại tối qua tớ ngủ không được ấy mà."

"Chắc do suy nghĩ gì đó bậy bạ đây mà."

"Tớ.. tớ làm gì có!"

"He~he~, A, là Yukine và Kou kìa."

"Này, đừng bơ thế chứ, thật tình.."

"Yu-chan, chào buổi sáng."

Kae vừa chạy lại phía Yukine vừa hô to.

"A, chào buổi sáng Ka-chan, Kouta-kun."

"À, cả cậu nữa Kou."

"Oh, chào buổi sáng Kae, Kouta."

"Uhm.."

Kou là chàng trai có thể nói là não cơ bắp, không giỏi về mấy việc trí óc cho lắm, nhưng bù lại thì cậu ấy khá thật thà và dễ tính, cậu ấy hiện đang là đội trưởng của CLB Judo, vì tính tình tốt nên rất được lòng các đàn em trong CLB.

Về phía Yukine thì cũng nổi tiếng không kém Kae, với mái tóc xanh dài thướt tha và một thân hình hoàn hảo cùng với khuôn mặt đẹp rạng ngời không tì vết, không có gì lạ khi Yukine trở nên nổi tiếng, nhưng trái với Kae Yukine không giỏi về phần thể thao cho lắm, cô ấy khá dịu dàng, dễ mến và luôn tốt bụng với mọi người, thế nên số lượng fan của Yukine có phần nhỉnh hơn so với Kae.

Cả 4 người họ đều là bạn thuở nhỏ của nhau, sự gắn bó của họ đã rất tốt từ khi còn nhỏ và cho đến giờ vẫn vậy, nhưng có lẽ tình hình cho thấy anh chàng đẹp mã của chúng ta đã cảm nắng Yukine rồi, hiển nhiên điều đó là rõ như ban ngày, nếu ai thấy được cảnh Kouta thấy và đối mặt với Yukine thì ai cũng có thể dễ dàng đoán được.

"Nè Yu-chan, mình nghe nói lại có người tỏ tình với cậu nữa phải không?"

"Uhm.."

Yukine trông khá buồn rầu khi nói thế, hay nói đúng hơn là cô ấy khá mệt mỏi khi mỗi ngày đều nhận được rất nhiều đợt tỏ tình, phải nói là rất mệt cho Yukine.

"A, thôi nào vui lên đi Yu-chan, có mình đây mà, tớ sẽ giúp cậu giải quyết một phần trong đám đó nên hãy phấn chấn lên đi nha."

"Nổi tiếng cũng có cái khổ nhỉ."

"Uhm.. cảm ơn cậu Ka-chan."

"Ora, cậu cũng nói gì đi chứ Kouta."

"Tớ cũng sẽ giúp nên.. vui lên đi."

"Uhm.."

Có lẽ anh chàng đẹp mã này khá ngu về chuyện nam nữ đây mà, thật sự chỗ này là thời khắc để ghi điểm với nàng ấy nhưng lại không thể tự nghĩ gì để nói, thay vào đó lại lập lại câu nói của người khác, ôi thật bó tay, kiểu này thì bao giờ mới cưa được Yukine.

"Chúng ta nên tiếp tục đi thôi, lỡ bị trễ giờ thì phiền lắm."

Tưởng chừng mọi thứ đều như những ngày bình thường khác nhưng mọi chuyện lại không xảy ra như thế, khi Kae vừa dứt tiếng thì một vòng tròn được khắc nhiều họa tiết khác nhau trên đó hiện ra dưới chân 4 người, đó cũng là thứ chấm dứt cuộc sống thường ngày không đổi thay của 4 người họ.

"Cái gì?"

"Chuyện quái gì?"

"Uwa?"

"..."

Cả 4 người đều shock trước vòng phép vừa đột ngột hiện ra dưới chân họ.

Nhưng họ cũng chỉ kịp shock thôi chứ không kịp làm gì khác hơn, và rồi cái vòng dưới chân họ sáng lên và biến mất.

Vị trí khi nãy họ đang đứng bây giờ không còn ai đứng đó nữa.

*

Và bây giờ vị trí mà họ đang đứng là một nơi hoàn toàn xa lạ đối với họ, mọi quan cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi khiến họ thấy shock và có suy nghĩ rằng đây là một giấc mơ.

"A, cậu không sao chứ Yu-chan?"

"A.. à, mình không sao, còn cậu Ka-chan có bị thương chỗ nào không?"

"Cậu không sao là tốt rồi, mình thì lúc nào chả khỏe mạnh, nên đừng lo lắng quá."

Có vẻ như các cô gái lấy lại được lý trí nhanh hơn tụi con trai rồi, nhưng thay vì để ý đến quang cảnh xung quanh thì họ lại quan tâm đến bạn thân nhất của mình hơn, quả là một tình bạn đẹp, có thể nói chắc rằng tình bạn của họ dù có gặp chuyện gì cũng không dễ dàng bị lay chuyển.

Trước sự hoàn hồn của các cô gái thì 2 chàng trai cũng đã hoàn hồn được phần nào, Kouta ngay lập tức để ý tình trạng của Yukine, thấy cô ấy không sao thế nên cậu ta hướng sự chú ý của mình sang quang cảnh xung quanh mình.

Nếu đã thích người ta thì ít nhất cũng phải tỏ ra quan tâm chút đi chứ, nếu cứ thế này thì làm sao theo đuổi được Yukine đây, thật sự không nên hi vọng gì vào tên đẹp mã này.

"Nơi đây là đâu? , mình nhớ chúng ta đang trên đường tới trường mà." - Kouta

"Tớ cũng không biết nơi đây là đâu, nhưng chắc chắn đây không phải là nhật bản." – Kae

"Gì chứ? , chỗ này không phải nhật bản sao?" – Kou

"Mình nghĩ có lẽ cái vòng lúc nãy đã đưa chúng ta đến đây." – Yukine

"Uhm, tớ cũng nghĩ vậy đó." – Kae

"Nhưng nếu đây không phải nhật bản thì.. làm sao chúng ta quay lại được đây." – Kouta

"Cái đó.." – Kae

*Donnn*

Chưa kịp dứt câu thì cánh cửa phía đối diện với họ đột ngột mở ra.

"Oh, chúng ta thành công rồi, Vidla-sama."

"Uhm, chúng ta làm được rồi."

Những người đang đứng chỗ cánh cửa vừa mới mở ra là 2 cô gái đang mỉm cười không ngớt, một người nhìn như pháp sư còn người kia thì giống như một công chúa vậy.

"Mấy người là?"

"A, xin lỗi vì sự vô lễ của tôi, tôi là Vilda Var Groudost nhị công chúa của vương quốc Tsieina."

"Tôi là Erina Ga Vendust, người đứng đầu cũng là bộ trưởng ma pháp sư hoàng gia của vương quốc Tsieina, xin thất lễ nhưng làm phiền mọi người đi theo chúng tôi."

Cả 4 người không nói lời nào mà chỉ gật đầu và đi theo.

Họ được dẫn đến một căn phòng khác, nhìn bên ngoài thì cũng gần giống với căn phòng lúc nãy, nhưng phía trong lại được bố trí một cái bàn tròn lớn cùng với những chiếc ghế được đặt xung quanh nó.

Nhìn sơ cũng biết đây là căn phòng dành cho những cuộc họp quan trọng.

"Giờ thì để ta tự giới thiệu, ta tên là Dasha Var Groudost vua của vương quốc Tsieina."

"Tôi là Nakamura Kouta, người ngồi kế tôi là Takechi Kou, còn 2 người đó là Shimano Kae và Shimura Yukine."

"Vậy thì tôi cũng không vòng vo làm gì, anh hùng Kouta xin ngài hãy giúp chúng tôi diệt trừ ma vương và mang sự bình yên về với thế giới này."

"Ngài đang nói gì thế? , ma vương? , tôi là anh hùng sao?"

Cảm giác bị shock và không hiểu chuyện gì đang diễn ra đang hiện hẳng lên mặt Kouta.

"Vì gần đây bên phía ma vương đang có nhiều động thái mờ ám, không dừng lại ở việc đó chúng cũng dần mạnh lên và số lượng quái vật cũng đang tăng, vì quân lực của chúng tôi không đủ nên chúng tôi mới triệu hồi các vị anh hùng đến đây giúp chúng tôi, thế nên xin các ngài hãy giúp chúng tôi một tay."

"Trước hết thì, cho tôi hỏi có cách nào để đưa chúng tôi quay về được không?"

Kae vẫn giữ được tỉnh táo và hỏi đúng vấn đề mà họ cần quan tâm nhất, chính là cách quay lại thế giới cũ của họ.

"Tôi rất tiếc, nhưng chúng tôi không biết cách nào để đưa mọi người quay lại cả."

"Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu nó trong lúc đánh với ma vương, nên mọi người cứ yên tâm."

"Vậy nếu chúng tôi từ chối?"

"Này Kae, tại sao lại từ chối? , chúng ta nên.."

"Cậu trật tự chút được không Kouta."

"..."

"Tất nhiên chúng tôi sẽ cấp cho nhóm cô cậu một số tiền và một nơi ở an toàn cho đến khi chúng tôi tìm ra cách đưa mọi người quay về."

"Và các người sẽ tiếp tục triệu hồi nhóm các anh hùng khác?"

"Điều đó chắc chắn sẽ xảy ra nếu mọi người từ chối."

".. haiz, được thôi chúng tôi sẽ giúp, nhưng các người phải cho chúng tôi biết cách quay về sau khi giết được tên ma vương đó."

Kae lộ rõ vẻ mặt chán nản của mình ra, dù không muốn nhưng Kae vẫn phải chấp nhận.

"Cảm ơn các ngài rất nhiều, các ngài cứ yên tâm đó là trách nhiệm của chúng tôi mà."

Có vẻ như vì lo lắng cho những người khác có thể sẽ bị giống mình nên Kae đã quyết định giúp sức, mặc dù biết nó nguy hiểm nhưng khi nghĩ đến việc những người bị đưa đến đây vào lần tiếp theo có thể là người thân trong gia đình hay những người bạn mà họ quen biết, và nó sẽ khiến họ gặp nguy hiểm giống mình, điều đó là hoàn toàn không thể chấp nhận được và sẽ khiến cho Kae cảm thấy tội lỗi hơn bao giờ hết, thế nên thay vì đưa họ vào nguy hiểm Kae quyết định tự mình gánh lấy nó.

"Có lẽ chúng ta phải đánh với tên ma vương đó rồi, nhưng cậu thì không cần phải làm đâu Yu-chan."

"Không, tớ sẽ đi cùng Ka-chan, mình không thể để cậu đi vào nguy hiểm 1 mình được, dù mình không biết có làm được gì không, nhưng mình sẽ cố hết sức giúp cậu."

"Yu-chan, cảm ơn cậu rất nhiều."

Kae vui vẻ ôm chầm lấy Yukine trong vui sướng và có chút xúc động, vì cô có một người bạn thân tuyệt vời thế này.

"Tớ cũng giúp, dù gì thì đây cũng là ý định ban đầu của tớ mà."

"Oh, tớ cũng vậy, làm sao 1 thằng con trai như tớ có thể ở nhà trong khi để 2 cô gái đi chiến đấu với quái vật chứ."

"Vậy thì, cùng nhau tiêu diệt tên ma vương đó nào."

Vậy là đã có một nhóm anh hùng xuất hiện trong thế giới này, họ đã nhất trí phải tiêu diệt được ma vương, nhưng họ thật sự không biết rằng thế giới này còn tàn khốc hơn những gì họ nghĩ rất nhiều.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 12: Thành quả

Sau khi con hobgoblin bị giết thì chúng tôi tiếp tục quá trình đi săn của mình, nhưng tình hình bây giờ không giống với khi nãy nữa.

Tình hình bây giờ đang có hướng biến chuyển có lợi và nghe có vẻ lý tưởng cho quá trình farm của tôi, hiện tại thay vì những đám goblin bình thường liên tục tục xuất hiện thì trong những đám đó không chỉ chứa goblin nữa mà nó còn chứa cả hobgoblin trong đó, đôi khi tôi còn bắt gặp vài nhóm chỉ toàn hobgoblin trong đó.

Điều mà ai cũng biết là hobgoblin sẽ cho nhiều kinh nghiệm hơn goblin bình thường, thế nên tình hình này cũng không phải là quá tệ.

Nói đi cũng phải nói lại, trong quá trình farm thì tôi cũng đã đồng bộ với Teria thế nên chỉ số, skill và ma pháp của tôi đã tăng lên, dẫn theo tiến độ farm của tôi cũng nhanh hơn.

Tôi luôn thắc mắc trong trạng thái đồng bộ tôi như nào, vì lúc trước không có thời gian nên tôi không để ý cho lắm, nhưng giờ, tôi không cần gấp gáp làm gì cả, hay nói đúng hơn là tôi có khá nhiều thời gian, nên, trong lúc nghỉ ngơi thì tôi đã thử xem lại ngoại hình của mình trong lúc đồng bộ với Elei và cả Teria.

Trong trạng thái đồng bộ trang phục tôi đang mặc đã bị thay đổi, thay cho những trang phục lúc trước, là một chiếc áo choàng màu trắng với tay dài cùng những họa tiết màu vàng nằm ở phần cánh tay và vai, những đường viền của chiếc áo choàng cũng có màu vàng nốt, cái áo cùng với chiếc quần dài được thiết kế rất hợp với chiếc áo choàng mà tôi đang mặc, tuy nó cũng là màu trắng và cũng có những hoa văn khác nhau màu vàng trên đó nhưng chúng không đem lại cảm giác xấu hay khó nhìn cho người mặc.

Còn về phần tóc thì nó không dài ra nhưng, màu tóc của tôi đã thay đổi giống như màu tóc của Elei.

Nhưng khi làm với Teria, màu tóc của tôi thay đổi thành màu giống với Teria, còn những hoa văn trên áo choàng hay trên áo cũng được đổi thành màu nâu, nhưng lần này thay vì có những dòng điện chay quanh cơ thể thì tôi lại có những khối cầu màu vàng cam phía sau lưng, trông chúng như mấy quả cầu lửa trôi nổi nhưng chúng lại không phải là lửa, trông chúng như một khối cầu phép thuật hơn.

Còn về công dụng của mấy quả cầu đó thì tôi cũng đã thử nó luôn rồi, nói nôm na thì nó sẽ giúp chúng ta tạo ra đất với mọi hình dạnh và có thể tự do điều khiển theo ý thích của bản thân.

"Chúng ta nên nghỉ ngơi thôi, trời cũng sắp tối rồi."

"Mn.."

"Không phản đối."

Chúng tôi đã tiễn vài trăm con hay vài nghìn gì đó tôi cũng không đếm rõ nữa, quá trình săn thì cũng đơn giản, thấy con nào thì bụp con đó, hết mp thì dùng skill, khi thấy mệt thì nghỉ ngơi, sau đó lại tiếp tục tàn sát.

Và cứ như thế cho đến khi tôi nhận thức về thời gian thì trời cũng gần tối, tốt nhất không nên đi farm vào buổi tối, sẽ rất nguy hiểm nếu bất chợt bị tấn công mà lại không thể thấy được rõ ràng.

Nên tôi sẽ tạm gát lại chuyến đi farm cho đến mai.

"Giờ thì, Elei em kêu Clare đem ít thức ăn đến như lần trước được không? , hiện anh vẫn chưa có thực phẩm nào trên người cả."

"Được thôi."

"À, xém tí quên, sẵn em kêu Clare đem lều tới luôn nha."

"Em hiểu rồi."

Vì như đã nói, hiện tôi không có cái gì trên người ngoài mấy cái xác goblin cả, mà khoan, nhắc mới nhớ liệu mấy cái xác đó có bị phân hủy không ta.

"Tốt nhất mình nên kiểm tra trong lúc đợi Elei quay lại, List."

Tôi thử bật danh sách lên để xem xem tôi đã giết tổng cộng bao nhiêu con rồi, chắc cở khoản 500 là cùng, hay chỉ có tôi nghĩ vậy.

".. Mình sát sinh nhiều thế này sao?"

Trong danh sách hiện ra, cái thứ được gọi là goblin, số lượng của nó lên đến con số 1000, còn hobgoblin chỉ ở khoảng 153 con, có lẽ do xuất hiện sau nên số lượng hob chỉ bằng 1/10 so với goblin thôi, cũng mừng cho nó.

"Nhưng nói tới thì mới thấy, tại sao số lượng goblin lại nhiều thế này nhờ?"

Đây chỉ là một cánh rừng thôi mà, làm sao có thể tồn tại nhiều goblin như thế được.

"Mình có nên tìm hiểu vào sáng mai không ta? , mà vừa tìm hiểu vừa farm cũng được."

Số lượng goblin nhiều bất thường, nó có thể là một thứ lạ lùng với những người khác, nhưng đối với tôi thì đây là một bãi farm lí tưởng.

Vừa tìm hiểu vừa farm, một mũi tên trúng 2 con nhạn, còn gì tuyệt hơn, mọi gamer đều biết trong những game rpg thì việc cày cấp là vô cùng quan trọng, nên tôi không thể lơ là việc farm được, hiện giờ tôi đang rãnh nên farm bây giờ là tốt nhất.

"Hmm, máu của nó vẫn còn chảy này."

Sau khi quyết định việc cho ngày mai tôi lôi mấy cái xác ra coi thử, kết quả thu được là chúng đều vẫn còn đang chảy máu và không có cái nào có dấu hiệu đang phân hủy cả.

Kết luận rút ra là trong cái vòng này thời gian không trôi đi, mọi thứ được đặt vào đó sẽ được giữ nguyên tình trạng giống với lúc ban đầu.

"Với cái này mình có thể chứa bao nhiêu thực phẩm tùy ý, quá tiện."

Vậy là tôi không cần quan tâm đến chuyện thực phẩm sẽ bị hư khi để trong này nữa rồi, khi đến thị trấn nào đấy thì tôi sẽ đi mua thực phẩm dự trữ ngay và luôn, không thể cứ làm phiền Clare mãi như thế được.

*

Sau khi kiểm tra xong tôi cũng bắt đầu chuẩn bị cho buổi tối, nào là đi kiếm gỗ, nào là đặt bẫy để phòng hờ bọn goblin, sẵn tiện giết luôn bọn đang quanh quẩn gần trại của chúng tôi luôn.

Trong lúc tôi đi dọn dẹp và đặt bẫy thì tôi cũng tìm thấy một con sông, nó cũng khá gần chỗ chúng tôi, nhưng vấn đề là nước này có dùng được không, tuy nước khá trong nhưng chẳng thể nói lên điều gì cả.

"Uhmmmm, thử phát tính sau."

Tôi thử lấy một ngụm nước để uống, nước không có mùi lạ và cũng khá trong nên chắc sẽ uống được thôi, chắc vậy..

"Cũng được đấy, vừa mát lạnh lại không có vị lạ."

Có lẽ sẽ có vài con cá dưới đó, tôi cũng định tìm và bắt chúng nhưng, Clare sẽ đem thức ăn đến nên nếu tôi bắt thêm về sẽ thành dư mất.

Cơ mà khoan, tôi có thể để chúng trong cái vòng tay này mà.

Nhắc tới nước tôi mới nhớ, từ hôm qua tới giờ tôi vẫn chưa tắm lần nào.

Không phải do tôi ở dơ hay gì, chỉ là do tình thế ép buộc thôi.

"Được rồi, sẵn tắm rồi bắt vài con cá nào."

Bắt vài con cá, nghe có vẻ đơn giản nhưng thực chất nó lại không dễ tí nào, không biết bọn gấu bắt cá thế nào nhờ.

Bọn chúng cứ không ngừng bơi tới lui làm tôi éo thể nào bắt được, sao tụi mầy không thể ngừng bơi một lúc chứ.

Ấy khoan, tụi nó có thể mà.

Tôi nở nụ cười nham hiểm cùng dòng suy nghĩ sẽ làm gì với bọn cá và bước lên bờ.

"Ehem, [Electric Ball]"

Tôi quăng một quả [Electric Ball] xuống dòng sông, hiển nhiên tôi đã giảm uy lực của nó xuống rồi.

"Fu~fu~fu~fu~, thấy sự lợi hại của bố chưa."

Cùng nụ cười của sự thỏa mãn vì cuối cùng cũng bắt được cá, nhưng sao tôi có cảm như tôi vừa làm việc gì đó xấu ấy nhờ, mà kệ nó đi.

Tôi thu thập lại lũ cá tôi giết, nhưng số lượng của chúng nhiều hơn tôi dự kiến, mà thôi cũng chẳng quan trọng.

Tôi tiếp tục tận hưởng dòng nước mát lạnh đó.

*

Khi đã tận hưởng xong tôi quay lại chỗ Elei, có lẽ bữa tối cũng chuẩn bị xong rồi.

"Ara Chelto, anh về rồi sao? , Anh làm gì mà lâu thế?"

"À, anh tìm thấy dòng sông gần đây, nên sẵn tiện tắm và bắt vài con cá luôn, mà em và Teria có cần tắm không để anh chỉ chỗ cho."

"Em sẽ dẫn theo Teria tới thế giới của em để tắm, vì tắm ở đây khá nguy hiểm."

"Nguy hiểm?"

"Em biết là anh sẽ rình trộm bọn em nên, phòng cháy còn hơn chữa cháy."

"Làm.. làm gì có chuyện đó!"

Cơn shock ập tới quá bất chợt khiến tôi không thể nói năng 1 cách đàng hoàng được.

"Anh chắc chứ, mặt anh đang nói không kìa."

"Mặt anh làm gì nói thế, làm gì anh có gan để nhìn trộm bọn em chứ."

Elei mà không nhắc đến chuyện này thì tôi cũng quên luôn rồi, là một thằng con trai, hiển nhiên tôi sẽ đi nhìn trộm rồi, nhưng chắc chắn nói ra thì đời tôi cũng sẽ tàn theo.

Cơ mà mặt tôi có hiện chữ sao ta? , nhắc mới nhớ lúc trước Elei cũng từng nói vậy, chắc tôi nên học skill poker face luôn cho an toàn, nếu nó tồn tại.

"Thiệt không đó?"

Elei nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Tôi luôn bị em ấy bắt thóp, nên sẽ không có chuyện tôi qua mặt được em ấy đâu.

Một bên là mạng sống, bên còn lại là niềm khao khát của mọi thằng con trai, tất nhiên tôi sẽ chọn mạng sống.

"Thật, 100% là sự thật."

"Nói gì thì nói, em cũng sẽ đi tới thế giới tinh linh để tắm, nên chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm."

"..."

Tôi vừa được giải thoát, chắc vậy.

"Vậy thì khi em đi, phiền anh triệu hội lại bọn em sau 1 tiếng nữa."

"Được rồi, các em cứ tận hưởng đi.."

"À, nhớ đừng tự giải quyết đó."

"Em nghĩ anh là loại người gì thế!"

"Fu~fu~, anh không cần phải biết đâu."

Elei nở nụ cười tinh nghịch, thật là đừng lấy tôi ra đùa như thế chứ.

"Thôi, anh cũng nên ăn đi, Teria đã ăn trước rồi đấy."

"Oh, anh cũng đói rồi, ăn thôi."

"Phải nhỉ, để có năng lượng cho việc tưởng tượng đúng không?"

"Em đứng lại đó cho anh."

"Á, có tên biến thái này."

Thật là sao em ấy cứ phải chọc tôi thế nhờ.

*

Sau vài phút đuổi bắt trong vô ích, tôi không tài nào bắt kịp Elei dù có dùng đến skill đi nữa.

Thế nên bỏ cuộc và quay lại ăn tối là lựa chọn duy nhất.

"Cái?"

Nhưng khi tôi quay lại thì đã thấy Elei đang thưởng thức đồ ăn ở đó rồi.

Haizzz, đúng là tôi không tài nào vượt mặt em ấy được mà.

"2 người có vẻ vui nhỉ?"

"Vui gì chứ?"

"Chọc Chelto quả nhiên rất vui, có lẽ tôi sẽ thường xuyên làm vậy."

"Ôi da, tôi sẽ hết sức giúp đỡ cho cô chủ."

"Mn.. vậy sao? , vậy thì em cũng sẽ học tập theo Elei."

"Làm ơn tha cho tôi đi mà"

Tôi thật sư chịu thua mấy người rồi đó, làm ơn cho tôi 1 phút giây bình yên đi.

Chúng tôi tiếp tục dùng bữa với không khí vui vẻ, nhưng người không vui cho lắm lại là tôi, vì tôi là nạn nhân trong cuộc chiến chọc ghẹo này. Elei thì khỏi nói đi, nhưng bây giờ lại có thêm Clare và Teria giúp sức, tôi khổ lại càng thêm khổ.

"Nhưng cũng phải chịu thôi, nó cũng không quá tệ." – tôi thầm nghĩ

*

"Cuối cùng cũng xong."

Bữa tối của chúng tôi cuối cùng cũng kết thúc, khoảng thời gian cực khổ đối với tôi, vì nó đã qua nên giờ tôi có thể thở phào nhẹ nhỏm rồi.

"Được rồi, tụi em đi đây, nhớ đừng tự giải quyết đó."

"Sẽ không có đâu, và làm ơn đừng chọc ghẹo anh nữa."

"Fu~fu~"

Và thế là 3 người họ đã trở lại thế giới của mình.

Tôi tận dụng thời gian để xem lại những chiến lợi phẩm mà tôi đạt được sau buổi farm điên cuồn.

"À, cả cái này nữa, Mở bảng trạng thái."

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Chelto

Lv 53

HP: 2700

MP: 5700

Tấn công: 702

Thủ: 611

Nhanh nhẹn: 1060

Kháng: 482

Ability: Không

Skill: Thông thạo ngôn ngữ, Đấu thuật MAX, Thương thuật MAX

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh-Đồng nhất tinh linh, Thunder Spear, Electric Ball, Electric Buff, Stone Spear, Ground Buff.

Danh hiệu: Người chinh phục mê cung

Saidai no Sogen

.

Danh sách tinh linh: Nữ hoàng tinh linh điện Elei, Nữ hoàng tinh linh đất Teria.

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 13: Hang ổ Goblin

"Yosh, tiếp tục cuộc đi săn nào!"

"Ara, tâm trạng anh có vẻ tốt, đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Nah, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu."

"Hoh, nhưng em lại thấy anh đang che giấu thứ gì đó, tối qua anh có làm gì cơ thể bọn em lúc ngủ không?"

"Mn.. Chelto ecchi."

"Này, đừng tự suy diễn như thế chứ, anh nói thật đấy chẳng có gì đâu."

Nói thế thôi, nhưng thật ra là có.

Khi tôi thấy được bảng trạng thái của chính mình thì tôi không thể ngừng cười được, tôi mừng vì chỉ số của tôi tăng lên 1 cách chóng mặt, nói thật bây giờ tôi chả ngán bọn quái nào đâu. Nhưng, trừ mấy anh boss ra, với cấp này mà tôi đi solo với boss thì chẳng khác gì đang ảo tưởng sức mạnh cả, tôi không muốn bị gọi là một thằng ATSM đâu.

Mặt khác, hôm qua tôi đã giết cả ngàn con goblin rồi, và cũng nhận được phần thưởng xứng đáng với công sức bỏ ra, thế nên hiện giờ tôi thật sự muốn hành bọn nào khác ngoài tụi goblin này, nhưng, theo tôi nghĩ trong cái rừng này có lẽ chỉ toàn goblin trong đây thôi.

"Mà, mấy em có thắc mắc tại sao lại có nhiều goblin như thế trong cái rừng này không?"

"Anh nói em mới để ý."

"Mn~em tưởng như thế là bình thường."

Elei trông như đã nhận ra rồi còn về phần Teria thì ngơ ngát tin rằng đây là chuyện bình thường, em ấy thật sự nghĩ chuyện này bình thường sao?

"Chuyện này không bình thường chút nào đâu, vậy nên hôm nay anh quyết định sẽ đi tìm hiểu ngọn ngành."

"Hiểu rồi, vậy là hôm nay chúng ta không farm nữa, thay vào đó là kiểm tra nơi này phải không?"

"Em sẽ cố hết sức."

"Yosh, vậy tiến hành thôi."

Ăn mãi một món cũng chán, nhưng kẹt nổi lại không có món nào khác trên bàn ăn, thế nên việc cần làm là dọn sạch bàn ăn rồi kiếm một cái bàn mới.

Hôm qua, cả đám chúng tôi đã càn quét gần hết mọi ngóc ngách trong khu rừng này rồi, nhưng, theo tôi để ý thì vẫn có 1 nơi chúng tôi chưa hề đặt chân đến.

Thế nên hôm nay tôi quyết định đi vào nơi đó để tìm hiểu ngọn ngành.

"Anh có chắc chỗ này có lối đi không đó."

"Chắc chứ, từ hôm qua anh đã để ý tụi goblin đều đi ra từ chỗ này."

"Nhưng nhìn cách nào thì nó cũng không thể có đường đi trong đây được."

Địa điểm mà tôi nói đến chính là đây, một nơi có những bụi cỏ cao hơn cả tôi cộng với những bụi cây um tùm xung quanh, điều chắc chắn là ai cũng sẽ nghĩ chổ này làm gì có chỗ để đi, thế nên không thể trách Elei có suy nghĩ như thế cả.

Nhưng để chắc chắn là có đường đi thì tôi nên dùng tới nó chứ nhỉ.

"Đã vậy thì.. Teria hãy dùng skill Earth search của em đi."

"Mn, được thôi."

Skill Earth Search phải nói là rất tiện trong việc tìm kiếm và xác định địa hình, khi thi triển thì người dùng có thể xác định được mọi ngóc ngách của địa hình xung quanh, không những vậy nó còn có thể xác định vị trí của mọi vật hay sinh vật miễn là chúng nằm trên mặt đất hay trong lòng đất.

Khi lần đầu tôi nghe về công dụng của nó tôi đã nghĩ nó rất tiện và thử nó ngay nhưng vì không muốn làm phiền Teria nên tôi dẹp ý nghĩ đó sang 1 bên, nhưng cuối cùng nó cũng có đất dụng võ, nhưng tôi không ngờ là sẽ được dùng tới nó sớm như vầy.

"Earth search."

Teria nhắm mắt và chạm tay xuống đất để thi triển skill.

Tôi cứ tưởng là nó sẽ tốn nhiều thời gian lắm, nhưng lại không phải, chỉ sau vài giây ngắn ngủi Teria đã mở mắt và đứng dậy rồi.

Ờ thì như vậy càng tiện, không tốn nhiều thời gian thi triển, là điều kiện thiết yếu phải có trong việc phiêu lưu đây đó.

"Mn.. phía trước đích thị là có đường đi, nhưng trong đó goblin rất nhiều."

"Vậy là tìm ra rồi nhỉ, hang ổ bọn chúng."

"Vậy thì dọn tụi nó nào, tốt nhất đừng để bọn này đẻ trứng."

"Mn.. giết nào."

Tôi dùng cây thương trên tay cắt hết những bụi cây ngán dường và tiến vào trong.

"Oh cũng rộng đó chớ."

Khi bước vào tôi không khỏi ngạc nhiên trước những gì đập vào mặt tôi.

Những bụi cỏ cao cao mà tôi thấy lúc chưa bước vào đây được mọc về phía 2 bên, nhưng lạ cái là chúng mọc một cách không tự nhiên chút nào, chính vì lẽ không tự nhiên đó đã tạo nên một đường đi, có lẽ do bọn goblin đi mãi nên mới tạo ra con đường này.

"Mấy em cũng nên chuẩn bị chiến đấu đi, vì mấy bụi cỏ này là một trong những thứ thích hợp để tập kích bất ngờ đó."

"Ara, trái lại em thấy lo cho anh hơn đó."

"Mn.. anh nên cẩn thận."

Sao tôi lại trở thành người được lo lắng rồi nhờ, thôi sao cũng được, tôi cũng chẳng mất mát gì.

"Vậy thì tiến vào nào."

*Gakkkkk*

Chúng tôi tiến vào sâu hơn thông qua lối đi, nhưng chưa đi được tới đâu thì chúng tôi đã bị tụi goblin tập kích rồi, chúng liên tục nhảy ra từ những bụi cỏ ven đường hết con này rồi tới con khác nhưng lại không có dấu hiệu dừng lại, bộ mấy cái bụi này chứa warp hay gate gì đó ak.

Nhưng mọi việc vẫn nằm trong sự kiểm soát của tôi, hay nói đúng hơn là tôi đã đoán trước được chúng sẽ tập kích như vậy rồi.

*GAAha*

*Gahhhh*

*Gakkkk*

"Tụi mầy không thể chết bình yên được à, nghe tụi bây thét mãi tao cũng mệt lắm biết không?"

Cả bọn xông ra tập kích tôi cho đến giờ chỉ còn lại hai đứa nhưng chúng cũng không trụ nổi vài giây, phải nói là tôi phát mệt khi cứ phải nghe chúng hét mỗi lần tôi cho một em lên bảng đếm số.

Thiệt tình có nhất thiết phải xông pha hiến máu nhiều như này không, nhìn cũng khoảng vài trăm con chứ ít gì.

"Anh nói với chúng thì có ích gì, anh cứ việc lờ chúng đi thôi."

"Mn.. nghe cũng vui tay mà."

"Vui á!"

"Uhm.."

Không ngờ Teria có thể nói một cách ngây thơ vô tội vạ như vậy, em ấy thật sự đang tận hưởng việc này sao? , tôi thật sự hết biết nói gì luôn rồi.

"Oh cậu cũng thấy vậy sao Teria."

"Elei cũng vậy à."

"Uhm, nghe cứ vui tay thế nào ấy."

"Mn, Đúng rồi.. đúng rồi."

"..."

Vậy là tôi là người duy nhất không có cái cảm giác đó..

Tôi bắt đầu có một chút lo ngại về cuộc đi farm này rồi đấy, nếu chuyện này cứ tiếp tục có lẽ nó sẽ vô tình đánh thức máu S trong người họ mất.

Nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì.. tôi thật sự lo cho bản thân tôi khi đi cùng với 2 vị nữ hoàng này, tôi thật sự không tài nào tưởng tượng nổi cảnh tượng kinh khủng nào sẽ xảy ra khi lỡ chọc giận họ nữa.

"Ara, có chuyện gì sao Chelto? , nhìn anh cứ như vừa được chứng kiến chuyện gì nghiêm trọng lắm ấy."

"À không, không có gì hết, nào chúng ta đi tiếp thôi."

Tôi vội vả bước đi trong im lặng, im lặng là vàng, tốt nhất không nên cho máy ẻm biết tôi vừa mới nghĩ gì, tốt nhất tôi nên láy sang 1 chủ đề khác thật nhanh.

"Mấy em có thấy nơi này bắt đầu tối đi không."

"Đúng là vậy thật."

"Âm u quá."

Không biết từ lúc nào cảnh vật xung quanh đã trở nên rậm rạp và um tùm hơn, những cành cây mang trên mình những chiếc lá che phủ cả bầu trời làm cho ánh sáng không truyền hết vào đây được, nhưng xung quanh đã có phần rộng hơn, không còn là một đường đi như trước nữa.

"Có vẻ như chúng ta đã tới được hang ổ bọn chúng rồi."

"Nơi này sao?"

"Anh có chắc không đấy?"

"Không tin thì.."

*Bịch*

*Gahhhh*

"Đấy mấy em tin lời anh chưa."

"Có vẻ vậy."

"Mn~~chiến thôi."

Chưa kịp hoàn thành câu nói thì vô số mũi tên dã phóng tới như mưa và hạ cánh xuống ngay chỗ tôi đứng lúc nãy rồi, sau đợt mưa tên đó chính là màng xuất hiện hoành tá tràng của hàng ngàn goblin.

Cao có, thấp có và những con khác màu cũng có luôn, đa số bọn chúng chỉ xài những loại vũ khí như tụi hôm qua chúng tôi đã giết nhưng chỉ một số ít trong cánh rừng goblin này sử dụng trượng.

Bọn sử dụng trượng toàn đứng ở phía sau cùng, tôi có linh cảm xấu về bọn này, bọn chúng có thể sử dụng ma pháp cũng không chừng.

Đang đánh nhau mà tự nhiên lồi đâu ra quả cầu lửa nào đấy xuất hiện bất thình lình thì.. tạch.

"Trận này trông không được tốt cho lắm, nhất là bọn cầm trượng đó."

"Vậy ta nên giết chúng trước nhỉ."

"Không, lần này anh muốn giết hết chúng trong 1 lần."

"Vậy là ta sẽ sử dụng nó?"

"Đúng, đồng bộ nào."

Trong cái rừng goblin này việc nói chuyện bình thường thôi cũng không có thời gian rồi, nhưng điều này trở nên khả thi khi mọi đòn công kích của địch đều bị Teria dễ dàng chặn đứng.

Nhưng tụi bây ăn hiếp Teria như thế là đủ rồi đấy chuẩn bị ăn hành đi.

Tôi hiện đang trong trạng thái đồng bộ nên.. xác định đi ha.

Tôi quyết định sử dụng chiến thuật giống như lần đánh với bọn xúc tu, nhưng, lần này tôi không muốn phải di chuyển nhiều.

"Rồi thì, [Electric Ball]"

Lần này tôi không tạo ra từng cái một nữa thay vào đó tôi đã tạo ra cùng lúc vô vàn Electric ball trên không trung và gửi chúng đến những nơi khác nhau, vì tôi không cần phải né mấy đòn tấn công gắt như lần trước nên bây giờ tôi chỉ cần đứng một chỗ thôi không cần phải di chuyển làm gì cho tốn calo.

"Xém tí quên, Teria em tạo ra 1 mái vòm bắng đất bao xung quanh mình đi."

"Còn anh?"

"À, anh không cần nó đâu."

"Rõ rồi, em làm đây."

Sau khi xác nhận Teria đã tạo mái vòm thì tôi bắt đầu triển khai kích hoạt vụ nổ.

"[Thunder Create] - [Electric control]"

Cũng như lần trước sau khi tôi kích hoạt combo thì vụ nổ dây chuyền xuất hiện nướng chín hết đám goblin.

Hiển nhiên vụ nổ này hoàn toàn không có ảnh hưởng gì đến tôi cả, nhưng Teria thì khác nên tôi phải kêu em ấy tạo mái vòm làm biện pháp bảo hiểm.

Giờ chỉ còn việc ngồi đợi tụi nó bị nướng chín hết thôi.

*

"Cuối cùng cũng xong, em ra được rồi đó Teria."

Sau khi tôi xác nhận tình hình thì tôi thoát khỏi trạng thái đồng bộ và kêu Teria ra.

"Mn~~Xong rồi à."

"Đám này bị giật khét nghẹt luôn, ghê thật."

"Đúng là ghê thật."

Lúc trước vì gấp quá nên tôi không để ý nhưng chứng kiến cảnh tụi goblin bị giật như thế nhìn nó cứ creepy sao sao ấy.

"Vậy chúng ta đi tiếp chứ?"

"Ờ đi tiếp thôi, đống xác này bị cháy ghét rồi nên cũng chẳng còn giá trị gì khi đem bán cả."

Bỏ qua đống xác goblin chúng tôi tiếp tục tiến bước, nhưng khi đi vào sâu hơn thì lối đi đã được chia làm 3 hướng.

"Chúng ta nên chọn lối nào đây?"

"Mn~~em cũng không biết."

"Anh quyết định đi."

Coi bộ khó rồi đây, nhưng cũng không khó lắm vì trước sao gì tôi cũng phải khám phá hết chỗ này thôi, với lại đi thám hiểm mà biết trước hết chuyện gì sẽ xảy ra thì đâu còn gì là thú vị nữa.

* * *

Như mọi lần mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 14: Vua Goblin xuất hiện

Vì hiện tại có đến 3 hướng cần phải khám phá nên thay vì ngồi thắc mắc nên đi lối nào thì cứ chọn đại một lối mà đi thôi.

"Vậy thì lối bên trái trước."

Tôi quyết định sẽ đi từ trái sang phải, không biết thứ gì đang đợi phía trước nữa đây, lâu rồi tôi mới có cảm giác phấn khích như đang chơi game thế này.

Sau khi bước vào lối bên trái được vài phút và hiển nhiên trong vài phút đó bọn goblin không quên được việc ghé thăm chúng tôi, cái cảm giác này thật.. ức chế sao đâu ấy, trường hợp này giống như những lúc đi vào hang nhưng lại quên mua max repel kết quả là cứ gặp phải wild pokemon liên tục vậy.

Thiệt luôn chứ, cho tôi 2 chữ bình yên không được sao.

"Nơi này là?"

"Chỗ này như bãi rác ấy."

"Mn~giống thật."

Mấy ẻm nói vậy cũng không sai nhìn nơi này như bãi rác ấy, chúng tôi tìm thấy một địa điểm rộng rãi nhưng lại um tùm hơn nhiều so với những chỗ khác, trông nó khá giống 1 căn phòng, nhưng tại sao lại có căn phòng như cái bãi rác tồn tại được hay thiệt, nói là bãi rác cho dễ nghe thôi chứ thực chất nó còn tệ hơn.. thật sự tôi không biết có đang bôi nhọ hai từ bãi rác hay không ấy chứ.

Bãi rác thì bãi rác nhưng tôi vẫn phải lục coi có gì trông này không, mà.. nếu có thì tuyệt thật nhưng nếu thật sự không có cái gì trong đống này ngoài rác thì bản thân tôi cũng phải xui xẻo lắm.

*GOAHHHHHHHHHHHH*

"Thôi nào, tới cả lục rác mà cũng bị làm phiền à."

"Fu~Fu~để em xử nó cho."

"Mn~em cũng vậy."

"Hửm.. 2 em nói vậy chỉ vì không muốn chạm vào cái đống này thôi đúng không?"

"Làm gì có."

"Mn~Elei nói đúng đó."

"Hmm.."

Tôi lườm 2 ẻm trong sự nghi ngờ, nhưng hành động vừa quay đi vừa trả lời của 2 ẻm thôi cũng đủ để hiểu rồi.

Cơ mà nó biết lựa thời điểm xuất hiện thật đó.

"Vậy chúng em đi đây."

"Haizzz, nhớ cẩn thận đó."

Nói xong 2 ẻm phóng đi như tên bắn, con gái thật sự ghét làm mấy chuyện này nhỉ, mà khoan, không muốn lục rát nhưng đi giết chóc thì được à.. mà thôi bỏ qua đi.

Cạnh đó thì cái thứ vừa mới xuất hiện trông cũng chẳng giống 1 con hobgoblin bình thường chút nào, nó to hơn và có màu đậm hơn con binh thường.

"Có lẻ nó là loài đặc biệt, mà, dù gì thì nó cũng làm gì có cửa với 2 người họ."

*

*GOAHHHH*

"Gầm mãi thôi, căm miêng lại ngay cho ta."

*Ầm*

Elei mở màn bằng cách tạo một tia sét từ trên giáng xuống, nhưng chưa dừng lại ở đó, theo đó là vô vàn [Thunder spear] và [Stone spear] liên tục lao tới, ai lãnh trọn đòn này cũng phải tạch thôi, nhưng con hobgoblin đó lại không nghĩ vậy, nó đã lĩnh trọn combo của Elei và Teria nhưng vẫn còn đứng vững như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Mn~Trâu đó."

"Không ngớ đóa."

*Goahhhh*

Có vẻ như con hongoblin này rất biết tận dụng cơ hội để tấn công, trái lại thân hình đồ sộ của nó là một tốc độ rất đáng kinh ngạc, nó dùng tốc độ đó để lao đến Elei và Teria.

Nhưng nói về tốc độ thì Elei cũng không kém cạnh đâu, em ấy dễ dàng tránh nó và sẵn tiện bồi thêm một cú đâm cực mạnh vào chân.

*GAHHHHHHHHHHHHHHH*

Vì cú đâm đó nên khi chưa kịp tiến đến chỗ Teria thì đã nằm lan lóc trên đất rồi.

Tận dụng cơ hội đó Teria dùng găng tay sắt của mình đấm nó bay lên cùng lúc dùng luôn [Sand Coffin] và nghiền nát con hobgoblin đó.

Khi nó rơi xuống cùng với cơ thể không còn tí lành lặn nào thì lại bị Elei cho vài thương vào khắp mọi nơi làm cho cơ thể vốn đã không lành lặn giờ lại thêm phần không lành lặn hơn trước.

Nhưng phần làm ngạc nhiên nhất chính là nó vẫn còn sống sau mấy cú đó, nhưng nó lại không thể nhúc nhích vì cơ thể đã nát bét rồi.

"Vẫn còn sống kìa."

"Mn~trâu thiệt đấy."

"Vậy tiễn nó thêm một đoạn nữa nào."

"Đồng ý."

Sau khi trải qua cuộc hành hạ dã man thì cuối cùng bé hobgoblin cũng trút hơi thở cuối cùng của mình.

Máu S của 2 người họ lại được nâng lên một tầm cao mới, trong khi đó tôi lại không hề biết về sự tình này.

*

"Bọn em quay lại rồi đây."

"Oh, mừng trở về, vẫn chưa được 10' mà, bộ nó dễ chết lắm à."

"Mn~nó trâu lắm."

"Nhưng đánh với nó đã tay lắm cơ."

"Riêng anh lại cảm thấy tội giùm cho nó."

Cả 2 đều đang cười toe toét từ lúc đi về cho đến giờ.

Từ đó suy ra họ đã thật sự hành con hobgoblin đó cho đến khi thõa mãn đây mà.

Đáng sợ vãi, không lẽ tôi đã vô tình đánh thức thêm tiềm năng máu S trong người họ rồi sao?

Nếu đúng thật là vậy thì tình hình đang hết sức nguy hiểm, một giọt mồ hôi ớn lạnh vô tình chảy trên má tôi.

"Bên cạnh đó thì, đống rác khi nãy đâu hết rồi?"

"Mn~biến đâu hết rồi?"

"Ở trong này này."

Tôi chỉ vào cái vòng tôi đang đeo.

"Trong đó sao?"

"Uhm, anh thật sự cũng không muốn đụng vào đống đó đâu, nên.. anh gom hết vào đây luôn."

"Vậy là anh cũng giống tụi em à."

"Hoh, không phải lúc nãy mấy em còn chối sao?"

"Quan trọng hơn là trong đống đó có gì đáng giá không?"

"Em bơ luôn à, mà thôi, trong này cũng có kha khá đồ quý đó chứ."

Tôi mở danh sách lên cho mọi người cùng xem, trông cái đống này thật sự là ngoài dự kiến của tôi, ngoài lớp trên là rác ra thì phía dưới toàn là báu vật, vàng, vật phẩm, quần áo, vũ khí, ngay cả những lọ potion cũng có nốt, cứ như tôi vừa vớ được mỏ vàng vậy.

"Ara, bọn goblin này cũng có nhiều món đáng giá quá chứ."

"Anh nghĩ chắc chúng lấy từ những người mà bọn chúng tấn công đây mà."

"Mn~nhiều thế này sao?"

"Số lượng bọn chúng thì các em cũng biết rồi đấy, thế nên số lượng này cũng bình thường thôi."

"Vậy đây hẳn là phòng cất chiến lợi phẩm của tụi nó rồi."

"Uhm, anh cũng nghĩ vậy, có lẽ tên mà bọn em giết lúc nãy là người canh giữ chỗ này."

"Bảo sao nó lại trâu hơn mấy con khác."

"Anh nghĩ bọn em sẽ không cho nó nguyên vẹn đâu.. nên sang phòng tiếp theo thôi."

Chúng tôi quay sang cái tiếp theo.

Ngạc nhiên hơn là trên đường đi lại không có em nào đến hiến máu nhân đạo cả, cùng lắm thì lâu lâu chỉ có vài ba con hobgoblin ra chặn đường thôi.

Không lẽ chúng nó bị giết hết rồi, mà cũng phải thôi, tụi tôi cũng đã cho cả ngàn con lên bảng đếm số rồi còn gì.

"Cứ như vừa mới thanh trừng được một trong những thứ làm cho thế giới ô uế ấy nhỉ Teria."

"Đúng ồi Elei."

"Mấy em ghét goblin lắm nhờ?"

"Hiển nhiên rồi, chúng là thứ không đáng để sống trên đời, anh hãy thử nghĩ đến những chuyện chúng làm xem, có cái nào được coi là tốt không?"

"Mn~không ý kiến."

"Cũng phải ha.."

Mà tôi hiểu cảm giác của mấy ẻm, đàn ông bị bắt thì cùng lắm chỉ bị giết thôi, nhưng còn phụ nữ thì lại bị chúng hành hạ không thương tiếc, nghĩ kĩ lại thì chúng cũng không đáng sống lắm.. chắc vậy.

Goblin thường sẽ rất yếu khi đi một mình nhưng khi chúng tập trung thành bầy thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, thế nên để ngăn ngừa chuyện đó thì sẽ có 1 nhiệm vụ nào đó về thảo phạt goblin xuất hiện khi bọn chúng tập trung lại quá đông, hay chỉ là tôi nghĩ vậy, nơi này cũng phải hơn 1000 cá thể goblin mà lại hiển nhiên tồn tại như này, không phải điều đó rất lạ sao? Hay là do bọn chúng quá đông nên người dân của thế giới này không làm gì được chúng, khoan đã, nếu thật sự là vậy thì không phải tôi đang làm chuyện đó giùm cho họ sao.

Tôi thật sự rất ghét mấy chuyện làm không công nhưng vì lần này tôi được cả kinh nghiệm và một đống tiền nên tiện thể dọn giùm luôn cũng chẳng sao.

"Anh có ngửi thấy mùi gì đó hôi hôi không."

Nghe Elei nói tôi hửi thử, kết quả là tôi ho sặc sụa vì cái mùi nó quá kinh khủng.

"Cái mùi éo gì mà kinh khủng vậy trời."

"Mn~Kinh quá."

"Hmm~nghe như mùi xác chết ấy."

"Xác chết.. à là đống đó à."

Thứ phía trước đã giải thích cho toàn bộ cho cái mùi hôi hám này.

Phía trước chúng tôi là rất nhiều xác chết phụ nữ đang nằm la liệt trên mặt đất, những cái xác này đều có một điểm chung là đều khỏa thân, bầm dập, được rưới lên những thứ chất dịch trắng đục, nhiều cái xác trông còn thảm hơn nữa, ai nhìn thấy cảnh này cũng phải thấy xót xa giùm cho những người phụ nữ xấu số này.

"Ư, thật tàn nhẫn."

"Không ngoài dự đoán mà."

"Dù gì thì đây cũng là hang goblin mà"

Phải chứng kiến cảnh này, không ói cũng là tốt lắm rồi nói chi đến chuyện giữ bình tĩnh.

"Không thể để họ như này được, chôn họ thôi nhỉ, nhờ em đó Teria."

"Mn!"

Teria chỉ gật đầu và điều khiển đất đấp lên mấy cái xác.

Riêng phần Elei thì tôi cũng cảm thấy được là em ấy đang nóng máu tới nhường nào rồi, cũng phải thôi ai mà không có phản ứng đó khi chứng kiến cảnh này chứ.

"Elei em không sao chứ."

"À, em không sao đâu, anh đừng quá lo."

"Vậy thì tốt, ngay khi Teria xong việc thì chúng ta tiếp tục được chứ?"

"Vâng."

Em ấy chỉ đứng đó suy nghĩ vu vơ gì đó, không biết có sao không nữa, lo thật đấy.

*

"Mn~em xong rồi."

"Uhm, cảm ơn em, vậy ta đi thôi."

"Uhm."

"Mn."

Teria và Elei có vẻ như mạnh mẽ hơn tôi nghĩ nhiều, hay là do những người đó không liên quan gì đến họ và những cảm xúc chỉ dừng lại ở mức thương cảm thôi, theo như nét mặc của họ bây giờ thì chắc sẽ ổn thôi thế nên tập trung vào chuyện chính nào.

Chúng tôi tiếp tục hướng tới nơi cuối cùng, khác với 2 hướng trước đó lối đi của nơi này dài hơn nhiều và lượng goblin tập kích cũng nhiều không kém.

"Anh có linh cảm xấu về việc này."

"Ara, thật trùng hợp là em cũng vậy."

Vậy là Elei cũng có cùng suy nghĩ giống tôi, con đường này giống như đang dẫn tới boss room ấy, với sức mạnh của tôi hiện giờ không biết có thể cân được con boss đó không nữa.

.

"Thiệt sao?"

Sau vài phút đi bộ chúng tôi bắt gặp căn phòng cùng với cánh cửa rất lớn trên đó, nhìn bề ngoài thôi cũng đủ hiểu nó không giống với mấy cái còn lại rồi, đây chắc chắn là boss room.

"Mấy em sẵn sàng đi chúng ta chuẩn bị đánh boss đấy."

"Luôn sẵn sàng."

"Anh nên lo cho bản thân mình thì tốt hơn."

Tôi cười trừ và tiến vào trong căn phòng.

*GOAHHHHHHHHHHHHHHHH*

Thứ đang chờ chúng tôi đang ngồi trên chiếc ghế khổng lồ nằm ở giữa phòng không phải thứ gì khác ngoài Goblin.

Nó to và cao hơn tất cả những goblin mà tôi từng gặp, vũ khí nó sử dụng là một cây rìu chiến khổng lồ nhìn thôi cũng hiểu sức công phá của nó ghê gớm tới mức nào rồi, ngoài ra trên đầu nó còn có cả một vương miện làm bằng vàng đang trị vì trên đó, cái sát khí mà nó toát ra cũng khác hẳn với bọn hobgoblin, không nghi ngờ gì nữa đây chắc chắn là boss rồi.

"Vua Goblin đây sao?"

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 15: Đối đầu

"Được rồi Elei Teria lên thôi."

Cả 3 chúng tôi cùng lúc xông tới theo 3 hướng khác nhau.

Gồm tôi ở giữa, Elei bên cánh trái, Teria bên cánh phải cùng lúc áp sát con king.

Thấy tôi áp sát, con king cũng không đơn giản mà chỉ đứng đó chịu đòn, nó lợi dụng thân hình đồ sộ của mình để tấn công tôi bằng cây rùi trên tay nó khi tôi chưa vào tầm đánh của bản thân, đòn tấn công của nó rất nhanh và mang đầy sát thương nhưng rất may tôi đã suýt soát né được trong gang tấc.

Vì tôi đã né được cú chặt nên nạn nhân của cây rìu đó đã đổi thành mặt đất phía dưới, mặt đất bị biến dạng hoàn toàn thậm chí có vài vết nứt lan đến chỗ tôi đứng luôn, may mà tôi không bị dính cú đó không thì chuyển sinh lần 2 luôn rồi.

"Không được bắt nạt Chelto."

"Đúng, người có quyền bắt nạt anh ấy chỉ có ta mà thôi."

"Ôi!"

Từ 2 phía Elei hóa thành dòng điện lao đến với tốc độ không tưởng, còn Teria thì đang trong trạng thái Skin Break cũng đang lao đến như tên bắn.

*GOAHHHHHHHHHHHH*

2 đòn tấn cùng lúc đánh vào 2 bên sường của con king khiến nó phải la ó âm ĩ.

Nhưng cũng vì thế nên nó đã tức lên và quơ rìu một cách loạn xạ khiến cho Elei và Teria bất giác phải rút lui.

"[Thunder Spear] – [Stone Spear]"

Chóp lấy khoản khắc bực tức đó tôi tạo ra khoản 20 cây spear lao tới con king đang bực tức phía trước.

Khoản khắc 20 cây spear va chạm vào người con king một vụ nổ đã xảy ra, sóng xung kích bật lại một cách kinh khủng thậm chí nó lan tới chỗ mà tôi đang đứng.

Tôi nhớ uy lực lúc đầu của mấy cây spear này đâu có kinh khủng vậy đâu ta. Chắc do lv tôi cao hơn lúc trước nên mới thế.

"Anh xử được nó chưa?"

"Anh nghĩ là chưa đâu, boss thì làm gì dơn giản vậy."

*GOAHHHHHHHHH*

"Đó thấy chưa."

Con king gầm lên một cách đinh tai, sóng xung kích từ tiếng gầm của nó thậm chí còn thổi bay luôn lớp bụi bậm do đòn đánh của tôi gây ra.

"Như anh nói nhờ, phiền phức thật đấy."

"Haiz, đánh tiếp thôi."

Chúng tôi chưa kịp di chuyển thì nó đã ra tay trước, con king nhảy lên cao và vổ cây rìu to tướng của nó xuống đất tạo ra sóng xung kích cực mạnh đánh vào chỗ chúng tôi.

Nhưng Teria cũng không phải chỉ đứng đó chơi, ngay khoản khắc con king vẫn còn lơ lửng trên không thì em ấy đã tạo ra bức tường đất cực kì vững chắc trước mặt chúng tôi rồi.

*ẦMMMM*

Và khi sóng xung kích va chạm vào bức tường một âm thanh inh trời vang ra, theo sau đó bức tường đất cũng vỡ tan tành luôn, nhưng nó cũng đã chặn đứng hoàn toàn sóng xung kích của con king nên chúng tôi không bị thương tẹo nào.

Sau khi bức tưởng bị vỡ nó bồi thêm vài vết chém không khí bằng những cú chặt từ cây rìu.

Thấy những lưỡi dao gió đang lao đến chúng tôi mỗi người một hướng né nhũng lưỡi dao gió đó trong gang tấc, mặc dù tôi là người phản ứng chậm nhất nhóm nhưng vẫn may mắn né được.

"Đỡ này."

Teria đánh mạnh xuống đất tạo ra một xóng xung kích cực mạnh phá nát cả mặt đất theo 1 đường thẳng tiến đến chỗ king đang đứng.

Tuy đòn đánh đó rất mạnh nhưng cá thể tên king này dễ dàng chặn lại với cây rìu của mình. Trời ạ cây rìu đó khốn nạn còn hơn tôi tưởng nữa.

"Không thể để nó yên như vậy được."

Chóp lấy khoản khắc nó vẫn chưa hoàn hồn trước đòn đánh lúc nãy, chúng tôi lại tiếp tục xông lên tân công nó.

"[Electric Buff]"

Lần này tôi dùng luôn [Electric Buff] để tăng sức công lẫn nhanh nhẹn cho bản thân.

Tính luôn tôi thì bây giờ có 3 đòn tấn công cực mạnh đang lao đến với 3 hướng khác nhau, tôi tin chắc rằng nó sẽ trụ được sau đòn này nhưng ít nhiều gì thì chúng tôi cũng sẽ làm cho nó yếu đi được phần nào.

*GOAHHHHHHHH*

Lại một lần nữa con king phải kêu lên vì cơn đau thấu trời của mình, nhưng tụi tao không có ý định sẽ dừng lại chỉ vì mầy cảm thấy đau đâu.

"Teria hất nó lên không trung đi."

"Vâng."

Teria ngay lập tức tạo ra một cột đá khổng lồ hất con king từ dưới mặt đất lên không trung.

"Elei"

"Vâng"

"Được thêm luôn cú này luôn. [Electric Spear] – [Stone Spear]"

Cùng lúc Elei tạo ra một con rồng sấm khổng lồ từ trên không trung lao tới con king, nhưng như vậy thì vẫn còn nhẹ nhàng chán nên tôi góp vui bằng cách tạo thêm vài chục Electrich Spear + Stone Spear cho nó đủ bộ.

*GOAHHHHHHHHHHHHH*

Các đòn đánh tụ lại một điểm tạo ra sóng xung kích còn dữ dỗi hơn cả lúc nãy, nó gần như khiến tôi không thể đứng vững nhưng tôi đã không ngã.

Nếu ngã bởi chính đòn đánh của bản thân thì mất mặt lắm.

Nhưng đời nó éo như tôi muốn, khi king rơi xuống mặt đất phía dưới đã tạo ra dư chấn, trong một phút giây không để ý mông tôi đã hôn đất rồi.

Chết tiệt xấu hổ chết đi được, nhưng vẫn còn cứu chữa được, cứ đổ lỗi cho lần đầu chiến đấu là ok.

"Trông anh thảm hại thật đó."

"Đừng nói vậy chứ, dù gì thì đây cũng là lần đầu anh đánh boss mà."

"Ara, anh đang cố tạo ra một lí do để làm bớt đi sự xấu hổ của mình à."

"..."

Sao em ấy biết hay thế, quả nhiên không thể đùa được với Elei mà.

"Mà thôi kệ, anh đứng lên trước được không? , trận chiến vẫn chưa kết thúc đâu đó."

"Được rồi mà."

Đúng như Elei nói trận chiến vẫn chưa xong nên không thể thư giãn được, do đó tôi vội vã ngồi dậy xem xét tình hình.

Nói là xem xét tình hình nhưng khói bụi như này thì làm sao biết được nó còn sống hay đã chết rồi chứ.

Để chắc ăn tôi tạo thêm vài chục trái Electric ball trên vị trí con king rơi xuống lúc nãy, nếu nó còn sống thì cho nó ăn đủ luôn.

"Như vậy là không được."

"Mn~không được."

"Không được? , nói trước là anh không đánh với tụi này một cách sòng phẳng đâu đấy."

Kêu tôi đánh sòng phẳng với tụi goblin này là không thể, ban đầu tụi nó toàn lấy đông hiếp yếu lại còn sự trâu bò một cách vô lí của con king này nữa chứ, nên nếu kêu tôi đánh một cách minh bạch thì câu trả lời sẽ là NO ngàn lần cũng không.

"Ai kêu anh đánh sồng phẳng?"

"Bộ.. không phải sao?"

"Ý tụi em là chỉ vậy thôi thì không đủ."

"Hẩy?"

"Mn~Đúng ồi, ít ra anh phải tạo thêm vài trăm trái Electric Ball + vài trăm [Thunder spear] với [Stone Spear] nữa mới đúng."

"Teria nói quá đúng, chỉ trách anh qua nhân từ thôi, để đó cho tụi em hành nó."

"À.. uhm."

Cả Elei lẫn Teria đều đang cười một cách rất đáng sợ và tỏa ra một aura giết chóc khiến ai nhìn vào cũng không dám lại gần.

Trước cảnh tượng đáng sợ đó tôi vô thức đổ mồ hôi hột và im lặng cười trừ.

"Cùng làm nó hoành tráng lên thôi Teria."

"Mn~triển thôi."

Như những lời 2 ẻm nói, Elei tạo ra hàng trăm trái Electric Ball với kích cỡ gấp vài chục lần với mấy trái tôi tạo ra, nhưng chưa dừng ở đó em ấy còn tạo thêm vài trăm cái Thunder Spear với kích cỡ không thua kém mấy quả Electric Ball và kèm thêm 5 con lôi long như quà bonus.

Còn về phần Teria thì số lượng chông đất và stone spear không kém cạnh gì so với Elei, tiện thể em ấy cũng tạo luôn vài cục đá tảng lơ lửng trên không, mấy cục đá tảng này nhìn thôi cũng đủ biết nó dễ dàng đè bẹp một người bình thường như nào rồi.

Mấy ẻm thật sự không biết quá tay có nghĩa là gì, dính cú này chắc tới xác cũng không còn luôn quá, thế thì làm sao lấy xác nó bán được đây.

Cuối cùng khoản khắc mà mọi người chờ đợi cũng tới màn khói che mắt tầm nhìn đã vơi đi, để lại trong đó là một thực thể mang tên Vua Goblin không còn lành lặn như lúc đầu nữa, tả tơi nhưng vẫn đứng được và trên hết là nó vẫn còn sống.

Thành thật chia buồn cho sô phận đau khổ này của thí chủ nhưng hãy ra đi thanh thản nhé.

Ngay khoản khắc đó vô vàn những thứ được cho là nguy hiểm đồng loạt lao xuống và mục tiêu của chúng thì ai cũng cũng biết đó là cá thể mang tên Vua Goblin.

*ẦMMMMMMMMMMM*

Không phải nói dư chấn kèm với sóng xung kích nó để lại còn dữ dội hơn rất nhiều lần so với 2 lần trước, lần này thì tôi có té chắc sẽ không có ai ý kiến về nó đâu.

"Mấy ẻm thật sự đang tận hưởng nó sao.."

Hiện tại Elei và Teria đang mở to mắt theo dõi màn hành quyết của mình cùng với một nụ cười tự mãn trên môi.

Thật là, có mơ tôi cũng không dám tưởng tượng ra cảnh này luôn đó, nó creepy tới độ không tả nổi luôn.

*

Giờ cuộc hành quyết đã xong để lại tàn dư là xác vua goblin với vết cháy, đâm, xiên, bị nghiền nát, nói chúng là hoàn toàn không lành lặn, nhưng cũng thật mừng là xác nó vẫn còn, chắc do lớp đất đá đã che cho nó phần nào, thật sự tôi không muốn phải dính cái thứ hành quyết đó chút nào đâu.

"May thật đó, xác nó vẫn còn."

"Ara, vậy để em cho nó biến mất luôn."

"Dừng lại! anh cần nó để có thể đem đi bán."

Tôi vội vã ngăn Elei lại trong lúc em ấy đang chuẩn bị cho cái xác bay hơi luôn.

"Mn~để em."

"Tới em nữa hả Teria, dừng lại ngay cho anh."

"Tốt lắm Teria giữ chân anh ấy đi để mình làm cho."

"Thật tình mấy em bình tĩnh lại cho anh nhờ."

Sau vài phút chiến đấu cuối cùng mấy ẻm cũng vơi đi cơn cuồng sát được phần nào.

"Mấy em thật sự thích việc này nhờ."

"Em không biết anh đang nói gì nữa."

"Em thật sự không biết sao?"

"Hửm?"

Vẫn nghiên đầu không biết tôi đang nói về điều gì, thật sự là mấy ẻm biết nhưng cố tình không nói hay mấy ẻm không nhận thức được việc này nhờ, cái sau chắc chắn là nguy hiểm hơn rất nhiều lần rồi.

"Vậy.. cảm giác của mấy em ra sao khi hành con king khi nãy."

"Uhm.. phải nói sao nhỉ.. nó khá là vui không nói đúng hơn là cảm giác nó rất thỏa mãn."

"Còn em Teria."

"Mn~cũng na ná với cảm giác của Elei, phiêu lắm."

"Uhm.. anh hiểu rồi."

Xong, tôi chính thức khô héo lời thật sự không còn gì để nói luôn, thế nên tôi chỉ lảnh lặn đi thu xác nạn nhân của Elei và Teria mà không nói gì cả.

"Anh ấy bị sao thế nhờ?"

"Mn~không biết nữa."

Thử nghĩ đến chuyện một ngày đẹp trời nào đó tôi làm họ tức giận thì liệu xác tôi có giống như thế này không nữa, thật sự tôi nên cẩn thận hơn kể từ giờ.

Cuộc chiến giữa chúng tôi và Vua Goblin đã kết một cách tốt đẹp, tôi không mất đi cọng tóc nào nhưng cũng nhờ vậy mà tôi biết được máu S của 2 vị nữ hoàng này đã đạt đến một tầm cao mới.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 16: Dọn dẹp

Sau khi lấy xác con Vua Goblin xấu số đó xong tôi tiếp tục tìm kiếm xung quanh boss room xem có gì đặc biệt không, nhưng kết quả chỉ nhận được một đống đổ nát ngoài ra chẳng còn gì đặc biệt cả.

Boss room kiểu gì chỉ có cái ghế giữa phòng, gu thời trang khá lạ đấy.

Mà tụi nó dầu gì cũng là goblin mà trách làm dẹo gì, mà quan trọng hơn thì..

"Anh nghĩ mấy em nên tạm quay về nghỉ ngơi cho khỏe lại, còn chỗ này anh tự lo được."

"Anh chắc không đó, nhìn anh như muốn đuổi tụi em về ấy."

"Anh nào dám có suy nghĩ đó chứ, anh chỉ muốn tụi em được nghỉ ngơi một cách đàng hoàng sau chuyến đi farm cực khổ thôi mà."

"Thật không đó, em thấy nghi ngờ đó."

Đừng nghi ngờ anh thế chứ, lòng tốt của của anh không phải là giả đâu mà.

"Mà, nghĩ mới thấy anh làm gì dám có suy nghĩ đó trong đầu."

"Đó, em cũng vậy mà phải không?"

"Nhưng! Nếu anh dám nói dối thì anh cũng hiểu hậu quả ra sao rồi mà phải không?"

"Vâng! ngàn lần không dám đâu."

Elei nhìn tôi với khuôn mặt sắc lạnh cực kì đáng sợ. Này, đừng nhìn anh với ánh mắt đó chứ, em biết nó đáng sợ lắm không.

"Vậy chúng em về đây, có chuyện gì thì nhớ gọi chúng em ra liền đó."

"Uhm."

"Mn~bye bye."

"Oh, bye bye Teria."

Nói lời tạm biệt xong cả 2 cùng lúc hóa thành những hạt sáng trong không khí.

2 ẻm đi rồi thì tôi cũng không thể ở mãi chỗ này như vậy được, nhưng trước đó thì cũng nên kiểm tra bảng trạng thái trước đã nhờ.

Sau 1 ngày train cấp và hạ luôn con boss không biết tôi lên được lv bao nhiêu rồi.

"Mở bảng trạng thái."

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Chelto

Lv 56

HP: 2850

MP: 6000

Tấn công: 744

Thủ: 647

Nhanh nhẹn: 1120

Kháng: 512

Ability: Không

Skill: Thông thạo ngôn ngữ, Đấu thuật MAX, Thương thuật MAX

Ma pháp: Triệu hồi tinh linh-Đồng nhất tinh linh, Thunder Spear, Electric Ball, Electric Buff, Stone Spear, Ground Buff.

Danh hiệu: Người chinh phục mê cung

Saidai no Sogen

.

Danh sách tinh linh: Nữ hoàng tinh linh điện Elei, Nữ hoàng tinh linh đất Teria.

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

"Oh, lv 56 sao, vậy tăng thêm được 3 lv à."

Hôm nay tôi đã giết được số lượng kha khá goblin, cộng luôn con boss và chỉ tăng được thêm 3 lv.

Có lẽ sau lv 50 thì sẽ khó lv up hơn lúc trước hay chỉ do bọn goblon này cho ít kinh nghiệm quá, dù gì thì bọn này cũng là creep dành cho newbie mà, ngoài bọn hobgoblin ra thì mấy chú goblin bình thường phải nói là cực kì dễ đánh, dễ hành, dễ nhận biết và hiển nhiên cho rất ít kinh nghiệm.

Theo kinh nghiệm chơi RPG của tôi thì là vậy, nhưng có áp dụng cho thế giới này không là một chuyện khác nữa.

"Mà, với cấp này thì dễ thở hơn là chắc rồi, mục tiêu ban đầu cũng đâu phải là đạt được lv thật cao đâu."

Với lv này gặp creep tôi không sợ nhưng gặp boss thì phải nhờ đến Elei và Teria.

Gát chuyện lv sang một bên đã, hiện giờ quan trọng nhất là ra khỏi chốn này.

Cơ mà khoan, liệu còn em goblin nào còn sót lại không, đã giết thì phải giết cho hết không được để sót.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại tại sao bọn chúng lại tập trung ở khu rừng này nhiều như vậy.

Tôi vừa tìm kiếm xung quanh vừa suy nghĩ tại sao.

"Lời giải thích hợp lí nhất là sự tồn tại của con Vua Goblin đó."

Vì sự tồn tại của Vua Goblin nên mọi goblin tự nhiều nơi đổ về tập trung ở đây và sau khi đầy đủ lực lượng thì chúng sẽ bắt đầu xâm chiếm và tìm kiếm thức ăn ở mọi nơi.

Hiện tôi chỉ suy nghĩ được nhiêu đó thôi, nhưng nghe nó khá hợp lí đó chứ.

"Nhưng nếu đúng với những gì tôi suy nghĩ thì không phải tôi vừa vô tình vướng vào 1 rắc rối rất lớn sao."

Ngay từ lúc chưa đặt chân đến thế giới này thì tôi đã gặp nhiều phiền phức rồi, khi đặt chân tới đây thì lại xui xẻo vướng phải 1 dungeon nguy hiểm và khi ra khỏi dungeon thì lại gặp đoàn quân goblin.

Trời ạ tôi còn có thể xui hơn được nữa không, thật tình.

"Mà thôi cũng không sao, mặc dù xui nhưng vẫn sống tốt, thế nên tiếp tục tìm kiếm thôi."

Sau vài phút tìm kiếm xung quanh nhưng chẳng thấy gì nên tôi quyết định quay lại căn phòng chính giữa, vì nơi đó chứa toàn xác phụ nữ nên tôi không muốn lục lội nơi đó quá nhiều nhất là khi vẫn còn Elei và Teria đi theo.

Nhưng giờ không có Elei và Teria nên tôi có thể lục lội nơi đó thoải mái mà không có vướng bận gì.

"Nói gì thì nói chớ, khi nghĩ đến có 1 đống xác chết dưới chân mình thì cũng có phần hơi đáng sợ đó."

Mặc dù đáng sợ thật nhưng tôi cũng phải tìm thôi.

Tôi bắt đầu tìm kiếm xung quanh căn phòng đó và bất ngờ phát hiện được một lối đi được che đi bởi những bụi cây như một lối đi bí mật hay một cánh cửa ẩn.

"Nhìn nó cứ creepy sao sao ấy nhờ."

Mặc dù lối đi bí mật này khá tăm tối và hơi đáng sợ, nhưng những thứ nằm trong này thường rất hiếm nên đáng sợ thì đã sao miễn có item hiếm thì cứ vào.

Tôi tiến vào trong với tâm trạng nữa lo lắng nữa phấn khích, lo lắng sẽ gặp chuyện bất trắc, phấn khích vì bẩn thân sắp tìm được một item hiếm nào đó.

Nhưng cái cảm giác phấn khích đó của tôi nhanh chóng chuyển thành hụt hẩn.

Tôi đã đi tới điểm đến cuối cùng của lối đi và thứ tôi nhận được là một đám vài chục con goblin chưa trưởng thành, hay còn gọi là goblin sơ sinh.

"Mầy giỡn mặt với bố chắc."

Và thế trạng thái hụt hẩn của tôi bổng chốc hóa thành tức giận.

Chúng dùng cái chỗ này để giấu đi bọn goblin sơ sinh, nghĩ lại thì nó cũng có chút hợp lí vì căn phòng trước đó chứa đầy xác phụ nữ mà, đáng lẽ tôi phải suy nghĩ đến nó ngay từ đầu chứ thật tình.

"Thật tình, nên giải quyết đám này thế nào đây."

Tôi chợt nảy ra vài ý tưởng cũng ok.

Một là dùng [Thunder Spear] , mà như thế thì tốn mp quá nên bỏ qua.

Hai là cứ dùng thương hay găng tay sắt bụp chúng thôi, nhưng thế thì lại tốn calo quá nên pass.

"A! cái này được nà."

Tôi vừa chợt nhớ lại khoảng khắc Elei hành con Vua Goblin, tôi nhớ lúc đó Elei đã tạo ra rất nhiều quả Electric Ball to gấp nhiều lần của tôi.

Từ đó suy ra tôi không cần tốn quá nhiều mp vào mấy cây Thunder Spear hay tốn calo chạy lòng vòng làm gì, tôi chỉ cần tặng cho chúng trái Electric Ball cực đại là đủ rồi.

Sẵn tôi test luôn nó có thể to lên bao nhiêu là max.

"Mà nói đi cũng phải nói lại, tụi này không thèm cử động luôn nhờ."

Dù tôi đã đứng trong này được vài phút rồi nhưng chẳng có lấy một động thái nào cho là cử động cả.

Nói là sơ sinh nhưng cũng có vài con gần trưởng thành rồi đấy thôi, lạ thật, mà hơi đâu lo chuyện tầm phào làm gì, giết chúng thôi.

Tôi đưa tay lên trời và vận ma lực tạo ra một quả cầu điện tích trên không trung, cứ thế tôi tiếp tục vận thêm ma lực vào nó cứ mỗi lần tôi vận ma lực vào là nó cứ to lên gấp mấy lần trước đó.

"Vậy là không có kích thước max à, kích cở phụ thuộc vào mana, cũng ok đó chứ."

Cơ mà khoan nếu tạo ra một quả Electric Ball to bằng trái đất thì sao.. mà, làm gì có ai có lượng mp khủng tới vậy đâu, chắc vậy.

Làm gì có chuyện thế giới sẽ bị hủy diệt chỉ bằng một quả Electric Ball như thế chứ.

Suy nghĩ vu vơ cũng đủ rồi, tôi không thể làm trì trệ cuộc gặp mặt gia đình của chúng được, gia đình bọn chúng sẽ trách tôi mất.

Tôi hạ tay xuống một cách nhẹ nhàng và thứ theo sau cái hạ tay nhẹ nhàng đó chính là quả điện cầu cực lớn có thể xóa sổ hết goblin chỉ trong 1 cú chạm.

*GRAMMMM*

Như một tiểu hành tinh va chạm vào mặt đất, nó xóa sổ hết những gì được cho là tồn tại vài giây trước đó, cùng với dư chấn kinh người và sóng xung kích nó để lại cũng không thua kém gì cái dư chấn đó. Hiển nhiên tôi hứng trọn hết tất cả các hệ quả nó để lại, vì khoảng cách tôi đứng để tung chiêu có xa mấy đâu, nên rốt cuộc lăn lộn trên đất như đúng rồi.

"Đệch thật, lần thứ 3 rồi đấy."

Cái thể loại gì mà cứ té sau mỗi lần tung chiêu thế không biết, bực thật.

Tôi đứng dậy kiểm tra sự tình tuy vẫn còn bực bản thân.

"Xin thông báo tiểu hành tinh đã hạ cánh an toàn, xác nhận không còn dấu hiệu sự sống, teehee đùa thôi, nhưng đúng thật làm gì còn con goblin nào ở đây chứ."

Ờ thì lâu lâu tự kỷ một chút cũng không sao mà nhỉ, tôi chỉ muốn làm gì đó để quên đi cảm giác bực tức thôi.

Gì thì gì mặt đất chỗ này nhìn giống như bị một vật thể từ trời rơi xuống ấy, thế nên tôi nói như vậy cũng không sai, mà thằng làm ra nó là tôi chứ ai.

"Cơ mà tụi này không những chịch gái, phá hoại, giết người, cướp bóc mà còn sinh sản nữa sao? , uầy, có cảm giác bản thân vừa làm được việc tốt."

Nếu cứ để tình trạng này tiếp tục thì chắc chắn sẽ có thêm rất nhiều nạn nhân sẽ gặp cùng cảnh ngộ giống như những cái xác kia thôi.

"Trong này cũng chẳng có gì khác, biến khỏi chỗ quái này thôi."

Cuối cùng tôi cũng dọn dẹp xong hang ổ bọn goblin, dù không nhận được item nào quý giá cả nhưng bù lại tôi nhận được kha khá kinh nghiệm, còn cả đống xác trong cái vòng này nữa chứ, nếu bán chúng thì cũng được kha khá tiền đây, còn cả mấy chiến lợi phẩm của tụi nó nữa chứ.

Thu hoạch khá tốt, không uổng công chui vào tận đây để giết hết tụi nó.

Trong tậm trạng vui vẻ tôi tiến tới cửa ra cùng với dòng suy nghĩ nên làm gì tiếp theo.

"Trời ạ, cuối cùng cũng nhìn thấy được ánh sáng."

Vì nơi tôi vừa bước ra lúc nào cũng âm u, ánh sáng không thể truyền vào hết được, vì thế nên tôi cũng chẳng thể nào xác định được thời gian khi ở trong đó cả.

"Nhìn thì cũng phải giữa trưa rồi, nếu may mắn thì có thể bắt gặp thị trấn nào đó nếu mình nhanh chân."

Tôi tiếp tục tiến về phía Tây với mong muốn sẽ tìm được một thị trấn nào đó để nghỉ ngơi.

Tôi thật sự không muốn ngủ ngoài trời nữa đâu, mặc dù ngủ ngoài trời cũng không có vấn đề gì nhưng tôi vẫn muốn ngủ trong nhà hơn.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 17: Gặp gỡ công chúa

Hiện tại tôi đang phóng hết tốc lực về phía Tây tìm kiếm 1 hi vọng nhỏ nhôi sẽ kiếm được một thị trấn nào đấy.

Nhưng nếu thật sự không tìm ra thì tôi đành phải ngủ ngoài trời thôi chứ biết sao giờ.

Quả thật không gặp con goblin nào còn sót lại cả, từ lúc thoát khỏi hang ổ goblin tôi chỉ đụng phải sói rừng vài con quái vật lạ tôi không biết tên, tôi đã hoàn thành tốt công việc của mình nhỉ.

Nói thì nói vậy thôi, chứ tôi cũng tình cờ gặp được hang ổ của tụi nó thôi chứ công việc gì ở đây.. ha.. ha..

*Ken*

*GAHHH*

"Sao tự nhiên mình nghe tiếng tụi nó thế nhờ, chắc do đánh nhiều làm mình nghe thấy ảo giác đây mà."

Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng quen thuộc mà tôi đã nghe từ hôm qua tới giờ, đúng, là tiếng bọn goblin, nhưng nó lại phát ra đâu đó quanh đây, cũng có thể do tôi mê sảng tưởng tượng ra cũng không chừng.

*Ken*

*Kon*

*Goahh*

"Khoan đã nào, sao lại có tiếng gì đó xen lẫn vào thế nhờ, nghe như tiếng chém ấy, mà cứ đi xem thử đã nó cũng gần đây thôi mà."

Goblin + tiếng chém suy ra ai đó đang đánh với goblin đâu đây hoặc một trường hợp khác là họ đang bị chúng hành và chỉ đang cố thủ thôi.

Mà sao cũng được, lúc tới đó tôi cũng sẽ giết hết tụi nó thôi.

"Xin người hãy chạy đi, chúng thần sẽ giữ chân chúng."

"Nhưng.."

"Lối này thưa công chúa."

"Đừng kéo ta, ta có thể chiến đấu."

"Ngài muốn công sức của mọi người trở nên vô ích sao?"

"Nhưng ta không thể để mọi người như vậy được."

"Hime-sama mọi người đang dùng mạng sống của mình để bảo vệ người, ngài không được để cho công sức đó trở nên vô ích."

"Ư.. Được rồi.."

"Hmm tình hình có vẻ tệ."

Nhìn chung bên phía con người gồm 5 người ăn mặc như hiệp sĩ đang gồng mình chiến đấu mặc dù cả 5 đều đang bị thương, còn về phía goblin thì gồm 1 hobgoblin 8 goblin bình thường, nhưng còn bên 2 cô gái thì lại có 10 con goblin đang chờ sẵn phía trước.

Dù họ có chạy thì cũng vô dụng, nhưng nếu chiến đấu thì đâm ra vô ích, nhìn vào 2 cô gái thôi cũng đủ hiểu họ không thể chiến đấu được rồi, 1 người mang trên người bộ đồ những hầu gái thường dùng cũng có thể cô ấy là 1 hầu gái chiến đấu, nhưng nếu biết chiến đấu thì cô ấy phải ra tay nãy giờ rồi, người còn lại thì khoác lên người một bộ vấy lộng lẫy và trang nhã chỉ dành cho giới quý tộc, và hiển nhiên làm sao 1 quý tộc như thế lại có thể chiến đấu được chứ.

"Nhưng mình để lọt nhiều goblin vậy sao? , ha, cũng không sao.. nếu xổng rồi thì cứ giết thôi."

Tôi rút cây thương ra và ngay lập tức lao về phía 2 cô gái, ưu tiên người không biết chiến đấu trước và hiển nhiên cũng có 1 chút lady first trong đó.

Trước khi bọn goblin kịp đã thương 2 cô gái xinh đẹp đó thì tôi đã cho bọn goblin đứng gần 2 người đầu lìa khỏi cổ, trước khi bọn phía sau kịp hành động tôi xông lên làm gỏi hết chúng, bọn này còn không đáng để tôi khởi động.

Sau khi làm gỏi hết đám đó tôi kiểm tra xem 2 cô gái đó có bị thượng chỗ nào không, dù họ nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngơ ngác như vẫn đang xử lí dữ liệu vừa mới chứng kiến nhưng xem ra họ vẫn ổn cả.

Xác nhận họ vẫn ổn tôi tiếp tục lao về phía đám goblin còn lại.

Thật tình tôi không muốn phải gấp gáp như vậy đâu, nhưng nhìn đám hiệp sĩ này như sắp chết tới nơi vậy nên tôi không gấp cũng không được.

"Thật tình như thế mà gọi là hiệp sĩ sao?"

Tôi nói ra suy nghĩ chất chứa trong đầu từ nãy đến giờ và hiển nhiên nó chỉ vừa đủ để tôi nghe thấy thôi.

Tôi xông tới và chém con hobgoblin đang chuẩn bị làm gỏi anh chàng hiệp sĩ trước mặt nó thành 2 khúc, hiển nhiên anh ta cũng làm bộ mặt vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác.

Bỏ qua anh ta tôi tiếp tục công cuộc bán hành cho bọn goblin, và không hiểu tại sao bọn chúng liên tục mua hành của tôi mà không chút chống cự nào, do tôi nhanh quá hay do bọn chúng bị shock, mà dù tụi nó có đánh trả thì cũng đâu thay đổi được gì đâu.

Còn về phía mấy anh hiệp sĩ còn lại cũng ngạc nhiên và ngơ ngác không kém cạnh gì so với anh chàng đầu tiên.

Mà tôi cũng có quan tâm đến mấy tên hiệp sĩ này làm đéo gì đâu, nên họ có bị gì thì tôi cũng mặc, trừ phi tôi sẽ được ích lợi gì đấy khi cứu họ thì tôi luôn sẵn sàng, còn về tại sao bây giờ tôi lại cứu họ, chỉ vì một lí do đơn giản này thôi đó là tiện tay.

Tôi cất đi cây thương của mình và bắt đầu thu những cái xác đó lại, trong lúc tôi đang làm việc của mình thì cô gái quý tộc tiến về phía tôi.

"Cảm ơn anh đã giúp chúng tôi."

"À, không có gì đâu, tôi chỉ tình cờ đi ngang đây thôi."

"Nhưng dù vậy anh vẫn đứng ra giúp chúng tôi, thật lòng cảm ơn anh."

"Không có gì đâu, vậy tạm biệt."

"Ấy khoan đã, tôi tên là Reynessia Var Groudost tam công chúa của vương quốc Tsieina, anh có thể cho tôi biết tên anh?"

Vậy ra cô ấy là công chúa sao, dù biết cô ấy chắc hẳn là một quý tộc nhưng không ngờ lại là công chúa cơ đấy.

Giờ mới để ý cô ấy đẹp thật, mang một thân hình cân xứng cùng với cùng bộ ngực không thua kém gì so với Elei, mái tóc cam dài suôn mượt và đôi mắt xanh lá ống ánh đầy sức quyến rũ.

Nếu tôi không tình cờ bắt gặp chuyện này thì có thể cô ấy đã chiệu chung số phận với những cô gái xấu số trong cái hang goblin đó rồi.

"Tôi tên là Chelto, một lãng khách, hân hạnh được làm quen etou.."

"Gọi là Rey được rồi."

"Vậy thì Rey, cô đang làm gì ở chốn này thế."

"Tôi đang trên đường về lâu đài để diện kiến những vị anh hùng vừa được triều hồi cách đây không lâu, nhưng giữa đường thì bị tụi goblin này chặn đánh."

Hmm? , hình như tôi vừa nghe cái gì đó quen quen thì phải.

"Anh hùng?"

"Hể, cậu không biết sao? , vì gần đây ma vương đang bành trướng thế lực và đang trên đà xâm chiếm thế giới loài người, nên ba tôi đã quyết định triệu hồi anh hùng ra giúp sức."

"Hể.."

Anh hùng sao.. theo như những gì tôi biết thì mấy cái triệu hồi anh hùng như này đều không dẫn đến thắng lợi, thay vào đó anh hùng thường rất yếu và thường hay ATSM, nếu thật sự anh hùng mà họ triệu hồi là loại anh hùng đó thì thế giới này tiêu thật rồi.

"Sao vậy? , nhìn mặt anh cứ như chả thèm quan tâm luôn vậy."

"À, không có gì đâu, chỉ là tôi không có hứng thú với mấy anh hùng này cho lắm."

"Hể, là vậy sao."

"Mà bên cạnh đó thì tôi tưởng những hiệp sĩ bảo vệ cho công chúa thường phải lợi hại lắm chứ, nhưng đằng này bọn họ thậm chí còn không giết nổi tụi goblin nữa là sao."

"Cũng không thể trách họ được, trước khi đến đây chúng tôi đã bị bọn cướp mai phục, chưa kịp hồi sức thì tiếp tục đụng phải nhiều nhóm quái vật khác, nên họ kiệt sức cũng phải thôi."

Ra là vậy à, tôi cứ nghĩ trình độ của những hiệp sĩ của thế giới này thấp đến không tưởng chứ, thật mừng là bọn họ không như tôi nghĩ.

"Chắc phải cực khổ lắm nhỉ, tôi không ngờ là tụi goblin vẫn còn ngoài này dù đã giết nhiều như thế đấy."

"Ý cậu là sao?"

Nhìn cái mặt đó cũng đủ hiểu là đang muốn tôi giải thích đây mà, nói cho Rey biết cũng không sao tôi cũng đâu mất miếng thịt nào.

Và thế tôi kể cho Rey nghe về cuộc đi farm của tôi, nhưng ngoại trừ những chuyện liên quan đến Elei và Teria, tôi cũng không động tới mấy chuyện liên quan đến cái thảo nguyên đó luôn.

"Vậy đúng là nơi này đã xuất hiện vua goblin sao."

"Hờ?"

"À, tôi đã nói là gần đây quái vật xuất hiện rất nhiều phải không?"

"Uhm."

"Trong số đó cũng có vài vua goblin cũng đang lần lượt xuất hiện ở nhiều nơi, vì gần đây cánh rừng này đột nhiên xuất hiện rất nhiều goblin nên đã có giả định cho rằng vua goblin đã xuất hiện ở khu vực này."

Vậy suy đoán ban đầu của tôi đã đúng, vua goblin xuất hiện kéo theo bọn goblin ở nhiều nơi sẽ tập trung lại đây.

"Nhưng thật mừng khi nghe nói nó đã bị tiêu diệt, cậu thật sự rất mạnh đó."

"Cũng không đáng để nói đâu."

Thật ra Elei và Teria là 2 người làm nhiều nhất trong suốt trận đánh với con king nên tôi đâu thể cứ thế nhận hết vinh quang được.

"Anou.. thưa công chúa, người này là?"

"A.. à, ta quên mất, cậu ta tên là Chelto, một lãng khách tình cờ đi ngang qua."

"Tôi là Rika hầu gái riêng của công chúa, cảm ơn vì sự giúp đỡ của cậu."

Rika nhẹ nhàng cuối đầu xuống để cảm ơn tôi.

"Không cần phải cảm ơn làm gì đâu."

"Sẵn đây để tôi giới thiệu cậu với mọi người luôn."

Tôi cùng Rey tiến về phía nhóm hiệp sĩ, tôi thì chỉ đứng ngoài còn Rey thì lại gần hơn tôi để nói với đám hiệp sĩ điều gì đó tôi cũng không rõ nữa.

Một lúc sau Elei cùng với 1 tên trong 5 người hiệp sĩ tiến lại gần tôi.

Giờ nhìn kĩ mới thấy trông anh ta tơi tả như giẻ lau ấy nhờ, hồi nãy vẫn chưa nhìn rõ lắm nhưng giờ nhìn rõ rồi thì không biết phải nói gì luôn.

"Tôi đã nghe Reynessia-sama nói rồi, cậu là Chelto phải không, chân thành cảm ơn cậu vì đã ra tay cứu giúp chúng tôi."

Anh ta cuối đầu cảm ơn tôi, người này cũng được đấy chứ không phách lối như tôi nghĩ, vậy ra không phải tên hiệp sĩ nào cũng phách lối.

"A, anh không cần phải thế đâu, bên cạnh đó anh là?"

"Xin lỗi vì đã không giới thiệu, tôi là Dast đội trưởng đội hiệp sĩ hoàng gia."

Vậy ra là đội trưởng luôn cơ đấy, chắc 1 mình gánh team cũng khổ lắm nhờ, tôi nói vậy không phải là không có căn cứ, vì trong trận chiến vừa nãy tôi chỉ thấy được Dast đã thương được con hobgoblin thôi không những vậy anh ấy còn 1 mình đứng ra chiến đấu nữa chứ, suy cho cùng chỉ có Dast là thật sự chiến đấu trong đám đó thôi, không hiểu tại sao cái đám 4 người kia lại được chọn đi theo bảo vệ công chúa thế không biết.

"Vậy thì Dast anh cầm lấy lọ potion này và hồi sức đi ha."

Hiển nhiên tôi chỉ đưa cho Dast thôi còn 4 tên kia có bị gì thì tôi cũng mặc.

"Cậu không những cứu chúng tôi mà còn cho tôi thứ quý giá này nữa thật lòng cảm ơn cậu, nhưng thật sự hơi quá đáng khi nói câu này, cậu còn dư lọ potion nào không tôi muốn đưa cho 4 người bọn họ sử dụng nó."

"Anh thật sự muốn thế sao? , không phải họ đẩy hết cho anh trong trận chiến vừa rồi sao."

"Thật ra là chính bản thân tôi tình nguyện làm chuyện đó thôi, vì họ đã kiệt sức hết rồi, hơn nữa họ lại đang bị thương tôi không muốn họ đứng ra chiến đấu nữa."

Tốt với người khác cũng có chừng mực thôi thiệt tình, loại người này tôi vừa ghét nhưng lại vừa không thể ghét được thật là.

"Được rồi, cấm lấy đi."

Tôi đưa cho Dast thêm 4 lọ nữa và cứ thế anh ta đem đến cho 4 người đồng đội của anh ta.

Giờ suy nghĩ kĩ lại thì nếu họ sợ chết thật thì đã chạy đi từ đời nào rồi nhưng tất cả đều chọn ở lại, tính ra họ cũng không phải là dân sợ chết cho lắm, chắc vậy.

"Rey cô có 1 hiệp sĩ tốt nhờ."

"Cậu cũng nghĩ thế sao, dù gì thì anh ta cũng là 1 trong những người khiến tôi tin tưởng được mà."

"Hửm.."

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
15 ❤︎ Bài viết: 153 Tìm chủ đề
Chương 18: Người bạn đầu tiên

Tôi vừa chợt nhận ra một điều là chỉ còn 2 chúng tôi đang đứng ở chỗ này thôi, Dast thì đem thuốc cho đồng đội anh ấy còn Rika thì lại đi giúp Dast, vì lí do đó mà hiện giờ chỉ còn 2 chúng tôi ở đây thôi.

Thật tình tôi cũng không biết phải nói gì để phá vỡ bầu không khí im lặng này nữa.

"Vậy cậu có dự định sẽ đi đâu chưa, Chelto."

Trước khi tôi kịp nghĩ ra thứ gì đó để nói thì Rey nhẹ nhành hỏi tôi, tuy đã phá vỡ được sự im lặng nhưng sao má cô ấy lại có chút đỏ ấy nhờ hay là do cô ấy ngượng, mà bỏ qua đi.. tôi có dự định gì khồng à.. nói thật là tôi cũng chẳng có kế hoạch nào hết cả, tôi còn đang hi vọng sẽ gặp được một thị trận nào đó nữa mà, thế nên câu trả lời chắc chắn là không rồi.

"Tôi cũng không có dự định nào đặc biệt cả, vì tôi đến từ một nơi rất xa nên tôi cũng không biết gì về những phong tục hay đường đi ở đây hết."

"Vậy thì tuyệt quá, anh có thể đi cùng em như một người bảo vệ chẳng hạn, em cũng không muốn ép anh hộ tống em tơi thủ đô luôn đâu, chỉ đi đến Villea là được rồi và hiển nhiên em cũng sẽ trả công cho anh đàng hoàng."

Nghe tôi nói xong mặt Rey bổng dưng trở nên vui vẻ và tràn đầy sức sống sau đó cô ấy cứ hớn hở nói tiếp, bộ việc tôi không có dự định gì khiến em ấy vui đến thế sao? , nhưng nhìn cũng khá dễ thương đó chứ.

Nhưng ẻm muốn tôi làm vệ sĩ tạm thời à, nghe cũng có vẻ hấp dẫn, dù gì thì tôi cũng không biết đường đi, đây quả là 1 cơ hội tốt.

Nói gì thì nói chứ sao Rey đột nhiên lại bảo tôi không cần phải xưng hô với cô ấy một cách quá trang trọng làm gì thế nhờ, nãy giờ tôi có coi ẻm là một công chúa đâu.. nhưng nếu Rey đã muốn thế rồi không lý gì tôi lại xưng hô một cách quá trang trọng làm gì đúng không.

"Nghe cũng khá hấp dẫn đấy chứ."

"Vậy cậu đồng ý rồi phải không, có người mạnh như cậu trong đoàn thì khỏi phải lo gì nữa rồi."

Có thật là khỏi lo gì không đó, lỡ như gặp phải vài con boss chặn giữa đường thì tôi xin thua chỉ còn cách gọi Elei và Teria ra giúp thôi.

"Vậy cái nơi gọi là Villea đó cách đây bao xa?"

"Cỡ khoảng 2 ngày đi đường thôi cũng không xa lắm."

2 ngày mà gọi là không xa lắm, nhưng thế giới này làm gì có xe hay máy bay nên tính ra thì cũng không xa lắm, chưa kể đến việc đường đi không phải chỉ đơn giản là một đường thẳng chỉ cần đi tới là xong.

Nhưng tôi cũng khá may mắn đó chứ, nếu tôi không gặp được Rey thì làm gì có chuyện tôi tìm được hướng đi chứ.

"Vậy chúng ta đi luôn chứ?"

"Đợi bọn họ khỏe lại rồi thì chúng ta sẽ lên đường."

"Được thôi."

Vậy là vẫn phải đợi à, mà cũng không sao đứng đây nói chuyện với 1 cô công chúa xinh đẹp thế này tính ra cũng không tệ cho lắm.

Và cứ thế trong khi đợi nhóm hiệp sĩ nghỉ ngơi xong, tôi và Rey ngồi và tán dốc vài thứ linh tinh, nói là ngồi tán dốc với Rey nhưng chủ yếu là tôi ngồi nghe Rey than thở về những việc của 1 công chúa không được phép làm hay phải làm và cả những công việc rắc rối của hoàng gia nữa chứ.

Tôi tự hỏi là từ lúc nào mà mối quan hệ của chúng tôi đủ thân thiết để có thể nói chuyện và than thở về mấy vấn đề quốc gia thế nhờ.

"Uhm.. có ổn không khi nói với tôi mấy điều này."

"Không sao, tớ cảm thấy cậu là người có thể tin tưởng được với lại cậu cũng là người duy nhất tớ có thể than thở cùng mà."

Uhm.. vậy là sao chứ? , tôi chỉ mới vừa gặp em ấy vài phút trước và giờ em ấy nói có thể tin tưởng tôi sao, cô công chúa này có quá tin người không thế.

"Chỉ đơn giản thế thôi sao?"

"Uhm.. cũng có thể nói là cậu là người bạn duy nhất mà tôi có, chắc vậy."

Rey vừa nói vừa tỏa vẻ tươi cười và hồn nhiên như một đứa trẻ vừa tìm được một niềm vui mới vậy.

Bạn sao? , làm bạn với một công chúa có mơ thì tôi cũng không nghĩ đến việc này sẽ xảy ra luôn ấy chứ.

Mà nói đi cũng phải nói lại, cũng chính vì thân phận công chúa của mình mà cô ấy mới không có lấy một người bạn nào để than thở cùng cả, thế nên hiện giờ tôi đã trở thành người đó nhờ.

"Làm bạn sao? , hiển nhiên tôi sẽ không làm bạn với cô rồi."

"Hẩy?"

Tức khắc vẻ mặt vừa sốc vừa buồn xuất hiện trên khuôn mặt nàng công chúa xinh đẹp.

Tôi chỉ đùa thôi mà có cần phản ứng mạnh vậy không.

"Đùa đấy, hiển nhiên chúng ta là bạn rồi Rey."

"Mou~~cậu xấu lắm đấy Chelto."

Tôi nở nụ cười tinh nghịch và dịu dàng của mình cho Rey xem còn về phía Rey em ấy vừa phòng má vừa khóc và đánh vào tôi liên tục.

"Ha ha ha.. xin lỗi xin lỗi mà."

"Mou, tớ không tha cho cậu đâu."

Đúng là có hơi quá đáng thật nhưng cũng vì vậy mà ẻm mới nở được nụ cười tươi rối mà chắc hẳn chính bản thân cô ấy cũng chưa từng bộc lộ ra lần nào.

Cứ thế tôi tiếp tục ngồi nghe Rey kể lể và lâu lâu cũng chọc em ấy cho vui sẵn tiện đổi bầu không khí khi nó quá ảm đạm, giờ tôi mới hiểu tại sao Elei thích chọc tôi rồi, nó thật sự rất vui khi tôi không phải là người bị chọc.

*

Một tiếng đã trôi qua những hiệp sĩ cũng đã nghỉ ngơi xong chúng tôi tiếp tục chuyến hành trình.

"Nhìn công chúa có vẻ hạnh phúc."

"Uhm, hiển nhiên cuối cùng thì ta cũng có được một người bạn mà."

"Vậy thì tốt cho công chúa quá."

Vì một vài lí do nên tôi không ngồi trong xe ngựa chung với Rey được, trên chuyến đi này tôi vừa là bạn kiêm vệ sĩ cho công chúa nên tôi không thể cứ ngồi trong xe như vậy được, thế nên tôi đành phải đi bộ thôi.

Tôi đi kế bên cửa sổ của cổ xe ngựa nên Rey vẫn có thể nói chuyện được với tôi dù 2 người không có ngồi chung xe đi nữa.

"À đúng rồi, Rey, em có biết gì về cái thảo nguyên

Saidai no Sogen

Không?"

"

Saidai no Sogen

* * * không phải nó lại cái thảo nguyên rất nổi tiếng sao?"

"Uhm, đúng rồi em có biết gì về nó không?"

Tôi thắc mắc điều này lâu rồi, nếu như họ đi tới được đây thì chắc hẳn họ phải đi qua cái thảo nguyên đó, trừ phi là họ đi đường khác thôi.

"Uhm để coi, theo em biết thì người nào vô tình đi vào đó sẽ không thể kiếm được đường ra dù có làm cách gì đi chăng nữa."

"Cái đó thì anh biết rồi, nhưng còn điều gì khác ngoài nó nữa không?"

"À phải rồi, em nghe nói rằng nó có thể di chuyển nữa."

"Di chuyển?"

"Là thế này, nghe nói đã từng có 2 nhóm mạo hiểm giả muốn thách thức cái thảo nguyên đó, nhưng vì nhóm thứ 2 vẫn chưa chuẩn bị đồ đầy đủ nên nhóm thứ 1 đã đi thách thức trước và kết quả không ngoài dự đoán một thời gian sau họ không trở về nữa, vì thấy nhóm thứ 1 chưa quay về nên nhóm thứ 2 đã lên đường thách thức thảo nguyên nhưng khi đi đến thì thảo nguyên đó đã biến mất chỉ để lại một thảo nguyên bình thường thôi."

Điều này cũng tạm giải thích được lí do tại sao họ không bị vướng vào dungeon nhưng nó lại dẫn đến vấn đề khác, nó có thể di chuyển sao? Và làm cách nào để nhận biết được nó?

"Khoan đã, làm cách nào mà họ biết được đó có phải là cái thảo nguyên đó hay không?"

"Đơn giản thôi, anh chỉ cần nhìn vào loại cỏ trên thảo nguyên đó thôi."

"Cỏ?"

"Uhm chỉ duy nhất thảo nguyên có loại cỏ đó thôi, nếu em không nhầm thì nó tên là anfeidrol thì phải."

Không ngờ luôn đó, tôi chỉ nghĩ rằng nó là loại cỏ bình thường thôi.. ai ngờ đâu nó có cả tên luôn chứ.

"Đặc điểm nhận biết là nó chỉ có màu vàng và không thể bị cháy được."

Uhm.. nó còn được gọi là cỏ không thế, nghe như một item kháng lửa một cách hoàn hảo ấy, biết thế tôi đã lấy nhiều vào rồi.. tiếc thật.

"Ra là vậy."

"Mà sao tự nhiên cậu lại hỏi về nó thế, không lẽ cậu muốn chinh phục nó sao?"

"Không có gì đâu, chỉ là tớ đi phiêu lưu nhất định sẽ có vài lần đụng phải nó thôi, thế nên tôi muốn biết thêm thông tin để có thể tránh nó ra thôi."

Tôi cũng muốn nói là tôi đã chinh phục nó rồi nhưng liệu Rey có tin tôi không, với lại tôi không muốn quá nổi bật nếu như tôi nói ra thì thế nào bọn họ cũng sẽ liên tục hỏi tôi về cách thoát ra thôi, vậy thì phiền lắm nên pass.

Chỉ là tôi không ngờ nhất là nó có thể di chuyển thôi, mà nó di chuyển bằng cách nào nhờ, bí ẩn thật.

"Sướng nhỉ.. được đi phiêu lưu đây đó mà không bị gì trối buộc."

"Oh, nếu Rey muốn thì bỏ trốn và cưới tôi luôn là được rồi."

"Cậ- cậu nói cái gì vậy hả?"

Vừa nói xong mặt của Rey đã đỏ như gấc chín rồi, đễ thương thật đấy.

"Đùa thôi mà, cô không tin đó là thật chứ?"

"Mou~~đừng nói đùa mấy chuyện như thế chứ."

Phản ứng của ẻm vẫn như mọi lần tôi chọc, điều này không tài nào làm tôi chán được, nhưng không biết Rey có tin lời nói đùa đó không nữa.. mà thôi kệ.

"Xin lỗi xin lỗi."

"Nhìn cậu chẳng giống như đang xin lỗi chút nào hết đó."

"Oh, cậu nhận ra à?"

"Mou đừng trêu tớ nữa mà."

Đúng là trêu ẻm không tài nào chán được, phản ứng của cô ấy lúc nào cũng như tôi dự đoán nên việc trêu ẻm cũng trở nên vui và đễ dàng hơn, mà khoan không lẽ tôi cũng như Rey liên tục bị Elei chọc là vì lí do đó, nếu thật là vậy thì tôi nên suy nghĩ cách để đối phó thôi.

Chẳng mấy chốc thì trời cũng chuyển sang tối nên chúng tôi ngừng lại nghỉ ngơi và chuẩn bị cho buổi tối.

Điều khá ngạc nhiên là chúng tôi chẳng đụng phải nhóm quái hay băng cướp nào cả, một sự yên bình đến đáng sợ, hay đây chỉ là sự yên bình trước cơn bão thôi, nhưng nếu bọn quái xuất hiện thì tôi chỉ cận giết hết chúng là xong, no problem.

"Mấy anh sử dụng đống cá này luôn đi."

Vì thấy họ đang thiếu lương thực nên tôi đã lôi đống cá mà tôi đã bắt ra đưa cho bọn họ nấu nướng, trông họ có vẻ rất vui nhưng lại có phần hơi ngạc nhiên, sao thế nhỉ?

"Uhm.. Chelto-dono này, cậu lấy đống cá này từ đâu ra thế và chúng còn có vẻ rất tươi nữa như vừa mới được bắt lên vậy."

Vậy là họ ngạc nhiên vì chuyện đó à, bộ ở thế giới này không có ma thuật không gian hay kho đồ gì đó à.

"Tôi chứa trong cái vòng tay này, cái vòng này như một kho chứa vô hạn vậy đó."

Hiển nhiên giải thích ngắn gọn và dễ hiểu luôn là nhất.

"Không phải nó cực kì hiếm sao? , không thể tin là cậu có được nó đấy."

"Bộ thế giới này không có ma thuật không gian hay gì đó à."

"Cũng có vài người có, nhưng chỉ có những vị pháp sư bậc thầy mới có thôi."

Vậy có nghĩa là cái vòng tay này như một item ultra rare trong thế giới này rồi, phải cất giữ nó thật kỹ mới được.

Có thêm đống cá và nước của tôi họ đã có thừa lương thực cho cả đoàn nên cả đám đã cùng nhau đánh chén ngon lành mà quên luôn cả sự mệt mỏi.

Nhưng riêng phần Rey thì luôn được chuẩn bị đầy đủ không cần đến lương thực trợ cấp của tôi làm gì, nhưng không có ai trong đám hiệp sĩ dám lại gần và ăn cùng ẻm cả nên nhìn Rey khá cô đơn khi phải dùng bữa một mình.

Mà cũng phải thôi, vì không chịu nổi cảnh đó nên sau khi tán dốc vài câu với nhóm hiệp sĩ thì tôi tiến đến chỗ Rey để ăn tối cùng, khi thấy tôi đến dùng bữa thì nét mặt của em ấy đã trở nên vui vẻ trở lại và má lại có thêm chút đỏ nữa.

"Thiệt tình nếu muốn ăn tối cùng thì cứ việc nói ra thôi, đâu cần phải ngại làm gì, chúng ta là bạn mà phải không?"

"Uhm."

Nhìn Rey vui tới mức sắp khóc luôn vậy, có lẽ như làm một công chúa cao quý cũng không hạnh phúc như mọi người đã nghĩ.

* * *

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ và đóng góp ý kiến cho mình.
 
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back