Vì muốn xác nhận hiệu quả của thuốc, Tô Diệc tự lấy mình ra làm thí nghiệm, tự mình cảm thụ một chút. Kết quả đúng như tưởng tượng của cậu, cơn đau đã giảm bớt sau khi pha loãng nước. Với động vật nhỏ, chỉ cần một chút xíu nước sau khi pha loãng, liền có thể khôi phục miệng vết thương của nó. Sau khi vết thương lành lại, vết sẹo hoặc da chết trên da sẽ từ từ mờ dần. Trong quá trình này, vết thương sẽ hơi ngứa.
Tây Nặc Nhĩ nhìn Tô Diệc đổ nước vào trong bình gốm, hỏi: "Chính là thứ này đã cứu em sao?"
Tô Diệc nở nụ cười, nhận lấy cái bình từ trong tay Tây Nặc Nhĩ, sau đó đưa cho Đường Ngọc.
"Cái này cho cậu, để phòng lỡ có chuyện gì xảy ra."
Nói xong, Tô Diệc lại quay đầu nhìn về phía Tây Nặc Nhĩ, trả lời anh: "Đúng vậy, chính là thứ này."
Đường Ngọc nhìn bình gốm một chút rồi dùng nút gỗ đậy thật chặt miệng bình lại.
"Đây có tính là cậu đưa cho một lá bùa hộ mệnh không? Tôi nghĩ sau khi trở về, có thể làm thêm một số bình nhỏ đựng nước."
"Vậy cậu có thể đưa cho tôi nhiều một chút, xem như là quà đáp lễ cho tôi." Tô Diệc nhịn không được cười ra tiếng.
Lúc này, trời lại bắt đầu mưa.
Tô Diệc giúp đỡ lấy da thú quấn quanh người Đường Ngọc, sau khi hai người thu hết con mồi lại xong, liền bò lên trên lưng Tây Nặc Nhĩ.
"Có vẻ như trời sắp mưa, chúng ta đi tìm Kiệt La, sau đó nhanh chóng đuổi kịp mọi người." Tô Diệc nói, vươn tay giữ Đường Ngọc thật chặt, Tây Nặc Nhĩ lập tức bay về hướng Kiệt La rời đi.
Không bay bao lâu, bọn họ tìm thấy Kiệt La, Kiệt La đã tìm thấy rất nhiều trái cây.
Nhìn thấy Đường Ngọc trên lưng Tây Nặc Nhĩ, Kiệt La đột nhiên có chút khó chịu, anh phát ra một tiếng gầm nhẹ về phía Tây Nặc Nhĩ.
Tây Nặc Nhĩ cũng không để ý thái độ của Kiệt La, mà trực tiếp quay người bay về một phía khác, đây là phương hướng mà đội ngũ rời đi.
Tô Diệc quay đầu nhìn Kiệt La ở phía sau nói: "Người đàn ông nhà cậu thật đúng là hẹp hòi."
Đường Ngọc cũng quay đầu lại, lúc này y bị quấn như cái bánh chưng, chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh khổng lồ của Kiệt La từ trong khe hở.
"Tốt nhất tôi nên đến chỗ Kiệt La, tôi sợ anh ấy nổi giận sẽ sẽ bắt đầu đánh nhau với Tây Nặc Nhĩ."
Tô Diệc nở nụ cười: "Ha ha, Đường Ngọc cậu thật đúng là ngốc nha, cậu ở trên lưng Tây Nặc Nhĩ, Kiệt La sẽ không dám làm loạn."
Tô Diệc nói, trong lòng lại buồn cười, cậu đột nhiên cảm thấy mình giống như dùng danh nghĩa Hoàng đế ra lệnh cho quan quân vậy. Mang Đường Ngọc đi, đoán chừng Kiệt La sẽ nghe lời răm rắp.
Sau đó bọn họ đuổi kịp đội ngũ, lại nhận được một tin tức rất xấu, mọi người dường như muốn hành quyết một Thú Nhân.
"Tình huống thế nào vậy?" Tô Diệc nhảy từ trên lưng Tây Nặc Nhĩ xuống, vừa vặn rơi xuống bên cạnh Eide.
Eide cau mày, còn chưa kịp nói chuyện, liền bị một người vượt lên trước.
Nói chuyện chính là một tiểu thú nhân, xanh xao vàng vọt.
"Van cầu các người, đừng giết anh ấy, tôi có thể mang theo anh ấy đi." Đứa nhỏ này, Tô Diệc cũng nhớ rõ nhóc. Nhóc chính là tiểu thú nhân trước kia bị giống cái làm lạc mất. Trước đó, lúc Tô Diệc tìm được nhóc, nhóc đang ở cùng với một Thú Nhân bất thường. Thú Nhân bất thường kia, nhìn qua vẫn còn là một thiếu niên.
"Muốn giết ai?" Tô Diệc vừa hỏi, vừa đi về phía trước. Mà những Thú nhân khác, khi nhìn thấy Tô Diệc, đều tự động tránh ra nhường đường.
Tiểu thú nhân kia, trông thấy Tô Diệc liền chạy về phía Tô Diệc, nhóc bỗng nhiên quỳ xuống bên chân Tô Diệc, động tác này dọa cho Tô Diệc nhảy dựng lên.
"Anh ấy sẽ không tổn thương giống cái, anh ấy thật sự sẽ không làm như vậy, nhất định là có hiểu lầm gì đó, xin hãy cứu anh ấy."
Nhìn đứa trẻ trước mặt khóc không thành tiếng, Tô Diệc đưa thay sờ sờ đầu của nhóc: "Được rồi, từ từ nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra."
Từ hôm qua cho tới hôm nay, mấy người Tô Diệc bởi vì nửa đường muốn bắt giữ con mồi, cho nên đã gần hai ngày không có tìm hiểu tình huống của đội ngũ.
Vốn dĩ Tô Diệc cảm thấy có Eide cùng Lăng Liệt ở đó, hẳn sẽ không xuất hiện tình huống gì, chẳng qua hiển nhiên cậu đã đánh giá quá cao năng lực của Eide cùng Lăng Liệt.
"Là như vậy, bởi vì Thú Nhân bất thường này toàn thân đều bị tổn thương, cho nên được sắp xếp ngồi trên lưng Thú Nhân cùng với giống cái. Chủ yếu là thấy hắn đã bị thương thành bộ dáng này, cũng không cảm thấy ở cùng một chỗ với giống cái sẽ có chuyện gì, thế nhưng trên đường đi hình như hắn đã làm chuyện gì đó không hay, sau đó làm hại giống cái bị rớt từ trên lưng Thú Nhân xuống."
Mở miệng giải thích là Rayla, mấy ngày nay mỗi ngày hắn đều tiếp xúc với người bị thương, trong đó cũng bao gồm cả thiếu niên Thú Nhân bất thường kia. Trong mắt Rayla, thiếu niên kia nhìn không hề giống như loại người này.
Thế nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy, giống cái tự dưng rớt từ trên lưng Thú Nhân xuống, trong đó nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
"Là giống cái nào?" Tô Diệc nghe vậy, rất bình tĩnh.
Tô Diệc nhớ kỹ Thú Nhân bất thường kia, dường như hắn thích chính là, ừm, hắn thích chính là tiểu thú nhân trước mặt.
Rayla chỉ vào một giống cái cách đó không xa, giống cái này đang rúc vào ngực một Thú Nhân, cúi đầu giống như đang khóc.
Tô Diệc nhớ kỹ giống cái này, đều là giống cái bị Thú Nhân lang thang cướp đi, trước đó khi cứu bọn họ cũng không gặp các thú nhân khác, chứng tỏ trong này không có bạn lữ của hắn. Nhưng mà bây giờ xem ra, thời gian ngắn ngủi chỉ vài ngày, giống cái này liền cùng Thú Nhân trong nhóm bọn họ đã trở thành quan hệ chuẩn bạn lữ rồi.
Tô Diệc nở nụ cười khổ, trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ. Vốn dĩ cậu cho rằng những người trốn khỏi sơn động lúc trước đã sàng lọc tất cả những người có ý đồ xấu còn lại, chẳng qua bây giờ xem ra vẫn là Tô Diệc cậu suy nghĩ quá ngây thơ.
Tô Diệc không thể hiểu được loại người này, ở thế giới ban đầu của cậu, một đồng nghiệp của cậu đã hẹn hò với một người phụ nữ. Người phụ nữ này chỉ mới hẹn hò với đồng nghiệp của cậu chưa đầy hai ngày đã công khai thân thiết với hắn ta.
Nếu không phải biết rõ bọn họ chỉ vừa mới quen nhau, Tô Diệc đã nghĩ bọn họ là một đôi vợ chồng già.
Nếu như nói người phụ nữ này là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng mà Tô Diệc thấy thế nào thì đồng nghiệp kia của cậu cũng không giống như người giàu có và đẹp trai, căn bản không thể khoa trương đến mức có thể để cho người phụ nữ kia vừa gặp đã yêu. Chẳng qua đúng thật là trong nhà đồng nghiệp kia của cậu có tiền, điểm này ngược lại là thật.
Cho nên khi Tô Diệc nhìn thấy giống cái này, nhanh như vậy đã có dáng vẻ thân mật cùng Thú Nhân kia như vậy, vô ý thức có chút phản cảm.
"Như vậy đi, hiện tại quan trọng nhất là chúng ta vẫn phải nhanh chóng lên đường, những chuyện phiền toái khác các người đều thu lại cho tôi, chờ sau khi trở về an toàn, chúng ta lại giải quyết vấn đề này có được không?" Tô Diệc đề nghị như vậy, những người khác mặc dù có dị nghị, nhưng cũng không phản đối Tô Diệc.
Hiện tại Tô Diệc ở trong lòng những người này, theo như thế giới ban đầu của cậu là có chút sắc thái thần thoại. Đầu tiên Tô Diệc đột nhiên bị bệnh, bạc trắng cả tóc trông giống như sắp chết. Sau đó Tô Diệc vì cứu Đường Ngọc, trực tiếp bị một thú nhân dùng móng vuốt đâm thủng một lỗ ở ngực. Cho dù là cái trước hay là cái sau, Tô Diệc chắc chắn sẽ phải chết. Thế nhưng hết lần này tới lần khác Tô Diệc đột nhiên mất tích, sau đó chưa tới hai ngày lại xuất hiện lần nữa, liền nhảy nhót tưng bừng ngay cả tóc trắng cũng không thấy.
Cho nên, trong lòng những người này, Tô Diệc không hiểu sao lại chiếm cứ một vị trí nhất định. Sau khi Tô Diệc nói chờ về đến nơi an toàn rồi xử lý sau, trong lòng bọn họ mặc dù rất bất mãn, nhưng vẫn đồng ý.
Tô Diệc thấy mọi người đều không phản đối, lại nhìn giống cái bên kia một chút, nhìn dáng vẻ thút thít của giống cái kia, hình như không bị thương nặng gì. Tô Diệc không khỏi yên lòng, sau đó vỗ nhẹ đầu của tiểu thú nhân trước mặt.
"Đi thôi, dẫn tôi đi xem cậu ấy thế nào"
Tô Diệc chưa hề nói cậu ấy là ai, nhưng mà cậu nhóc cũng không ngốc, một đôi mắt bởi vì quá gầy mà lớn đến đáng sợ sáng lên, sau đó không rên một tiếng liền kéo tay Tô Diệc đi sang một bên.
Sau khi Tây Nặc Nhĩ đặt Đường Ngọc xuống, liền đến tìm Tô Diệc. Khi anh nhìn thấy Tô Diệc bị kéo đi, Tây Nặc Nhĩ cũng vội vàng đi theo.
Đây là lần thứ hai Tô Diệc nhìn thấy Thú Nhân bất thường kia, thế nhưng cậu vẫn vô cùng xúc động như lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn. Bởi vì Thú Nhân bất thường kia vẫn rất suy yếu như cũ, có vẻ như hắn sẽ chết bất cứ lúc nào.
Một người sắp chết như vậy, sao có thể còn có tâm tư làm gì một giống cái.
Tô Diệc thở dài một hơi, cậu vốn cho rằng sau khi cứu được người này, hắn sẽ tốt hơn. Nhưng khi Tô Diệc nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên lúc này, đột nhiên cảm thấy mình quá ngây thơ.
Những người này đối xử đặc biệt với Tây Nặc Nhĩ cùng Kiệt La, là bởi vì hai người họ rất cường đại, đồng thời còn có hai người bạn lữ cường thế là Tô Diệc và Đường Ngọc.
Cho nên những người bình thường kia, cho dù trong lòng không thích Thú Nhân bất thường, nhưng mà bọn hắn còn muốn Tây Nặc Nhĩ cùng Kiệt La bảo vệ bọn hắn. Cho nên dù có bất mãn đi nữa, bọn hắn cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài.
Nhưng thiếu niên này tuy cũng là Thú Nhân bất thường, lại không giống hai người họ. Đầu tiên hắn không có năng lực cường đại, sẽ không uy hiếp được bất luận kẻ nào.
Tô Diệc cười khổ, cho dù người ở nơi này có bao nhiêu thuần phác, thì những chuyện như mạnh được yếu thua, lấn yếu sợ mạnh đến chỗ nào cũng đều có.
"Anh ấy sẽ chết sao" tiểu thú nhân đột nhiên nhỏ giọng hỏi.
Lúc đầu Tô Diệc đang ngẩn người, nghe nói như thế đột nhiên sững sờ.
"Sẽ không." Tô Diệc cười nói, sau đó dặn dò thằng bé nhìn thiếu niên kia.
Thân thể của thiếu niên này thậm chí còn gầy hơn so với lần đầu tiên Tô Diệc nhìn thấy hắn. Hơn nữa nhìn cậu nhóc kia, dường như cũng vẫn gầy như cũ. Tô Diệc không hiểu, dọc theo đường đi mặc dù vất vả nhưng mà tất cả mọi người đều được ăn no. Chí ít Tô Diệc phát hiện những đứa trẻ khác, mấy ngày nay đều mượt mà hơn hẳn. Khí sắc của các giống cái cũng rất tốt, gần đây nụ cười cũng nhiều hơn.
Tất cả mọi người đều ăn cùng một loại thức ăn như nhau, không có lý nào chỉ có hai người bọn họ vẫn gầy như cũ.
Tô Diệc cười lạnh trong lòng, xem chừng là những người kia cố ý cắt xén khẩu phần ăn của hai người bọn họ.
Tô Diệc lấy nước ao trong không gian đã pha loãng, đổ vào thuốc do Mễ Nặc đã phối sẵn, sau đó để Tây Nặc Nhĩ đưa qua. Chính cậu thì đi đến chỗ độ ngũ đang dừng chân, cười tủm tỉm hỏi: "Bình thường đồ ăn, đều là các người tự mình đi lấy hay là có người phân phát?"
Nghe được Tô Diệc tra hỏi, có mấy giống cái muốn có quan hệ tốt với Tô Diệc, lập tức tranh nhau trả lời: "Cái này, ngày bình thường đều là giống cái kia phân phát."
Một giống cái có giọng hơi lớn một chút hô to lên, theo thanh âm của hắn, Tô Diệc nhìn về hướng bọn họ đang chỉ.
Bọn họ chỉ vào một người, chính là giống cái trước đó vừa mới khóc thút thít kia.
À, Tô Diệc nghe vậy liền hiểu ngay.
Xem ra, giống cái này cùng thiếu niên kia, có lẽ là thù cũ.
Tô Diệc phán đoán như vậy là có căn cứ. Giống cái này phụ trách phân phát đồ ăn cho những người khác, duy chỉ có tiểu thú nhân kia cùng thiếu niên Thú Nhân bất thường là ít đồ ăn. Đã nói lên giữa hai người có thù, không phải là chuyện mới một ngày hai ngày. Nhất định là chuyện đã xảy ra lúc trước. Giống cái này mỗi ngày cắt xén đồ ăn của hai người bọn họ, sau đó hết lần này tới lần khác thu xếp để mình ngồi cùng trên lưng một Thú Nhân, giống cái này lại thiết kế hãm hại thiếu niên.
Tô Diệc đã lật đổ suy đoán trước đó của mình, lúc đầu cậu tưởng mọi người đều bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, hiện tại xem ra chính là ân oán cá nhân.
Tô Diệc muốn lấy một chút đồ ăn từ nhóm giống cái, dự định đưa cho tiểu thú nhân. Mặc dù trong không gian của Tô Diệc có đồ ăn, nhưng những cái kia đều là cậu cùng Tây Nặc Nhĩ vất vả thu thập. Không phải vạn bất đắc dĩ, cậu sẽ không lấy ra. Tô Diệc muốn đồ ăn từ chỗ bọn hắn, những thức ăn này vốn cũng có phần của bọn họ.
Tô Diệc cầm đồ ăn, bỏ vào một cái túi da thú, sau đó đưa cho tiểu thú nhân.
Lúc này thiếu niên kia đã uống thuốc Tây Nặc Nhĩ đưa cho, cả người vẫn luôn mơ màng nặng nề, vậy mà lúc này lại hiếm khi tỉnh lại.
Tiểu thú nhân hiển nhiên thật vui vẻ, cầm đồ ăn liền đưa cho thiếu niên. Thiếu niên liếc mắt nhìn Tô Diệc, hắn không nói gì nhưng trong đôi mắt đều mang theo cảm kích.
Lại là thiếu niên trầm mặc ít nói, rõ ràng phải nhận lấy ủy khuất rất lớn, lại cũng không nhiều lời nói một câu.
Tô Diệc ngồi xổm xuống, kiểm tra vết thương của thiếu niên. Trên người hắn có rất nhiều vết thương, nhiều chỗ đều đã mưng mủ. Tô Diệc nhìn liền nhịn không được nhíu mày, suy tư trong chốc lát, liền từ lấy trong túi ra một cái bình.
* * *
Mùa mưa sắp kết thúc, hôm nay cũng chỉ mưa một chút vậy mà sau đó mặt trời còn ló dạng trên bầu trời.
Mặc dù mặt trời mọc, thế nhưng xung quanh cũng không ấm áp. Thiếu niên là Thú Nhân, lúc đầu sẽ không cảm thấy lạnh, thế nhưng bởi vì vết thương có nhiều chỗ còn bị nhiễm trùng, bây giờ hắn lại đang bị sốt, thân thể có chút run rẩy.
Tô Diệc nhìn thoáng qua bốn phía, thấy xung quanh không có ai nhìn về nơi này, mới hạ thấp giọng dặn dò tiểu thú nhân: "Bình thuốc này, cháu bôi lên vết thương của cậu ấy. Mỗi ngày bôi một lần vào buổi sáng một lần vào buổi tối, lúc bôi lên sẽ hơi đau một chút."
Cái bình mà Tô Diệc đưa cho tiểu thú nhân là nước đã được cậu pha loãng, dự định giữ lại cho để mình dùng. Chẳng qua nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên, không biết vì sao cậu cảm thấy thiếu niên rất giống Tây Nặc Nhĩ. Tây Nặc Nhĩ cũng là loại người không thích nói chuyện, lấy tính cách của Tây Nặc Nhĩ nếu bị ủy khuất đoán chừng cũng sẽ là cái dạng này.
"Tô đội, Kiệt La nói hôm nay chúng ta sẽ về đến nhà."
Đường Ngọc ở phía xa đột nhiên vui vẻ hô một tiếng. Tô Diệc vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy Đường Ngọc giơ chân thú trong tay, vừa gặm vừa đi về phía cậu.
Chân thú trong tay Đường Ngọc còn lớn hơn hơn cái eo thô của y, khiến những người xung quanh nhìn có chút trợn mắt há hốc mồm.
Đường Ngọc cũng không quan tâm, hiện tại y chỉ biết con của y đói.
Kiệt La đi theo bên cạnh Đường Ngọc, trong tay anh còn mang theo nửa miếng thịt thú vừa mới nướng xong. Đường Ngọc hiện tại thật sự có dáng vẻ của một anh hùng hảo hán thời cổ đại, Tô Diệc nhìn không hiểu sao có cảm giác vui mừng không tả xiết.
"Như vậy mọi người dọn dẹp một chút, chuẩn bị lên đường!" Tô Diệc cao giọng hô một tiếng, những người khác nghe xong lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tô Diệc nhìn tiểu thú nhân cùng thiếu niên kia đang lo lắng không biết để ai chở bọn họ, thì Eide ở bên kia đi tới.
"Tôi sẽ chở bọn họ." Eide có tâm cùng mấy người Tô Diệc trở thành bạn tốt, cho nên hắn tới chủ động giải quyết vấn đề nan giải của Tô Diệc.
Trước đó, lúc những người kia muốn xử quyết thiếu niên kia, Eide cũng là người đứng ra phản đối. Chẳng qua khi đó, tâm tình của mọi người đều rất không ổn định, trong đó có vài người còn là người của Lăng Liệt, cho nên Eide không có quyền lên tiếng.
Kỳ thật Tây Nặc Nhĩ cũng có thể chở bọn họ, chỉ có điều Tô Diệc tương đối ích kỷ không muốn để Tây Nặc Nhĩ quá mệt mỏi.
Bởi vì Eide đã muốn đảm nhận việc vặt này, Tô Diệc lập tức gật đầu liên tục.
Gần đến khi xuất phát, Lăng Liệt gọi Kiệt La đi.
"Tô Diệc kia đến cùng là chuyện gì xảy ra vậy?" Lăng Liệt cùng Kiệt La là bạn cũ, hắn thẳng thừng hỏi ra những nghi ngờ trong lòng.
"Tôi còn tưởng cậu không để ý." Kiệt La chế nhạo một câu.
Trước kia Kiệt La luôn luôn lạnh như băng, cho tới bây giờ cũng sẽ không biết đùa giỡn là gì. Lăng Liệt có chút ngoài ý muốn nhìn Kiệt La.
"Cậu không cảm thấy hắn quá kỳ quái sao?"
Kiệt La lắc đầu: "Tôi không quan tâm, tôi chỉ biết hắn đối tốt với Đường Ngọc, thế là đủ rồi."
Lăng Liệt nghĩ nghĩ, đúng vậy, cho dù Tô Diệc là cái gì? Tô Diệc cũng đều không thương tổn đến bất luận kẻ nào, ngược lại đã cứu không ít người, hơn nữa còn là bạn tốt của bạn lữ Kiệt La.
Lăng Liệt vỗ nhẹ Kiệt La: "Được, nể mặt cậu, cho dù hắn là ai, tôi cũng sẽ không nhằm vào hắn."
Đội ngũ mênh mông cuồn cuộn đi thêm thời gian nửa ngày, trước lúc trời tối, rốt cục bọn họ cũng nhìn thấy sơn cốc quen thuộc.
Tô Diệc ghé vào trên thân Tây Nặc Nhĩ, nghiêng người nhìn xuống. Từ trên không trung nhìn xuống, sơn cốc giống như một cái bát. Bên ngoài thung lũng vòng quanh một tầng sương trắng, xuyên thấu qua tầng tầng sương trắng, mơ hồ có thể thấy được các loại thực vật cùng cạm bẫy mà Tô Diệc chế tác.
Vách đá sơn cốc bóng loáng, lúc đầu mặt trên còn có một vài loại thực vật, về sau mọi người cảm thấy chặt hết cây sẽ tốt hơn, như vậy những dã thú sẽ không thể bám theo cây bò lên trên, đồng thời không gì có che chắn, các thú nhân cũng có thể nhanh chóng phát hiện ra nguy hiểm.
Tất cả mọi người rất hưng phấn, nhất là những giống cái cùng bọn trẻ chưa từng nhìn thấy sơn cốc kia, cũng nhịn không được phát ra một loạt tiếng kinh hô.
Rất nhanh những người trong sơn cốc cũng phát hiện ra họ, tất cả mọi người đều vui vẻ giơ tay lên vẫy gọi.
Chờ mọi người lần lượt đáp xuống quảng trường giữa sơn cốc, Tô Diệc còn chưa kịp đứng vững, liền cảm giác được có cái gì đó đang lao về phía mình.
"Ba ba!" Một âm thanh mềm mại vang lên. Tô Diệc cảm giác tim mình như nhũn ra, một con rắn nhỏ thuận theo chân bò vào lồng ngực của cậu.
"Ba ba, ba ba." Bé Eli phun ra cái lưỡi nhỏ, cái đầu nhỏ lắc tới lắc lui trước mặt Tô Diệc.
Tô Diệc vui mừng khôn xiết, đây không phải tiểu bảo bối cậu thương yêu nhất sao? Đi lần này đã gần hai mươi ngày, bé con từ nhỏ đến giờ còn chưa bao giờ rời khỏi phụ mẫu lâu như vậy đâu.
Tô Diệc còn chưa kịp nói gì, bé Eli vốn đang rất vui đột nhiên òa khóc. Tô Diệc đời này ai cũng không phục, chỉ phục mỗi kỹ năng khóc của bé Eli. Cái này nha, nói trời mưa liền nháy mắt trở mặt, nước mắt giống như không cần tiền rơi xuống như mưa.
"Khóc cái gì? Ai bắt nạt con sao?" Tô Diệc nói, nhìn về phía Mễ Nặc đang vui vẻ bên cạnh, Mễ Nặc nghe vậy cười khổ một cái: "Ai dám bắt nạt thằng nhóc này chứ, mấy ngày nay cậu không có ở đây, thằng nhóc này đều sắp trở thành Tiểu Bá Vương trong sơn cốc luôn rồi."
Tô Diệc còn đang định nói gì đó, liền cảm giác được bên chân có thêm một người, cậu cúi đầu xuống đã nhìn thấy Dino đang thành thật đứng bên chân mình.
Vành mắt Dino cũng hồng hồng, bé cẩn thận từng li từng tí lôi kéo góc áo Tô Diệc. Tô Diệc đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé, sau đó đặt bé Eli xuống.
"Hai con về trước đi chơi đi, ba ba xử lý chuyện nơi đây một chút liền trở về."
Hai đứa trẻ hiển nhiên có một bụng lời muốn nói, nhưng nghe được Tô Diệc nói như vậy, vẫn ngoan ngoãn lui về phía sau.
Đêm nay tất cả mọi người nghỉ ngơi tại sơn cốc, mặc dù chỉ một đêm, nhưng đêm đến sẽ rất lạnh, cho nên nhất định phải sắp xếp thỏa đáng chỗ nghỉ ngơi cho mọi người.
Các thú nhân, tương đối dễ thu xếp, đều đến sơn động trong sơn cốc ngủ một đêm là được. Nhưng các giống cái cùng bọn trẻ sức khỏe yếu, đều được sắp xếp ở trong nhà.
Lăng Liệt thu xếp cho tất cả mọi người một cách có trật tự, cuối cùng, tiểu thú nhân cùng Thú Nhân bất thường được sắp xếp đến nhà Tô Diệc.
Tô Diệc thấy Lăng Liệt thu xếp cũng không tệ lắm, liền mang theo người đi về nghỉ ngơi trước.
Sau khi về đến nhà, Tô Diệc trò chuyện với hai đứa nhỏ ở nhà một lúc, kể đơn giản cho bọn nhỏ nghe một vài chuyện xảy ra bên ngoài. Đương nhiên, cậu sẽ không nói cho hai đứa nhỏ chuyện mình xém chút nữa đã chết.
Về sau Tô Diệc nói đến chuyện Đường Ngọc mang thai Bảo Bảo, hai đứa bé liền vô cùng vui vẻ ra ngoài đi chơi. Hai nhóc phải nhanh đến xem tiểu bảo bảo, mặc dù hiện tại tiểu bảo bảo còn chưa sinh ra ^_^.
Tiểu thú nhân có vẻ rất câu thúc, nó chưa từng được ở trong một ngôi nhà sạch sẽ như vậy. Trên mặt đất trong sân cùng trong phòng, đều được bao phủ bởi những phiến đá sạch sẽ. Bàn chân bẩn thỉu của bọn họ giẫm lên, lập tức in rõ dấu chân khiến người đỏ mặt.
(*) Câu thúc: Nghĩa là bó buộc, gò ép, không được tự do.
Mặc dù Tô Diệc đã nói để bọn họ tùy tiện nhìn xem, thế nhưng hai người đều không dám loạn động, mười phần câu thúc ngồi trên ghế đá.
Bây giờ trời lạnh, ghế đá ngồi không thoải mái. Tô Diệc dùng da thú, làm mấy cái cái đệm đặt ở phía trên, ngồi lên vô cùng thoải mái.
Tô Diệc cũng nhìn ra bọn họ câu thúc, cậu cầm hai đôi dép lê làm bằng rơm cho bọn hắn. Trước hết Tô Diệc nói bọn họ đi rửa chân trước, vô cùng tốt tính dạy bọn họ cách đi dép vào chân.
Tiểu thú nhân đi dép vào, cảm thấy rất dễ chịu. Bình thường hắn đều đi chân trần trên mặt đất, có khi còn bị mài chảy máu. Mặc dù giày rơm không tốt bằng giày da da thú, nhưng so với bình thường bọn họ đi chân trần, vẫn thoải mái hơn rất nhiều, điều duy nhất không tốt chính là giày luôn bị rơi ra.
"Hai người các cậu tạm thời ở chỗ này của tôi, hai người ở chung một phòng hay muốn mỗi người một phòng?" Tô Diệc vừa nói, vừa lôi kéo bọn họ đi đến cửa phòng của bé Eli.
Với tính cách của bé Eli, hai ngày tới chắc chắn sẽ muốn kề cận với Tô Diệc và Tây Nặc Nhĩ, cho nên phòng của bé Eli sẽ để trống.
"Ở, ở cùng một chỗ." Tiểu thú nhân nhỏ giọng nói, mắt không ngừng đánh giá căn nhà.
Giường của bé Eli là sàn của toàn bộ căn phòng. Sàn phòng của bé cao hơn phòng khách một chút, bên trong phòng chỗ nào cũng đều có thể ngủ, bên trong phủ da thú mềm mại màu trắng, còn có mấy cái đệm êm nhỏ màu sắc tươi sáng. Ở giữa gian phòng có một cái bàn nhỏ, trên mặt bàn đặt mấy loại đồ chơi. Mà trong góc, còn có một cái võng nho nhỏ.
Tô Diệc đẩy bọn họ, cậu nhìn ra được bọn họ rất hiếu kì: "Đi vào chơi đi."
Thiếu niên mặc dù nhìn qua khoảng mười mấy tuổi, nhưng mà tâm tính dù sao vẫn còn là một đứa bé. Sau khi nghe Tô Diệc nói, hắn dẫn đầu lôi kéo tiểu thú nhân đi vào. Hai người đi vào, liền hiếu kỳ sờ cái này một cái sờ cái kia một cái. Tô Diệc đi phòng bếp nhìn xem, phát hiện đồ ăn bên trong phòng bếp đều đã hư thối. Hai nhóc con này, thời điểm cậu không ở nhà, có lẽ ngay cả phòng bếp cũng không bước vào.
Y Ân đứng yên một lát, cảm thấy tầm nhìn trước mắt cuối cùng cũng đã hồi phục, lúc này mới cúi đầu xuống có chút ngượng ngùng. Chuyện khiến Y Ân ngượng ngùng chính là, thân là Thú Nhân nhưng anh lại yếu đuối như vậy, thực sự quá mất mặt.
Y Ân cảm nhận được hơi ấm của vòng tay người khác quanh hông mình, không khỏi có chút giãy giụa. Mặc dù Lăng Liệt rất lo lắng cho Y Ân, nhưng hắn cũng biết được từ trong miệng người khác Y Ân là người rất nhạy cảm nên hắn cũng không dám kéo Y Ân lâu.
Y Ân quay đầu nhìn Lăng Liệt, Lăng Liệt này giống như người khẩu Phật tâm xà. Khái niệm Khẩu Phật tâm xà này, là Đường Ngọc nói cho Y Ân nghe. Lúc trước Y Ân không rõ nó có ý gì, thế nhưng khi nhìn thấy Lăng Liệt, không biết vì sao Y Ân liền nghĩ đến từ này.
Lăng Liệt hoàn toàn trái ngược với Tây Nặc Nhĩ, Tây Nặc Nhĩ là người mặt lạnh tim nóng, mà Lăng Liệt là người luôn mang theo nụ cười trên môi, thế nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
"Anh tìm tôi có chuyện gì không?" Y Ân lại hỏi.
Sau lời nhắc nhở của Y Ân, lúc này Lăng Liệt mới nhớ tới điều gì đó, hắn đột nhiên ho nhẹ một tiếng.
"Tôi tin tưởng cậu." Lăng Liệt đột nhiên nói ra một câu như vậy.
Lúc đầu, Y Ân không hiểu bối rối nhìn Lăng Liệt, sau đó vành mắt đột nhiên đỏ lên, anh lập tức cúi đầu xuống. Trong chớp nhoáng này, khiến cho Lăng Liệt có chút thất thần.
Lăng Liệt biết Y Ân là một Thú Nhân rất xinh đẹp. Mặc dù Y Ân luôn nhấn mạnh rằng mình là một Thú Nhân mạnh mẽ, nhưng vành mắt ửng đỏ vừa rồi trong nháy mắt khiến Lăng Liệt cảm thấy mười phần kinh diễm.
Mặc dù nghĩ như vậy rất không đúng, nhưng Lăng Liệt vẫn không nhịn được nhìn về phía Y Ân.
"Anh tin tôi thì làm được gì?"
Y Ân nói, quay người đi về phía căn phòng, dường như anh thực sự không muốn tiếp tục nói về chuyện này.
Nhưng Lăng Liệt lại không thức thời rời đi, mà là nhanh chóng đi theo.
Y Ân quay đầu trừng mắt nhìn Lăng Liệt, trên khuôn mặt luôn khôn khéo của Lăng Liệt hiện lên vẻ lúng túng.
Để tránh xấu hổ, Lăng Liệt nói: "Y Ân, trong chuyện này Tô Diệc làm rất đúng. Chỉ có người của chúng ta mới biết chuyện năm đó xảy ra. Nếu chúng ta công khai gây bất lợi cho La Khê, sẽ khiến những người vừa mới đến nghĩ chúng ta đang cố tình bắt nạt bọn họ."
Y Ân hạ mi xuống, nhẹ gật đầu.
Cái này Địch Nhĩ Sâm cũng đã nói với anh, anh đương nhiên biết Tô Diệc là vì tốt cho anh. Cho nên mặc dù trong lòng khó chịu, thế nhưng anh vẫn nghe theo Tô Diệc thu xếp, không tiếp tục nhằm vào La Khê nữa.
"Không phải anh cũng đi cùng bọn họ sao?" Y Ân nhìn Lăng Liệt, Lăng Liệt mỉm cười với Y Ân, trên khuôn mặt dễ nhìn mang theo một tia bất đắc dĩ.
"Tôi cùng bọn họ, cũng chỉ ngẫu nhiên gặp được trên đường. Bọn họ bị Thú Nhân lang thang công kích, tôi vừa vặn đi ngang qua cứu bọn họ. Ừm, mối quan hệ của tôi với bọn họ chính là như vậy."
Vừa nói, hắn vừa nhìn Y Ân có chút câu nệ trước mặt, trong mắt hiện lên một nụ cười.
Lần này, Lăng Liệt thật sự cảm thấy vui vẻ. Mặc dù chính hắn cũng không hiểu, rốt cuộc vì sao mình lại vui vẻ.
Thấy Y Ân nhìn mình không nói lời nào, Lăng Liệt nhịn không được nói tiếp: "Vì thể hiện thành ý của mình, tôi sẽ thay cậu báo thù."
Lời này vừa nói ra, không chỉ Y Ân, mà ngay chính bản thân Lăng Liệt cũng cảm thấy mình có vấn đề. Y Ân lập tức nhíu mày, có chút không vui nói: "Tộc trưởng, anh mới tới. Có phải anh hiểu lầm chuyện gì không? Tôi là Thú Nhân, cũng không phải là giống cái nhu nhược, hơn nữa tôi còn có rất nhiều bạn bè sẵn sàng giúp đỡ tôi, không cần tộc trưởng phải nhọc lòng."
Lăng Liệt cười khổ trong lòng, trước khi đến còn cố ý hỏi thăm Địch Nhĩ Sâm, cũng biết tính cách mẫn cảm của Y Ân, lại còn giống như tiểu tử ngốc nói ra lời không đầu không đuôi như vậy. Một Thú Nhân ra mặt thay một Thú Nhân khác, kỳ thật cũng không phải vấn đề lớn gì. Thế nhưng nếu như là người không quen thuộc lắm, lại thêm thân phận đặc thù như Y Ân, như vậy ý tứ trong đó sẽ khiến người khác nhịn không được phải suy nghĩ nhiều.
Lúc Lăng Liệt bị uyển chuyển đuổi ra ngoài, cơn mưa cuối cùng của mùa mưa đột nhiên bắt đầu rơi xuống mà không báo trước.
Những người xung quanh, cũng bắt đầu vội vàng bận rộn thu dọn đồ đạc trong nhà. Chỉ có một mình Lăng Liệt, không nóng không vội đi dạo trong sơn cốc. Không ít người chào hỏi Lăng Liệt từ xa, còn có người chạy tới đưa đồ che mưa cho hắn. Lăng Liệt vẫn luôn mang theo mỉm cười nhìn như kiên nhẫn, kỳ thật trong lòng đã sớm bay xa.
Lăng Liệt chưa đi được bao xa thì nhìn thấy Kiệt La đang ôm Đường Ngọc đi về phía mình.
Lúc đầu Đường Ngọc định ra ngoài tản bộ, thế nhưng chưa đi được mấy bước trời liền bắt đầu mưa, mặc dù mặt đất trong sơn cốc đại đa số là nham thạch, nhưng cũng có chỗ mấp mô, Kiệt La lo lắng Đường Ngọc sơ ý lại vấp ngã, liền bế Đường Ngọc lên. Từ khi trở lại sơn cốc đến giờ, tinh thần của Đường Ngọc vẫn luôn không được tốt lắm. Sau đó, anh mời Mễ Nặc đến, còn nói chuyện lúc trước cho Mễ Nặc nghe, Mễ Nặc liền hạ tử lệnh không cho phép Đường Ngọc lại chạy loạn nữa.
Bây giờ trong sơn cốc đã hợp hai làm một, rất nhiều người sau khi biết Đường Ngọc mang thai, liền tốp năm tốp ba đi thăm hỏi Đường Ngọc, cũng mang cho Đường Ngọc rất nhiều trái cây ngon.
Trẻ em là niềm hy vọng của đại lục Thú Nhân nguyên thủy này.
Ở đây, sinh sản là một vấn đề đương nhiên đồng thời cũng rất khó khăn. Hoàn cảnh sinh hoạt ở thế giới Thú Nhân quá nghèo nàn, hầu hết thân thể giống cái đều yếu đuối nên tỉ lệ thụ thai lại càng nhỏ hơn. Cho nên nếu như một bộ lạc, có người mới kết thành bạn lữ mà sớm có con, điều đó có nghĩa là bộ lạc này đã được thần thú phù hộ. Hiện tại sơn cốc vừa mới sát nhập, mà Đường Ngọc cùng Kiệt La vừa kết thành bạn lữ không lâu liền có con. Đối với những người vốn thờ phụng thần thú mà nói, quả thực chính là một niềm vui lớn lao.
Đây cũng là lý do tại sao mọi người lại lui một bước khi xảy ra chuyện với La Khê. Những người mới đến vốn bởi vì bộ lạc bị hủy, sau đó được mọi người trong sơn cốc trợ giúp, mà trong lòng tràn đầy cảm kích. Thật vất vả đạt được an ổn, bọn họ cũng đều không ngốc, không muốn vì một giống cái, liền xé rách mặt cùng người bản địa của sơn cốc.
Trước đó bọn họ còn lo lắng, ở cùng một chỗ với Thú Nhân bất thường sẽ gặp phải bất hạnh. Thế nhưng thời gian càng lâu, bọn họ liền phát hiện không hề có bất hạnh nào mà ngược lại chính là sinh hoạt của bọn họ càng ngày càng tốt. Mà ngay khi bọn họ vừa mới thành lập bộ lạc, liền nghênh đón một sinh mệnh nhỏ bé.
Tất cả điều này đều là báo hiệu tốt đẹp.
Lăng Liệt đi về phía Kiệt La, sau đó nhìn thoáng qua Đường Ngọc mặc áo mưa bằng da thú.
"Lúc này trời mưa đã rất lạnh, tốt hơn hết cậu không nên mang theo hắn ra ngoài dầm mưa."
Kiệt La hạ mắt xuống nhìn Đường Ngọc, lúc này Đường Ngọc đang cúi đầu xuống, trông giống như mơ hồ muốn ngủ thiếp đi.
"Được, tôi sẽ đưa em ấy trở về."
Đường Ngọc nghe được tiếng nói chuyện của bọn họ, mở to mắt, đã nhìn thấy mái tóc dài trắng như tuyết của Lăng Liệt.
Đường Ngọc đột nhiên nói: "Hai người các anh, giống như Hắc Bạch Vô Thường nha, ha ha ha."
Kiệt La cùng Lăng Liệt, đều không hiểu cái gì gọi là Hắc Bạch Vô Thường, trông thấy Đường Ngọc cười ngây ngô một mình, bọn họ cũng nở nụ cười theo. Đường Ngọc vừa nhìn thấy bọn họ cũng nở nụ cười, lập tức nhịn không được càng cười to hơn.
Lúc đầu y theo ý của mọi người, là để những Thú Nhân trẻ tuổi khỏe mạnh thay phiên nhau làm nhiệm vụ. Thế nhưng Tô Diệc đột nhiên đưa ra một loại phương thức khác, loại phương thức này khiến cho tất cả mọi người đều rất kinh ngạc.
Rất nhiều bộ lạc, đều sẽ có những Thú Nhân già yếu hoặc tàn tật. Những Thú Nhân này, thường đều dựa vào người thân của bọn họ để sinh sống, cũng có một số không có người thân, cần sự giúp đỡ của những người trong bộ lạc.
Cảm giác được người cứu giúp hoặc dựa dẫm vào người khác sẽ khiến cho những Thú Nhân này cảm thấy rất không thoải mái.
Tô Diệc đề nghị cho những Thú Nhân này canh giữ các trạm gác. Mặc dù những Thú Nhân này đã già yếu tàn tật, nhưng hầu hết bọn họ đều có thể bay, chỉ cần có thể bay lên, hơn nữa tai và mắt không có vấn đề gì, liền có thể đảm nhiệm nhiệm vụ này.
"Có lẽ mọi người sẽ hỏi tôi, vì sao có nhiều Thú Nhân kiện toàn như vậy lại không cần, mà thay vào đó lại dùng bọn họ đúng không?" Tô Diệc mỉm cười, thấy tất cả mọi người đều là vẻ mặt không hiểu, Tô Diệc cũng không tiếp tục bán cái nút, mà nói tiếp: "Thú Nhân kiện toàn, dùng thời gian để trông coi không bằng đi săn hoặc làm bạn cùng người nhà. Đồng thời, Thú Nhân già yếu tàn tật, cũng không cần một mực nhàn rỗi không chuyện gì làm, bọn họ có thể trông coi bộ lạc của chúng ta, sau đó chúng ta cũng sẽ đưa cho bọn họ một lượng đồ ăn nhất định để báo đáp lại. Bằng cách này, bọn họ không chỉ có chuyện để làm, hơn nữa cũng không cần lúc nào cũng phải dựa vào người khác.
Sau đó, Tô Diệc lại giảng giải kỹ càng những ưu điểm trong đó.
Những giống cái kia vừa nghe đến chuyện bạn lữ nhà mình có thể ở nhà nhiều hơn, lập tức vui vẻ giơ tay biểu thị đồng ý với biện pháp của Tô Diệc. Mà những Thú Nhân già yếu tàn tật, cũng rất vui vẻ với công việc này.
Miễn là họ có việc gì đó để làm, bọn họ cũng không cần lúc nào cũng không có việc gì làm, còn phải mỗi ngày nhìn sắc mặt của người khác.
Người bình thường có lẽ không biết sự cay đắng trong lòng của các thú nhân già yếu tàn tật, nhưng Tô Diệc lại hiểu. Lúc đầu, bọn họ đều là những dũng sĩ anh dũng thiện chiến, thế nhưng lại vì bộ lạc mà bị thương, không có cách nào tiếp tục đi săn; một số lại quá lớn tuổi, không có cách nào bay và chiến đấu trong thời gian dài; còn có chính là người yếu ớt nhiều bệnh trời sinh, không có cách nào chiến đấu cùng dã thú.
Tô Diệc thống kê những người không thể săn thú, ngoại trừ một người điếc và hai người quá già, còn lại có tám người. Tám người này đều có thể bay, mắt và tai của họ cũng đều bình thường.
Tô Diệc hỏi thăm ý nguyện của bọn họ, đương nhiên bọn họ đều bằng lòng. Theo lý thì bọn họ chỉ cần năm người, nhưng hiện tại lại có tám người, Tô Diệc chỉ có thể để bọn họ canh giữ mười trạm gác trước đó, còn trạm canh gác mới bởi vì phía dưới là cửa đá, người trông coi nơi này cần bố trí riêng.
Là người canh gác, chỉ cần chú ý xem xung quanh có nguy hiểm gì không? Nếu phát hiện nguy hiểm, cũng không cần những người già yếu tàn tật bọn họ đi chiến đấu, Tô Diệc yêu cầu bọn họ một khi phát hiện có nguy hiểm, liền thổi tù và trong trạm canh gác để báo hiệu.
Sau đó, trời mưa, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống.
Bởi vì Đường Ngọc sợ lạnh, nhà bọn họ là nhà đầu tiên đốt kháng (một loại giường có thể sưởi ấm nhờ than, củi) .
Sau khi nhà của Will được xây xong, nhiều người trong sơn cốc bắt đầu ra ngoài nhặt cành cây và củi khô. Những người này đều là người có gia đình, nhưng những Thú Nhân vẫn còn độc thân lại không quan tâm nhiều đến việc này, bọn họ đều không sợ lạnh.
Tô Diệc đã chuẩn bị quần áo cho mùa tuyết rơi từ trước, lúc Tây Nặc Nhĩ chuẩn bị đi ra ngoài, Tô Diệc lấy ra áo khoác da thú ra, bảo Tây Nặc Nhĩ mặc vào. Bé Eli cũng là Xà Tộc, bé còn nhỏ cho nên càng sợ lạnh hơn. Bởi vì lạnh, bé Eli không còn cách nào khác đành phải ở trong nhà chơi, thường rất nhàm chán.
Tô Diệc không đủ kiên nhẫn may quần áo nên lấy da thú ra, tìm một giống cái có tay nghề thủ công tốt trong sơn cốc, đưa cho giống cái nguyên một con Thứ Long để báo đáp lại. Sau màn trình diễn buôn bán của Tô Diệc, những người khác cũng làm theo. Chủ yếu là cách làm như vậy của Tô Diệc rất thiết thực, có người am hiểu may, có người am hiểu làm giày, cũng có người am hiểu làm các đồ chơi nhỏ khác. Mọi người bắt đầu chậm rãi tụ tập đến quảng trường, để cho tiện, Tô Diệc để bọn họ cách hai ngày một đến quảng trường giao dịch. Cứ như vậy, phiên chợ nhỏ liền bắt đầu.
Trong lúc rảnh rỗi lúc, Tô Diệc liền tiến vào trong không gian sắp xếp lại đồ đạc, nhìn bên trong không gian con mồi chồng chất như núi, Tô Diệc quả thật có chút đau đầu.
Trước đó để cho tiện, sau khi xử lý con mồi xong, liền bị Tô Diệc trực tiếp đặt ở trên bãi cỏ bên ngoài Đừng hỏi vì sao không đặt trong sân, bởi vì sân trước và sân sau đã đặt chồng chất đầy đồ vật.
Trong đó có toàn bộ con mồi, còn có trái cây tươi mới, bắp ngô, khoai tây và các loại rau quả khác, tất cả các loại thảo dược, còn có một số loại tảng đá có thể đốt, và quan trọng nhất là muối ăn cùng gia vị, còn có đủ loại da thú vân vân.
Tô Diệc ủ rũ ra khỏi không gian, khi nghe Tây Nặc Nhĩ hỏi, Tô Diệc nhịn không được nói:" Em thật sự rất muốn mang anh đi vào, nếu có anh có thể giúp đỡ em rất nhiều. Anh không biết, bên trong không gian của em đến cùng có bao nhiêu thứ đâu, quả thực mọi thứ hoàn toàn là một mớ hỗn độn. "
" Thế nhưng trước đó không phải đã thử rồi sao? Anh không vào được. "Tây Nặc Nhĩ nhớ kỹ, khi Tô Diệc biết mình có không gian liền nói cho anh, đồng thời cũng định mang theo Tây Nặc Nhĩ đi vào, nhưng lại không thành công.
Tô Diệc đương nhiên cũng biết, chẳng qua cậu chỉ muốn phàn nàn với Tây Nặc Nhĩ một chút.
Tây Nặc Nhĩ đi tới, đưa tay ôm lấy Tô Diệc. Tô Diệc vẫn cảm thấy rất không cam tâm, khi được Tây Nặc Nhĩ ôm lấy, vẫn không nhịn được nghĩ, nếu như Tây Nặc Nhĩ có thể ở cùng một chỗ với mình thì tốt quá.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu cậu, ngay sau đó Tô Diệc cảm thấy trước mắt nhoáng một cái, sau đó cậu liền ngây ngốc.
Tây Nặc Nhĩ cũng sững sờ nhìn xung quanh, bây giờ rốt cuộc anh cũng có thể lý giải tâm trạng của Tô Diệc lúc trước khi biết mình có không gian, bởi vì nơi này thật giống thế ngoại đào nguyên.
Tô Diệc ngây ngốc một lúc, liền được Tây Nặc Nhĩ bế lên. Lúc này bọn họ đang ở sân trước, trong sân chất đầy các loại đồ vật.
Sau khi Tô Diệc lấy lại tinh thần, lập tức giống như một đứa trẻ nói:" Anh nhìn xem, đây đều là đồ vật em sưu tầm được, có đủ cho chúng ta sử dụng lâu dài không? "
Vừa mới còn mặt buồn rười rượi, không nghĩ tới một giây sau, Tô Diệc liền tâm tưởng sự thành (*) rồi? Tô Diệc đột nhiên cảm thấy, thật sự là tạo hóa trêu ngươi mà, nếu như Tây Nặc Nhĩ có thể tiến vào sớm một chút, có lẽ nơi này cũng sẽ không lộn xộn như vậy.
(*) tâm tưởng sự thành: Tâm nguyện (mong muốn) trở thành hiện thực.
Hai người dọn dẹp trong sân một chút, Tô Diệc liền lôi kéo Tây Nặc Nhĩ đi tham quan căn nhà trong không gian. Cậu vừa đi, vừa nói líu lo không ngừng. Lúc đi vào phòng ngủ thoải mái dễ chịu, Tô Diệc đột nhiên nở nụ cười ranh mãnh.
" Về sau, chúng ta có thể ở đây hắc hắc, để tránh nhóc con Eli kia luôn quấy rầy chúng ta. "
Tây Nặc Nhĩ biết hắc hắc có nghĩa là gì, sau khi từ sơn cốc trở về đến giờ, hai người đều bề bộn nhiều việc, vẫn chưa thể thân thiết với bạn lữ nhà mình.
Lúc này Tô Diệc đột nhiên nhắc tới, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tây Nặc Nhĩ hiện lên một tia đỏ ửng. Ở phương diện này, Tô Diệc thân là giống cái, lại còn luôn lớn mật hơn hơn nhiều so với thú nhân là anh.
Tô Diệc thấy ánh mắt của Tây Nặc Nhĩ có chút né tránh, biết Tây Nặc Nhĩ đang suy nghĩ gì, trong lòng có chút buồn cười. Ngẩng đầu nhìn đôi mắt xinh đẹp như bảo thạch của Tây Nặc Nhĩ, Tô Diệc đột nhiên cũng có chút động tâm.
Ngay khi Tô Diệc muốn bổ nhào vào người Tây Nặc Nhĩ, Tây Nặc Nhĩ đột nhiên bắt lấy tay Tô Diệc nói:" Đi ra ngoài trước, hai đứa bé không nhìn thấy chúng ta có thể sẽ rất lo lắng."
Tô Diệc khịt mũi, hơi bĩu môi rồi kéo Tây Nặc Nhĩ ra khỏi không gian.
Bọn trẻ đang chơi ầm ĩ trong sân, Mễ Nặc mặc áo choàng đến nhà Đường Ngọc, mấy đứa bé lập tức chào hỏi Mễ Nặc.
Mễ Nặc đến kiểm tra thai nhi của Đường Ngọc, Kiệt La vừa nhìn thấy cậu, lập tức ôm Đường Ngọc trở về phòng.
Mễ Nặc nhìn vào bụng Đường Ngọc, đột nhiên cảm thấy có chút lo lắng, bụng Đường Ngọc thực sự quá lớn, về mặt y học hiện tại, có thể trong bụng y là một đứa bé khổng lồ. Mễ Nặc chưa từng nhìn thấy bảo bảo của Long tộc, cho nên không biết có phải trẻ con Long tộc đều rất lớn hay không?
"Sao vậy?" Đường Ngọc có chút bất an khi thấy Mễ Nặc cứ nhìn chằm chằm vào bụng mình.
Mễ Nặc lập tức lắc đầu: "Không có gì, hết thảy đều rất tốt. Tôi luôn cảm thấy, bụng của cậu lớn đến kinh người, nói không chừng là một cặp song sinh."
Đường Ngọc vừa nghe thấy là một cặp song sinh, lập tức mặt đều tái xanh. Một đứa là đủ rồi, vậy mà lại còn là hai đứa?
Kiệt La cũng có chút khẩn trương, tại đại lục Thú Nhân rất ít khi gặp được song bào thai, cho dù hiếm có như vậy, cũng nghe nói muốn sinh được một cặp song sinh cũng không dễ dàng.
Bởi vì tin tức này, tâm tình Đường Ngọc lập tức thật không tốt, y sợ mình sẽ không có phúc khí này, chẳng may lúc sinh con có chuyện gì xảy ra, nghĩ đến đây trong lòng Đường Ngọc cảm thấy rất khổ sở.
Tâm tình như vậy của Đường Ngọc, hầu hết các phụ nữ mang thai đều có. Trong khi mang thai, đều sẽ nghĩ đông nghĩ tây luôn suy nghĩ về mọi thứ.
Đến lúc chiều, Tô Diệc biết được tin trong bụng Đường Ngọc rất có thể là hai đứa nhỏ từ trong miệng Dino, liền lôi kéo Dino dự định đi chúc mừng một chút.
Vừa bước vào nhà Đường Ngọc, liền cảm thấy một cỗ áp suất thấp. Mà người phóng thích áp suất thấp, chính là Kiệt La với vẻ mặt không biểu tình gì.
"Có chuyện gì vậy?"
Hiển nhiên tâm tình Kiệt La không tốt, cũng không để ý tới Tô Diệc. Tô Diệc đành phải tự mình đi vào, lúc này Đường Ngọc cũng là vẻ mặt buồn thiu. Ngay khi trông thấy Tô Diệc tiến vào, lập tức giữ chặt tay Tô Diệcl: "Tô đội, cậu nhìn cái bụng này của tôi xem, hai ngày này lớn đến đáng sợ, lúc này mới có hai tháng, bé con nhà ai có thể lớn như vậy chứ?"
Tô Diệc nhìn bụng Đường Ngọc một chút, cười trấn an: "Không phải nói là có hai bé sao? Hai bé như vậy, tính ra bụng cậu cũng không lớn lắm."
"Cậu không nói thì không sao, cậu vừa nói chuyện tôi càng không muốn sinh nữa. Đoán chừng sinh một đứa khí lực cũng đều không đủ, nghe nói lúc sinh con đau lắm."
Tô Diệc đi tới, ngồi xuống bên giường Đường Ngọc, bởi vì đang mải suy nghĩ, kết quả cậu quên mất cái mông của mình, vừa ngồi xuống, Tô Diệc liền cảm thấy mông mình đau.
May mắn là Đường Ngọc bởi vì lo lắng bụng của mình, không chú ý tới vẻ mặt của Tô Diệc, nếu y mà biết sẽ chế nhạo Tô Diệc chết mất.
"Sẽ không, có tôi ở đây cậu sẽ không có việc gì." Tô Diệc nói cũng không phải lời nói dối, nếu như đến lúc đó, Đường Ngọc thật sự không sinh được, cậu liền cho Đường Ngọc uống nước pha loãng, cho dù sinh bốn năm đứa cũng không có vấn đề gì.
Chuyện Mễ Nặc nhìn ra Đường Ngọc mang thai hai đứa bé, rất nhanh liền truyền khắp trong bộ lạc. Ngay cả giống lái tên La Khê kia, cũng đều mang chút lễ vật đến thăm Đường Ngọc,
Tâm tình Đường Ngọc không tốt, cũng không đứng dậy khách khí với bọn họ, những người kia cũng không tức giận, theo bọn họ nghĩ Đường Ngọc có thể mang thai hai bảo bảo, quả thực là được thần thú cưng chiều. Đương nhiên nếu như bọn họ biết, lúc này Đường Ngọc đang nghĩ gì, nhất định sẽ bị dọa đến không dám nói lời nào.
Giờ này khắc này, trong lòng Đường Ngọc hy vọng là Mễ Nặc nhìn lầm, y tình nguyện sinh một đứa bé to con, cũng không cần phải sinh hai đứa cùng lúc. Nghĩ đến việc phải chăm sóc bọn nhỏ, Đường Ngọc đã cảm thấy cái đầu mình to ra.
La Khê dự định qua mùa tuyết rơi, liền cùng Jill kết thành bạn lữ. Sau khi Tô Diệc nghe được, trong lòng cười lạnh, nhưng mà cậu tính toán sẽ không để La Khê sống sót qua mùa tuyết rơi này. Còn muốn qua mùa tuyết rơi sang năm, thật sự là buồn cười đến cực điểm. Tồn tại của hắn như một khối u ác tính, Tô Diệc có thể lưu hắn đến bây giờ đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Sáng hôm sau, tiếng tù và báo hiệu của trạm gác vang lên. Ở trạm gác có hai loại sừng thú, một loại nhỏ có âm sắc to và vang, dùng để báo hiệu kẻ thù tấn công hoặc xuất hiện đàn thú đông đúc. Loại còn lại có âm sắc trầm và dài, dùng để đón khách.
Eide mang đến rất nhiều lễ vật, vì cảm tạ bọn họ trợ giúp xua đuổi Thú Nhân lang thang, cũng để thiết lập tình hữu nghị giữa hai bộ lạc.
Lăng Liệt giữ lại một phần nhỏ lễ vật, còn lại đều phân cho các gia đình có người xuất lực. Trong đó có nhà Tô Diệc, cùng nhà Đường Ngọc bởi vì hai nhà đều đi hết, cho nên được phân rất nhiều đồ vật.
Tô Diệc đem đồ ăn được phân chia, dùng dao chia thành mấy phần, phân cho những người già yếu tàn tật trong bộ lạc. Thật ra nhà bọn họ không thiếu những vật này. Tô Diệc chọn mấy tấm da thú mang cho Thái Lặc thúc thúc, mặc dù Thái Lặc thúc thúc nhiều lần biểu thị ông còn rất cường tráng, nhưng Tô Diệc cảm thấy mình làm vãn bối, coi như là để hiếu kính lão nhân. Những đồ trang sức còn lại, cũng như những thứ khác, Tô Diệc đều không muốn, không phải cậu chướng mắt, mà là những vật này có thể lôi kéo lòng người.
Nhìn thấy cách làm người của Tô Diệc, người lớn trong nhà giống cái trước đó muốn định khế ước cùng Dino, đột nhiên đi đến trước mặt Tô Diệc.
"Con tôi rất thích Dino nhà cậu." Người nói chuyện là một giống cái có vẻ mặt thành thật, hắn có chút câu nệ nhìn Tô Diệc, hiển nhiên là người không giỏi ăn nói.
Có lẽ là bởi vì đứa trẻ, giống cái không giỏi ăn nói này mới có thể lấy hết dũng khí tới nói chuyện với cậu.
"Ừm, chuyện này Dino đã nói với tôi." Tô Diệc nhìn thoáng qua, tiểu giống cái sau lưng giống cái này. Đứa bé kia, hẳn là lớn một chút so với Dino, mặc dù quần áo trên người không tốt lắm, nhưng mà cả người trên dưới đều rất sạch sẽ.
"Con tên gì?" Tô Diệc cúi đầu xuống, hỏi tiểu giống cái.
Tiểu giống cái trốn ở sau lưng ba ba, len lén nhìn Tô Diệc, sau đó nhỏ giọng nói: "Con tên là Tinh Duệ."
Tô Diệc lại nhìn Dino một chút, dường như Dino có chút khẩn trương, thỉnh thoảng lại len lén nhìn Tô Diệc.
"Dino nhà tôi đã trưởng thành, nếu như có vấn đề gì, có thể nói chuyện với thằng bé, thằng bé đã có thể tự mình làm chủ."
Sau khi Tô Diệc nói xong, cậu vỗ nhẹ đầu Dino. Tô Diệc nói như vậy là bởi cậu nhìn ra Dino cũng thích đứa bé kia, lại thêm người nhà kia nhìn cũng không tệ, xem như Tô Diệc ngầm thừa nhận. Về phần cái gì mà Dino đã trưởng thành, bé có thể tự mình làm chủ gì gì đó, hoàn toàn là bởi vì để cho Dino có mặt mũi.
Ngay khi Tô Diệc vừa rời đi, tiểu giống cái kia liền chạy tới, nắm lấy tay Dino.
Giống cái nhìn con của mình như vậy, lộ ra biểu lộ trách cứ: "Con là giống cái, sao có thể tùy tiện như thế?"
Tiểu giống cái thay đổi dáng vẻ nhát gan vừa rồi, le lưỡi với ba ba của mình: "Con không có tùy tiện, con cùng Dino đều đã định ra khế ước, chúng con là chuẩn bạn lữ."
Tiểu giống cái nói xong, trên mặt đỏ lên, mà Dino cũng đỏ mặt ừ một tiếng.
Giống cái nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Dino, trong lòng càng xem càng thích, người mà con hắn coi trọng không sai. Mặc dù là Thú Nhân bất thường, nhưng so với những đứa trẻ khác, không biết hiểu chuyện hơn bao nhiêu đâu.
Tô Diệc đón tuyết lớn đi lên phía trước, chưa đi được mấy bước, tuyết đã phủ kín đầu gối cậu. Rơi vào đường cùng, Tô Diệc chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ chờ đợi. Chỉ chốc lát sau liền có người từ bên ngoài bay về. Thú Nhân kia trông thấy Tô Diệc, liền đáp xuống bên cạnh Tô Diệc.
"Có đàn thú, chẳng qua may là số lượng cũng không nhiều."
Tô Diệc nghe nói như thế, trong mắt sáng lên, sau đó quay người đi về.
Sau khi cậu trở về, bé Eli vẫn chưa tỉnh lại, Tô Diệc nhờ Dino trông bé Eli, sau đó yêu cầu Tây Nặc Nhĩ mặc quần áo ấm vào, vô cùng vui vẻ lôi kéo anh đưa cậu ra ngoài.
Khi Tô Diệc đi ra ngoài, còn cố tình đóng cổng lại thật kỹ.
Hai người vừa bước ra đã hấp dẫn sự chú ý của nhiều người. Chủ yếu hấp dẫn mọi người chính là người đứng phía sau Tô Diệc, người đã từng là một người đàn ông tuấn mỹ phi phàm, dáng người thon dài, đã hoàn toàn hóa thành một gã mập mạp. Lúc này tâm tình Tây Nặc Nhĩ hết sức phức tạp, anh vừa cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc bởi vì Tô Diệc đau lòng anh; lại bởi vì Tô Diệc che phủ cho anh cực kỳ chặt chẽ, mà cảm thấy có chút xấu hổ.
Tô Diệc đi đến chỗ tuyết dày, liền quay người leo lên lưng Tây Nặc Nhĩ, cả hai định đi thẳng ra ngoài qua lối đi mới mở. Bởi vì tuyết vẫn còn dày đặc mà Tây Nặc Nhĩ lại không có da lông như những thú nhân khác, vì không để Tây Nặc Nhĩ bị lạnh cóng, Tô Diệc đã ra lệnh, nếu không phải vạn bất đắc dĩ (*) không cho phép Tây Nặc Nhĩ biến thân.
(*) Vạn bất đắc dĩ: Có nghĩa là không thể làm khác được(hoặc cực chẳng đã, ở trong cái thế không muốn chút nào mà vẫn phải làm).
Kỳ thật, từ khi Tô Diệc phát hiện Tây Nặc Nhĩ cũng có thể đi vào không gian của mình, cậu đã cảm thấy không có cái gì là tình huống vạn bất đắc dĩ. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, cậu hoàn toàn có thể đem cả gia đình vào đó, sau đó chính mình không có bất kỳ nỗi lo gì có thể đại sát tứ phương.
Đương nhiên ý nghĩ như vậy, cậu chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, gần đây bởi vì Tây Nặc Nhĩ muốn tuyên bố chủ quyền, không có việc gì cũng luôn giày vò cậu. Cho nên trong tình huống này, Tô Diệc cảm thấy đàn ông nhất định phải co được dãn được, không thể vì khoe khoang mà một lần sảy chân để hận nghìn đời.
Lăng Liệt đứng trên trạm canh gác từ sớm, hắn chỉ cho phép một vài Thú Nhân ra ngoài để kiểm tra tình hình. Hầu hết những Thú Nhân khác đều ở lại trong sơn cốc để phòng ngừa bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.
Khi Kiệt La nghe được tin xuất hiện đàn thú, anh là một trong những người đầu tiên ra khỏi sơn cốc, trước khi đi anh đưa Đường Ngọc đến nhà Mễ Nặc, để Địch Nhĩ Sâm trông chừng hai người họ thật kỹ, sau đó bay ra khỏi sơn cốc. Kỳ thật, Địch Nhĩ Sâm cũng muốn ra ngoài tham gia náo nhiệt một chút, nhưng bởi vì Kiệt La yêu cầu, hắn chỉ có thể canh giữ ở nhà với vẻ mặt u oán.
Đợi đến khi Tô Diệc cùng Tây Nặc Nhĩ ra tới nơi, đã nhìn thấy Kiệt La cực kỳ phách lối đang lượn lờ phía trên đàn thú, ánh mắt của anh như đang tìm kiếm con mồi chất thịt tươi ngon. Thấy cảnh này, Tây Nặc Nhĩ cũng rất kích động. Đi săn vốn là bản tính của mỗi thú nhân. Tô Diệc nhìn thấy tia sáng lóe lên trong đôi mắt nhạt màu của Tây Nặc Nhĩ, biết Tây Nặc Nhĩ cũng muốn ra tay nên cậu đành phải dẫn anh đi về phía trước.
Lăng Liệt đứng ở vị trí có tầm nhìn tốt nhất, khi nhìn thấy đôi phu phu nhà Tây Nặc Nhĩ, nhịn không được nghiêng đầu nhìn vào trong sơn cốc một chút. Quả nhiên, rất nhanh ánh mắt của hắn đã tìm kiếm được một thân ảnh quen thuộc, thân thể thú nhân này đơn bạc hơn các thú nhân khác nhiều. Bởi vì sợ lạnh, lúc này toàn thân anh bao bọc mười phần chặt chẽ, chỉ lộ ra một đôi mắt cực kỳ động lòng người.
* * *
Y Ân đẩy cánh cửa ngăn trước người ra, cố gắng chui ra khỏi thông đạo để ra khỏi sơn cốc. Trên lưng anh cõng một cái gùi, trong tay còn cầm cung tên do Tô Diệc chế tạo, dường như anh cũng muốn ra ngoài đi săn.
Lăng Liệt thầm nghĩ: Chẳng lẽ Y Ân không có thịt để ăn sao? Nếu không thì tại sao cậu ấy lại muốn đi săn?
Gần đây Lăng Liệt thực sự quá bận rộn, cho nên đã không chú ý đến sinh hoạt của Y Ân, có phải thời điểm hắn không hay biết Y Ân lại phải chịu đói không?
Hiển nhiên Lăng Liệt đã lo lắng không đâu, khi hắn chưa tới sơn cốc trước đó, Y Ân vẫn luôn được mọi người chăm sóc chu đáo. Hiện tại tất cả mọi người đều ăn no mặc ấm, càng không có khả năng sẽ để cho Y Ân phải nhận bất kì ủy khuất nào.
Một Thú Nhân thân cao mã đại, đưa tay ngăn Y Ân lại, hắn nhìn Y Ân lắc đầu nói: "Y Ân, bên ngoài mặc dù chỉ là đàn thú nhỏ, nhưng số lượng cũng lên đến trăm con, cậu ra ngoài thực sự không an toàn."
Thú nhân này hoàn toàn có ý tốt, bọn họ hiện tại cũng đều là người một nhà, đều hiểu Y Ân rất mẫn cảm, cho nên hắn rất cẩn thận uyển chuyển bày tỏ ý kiến của mình.
Đôi mắt lộ ra bên ngoài của Y Ân chớp chớp, miệng bị che dưới lớp khẩu trang trầm giọng nói: "Không có chuyện gì, tôi trông yếu ớt, kỳ thật tôi rất lợi hại." Gần đây, Y Ân đã dần vui vẻ trở lại, khi nói chuyện anh cũng tỏ ra rất mạnh mẽ.
Thú Nhân kia lập tức bị Y Ân chọc cười, hắn cười nhìn dáng vẻ háo hức của Y Ân, Thú Nhân đột nhiên ho nhẹ một tiếng nói: "Hay là như vậy đi, tôi sẽ đi cùng với cậu, như vậy cũng có thể chăm sóc cho cậu một chút."
Y Ân hơi do dự, nhưng vì muốn ra ngoài nên anh cũng không cự tuyệt ý tốt của Thú Nhân kia.
Chờ hai người bọn họ đi vào thông đạo, lúc này có hai giống cái mới từ trong góc đi ra.
Trong số hai giống cái này, một người là La Khê, còn người kia là người luôn có mối quan hệ rất tốt với La Khê tên là Phí Nhược Dao.
Phí Nhược Dao có chút không vui nhìn về phía bên kia, mặc dù đã không nhìn thấy thân ảnh của hai người trong thông đạo, thế nhưng ánh mắt của hắn vẫn nhìn chòng chọc vào nơi đó như cũ.
"La Khê, tôi cảm thấy Y Ân này không phải là thứ gì tốt. Là Thú Nhân mà lại không thể biến thành hình thú, tất cả mọi thứ của hắn đều là người khác bố thí cho. Nếu như không phải hắn có quan hệ tốt với Tô Diệc kia, tôi thật sự muốn đuổi loại người này ra khỏi bộ lạc."
La Khê nắm lấy tay Phí Nhược Dao, ra hiệu cho hắn nơi này không phải là nơi để nói chuyện.
Mặc dù trong lòng Phí Nhược Dao bất mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Hai người chậm rãi đi về hướng cũ, La Khê thấy xung quanh không có ai, lúc này mới chậm rãi nói: "Cậu bớt gây chuyện cho tôi, coi như không có Tô Diệc, còn có Đường Ngọc, coi như không có hai người bọn họ, vẫn còn có mấy người Kiệt La, Địch Nhĩ Sâm. Bọn hắn đều là Thú Nhân bất thường, nếu như chúng ta đặc biệt nhằm vào một người, sẽ dễ dàng khiến cho mọi người không có cách nào sống chung hòa bình."
Phí Nhược Dao không ngờ La Khê lại thay Y Ân lên tiếng, không khỏi cau mày nói: "Tại sao cậu lại phải sợ bọn họ? Ngoại trừ Kiệt La ra, tôi không hiểu cậu sợ cái gì? Dù thế nào đi nữa bên phía chúng ta cũng có nhiều người hơn, bây giờ chúng ta đã học được mọi thứ của họ, cho dù chúng ta thật sự đuổi tất cả bọn họ đi, cũng không có ai nói gì cả."
La Khê nhìn Phí Nhược Dao, ánh mắt lóe lên vẻ khinh bỉ, nhưng rất nhanh vẻ khinh bỉ này liền bị hắn che giấu.
"Đồ ngốc, cậu không hiểu tình hình hiện tại. Nếu chúng ta đuổi tất cả bọn họ đi, như vậy sẽ không thể giải thích được với Dực Báo tộc bên kia. Mặc dù người Dực Báo tộc sẽ không đến mức làm to chuyện với chúng ta vì bọn họ, thế nhưng sau này nếu chúng ta gặp phải chuyện gì, người Dực Báo tộc nhất định sẽ không tới hỗ trợ nữa. Cậu nhịn một chút đi, đợi qua mấy năm nữa, bộ lạc của chúng ta thật sự mạnh lên, chúng ta lại từ từ lợi dụng truyền thuyết thần thú để đuổi từng người một đi."
Phí Nhược Dao hừ một tiếng, hiển nhiên rất không hài lòng với biện pháp này.
"Không được, đợi đến mấy năm sau, cái tên Y Ân đó liền lừa gạt tên Thú Nhân ngu ngốc kia đi thì sao, hắn là Thú Nhân tôi nhìn trúng, không được, không được!"
Tên Thú Nhân ngu ngốc, chính là nói Thú Nhân vừa vừa đưa Y Ân ra ngoài.
La Khê nghiêng đi đầu, trong mắt đầy vẻ giễu cợt không thể che giấu, thật sự là tên ngu xuẩn không còn gì để nói.
"Cậu là giống cái, hắn là một Thú Nhân, căn bản không có mặt mũi thật sự cướp người với cậu đúng không?" La Khê nói, đột nhiên chỉ vào thông đạo.
"Ồ, bây giờ cậu không định đi đoạt lại sao?"
Nghe nói như thế, Phí Nhược Dao lập tức nghĩ đến chuyện giờ phút này có lẽ Y Ân đang cưỡi trên lưng tên to lớn ngu ngốc kia, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia tức giận không rõ.
Phí Nhược Dao chạy về phía thông đạo thì lại bị Thú Nhân phụ trách canh gác ngăn lại.
"Tại sao, tại sao Y Ân đó có thể ra ngoài còn tôi thì không?" Phí Nhược Dao hùng hổ dọa người nhìn Thú Nhân kia, còn Thú Nhân kia thì nhìn hắn với vẻ mặt khó xử.
Lăng Liệt, người vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên này, đột nhiên từ trạm gác đi xuống, hắn đi đến bên người Thú Nhân kia nói với hắn: "Cấm tất cả giống cái tùy ý ra vào, hiện tại là thời điểm đặc biệt."
Mặc dù Lăng Liệt đang nói chuyện với Thú Nhân kia, thế nhưng Phí Nhược Dao biết, đây là cố ý nói cho hắn nghe.
Mặc dù Phí Nhược Dao có ý kiến với Y Ân, thế nhưng lại không dám đối nghịch với mệnh lệnh của Lăng Liệt, chỉ có thể không cam lòng quay người rời đi.
Nhìn giống cái kia rời đi, lúc này Lăng Liệt mới sải bước đi tới thông đạo.
Mà lúc này, Tô Diệc cùng Tây Nặc Nhĩ đã tìm kiếm được một hầm trú ẩn che chắn cho riêng mình, sau đó cầm lấy vũ khí chuẩn bị tấn công. Đối với việc sử dụng vũ khí, có thể nói là Tô Diệc sử dụng rất thuận tay, nhưng Tây Nặc Nhĩ lại là lần đầu tiên sử dụng vũ khí, bởi vì Tô Diệc không yên lòng Tây Nặc Nhĩ, cho nên cũng không cách Tây Nặc Nhĩ quá xa. Thứ mà Tây Nặc Nhĩ đang cầm trong tay là một bộ cung tên, trước đó Tô Diệc cũng đã từng dạy Tây Nặc Nhĩ sử dụng bắn cung, lúc không có chuyện gì làm Tây Nặc Nhĩ cũng đã luyện tập chính xác. Về phần chính xác như thế nào? Tô Diệc cũng không hỏi, cho nên hiện tại Tô Diệc cũng không chắc lắm.
Ngược lại, Tây Nặc Nhĩ bình tĩnh hơn Tô Diệc nhiều, mặc dù Tô Diệc đã ra lệnh không cho anh biến thành hình thú, điều này sẽ làm giảm đáng kể khả năng chiến đấu của anh, nhưng Tây Nặc Nhĩ vẫn là có lòng tin một mình có thể đối mặt với dã thú. So với khi anh còn nhỏ chỉ có một mình, cũng có những trường hợp bởi vì bị thương nặng, cũng không có cách nào biến thành hình thú. Khi đó trong tay Tây Nặc Nhĩ cũng không có vũ khí như của Tô Diệc, không phải anh vẫn sống sót thật tốt sao?
Mặc dù trong lòng Tây Nặc Nhĩ rất bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Tô Diệc thỉnh thoảng lại nhìn qua, trong lòng Tây Nặc Nhĩ có chút ngọt ngào.
Hai người bọn họ đến một nơi có rất ít dã thú, chỉ có vài con rải rác đi ngang qua. Tô Diệc đang muốn lấy cung tên ra, bắn một mũi tên vào một con Thứ Long trước mặt, liền nghe được âm thanh của một mũi tên phá không mà tới, cùng với âm thanh này, tiếng kêu rên của dã thú cũng vang lên.
Một mũi tên này, là Tây Nặc Nhĩ bắn.
Tô Diệc sững sờ chỉ chốc lát, lúc này mới đi về phía con Thứ Long kia. Con Thứ Long kia bị một mũi tên trực tiếp bắn thủng đầu, mũi tên bắn xuyên qua mắt của con Thứ Long. Ngay khi Tô Diệc muốn đi đi qua kiểm tra con mồi, liền cảm giác được một trận gió đánh tới. Cậu lưu loát rút ra chủy thủ bên hông, đang muốn xoay người liền bị một người chặn ngang ôm lấy.
"Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em." Tây Nặc Nhĩ một tay ôm lấy Tô Diệc, xoay người đấm một quyền vào đầu dã thú kia.
Tây Nặc Nhĩ và Lăng Liệt đều cùng một thuộc tính, đều là Thú Nhân nhìn mười phần tuấn mỹ, lại có giá trị vũ lực mạnh hơn Thú Nhân bình thường nhiều. Bình thường là Thú Nhân có dáng dấp đẹp mắt, đều sẽ làm cho người ta một loại cảm giác không đáng tin, không có năng lực nuôi sống giống cái. Thế nhưng Tây Nặc Nhĩ và Lăng Liệt lại hoàn toàn ngược lại.
Một đấm của Tây Nặc Nhĩ đánh xuống, đều có thể đánh nát tảng đá. Một quyền này đánh vào đầu dã thú, con Thứ Long có hình thể to lớn kia, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Ngay khi con Thứ Long bị đánh bay ra xa, Tây Nặc Nhĩ buông Tô Diệc ra, dùng cung tên trên tay bắn một mũi tên vào con Thứ Long kia.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Tây Nặc Nhĩ liền giải quyết hết hai con Thứ Long một lớn một nhỏ
Tô Diệc có chút vui vẻ, đi qua kéo con Thứ Long nhỏ lên: "Chúng ta xử lý bọn chúng trước, sau đó lại đi về phía trước săn mấy con có hình thể lớn một chút."
Tây Nặc Nhĩ mỉm cười, đôi mắt nhạt màu sáng như lưu ly phản chiếu khuôn mặt tươi cười của Tô Diệc.
Kỳ thật nhà bọn họ đã có rất nhiều thức ăn, thế nhưng có lẽ là trước đó đã từng bị đói, cho nên hai người đều muốn bắt được nhiều con mồi một chút con mang về.
Hai người bọn họ kéo theo con mồi, chưa đi được vài bước liền đến đến bờ sông.
Con sông này là con sông lớn chảy qua sơn cốc.
Hai người đi đến bờ sông, mặt sông bị đóng băng, họ phải đục mở lớp băng phía trên mới có thể sử dụng nguồn nước bên dưới.
Khi hai người xử lý con mồi được một nửa thì có vài con thú mắt đỏ hình thể tương đối lớn chạy đến gần, Tô Diệc không tranh đi săn mà để Tây Nặc Nhĩ đi giải quyết. Trước đó đã từng nói qua, đi săn là thiên tính của các thú nhân.
Tô Diệc vừa xử lý con mồi, vừa nghiêng đầu nhìn Tây Nặc Nhĩ săn thú.
Đúng lúc này, Tô Diệc thấy cách đó không xa cũng có người đi tới, cậu đang định đứng dậy đi qua nhìn thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người đó chính là Y Ân, trong miệng Y Ân cắn một thanh cốt đao, trong tay là con dao Tô Diệc đưa cho, anh đang nhanh chóng đuổi theo một con Nguyệt Ngân Thú.
Y Ân nhảy qua một khe núi, vươn tay bắt lấy một sợi dây leo, sau đó mượn lực của dây leo nhảy đến trước mặt Ngân Nguyệt Thú. Động tác của anh tràn ngập dã tính, phối hợp với khuôn mặt vô cùng thanh tú xinh đẹp kia, ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người.
Tô Diệc thả con mồi trong tay xuống, cũng rất tò mò nhìn qua bên kia.
Chủ yếu là lần đầu tiên cậu trông thấy người khác săn giết Ngân Nguyệt Thú, loại dã thú này động tác cực kỳ linh hoạt và hung tàn, nghe nói ngay cả Thú Nhân cũng không thể dễ dàng bắt được nó. Tô Diệc cầm lấy cung tên của mình lên, chuẩn bị sẵn sàng giúp đỡ bất cứ lúc nào.
Sau lưng Y Ân cách đó không xa, còn có một Thú Nhân rất cao lớn đi theo, vẻ mặt thú nhân này rất lo lắng đi theo cách đó không xa. Nếu như không phải Y Ân nói không cho phép hắn nhúng tay vào, hắn thực sự muốn lao tới giúp đỡ.
Lúc này đàn thú đã bị săn giết một nửa, có một vài dã thú đã khôn ngoan chạy trốn. Những con còn lại, không có đầu óc còn đang chiến đấu cùng các thú nhân.
Lúc đầu Y Ân bao bọc mình thật kỹ, nhưng khi đang săn thú, bởi vì nóng liền cởi bớt ra. Hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo choàng nhỏ.
Anh cầm đao trong tay, mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Ngân Nguyệt Thú, mà Ngân Nguyệt Thú hiển nhiên đã bị anh đuổi theo thật lâu. Hiện tại Ngân Nguyệt Thú đang thở phì phò, một thân da lông tuyết trắng xinh đẹp làm cho người ta thương nhớ.
Lúc này trong những người xung quanh đang xem náo nhiệt, có một người không chú ý dưới chân trượt ngã một phát, lập tức kinh động Ngân Nguyệt Thú.
Lông trên người Ngân Nguyệt Thú đột nhiên dựng đứng, sau đó nhe răng nhào về phía Y Ân. Thân hình Y Ân so với Thú Nhân bình thường thì thấp bé hơn, ngay khi Ngân Nguyệt Thú đánh tới, thân thể anh nhanh chóng nghiêng về phía sau, nháy mắt khi anh nằm ngửa xuống, anh đột nhiên một tay đè lại mặt đất lần nữa lại nhảy lên, con dao trong tay hung hăng vạch một đường trên bụng Ngân Nguyệt Thú. Khi Ngân Nguyệt Thú vượt qua người anh, bụng lập tức bị mở ra. Rất nhiều máu tươi, phun đầy đầu đầy mặt Y Ân.
Nhưng Y Ân hoàn toàn không thèm để ý, nghiêng đầu một chút, né tránh Ngân Nguyệt Thú đổ ập xuống.
Những Thú Nhân khác khi thấy cảnh này, tất cả đều giật mình ngạc nhiên nhìn giật mình nhìn Y Ân. Hiển nhiên đã bị thân thủ sạch sẽ lưu loát của anh làm cho chấn kinh.
"Y Ân, cậu thật tuyệt!" người đầu tiên lên tiếng là Địch Nhĩ Sâm, Địch Nhĩ Sâm nghe tin Y Ân đi săn, liền vội vã đi theo. Không ngờ vừa ra tới nơi, đã nhìn thấy Y Ân săn được một con Ngân Nguyệt Thú?
Y Ân quay đầu nhìn về phía Địch Nhĩ Sâm, trên mặt còn mang theo vết máu, đột nhiên nở một nụ cười khiến người kinh diễm.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy vui vẻ hạnh phúc như vậy.
Khi những Thú Nhân khác nhìn thấy điều này, lập tức cũng đi qua khích lệ Y Ân. Thú Nhân đi theo Y Ân lúc đầu lại không đi theo mà chỉ đứng đó, ngơ ngác nhìn Y Ân được những người khác vây quanh.
Lăng Liệt vẫn đang lơ lửng giữa không trung, khi nhìn thấy Y Ân một mình bắt được Ngân Nguyệt Thú, trong lòng hắn không khỏi vui mừng.
Sau khi việc này kết thúc, mọi người quay trở lại trong sơn cốc.