Dịch: Băng Nhi
Ba Linh Linh vứt tàn thuốc trên tay xuống, dẫm lên di đi di lại: "Lỗ mũi trâu nói là sẽ không hại đến Linh Linh nên chúng tôi mới tin, hơn nữa không phải bà cũng cho người ta uống nước bùa hay sao?" Ông ta có chút khó chịu, một mực cho rằng mình không sai.
Lý bà bà lườm ông ta một cái.
Mẹ Linh Linh thấy bà bà như vậy càng khóc to hơn: "Thím, thím cũng không thể mặc kệ chúng cháu! Nếu chúng cháu bị Linh Linh hại chết mà bà lại thấy chết không cứu sẽ tổn hại âm đức."
Bà bà liếc bà ta một cái: "Giết người đền mạng, thiên kinh địa nghĩa, tổn hại gì âm đức của tao?"
Ba Linh Linh nghe vậy, chân như mềm nhũn tê liệt mà ngã xuống ghế phía sau.
Dì Hoa bưng trà cho Lý bà bà, có chút không đánh lòng nói: "Thím, không thì giúp bọn họ một lần đi. Mọi người ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại thấy nhau. Huống chi họ là bị lừa."
Chung quy cũng không muốn làm khó ba mẹ Linh Linh nữa, bà bà thở dài nói: "Đạo sĩ kia hẳn là quỷ biến ảo ra, không tin chúng mày về nhà nhìn xem, tiền hắn cho chúng mày có phải đều là tiền âm phủ."
"Còn về phía Linh Linh, uống chén nước bùa kia nếu tao đoán không sai thì hẳn là Tụ Sát Phù, bằng không nó sẽ không phải mới chết đã có bản lĩnh lớn vậy."
"Linh Linh vốn là thân thể nửa âm, sau khi chết sẽ là hạt giống tốt để hóa thành lệ quỷ. Có Tụ Sát Phù giúp nó thu thập sát khí khi còn sống nó mới trở nên lợi hại như vậy."
Nghe xong những lời này đôi vợ chồng kia bị dọa đến nỗi môi trắng bệch, run rẩy chạy về nhà, mộ lát sau lại khóc lóc chạy đến trên tay còn kéo theo một rương giấy.
Cái rương bị bọn họ ném ở nhà chính nhà dì Hoa, vàng bạc trong đống giấy cùng tiền âm phủ rơi đầy đất.
"Thím, sao tiền và vàng bạc lại biến thành như vậy?" Ba Linh Linh tức muốn thổ huyết hỏi.
Lý bà bà lườm lão ta một cái: "Các người bị quỷ che mắt đương nhiên sẽ nhìn thấy thứ mình muốn."
Hai người họ khóc muốn long trời lở đất như cha mẹ chết.
Đột nhiên mẹ Linh Linh ngừng khóc mà nhìn thẳng vào chân tôi: "Tử Đồng, giày vải đỏ của cô từ đâu mà có vậy? Thật là đẹp! Còn đẹp hơn giày Linh Linh nhà tôi đeo khi
Minh hôn."
Nghe bà ta nói, mọi người đều không tự giác nhìn vào chân tôi.
Tôi có chút xấu hổ thu chân lại nói: "Là có người cho.."
Hô hấp của Lý bà bà chợt trầm xuống, ánh mắt nhìn tôi như lần đầu gặp tôi vậy. Kinh ngạc, sợ hãi, thậm chí còn có chút đáng sợ.
Ninh Ninh vẫn luôn ở cạnh tôi, sự chú ý của cô ấy vẫn ở trên những người kia nên không để ý chân tôi có thêm đôi giày khi nào, nên tò mò hỏi: "Ai cho?"
Tôi lược bớt một số chi tiết bị người kia khinh bạc kể lại chuyện xảy ra đêm qua một lượt.
Nghe xong, mẹ Linh Linh bĩu môi: "Không phải cô cũng minh hôn chứ? Tôi nói cho cô nghe, quỷ không phải là thứ tốt đẹp gì."
Tôi cũng là minh hôn chỉ thiếu có động phòng, được chứ?
Lý bà bà mắng mẹ Linh Linh một câu: "Muốn sống thì câm miệng!"
Bà ta ngượng ngùng ngậm miệng, dì Hoa có chút lo lắng cho tôi mà hỏi Lý bà bà: "Thím, tuy giày này của Tử Đồng rất đẹp, nhưng giày thêu đỏ này cháu thấy thế nào cũng không may mắn.."
Lý bà bà chần chừ một lúc mới chậm rãi nói: "Giày này, quả thật giống giày để đeo khi minh hôn.."
Thấy mắt Lý bà bà vẫn nhìn chằm chằm chân tôi, tôi tự mình an ủi một câu: "Anh ta chắc sẽ không hại cháu.. bằng không sẽ chẳng tới cứu tụi cháu.."
Nhưng chưa biết chừng hắn còn có mục đích khác.