767 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Quái Ngư. Chương 2. Nhân Chứng

Kiều Vỹ và tôi đã không dừng lại lâu sau khi đến thị trấn, cảnh sát địa phương nhanh chóng cử một cảnh sát tên là Trương Hy Hiện lái xe cảnh sát chở chúng tôi đến làng Hắc Đồng. Bởi vì vụ án liên quan đến một kẻ giết người hàng loạt biến thái, vì lý do an toàn Lôi Khởi Sơn cũng cử Đường Huy đi theo tôi và Kiều Vỹ.

Khác với khí chất của Đường Huy, ngay cả khi không mặc sắc phục cảnh sát thì vẫn bất nộ tự uy, còn Trương Hy Hiện cho dù có mặc cảnh phục thì cũng hoàn toàn không giống cảnh sát.

Anh ta mập mập tròn tròn, làn da trắng nõn, mịn màng mềm mại như cọng bún lớn. Điều thú vị nhất là hai con mắt chỉ nhỏ bằng hạt đậu của anh ta, có lẽ vì khuôn mặt quá lớn, cảm giác hai mắt giống như hai chiếc lỗ được chọc bằng đầu đũa trên một búi bột mì lớn màu trắng.

Sau khi ra khỏi thị trấn, Trương Hy Hiện vừa lái xe vừa giới thiệu với chúng tôi như một hướng dẫn viên du lịch về tình hình ở làng Hắc Đồng.

Làng Hắc Đồng cách thị trấn Giang Khẩu không xa, nhiều nhất chỉ mất tối đa 20 phút đi xe là đến. Trước đây, ngôi làng chỉ là một làng chài nhỏ ven sông, nhưng những năm gần đây, một resort nghỉ mát lớn đã được xây dựng ở Làng Hắc Đồng, mặc dù ngôi làng không nổi tiếng nhưng giá rẻ và phong cảnh thực sự tốt, cho nên hàng năm rất nhiều doanh nghiệp tổ chức cho nhân viên đến đó để nghỉ mát.

Ngành du lịch phát triển cũng kéo theo sự phát triển của các ngành nghề liên quan khác cũng được thúc đẩy. Trong năm hoặc sáu năm gần đây làng Hắc Đồng đã lột xác thay đổi từ một làng chài nhỏ trước đây ít được biết đến thành ngôi làng giàu có nhất xung quanh thị trấn Liên Giang Khẩu. Giống như cuộc điều tra của chúng tôi nếu không muốn quay lại thị trấn, có thể tìm một khách sạn ở làng Hắc Đồng.

Sau đó, Trương Hy Hiện cũng đặc biệt giới thiệu một số nhà hàng chuyên về cá nổi tiếng ở làng Hắc Đồng.

Sau khi anh ta giới thiệu tình hình ở làng Hắc Đồng xong, tôi cũng hỏi anh ta nghĩ gì về truyền thuyết Hắc Ngư.

Trương Hy Hiện sau khi nghe xong thì mỉm cười và nói:

* * * "Tôi lớn lên ở thị trấn Liên Giang Khẩu, nếu như thực sự có truyền thuyết về loàiHắc Ngư nào, chắc hẳn tôi đã từng nghe khi còn nhỏ."

* * * "Vậy ý anh là conHắc Ngư giống thủy quái ở hồ Kanas ở Tân Cương?" Tôi hỏi.

Zhang Xi lúc này mới gật đầu và nói:

* * * "Theo tôi thấy chuyện cũng tương tự nhau, không cần lãng phí thời gian cho truyền thuyết này, đợi khi đến làng xem các anh sẽ hiểu ý tôi."

Thật ra, không cần xem thì tôi cũng có thể tưởng tượng được, và tôi hoàn toàn có thể hiểu suy nghĩ của Trương Hy Hiện.

Tất cả các điểm du lịch phải có một câu truyện truyền thuyết như một mánh lới quảng cáo, để thu hút khách du lịch đến chơi. Cũng giống như quái vật hồ Kanas ở Tân Cương, mặc dù có vô số các chương trình khám phá và giải mã khác nhau trên TV, và vô số nhà khoa học cố gắng chứng minh rằng quái vật hồ là loài cá đỏ, vẫn có vô số khách du lịch đến thăm hồ Kanas mỗi năm, và hầu hết trong số họ đến là để tận mắt nhìn thấy thủy quái huyền thoại.

Theo lời của Trương Hy Hiện, làng Hắc Đồng hiện đang phát triển mạnh mẽ về du lịch, truyền thuyết về conHắc Ngư lớn tuy thu hút nhưng nó không được truyền bá rộng rãi, nếu thực sự được truyền bá rộng rãi ước tính mỗi năm sẽ còn có nhiều người đến du lịch hơn.

Trên đường từ thị trấn Giang Khẩu đến thôn Hắc Đông có những con đường rợp bóng cây, ngoài cửa xe tràn ngập không gian xanh, vừa nhìn cảnh đẹp vừa cảm nhận một làn gió nhẹ thổi qua, tâm trạng đặc biệt thoải mái, thời gian hai mươi phút dường như trong nháy mắt đã kết thúc. Chẳng bao lâu, một cái cổng bằng đá hiện ra trước mặt, trên đó có viết ba chữ lớn: Làng Hắc Đồng.

Đúng như những gì Trương Hy Hiện đã nói, sau khi vào làng từ đường chính, hai bên đường đều là nhà nghỉ hai tầng và nhiều nhà hàng bán các món cá khác nhau.

Khu nghỉ dưỡng nổi tiếng nhất tựa vào một ngọn núi gần sông, những tòa biệt thự kéo dài từ chân núi đến lưng chừng núi, từ cổng làng nhìn thì kiến trúc của sơn trang nghỉ mát tất cả đều bằng gỗ, rất cổ kính, có cảm giác được trở về với thiên nhiên. Trương Hy Hiện giới thiệu rằng ngọn núi đó ban đầu là một ngọn núi hoang bên ngoài ngôi làng, nhưng sau này khi được nhà đầu tư nhìn trúng và khai thác nó đã trở mình hoàn toàn trở thành một bộ dạng hoàn toàn mới như hiện tại.

Chúng tôi chạy xe đến tận sơn trang nghỉ dưỡng, vì người đã nhìn thấy conHắc Ngư bị bắt vào bờ cách đây bốn mươi năm hiện đang sống trong khu du lịch, và công việc hàng ngày của anh ta là kể cho những vị khách đến đây du lịch sự tích về loàiHắc Ngư.

Cảnh sát đến xử lý vụ việc đương nhiên không gặp chút ngăn cản, bốn người chúng tôi nhanh chóng vào trong sơn trang nghỉ mát và gặp ông già nhân chứng họ Từ dưới sự sắp xếp của quản lý đang trực.

Ông cụ Từ đã lớn tuổi và tóc cũng đã bạc, nhưng trông ông vẫn tràn đầy năng lượng, lưng vẫn thẳng và trông rất khỏe mạnh.

Tôi giải thích ngắn gọn lý do chúng tôi đến tìm ông, nhưng Ông cụ họ Từ không kể ngay cho chúng tôi về chuyện ông nhìn thấy Hắc Ngư, mà hỏi tôi nghĩ thế nào về truyền thuyết Hắc Ngư.

Tôi nói thật: "Trước khi đến đây, cháu đã nghĩ có thể có loài cá kỳ lạ đang tác quái. Nhưng tình hình bây giờ là.. cháu có chút nghi ngờ, mùi thương mại hơi nặng."

Ông cụ họ Từ gật đầu và cười với tôi, sau đó nhìn Kiều Vỹ, Đường Huy và Trương Hy Hiện, và hỏi họ cùng một câu hỏi. Trương Hy Hiện và Đường Huy cùng một cách nghĩ với tôi, duy chỉ có Kiều Vỹ đáp lại một cách thích thú:

* * * "Cháu tin vào điều đó! Cháu không nghĩ ông là một người dối trá vì tiền."

* * * "Cậu nói hay đấy!" Ông già họ Từ khen rồi vỗ nhẹ vào vai Kiều Vỹ:

* * * "Không ngờ người có cái nhìn thấu đáo nhất lại là cậu, một người nước ngoài. Nói cho các anh biết điều này, lão năm nay đã bảy mươi bảy, chuyện nói dối lừa người lão chưa từng làm bao giờ. Quả thật có cái gì đó ở khe sông và nó là một thứ khá lớn! Lão đã tận mắt chứng kiến điều đó, nhưng những người trẻ cùng thế hệ với cậu không tin lão."

* * * "Vậy thì bây giờ có nhiều người tin hơn chưa ạ?" Kiều Vỹ cười hỏi.

Lão Xu cười thâm thúy, rồi quét ánh mắt về phía tôi nói:

* * * "Về cơ bản thì mọi người nghe chỉ cho đó là một câu chuyện, ít người thực sự tin. Hơn nữa, nếu ai đó thực sự tin tưởng thì họ sẽ thuê thuyền ra sông chơi, sẽ không ở lại lâu trong thôn đến vậy".

* * * "Ý của ông là Hắc Ngư vẫn còn ở dưới sông?" Tôi không nhịn được bắt chuyện hỏi.

* * * "Tôi không chắc về chuyện này. Dù sao thì cũng đã mấy chục năm rồi, nhưng người con trai thứ hai của nhà họ Tôn quả thực đã bị một con cá lạ cuộn xuống sông, và đó chính là loại cá mà anh ta bắt được trước đây."

* * * "Ông có thấy tận mắt không?"

* * * "Còn hơn cả tận mắt chứng kiến. Tôi đã cùng Tôn Nhị Tiểu kéo con cá lên. Tôi không phải là người duy nhất biết về chuyện đó, cậu có thể vào làng hỏi những người từ năm mươi tuổi trở lên, đa số họ cũng đều đã nhìn thấy con cá đó. Sau này, Tôn Nhị Tiểu đã bán con cá và nói rằng anh ta muốn chia tiền cho tôi nhưng tôi không lấy. Giờ nghĩ lại cũng may là tôi không nhận tiền, nếu không thì tôi cũng đã bị dìm chết rồi."

* * * "Chính xác thì đó là loại cá gì? Có phải là Hắc Ngư không ạ?" Tôi tiếp tục hỏi.

Ông cụ họ Từ lắc đầu và nói:

* * * "Chuyện đó tôi không dám khẳng định. Bề ngoài nó trông giống một con cá lóc nhưng nó có một cái đầu giống con rắn, miệng đầy nanh, thân màu đen và có hoa văn giống con trăn. Nhưng nó quá lớn và không có vảy trên cơ thể, còn hơi trơn như cá trê. Tôn Nhị Tiểu và tôi đã móc móc vào thân nó mới giữ được. Hơn nữa cái thứ đó sống rất dai, khi hai chúng tôi bắt nó lên thuyền người nó bị móc xuyên qua, rồi lên bờ mấy tiếng đồng hồ sau nó vẫn thở. Nếu ai đụng vào nó, nó vẫn ngoẹo đầu cắn người ta! Cậu xem, đây là vết sẹo do thứ đó cắn."

Ông già họ Từ nói bèn vén một ống quần lên, trên bắp chân có một hàng sẹo rỗ đen hình nan quạt. Những lỗ tròn này kéo dài trên cao gần đến đầu gối đến dưới gần mắt cá chân, nếu là sẹo do bị vật gì đó cắn để lại thì miệng của con vật này phải rộng ít nhất nửa mét!

* * * "Cháu nghe nói thi thể của Tôn Nhị Tiểu không được toàn thân, ông có nghĩ là do bị thứ đó cắn không?" Tôi nhìn chằm chằm vào vết sẹo nhìn thấy mà phát hoảng trên bắp chân của ông cụ họ Từ, đồng thời tiếp tục hỏi.

* * * "Nếu nói là bị cắn thì không đúng mà là bị xé toạc. Có cảm giác như có vài con cá lớn trong con sông đã giằng xe thi thể Tôn Nhị Tiểu. Kể từ sau khi Tôn Nhị Tiểu xảy ra chuyện, ngư dân chúng tôi đến hai ba năm sau cũng không dám đến bờ sông nữa. Sau này, con trai của Tôn Nhị Tiểu ở nhà cũng gặp nạn, khi đó nhà của anh ta bốc mùi như một cái bể phốt, mà mùi hôi đó giống hệt mùi của con cá lớn kỳ dị mà chúng tôi bắt được!"

* * * "Con cá đó có mùi hôi lắm ạ?"

* * * "Nó có mùi thối vô cùng!"

* * * "Vậy mà cũng có người mua để ăn?"

* * * "Ai mà biết được. Có lẽ ngửi thì nó có mùi hôi nhưng ăn lại ngon thì sao. Nhưng người ăn cá chắc chắn cũng không có kết cục tốt. Hơn hai mươi năm trước có bốn người trong thôn chết đuối tại nhà, nhà có người chết cũng có mùi hôi thối như thế. Mùi hôi thối trong nhà của Tôn Nhị hình như vẫn chưa hết đấy."

* * * "Ý của ông là ngôi nhà họ Tôn ở trước đây vẫn còn đó sao?"

* * * "Ngôi nhà đã sớm được phá bỏ để xây mới rồi, nhưng ngôi nhà mới vẫn có mùi thối đấy, theo những người từng sống trong ngôi nhà đó thì lúc nào trong nhà cũng có tiếng động lạ. Ba năm nay ngôi nhà chẳng có ai ở cả? Nếu các cậu quan tâm đến ngôi nhà đó, tôi có thể đưa các cậu đến xem."
 
767 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Quái Ngư. Chương 3. Ma Âm Của Quái Vật

Ngôi nhà nơi gia đình họ Tôn sống chắc là ngôi nhà ma ám trong huyền thoại! Đương nhiên là tôi phải đi xem. Thế nên chúng tôi tạm gác truyền thuyết về Hắc Ngư sang một bên, để ông cụ họ Từ đưa chúng tôi đến chỗ ở cũ của Tôn Nhị Tiểu xem thế nào.

Sau khi rời khỏi sơn trang nghỉ mát, ông cụ họ Từ đưa bốn chúng tôi đi đến lối cổng vào làng. Sau đó, ông chỉ vào một tòa nhà nhỏ hai tầng trong khu đất hoang ở phía bên phải lối vào làng và nói:

* * * "Đó là nơi Tôn Nhị Tiểu sống trước đây."

Điều này thực sự làm tôi ngạc nhiên!

Tôi đã chú ý đến ngôi nhà đó khi lần đầu tiên tôi bước vào Làng Hắc Đồng. Những ngôi nhà khác được xây dựng sát nhau, duy chỉ có ngôi nhà này đứng trơ trọi, xung quanh toàn là cỏ dại, quả thực có vẻ đã từ lâu không có ai ở. Tuy nhiên, mặc dù không có người ở nhưng bản thân ngôi nhà trông rất mới, chắc người xây ngôi nhà cũng khá giàu.

Nhưng ai lại có thú vui tao nhã cải tạo một ngôi nhà ma như thế chứ?

Tôi hỏi Ông cụ họ Từ bây giờ chủ nhân của ngôi nhà này là ai.

Ông cụ họ Từ trả lời rằng sau khi tai nạn xảy ra với gia đình Tôn Nhị Tiểu thì ngôi nhà thuộc về Tôn Đại, nhưng ông chủ Tôn đã bán căn nhà cách đây hai mươi năm. Sau đó, căn nhà nhiều lần đổi chủ, giá bán mỗi lần đều thấp hơn lần trước, những người dân sống ở đây đều cho biết căn nhà có mùi hôi, lại còn thường xuyên nghe thấy tiếng động quái lạ.

Sau này khu nghỉ dưỡng được xây dựng lên, một chủ tiệm bảo dưỡng xe họ Điền ở thị trấn Giang Khẩu, thấy mảnh đất này gần cổng làng, hơn nữa chủ cũ bán rẻ nên chủ xe này đã mua lại cả nhà và đất rồi đập bỏ ngôi nhà cũ để xây một biệt thự nghỉ dưỡng nhỏ.

Kết quả là, sau khi biệt thự xây xong không được bao lâu, chủ tiệm bảo dưỡng xe họ Điền liền rao bán nhà, nhưng trong thôn không có ai mua, vì vậy căn nhà đã bỏ trống ba năm, cũng không có người mua cũng chẳng có ai sống ở đó.

Nhưng ông cụ họ Từ cho biết cửa nhà luôn dán số điện thoại của chủ nhà, muốn vào nhà chỉ cần gọi "ông Điền" là được.

Sau khi nghe ông cụ họ Từ giới thiệu, tôi cũng tò mò hỏi căn nhà hiện đang bán với giá bao nhiêu.

Ông lão họ Từ cau mày suy nghĩ một hồi rồi mơ hồ đáp:

* * * "Hình như nó được bán với giá hai vạn tệ.. chắc là vậy."

Với mức giá này, hàm của tôi gần như rớt luôn xuống đất. Tôi xác nhận lại với ông cụ họ Từ xem có thật là ông nói hai vạn tệ hay không. Ông cụ họ Từ lần này gật đầu chắc chắn và nói:

* * * "Dù sao cũng không cao hơn hai vạn tệ! Nước máy, hầm biogas, điện, internet đều có, nhưng không ai dám ở."

Nghe xong những lời này, tôi lập tức có tinh thần hơn! Tôi vội vàng kéo Kiều Vỹ sang một bên và hỏi cậu ta liệu có phải mùi thối và tiếng động lạ trong ngôi nhà là do quỷ ma đang tác quái hay không.

Kiều Vỹ mỉm cười và gật đầu với tôi. Không cần phải nói gì thêm, biểu hiện của cậu ấy đã cho tôi biết rằng cậu ấy hiểu ý tôi rồi.

Bây giờ thì trong đầu tôi đã có kế hoạch rồi. Tôi cảm ơn Ông cụ họ Từ, bảo Trương Hy Hiện và Ông cụ họ Từ đợi bên ngoài, còn tôi, Kiều Vỹ và Đường Huy vào nhà kiểm tra tình hình.

Giống như ông cụ họ Từ đã nói, có những tờ giấy dán có ghi số điện thoại trên cửa ra vào và cửa sổ của ngôi nhà, còn có danh thiếp được chèn ở khe cửa. Tôi bấm số trên danh thiếp, ông chủ Điền nhanh chóng nhấc máy. Khi nghe tôi nói sẽ đi xem nhà, giọng anh ta lập tức trở nên vô cùng phấn khích, dường như căn nhà đã trở thành mối tâm bệnh của anh ta.

Nhưng ông chủ Điền không muốn tôi vào nhà lúc này, anh ta nói anh ta cần phải dọn dẹp. Tôi hiểu rằng anh ta muốn đảm bảo rằng sẽ không có mùi thối và tiếng ồn quái lạ trong nhà khi tôi xem nhà, nhưng đây không phải là điều tôi lo lắng, tôi trực tiếp nói với anh ta rằng tôi biết có chuyện là trong ngôi nhà, nhưng tôi không sợ. Chỉ cần vào xem ngay bây giờ.

Ông chủ Điền đã cố gắng đấu tranh với tôi thêm vài lần để thuyết phục tôi quay lại sau hai ngày, nhưng cuối cùng cũng không đấu lại tôi, anh ta đành nói với tôi rằng có một tấm thảm chân ở cửa sau, và chìa khóa cửa nằm dưới tấm thảm đó. Tôi đi ra cửa sau tìm chìa khóa, sau đó mở cửa vào nhà.

Trong nhà không có nội thất, trống rỗng, và ngôi nhà thực sự cần phải được dọn dẹp, bên trong bám đầy bụi. Tuy hơi bẩn nhưng trong nhà không có mùi thối, cũng không nghe thấy tiếng động lạ, không thấy có mối liên hệ nào giữa ngôi nhà nàyvới một ngôi nhà bị ám.

Tất nhiên, tôi là kẻ ngoài ngành, chẳng thấy có chút manh mối nào. Nhưng Kiều Vỹ thì khác, cậu ta vừa vào nhà thì liền cau mày và ngậm chặt miệng, qua biểu hiện của cậu ta tôi biết rằng trong ngôi nhà này chắc chắn phải có thứ gì đó.

Sau đó Kiều Vỹ lấy ra một tờ giấy màu vàng từ túi áo khoác và khua khua tờ tiền. Và khi Kiều Vỹ khua tay, tôi cũng nhìn thấy rõ ràng rất nhiều thứ giống như bụi mịn xuất hiện trên đường được vẽ bởi tờ giấy. Tôi vừa nhìn thấy thứ đó cách đây không lâu - đó là âm khí!

* * * "Anh có nhìn thấy nó không?" Kiều Vỹ hỏi tôi khi cậu ta di chuyển cánh tay của mình một cách nhẹ nhàng.

Tôi gật đầu với cậu ta.

Kiều Vỹ cất mảnh giấy đi và nói:

"Căn nhà này quả thực có điều cổ quái, nhưng bây giờ là ban ngày lại có nắng, chắc sẽ không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Nếu anh muốn xác định cái thứ gì đã gây ra chuyện thì phải đợi đến đêm lại đến lần nữa."

* * * "Ồ, vậy đến đêm chúng ta lại sẽ.."

Tôi vốn định nói sẽ quay lại vào ban đêm, nhưng không đợi tôi nói hết lời. Đột nhiên có những tiếng nhả bong bóng ọc ọc, ọc ọc! Âm thanh rất lớn cũng rất vang, có lẽ là do ngôi nhà trống, âm thanh dội lại liên tục trong phòng và khuếch đại âm thanh lên, không thể phán đoán được âm thanh phát ra từ hướng nào.

Toàn bộ cơ thể tôi bỗng trở lên linh hoạt, sau đó nhanh chóng hỏi Đường Huy và Kiều Vỹ xem họ có nghe thấy bất kỳ âm thanh nào không.

Đường Huy nghiêm nghị gật đầu với tôi, Kiều Vỹ cũng lấy ra tờ giấy bùa và gậy gỗ đào.

Tiếng ộc ọc ngừng lại một lúc, cả ba chúng tôi lặng lẽ đợi ở cửa khoảng hai phút, nhưng âm thanh đó không vang lên nữa.

* * * "Vừa nãy đó là.."

Ọc ọc~!

Ngay khi Đường Huy nói đến đây, tiếng ọc ọc lại vang lên, giống như có điều gì đó đang đáp lại lời của Đường Huy. Tôi cảm thấy ớn lạnh khắp người, da gà cả trên trên mặt, một đàn cá có miệng rộng nửa mét lập tức hiện ra trong đầu tôi!

Tôi nhìn tờ bùa và cây gậy gỗ đào trong tay Kiều Vỹ, rồi nói:

* * * "Cậu có chắc những thứ này có ích không?"

Kiều Vỹ sửng sốt, sau đó thay cây gậy ngắn bằng một con dao găm, Đường Huy cũng rút súng ra.

Bây giờ là ban ngày, mà lại còn là ngày có nắng to, theo lý thuyết của Kiều Vỹ những bóng ma sẽ không xuất hiện trong tình huống này, cho nên những âm thanh đó không phải do ma quỷ phát ra!

Cái quái gì thế? Lẽ nào thực sự có Hắc Ngư?

Trong khi suy nghĩ về những câu hỏi này, tôi tiếp tục nói linh tinh vài câu, cốt chỉ để có tiếng người vang lên. Âm thanh ọc ọc dường như thực sự có ý hợp tác với tôi, lại không ngừng vang lên. Đồng thời, một mùi thối bắt đầu xuất hiện trong phòng! Có vẻ như điều gì đó thứ gì đó thực sự sắp xuất hiện!
 
767 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Quái Ngư. Chương 4. Mùi Thối Kinh Hoàng

Không phải là không có gì trong ngôi nhà này. Tôi tìm thấy một cây lau nhà trong căn phòng thứ hai tính từ cửa vào. Tôi tháo đầu lau và sử dụng cây lau nhà như một cây gậy, để tôi cũng có một vũ khí trong tay, rồi ba chúng tôi bắt đầu một cuộc tìm kiếm toàn bộ ngôi nhà.

Đường Huy, người có thân thủ tốt nhất và có súng, đương nhiên là đi đầu, Kiều Vỹ và tôi chịu trách nhiệm bọc hậu.

Chúng tôi nhanh chóng kiểm tra tất cả các phòng ở tầng một thì không thấy gì lạ, nhưng âm thanh vẫn tiếp tục vang lên, mùi hôi ngày càng nồng nặc.

Cái mùi này thật sự là khó chịu đến cực điểm, ngoài mùi tanh tanh giống chợ cá, còn có mùi hôi thối như mùi phân, khiến tôi khó chịu đến chảy cả nước mắt.

Tình hình của Đường Huy và Kiều Vỹ cũng không khá hơn tôi là bao, nhưng cả ba chúng tôi đều không có ý định ra ngoài. Sau khi kiểm tra tầng một, Đường Huy chỉ lên tầng trên, tôi và Kiều Vỹ ngay lập tức gật đầu với cậu ta.

Chỉ có một cầu thang dẫn lên tầng hai và cầu thang đó khá rộng rãi, cho phép hai người đi lên cùng một lúc. Đường Huy vẫn đi đầu, nhưng mỗi bước chân đều trở lên thận trọng và cẩn thận hơn.

May mắn thay, không có yêu quái phục kích chúng tôi ở đầu cầu thang tầng hai, ba người chúng tôi lên tầng thuận lợi. Mùi thối trên tầng rõ ràng nặng hơn dưới tầng rất nhiều, tôi ghê đến mức chỉ muốn nôn mửa, chỉ có thể dùng tay che miệng mũi, dậm chân tiếp tục phát ra âm thanh. Nhưng âm thanh ùng ục rõ ràng không phản ứng với những âm thanh khác ngoài tiếng người, ngay khi tôi ngậm miệng lại, âm thanh ùng ục ngừng ngay lập tức.

Tôi thực sự không muốn rút tay ra khỏi miệng, vì vậy tôi hất cằm lên ra hiệu cho Đường Huy và Kiều Vĩ thay thế tôi. Nhưng hai cái con người đó lại che miệng và lắc đầu với tôi!

Xét về tuổi tác thì tôi lớn hơn hai tuổi, khi gặp khó khăn thì đương nhiên người làm anh như tôi phải làm tấm gương sáng rồi, tôi dằn lòng, cắn chặt răng rồi mở miệng hét lên ngay khi tôi đưa tay trái ra khỏi mặt. Tiếng hét quả thật là hữu hiệu, tiếng ọc ọc lập tức lại xuất hiện, lần này âm thanh càng lớn hơn, ba người chúng tôi cũng nghe rõ ràng thanh âm được phát ra từ hướng nam tầng hai.

Đường Hồi lập tức chạy về hướng phát ra âm thanh kỳ lạ. Kiều Vỹ và tôi theo sát phía sau.

Âm thanh không ngừng vang lên, và khi chúng tôi chạy về phía nam của căn nhà, âm thanh càng tăng thêm! Không còn nghi ngờ gì nữa, thứ tạo ra tiếng động lạ là ở phía nam của tầng hai của ngôi nhà.

Chúng tôi nhanh chóng chạy đến trước cửa căn phòng đóng ở phía nam của tầng hai, và tiếng ọc ọc dừng lại khi chúng tôi đến đó.

Đường Huy đặt nhẹ tay trái lên tay nắm cửa, rồi quay lại nhìn tôi và Kiều Vỹ. Tôi lập tức chuyển sang cầm cây gậy bằng cả hai tay, Kiều Vỹ giơ con dao găm ra phía trước mặt và gật đầu với Đường Huy.

Đường Huy quay đầu lại, sau đó đâm sầm vào cửa, một căn phòng trống hoác liền hiện ra trước mặt chúng tôi. Đây là một căn phòng nhỏ khoảng 20 mét vuông, sau khi cánh cửa được đẩy ra thì nằm sát bức tường bên phải, khi đứng ở cửa chúng tôi có thể nhìn rõ mọi ngóc ngách của căn phòng - hoàn toàn không có gì bên trong.

Sự chú ý của chúng tôi tự nhiên chuyển sang một cánh cửa khác.

Đường Huy cũng lập tức vặn xoay tay nắm cửa.

Tay nắm cửa phát ra tiếng kêu lọp cộp - cửa đã bị khóa!

Tôi bịt mũi để chống lại mùi hôi thối và hỏi:

* * * "Làm sao đây? Đá đi?"

* * * "Đá đi, tiền để tôi trả!" Kiều Vỹ trả lời tôi, sau đó vỗ vai Đường Huy và ra hiệu cho Đường Huy cùng đá cửa với cậu ta.

Đường Huy gật đầu đồng ý.

Sau đó, họ đứng cạnh nhau trước cửa và đồng loạt giơ chân đá về phía cửa.

Rầm một tiếng, cánh cửa bị hai người bọn họ trực tiếp đá văng ra khỏi khung cửa, sau đó một luồng khí thối kinh hoàng xộc ra, tóc tai tôi bị hất tung! Cái mùi khó chịu kinh khủng, dù nín thở nhưng mắt tôi không thể nào chịu được, nước mắt lập tức trào đầy hốc mắt, mắt tôi lập tức mờ đi.

Tôi nhanh chóng quay người lùi lại, nhưng khi vừa quay người lại cây gậy trong tay tôi đập vào tường, tôi đột nhiên mất thăng bằng và ngã xuống đất, theo bản năng tôi hít một hơi. Không biết có phải do thối quá hay không, đột nhiên cảm thấy trước mắt mình đen kịt, não tôi lập tức trống rỗng và bụng tôi cuộn lên như sóng trào vô cùng khó chịu.

Lúc này Kiều Vỹ và Đường Huy đã đỡ tôi dậy từ hai bên, sau đó họ kéo tôi chạy xuống tầng mà không thèm nhìn lại, khi tôi lao ra khỏi nhà trọng lực nghiêng về phía trước khiến tôi ngã lăn ra.

Không khí bên ngoài nhà trong lành hơn nhiều, tôi nằm lăn ra đất hít thở mấy hơi rồi mới tỉnh dậy.

Ông cụ họ Từ và Trương Hy Hiện cũng chạy đến chỗ chúng tôi vào lúc này và hỏi chuyện gì đã xảy ra với chúng tôi.

Tôi lau nước mắt khi đứng dậy và nói: "Tôi không biết nó là gì, dù sao thì tôi cũng suýt bị hun chết, m* nó chứ, thối quá, cái này phải chuẩn bị mặt nạ phòng độc mới đúng! Hai người có thấy gì trong phòng đó không?"

Đường Huy cũng dụi mắt, cười khổ lắc đầu:

* * * "Đó là nhà vệ sinh, tôi chỉ nhìn thấy cái bồn cầu, còn thì chẳng có gì khác." Sau khi nói xong Đường Huy liền hất cằm hỏi Kiều Vĩ,

* * * "Cậu có thấy gì không?"

Tình trạng của Kiều Vỹ không tốt hơn bao nhiêu, câu ta đang thở hổn hển với hai tay bám trên đầu gối. Đối với câu hỏi của Đường Huy, Kiều Vỹ chỉ xua xua tay ra hiệu rằng cậu ta không nhìn thấy gì cả.

* * * "Chẳng lẽ mùi từ bồn cầu bay ra?" Đường Huy bịt mũi nói.

Tôi gần như bật cười khi nghe câu hỏi này - loại người kỳ lạ nào có thể ị ra thứ đồ hôi thối như vậy!

Tôi đang băn khoăn không biết trả lời câu hỏi của Đường Huy như thế nào, thì đột nhiên có tiếng đập mạnh từ phía sau, cánh cửa căn nhà đã tự đóng khi chúng tôi đã vội vàng chạy ra!

Mấy người chúng tôi quay đầu nhìn về phía cửa, sau khi ngẩn người một lúc Đường Huy liền chạy tới mở cửa. Sau khi cánh cửa mở ra, Đường Huy quay lại chúng tôi với vẻ ngạc nhiên:

* * * "Mẹ kiếp! Hết mùi rồi!"

* * * "Hết mùi rồi?" Tôi hỏi rồi chạy đến trước cửa căn nhà.

Đường Huy không lừa tôi, mùi hôi thối bao trùm khắp ngôi nhà hoàn toàn biến mất.

* * * "Lại lên tầng xem sao!" tôi vừa nói vừa bước chân vào căn nhà.

Khi chúng tôi vào lại lần này, không ai trong chúng tôi lên tiếng, chúng tôi lặng lẽ và nhanh chóng đến cửa căn phòng ở phía nam bên phải của tầng hai, cánh cửa bị đá bay bởi Đường Huy và Kiều Vỹ vẫn đóng chặt như cũ

Đường Huy chạm nhẹ vào tay nắm cửa, đồng thời, cánh cửa đổ thẳng vào bên trong - chỗ bị đạp hỏng trước đó vẫn bị hỏng, nhưng không biết ai là kẻ đã đặt cánh cửa trở lại.

Lần này không có bất kỳ mùi thối nào thoát ra, và tôi có thể nhìn rõ mọi thứ trong phòng.

Đó là một phòng vệ sinh siêu nhỏ, không có gì ngoài một bồn cầu xả trong đó. Nhưng bồn cầu được đậy bằng nắp, nếu trước đây có bất cứ thứ gì trong căn phòng này, thì bồn cầu là nơi ẩn náu duy nhất của nó. Đường Huy lúc này cũng duỗi đầu ngón chân về phía nắp bồn cầu.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back