Ba Lời Cảm Ơn
Tác giả: Xuân Diệu
Cảm ơn trời đất thật tài hoa
Đưa hết tình anh với đậm đà
Đem cả bài thơ và khúc nhạc
Sắc trời hương đất tạo em ra.
Cảm ơn thầy mẹ khéo nhân duyên
Sinh tạc ra em khối diệu huyền
Dáng nét làm cho anh quyến luyến
Sáng ngời đôi mắt khiến anh điên.
Lắm lúc...
Đọc hiểu: Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang - Xuân Diệu
Đoạn đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đó rĩa màu xanh.
Những...
Những Kẻ Đợi Chờ
Hỡi các anh đi dáng hững hờ,
Đầu cao, tóc ngược, mắt theo mơ,
Để dành một phút thương ai với!
Ôi! Biết bao nhiêu kẻ đợi chờ.
Họ chưa hề đẹp, lúc xuân sang
Đem sắc, đem duyên điểm mọi nàng,
Đôi chút hồng đào lên má nở,
Rồi thôi - họ chẳng dám nhìn gương..
Son phấn bao...
Ngọn quốc kỳ
I
Gió reo, gió reo, gió Việt Nam reo,
Mây bay, mây bay, mây hồng tươi sáng.
Gió ca trên non, gió ngợi trên đèo;
Gió hát trên đồng: Máu đỏ cao treo.
Gió bay đi, mà nhạc cũng bay theo,
Đưa tin mới khắp trên trời nước Việt.
Hoa cỏ đón, mà núi sông cũng biết,
Cờ Việt Nam oanh...
Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng tâm sự: Yêu là chết ở trong lòng một ít/Vì mấy khi yêu mà ta được yêu. Nếu như trước cách mạng ông là một nhà thơ điển hình với cái tôi mạnh mẽ thì sau cách mạng và cuộc kháng chiến chống Pháp cái tôi ấy như được dung hòa lại. Là một nhà thơ luôn có khát khao...
TÌNH THỨ NHẤT
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.
Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;
Mãi trăm lần viết lại mới đưa...
Bài thơ của mẹ Việt Nam muôn đời
Nắng trong xanh, trời cũng trong xanh
Mây bay, trái giỡn trên cành
Một con chim cánh vàng như nắng
Bay qua thông còn hát thanh thanh.
Thông ngâm, sông cũng long lanh,
Nước non rất đỗi an lành,
Một buổi trưa của Mẹ hoa giam ríu rít
trong mành thời gian...
Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu, là chết ở trong lòng một ít...
Anh (chị) hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về vẻ đẹp của khổ thơ:
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ..
Non xa khỏi sự nhạt sương mờ
Đã nghe rét mướt luồn trong gió..
Đã vắng người sang những chuyến đò..
Bài làm
Mùa thu là mùa của thi ca và cũng là mùa của bất kì loại hình nghệ thuật nào...
Về nhà thơ Xuân Diệu
Xuân Diệu có tên thật là Ngô Xuân Diệu sinh ngày 2-2-1916 tại Bình Định. Ông còn biết đến với một bút danh khác là Trảo Nha, đây chính là tên quê quán của cha ông tại huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Xuân Diệu được sinh ra trong một gia đình nhà nho hiếu học, có cha là Ngô...
Tên bài thơ: Nước đổ lá khoai
Tác giả: Xuân Diệu
Đã gặp lòng em là lá khoai
Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc,
Lá xanh không ướt đến da ngoài.
Ta trút bâng quơ một trận lòng,
Biết rằng đau khổ giữa hư không.
Khóc mình uổng lệ rơi vô lý,
Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng.
Ta như cô khách...
Tuổi trẻ khiến chúng ta tiếc nuối điều gì?
Phải chăng vì thanh xuân quá đẹp, quá rực rỡ mà chúng ta chỉ mong nó kéo dài mãi mãi? Có lẽ vì thế mà Xuân Diệu tiếc nuối trời đất khi tuổi thanh xuân không bao giờ ngọt ngào nữa. Với những bài thơ đầy cảm xúc mãnh liệt, Vội vàng Xuân Diệu có thể nói...
Thơ là thu của lòng người, thu là thơ của đất trời. Câu nói ngỡ như một trò chơi chữ này của người xưa hóa ra đã thể hiện được mối tương thông kì lạ giữa mùa thu và thơ ca. Có phải vì thế mà trong bốn mùa, thơ ca thiên vị với mùa thu hơn cả và mùa thu cũng ban tặng cho thi nhân nhiều thi tứ hơn...
TƯƠNG TƯ CHIỀU - Xuân Diệu
Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn...
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Với điệp ngữ "tôi muốn", kết hợp với các động từ "tắt nắng", "buộc gió", thể hiện ước muốn ngông cuồng, đầy vô lí vì muốn đoạt quyền tạo hóa. Nhưng khi đặt vào mạch thơ, ta thấy một cái tôi khao khát níu...
Tình trai
Xuân Diệu
Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng bộc bạch:
"Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà ta được yêu"
Tình yêu là một hành trình mà con người ta phải đối mặt với muôn vàn trắc trở thế. Bài thơ Tình trai của ông cũng vậy, đó chính là một hành trình dũng cảm của đôi...
Đọc hiểu: Biển - Xuân Diệu, Ngữ văn 11
Đọc đoạn trích sau:
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...
Bờ đẹp đẽ cát vàng
– Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng...
Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi...
Xuân Diệu từ lâu đã được mệnh danh là Ông hoàng thơ tình với những thi phẩm mới mẻ, độc đáo, tiếng thơ Xuân Diệu "là tiếng thơ dào dạt của một tâm hồn trẻ lúc nào cũng thèm yêu, khát sống, say đắm cuộc đời, quyến luyến cảnh sắc trần gian, thể hiện một quan niệm sống mới mẻ, tích cực". Trong số...
1. Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh nhận định về bài thơ Vội vàng: "Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt. Nhưng đằng sau những tình cảm ấy, có một quan niệm nhân sinh mới chưa thấy trong thơ ca truyền thống".
2. Thế Lữ trong lời tựa tập Thơ thơ: "Xuân Diệu là...
Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kìm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa...
Đọc đoạn văn bản sau:
Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu
Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều.
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.
Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
Xuân là lúc gió...
Mùa thu tự cổ chí kim đến nay vẫn là đề tài được ưa thích của nhiều thi sĩ. Và Xuân Diệu – những hồn thơ xuân mơn mởn ấy cũng đã hơn một lần phải lòng với mùa thu. Và mùa thu, mùa của sự "biệt ly êm ái", mùa của những "xa rời lãng mạn" đã đi vào những hồn thơ của Xuân Diệu với tứ thơ và vần điệu...
Hình như dã là thi sĩ, không ai có thể vô tình không nói đến cảnh thu. Thế kỉ trước, nhà thơ làng Yên Đổ đã vang danh trong làng văn học vơi sba bài thơ thu trác tuyệt. Sang thế kỉ XX, Tản Đà cũng bùi ngùi mượn tiếng thơ sầu "cảm thu, tiễn thu".
Rồi đến lớp thi nhân cùng thời Xuân Diệu cũng tả...
Thời đại thơ mới là một nhánh rẽ đầy ngoạn mục, táo bạo của thơ ca Việt Nam. Thời điểm thơ văn khoát lên cho mình một chiếc áo được cách tân mới mẻ, là mảnh đất màu mỡ vun trồng những hồn thơ tài ba như: Tản Đà, Thế Lữ, Xuân Diệu.. Theo như Hoài Thanh nhận định Tản Đà là người "đã dạo những bản...
Trăng
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ..
Im lìm, không dám nói năng chi.
Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.
Dịu dàng đàn những...
Điều kì diệu của ngôn ngữ thơ trong Câu cá mùa thu và Vội Vàng
Trong "Mấy ý nghĩ về thơ", nhà thơ Nguyễn Đình Thi khẳng định: Điều kì diệu của thơ là mỗi tiếng, mỗi chữ, ngoài cái nghĩa của nó, ngoài công dụng gọi tên sự vật, bỗng tự phá tung mở rộng ra, gọi đến xung quanh nổ những một cảm xúc...
Chiếc lá xa cành – Xuân Diệu
Khi lá xa cành..
Nhớ đừng mang theo màu xanh
Tim sẽ nhói vì đời ơi vội thế!
Một nỗi buồn không gượng
Nét phù du loang lổ mặt người..
Đôi chân nào nhẹ bước buổi 20
Giờ heo hút một miền xa, miên viễn
Một ngọn nến chập chờn, ẩn hiện
Câu hỏi gửi vào hư không...
Trong Thi nhân Việt Nam (1941) Hoài Thanh đã có nhận xét chân xác về một đặc điểm của thơ Xuân Diệu: Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn sống rào rạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cánh trời sống vội vàng cuống quýt muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi...
Mọi lý thuyết đều màu xám
Và cây đời vĩnh viễn xanh tươi
(Câu của Goethe)
Vĩnh viễn chim ca, vĩnh viễn nắng cười
Vĩnh viễn anh yêu em, như yêu sự thật
Và cây đời mãi mãi xanh tươi
Mãi mãi em ơi
Cây đời trĩu trái
Gió trong lá mùa thu rồi trở lại
Rì rào đôi ta tình ái muôn đời
Trong mắt...