Ông trời lúc nắng lúc mưa
Người,
thơ cũng vậy, bữa buồn bữa vui
Ý thơ nhờ chữ mà nuôi
Hồn thơ nhờ chữ mà xuôi vào lòng.
Bấy lâu lười biếng chạy rông
Cảm ơn chào đón mình trong nơi này.
Ngượng mình, chơi chữ, trồng cây
Kính ai dùng chữ, một tay trồng người.
Ghé qua chia chút nụ cười
Không ngờ thuốc bổ được mười mấy thang,
Đúng như chủ thớt lời vàng
Làm thơ cũng nghiện, muốn càng nhiều hơn.