Ngày 19/4/2020
Mình đã nghĩ, mình sẽ được thử sống trong không gian mà từng ao ước, từng mơ tưởng. Có lẽ chẳng ai nghĩ tới, trong thâm sâu của một đứa suốt ngày cười nói như mình lại thích sống cuộc sống của một kẻ tự kỷ. Hay đúng hơn mình là một kẻ tự kỷ nhỉ? Mình cứ ngỡ, mình sẽ có một khoảng thời gian (chỉ là một khoảng thời gian mà thôi) ở một mình. Mình sẽ trải nghiệm lại thử xem cái cảm giác này có đúng như đã từng mong muốn hay không. Mình đã rất vui vẻ, phải, rất vui vẻ. Mình đã ngâm nga một điệu nhạc vớ vẩn trong cổ họng, vẫn làm việc như bình thường với một tâm trạng chẳng quan trọng. Có lẽ ai cũng buồn khi bị cách ly riêng ra. Thực ra thì có sống chung thì mình vẫn có khoảng thời gian riêng. Chỉ là mình quá lười, có lẽ vi rút lười đã ăn sâu vào tận xương tủy mình mất rồi. Thế nên mình đã nghĩ, đã mong muốn: Khoảng thời gian hoàn toàn riêng tư này sẽ làm một kế hoạch mới, làm mới thời gian biểu của chính mình và thực hiện những thứ mình thích. Là cuộc sống khiến mình thêm lười biếng hay chính bản thân mình không có chí tiến thủ? Tất nhiên mình đã có câu trả lời cho riêng bản thân mình rồi, nhưng bản chất hời hợt khiến cho mình tự đánh mất bản thân. Nói ra thật đáng xấu hổ, nhưng đến tận bây giờ chính mình cũng chẳng biết mình muốn gì thì đúng hơn. Nếu như các cụ ngày xưa thì mình cũng đã ở cái tuổi nửa đời người rồi. Ấy vậy mà vẫn cứ lông ba lông bông như thế, hời hợt sống như thế. Chẳng thể đổ lỗi cho ai cả, bởi là tự chính mình đã và cứ đang sống như thế. Vậy đó, mình đã tưởng tượng ra rất nhiều, có rất nhiều dự trù khác nhau nữa, và cuộc sống từ chối những tưởng tượng đấy của mình, dù mình có tưởng tượng tới n khác nhau và tương lai hoàn toàn khác với góc nhìn của tưởng tượng trong đầu. Chính vì thế mà mình đã hời hợt lại càng hời hợt hơn. Thật bất ngờ khi có người nói đúng điều đó: Mình hời hợt với bản thân, trêu đùa cảm xúc của chính bản thân, và lúc nào cũng chỉ nửa chừng như vậy. Hóa ra không phải từ lúc đối mặt với cuộc sống va chạm, hóa ra không phải bắt đầu từ khi đối mặt với áp lực của cuộc sống, mà từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường rồi, có lẽ phải nói là từ khi bước ngoặt tuổi thơ đến với mình. Từ khi bắt gặp bài học đời đầu tiên, từ sự giả dối của con người mà sự giả dối ấy lại đến từ một đứa trẻ. Đã lâu lắm rồi mình mới lại nhớ tới cái chuyện đau lòng đó, lúc đó vẫn còn mang tâm lý của một đứa trẻ nên chẳng rõ ràng rằng đó là sự phân chia giai cấp giàu nghèo, là cái nhìn khinh bỉ của những kẻ có điều kiện. Nếu như sự kiện đó đến muộn hơn, đến lúc mà mình có được nhận thức rõ ràng, đến lúc mà có hiểu biết hơn một chút thì có lẽ sẽ khác. Nó có lẽ sẽ là động lực để mình thêm quyết tâm làm kẻ giàu, biết đâu mình sẽ có thế ý trí vững vàng hơn, kiên trì trả thù lại kẻ đã sỉ nhục mình bằng cách tốt hơn nó, bằng cách giỏi hơn nó, giàu hơn nó.. chứ không phải trở thành một kẻ hời hợt như thế này. Nếu như mình kể với một ai đó, người ta sẽ nói rằng mình đang tự vin vào cớ non nớt của bản thân ấy nhỉ. Nhưng làm gì có ai để mình kể và
tâm sự chứ. Từ sau bước ngoặt đấy, một đứa trẻ tám tuổi đã học được cách che giấu bản thân và không bao giờ tin người cùng nói thật với bất kỳ ai. Và nó trở thành một con khỉ biết cười, tự đánh mất chính bản thân và cảm xúc của chính nó.
Ôi, thế nên là người kia nói mình hời hợt, trêu đùa với cảm xúc của bản thân từ khi mới bắt đầu chẳng sai chút nào. Mình đã cố gắng biện hộ rằng "Đó là tác phẩm đầu tay nên tất nhiên là không có cảm xúc chân thành, vẫn còn là câu chữ ngây ngô khi ngồi trên ghế nhà trường. Hơn nữa gần hai mươi năm trôi qua thì cách viết tất nhiên khác nhiều rồi." Người ta chỉ thản nhiên nói "Vậy thì càng chức tỏ không phải bây giờ mà từ gần hai mươi năm về trước nàng đã hời hợt như thế rồi!" Hóa ra mình mang tâm hồn của một kẻ đa nhân cách và bắt đầu tự kỷ từ khi lên mười rồi. Và đáng ra nếu như đúng theo dự kiến thì bắt đầu từ hôm này mình sẽ được thử nghiệm khoảng thời gian tự kỷ mình này. Thế nhưng liên bang không cho phép, cảnh sát không đồng ý. Thật kỳ lạ! Ở một mình chẳng phải là điều kiện cách ly tốt nhất hay sao? Tại sao phải ở nhà trong thành phố đông đúc người mới tốt hơn? Thật muốn chửi thề và tự nghĩ thầm "Bảo sao mà số người nhiễm ở đây lại cao như thế."
Căn bản là chính quyền với chính trị mình chẳng muốn quan tâm. Chỉ là tại họ khiến mình mất đi khoảng thời gian thử nghiệm cho cái ước mơ viển vông sống một mình, sống chỉ có một mình và sống chỉ vì mình bị tan thành mây khói mà thôi. Thế là mặt nạ vẫn phải đeo và cơ hội cởi nó xuống càng âm vô cùng. Và mặt nạ dính chặt thành mặt thật không biết tự bao giờ rồi cũng nên.