223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
5671 0
Đây là nơi dành riêng cho tôi thế nên cũng không mong muốn sẽ có ai đọc. Chỉ là tự lảm nhảm cho đỡ sầu muộn mà thôi.

Nhật ký cho riêng mình

Người viết: Ngỗng Ngông.

Cảnh báo: Không dành cho người dưới mười tám tuổi.

Vâng, cái tên đã nói lên tất cả. Đây chỉ là nhật ký của riêng tôi mà thôi. Có lẽ chẳng phải lúc nào cũng ngồi thả hồn viết này nọ được, cũng có lẽ cảm xúc tự đến tự đi chẳng thể nắm bắt nổi. Chỉ muốn dành cho mình một khoảng lặng để nghỉ ngơi, thẫn thờ.. hay đơn giản là nhìn gió thổi mây bay để biết rằng mình vẫn còn tồn tại. Với tôi, quyển nhật ký không phải là nơi cà khịa kẻ này, chửi kẻ kia, chỉ đơn giản là dành cho mình một khoảng lặng mà thôi. Đáng lẽ ra đã là nhật ký thì phải bí mật, nhưng liệu có bí mật nào sẽ tồn tại mãi mãi? Liệu có bí mật nào không bao giờ công khai? Tôi cũng chẳng muốn tự hỏi hay tự trả lời gì cả. Chỉ là khoảng lặng của riêng mình, cũng không hy vọng có người đọc, mà nếu có thì cũng không hy vọng có người đến đàm đạo. Vậy thì đăng lên đây để làm gì nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Có lẽ để khi đọc lại, biết những ngày qua thế nào, đúng không kẻ không muốn quan tâm, bỏ mặc cũng như không còn ký ức quá khứ. Cũng may rằng không ai biết ta, ta không biết ai. Thế nên dành cho mình khoảng lặng an ổn nơi đây.
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 19/4/2020

Mình đã nghĩ, mình sẽ được thử sống trong không gian mà từng ao ước, từng mơ tưởng. Có lẽ chẳng ai nghĩ tới, trong thâm sâu của một đứa suốt ngày cười nói như mình lại thích sống cuộc sống của một kẻ tự kỷ. Hay đúng hơn mình là một kẻ tự kỷ nhỉ? Mình cứ ngỡ, mình sẽ có một khoảng thời gian (chỉ là một khoảng thời gian mà thôi) ở một mình. Mình sẽ trải nghiệm lại thử xem cái cảm giác này có đúng như đã từng mong muốn hay không. Mình đã rất vui vẻ, phải, rất vui vẻ. Mình đã ngâm nga một điệu nhạc vớ vẩn trong cổ họng, vẫn làm việc như bình thường với một tâm trạng chẳng quan trọng. Có lẽ ai cũng buồn khi bị cách ly riêng ra. Thực ra thì có sống chung thì mình vẫn có khoảng thời gian riêng. Chỉ là mình quá lười, có lẽ vi rút lười đã ăn sâu vào tận xương tủy mình mất rồi. Thế nên mình đã nghĩ, đã mong muốn: Khoảng thời gian hoàn toàn riêng tư này sẽ làm một kế hoạch mới, làm mới thời gian biểu của chính mình và thực hiện những thứ mình thích. Là cuộc sống khiến mình thêm lười biếng hay chính bản thân mình không có chí tiến thủ? Tất nhiên mình đã có câu trả lời cho riêng bản thân mình rồi, nhưng bản chất hời hợt khiến cho mình tự đánh mất bản thân. Nói ra thật đáng xấu hổ, nhưng đến tận bây giờ chính mình cũng chẳng biết mình muốn gì thì đúng hơn. Nếu như các cụ ngày xưa thì mình cũng đã ở cái tuổi nửa đời người rồi. Ấy vậy mà vẫn cứ lông ba lông bông như thế, hời hợt sống như thế. Chẳng thể đổ lỗi cho ai cả, bởi là tự chính mình đã và cứ đang sống như thế. Vậy đó, mình đã tưởng tượng ra rất nhiều, có rất nhiều dự trù khác nhau nữa, và cuộc sống từ chối những tưởng tượng đấy của mình, dù mình có tưởng tượng tới n khác nhau và tương lai hoàn toàn khác với góc nhìn của tưởng tượng trong đầu. Chính vì thế mà mình đã hời hợt lại càng hời hợt hơn. Thật bất ngờ khi có người nói đúng điều đó: Mình hời hợt với bản thân, trêu đùa cảm xúc của chính bản thân, và lúc nào cũng chỉ nửa chừng như vậy. Hóa ra không phải từ lúc đối mặt với cuộc sống va chạm, hóa ra không phải bắt đầu từ khi đối mặt với áp lực của cuộc sống, mà từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường rồi, có lẽ phải nói là từ khi bước ngoặt tuổi thơ đến với mình. Từ khi bắt gặp bài học đời đầu tiên, từ sự giả dối của con người mà sự giả dối ấy lại đến từ một đứa trẻ. Đã lâu lắm rồi mình mới lại nhớ tới cái chuyện đau lòng đó, lúc đó vẫn còn mang tâm lý của một đứa trẻ nên chẳng rõ ràng rằng đó là sự phân chia giai cấp giàu nghèo, là cái nhìn khinh bỉ của những kẻ có điều kiện. Nếu như sự kiện đó đến muộn hơn, đến lúc mà mình có được nhận thức rõ ràng, đến lúc mà có hiểu biết hơn một chút thì có lẽ sẽ khác. Nó có lẽ sẽ là động lực để mình thêm quyết tâm làm kẻ giàu, biết đâu mình sẽ có thế ý trí vững vàng hơn, kiên trì trả thù lại kẻ đã sỉ nhục mình bằng cách tốt hơn nó, bằng cách giỏi hơn nó, giàu hơn nó.. chứ không phải trở thành một kẻ hời hợt như thế này. Nếu như mình kể với một ai đó, người ta sẽ nói rằng mình đang tự vin vào cớ non nớt của bản thân ấy nhỉ. Nhưng làm gì có ai để mình kể và tâm sự chứ. Từ sau bước ngoặt đấy, một đứa trẻ tám tuổi đã học được cách che giấu bản thân và không bao giờ tin người cùng nói thật với bất kỳ ai. Và nó trở thành một con khỉ biết cười, tự đánh mất chính bản thân và cảm xúc của chính nó.

Ôi, thế nên là người kia nói mình hời hợt, trêu đùa với cảm xúc của bản thân từ khi mới bắt đầu chẳng sai chút nào. Mình đã cố gắng biện hộ rằng "Đó là tác phẩm đầu tay nên tất nhiên là không có cảm xúc chân thành, vẫn còn là câu chữ ngây ngô khi ngồi trên ghế nhà trường. Hơn nữa gần hai mươi năm trôi qua thì cách viết tất nhiên khác nhiều rồi." Người ta chỉ thản nhiên nói "Vậy thì càng chức tỏ không phải bây giờ mà từ gần hai mươi năm về trước nàng đã hời hợt như thế rồi!" Hóa ra mình mang tâm hồn của một kẻ đa nhân cách và bắt đầu tự kỷ từ khi lên mười rồi. Và đáng ra nếu như đúng theo dự kiến thì bắt đầu từ hôm này mình sẽ được thử nghiệm khoảng thời gian tự kỷ mình này. Thế nhưng liên bang không cho phép, cảnh sát không đồng ý. Thật kỳ lạ! Ở một mình chẳng phải là điều kiện cách ly tốt nhất hay sao? Tại sao phải ở nhà trong thành phố đông đúc người mới tốt hơn? Thật muốn chửi thề và tự nghĩ thầm "Bảo sao mà số người nhiễm ở đây lại cao như thế."

Căn bản là chính quyền với chính trị mình chẳng muốn quan tâm. Chỉ là tại họ khiến mình mất đi khoảng thời gian thử nghiệm cho cái ước mơ viển vông sống một mình, sống chỉ có một mình và sống chỉ vì mình bị tan thành mây khói mà thôi. Thế là mặt nạ vẫn phải đeo và cơ hội cởi nó xuống càng âm vô cùng. Và mặt nạ dính chặt thành mặt thật không biết tự bao giờ rồi cũng nên.
 
Last edited by a moderator:
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 20/04/2020

Mới tuần đầu tiên đi làm trở lại mà bản thân lại chẳng thấy háo hức hay hào hứng gì cả. Chỉ nơm nớp lo sợ lúc tan làm về nhà kiểu gì. Thật may là mình làm ở khoa không có người nhiễm bệnh. Nghĩ cũng nực cười thật nhỉ, người ta đi làm phải mang theo cái tâm, vậy mà mình lại trốn tránh trách nhiệm.

Đơn giản là cũng chẳng sao cả, sống ở nơi đất khách quê người nên hạn chế được thì càng tốt. Không hạn chế được thì cũng không sao vì bản thân mình còn trẻ, còn sức khỏe nên chắc chắn là không nguy hiểm rồi. Nhưng với những người xung quanh thì sao đây? Nếu như mình sống một mình thì sẽ không ảnh hưởng tới họ, sẽ không phải lo lắng như thế này. Chủ nhà mình đã ngoài năm mươi rồi, còn một người phụ nữ khác có bệnh về da. Vi rút này cơ chế có khác gì HIV đâu, vốn dĩ bản thân nó không nguy hiểm, chỉ làm các bệnh khác phát triển mạnh mẽ lên mà thôi. Ở cùng một nhà, dùng chung phòng bếp như thế này thì làm sao mà tránh đối mặt nhau được. Chưa kể đồ dùng cũng dùng chung. Cũng may là còn có vườn để đảm bảo luôn luôn đứng cách nhau một mét rưỡi đến hai mét. Nhưng lúc đi lại trong nhà tránh làm sao được suốt va chạm. Đeo khẩu trang trong nhà cũng chỉ tránh được phần nào thôi chứ đâu phòng hết được. Hơn nữa mình tiếp xúc với bệnh nhân gần như thế, nếu bệnh nhân không có vi rút thì không sao, chứ có thì kiểu gì mình chẳng nhiễm.

Ôi, chẳng muốn đối mặt với người gì cả. Chỉ muốn nhốt mình trong phòng khi về nhà thôi. Mà điều đó thì không thể thực hiện được. Sống chung thì phải hoạt động cộng đồng, người ở đây rất yêu thể thao nữa. Mình thấy lạ là ở nhà người ta cứ nói người nước ngoài chỉ biết mình này nọ, trong khi mình thấy họ sống rất yêu và tôn trọng thiên nhiên, thân thiện môi trường, hoạt động luôn cùng nhau nữa chứ. Đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy, tự trải nghiệm còn chưa chắc đã là đúng nhất nữa kìa.
 
Last edited by a moderator:
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 21/04/2020

Mình bỏ lỡ mất thời gian gọi điện cho ký túc xá tìm phòng mất rồi. Mình cứ nghĩ là hoặc là không có phòng, hoặc là có phòng. Đã tưởng tượng và chuẩn bị sẵn phương án khác nhau, cuối cùng là gọi điện không có ai nghe máy, mặc dù hôm qua người ta đã hẹn mình hôm này gọi lại. Buồn cười thật, lúc nào cũng vậy, cứ tưởng tượng là y như rằng không có thật, thế nên là mình mới hời hợt chả thèm quan tâm tương lai nữa, đến đâu hay đến đấy. Được cái hôm nay bạn nhỏ của mình nhận được hai bé thỏ xinh xắn. Mình cứ ngỡ mình bỏ lỡ không đến xem được và trở thành một kẻ thất hứa. Không ngờ mình vẫn ở đây. Lại nhắc đến cô bé chẳng khác gì đứa em gái nhỏ của mình mà thấy khó xử.

Mình chỉ muốn hoàn thành chương trình học xong rồi về nước thôi. Nhưng cô bé là con một giống mình, thế nên bé chẳng muốn mình rời đi. Thật khó để nói rõ quyết định của mình với bé. Khi mình học xong thì bé cũng mười tuổi, liệu đến lúc đấy bé có hiểu được quyết định của mình không? Hay là vẫn như bây giờ khóc lóc đáng thương. Thật sự khó xử để nói rõ cho một đứa trẻ hiểu. Mình cũng không muốn nhìn bé khóc. Khó xử thật mà. Mặc dù về mình cũng chẳng biết mình sẽ làm gì cả. Mình đã qua cái độ tuổi vàng để đi xin việc, cũng quá tuổi để khởi nghiệp và cũng chẳng biết khởi nghiệp cái gì với hai bàn tay trắng. Cũng chỉ biết thở dài mà thôi, chẳng muốn nghĩ về tương lai, cũng chẳng biết mình muốn gì hay nên làm gì nữa. Thế mới nói, là con trai lông bông đã đành, mà mình là con gái còn lông bông hơn cả phái mạnh, thế nên điều tiếng là không thể tránh khỏi. Về nước không biết mình có chịu nổi những lời nói ác ý, soi mói của gia đình và xã hội hay không. Nhưng mình vẫn quyết định về, dù sao nơi đó còn có mẹ - người thân duy nhất của mình, nơi đó là nơi mình sinh ra, nơi mình hiểu rõ văn hóa và tiếng nói. Chẳng biết được tương lai thế nào, thôi thì lại để tương lai tự nó quyết định vậy.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 22/04/2020

Sốc, thực sự rất sốc. Bệnh nhân mình chăm sóc sáng nay test nhanh có nhiễm vi rút. Sáng nay mình còn tắm rửa cho ông ấy trên giường bệnh nữa, thay cả băng và quần áo đó. Ông ấy ho suốt nữa cơ. Mình thì chẳng sao cả, có nhiễm thì mình cũng không nguy hiểm. Nhưng những người sống chung với mình thì sao đây? Nếu như kết quả là chính xác thì xác suất mình bị nhiễm là rất cao và nguy cơ lây nhiễm cho người ở nhà là rất lớn. Bảo mình không phải suy nghĩ sao được chứ? Họ tốt với mình như vậy mà mình lại mang bệnh về nhà cho họ ư.

Thật khó chịu mà. Muốn tìm mọi cách để xin cảnh sát cho phép mình được ở riêng. Mặc dù biết kết quả là con số không. Càng nghĩ càng tức mà. Có chỗ ở không mà không được phép ra ở. Thật muốn chửi thề, chửi vào mặt họ một trận cho đã đời. Phía bệnh viện nghiêm cấm không được phép nói với ai vì chưa có thông tin chính xác. Mình đâu có quan trọng thông tin chính xác hay không, mình chỉ quan tâm làm thế nào để được phép ở riêng thôi mà. Nói với người nhà mình không sao mà bản thân có sao thì rốt cuộc phải làm sao. Mình làm sao thì cũng đâu có sao, quan trọng là nhỡ người sống cùng làm sao thì làm sao bây giờ.
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 23/04/2020

Hôm nay mình có vẻ sốt và đau đầu. Anh hướng dẫn của mình rất nhiệt tình nói lấy thuốc về dùng. Mình không dám và cũng không muốn dùng thuốc. Anh ấy thông báo tin rằng bệnh nhân hôm qua có khả năng không bị nhiễm, đang chờ kết quả nên đừng lo lắng nhiều, mặc dù là hôm nay không thấy bệnh nhân ấy đâu nữa. Nghe mọi người nói thì được chuyển sang khoa khác, lại là khoa có đông đảo người bị nhiễm vi rút này. Lúc đấy mình tự hỏi liệu có phải là bệnh nhân bị nên chuyển khoa chăm sóc không? Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nào dám hỏi. Mà mình thì cũng không quan tâm tới ông ấy lắm. Mình chỉ quan tâm mình làm thế nào để phòng tránh tốt nhất cho người xung quanh mình ở nhà mà thôi.

Mình thấy người dân ở đây họ thờ ơ lắm. Dù rằng số người nhiễm và người chết cao nhưng giới chính trị nói vi rút này không nguy hiểm, chỉ nguy hiểm với người già và người mắc bệnh nặng nên đề kháng không tốt mà thôi. Thế anh bác sỹ hôm nọ phải dừng lại mãi mãi tuổi hai mươi lăm kia là sao? Biết là ảnh hưởng tới kinh tế thật nhưng mạng không còn thì phát triển kinh tế để làm gì? Nhiều khi thấy người ta cứ lao vào kiếm tiền và làm việc mà không biết hưởng thụ cuộc sống cảm thấy thật đáng tiếc. Thế giới thay đổi từng ngày và môi trường cũng biến đổi theo, tệ nạn cũng theo đó gia tăng hơn. Thời xưa người ta phát triển máy móc để giải phóng con người, mong con người có nhiều thời gian cho bản thân hơn. Ấy vậy mà bây giờ con người đâu có nhàn rỗi như thời các cụ. Áp lực cuộc sống lúc nào cũng đè nặng, nhiều vấn đề phải lo lắng, guồng quay ngày một nhanh và con người ta lúc nào cũng phải lao vào guồng quay ấy để đua nhau đó thôi. Và mình thì luôn bị lùi về phía sau vì quá lười..

Mình lại lảm nhảm quá đà rồi thì phải. Lại thở dài một hơi. Hôm nay anh hướng dẫn cho mình số điện thoại và nói chúng ta là bạn bè, có gì cần giúp đỡ thì cứ nhắn với anh ấy. Khổ nỗi mình không thích sử dụng điện thoại. Có vẻ như mình trở thành một kẻ lạc hậu mất rồi. Biết sao được, mình ngại nói chuyện và sợ nói chuyện. Biết sao được, người ta nói chưa chắc mình đã hiểu mà mình nói lại sợ người ta hiểu sai nghĩa. Thế mới thấy càng yêu tiếng mẹ đẻ hơn, ít nhất thì không sợ nói sai. Có vẻ như anh ấy rất tốt, nhưng điều mình cần anh ta đâu thể giúp mình. Thôi thì cứ kệ vậy đi. Dù sao thì mình vốn dĩ cũng đã rất hời hợt rồi.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 24/04/2020

Ngày làm việc cuối cùng trong tuần. Nhận được tin vui rằng kết quả xét nghiệm của bệnh nhân kia âm tính. Mà dù có dương tính thì mình vẫn khó chịu như thế. Thầm nghĩ có khi là dương tính thì người ta cũng giấu thôi. Việc đấy không nằm trong tầm kiểm soát của mình nên mình chẳng quan tâm. Anh hướng dẫn vui mừng thông báo tin vui và vỗ vai bảo có bất cứ chuyện gì khó khăn đều có thể liên lạc với anh. Với một đứa tự kỷ như mình thì đâu có muốn liên lạc với ai chứ.

Hôm nay mình nói ngọng và thật ngớ ngẩn khi bị người ta chê cười. Thế nên mình càng muốn về nhà hơn. Ở cái nơi đất khách quê người này, nói sai nói nhầm chẳng khác gì là con hề làm trò cả. Mình cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng luôn. Thế nên mình càng ghét phải đối mặt hay nói chuyện với bất kỳ ai. Chỉ muốn nhanh nhanh học xong rồi về thôi. Đáng ghét rằng tiếng người ta mình còn chưa rõ mà lại phải học bằng một thứ tiếng cổ của họ nữa. Nghe nói tiếng Latinh này bị mất rồi mà nhỉ, sao bây giờ người ta vẫn dùng lại còn dùng cho ngôn ngữ chuyên ngành nữa chứ. Lạ là mình cũng muốn cố gắng học lắm nhưng mình toàn để thời gian trôi đi một cách vô nghĩa thôi. Thời gian như thoi đưa và mình cũng chẳng hiểu tại sao lại trôi nhanh đến như vậy. Thời gian thì cứ bị lãng phí và mình thì cứ bị lười. Chỉ biết thở dài mà chẳng biết làm gì cả, bên ngoài kia lại một ngày vô dụng nữa trôi đi..
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 25/04/2020

Giống như một trò đùa vậy. Được hôm nhớ ra ăn sữa chua thì lại không có, muốn ăn nhiều rau xanh mà hết mất tiêu rồi còn đâu. Dưa chuột mà ăn cứ như nhai mướp sống vậy. Muốn khóc quá đi thôi.

Uống đủ hai lít nước mỗi ngày cũng không khiến cho hệ tiêu hóa tốt hơn bao nhiêu mà chỉ khiến cho da tay nhanh hỏng vì tần số rửa tay tăng mà thôi. Mình hiểu cơ thể này mà, uống vào bao nhiêu ra luôn mấy nhiêu chứ có chịu ở lại co bóp với thức ăn đâu.

Ồ, vậy là lại hết một ngày nữa rồi. Ngày hôm nay mình chẳng làm gì cả, và nó cứ trôi qua như thế. Thật là..
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 26/04/2020

Về hay ở đối là một câu trả lời khó khăn. Thực ra mình đã có sẵn câu trả lời rồi, chỉ là không biết mình có kiên định tới cuối cùng hay không. Mình biết câu trả lời này đối với mọi người là ngớ ngẩn, và mình giống như một kẻ dở hơi ngu ngốc. Mình biết quyết định của mình sẽ bị coi là sai lầm và toàn là sự lựa chọn có hại. Mình biết ở cái tuổi này rồi không nên lựa chọn theo con tim mà phải lựa chọn theo lý trí. Nhưng xin lỗi, lý trí của mình không đủ vững vàng, và trong từ điển thì từ đẹp đẽ trí tiến thủ không phải dành cho mình.

Mình biết chứ, nhưng mình vẫn cứ muốn kiên trì theo con tim nhỏ bé của mình. Tại sao thế nhỉ? Có lẽ tại vì mình là một kẻ lười mà lại còn nhu nhược ư? Có lẽ đúng vậy thật ấy. Ai nói quyết định khó khăn chứ, đơn giản ngay trước mắt giữa lợi và hại, cuộc sống chứ có phải phim ảnh hay tiểu thuyết đâu mà lựa chọn cái phi hiện thực. Mình biết đấy, biết cả đấy. Về để đối mặt với áp lực từ nhiều phía, với những mũi dao lời nói đâm xoáy vào tim như vậy liệu mình có chịu nổi không? Chắc chắn là không rồi, mình sẽ lại bỏ xứ mà đi thôi. Rồi lại lao đao lật đật ở một phương trời mới, nhưng ít nhất phương trời ấy nằm bó hẹp trong tổ quốc mình. Mình vẫn muốn chọn một cuộc sống ngông nghênh như thế nhưng tương lai ai biết trước được điều gì. Và mình vẫn phải dối lòng rằng mình không rõ sau này thế nào, mình không rõ sau này mình có về hay không. Đó chẳng qua là một câu trả lời lấp liếm theo kiểu gió chiều nào che chiều đấy mà thôi. Vì mình sao có thể nói rõ ràng ra sự thật để người đời chê cười cho sự ngu dại ngờ nghệch của mình chứ. Một con người trưởng thành mà vẫn cứ mang theo cái ngông nghênh của một đứa trẻ chưa lớn. Một kẻ già tuổi nhưng vẫn cứ muốn sống một cuộc sống bất cần đời của một đứa con nít. Biết sao được, mình vẫn cứ mãi tự kỷ và vất đi như thế ư? Không muốn nhưng vẫn cứ muốn lười suy nghĩ quá thôi.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 27/04/2020

Ngày mai phải nhớ gọi điện thoại hỏi phòng ở trong KTX mới được. Mình thật là lười mà, lẽ ra hôm nay có thể làm được bao nhiêu việc mà mình lại chỉ có thể khiến thời gian trôi đi một cách vô nghĩa thế thôi. Hôm nay mình rất là bình tĩnh, chưa được quậy phát nào luôn nhé, mặc dù đáng ra là phải tức điên rồi đấy. Lẽ ra mình nên ra khỏi nhóm để trở về chính mình, không đúng phải là để được quậy như ý mình mà không sợ bị gò bó bởi điều luật chi. Mà ra thì nghĩ cũng tội mấy bông hoa xinh đẹp. Để môi trường ấy sạch hơn thì mình tình nguyện làm người xấu đỡ cho mấy bông hoa đáng yêu của mình. Thế nên là thôi kệ đi, kiếm chỗ khác quậy. *cười trừ* Thỉnh thoảng quậy nổi điên lên để đỡ Stress mà hình như là không được phép rồi. Phải nói là ứ có thời gian để mà quậy nữa ấy chứ.

Cũng muốn chăm chút cho lũ con của mình lắm, không phải để ai đọc cả, để riêng cho mình thôi. Mà bệnh lười nó ăn sâu vào xương tủy rồi. Về căn bản thì bản quyền là cả một vấn đề, mình đưa tạm lũ con đâu đó, chỉ sợ rằng chưa kịp ổn định thì đã có kẻ ăn cắp rồi. Nghĩ mà buồn, mà chả muốn cho chúng nó ra nhìn mặt trời nữa. Và thế lại càng có cớ để vi rút lười ngày một sinh sôi. Buồn thật.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 28/04/2020

Các bạn trẻ ngày nay thật lắm tật. Các bạn ấy cho rằng mình học chuyên sâu nên thấy ai có tầm hiểu biết đụng vào chuyên môn cái là nhảy dựng lên. Không biết là muốn thể hiện mình hơn người ở bồ kiến thức hay là muốn khẳng định sự dập khuân không thể sáng tạo nổi trong các tài liệu, giáo trình và bài giảng của các giảng viên phải được áp dụng rộng rãi và đúng y chang ra ngoài đời.

Gặp phải thế đành cười cho qua chứ biết nói được điều gì. Hơn hai mươi tuổi, tốt nghiệp trường luật tỏ ra hơn người ở sở thích chỉ đọc sách chính trị vậy mà nói "Ở Việt Nam không có luật bản quyền chỉ có luật sở hữu trí tuệ. Đối với luật phải dùng từ cho chuẩn." Nhìn thấy thế chỉ đành thốt lên một câu: "Ôi mẹ ơi!" Luật bảo hộ bản quyền hay còn được gọi chính xác là luật sở hữu trí tuệ, đây là luật bảo hộ đối với bản quyền quy định về quyền tác giả đó thôi. Cười trừ một tiếng chứ chẳng muốn tranh luận nữa. Với một bộ não mà đã bị đúc đặc không thoát ra khỏi đường mòn được vẽ sẵn thì giải thích cũng bằng thừa, lại còn tự hạ thấp bản thân chính mình. Bởi mình có nói thì cũng chỉ tốn nước bọt thôi chứ có thay đổi được gì đâu. Nói với người muốn nghe còn sẵn sàng giải thích chứ với thể loại tự cho mình là đúng, là trên tất cả, là oai hùng bằng những thứ sáo rỗng thu thập trên những bản vẽ sẵn cùng bảo thủ không chịu tiến bộ thì chỉ khiến cho bản thân mình thêm mệt mỏi và đau đầu. Đáng buồn thay là người ta lại còn học luật để phạm luật nữa chứ. Người không biết đạo văn đã đành, đằng này công bố bản thân có hiểu biết chuyên sâu trong luật pháp lại đi copy bài người khác để dưới tên mình, lại còn hỏi xem người ta kiểm tra phần trăm độ giống nhau như thế nào để biến tấu một số chi tiết nhỏ rồi in tên mình. Chỉ nguyên việc cướp ý tưởng thôi đã là phạm luật rồi chứ nói gì là copy y nguyên hoặc copy rồi chỉnh sửa lại một ít.

Mà tốt nghiệp ngành luật ra mà lại không biết đến công ước Berne mà Việt Nam đã ký kết, đấy chính là luật bản quyền ở Việt Nam còn gì. Nhắc đến luật thì phải đúng, vậy mà bạn trẻ lại không những nói không đúng mà lại còn nói sai. Hay là tại Việt Nam quá thờ ơ tới vấn đề bản quyền nên quên luôn cả luật bản quyền này rồi? Tự nhiên chỉ thấy bạn trẻ ấy thật đáng thương. Trong lòng mình thì cười khổ vì người ta đã dốt lại còn thích thể hiện. Cứ đà này tương lai sẽ ra sao? Nếu như lớp trẻ cứ mãi phát triển trong cái đà ấy. Nhắc một người lại nhớ tới nhiều người mà kể ra thì lại dài và dai dẳng chẳng biết khi nào tới hồi kết. Thôi thì đành thở dài và giữ chặt cảm xúc lại. Mới một thôi đã não lòng thế này rồi huống hồ..
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 29/04/2020

Tính hôm nay không viết nhưng lại nhớ ra rằng: Ở tầm tuổi này thì một trong những việc cần và nên làm là viết nhật ký. Thế nên lại mò vào viết tạm mấy dòng. Được hôm chuyển nhà mà nhiều đồ không tưởng. Chỉ mới đặt được đồ trước mắt nhìn cho gọn thôi chứ vẫn chưa dọn dẹp được tý gì. Mà mai lại đi làm sớm nên đành để tạm đấy mai dọn tiếp. Lúc đầu hý hửng tưởng có mạng cơ. Thế mà chập chờn kinh khủng luôn. Lại không có ti vi nữa. Buồn thật! Cứ ngỡ là không có ti vi thì dùng laptop xem thay ti vi. Mà giờ không có mạng thì xem nỗi gì nữa.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 30/04/2020

Trời mưa giống như hiểu rõ tâm sự của người vậy. Đúng là người buồn cảnh có vui bao giờ. Mọi chuyện đúng là chẳng bao giờ có thể lên kế hoạch sẵn được, giống như đời người có bao nhiêu sự bất ngờ. Chẳng hiểu sao mình cảm thấy buồn, cảm giác khó nói nên lời. Chẳng muốn nghĩ nhiều gì cả, chỉ là cảm giác nên buồn man mác. Không dám nghĩ vì sợ nó đúng. Đời và cuộc sống làm gì có quy luật đúng sai. Nhiều khi phi lô gic vẫn cứ diễn ra như đúng rồi thôi. Thế nên không muốn nghĩ gì cả, chẳng muốn nghĩ gì đâu. Mà tại sao lại buồn như thế? Cũng không hẳn là buồn, chỉ là man mác một chút, một chút thôi.

Ngày mai tất cả cửa hàng đều đóng cửa mà mình thì lười đi chợ lắm. Trời lại mưa nữa, thôi thì ở nhà cho lành, với lại ra ngoài là tốn tiền à nha. Muốn khóc không ra nước mắt mà. Mới ở được có một hôm mà tuần trước người ta đã lấy mất gần hai phần ba tháng lương đặt cọc tiền nhà rồi. Không biết sau này có lấy lại được không nữa. Ôi tiền.. Tiền chỉ là giấy, là thứ để trao đổi, ấy thế mà con người cứ phải lệ thuộc vào nó. Rồi dần dần người thành nô lệ của đồng tiền lúc nào chẳng hay. Tiền kiếm bao nhiêu cũng không đủ tiêu, mà biết bao nhiêu là đủ. Tiền là để hưởng thụ, mà chẳng hưởng thụ nổi nếu không có một khoảng dư giả ra dự phòng. Nếu tiền của ngày hôm nay kiếm ra chỉ đủ cho ngày nay ăn uống, thế ngày mai ốm đi viện biết lấy đâu ra ứng. Tiền của ngày hôm nay chỉ đủ tiêu trong ngày hôm nay, mai nghỉ làm đột xuống thì biết ăn bằng gì? Ôi, tiền giống như thứ không thể thiếu trong cuộc sống này mất rồi. Không có tiền có thể làm nhiều việc để kiếm ra tiền, có tiền lại càng phải tích cóp phòng khi không kiếm được tiền. Thế là con người ta cứ rơi vào vòng luẩn quẩn chịu sự chi phối của đồng tiền mất rồi.

Thật ra cho đến tận bây giờ mình vẫn chưa nghĩ ra mình sẽ làm gì tiếp theo. Làm gì khi ra trường nhỉ? Học, học nữa, học mãi rồi học cả đời nghe mới cao cả làm sao. Nhưng cuộc sống vật chất này chỉ nên học trong đời thôi chứ chẳng có ai điên rồ mài đít mãi trên ghế nhà trường như mình cả. Trong khi người ta học tiến nên bậc cao hơn, và ít nhất cái mà người ta đạt được sau mỗi bậc học là danh, đó là những người theo đuổi chức danh, thì mình - một kẻ ngược đời, lại đi học lùi. Đành cười trừ thôi chứ biết sao. Trong khi người ta học để tích lũy kiến thức thì mình giống như học chỉ để trải nghiệm vậy. Kiến thức đọng lại trong đầu mình lúc nào cũng mơ mơ màng màng, có lẽ tại mình vẫn chưa tìm ra được thứ khiến mình chăm chú, thứ khiến mình nghiện mà ngập chìm trong đó. Liệu có phải mình chẳng hào hứng với thứ gì nên chẳng thể đắm mình trong đó nên dẫn đến việc học trước quên sau không? Mình đi qua bao nhiêu thứ, tốt nghiệp với những bảng điểm đẹp thì cũng có để làm gì đâu. Bằng đỏ cũng chỉ là tờ giấy vụn đặt nơi đáy tủ. Thậm chí có những chứng chỉ lâu ngày mờ nhạt tới nỗi sắp mất cả dấu chìm. Lại thở dài một tiếng. Có lẽ mình đã hết tuổi để học rồi. Hết tuổi để tìm hiểu nên đi đường nào. Và cũng hết tuổi để chọn cho mình một con đường đỉ rồi chăng?
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 01/05/2020

Cuối cùng thì cũng làm xong bảng biểu kế hoạch. Cơ mà chỉ là cái sườn như vậy thôi, chứ mình biết, mình khó theo được. Cũng may là không có mạng, chứ không thì chắc mình chẳng thắng nổi cám dỗ của mạng ảo. Ít nhất thì cũng ngồi đàng hoàng vào ghế một chút. Chưa thể chăm chỉ trở lại những vẫn cố gắng hoàn thành ít nhất được điều đã đặt ra. Còn sở thích thì đầu vẫn còn lơ tơ mơ lắm, chưa hoạt động lại được nên tạm thời gác lại chút nhé. Cười gượng một tiếng. Cũng chưa dọn dẹp được bởi hổng có đồ. Căn bản là lười đi chợ lắm. Mưa gió này chỉ muốn làm ổ trên giường thôi. Chuông báo thức kêu rồi, lại phải dậy đi làm à. Ngáp một tiếng để nạp năng lượng nào.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 01/05/2020

Thật là.. Chắc chẳng ai như mình. Đi làm quên cả mang theo điện thoại. Mà thực ra mình có cảm giác như mình sợ sử dụng điện thoại vậy. Cứ nghe tiếng chuông reo là chẳng dám nghe máy, tin nhắn đến thì toàn chờ đến tận khuya hoặc xa lắc xa lơ mới dám mở ra đọc. Cũng may là không có trường hợp khẩn cấp, hy vọng là không bao giờ gặp phải. Thở dài một hơi. Mình chắc sắp trở thành người tối cổ tới nơi rồi. Thật là, cứ nghĩ là chờ đến giờ giải lao đi lấy cơm. Hóa ra là nhà bếp đóng cửa từ ba giờ chiều rồi còn đâu. May mà còn đồ ăn thừa của bệnh nhân, không thì.. Xin phép để mặt mếu một phát tỏ vẻ đáng thương. Đã thế về KTX lại còn bị khóa cửa ngoài. Cứ nghĩ thôi phen này bị nhốt ngoài rồi. Làm con bé lượn đi lượn lại mấy vòng xung quanh tòa nhà trong khi trời tối om om không đèn không đuốc, trời thì mưa rả rích. Điện thoại thì không có, mò mẫm từng bước sợ trơn trượt trên nền cỏ. Đau khổ cả cõi lòng. Thế là đành liều đi ấn chuông cửa. Mà tầm này thì ai cũng đã yên giấc nồng rồi còn đâu. May mà cuối cùng thì chìa khóa phòng mình lại mở được cửa KTX. Thật vi diệu. Thử hai lần không thành công vậy mà lần thứ ba lại mở được. Cảm ơn ai đó giúp đỡ a? Hay là tại ai đó trêu chọc mình vậy?

Tính chỉ vào điểm danh thôi mà lại gặp tiếp thành phần đạo văn. Mới đầu tháng đã khiến mình muốn khẩu nghiệp vậy là sao thế nhỉ? Cứ phải để mình chửi cho hết muốn để tóc mới chịu yên là sao ta? Mình hiền nhưng đâu phải để chọc. Mà thôi, kệ đi. Mệt rồi, chẳng muốn tìm hiểu nữa. Chứ lôi ra được chứng cứ thì.. chắc mình không thể hiền một cách dã man được nữa.

Ôi, muộn quá rồi, dịch vị dạ dày lại trào ngược rồi. Đi ngủ vậy. Đáng tiếc là trên giường không ăn trộm mạng được nên phải chịu cảnh lạnh lẽo thế này a. Thôi đành dừng tại đây, mặc dù còn nhiều chuyện xảy ra trong ngày hôm nay lắm à nha.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 02/05/2020

Thật bực mình mà. Một ngày lại trôi qua công cốc chẳng được việc gì nên hồn. Đã thế lại còn không thấy bảng tên đeo của mình đâu nữa. Cứ ngỡ là đánh rơi đâu đó trong nhà mà tìm hoài hổng có thấy. Bực quá đi mà, đầu óc mình sao càng ngày càng bã đậu vậy cơ chứ? Đã chẳng học được chữ nào thì chớ lại còn mất toi hơn tiếng đồng hồ chỉ để điền mấy cái bảng biểu. Tức chết mình đi mất thôi á. Thời gian cứ trôi nhanh thật nhanh quá vậy chứ. Khóc không ra nước mắt, mới dọn dẹp được một ít thì giờ cái bàn nó lại ngập như thuở sơ khai ban đầu rồi. Liệu có phép mầu xảy ra, sáng mai ngủ dậy cái bảng tên đeo xuất hiện lù lù trên mặt bàn không nhỉ? Mình không thể nhớ nổi ra nó ở đâu nữa. Nếu thực sự không thấy thì chỉ có khả năng duy nhất là bị lẫn vào đống quần áo lao động rồi. Ôi thế thì làm sao bây giờ? Hôm nay còn nói dối là quên được chứ chẳng lẽ mai lại tiếp tục trình diễn nói dối nữa sao? Khóc không ra nước mắt thật mà. Đã vậy mắt mình dạo này nhức nhối dã man con ngan luôn. Bực quá đi mất à. Xả đi đâu bây giờ chứ?
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 05/05/2020

Khốn nạn cái thân tôi. Hai ngày nghỉ vậy là đi tong chẳng làm ăn được gì. Cả lớp thì chỉ có mỗi mình mình không thể đăng nhập khóa học. Cảm giác như bị cả thế giới chống lại vậy. Thời gian cứ thế vội vã trôi, và tôi cứ thế lả hết người. Chẳng muốn động tay động chân gì cả. Cái thẻ tên thì tìm mãi không thấy, thế là mất thật rồi. Thật ra thì chẳng muốn mua mạng chút nào cả, tốn tiền chết đi được. Hơn nữa có mạng lại càng nghịch nhiều hơn chứ có làm gì đâu. Không có mạng còn ngoan ngoãn bó tay bó chân, còn cố gắng lết theo bản kế hoạch đề ra. Có mạng rồi thì thời gian còn trôi qua vô nghĩa nhiều hơn nữa mà chả biết tại sao. Rồi lãng phí hết trên mạng mẽo chả làm được việc gì nên hồn. Giống kiểu để ti vi chạy không, chẳng có người xem mà điện thì tốn đó. Mạng chạy, thiếu ngủ vẫn thiếu ngủ, thời gian trôi vẫn trôi thậm chí còn trôi nhanh hơn. Đến cuối cùng thì chẳng làm được trò trống gì lên hồn cả. Thở dài.

Làm cật lực mấy tiếng đồng hồ vẫn chưa xong bài tập. Cũng may là có hẳn một ngày, không thì thê thảm. Thôi, cố gắng làm nốt cho xong. Hy vọng trong nửa tiếng đồng hồ kịp nộp trước khi hệ thống khóa cửa a.
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 10/05/2020

Ồ, hóa ra hôm nay là ngày của mẹ. Mình chẳng biết gì cả. Thế mới nói, mình không thuộc về nơi đây, vì họ có văn hóa và phong tục khác mình. Nhìn họ vui vẻ lại thấy buồn. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, thay đổi từng giây từng phút một. Nhưng theo mình thì truyền thống và văn hóa cần phải được gìn giữ. Mình thấy phong tục và văn hóa của người nước ngoài nó còn rườm rà và tốn kém hơn người Việt gấp bội lần. Vậy mà họ vẫn lưu giữ, vẫn tổ chức, vẫn vui vẻ hoàn thành đó thôi. Cớ sao chúng ta lại cứ thích theo đuổi một cuộc sống hiện đại, thay đổi hết văn hóa truyền thống nước nhà? Thậm chí mình thấy người ta còn hào hứng nói nên bỏ Tết cổ truyền vì phải chăng quá cổ hủ, giờ người ta đi du lịch nhiều chứ mấy ai quan tâm tới ngày lễ này nữa. Người ta miễn cưỡng tổ chức cho xong nghĩa vụ. Rồi lấy cớ, lấy lý do người nước ngoài cứ lễ là đi du lịch chứ đâu có như dân ta tổ chức này nọ.

Nên nói là họ chỉ nhìn mặt nổi mà không nhìn mặt chìm? Hay là nói họ chỉ có con mắt thiển cận chỉ muốn thay đổi theo chào lưu? Phải thôi, lúc đầu mình cũng nghĩ như họ: Rằng tại sao suốt ngày phải dọn dẹp trang trí này nọ, rồi suốt ngày nấu nướng lích kích này nọ. Sao không giống như phương Tây khỏi cần tổ chức gì nhiều, cứ đi du lịch là được.. Phải, chính mình cũng đã từng có suy nghĩ thiển cận và hưởng thụ như thế cho tới khi mình ở đây - ở nơi mà người Việt luôn muốn thay đổi lối sống giống như thế này. Và chính tận mắt được thấy, được nhìn người ta gìn giữ văn hóa như thế nào. Họ cũng phải trang trí, phải dọn dẹp nhà cửa. Thậm chí họ cũng phải đi kiếm cây cảnh để tranh trí cho từng mùa lễ hội. Ở Việt Nam chỉ có mỗi dịp Tết cổ truyền thì bà con ta mới đi mua sắm đào, mai, quất này nọ. Ở đây: Phục sinh thì sắm cây nhỏ đầy hoa tươi và lá non mới, Giáng sinh thì cây thông, Hóa trang thì bí ngô.. Vâng, đấy chỉ nói về cây cối trang trí mà thôi. Chứ còn đồ dùng trang trí của họ không bó hẹp trong đẹp LED và những giấy dán, đồ trang trí của thì ôi thôi, nhiều vô kể, chưa kể còn làm thủ công nữa. Ở Việt Nam thì ngoài Việt gói bánh ra thì mình chẳng thấy người ta làm thủ công cái gì. Có khi đến bánh còn mua ở ngoài chợ cũng nên. Lễ hội truyền thống của chúng ta, ngoài Tết cổ truyền phải dọn dẹp từ trước ngày ông công ông táo về trời đến trước Tết ra thì có lễ nào khiến phải chú tâm dọn dẹp trang trí nữa không? Cả năm mới có mỗi cơ hội cuối năm dọn dẹp. Trong khi ở đây, có những lễ hội người ta phải chuẩn bị cả tháng trời chỉ để cho một đến ba ngày lễ chính.

Rồi tiếp đến nấu ăn ngày lễ. Ở Việt Nam chúng ta ăn ngày ba bữa và cũng chỉ nấu nhiều đồ cho ba ngày Tết. Hơn ba trăm ngày trong cả năm, ngày nào cũng nấu nướng và ba ngày Tết không biết nấu gì ư? Lại còn đòi bỏ ba ngày Tết như ngày bình thường. Vậy ở đây thì sao? Họ chỉ ăn có một bữa chính, bữa chính ở đây được hiểu theo nghĩa là bữa ăn với đồ nóng. Tức là họ chỉ nấu ăn mỗi một bữa trong ngày, có những gia đình bận rộn nên người ta nấu một ngày cho hai ngày. Tức là họ nấu hôm nay và mai ăn đồ được hâm lại. Và đến ngày lễ thì sao? Họ cũng nấu nhiều và liên tục, nhưng người ta vẫn quây quần vui vẻ bên nhau. Thậm chí thời gian nấu lâu và lích kích hơn đồ ăn bình thường nhiều. Mình nhớ, năm đầu tiên ăn lễ giáng sinh ở đây, người ta nấu con ngỗng ấy tới hơn 6 tiếng đồng hồ. Vâng, người ta được nghỉ lễ từ một tuần đến hai tuần một dịp lễ. Nhưng họ dành cho nhau từ một đến ba ngày quây quần bên nhau nấu nướng, chuyện trò tâm sự hay chỉ đơn giản là chuyện phiếm này nọ. Đồ ăn thừa họ tống khứ đóng gói hết vào tủ lạnh rồi sau đó đi du lịch. Nếu là du lịch trượt tuyến thì là thế. Còn nếu du lịch thư giãn thì họ gói đồ ăn mang thừa của những ngày lễ mang theo. Tại sao người Việt ta chỉ nhìn và thấy họ đi du lịch dịp nghỉ lễ mà không nhìn thấy họ giữ gìn văn hóa phong tục của họ trước lúc rời nhà?
 
Chỉnh sửa cuối:
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 11/05/2020

Thiệt tình bực không thể chịu nổi. Mình phải bỏ ra hai lần tiền để mua mạng chỉ dùng cho mấy tiếng đồng hồ. Mà mạng thì chậm không thể chậm hơn, chỉ có thể đọc và gửi được tin nhắn bình thường. Thở dài một cái, thế nên mình chẳng muốn mua mạng chút nào. Tốn bao nhiêu là tiền. Tận 10 Euro mà chỉ dùng có 3 tiếng đồng hồ, mà đáng tức hơn là chỉ có thể một thiết bị vào nữa chứ. Lại phải mua hai lần liền, ôi muốn chửi cho nó to đầu ra. Mà chửi xong chỉ thấy mình độc mồm chẳng thể giải tỏa nổi được cảm xúc a.

Vài
 
223 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề
Ngày 12-05-2020

Chả hiểu sao mình chẳng có hứng làm bài tập gì cả. Mang tiếng học chung cùng người khác nhưng cảm xúc của mình lúc đó chỉ là về nhà trèo lên giường và đi ngủ. Tự nhiên không có tý sức chiến đấu gì cả. Muốn xả lòng lại chẳng biết xả từ đâu. Làm cái ngành này đúng là có nhiều cái không ngờ và rất dễ bị ám ảnh. Tự hỏi liệu có phải là do mình bị ám ảnh không nhỉ. Thực sự thấy tiếc nuối khi một cái chết ra đi nhanh chóng và thanh thản đến không ngờ. Mình tự hy vọng rằng đó là sự thanh thản vì không ngờ mà thôi. Tự cảm thấy may mắn khi mình là người cuối cùng cho bệnh nhân ấy ăn trước khi ông ấy ra đi không nhỉ? Không phải may mắn vì mình là người cuối cùng, mà mình muốn thở dài cảm thấy may mắn khi ông ấy ra đi không trở thành một con ma đói khát. Nhưng đó chắc chỉ là quan niệm của dân mình thôi, chứ ở đây người ta không tin vào thế giới của người bên kia, người ta tin vào khoa học và những điều nhìn thấy hơn. Thế nên có lẽ chết là hết, không cần phải lo nghĩ nhiều. Một người không quen giao thoa với mình bằng mạng ảo nói mình là người giàu tình cảm. Người ấy kể về một câu chuyện người bệnh không được cấp cứu kịp thời đã ra đi mãi mãi và lý do của sự chậm trễ ấy là thủ tục và giấy tờ. Thế mới nói, giờ làm gì còn chuyện cứu người như cứu lửa nữa. Giờ chỉ còn chuyện làm sao để giảm truy cứu trách nhiệm đến mức tối thiểu nhất. Tình người đúng là thứ hiếm hoi khó tìm kiếm trong xã hội này.

Và cả ngày trôi qua của mình chỉ là onl chém gió và xem phim. Giải trí đâu không thấy chỉ thấy đầu thêm đau. Cảm giác bức bối trong lòng chẳng vơi và chẳng rõ vì lý do gì. Cả người mệt mỏi vì ngủ không đủ giấc. Kỳ lạ nhỉ, cả ngày nghỉ không nghỉ ngơi để lại sức mà lại khiến cho cơ thể quá tải năng lượng bằng cách lười và tự hành hạ đôi mắt cùng trí não bằng những điều vô bổ. Cả đêm mê man những thứ linh tinh, có lẽ là điềm báo, có lẽ là những thứ câu trả lời, mà có lẽ chỉ đơn giản là não bộ bị xáo trộn. Hay đơn giản là đến bộ não cũng không muốn ngủ, không muốn nghỉ ngơi. Thở dài thêm một hơi chứng tỏ sự mệt mỏi của bản thân. Một cơ thể trì trệ của một kẻ lạc hậu chăng?
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back