5,127 ❤︎ Bài viết: 559 Tìm chủ đề
15890 280
Tuổi thơ chắc hẳn ai cũng có những lần đùa nghịch dại dột và trong số đó có không ít những lần chơi dại đến mức nhớ đời, ấn tượng sâu sắc và không thể nào quên trong cuộc đời.

Dưới đây là câu chuyện của Sói về những lần chơi ngu lấy số.

Hồi năm năm tuổi, ông nội có cái thắt lưng bộ đội kiểu cũ ngày xưa cái loại không có móc khóa mà chỉ cần kéo vào là nó càng siết chặt, lấy cái thắt lưng của ông đeo vào để làm bộ đội xong rồi cứ kéo nó siết chặt bụng đến nỗi không thể thở được, vừa hoảng vừa sợ mặt xanh lè xanh lét càng kéo ra thì nó càng siết chặt vào, cả nhà cũng không ai biết làm cách nào để gỡ ra cho đến lúc khóc lóc la hét um sùm mẹ phải bế sang nhà hàng xóm làm may dùng kéo cắt đi cái thắt lưng thì mới thoát được - ngày xưa dao kéo còn hiếm, chỉ có kéo thợ may mới cắt đứt được cái thắt lưng đó, đến bây giờ vẫn còn ấn tượng về sự việc đó.

Câu chuyện thứ hai là vào năm sáu tuổi bố chở sang nhà ông chú chơi, nhà ông có cái công nông dựng thùng lên để ở sân, bố thì ngồi trong nhà nói chuyện còn mình ra sân nghịch ở chỗ cái công nông, ngồi lái xe rồi nhảy lên thùng chán rồi lại chui xuống gầm xe, thò đầu vào thùng vừa đúng lúc rút đầu ra thì cái thùng nó sập xuống, chậm một chút nữa thì có lẽ là thành cẩu đầu trảm đầu lìa khỏi cổ *vno 54*

Câu chuyện thứ ba xảy ra vào khoảng lớp bảy lớp tám, tắm ao với mấy anh em trong làng, ông anh thì không biết bơi mà mình lại rủ rê cõng ông ý sang bên bờ bên kia ao ăn trộm hoa quả ở vườn nhà người ta, mặc dù ao chỉ sâu đến cổ mà ông anh ông ý sợ quá đến giữa cái ao cứ trèo lên người mình rồi dìm mình xuống uống no nước, sau một hồi dìm nhau mới đẩy được ông ý lên túm tóc thì hai anh em mới vào được bờ, tí thì chết đuối cả hai thằng *vno 69*

Đặc biệt:

Bạn cần trả lời bài viết để đọc nội dung này
PS:

Những câu chuyện trên cũng không có gì là ấn tượng đặc biệt lắm tuy nhiên nó là chuyện còn nhớ mãi cho đến tận bây giờ không thể quên.

Còn Bạn, câu chuyện của bạn là gì, hãy kể cho mọi người cùng nghe để biết thêm về "con người thật" của bạn nhé.

*vno 33*
 
Last edited by a moderator:
47 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
Số là ba em bị bệnh nên mất cách đây hai năm rồi, ngày ba mất gia đình mình suy sụp lắm nhất là mẹ. Mẹ và chị thường thấy ba về trong giấc mơ lắm nhưng em thì chưa bao giờ thấy cả. Ba bệnh nên mất nên mất đột ngột nên tất cả giấy tờ nhà đất ba đều giữ nên mẹ cũng không biết chính xác là ở đâu chỉ biết là kẹp trong cuốn sổ nên hôm nào mẹ cũng vái ba để tìm giấy tờ nhà. Ba tháng sau cũng chưa tìm được, trưa hôm đó tự nhiên em gái của cô hàng xóm cách nhà mình 1 căn (gọi là cô A nhé), cô A cũng vài lần qua nhà mình chơi nên cũng biết ba mình. Cô ấy qua nhà mình nói là ba em nhờ cô qua đây chỉ chỗ ba để giấy tờ nhà, mẹ mình cũng bất ngờ lắm, vì chuyện giấy tờ này chỉ ba với mẹ mình biết thôi. Lúc này mẹ cũng không tin đâu. Đứng nói chuyện một hồi mẹ mình mới cho cô tạm tin và kêu cô chỉ chỗ dùm, nhưng cô nói chắc phải ngày mai mới chỉ được vì hôm nay qua mười hai giờ rồi. Hôm sao cô A cũng qua nhà và vào phòng chỉ chỗ cho mẹ, cô nói tờ giấy để trong cuốn sổ màu xám mà ba mình hay đem đi hợp, mẹ lấy ra và quả thật có. Xong nhà mình cảm ơn và cô ra về. Mấy hôm sau cô qua nhà chơi và nói với mẹ mình là hôm chỉ chỗ tờ giấy xong ba mình còn qua nhà cô nói cảm ơn cô nữa. Thật là trước giờ mình không tin vào mấy chuyện này đâu nhưng kết quả tìm được tờ giấy khiến mình cũng tin một phần vào tâm linh.

Mình xin kể 1 sự việc mà chính bản thân mình gặp như thế này hồi đó mình học lớp 8 khoảng năm 2004 gì đó lâu rồi mình khôngnhớ rõ, lúc ấy gần tết rồi 28 âm rồi, nhà mình ở thị trấn nên khá nhộn nhịp mà lại còn nằm đối diện 1 cái chợ Huyện nữa nên càng đông vui, lúc đó khoảng gần 18h rồi mình chơi bắn bi vs một thằng nữa ở bãi giữ xe của chợ, bãi giữ xe này nằm ngay mặt đường luôn, lúc đó trời khá tối rồi nên mình bảo thằng kia (nó tên Việt) là không chơi nữa nhưng nó không chịu tại nó đang bị thua bi, lúc đó không biết sao mình lại thấy 1 bó hương của người ta bỏ quên trên vỉa hè nên mình đánh trống lảng với nó là đốt hương chơi, không chơi bi nữa nó cũng gật đầu luôn tại trời tối rồi thấy gì đâu mà bắn nữa, thế là 2 đứa mượn được cái bật lửa của ông bảo vệ bãi giữ xe đi đốt hương, nghĩ lại sao thấy ngu quá, hương để thờ cúng người đã khuất mà 2 đứa đêm đốt cắm giữa bãi giữ xe lúc ấy lại thấy hay hay nên chạy sang nhà đối diện bên kia đường nhìn xem có gì không lúc đó mà bị ông bảo vệ bắt được thì xác định nát mông nhưng lúc đó ông ý đi ăn cơm không để ý gì cả, nói đoạn đốt hương xong cắm ở bãi giữ xe mà lại còn cắm thành hàng ngang mới ghê chứ, lúc đầu 2 đứa ngồi bên kia nhìn k thấy gì, lúc ấy khoảng 18h30 rồi mình với thằng Việt nấp sau 1 cái cửa sắp khép hờ hờ của nhà chú Bắc đối diện chỗ cắm hương được 1 lúc không thấy gì hai đứa đang định đứng dậy về thì tất thảy cả bó hương tắt ngúm không thấy cháy nữa, hai đứa nhìn nhau một cái xong nhìn sang vừa lúc ấy có một cái xe máy chạy qua thì cả bó hương lại cháy phừng phừng, hai đứa sợ xanh mặt ngồi im luôn, tiếp đó lại có cái xe chạy qua thì cả bó hương tắt hết còn đúng hai que cháy nhưng đáng sợ ở chỗ nó cháy thành hình hai con mắt đỏ ngầu cứ như vậy lúc nó cháy thế này lúc lại thế khác không thể hiểu nổi, hai đứa không đứa nào dám về, gần 19h rồi, chắc mẹ nấu cơm xong hết rùi gọi mình không thấy đâu là về lại bị chửi vì tội chơi muộn không biết đường mà về, lúc đó nhà thằng Việt bật điện sân lên sáng trưng một góc đường (nhà nó cách chỗ cắm hương độ 20m, nhà mình cách độ 50m) nhà nó làm xe khách nên lắp đèn cao áp cho sáng để xe về trả khách, lúc đó nó cười bảo nhà tao sáng rực không sợ nên nó chạy 1 mạch về thẳng luôn bỏ mình ở lại, mình ngồi khoảng vài phút thấy nóng ruột quá đành đánh liều chạy về, chạy được khoảng 20m thì cảm giác như có đứa nào chạy sau giẫm lên dép của mình rồi lạnh cả sống lưng, dựng cả tóc gáy, lúc ấy tim như ngừng đập chân chạy nhanh hết sức thấy cái cửa nhà mình cũng khép hờ vừa khoảng 1m gì đấy mà mình k cần chạy chậm lại để mở cái cửa gỗ nối 2 cái tủ bán hàng của mẹ mà nhảy 1 phát qua luôn, nói thật bình thường cho tiền mình cũng k dám nhảy như thế, nhảy không qua thì xác định đi trồng răng giả luôn, nhảy qua cái chạy thẳng xuống bếp thấy mẹ đang nấu thịt mà không dám nói gì luôn, ngậm bồ hòn ngay, lúc đó mẹ lại bảo ra khóa cửa vào dọn cơm ăn thì ôi thôi, mình chết cũng không dám ra chỗ cái cửa nữa, mình cũng khuyên các bạn đừng nghịch ngu giống mình nhé, có ngày không về được nhà nữa đâu.
 
Last edited by a moderator:
34 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chào mọi người, mình là một cô gái miền tây khá cá tính và đặc biệt là mình có vô vàng những hồi ức tuổi thơ đáng nhớ và vô cùng đặc biệt. Và bây giờ, mình sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện thú vị của mình nha. Hồi còn tấm bé mình chỉ mới có 8, 9 tuổi gì đó thôi. Lúc đó còn khờ lắm chả biết gì đâu được mẹ mua cho 1 chiếc xe đạp thì vui vẻ hớn hở lắm. Lúc đầu thì khoái lắm tập chạy miết nhưng mà vẫn không chạy được, mình chạy là phải có ba cầm sau yên xe. Mãi khoảng 1 tuần gì đó lận mình mới biết đạp chập chững thui cái một hôm mình làm liều mình thả chiếc xe từ trên cầu xuống rồi chuyện gì đến rồi cũng đến mình lạng cái rớt luôn xuống sông luôn bây giờ nhắc lại còn cảm thấy sợ. Lúc đó mà không có baba chắc mình cũng quy tiên luôn rồi. Mình chắc rằng ai cũng sẽ có một câu chuyện tấm bé thú vị, các bạn cùng chia sẻ với mình nhá.
 
Chỉnh sửa cuối:
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Ngày bé tụi con nít xóm tôi vui lắm, sau mỗi buổi sáng đi học về là cả đám kéo nhau ra sau hè nhà nội tôi chơi, nào là nhảy dây, bắn bi, lò cò.. đủ các kiểu.

Mỗi buổi trưa tôi thường bị mẹ bắt ngủ, nên có lần tôi quyết tâm không ngủ để được chơi cùng đám bạn, thế là tôi canh khoảng giờ mà mẹ tôi gọi về ngủ tôi tìm một nơi thật kín để trốn, đúng là không gì bằng sự quyết tâm, tôi bỏ mặc giọng mẹ tôi kêu tên tôi inh ỏi, tôi nằm lặng thinh trong góc giường nhà bà.

Sau một hồi lâu gọi hoài không thấy tôi trả lời hay lon ton chạy về như thường ngày, mẹ tôi hốt hoảng chạy ra nhà bà tôi tìm, do núp dưới gầm giường nên tôi nghe và nhìn thấy tất cả, tôi thấy gương mặt đầy hốt hoảng của mẹ tôi hỏi bà tôi, mọi người xung quanh là có thấy tôi không, tất cả đều trả lời là không. Có người còn suy luận tôi đi chỗ này chỗ kia thế là mẹ tôi lật đặt chạy đi tìm. Sau một hồi mẹ tôi trở về với một vẻ mặt đầy lo lắng và tuyệt vọng, đâu đó có giọng vang lên rằng: "Hay là nó té hầm té sông gì rồi?", lúc đó tôi thấy nước mắt mẹ rơi.

Lúc đó, tôi muốn la lớn lên rằng: "Con đây nè!", nhưng không biết sao tôi thốt không nên lời, toàn thân như đông cứng lại, mọi người xung quanh tò mò xúm lại xem chuyện gì càng ngày càng đông, lúc đó tôi vừa sợ, vừa xấu hổ với cái trò trốn ngu ngốc của mình vì vừa làm mẹ phải lo lắng, rơi lệ, vừa lo cho bản thân sẽ bị một trận đòn nhừ thân. Nói thật là tôi không nghĩ là sự việc đi xa như vậy.

Cũng may là lúc sau có ông Bác tôi phát hiện và lôi tôi ra, thế là mọi người cười òa lên rồi giải tán dần, mẹ tôi thì nước mắt giàn giụa chạy lại ôm tôi, còn tôi thì rất xấu hổ. Hên quá mọi người ạ, xong việc đó tôi không có bị đánh đòn mà còn được mẹ cho ăn ngon, và phát hiện ra rằng mẹ gọi về là để cho ăn bánh mẹ mới mua ở chợ về chứ không phải ngủ trưa.

Và đó là một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.
 
Last edited by a moderator:
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Cuộc đời có nhiều lần chơi dại, đi học không lo lo đi chơi: > Chin có kha khá kỉ niệm chơi ngu :V một trong số đó là đi học cùng thằng bạn thân.

Người ta thường nói: Nếu muốn đi nhanh hãy đi một mình, nếu muốn đi xa hãy đi cùng nhau. Quả là không sai chút nào.

Chin có một thằng bạn cùng tên, học chung một lớp. Hai thằng chơi chung với nhau thân cực kì luôn.

Chiều hôm ấy là một chiều không mưa không nắng, gió hiu hiu nhè nhẹ thổi tung bay đám lá khô trên đường. Chin đi học!

Chin sang nhà thằng bạn thân cực thân, rồi rủ nó cùng đi. Và bằng một phép màu nào đó, mặc dù đi từ 1h30 nhưng phải đến 2h30 Chin và nó mới có mặt ở trường! Đi muộn và bị trừ một đống điểm thi đua luôn :V

Kết luận: Đi học nên đi một mình!
 
3,533 ❤︎ Bài viết: 303 Tìm chủ đề
Lần chơi dại lớn nhất và vui nhất làm kinh động cả nhà nhất của Đông là vào năm cấp 2.

Lần đó Đông viết 1 lá thư gửi một chương trình ca nhạc theo yêu cầu trên Radio và kèm theo số điện thoại bàn cũng như địa chỉ hòm thư để làm quen các bạn gần xa. Vài tháng sau đó Đông vẫn nhận được thu và điện thoại bàn vẫn reo. Chỉ có vài lá thứ là Đông trả lời lại nhưng cũng chẳng được hồi âm lần nữ, còn điện thoại thì Đông trốn không dám bắt máy luôn. Khoảng thời gian đó nghe tiếng điện thoại reo là phát hoảng. Phải mất vài tháng cuộc sống mới trở lại bình thường. Hihi. Thư mấy bạn gửi về Đông vẫn còn giữ cho đến khi bị lũ mối gặm nhấm.

Giờ nghĩ lại lần đó vẫn còn sờ sợ mà vui.
 
18,631 ❤︎ Bài viết: 594 Tìm chủ đề
*vno 19* lúc nhỏ bị bố mẹ nuôi nhốt nên chẳng có quá khứ kinh hoàng gì cho lắm. Chỉ có một lần, khi Be học lớp 4, bố mẹ đưa về ngoại chơi. Sau nhà ngoại có cái ao nuôi bèo để nấu cám lợn. Hoa bèo tím tím, xinh xinh, mà Be thì lại thích mấy thứ đó nên rủ thêm mấy đứa em ra ao hái hoa. Mọi chuyện rất yên lành cho tới khi Be trượt chân, và lọt thỏm dưới ao. Lúc đó Be chẳng biết phải làm sao cả, não như kiểu dừng hoạt động vậy, mà hoạt động thì vẫn vậy vì hồi nhỏ Be ngu muốn chết. Chẳng hiểu quơ tay thế nào mà vớ ngay mấy cây cỏ ven bờ rồi leo lên. Đến giờ vẫn không tin được, rõ ràng cỏ mềm như thế mà Be kéo lại không đứt. Kết quả là, hoa thì chưa hái được bông nào đã bị mẹ đánh cho nhừ tử. Bà ngoại thì đi thắp hương ông, bà kể là hồi trước lụt lội ông Be đã cứu rất nhiều người, với cả vớt xác người mất lên để cho người nhà chôn cất nên khi gặp nạn dưới nước mới được phù hộ.

Lại kiếp nạn nữa liên quan tới nước, đó là khi học lớp 6, trường tổ chức cho học sinh giỏi đi chơi, điểm đến cuối cùng là công viên nước Hồ Tây, mặc dù lúc đó Be thấp bé nhất lớp, chiều cao khiêm tốn hơn một mét hai nhưng cũng ôm phao ra khu người lớn ngồi, và gầy quá nên lọt qua cái phao, chìm nghỉm dưới nước, mọi người xung quanh thì không để ý lắm, sau đó Be không biết làm thế nào túm được cái phao, trong khi phao ở trên mặt nước còn Be thì chìm dưới bể một mét chín. Nhưng cũng hú hồn hú vía, may mà mẹ không biết chứ không lại nhừ đòn lần nữa.

Sau những lần như vậy, riết Be sợ nước luôn.
 
78 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
Mới học lớp 3 thì các bạn vẫn ăn chè, uống nước ngọt còn mình thì thử luôn mùi thuốc lá rồi. Kể cũng ngại, ngày ấy phim Hồng Kong cũng khá phổ biến, mình hay thấy mấy ông tai to mặt lớn hay cầm điếu thuốc hút vào rồi phả khói ra. Eo ôi, ngầu ghê lắm luôn á. Ở nhà, ba mình cũng hay hút thuốc, cũng như mấy ông trong phim, hút vào rồi phả khói còn hít hà nữa, nhìn hút thuốc mà ngon lắm kìa. Đến một ngày, ba mình hút điếu thuốc nhưng vẫn chưa hút xong, có việc gì đó chạy ra khỏi nhà, điếu thuốc vẫn chưa được dập nha. Eo ôi, nhìn điếu thuốc mà mình thích vê lờ. Cầm lê, hút một cái, mình thề luôn, nó cay mà khói nó xốc vào mũi, miệng ngợp kinh khủng luôn ý. Và từ đó, mình không bao giờ nhìn đến điếu thuốc lá đó nữa. Sợ đến già: '0
 
1,706 ❤︎ Bài viết: 273 Tìm chủ đề
Mình là kẻ trầm tính và nội tâm nên tuổi thơ cũng khá ít kỉ niệm nghịch dại ngốc nghếch vì hầu như đều ở nhà đọc truyện tranh hay vẽ vời linh tinh hoặc tự kỉ ngơ ngác một mình. Nhưng mình sẽ kể về một một chuyện cũng từ rất lâu rồi, lúc mình còn bé xíu và xem ti vi thấy các nhà thiết kế từ một chiếc ô cũ kĩ đã tái chế ra một chiếc ô rất đẹp nha. Còn mình, mình lại biến một chiếc ô bà mới mua từ hôm qua thành một cái ô không còn dùng được nữa bằng cách cắt và vẽ linh tinh lên đó. Kết quả mình bị ông cầm roi và đánh. Với một đứa ít nói như mình thì đó là lần duy nhất bị ông bà đánh đấy. Hi. Nghĩ lại ngô nghê ghê ha.
 
170 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Mình dù lớn dù bé đều hay nghịch ngu, nhưng có một lần nhớ mãi không quên, làm xong luôn tự vả bản thân: "Sao mình ngu thế?"

Vào một ngày đẹp trời, mình và em mình đi học và quên không mang chìa khóa, đến lúc về nhà thì mẹ khóa cửa về quê mất rồi.

Mình gọi điện cho mẹ xong bị mắng cho một trận và phải sang nhà cô hàng xóm ăn nhờ ở đậu. Vừa hay, lại cuối tuần, cô hàng xóm nhà mình cũng đang chuẩn bị về quê, trước khi đi cô dặn chỗ để đồ ăn và chìa khóa nhà.

Mình ở trong nhà cô, chơi điện thoại cho đến khi hết sạch pin trong vô vọng, mặc nỗi không có sạc.

Mọi người có hiểu cảm giác, có nhà không thể về, có wifi, điện thoại nhưng không thể chơi không?

Để thoát khỏi sự buồn chán mình lăn đi ngủ đến 9h sáng hôm sau. Mình cứ ngồi thẫn thờ, nhìn trời nhìn cây đến chiều, còn khoảng vài tiếng nữa là mẹ về. Nhưng không nhịn nổi nữa, mình liền rủ con em đi phá khóa.

À trong phim người ta hay lấy thanh sắt hoặc nhôm gì đấy thọc vào ổ khóa, ngoáy ngoáy vài cái là mở được. Mình cũng bắt chước nhưng không được. Bỗng một cái thanh gỗ nhỏ ở cái chổi nan đập vào mắt mình. Trong lòng gào thét là không mở được đâu, có khi còn bị mắc nữa..

Nhưng, mình vẫn nhét miếng gỗ đó vào ngoáy ngoáy, cuối cùng nó gãy và mắc luôn trong đó. (khóc 7749 dòng sông)

Đến đây mọi người biết rồi đó, bây giờ ngay cả khi có chìa khóa cũng không thể mở được.

Đợi đến khi mẹ mình về thì bị mắng cho một trận, không hiểu lúc đó mình bị ma nhập hay gì mà ngu quá.

Và chuyện này mẹ mình đem đi kể khắp trường, bonus thêm là trường mẹ mình dạy cũng là trường mình đang học..
 
72,281 ❤︎ Bài viết: 3509 Tìm chủ đề
Vào đọc thấy mọi người ai cũng có tuổi thơ dữ dội :D Mình thì nghĩ mãi mà hình như ngày bé không nghịch ngợm gì, vì ngoan nổi tiếng :)) Chắc phải đến khi học xong thì mình mới bắt đầu gọi là hết ngoan - theo quan niệm của nhiều người. Duy chỉ có một lần khi học cấp 2, thực ra không hẳn là nghịch mà nó chỉ là dại thôi :D Mình đi tham quan với lớp về sớm nên sang nhà bạn chơi. Mọi khi người nhà không bao giờ đến đón (mình tự đi bộ vì nhà khá gần trường), thế mà hôm đó lại đến đón, không thấy mình bèn tá hỏa gọi hẳn cô hiệu phó. Hic, vậy là chuyện nhỏ xé to, mọi người cũng hiểu rùi đó.
 
66 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Nhiều lắm, t là trẻ con vùng nông thôn nên đủ thứ trò nghịch trên đời. Kiểu buổi trưa bất tử không bao giờ đi ngủ trưa. Rón rén trốn bố mẹ để đi chơi với bọn con nít trong xóm. Không đi được là cắn rứt hông vui.

Chiều tới thì đi suối tắm, trời tối mò mới về toàn bị nạt, hôm nào bme cáu hơn thì đánh đòn nhưng vẫn không sửa. Lớn hơn một tí bố mẹ nuôi đàn bò nên anh chị họ với anh em mình đi chăn với trong xóm cũng nhiều nhà có nên đi chăn bò vui trên trời dưới đất. Lo nghịch nên rất nhiều lần bò ăn mía ăn ngô hàng xóm. Ngày bé vui lắm, kiểu mất điện toàn tụ tập để chơi trốn tìm hay cảnh sát các thứ.

Ngu nhất chắc hồi cấp hai, xã làm đường, đg xấu đi học phải đi bộ thì trưa về lấy bùn ném nhau =)) , kiểu về đến nhà đứa nào cũng bị nạt.

Đi chăn bò thì trơi mưa không chịu về làm nhà lá rồi tắm mưa, tắm suối.

Bọn kia ăn trộm sắn cao sản của ng ta về nướng, nhưng mẹ mình giặt không được ăn nên mình chưa bao giờ ăn cùng bọn nó.

Lên lớp 9 bận học đỡ nghịch hơn. Lần nghịch ngu nhất từ lúc đó đến bây giờ là cuối năm 12 thích một người suốt 3 năm. Đến giờ chưa thích thêm ai, hiện tại thì ấn tượng với một bạn chung nhà trọ nhưng không dám làm quen hay add face gì. Sự gan lì trốn đi chơi hồi bé bị mài mòn rồi
 
723 ❤︎ Bài viết: 42 Tìm chủ đề
Hôm nay rảnh rỗi lục ra topic này của admin, mình thì có nhiều chuyện nhớ đời lắm, vì dù sao sinh sống ở nông thôn nên có nhiều trò để phá phách cùng lũ bạn nối khố. Nhưng mình chỉ kể một chuyện không phải nghịch dại mà là quá mải mê.. đọc truyện. Khi nào có thời gian rảnh sẽ kể tiếp. Chuyện này cũng không có gì đặc biệt lắm, mình có một ông cậu ở Hà Nội năm nào ngày 27 - 28 tết ông cũng về quê thắp hương tổ tiên ông bà, sẵn tiện cho các cháu ở quê chút quà bánh, quần áo cũ, sách báo truyện. Mình rất thích những cuốn truyện tranh mà ông cậu mang về đặc biệt là conan, doremon, thủy thủ mặt trăng..

Mà truyện ngày trước in không đẹp bằng bây giờ, chỉ một màu đen trắng

Đợt mình đang học lớp 4, vì con nhà nông nên mình cũng biết nấu cơm khá sớm, lúc đó đã biết làm các món đơn giản rồi. Nhà mình nấu cơm bằng bếp rơm nhé (không phải hiện đại như bây giờ dùng bếp ga, hay bếp điện đâu). Bạn nào không hiểu nấu bếp rơm như thế nào thì lên google tra. Hôm đó như mọi hôm mình cũng vo gạo vào nồi, sắp hẳn hoi lên bếp để nấu, nhưng do hôm qua đang đọc dở cuốn truyện tranh conan mà bị bố bắt đi ngủ nên ngó đông ngó tây không thấy ai, chạy ù té lên lấy cuốn truyện xuống. Bật lửa đun bếp xong, vừa nhét rơm vào bếp, vừa lật tay đọc truyện. Mình thề là mình vẫn nhớ tập truyện đấy, đang đọc tới đoạn Ran Mori bị nhốt ở trong siêu thị thì mình thấy xung quanh mình nóng hơn so với bình thường. Vội vàng ngẩng đầu lên thì thấy.. trời ơi cái bếp nhà mình đang bị cháy, lửa đã cháy đến ôm rơm mình vừa mang vào bếp. Rơm khô dễ cháy nhanh, chẳng mấy chốc bếp lửa nhà mình cháy ngùn ngụt.

Hơ thế mà mình vẫn còn tâm trạng đi cất quyển truyện lên mặt bàn uống nước, sau đó hét ầm lên nhờ mọi người chữa cháy cho cái bếp đã bị cháy một nửa kia. Sau khi mọi người dập lửa xong thì cái bếp đun rơm cũng tan hoang, may mà chưa cháy lan sang các khu bên cạnh. Hú hồn..

Chỉ là mình thở phào chưa xong thì bố mình về. Ông còn bình tĩnh mời mọi người uống nước và cảm ơn cơ. Sau khi nhà không còn ai nữa, ông mới liếc đôi mắt nhìn vào mình đang đứng ở xó nhà. Đến tận bây giờ mình vẫn còn nhớ nét mặt ông, không lạnh lùng nhưng mà uy nghiêm. Ông bảo: Đi lấy roi về đây! *vno 19*. Mình cun cút cầm dao đi chặt roi cho bản án cháy bếp này. Hôm đó ăn trọn của ông 20 roi, ông cho nợ 30 roi đến giờ vẫn chưa trả *vno 20*.

Sau đó vác cái mông lằn thịt đi dọn bếp cả một ngày, may mà không bị bỏ đói. Và số phận các cuốn truyện cũng tan tành theo vụ cháy bếp hôm đó. Chỉ là mình vẫn mê đọc truyện tranh đến tận bây giờ, đôi khi vớ phải quyển truyện nào sẽ đọc ngấu nghiến *yoci 174*. Cho nên không dám để quyển truyện nào trong tầm mắt mình vì còn phải làm gương cho tuổi nhỏ kia.
 
Chỉnh sửa cuối:
6 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Nhớ hồi cấp 2. T làm mất vé xe ở trường. Xong xuống xin ông bảo vệ cho lấy xe và kiểu ông ý có vẻ khó khăn với mình cũng run run thế là không xin nữa. Lên lớp xui thằng bạn đi ăn trộm xe mình. Để mình lấy xe đó. Ai ngờ đi giữa đường thằng bạn bị bắt. Thế là thôi 2 thằng lên hiệu trưởng chơi luôn haha
 
4,656 ❤︎ Bài viết: 341 Tìm chủ đề
Thấy cái topic này làm mình tâm huyết dâng trào ghê ^^

Để kể cho mọi người nghe cái lần nghịch dại suýt mất mạng của mình. Hồi mình 4-5 tuổi, ba mẹ mình trồng rau trong ruộng, gần đó có cái mương nước. Trên bờ mương đó người ta làm bê tông luôn cho sạch sẽ, mình thấy thích nên hay đi theo người lớn ra chơi lắm. Chiều bữa đó đi ra mương định bắt ốc, mà mình sợ bùn đất dơ dép thì mẹ lại mắng, nên nảy ra "sáng kiến" lấy cái bọc ni lông bao hai chân lại: >

Trong khi chưa hết tự hào về trí thông minh của mình thì kết quả là "ùm" một tiếng, trơn quá nên mình lọt xuống mương :))

Có biết bơi đâu, nên ngụp lên ngụp xuống, uống quá trời nước.

Trời ạ. Mẹ kể may mà ba mẹ kịp phát hiện chứ không là mạng nhỏ của mình còn đâu nữa mà ngồi đây kể lể.
 
460 ❤︎ Bài viết: 265 Tìm chủ đề
1. Hồi lớp 5 muốn được trắng da nên mình học trên mạng bôi chanh chua lên mặt kết quả mặt bị nổi đầy mụn đỏ. Bố mẹ hỏi sao phải nói dối là chắc tại trời nắng lên bị mọc mun.

2. Hồi lớp 4 chưa biết đi xe điện nhưng thấy mẹ có xe lên hay ngồi lên chơi kết quả một lần mẹ đi về chưa kịp rút chìa khóa xe lên vít ga thế là nó phóng một đoạn ngã hơi đau nhưng tổng thể thì không làm sao.
 
1,103 ❤︎ Bài viết: 91 Tìm chủ đề
1. Hồi cấp 1, thấy người lớn có tiền và thích mua được thứ mình muốn thế là mình về ăn cắp tiền của mẹ mình (khoảng 50 nghìn, chắc thế) đi mua cặp tóc, bao nhiêu luôn. Bị mẹ phát hiện, thế là trả lại cho mẹ số tiền tiêu còn dở.

2. Hồi cấp 1, nhà "ông bà" cùng cha khác mẹ với ông ngoại làm ao gần với nhà mình. Nhà ông bà trồng sắn dây và đào. Mình thích ăn sắn dây và đào thế là ông bà không ở ao, về nhà mình canh me sang ăn cắp đào. Hái được tận 3, 4 quả luôn (sướng thế không biết), bonus thêm vài củ sắn dây tầm vài ba cân vác về nhà. Mẹ mình phát hiện, tra hỏi lấy đâu ra, và bắt mình mang trả lại đúng vị trí đã lấy. Ngậm ngùi, mang sắn dây bỏ vào vị trí đã phục kích gần tuần.

3. Hồi cấp 1, thích đi xe đạp và đang tập đi nên cứ thấy xe đạp là lấy đi. Mới sáng sớm, tầm 5h sáng mùa hè, mùa hè nó sáng sớm ghê thật. Bố mẹ đang ngủ, một mình lấy xe ra đi, đi cái đường có ao hai bên. Nào ngờ, đi qua cái cống, đoạn đường hẹp quá, ngã cả người và xe xuống ao. Uống bao nhiêu là nước, lúc cả người dưới nước chợt phát hiện: Nước ao không mặn mấy. Lòng lo lắng, uống nước ao có bị nhiều vi khuẩn vào bụng không? Chỗ đó nước nông thôi, ngã gần bờ nên mau chóng bò lên bờ, chạy về nhà thay quần áo gấp. Ngày hôm đó bố mẹ chẳng biết chuyện gì.

4. Khoảng lớp 4, lớp 5 ở nhà ông bà ngoại. Hồi đó tivi là hiếm, ông bà có cái tivi mà quý hơn cả vàng. Ông bà đi làm ao, ở nhà tự động cắm tivi lên xem. Đang xem, nghe tiếng ông từ cổng, vội rút ổ tivi. Ông về cái, việc đầu tiên, kiểm tra cái tivi. Sờ tivi thấy tivi nóng ran. "Bố chúng mày, sểnh ra một cái là đã xem tivi thâu đêm, tối ngày! Không ai dạy được chúng mày nữa rồi. Con với cháu, mất dạy." Ông giờ cũng đã chết được vài ba năm rồi.

5. Cũng là cái tivi ấy, nhưng thời gian trôi qua, phích cắm đã hỏng nên cho lòi cái dây đồng ra rồi cắm vào ổ điện luôn. Hôm đó, mình cầm cái lõi đồng, cắm vào ổ điện! Tay mình, cảm nhận rõ nét, một dòng điện đang chạy vào người mình và không hiểu kiểu gì, cái ổ điện nó đẩy cái tay mình ra khỏi ổ mà không phải là hút vào! Có thể coi, đây là lần chết hụt của mình. Sau này, đọc về điện mới biết: Nếu để lòng bàn tay hướng vào ổ điện thì sẽ bị hút vào và bị giật chết luôn! Còn nếu hướng mu bàn tay vào thì điện sẽ đẩy mình ra! Có lẽ trong tích tắc ấy, mu bàn tay mình đã hướng vào ổ điện nên mặc dù cảm nhận rõ nét có dòng điện chạy vào người, nhưng chỉ một vài giây là tay mình đã bị đẩy ra.

Một lần chết hụt nhớ đời!
 
272 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề
Đây là một câu chuyện có thật xảy ra chính bản thân tôi.

Hôm nay tôi được ngồi đây để kể cho các bạn nghe về câu chuyện tôi 2 lần được thoát chết trong gang tấc. Phải gọi là ' thần chết ngủ quên' mới đúng chứ. Bắt đầu nhé.

Cách đây 8 năm tức năm 2013. Hôm đấy trời mưa to, sấm chớp Đùng Đùng tôi đang cùng với anh trai (cách tôi bốn tuổi), nô đùa nhau ở ngoài sân, cả 2 đứa đang đánh lộn, bỗng nhiên anh trai tôi đứng dậy và đi vào nhà uống nước, tôi thì đang ở ngoài sân gạ đòn thì tôi nhìn thấy một tia sét đánh thẳng xuống chỗ tôi đang đứng, còn nhìn rõ tia sét đó màu xanh lá cây chỉ cách tôi khoảng mười cm sau đó thì 'UỲNH'.. (Đứng hình mất 5s)

Vang cả trời đất, lúc đấy tôi bị hoảng nên chạy một mạch vào trong nhà im như hến vì tôi SỢ. Đến bây giờ nghĩ lại tại sao lúc đấy tôi có thể thoát được tia sét đấy. Chưa xong, đến năm 2017 tôi lại bị một quả hú hồn chim én, cũng mưa to như trời năm ấy nhưng lần này tôi ở trong nhà và nhảy theo nhạc như một con tăng động, nhạc kết thúc cũng chính là lúc tôi bị tia sét xượt qua và tia sét đó đánh thẳng vào bếp như muốn banh nóc nhà nếu bạn nào nghe thấy tiếng nổ bom hay các công trình phá đá thì tiếng nó giống y như thế. Lần này thì tia sét đó không chơi đánh dọc nữa mà chơi đánh ngang các bạn ạ, đồng thời cũng đổi màu luôn chơi hẳn màu cam thế mới CHUẤT. Cự ly giữa tôi và tia sét đó cũng khá là gần nhau, các bạn hãy hình dung tôi đang đối diện với tia sét đấy nó giống như là các couple đang chuẩn bị kiss vậy đó. Mẹ tôi ngồi cách xa tôi tầm một mét còn nhìn thấy tận mắt. Không thì tôi kể chắc mọi người không tin, nhưng nó là thật sự, hàng REAL đấy.

Sau lần sét đánh đấy tôi SỢ kinh hồn nên mỗi lần trời mưa tôi hay chùm chăn, khéo khi đi ngủ lúc nào không biết. Đây cũng là hai sự việc tôi ghi nhớ sâu đậm nhất cũng phải vì nó ảnh hưởng tới tính mạng của tôi mà.

Vẫn còn..

Còn nhiều lần thần chết ngủ quên nữa. Nhưng hẹn các bạn vào câu chuyện của tôi tiếp theo, lần này trời không MƯA nữa đâu.

Haha

Thấy hay và hài hước thì ủng hộ mình bằng cách like và comment cho mình biết các bạn đã gặp trường hợp như vậy chưa nha.

Xin nhắc lại: Đây là một câu chuyện có thực, xảy ra với chính tôi, không hề bịa chuyện dưới mọi hình thức. See you again.
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back