Này Ngụy Anh khiến Giang Trừng không đành lòng dùng với
trọng sinh Ngụy Anh Thái độ đối với hắn. Cũng không muốn tổn thương hắn.
Ngụy_Di Lăng lão tổ _ Huyền Vũ Tiện _Anh: Anh anh anh ghen ghét sử ta biến hình.
Giang Trừng hắn cư nhiên như vậy ôn nhu.. Cho dù là cái khác ta cũng không được.
Giang Trừng biết có một số chuyện gấp không được cho nên tranh thủ hưởng thụ bảo táp trước bình yên.
- Trừng Trừng chúng ta đi hái đài sen thôi.
Ngụy Anh tung ta tung tăng từ bên ngoài chạy vào vui tươi hớn hở hướng Giang Trừng nhào tới.
- Ngươi quên lần trước hái trộm đài sen của người ta nhân gia tới cửa cáo trạng rồi sao?
Giang Trừng thờ ơ không nhìn hình người vật trang sức treo trên người mình.
Từ lúc đầu muốn vứt thứ này xa ơi là xa nhưng thử n lần vẫn không hiệu quả.
Đánh cũng đánh rồi, mắắngcũng mắng rồi nhưng thứ này da mặt dày, thịt lại béo chả xì nhê gì cả cho nên Giang Trừng lười quản hắn.
Ngụy Anh lúc còn trẻ da mặt đã dày như vậy sao?
Khiến hắn tuỳ tiện treo trên người mình Giang Trừng luôn không có biện pháp đối với Ngụy Anh tuyệt tình.
Đối với Ngụy Anh Giang Trừng nhẫn nạy bao dung độ cực cao. Kim Lăng nếu thấy cảnh này chắc chắn sẽ khóc vì tổn thương.
Góc nhỏ của Lăng.
Kim Lăng: Cữu cữu cho tới bây giờ cũng không như vậy nhẫn nại với ta. Oa, đều tại Ngụy Anh, đều là ngươi sai hết.
Kim Lăng cùng Ngu Phu nhân chắc rất hợp nhau.
Ngụy Anh nhắc tới chó là sợ run:
- Khụ lần đó tại nhà đó nuôi chó chứ bộ.
- Trong nhà lại không phải không có hoa sen cho ngươi hái. Ngươi tội gì phải tới nhà người khác trộm để bị chó rượt chứ.
Giang Trừng nhìn Ngụy Anh đập trai gương mặt nhớ tới thứ này trêu mèo chọc chó bản lĩnh.
Chẳng lẽ ra hoa nhà không bằng hoa dại thơm.
Ngụy Anh nói thầm:
- Trong nhà sao có thể giống được chứ?
Trong nhà Ngu phu nhân phòng ta như phòng cướp vậy tuyệt đối không cho ta có cơ hội gần ngươi. Ngu sao ở?
Quả nhiên cho dù là tuổi trẻ Ngụy Anh cũng vẫn là Ngụy Anh. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Giang Trừng cũng không biết nên thất vọng hay vui mừng nữa. Với hắn Ngụy Anh thay đổi thì chứng tỏ hắn sẽ không đi lại đường xưa. Sẽ không chết, sẽ không phải mổ đan, không đau đến như vậy nữa.
Nhưng không trải qua những chuyện đó Ngụy Anh lại không phải Ngụy Anh mà hắn quen thuộc. Là người cùng hắn kề vai sát cánh, cùng nhau chiến đấu, nâng đỡ nhau trong hoạn nạn.
Là người vì người khác mà từ bỏ hắn
Từ bỏ Vân Mộng Song Kiệt lời hứa
Từ bỏ Vân mộng Giang thị.
Cho nên Ngụy Anh thay đổi hay không
Giang Trừng cũng không vui cho nổi.
Nhưng hắn thỉnh thoảng cũng sẽ hoài niệm cái kia khiến hắn vừa vui vừa buồn Ngụy Anh.
Nhưng Giang Trừng cũng hi vọng hắn sẽ không phải trải qua những chuyện đó nữa.
Lần này để ta bảo vệ ngươi đi, ngốc sư huynh.
- Đi mà.. Giang Trừng một chút thôi.. Chỉ một chút thôi
Ngụy_ làm nũng bán manh_ anh không từ thủ đoạn kiên quyết muốn kéo nhà mình sư đệ từ đống tông vụ cao như núi đó ra:
- Sư muội a.. Trừng Trừng, Tiểu Trừng.
- Đi thôi.
Giang Trừng bị Ngụy Anh làm phiền không thể nề hà buông tay tông vụ đứng lên. Đi được mấy bước thấy ai kia theo không kịp cũng không quay đầu lại nói:
- Còn không đi?
- Hoan hô.
Ngụy Anh pk tông vụ. Ngụy anh thắng.
Còn lại để phụ thân xử lý đi. Hiện giờ phụ thân mới là tông chủ mà.
Giang Trừng không hề lưu luyến trong tay tông vụ cùng Ngụy Anh đi chơi.
Vân Mộng bốn bề cảnh đẹp như tranh.
Nếu nói Vân Thâm Bất Tri Xứ nổi tiếng là tiên cảnh thì Vân Mộng là khói lửa dân gian.
Tiên cảnh làm người hướng tới nhưng nhân gian lại làm người lưu luyến.
- Giang Trừng, đẹp quá!
Ngụy Anh ngơ ngẩn nhìn trước mặt cảnh đẹp, không biết đang khen cảnh hay khen người.
- Đương nhiên rồi Vân Mộng đẹp nhất là lúc này mà.
Giang Trừng nhìn hoa sen từng đóa từng đóa rực rỡ lung linh khoe sắc. Chỉ tiếc sau này người ta sẽ không lưu luyến nhân gian khói lửa nữa rồi.
Đã có tiên cảnh thì ai còn muốn lưu luyến phàm thế chứ. Với Ngụy Anh mà nói Giang Trừng là quá khứ đau đớn mà hắn là một tội nhân.
Với Lam Vong Cơ mà nói nói thì hắn Ngụy Anh là hắn yêu nhất người, là cảng tránh gió an toàn, ấm áp.
Một bên bão táp mưa sa một bên ấm áp cản tránh gió. Xu lợi tị hại là bản năng của con người có thể nào trách Ngụy Anh lựa chọn được.
Ai chẳng muốn sống, ai chẳng sợ đau,
Ai chẳng muốn được yêu thương, được nâng niu, được bảo vệ chứ.
Giang Trừng cho không được Ngụy Anh thứ hắn cần thì hắn chọn người khác thôi.
Người so với hoa còn đẹp hơn. Ngụy Anh sợ không dám nói ra trong lòng suy nghĩ nếu không thì cũng bị sư muội nhà mình chụp chết.
- Giang Trừng chúng ta chèo thuyền tới chỗ đó đi.
Ngụy anh cười hì hì thấu lại ôm Giang Trừng eo nhỏ.
- Ngụy Anh ngươi muốn chết à.
Giang Trừng hung dữ quát.