74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
22464 116
THẬP NIÊN 60 KIỀU THÊ CÓ KHÔNG GIAN

Tác giả: Lục Thành Phong

Số chương: 3339 Chương

Editor: Lan Nhi

653c9c57b6cfa816ef5f61bb1.png


Văn án:

"Lý Kim Phượng, ba mày không cần mày, mẹ mày thì vội vàng làm mẹ kế cho bọn tao, mày chỉ là con của chồng trước mà thôi!"

"Tôi có vô số gạo, tôi có vạn cân bột mì, tôi có ngàn cân thịt heo, các người có cái gì?" Ngủ một giấc dậy, Lý Kim Phượng thành một cô gái đáng thương ở thập niên 60, ở cái thời đại thiếu thốn vật tư, ăn cơm phải có phiếu gạo, ăn thịt phải có phiếu thịt, nhưng cũng may cô có không gian trong tay, toàn bộ vật tư không thiếu thứ gì.

Dùng màn thầu đổi đồ cổ, dùng bánh bột ngô đổi phiếu, chỉ có các người không thể nghĩ ra, chứ không có gì là cô làm không được. Còn về đàn ông.. Người đàn ông anh tuấn cao lớn nào đó, vẻ mặt cưng chiều nhìn cô: "Anh cũng là của em."

Nữ chính: Lý Kim Phượng

Nam chính: Lục Kiến Quốc


CHÚ Ý:

1. Truyện hoàn toàn tự edit, không copy của bất kì trang nào.

2. Mong các bạn góp ý nhẹ nhàng, thân thiện. Xin đừng nặng lời.

Cuối cùng chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 1: Xuyên đến thập niên 60

"Chị ơi, nếu cô ta chết thì chuyện gì sẽ xảy ra?"

"Chết thì chết, nếu chết thì gia đình chúng ta sẽ đỡ một thứ làm vướng bận tay chân. Đây là chuyện tốt!"

"Nhưng là do chúng ta đã đánh cô ta.."

"Em không nói thì ai biết?"

* * *

Lý Kim Phượng ngơ ngác mở mắt ra, tất cả mọi thứ trước mắt đều xa lạ.

Một ngôi nhà cũ nát, tường bùn vàng mục nát, không có cửa kính, chăn mền đã đổi thành màu đen.

Lý Kim Phượng nhức đầu dữ dội, đầu ong ong, một ký ức không thuộc về cô dần dần hiện lên trong đầu cô.

Cô gái trong trí nhớ của cô có cùng tên với cô, cũng tên là Lý Kim Phượng, mới mười sáu tuổi, nhưng cô sống vào khoảng giữa đến cuối những năm 1960, thời đại mà vật tư khan hiếm, hầu hết mọi người đều đói khát.

Mẹ của Lý Kim Phượng là Trương Tú Lan, tái hôn với gia đình Lão Lý, khi gả đến đây, bà đưa theo Lý Kim Phượng, nhà này vốn có bảy người con đều sống cùng nhau, đã được bảy năm rồi.

Trong bảy năm qua, nhà họ Lý có bảy người con, ngoại trừ hai cô con gái thứ ba đã lấy chồng là Lý Ái Trúc và con gái thứ tư của nhà họ Lý là Lý Ái Mai, ở nhà còn lại năm người.

Người anh cả Lý Đại Hổ, và anh thứ hai Lý Đại Hòa lần lượt kết hôn vào năm ngoái và năm kia, cùng vợ sống trong nhà Lão Lý. Người con thứ năm chưa lập gia đình tên là Lý Đại Hải, còn người con thứ sáu và thứ bảy là con gái, một người tên Lý Ái Cúc, người còn lại tên là Lý Án Lan.

Giống như hầu hết mọi người ở thời đại này, gia đình Lão Lý là một gia đình đông con.

Ở thời đại này, càng nhiều người, đồng nghĩa với việc cần càng nhiều đồ ăn, hơn nữa Lý Kim Phượng còn không phải là con ruột của Lý gia, cho nên cuộc sống của Lý gia mấy năm nay cũng không được tốt lắm.

Bà nội không phải bà nội ruột của cô, cha cô cũng không phải cha ruột của cô, mặc dù cô có một ông nội ngay thẳng Lý Phúc Mãn, nhưng cuối cùng ông cũng không cứu được mạng cô.

Lý Kim Phượng bị đánh chết khi tranh giành miếng kẹo da trâu với hai chị gái kế của mình là Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan.

Cái bát sứ bị Lý Án Lan đập vào đỉnh đầy, bát sứ bị đập vỡ, đầu của Lý Kim Phượng cũng bị đập vỡ theo, máu chảy đầm đìa.

Thấy có chuyện không ổn, hai chị em kế lấy kẹo da trâu trốn vào đống cỏ khô trong làng, khi Lý Kim Phượng được phát hiện thì cô đã chết.

Có lẽ ngay lúc đó Lý Kim Phượng đã thay thế nguyên chủ, đi tới thời đại này.

Còn chưa kịp than thở về cuộc đời ảm đạm của cô ấy, đúng lúc này, cánh cửa "cọt kẹt" một tiếng, một người phụ nữ mặc bộ quần áo tồi tàn cũ nát, vẻ mặt mệt mỏi bước về phía trước.

Nhìn thấy Lý Kim Phượng đã tỉnh, người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm.

"Đầu còn đau không? Ông nội con đã bôi chút thuốc cho con, con sẽ sớm khỏi thôi."

Người phụ nữ khẽ nói ra những lời quan tâm đến Lý Kim Phượng, qua trí nhớ, Lý Kim Phượng biết người phụ nữ này chính là Trương Tú Lan, mẹ của nguyên chủ.

Trương Tú Lan cao khoảng 1, 58 mét, bà ấy gầy đến mức dùng dao cũng không thể đào ra được hai lạng thịt, thế nhưng, bộ quần áo bà ấy mặc lại quá rộng, trông giống như một cái bao tải lớn trùm lên người.

Làn da bà ấy vàng vọt, thậm chí còn hơi sưng tấy, bước đi có phần luộm thuộm, dường như cuộc sống hàng ngày của bà ấy thiếu dầu, thiếu muối, thiếu dinh dưỡng và thường xuyên đói bụng.

Nhưng ở thời đại này, đại bộ phận người đều như vậy, ngay cả nguyên chủ cũng không khá hơn là bao.

Lý Kim Phượng thử sờ vết sẹo trên trán, nhưng chưa kịp chạm vào, toàn thân cô đã co rút đau đớn.

"Mẹ.." Lý Kim Phượng kêu lớn, nhưng cũng không có biểu hiện quá nhiều cảm xúc.

"Ông nội của con đã xin cho con nghỉ phép ba ngày, trong ba ngày này, con không cần đến đội sản xuất kiếm công điểm. Nếu thật sự cảm thấy không thoải mái thì cứ nằm trên giường đi."
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 2: Không gian còn tồn tại

"Mẹ, là Lý Ái Lan đập đầu con!" Lý Kim Phượng đột nhiên nói.

Thân thể Trương Tú Lan cứng đờ, đột nhiên cúi đầu. Qua rất lâu, mới có chút khó khăn nói: "Kim Phượng, việc ngày hôm nay con đừng nói ra ngoài, được không?"

"Tại sao?" Lý Kim Phượng hỏi mặc dù cô đã biết rõ đáp án.

Trong ký ức của cô, Trương Tú Lan luôn bảo Lý Kim Phượng phải nhượng bộ khi xảy ra mâu thuẫn với những đứa trẻ khác trong nhà họ Lý.

Rõ ràng Lý Kim Phượng trẻ tuổi, lý trí và hiểu chuyện hơn những người này, nhưng người chịu thiệt vẫn sẽ luôn là cô.

"Kim Phượng, con nên biết đủ, nếu không có chú Lý, con có biết bây giờ chúng ta sẽ sống một cuộc sống như thế nào không?"

Nhà Trương Tú Lan là địa chủ, bà sinh Lý Kim Phượng khi chưa kết hôn mà có con, danh tiếng rất xấu, nếu không tái giá với Lý Thu Thành, một nông dân nghèo, có lẽ bà cũng đã chết từ lâu, không phải chết đói thì cũng là chết rét.

Vì vậy, trong những năm qua, bà luôn ghi nhớ tấm lòng tốt của nhà họ Lý, coi bảy người con của nhà họ Lý như con ruột, thậm chí phải trả giá bằng chính con ruột của mình.

"Con không cần biết phải trải qua một cuộc sống như thế nào, con chỉ biết Lý Ái Lan suýt chút nữa đã giết chết con!" Lý Kim Phượng không cam lòng nói.

Cô thậm chí còn muốn nói với người phụ nữ trước mặt rằng con gái bà ấy đã chết, sau khi nhượng bộ hết lần này đến lần khác, cô ấy đã chết trong tay Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan, những người mà bà ấy coi như con gái ruột của mình.

"Kim Phượng, con quên mẹ dạy con rồi sao? Không phải con đã hứa với mẹ sau này sẽ không gây gổ với con của chú Lý sao?" Trương Tú Lan nói lại lời hứa, giống như vô số lần trước đây.

Chỉ là, Lý Kim Phượng đã không còn là Lý Kim Phượng ban đầu nữa.

"Con đau đầu, nếu không có chuyện gì thì mẹ đi ra ngoài trước đi!" Lý Kim Phượng mặt không biểu tình nói, quay người lại, không để ý tới Trương Tú Lan nữa.

Trương Tú Lan đứng trên đầu giường Lý Kim Phượng thở dài mấy tiếng, bất đắc dĩ rời khỏi phòng Lý Kim Phượng.

Bà ấy vừa rời đi, Lý Kim Phượng yếu ớt nhắm mắt lại, suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của mình.

Cô vẫn không thể tiêu hóa được sự thật rằng mình đã trở thành một người khác, sống một cuộc sống của người khác.

Nhưng ký ức trong đầu hết lần này đến lần khác nhắc nhở cô rằng cô không còn là Lý Kim Phượng, người sở hữu chuỗi siêu thị và được mệnh danh là một nữ cường nhân của thế kỷ 21 nữa.

Thời đại này hoàn toàn khác với thời đại của Lý Kim Phượng sống, vật tư cũng thiếu mà lương thực cũng thiếu, cái gì cũng phải dùng phiếu, phiếu thực phẩm để ăn, phiếu dầu để mua dầu, phiếu thịt để mua thịt. Nếu không có những thứ này, cho dù có nhiều tiền hơn thì cũng vô dụng.

Tuy nhiên, ở thời đại này cũng có rất nhiều thứ hay, đồ cổ, sân rộng mà ở thời hiện đại có bán mình cũng không mua được, và vô số thứ khác đáng giá rất nhiều tiền ở thời hiện đại.

Đột nhiên, Lý Kim Phượng nghĩ đến điều gì đó, cô đột nhiên mở mắt, giơ cổ tay phải lên thật cao, trên cổ tay nơi mạch máu đông lại có dấu hiệu của một bông sen, nếu không nhìn kỹ, sẽ không nhìn thấy thấy rõ nó một chút nào.

Không gian, đây là không gian của cô, không gian của cô vẫn..

Lý Kim Phượng có không gian ở thời hiện đại, đây chính là không gian của chiếc vòng tay cô mua ở chợ đồ cổ, cô vốn tưởng rằng đó chỉ là một chiếc vòng tay bình thường, sau đó có một lần tai nạn ngoài ý muốn, máu của cô nhỏ xuống chiếc vòng tay, không ngờ cô lại đã ký khế ước máu với chiếc vòng tay, và lúc đó cô cũng biết đến sự tồn tại của không gian.

Thời gian trong không gian dường như dừng lại, những thứ tồn tại bên trong dù bao nhiêu năm cũng không bị phân hủy, chúng sẽ luôn giống hệt như một giây cuối cùng trước khi được đưa vào.

Sau đó, trong một cuộc cạnh tranh kinh doanh, nhà cung cấp của Lý Kim Phượng đã bị đối thủ mua chuộc, nguồn cung cấp cho siêu thị của cô bị cắt, gần như phá hủy siêu thị của cô.

Kể từ đó, để phòng ngừa những điều tương tự xảy ra, Lý Kim Phượng đã đặt vật tư vào không gian có thể cung cấp cho một số siêu thị, cô cũng chuẩn bị rất nhiều loại thuốc tương đối hiếm.

Tóm lại, không gian của cô giống như một kho báu khổng lồ, có rất nhiều vật tư.

Cứ như thế, ở trong thời đại khó khăn này cô cũng sẽ không chết đói.
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 3: Tự cứu

Lý Kim Phượng nhìn chung quanh một lát, ánh mắt rơi vào trên cửa sổ rách nát cũ kỹ kia, có thể dễ dàng nhìn thấy từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài, cô tạm thời từ bỏ ý định lấy đồ ra khỏi không gian trong thời gian này.

Cô tuyệt đối không thể để cho bất cứ ai biết bí mật của không gian.

Bụng cồn cào, vết thương trên trán co giật, đau nhức.

Lý Kim Phượng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì đã là trời đã tối.

Trời tối, ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu sáng căn nhà đổ nát và khuôn mặt tái nhợt không có chút máu của Lý Kim Phượng.

Cô thật sự rất đói nhưng không ai gọi cô ăn suốt cả một ngày, cho nên Lý Kim Phượng cứ nằm ngủ như thế mà thôi.

Cô chật vật trèo lên, trốn vào góc rồi lấy ra một bát cháo sâm long nhãn táo đỏ từ trong không gian ra.

Ở thời hiện đại, Lý Kim Phượng cô có thể không thèm liếc nhìn lần thứ hai, nhưng vào lúc này, nó lại là món ngon nhất trên đời.

Cô đói lắm rồi, uống một bát cháo, ngay cả đáy bát cũng được liếm sạch, không để lại chút cặn bã nào.

Lưu luyến không rời đem cái bát đặt vào trong không gian, Lý Kim Phượng bắt đầu chữa trị vết thương của mình.

Ông nội Lý Phúc Mãn đã đắp thuốc cho cô, nhưng thời tiết quá nóng, nếu không cẩn thận, cô sẽ bị nhiễm trùng, thậm chí mưng mủ.

Lý Kim Phượng không muốn cuộc sống vốn đã khốn khổ của mình lại càng khốn khổ hơn, cô liều lĩnh dùng dung dịch ô-xy già rửa vết thương trên trán, bôi thuốc chống viêm và uống thuốc chống viêm.

Vẫn dùng mảnh vải ố vàng băng bó vết thương, Lý Kim Phượng phát hiện sau khi làm xong tất cả những việc này, cô phát hiện toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi.

Ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, vẫn như cũ, không có bất kỳ thay đổi nào, cũng không có người nào ở đó!

Lại một đêm trôi qua, lúc tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng.

Chắc là do biện pháp cấp cứu tối qua đã được thực hiện đúng cách nên hôm nay tuy đầu cô vẫn còn hơi đau, nhưng vết thương không còn co giật nữa, cộng thêm bát cháo sâm long nhãn táo đỏ nên lúc tỉnh dậy cô không hề bị đói.

Có chút sức lực, Lý Kim Phượng bắt đầu xem xét cơ thể này.

Gầy, toàn thân không đến hai lạng thịt, gầy hơn những người châu Phi mà cô từng thấy trên TV ở thế kỷ 21, da khô và đen.

Mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình màu vàng có vô số vết vá, cái quần này cũng không biết nhặt được những mảnh vá từ đâu ghép lại, vừa to và rộng.

Chật vật đứng dậy từ trên giường, Lý Kim Phượng mở cửa ra, chỉ nghe thấy một giọng nói chế giễu.

"Này, đại tiểu thư nhà tư bản tỉnh rồi à? Hôm qua nằm trong phòng cả ngày, hôm nay định tiếp tục làm đại tiểu thư nằm ở nhà tiếp hả?"

Là Lý Ái Lan, ngày hôm qua chính là cô ta đã đập nát đầu Lý Kim Phượng, trực tiếp tiễn nguyên chủ rời khỏi thế giới này.

Lý Kim Phượng không để ý tới cô ta, đi thẳng ra sân sau vào nhà bếp.

Lúc này vừa lúc là giờ ăn sáng, sau khi ăn sáng xong, già trẻ lớn nhỏ trong nhà họ Lý đều phải đến đội sản xuất để làm việc.

Khoảng thời gian này trùng với thời điểm thu hoạch vụ hè, là thời điểm bận rộn nhất của cả đội nhưng cũng là thời điểm vui vẻ nhất của cả thôn.

Làm việc, thì có công điểm.

Công điểm có thể đổi lấy lương thực, người trong thôn đã làm việc hơn nửa năm, đang chờ thu hoạch vụ hè để được phát lương thực.

Nhà họ Lý đông dân, thức ăn trong thùng gạo đã sớm không đủ, những ngày này là những ngày tổn thể lực nhất trong thu hoạch vụ hè, Trương Tú Lan cũng chỉ chuẩn bị cháu và bắp, một bát cháo, và bắp ngô nhỏ hơn bàn tay trẻ em ăn vào đối phó cho xong.

Hầu hết những người trong đội sản xuất đều phải làm việc trong tình trạng đói bụng, ai cũng biết, chỉ có thể cắn răng, làm việc chăm chỉ, gặt lúa gấp, đặt thóc vào kho, nộp lương thực nộp thuế, chia thóc cho đội sản xuất, mọi người mới có thể có khẩu phần ăn cho nửa cuối năm.
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 4: Đội sản xuất

Lý Kim Phượng đi vào sân sau, Lý Phúc Mãn và Lý Thu Thành đang xoắn một sợi dây rơm, họ xoắn mấy mẩu cỏ khô thành sợi dây để buộc lúa đã thu hoạch.

Nhìn thấy Lý Kim Phượng, Lý Phúc Mãn buông công việc trong tay xuống, cẩn thận nhìn cái trán Lý Kim Phượng.

Tấm vải trắng ố vàng trên trán cô vẫn chưa được cởi ra, nhưng vết máu khô trên tấm vải đã vô cùng chói mắt.

Ai có mắt đều biết cô bị thương nặng hơn nữa mất rất nhiều máu.

"Kim Phượng, sao cháu lại dậy? Đầu còn đau không? Hôm qua ông bận thu hoạch lúa đến nửa đêm quên tìm thuốc cho cháu, bây giờ ông đi tìm cho cháu."

Lý Phúc Mãn thực sự coi Lý Kim Phượng như cháu gái của mình, trong bảy năm qua, ông đã chăm sóc Lý Kim Phượng rất tốt, trái lại, cha dượng Lý Thu Thành và mẹ ruột Trương Tú Lan đều không bằng ông nội kế.

Cảm nhận được sự chân thành của Lý Phúc Mãn, một dòng nước ấm áp chảy qua trái tim Lý Kim Phượng.

Thì ra nguyên chủ, đến cùng vẫn có người yêu thương.

Mặc dù, người này không có quan hệ huyết thống với cô.

"Ông ơi, không cần đâu, lát nữa cháu đi hái thuốc, không lãng phí thời gian của ông nũa!" Lý Kim Phượng mang theo nụ cười gọi Lý Phúc Mãn.

"Trên đầu cháu còn có vết thương, cháu có thể tự mình đi được không? Chờ ông một lát, ông đi một chút rồi quay lại ngay!"

Lý Phúc Mãn nhặt chiếc áo đã đặt sang một bên, kéo nó che đi phần thân trên chỉ mặc áo lót, bước mạnh mẽ ra khỏi nhà họ Lý.

Ông ấy rời đi, nhưng công việc của Lý Thu Thành vẫn tiếp tục.

Trong trí nhớ của Lý Kim Phượng, người cha dượng này không đối xử tốt với cô, ít nhất mỗi khi hai bên xảy ra xung đột, ông luôn đứng về phía con ruột của mình.

"Chú Lý!" Lý Kim Phượng bình tĩnh gọi, không hề có ý giúp đỡ Lý Thu Thành

Lý Kim Phượng không phải thánh mẫu, cô cũng chưa từng nghĩ tới hòa nhập vào cái nhà này.

Chỉ là cô vẫn còn trẻ, chưa đến tuổi lập nghiệp, nếu có một ngày như vậy, cô nhất định sẽ rời khỏi ngôi nhà này không chút do dự.

Đây là suy nghĩ của cô, cũng là một chút mong muốn trong lòng nguyên chủ.

Lý Phúc Mãn rất nhanh đã trở lại, ông ấy cầm trong tay những loại thuốc hái ở bên đê đập trong thôn, lá của những loại thuốc đó nhọn hoắt, Lý Kim Phượng không biết tên của chúng, nhưng tác dụng khẳng định không bằng thuốc chống viêm mà cô đã sử dụng tối qua.

Lý Phúc Mãn cho thuốc vào miệng nhai, sau đó từ trong nhà lấy một mảnh vải sạch bôi thuốc lên trán Lý Kim Phượng.

Trong trường hợp này, Lý Kim Phượng không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận lòng tốt của Lý Phúc Mãn.

Bởi vì bôi thuốc tốn chút thời gian, Lý Phúc Mãn là người nói một không nói hai, cho nên bữa sáng của Lý gia muộn hơn bình thường nửa tiếng.

Chương trình phát thanh của đội sản xuất đã vang lên, tiếng phổ thông trôi chảy của nữ phát thanh viên vang lên.

"Vội vàng thu hoạch, cày cấy, trồng trọt. Hãy quyết tâm, không ngại hy sinh, vượt qua mọi khó khăn, phấn đấu giành thắng lợi!"

"Đoàn kết chăn chỉ, nỗ lực phấn đấu, không sợ gian khổ, không sợ mệt mỏi!"

"..."

Khi radio reo lên, mọi người tăng tốc độ ăn cơm.

Lý Ái Lan nâng bát chào lên, uống hai ngụm miếng rồi bắt đầu ép buộc Lý Kim Phượng.

"Có một số người, khi bản thân không làm gì thì lại muốn kéo chân sau người khác! Cũng không biết cái mặt dày như vậy từ đâu ra, còn không biết xấu hổ ngồi ăn cơm."

"Không phải sao, nếu là chị không làm việc, cũng không có mặt mũi mà ngồi xuống ăn cơm!" Lý Ái Cúc cũng tham gia.

Hai cô con dâu Lý gia trợn mắt, rõ ràng cũng chẳng ưa Lý Kim Phượng.
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 5: Đội sản xuất

"Lúc ăn cơm cũng không chặn nổi miệng của cháu, thấy không ngon thì đừng ăn!" Sắc mặt Lý Phúc Mãn tối sầm, trừng mắt nhìn Lý Ái Lan.

Lý Ái Lan mím môi, tỏ vẻ không vui với Lý Phúc Mãn, sau đó xoay người mách với người lớn trong nhà.

"Bà nội, bố, dì Trương, con có nói sai sao? Bây giờ khó khăn như vậy, ai mà không làm việc thì mới có thể ăn? Ông nội, không phải con nói ông, mà là ông thật sự thiên vị quá, chúng cháu mới là cháu trai, cháu gái ruột của ông, cái thứ này chỉ là của nợ mà thôi.

" Im đi! "Chiếc đũa trong tay Lý Phúc Mãn đập mạnh xuống bàn, khiến mặt bàn rung lên, phát ra âm thanh trầm thấp.

Lý Ái Lan sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt cứ thế trào ra.

Thấy vậy, Trương Tú Lan nhanh chóng an ủi Lý Ái Lan," Ái Lan, là Kim Phượng sai, dì thay con bé xin lỗi con, con đừng tức giận. Lần sau.. lần sau dì sẽ cho con bé làm nhiều việc hơn để kiếm nhều công điểm hơn. "

Vương Quế Vu là bà của Lý Ái Lan, thấy cháu gái mình bị Lý Kim Phượng chọc tức đến khóc, bà nhanh chóng nói:" Ái Lan nói đúng. Quả thực không có gia đình nào mà không có người không làm việc mà con ăn uống miễn phí! Kim Phượng, nếu cháu không sao rồi, hôm nay đi làm đi! "

" Nói vớ vẩn, Kim Phượng bị thương thế này thì làm cái gì? Lý Ái Lan, ở đây đừng có mặt này mày nọ với ông, nếu còn tiếp tục châm ngòi ly gián, ông sẽ đi nói chuyện với đội trưởng, giao cho cháu nhiệm vụ bẩn thỉu nhất, công việc nặng nhọc nhất. "Lý Phúc Mãn gầm lên.

Ông ấy là chủ gia đình, lời nói của ông ấy cũng có chút trọng lượng.

Ít nhất sau khi ông ấy hét lên, Lý Ái Lan cũng không dám nói gì nữa, ngay cả tiếng khóc của cô ta cũng nhỏ đi rất nhiều.

Lý Kim Phượng ở một bên lặng lẽ uống cháo và ăn ngô, tuy bụng chưa no nhưng vẫn còn sức chịu đựng đến lúc tìm một chỗ không có người, lén ăn thứ gì đó cho no bụng.

Lau miệng, Lý Kim Phượng bình tĩnh nói:" Ông nội, cháu có thể đi làm việc, nhưng cháu không thể làm việc nặng, cho nên công điểm của cháu có lẽ không bằng chị Ái Lan. "

" Hừ, công việc chăm sóc bò của nó là công việc dễ dàng nhất trong toàn bộ đội sản xuất, công điểm cũng thấp nhất, ngay cả việc hốt phân bò cũng có nhiều điểm công việc hơn công việc này, cháu không cần giữ mặt mũi cho nó. "

Lý Phúc Mãn tàn nhẫn vạch trần Lý Ái Lan.

Nói mới nhớ, công việc chăm sóc bò này vốn là của Lý Kim Phượng, nhưng Lý Ái Lan lại cảm thấy thoải mái, liền muốn sống muốn chết đòi công việc này, đã lâu như vậy, cũng là do nó cho ăn.

Nói thì dễ, nhưng cũng đúng như Lý Phúc Mãn đã nói, công điểm nhỏ đến mức cuối ngày còn không đủ ăn một cái bánh ngô.

Lập tức mặt Lý Ái Lan đỏ bừng, cô ta muốn cãi nhau với Lý Kim Phượng, nhưng vì có Lý Phúc Mãn nên cô ta không dám làm càn nữa.

Thật vất vả mới chịu đựng ăn xong bữa cơm, cả nhà phải đến cây hòe lớn trong thôn tập hợp lại, đợi đội trưởng phân công nhiệm vụ.

Lúc này, trưởng nhóm đội sản xuất Triệu Trung Hưng đã đứng đó với cuốn sổ phân công việc.

Một lúc sau, người trong làng lần lượt đến, sau khi mọi người tập hợp lại, anh ta bắt đầu phân công nhiệm vụ cho từng người một.

" Trương Vệ Đông, cậu đến mảnh đất Trương Gia Câu cày ruộng, Hoàng Ái Hoa giúp cậu, chăn gia súc. "

" Tôn Nhạc Tiến, ngươi hái lúa từ ba mẫu đất, Chu Thiết Sinh, cậu đi.."

Khi đội trưởng Triệu Trung Hưng nói, nhiều người đã sớm nhận được nhiệm vụ của mình.

Những người được giao vui vẻ đi làm, còn những người không được giao tiếp tục chờ đợi dưới gốc cây hòe lớn.

Lý Kim Phượng chú ý một chút, nhận thấy rằng nhiệm vụ mà Triệu Trung giao cho hầu hết mọi người đều khác nhau, một số người phải cắt lúa, trong khi những người khác phải cày ruộng, chăn nuôi gia súc, gieo hạt, tưới ruộng, cắt cỏ và làm việc nặng.

Nhưng trên cơ bản thì ai cũng làm theo khả năng của mình, đàn ông gánh vác và cày ruộng, còn phụ nữ thì cắt lúa, làm cỏ và cấy mạ.
 
Last edited by a moderator:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 6: Gây chuyện

Công việc được phân công rất nhanh, không bao lâu đã đến Lý Kim Phượng.

Triệu Trung Hưng nhìn vết sẹo trên trán của cô, trước đây Lý Phúc Mãn đã xin nghỉ phép về chuyện này, vì vậy Triệu Trung Hưng đã suy nghĩ một chút và quyết định giao cho Lý Kim Phượng một công việc dễ dàng.

"Kim Phượng, nếu như mấy ngày nay tâm trạng của cháu không được khỏe vậy thì đi phân phát nông cụ cho mọi người đi. Cho mượn nông cụ phải đăng ký cẩn thận, dùng xong thì nhớ cất nông cụ đi, nếu cảm thấy còn sức làm việc khác, những người phụ nữ khác đang ở sân phơi bên cạnh, đi theo mọi người phơi lúa, chú cho cháu ba công điểm."

Ở thời đại này, làm việc nào cũng có công điểm.

Một người đàn ông trẻ, khỏe và sẵn sàng có thể làm việc cả ngày, thường là mười công điểm.

Phụ nữ có thể có sáu đến tám công điểm, nhưng loại công việc này thường chỉ dành cho những người giỏi cắt lúa hoặc cấy lúa trong đội, Lý Kim Phượng có ba điểm công việc, thực tế là đã rất tốt rồi, dù sao công việc cũng cũng không nặng.

Ngoài ra, việc phân phát nông cụ và phơi lúa đều là những công việc dễ dàng, Lý Kim Phượng cũng biết làm người nên biết đủ, cho không cô không bất mãn và yêu cầu gì thêm nữa.

Hơn nữa, công việc của cô có thể kiếm được ba công điểm tốt hơn nhiều so với công việc của Lý Ái Lan mỗi ngày chỉ có một công điểm, đó là trông coi gia súc.

"Cám ơn chú Triệu, cháu đi ngay đây!"

Những người trong tổ sản xuất đều là người cùng thôn, quen nhau hơn mười mấy hai mươi năm nên rất hiểu rõ nhau.

Mặc dù mấy năm nay Lý Kim Phượng đi theo Trương Tú Lan tái giá, nhưng bảy năm qua, cô làm việc chăm chỉ, không hề lười biếng một ngày, ngày thường cũng lễ phép với mọi người, Triệu Trung Hưng có ấn tượng tốt với cô, cho nên chú cảm thấy rất yên tâm giao chìa khóa kho cho Lý Kim Phượng.

Sau khi phân công nhiệm vụ cho Lý Kim Phượng xong, những người khác cũng không còn nhiệm vụ phải làm, người đi lĩnh dụng cụ, người thì đi xuống ruộng.

Khi Lý Kim Phượng đến nhà kho, đã có rất nhiều người đứng đợi để phân phát dụng cụ.

Lý Kim Phượng cũng nhìn thấy Lý Đại Hổ con trai cả của nhà họ Lý, và Lý Đại Hòa, con trai thứ hai của nhà họ Lý, còn có Lý Ái Cúc, người luôn có mối quan hệ không tốt với cô.

Lý Ái Cúc cũng nhìn thấy Lý Kim Phượng, lập tức trợn mắt nhìn qua, vẻ chán ghét trên mặt không hề che giấu chút nào.

Nếu cô nhớ không lầm thì nhiệm vụ mà Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa là cày ruộng, hái rau muống, còn Lý Ái Cúc là cắt lúa.

Cày ruộng cần có cày, cắt lúa cần có liềm hoặc dao rựa, tuy nhiên mấy năm gần đây xuất hiện nghề luyện thép quy mô lớn, ngoài nồi sắt dùng để ăn uống, cơ bản nhà nào cũng không có dụng cụ bằng sắt.

Đây là những nông cụ cũ mà đội sản xuất đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua từ các trạm máy móc nông nghiệp trong huyện, đã có tuổi đời nhiều năm, hầu hết các dụng cụ đều không còn dễ sử dụng nữa.

Lý Kim Phượng mở cửa kho hàng ra, mọi người tự giác xếp thành một hàng dài.

Nhận đồ nhỏ trước, đồ lớn sau, khi cho mượn nông cụ cũng phải nhớ rõ là tốt hay xấu, mới hay cũ.

Tất nhiên, nông cụ có hạn, sau khi người phía trước nhận xong, người phía sau có thể không có nông cụ.

Dù vậy, cũng không thể nghỉ ngơi, dù là dùng tay kéo thì hôm nay cũng phải hoàn thành công việc được giao, nếu không sẽ không thể kiếm được công điểm, đến lúc đó, đội sản xuất sẽ phân ít lương thực cho nhà đó hơn.

Công cụ của những người nông dân nhỏ được phân phát nhanh chóng, chẳng bao lâu sau đã đến Lý Ái Cúc.

Đối với người khác thì họ đều tốt, nhưng Lý Ái Cúc vẫn luôn không ưa Lý Kim Phượng, luôn muốn tìm cô gây chuyện.

Chỉ vào nông cụ Lý Kim Phượng lấy ra, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét: "Sao mày có thể dùng một cái liềm cùn như vậy? Cán của cái liềm này đã gãy rồi, Lý Kim Phượng, có phải mày cố ý hà khắc với đồng chí khác không, để làm chậm trễ tiến độ thu hoạch lượng thực của chúng ta?"
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 7: Thay đổi cục diện

Lý Ái Cúc hét to đến mức mọi người xung quanh đều nghe thấy.

Có người nghe thấy Lý Ái Cúc nói về việc Lý Kim Phượng làm chậm trễ việc thu hoạch, bắt đầu nhỏ giọng chỉ trích Lý Kim Phượng.

"Lý Kim Phượng sao có thể làm như vậy? Làm chậm trễ việc thu hoạch sẽ ảnh hưởng đến những người còn lại trong đội."

"Không được, chúng ta còn hy vọng có thể gặt lúa, có một bữa no nê! Con cái trong nhà đói đến không chịu nổi, còn có người phải nhịn."

"Nói cho cùng, vẫn là do từ nơi khác đến, không phải là người thôn Lý, chỉ biết có bản thân mình không biết quan tâm đến người khác."

Khi Lý Ái Cúc nghe những lời chỉ trích Lý Kim Phượng, miệng cô ta cong lên.

Muốn đấu với cô ta, nghĩ cùng đừng nghĩ.

Lý Kim Phượng liếc nhìn Lý Ái Cúc đang hả hê trước sự xui xẻo của mình, giọng điệu nghiêm khăc nói nói: "Cô đang nói cái gì vậy? Lưỡi liềm đã cũ nên không thể làm việc sao? Tay cầm bị hỏng nên không thể cầm?" Buổi phát thanh buổi sáng nói cái gì, cô đã quên hết rồi sao? Vượt qua mọi khó khăn, không sợ gian khổ, không sợ mệt mỏi, Tổ quốc là trên hết, tập thể là thứ hai, cá nhân là nhỏ nhất, toàn tâm toàn lực, làm việc chăm chỉ để thu hoạch vụ hè.

Tôi đưa nhiều nông cụ như vậy, dù ai lấy nông cụ hỏng thì họ vẫn tràn đầy năng lượng và sẵn sàng làm việc. Ngược lại là cô, việc còn chưa, lại còn ngại đông ngại tây, rốt cuộc là cô học được từ đâu thế? Làm cái này à? Chỉ để nguời khác chịu khổ còn mình thì không chịu được sao? "

Lý Kim Phượng vừa nói xong, ánh mắt của những người xung quanh đều thay đổi nhìn Lý Ái Cúc.

Mọi người đều nhận được nông cụ như thế này, làm sao có ai ngại nông cụ đã cũ?

Dù cũ bao nhiêu thì vẫn có còn hơn không!

Hơn nữa, Lý Ái Cúc không phải là người siêng năng trong công việc, bình thường kiếm công điểm cũng không nhiều, vậy tại sao cô ta lại cần nông cụ tốt?

Trước đây mọi người đều cho rằng là Lý Kim Phượng muốn làm chậm trễ việc thu hoạch, nhưng bây giờ bọn họ cảm thấy, hoàn toàn là do Lý Ái Cúc không phải là người, Lý Ái Cúc thích gây chuyện.

Lý Ái Cúc không ngờ rằng Lý Kim Phượng, ngày thường không dám cãi lại khi bị bắt nạt, lại nói ra một chuỗi đạo lý dài như vậy, và mọi người cũng vì lời nói của cô mà ánh mắt nhìn cô ta đã trở nên không thân thiện.

" Lý Kim Phượng, mày.. "

" Nếu cô cảm thấy nông cụ này không tốt, hôm nay cô cũng đừng lấy nữa, để cơ hội cho những người siêng năng hơn đi!"Nói xong, cô đưa chiếc liềm mà Lý Ái Cúc coi thường cho người đứng sau cô ta.

Người đàn ông không nói gì, cầm lấy chiếc liềm vui vẻ rời đi.

Vẫn còn lại một vài chiếc liềm, Lý Kim Phượng cũng trực tiếp lướt qua Lý Ái Cúc, cho đến khi chiếc liềm cuối cùng được phân phát, Lý Ái Cúc vẫn chưa lấy được chiếc liềm của mình.

Cô ta tức giận đến phát khóc, nếu không có liềm, công việc của cô ta chắc chắn sẽ không xong.

Muốn ăn thì phải dùng tay làm, nhưng sau khi kéo lúa xong thì tay có dùng được nữa hay không?

Lý Ái Cúc khóc thảm thiết, bình thường mọi người sẽ chạy tới an ủi cô ta, thậm chí có người nhiệt tình còn đưa liềm của mình ra.

Nhưng lần này, không ai để ý đến Lý Ái Cúc.

Đưa cho cô ta một cái liềm tốt, ngược lại cô ta không muốn, còn ngại đông ngại tây, mất đi rồi lại khóc, tính tình như vậy, ai có thể chịu được?

Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa tiến tới an ủi em gái vài câu, nhưng cũng chỉ là mấy câu an ủi, cũng không có lời nào là chỉ trích Lý Kim Phượng.

Hơn nữa, bởi vì lời nói của Lý Kim Phượng, bọn họ bất mãn với cách hành xử của em gái hôm nay.

Người ở thời đại này nhìn chung tương đối chất phác, cô nói có lý thì họ vẫn sẽ nghe, giống như Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa.

Thậm chí bọn họ còn cảm thấy hôm nay là Lý Ái Cúc sai, đã cho cô ta nông cụ tốt thì cô ta cứ việc lấy đi, có gì phải kén chọn chứ?
 
Chỉnh sửa cuối:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 8: Đói đến ngất xỉu

Sau khi mượn những nông cụ nhỏ, đã đến lúc Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa mượn những cái lớn hơn.

Mặc dù hai người này không có ác ý với nguyên chủ như Lý Ái Lan và Lý Ái Cúc, nhưng họ chưa bao giờ cho nguyên chủ sắc mặt tốt.

Nhưng hôm nay, bởi vì việc của Lý Ái Cúc, hai người có chút xấu hổ, thậm chí trong lòng đã hạ quyết tâm, cho dù Lý Kim Phượng có đưa cho bọn họ một cái cày hỏng nhất, bọn họ cũng sẽ không nói một lời.

"Mượn cày!" Lý Đại Hổ đỏ mặt nói.

Lý Kim Phượng đi vào kho, tiện tay chọn một cái cày, nói với hai anh em: "Đây, sau khi làm việc xong nhớ thu dọn nông cụ và trả lại kịp thời.

Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa nhìn chằm chằm vào cái cày.

Này mẹ nó, đó là chiếc máy cày mới toanh mà nhóm đã mua từ trạm máy nông nghiệp trước khi thu hoạch, đến nay vẫn chưa có ai sử dụng.

Với cái cày này, một ngày làm việc có thể cày được hơn một mẫu đất so với chiếc máy cũ.

Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa đều có chút kinh ngạc, họ lặng lẽ liếc nhìn Lý Kim Phượng, cố gắng muốn nhìn ra một chút gì đó từ trên mặt cô.

Chỉ thấy vẻ mặt của cô vẫn như thường lệ, cũng không vì chuyện của Lý Ái Cúc mà giận lây sang họ, tát vào mặt họ, cũng không thuận thế mà đưa cho họ những nông cụ cũ kỹ nhất.

Cán cân trong lòng Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa đột nhiên nghiêng đi một chút.

Trong quá khứ, họ dường như đã quá ác ý với người em kế này.

Sau khi nhận nông cụ xong, Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa ra đồng làm việc, trên đường đi, hai anh em trò chuyện.

" Anh ơi, anh có thấy trước đây chúng ta đã đối xử với em ấy quá mức hà khắc hay không? "Lý Đại Hòa hỏi.

Mặc dù họ chưa bao giờ bắt nạt Lý Kim Phượng, nhưng mỗi lần hai em gái đánh mắng cô, họ cũng không bao giờ làm tròn trách nhiệm làm anh của mình, dù chỉ là lên tiếng ngăn cản.

Tính tình Lý Đại Hổ khá là đần độn, khi em trai hỏi vấn đề này, phải rất lâu sau anh ta mới trả lời:" Có vẻ như vậy, hình như em ấy cũng không mang thù. "

" Anh.. thế thì.. từ nay về sau chúng ta sẽ ngăn em sáu và em bảy nhé? "Lý Đại Hòa ho khan, khó khăn nói.

Lý Đại Hổ không nói gì, nhưng vẻ mặt kia của anh ta, rõ ràng anh ta đã đồng ý với lời của Lý Đại Hòa.

* * *

Sau khi Lý Kim Phượng phân phát nông cụ cho mọi người, cô không ra ruộng phơi lúa, vì trên trán cô có một vết thương rất nặng.

Ngoài ra, thời tiết rất nóng, nếu ra mồ hôi sẽ dễ bị viêm và mưng mủ.

Vì thế chỉ có thể chịu đựng, canh giữ ở trong nhà kho.

Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng hát vọng đến từ bên kia cánh đồng lúa, họ đang hát những bài hát tương đối phổ biến của thời đại này.

" Phương đông hồng "," Xã viên cũng hoa hướng dương "? ," Chúng ta đi trên đại lộ. ", một số bài hát thậm chí còn không có giai điệu nhưng không khí rất tuyệt vời, mọi người đều cười vui vẻ.

Lý Kim Phượng bị tiếng cười kia lây nhiễm, cũng theo đó ngâm nga mấy chữ.

Giờ phút này, cô cảm thấy ở thời đại này, ngoại trừ nghèo đi một chút, kỳ thực cũng không có gì xấu.

Đột nhiên, tiếng hát dừng lại, sau đó có người bắt đầu hét lên:" Không tốt, ngất xỉu, ngất xỉu, có người ngất xỉu rồi.."

Ở bên kia bờ ruộng, đã thành một mớ hỗn độn.

Người ngất xỉu mà họ nhắc đến tên là Tô Đại Hoa, bà ấy là con dâu của nhà họ Vương trong đội, dân số nhà họ Vương có thể so sánh với nhà họ Lý, lại còn có gã Lão Lục bất tài chuyên trộm cắp, suốt ngày lấy gạo từ thùng, thuốc lá và đồ ăn vặt khiến lương thực của nhà họ Vương sớm đã không đủ cho nhà họ ăn nữa rồi.

Tô Đại Hoa lại chăm sóc thêm mấy đứa nhỏ, bớt khẩu phần ăn của mình, nhịn đói hai ngày, hai mắt đã sớm nổ đom đóm, bây giờ ra đồng làm việc nặng nhọc liền té ngã ngất đi.
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 9: Cứu người

Một nhóm người vội vàng kéo Tô Đại Hoa bị ngã trên ruộng lúa lên.

Lúc này, người phụ nữ với khuôn mặt xanh xao vàng vọt đang ngất xỉu, mí mắt buông lỏng che đi đôi mắt đục ngầu, dù mọi người có la hét thế nào, mí mắt của Tô Đại Hoa nặng giống như chứa đầy chì, không hề cử động.

"Chúng ta phải xử lý làm sao đây? Người.. người cứ ngất đi như vậy!" Trương Tiểu Thu, một người phụ nữ trong nhóm sản xuất được giao công việc tương tự như Tô Đại Hoa, nói.

Những người khác cũng nhìn Tô Đại Hoa nằm trên mặt đất với vẻ mặt không biết phải làm sao.

"Nếu không thì.. đưa bà ấy đến trạm y tế đi? Nếu cứ chậm trễ sẽ chết người thật đấy!"

Không biết ai đã nói một câu về việc đưa bà ấy đến trung tâm y tế trên trấn, những thành viên của tổ sản xuất ban đầu rất tích cực đều rút lui.

Đội sản xuất không ở gần trấn, cách đó mấy dặm, đi lại khó khăn, muốn ra ngoài phải xin phép tổ trưởng, ít nhất phải nửa ngày mới về.

Bây giờ là thời điểm tốt để kiếm điểm công việc, nếu chậm trễ nửa ngày hoặc một ngày, chờ đến khi thu hoạch vụ hè xong, nộp lương thực xong phầm còn lại sẽ được phân ra, lương thực trong tay sẽ ít hơn vì không đủ công điểm.

Chuyện ăn uống đây là chuyện lớn, chẳng phải là do mọi người đã thắt lưng buộc bụng, chịu đựng bấy lâu nay chỉ để chia nhau lương thực lần này sao?

Nhất thời, không ai muốn trở thành người đưa Tô Đại Hoa đến trạm y tế.

"Ai, đưa bà ấy đến nhà kho đi. Cô bé nhà họ Lý không phải đang xem nông cụ ở đó sao? Ở đó ánh mặt trời không thể chiếu tới, để bà ấy nghỉ ngơi một lát, có lẽ sẽ tỉnh lại."

Một người đàn ông lớn tuổi trong nhóm sản xuất thở dài nói một câu.

Đừng trách mọi người tàn ác, bây giờ cả nhà đều dựa vào những công điểm này để giữ mạng sống, nếu không cố găng kiếm công điểm thì cả nhà sẽ chết đói.

Các thành viên của đội sản xuất luống cuống tay chân vội vàng khiêng người đến nhà kho nơi Lý Kim Phượng đang ở, một lúc sau, bên ngoài nhà kho đã có rất nhiều người tụ tập.

Trước đó Lý Kim Phượng nghe thấy có người la hét, ngất đi, nhưng bây giờ nhìn thấy Tô Đại Hoa bị khiêng qua, cô cũng đã hiểu rõ mọi chuyện.

Tô Đại Hoa chính là người mà mọi người đã nói.

Ánh mắt Lý Kim Phượng rơi vào Tô Đại Hoa, cô đang mặc một bộ váy cũ được làm từ vải rách trong nhà, trên chiếc váy cũ có nhiều vết vá hơn so với vải vốn có, điều này đủ cho thấy thời gian qua cô ấy sống rất khốn khổ.

Cộng thêm khuôn mặt xanh xao vàng vọt, trắng bệch không có chút máu, Lý Kim Phượng lập tức hiểu được người này đang đói.

Con người ở thời đại này đa số đều là bị suy dinh dưỡng.

Bởi vì vật tư cực kỳ khan hiếm, đồ ăn không tốt, công việc nhiều mà lại không có tiền, không cung cấp đủ chất béo, sắc mặt có thể tốt mới là lạ.

Sau khi mọi người đặt Tô Đại Hoa xuống, họ nói với Lý Kim Phượng vài câu, ý muốn Lý Kim Phượng chăm sóc cô ấy thật tốt, nếu có chuyện gì thì lập tức báo cáo với đội trưởng Triệu Trung Hưng.

Hiện tại, Triệu Trung Hưng đang dẫn đầu một nhóm người đi gặt lúa, có lẽ muốn tìm được ông ấy thì phải đợi công việc kết thúc.

Chỉ là, dựa trên tình hình của Tô Đại Hoa, nếu cô đợi đến hết giờ làm việc, có lẽ bà ấy đã chết rồi.

Lý Kim Phượng cứ nhìn một mạng người cứ như vậy rời đi, cuối cùng cô vẫn không đành lòng.

Khi thành viên của đội sản xuất đưa Tô Đại Hoa đến đều rời đi, cô và Tô Đại Hoa đang ngất xỉu là hai người những người duy nhất còn lại trong nhà kho.

Lý Kim Phượng đi rót ly nước cho Tô Đại Hoa, lúc không có người để ý, cô lén đi vào không gian, lấy hai que đường uống đổ vào nước cho Tô Đại Hoa uống.

Lý Kim Phượng không biết nó có hữu dụng hay không, nhưng đường có thể bổ sung năng lượng, còn lại Tô Đại Hoa đành phải dựa vào chính mình.

Lý Kim Phượng chật vật nhấc người lên, cầm một chiếc cốc men có in hình mặt người trên đó, từng chút từng chút một rót nước đường vào miệng Tô Đại Hoa.
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 10: Trứng gà

Đường glucose có vị ngọt, có lẽ Tô Đại Hoa đang hôn mê đã nếm được, còn biết phối hợp há miệng uống sạch chén trà.

Nếu không phải cơ thể đã mất hết sức lực, nói không chừng bà ấy còn muốn nâng chiếc cốc tráng men lên, liếm sạch nước ngọt bên trong.

Tô Đại Hoa uống hết ly nước đường, Lý Kim Phượng thở phào nhẹ nhõm.

Có thể uống nước, chứng tỏ vấn đề chưa nghiêm trọng đến mức không thể cứu chữa được.

Quả nhiên, nửa tiếng sau, Tô Đại Hoa mở mắt.

Đầu tiên bà ấy kinh ngạc nhìn chằm chằm Lý Kim Phượng hồi lâu, sau đó phát hiện trong miệng có vị ngọt như đường, liều mạng mút môi vài cái.

Gần như là nuốt hết nước miếng.

Lý Kim Phượng nhìn một màn này, đột nhiên cảm thấy có chút chua xót.

Ở thời đại này, đường là vật tư khan hiếm, muốn mua phải có tiền và phiếu đường, dù có phiếu cũng chưa chắc mua được.

Nếu không phải như thế, trước đây Lý Ái Lan và Lý Ái Cúc đã không đánh chết nguyên chủ Lý Kim Phượng vì một miếng kẹo da trâu.

Cuộc sống của mọi người đều rất khó khăn, hơn nữa họ đều cố gắng để sống sót, Lý Kim Phượng cũng không ngoại lệ.

Nhìn người trước mặt, Lý Kim Phượng cảm thấy thương xót.

"Kim Phượng, cô.. tôi.. sao tôi lại ở đây?" Trong miệng không còn vị ngọt, Tô Đại Hoa chật vật mở miệng.

"Thím vừa mới ngất ở trong ruộng, đội sản xuất đưa thím qua đây nghỉ ngơi." Lý Kim Phượng thành thật trả lời.

Tô Đại Hoa nghe vậy, vội vàng đứng dậy nói: "Không được, tôi phải đi làm việc, nếu không kiếm được công điểm, mọi chuyện sẽ xong hết."

Chỉ là, sau khi thử mấy lần, bà ấy lại phát hiện mình không còn sức nữa, đừng nói là làm việc, ngay cả việc đứng dậy cũng không hề dễ dàng.

"Thím, sức khỏe của thím rất quan trọng, cứ thế này thím cũng sẽ không làm được việc gì, tốt nhất là chăm sóc bản thân thật tốt, ngày mai lại đi ra ruộng."

Nói xong cô lại hỏi: "Thím còn muốn uống nước không?"

Tô Đại Hoa bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng có chút tuyệt vọng.

Lượng thực ở nhà đã không còn lâu rồi, bữa nay bữa mai, hôm nay uống cháo thì ngày mai sẽ không có uống, cháo lỏng đến mức có thể soi rõ cả khuôn mặt.

Nếu bà ấy không làm việc để kiếm công điểm, vậy thì đến lúc chia lương thực, nhà họ cũng không thể kiếm được nhiều lương thực vì không đủ công điểm, đến lúc đó cả nhà sẽ chết đói.

"Không được, tôi còn phải ra ruộng." Dù có phải bò cũng phải bò qua.

Có như vậy bà ấy mới có thể có công điểm, thêm một công điểm đồng nghĩa với việc có thêm một miếng ăn, có số lương thực này, gia đình mới có thể sống thêm được mấy ngày.

Lý Kim Phượng sao có thể không biết Tô Đại Hoa đang suy nghĩ gì?

Nhìn bà ấy đáng thương như vậy, cô vẫn không nhịn được.

Lý Kim Phượng làm động tác từ trong túi lấy ra một vật gì đó, thực ra là từ trong không gian lấy ra một quả trứng luộc.

Đây là bữa sáng do Lý Kim Phượng chuẩn bị, không gian của cô có thể chứa rất nhiều thứ, ngoại trừ những thứ từ siêu thị ra, đôi khi vì tiện lợi, cô cũng sẽ nhét vào đó một số thứ giúo ích cho cuộc sống của mình.

Một quả trứng nấu chín được tính là một.

"Thím, cho thím này."

Quả trứng nhỏ nằm trong lòng bàn tay Lý Kim Phượng, vẫn mang theo chút hơi ấm còn sót lại.

Khoảnh khắc bà ấy nhìn thấy quả trứng, dường như đôi mắt Tô Đại Hoa đang lấp lánh ánh sáng.

Lý Kim Phượng biết đây chính là ánh mắt của một người rất đói sau khi nhìn thấy đồ ăn.

"Kim Phượng, cái này.. cái này.." Tô Đại Hoa không còn nói được lời nào trọn vẹn nữa, nước miếng không ngừng chảy ra.

Môi bà ấy không ngừng mấp máy, giờ phút này, toàn bộ thế giới của bà ấy, chỉ còn lại quả trứng trong tay Lý Kim Phượng.
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 11: Vật tư trong không gian

"Ông nội cháu đưa cho cháu cái này vì cháu bị thương trên đầu!" Lý Kim Phượng chỉ vào trán.

Trên trán quấn một tấm vải cũ kỹ ố vàng, có thể thấy rõ những vết máu đen.

Sắc mặt Lý Kim Phượng tái nhợt, dễ dàng nhận ra nguyên nhân là do mất máu quá nhiều.

"Kim Phượng, cái này.. Thím không thể nhận cái này." Cuối cùng lý trí cũng chiếm được ưu thế.

Đôi mắt của Tô Đại Hoa vẫn đang nhìn chằm chằm vào quả trứng gà luộc kia.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc bà ấy đưa ra quyết định đúng đắn.

Bà ấy cũng biết cuộc sống của nhà họ Lý trải qua như thế nào.

Cô gái trước mặt là do Trương Tú Lan từ bên ngoài đưa đến nhà họ Lý, người trong thôn nói ra nói vào nói cô là của nợ vướng bận tay chân, thậm chí con cái nhà họ Lý cũng thường xuyên đuổi theo, gọi cô là đồ của nợ, mắng cô là đồ vô liêm sỉ.

Dù bà ấy có đói thì nói như thế nào cũng không thể lấy đồ của trẻ nhỏ.

Tô Đại Hoa đang nghĩ tới đây, lại nhìn thấy Lý Kim Phượng mạnh mẽ nhét quả trứng vào tay mình.

"Thím, thím cần quả trứng này hơn cháu. Chỉ khi no mới có sức để tiếp tục làm việc. Tuy nhiên, thím phải hứa với cháu không được nói cho ai biết, ông nội vì cháu cũng không dễ dàng chút nào." Lý Kim Phượng nói với vẻ mặt buồn bã.

Tô Đại Hoa nặng nề gật đầu, bà ấy hiểu.

Ngày nay, mỗi gia đình được phép nuôi tối đa hai hoặc ba con gà trong nhà, nếu nhiều hơn sẽ bị phạt.

Nhà họ Lý cũng giống như nhà mình nuôi ba con gà, cả ba đều là gà mái, mỗi ngày gà đẻ một quả trứng, nhưng những quả này tuyệt đối không được phép lấy ăn.

Trứng có thể đổi lấy lương thực, mặc dù không nhiều, nhưng so với một quả trứng còn no hơn rất nhiều.

Lý Phúc Mãn nhất định phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể để dành một quả trứng cho Lý Kim Phượng, thậm chí những đứa cháu trai cháu gái ruột trong nhà cũng có mà ăn.

Lý Kim Phượng còn không nỡ ăn, thế mà lại đưa quả trứng cho bà ấy, coi như là bà ấy lấy đồ tốt của người ta biết ơn bao nhiêu cũng không đủ, sao có thể vô ơn mà bàn tán khắp nơi.

"Kim Phượng, cảm ơn.." Tô Đại Hoa bắt đầu khóc.

Bà ấy ôm chặt quả trứng như thể nó còn quý giá hơn cả mạng sống của mình.

Ở thời đại này, một miếng ăn có thể giữ được một cái mạng.

Hơn nữa, đây còn là thứ có quý giá hơn cả lương thực.

"Ăn trứng đi, nếu có người nhìn thấy, lại gặp phải chuyện phiền phức đấy!" Lý Kim Phượng nhẹ giọng nói.

Tô Đại Hoa cẩn thận đập quả trứng ra, bóc quả trứng từ bên trong ra.

Trong suốt quá trình, Tô Đại Hoa luôn tập trung cao độ, thậm chí một chút vỏ trứng cũng bị bà ấy nắm chặt trong tay.

Sau khi bóc trứng, nước bọt của bà ấy gần như chảy ra.

"Kim Phượng, chúng ta.. Mỗi người lấy một nửa." Tô Đại Hoa nói với Lý Kim Phượng.

Lý Kim Phượng lắc đầu: "Cháu không ăn đâu."

Sợ Tô Đại Hoa nghi ngờ phản ứng của mình không đủ "bình thường", cô cố ý quay đầu đi không nhìn quả trứng.

Trong không gian của Lý Kim Phượng có rất nhiều vật từ, trứng chỉ là phần nổi của tảng băng trôi mà thôi.

Bên trong có cá có thịt, thịt tươi hay thịt khô đều có, cũng như quần áo hiện đại, nhiều đồ ăn vặt, bánh ngọt, bánh quy, sô cô la.. giày đẹp, dầu, thậm chí là nồi cơm điện, tủ lạnh, cũng có.
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 12: Chợ đen

Dù sao trong không gian đều có vật từ từ các siêu thị lớn, nếu như chỉ có một mình Lý Kim Phượng ăn và sử dụng những thứ trong đó, có lẽ cô có thể trụ được mấy chục năm.

Chỉ là trong đó có rất nhiều thứ quá tiến bộ so với thời đại này, quần áo, giày dép, thiết bị điện tử hiện đại và một số đồ ăn nhẹ tinh xảo, cho dù Lý Kim Phượng có đi đến cuối đời, cũng chưa chắc có cơ hội lấy ra ngoài.

Nhưng không sao cả, chỉ cần cô có thể sống, sống một cuộc sống không quá vất vả là đủ rồi!

"Kim Phượng, thím cũng không biết phải nói như thế nào đây.." Tô Đại Hoa lại bắt đầu khóc.

Một quả trứng gà quan trọng như thế, con bé cũng cho mình.

Lý Kim Phượng cười nói: "Thím, thím đừng khóc nữa, thím còn phải làm việc, ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp!"

Nói đến làm việc, Tô Đại Hoa đã lấy lại được năng lượng.

Bà ấy bẻ quả trứng làm hai nửa, nuốt một nửa vào bụng còn một còn lại làm cách nào cũng không nỡ ăn.

Bà ấy lấy trong túi ra một mảnh vải màu vàng, cẩn thận cho quả trứng vào trong vải, gói tỉ mỉ rồi đặt trong ngực.

Làm xong tất cả những chuyện này, bà ấy sợ Lý Kim Phượng hiểu lầm, nói: "Kim Phượng, thực xin lỗi, trong nhà mấy đứa nhỏ.. cũng đói bụng, nửa quả trứng này thím để lại cho chúng ăn."

Tô Đại Hoa biết mình làm như vậy không tốt, nhưng bà ấy không thể trơ mắt nhìn con mình chết đói.

Ăn nhiều thêm một miếng thì có thể chống đỡ thêm một thời gian, cũng càng ngày càng gần với hy vọng hơn.

Lý Kim Phượng lắc đầu, "Cho thím thì chính là của thím, thím muốn làm gì thì làm! Nhưng thím phải tìm cách xử lý vỏ trứng, không được để người ngoài biết."

"Được! Được! Được!" Tô Đại Hoa không ngừng nói, sự biết ơn của bà ấy đối với Lý Kim Phượng càng ngày càng sâu đậm.

Bà ấy đã hạ quyết tâm, từ nay về sau, nếu có người dám ức hiếp Lý Kim Phượng, Tô Đại Hoa sẽ là người đầu tiên liều mạng với kẻ đó.

Về phần mấy đứa bé, bà ấy cũng phải dặn dò cẩn thận, tuyệt đối không được gọi Kim Phượng là của nợ.

Cho dù con ruột của Lý gia dám nói như thế, bà ấy cũng sẽ để con ruột của mình ra xử lý.

Sau khi ăn trứng, cũng không thể có sức lại ngay lập tức nhưng ít nhất cũng sẽ khỏe hơn trước rất nhiều.

Tô Đại Hoa ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, chờ sức lực khôi phục.

Lúc này, Lý Kim Phượng nhân cơ hội nói chuyện khác với bà ấy một chút.

"Thím ơi, ngoài việc kiếm công điểm ra, còn có cách nào khác để kiếm chút lương thực không?" Lý Kim Phượng hỏi.

Tô Đại Hoa sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu, "Đừng nói lương thực, ngay cả rễ cây, rễ cỏ trên đường cũng bị người ta đào lên hết sạch, không còn cách nào khác."

Lý Kim Phượng nghe xong có chút thất vọng.

Quả thật cô có không gian trong tay, cũng không sợ chết đói.

Nhưng đó đều là những thứ không thể đem ra ánh sáng, một khi bị người ta phát hiện, không chỉ có cô mất mạng, mà tất cả người trong nhà họ Lý rất có thể sẽ bị cô liên lụy đến mất mạng.

Cô không thích Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan của nhà họ Lý, nhưng cô không thể bỏ mặc mẹ của nguyên chủ, Trương Tú Lan, và ông nội cô, Lý Phúc Mãn.

Miệng ăn núi lỡ, một ngày nào đó mọi thứ đều sẽ cạn kiệt. E rằng đến lúc đó, lấy đồ trong không gian sẽ trở thành thói quen sẽ làm cho cô thảm hại hơn bây giờ.

Từ không gì sẽ dễ dàng chấp nhận có nhiều thứ, nhưng rất khó để chấp nhận từ có trở về không có.

Cô phải nghĩ đến tương lai sau này.

"Kỳ thật còn có một cách khác để kiếm chút lương thực, nhưng đối với chúng ta quá khó khăn." Tô Đại Hoa bỗng nhiên hạ giọng, tựa như đang nói ra bí mật khủng khiếp nào đó.

"Là cách gì thế?" Lý Kim Phượng hưng phấn hỏi.

"Chợ đen.."
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 13: Đưa cơm

"Chợ đen?" Lý Kim Phượng lặp lại lời của Tô Đại Hoa.

"Suỵt, cháu, cháu nhỏ giọng một chút, cái này cũng không thể tùy tiện nói ra được." Tô Đại Hoa thở dài nhìn Lý Kim Phượng, giọng nói càng nhỏ hơn.

Lý Kim Phượng phối hợp gật đầu.

Sau đó cô nghe Tô Đại Hoa nói: "Trến trấn và huyện thành có chợ đen, những người không đủ ăn và đói có thể đến đó làm giao dịch với mọi người lương thực, thực phẩm, quần áo và những thứ khác. Nhưng chỗ đó không an toàn, người ta thường bị bắt, nếu chẳng may bị bắt sẽ phải vào tù."

Nghe được lời này của bà ấy, hai mắt Lý Kim Phượng sáng lên.

Chợ đen nghe giống như là một nơi giao dịch ngầm, dùng từ "đen" khá thích hợp để miêu tả về nó.

Ở đó, cô có thể lấy một số thứ từ trong không gian ra, lại mua một số thứ từ thời đại này trở về.

Lý Kim Phượng đột nhiên cảm thấy cuộc sống có động lực và hy vọng.

Có lẽ sau khi gặt lúa xong, cô phải đi lến trấn một chuyến xem chợ đen thế nào.

Tuy rằng bà ấy nhắc tới chợ đen cho Lý Kim Phượng, nhưng Tô Đại Hoa lại cảnh cáo Lý Kim Phượng, "Kim Phượng, cháu không được đi đến đó, không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho người nhà của mình.."

Lý Kim Phượng ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy vậy, Tô Đại Hoa thở phào nhẹ nhõm.

Nghỉ ngơi lâu như vậy còn được ăn nửa quả trứng, Tô Đại Hoa khôi phục không ít sức lực, bà ấy chật vật đứng dậy, nói với Lý Kim Phượng: "Kim Phượng, thím đi ra ruộng làm việc, cháu phải cẩn thận một chút. Nếu không chịu được vết thương trên đầu, cứ nói với đại đội trưởng, ông ấy sẽ hiểu."

Nói xong, bà ấy loạng choạng đi về hướng ruộng lúa của đội sản xuất.

Nhìn thấy Tô Đại Hoa yếu ớt rời đi, Lý Kim Phượng thực sự cảm thấy vô cùng khó chịu.

Thực sự cô có thể lấy ra nhiều thứ hơn từ trong không gian đưa cho Tô Đại Hoa, nhưng nếu làm như vậy, cô cũng không biết phải giải thích như thế nào.

Nghĩ đến quả trứng đó, Lý Kim Phượng thở dài.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh.

Buổi trưa rất ít người đến trả nông cụ, về cơ bản mọi người đều đến trả nông cụ vào buổi tối khi tan việc, để cuối ngày có thể làm được nhiều việc hơn.

Hôm nay Lý Kim Phượng bắt đầu đi làm, không cần về ăn cơm trưa, mẹ cô Trương Tú Lan sẽ mang tới.

Gần một giờ chiều, Trương Tú Lan mang theo bữa trưa của Lý Kim Phượng đến muộn.

Đầu của Trương Tú Lan được quấn bằng cái khăn trùm đầy màu sắc, trên tay cầm một cái bát sứ.

Bà ấy đi thẳng đến nhà kho, đưa cơm cho Lý Kim Phượng.

Lý Kim Phượng bưng cơm cũng không vội mở ra, phát hiện Trương Tú Lan đang nhìn cô có chút do dự muốn nói.

"Mẹ, mẹ có lời gì thì cứ nói thẳng đi." Lý Kim Phượng nói.

"Kim Phượng à, mẹ nghe người trong thôn nói.. Hôm nay con phát nông cụ, cố ý đưa nông cụ hỏng cho Ái Cúc?" Trương Tú Lan nhìn Lý Kim Phượng thấp giọng nói.

Lý Kim Phượng biết mọi chuyện sẽ như thế này.

Trước đây, dù giữa cô và hai chị em Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan có tranh chấp gì, ai bị thua thiệt, hai chị em đều sẽ đổ lỗi cho cô, sau đó Trương Tú Lan sẽ đến dạy dỗ cô.

Nguyên chủ rất hiếu thuận, sợ Trương Tú Lan tức giận, nên đành phải nuốt xuống cục tức trong lòng.

Cho dù có bị đánh đập hay bắt nạt, cô ấy luôn nghĩ đến là liệu mẹ cô, Trương Tú Lan, có bị khó xử hay không.

Dù sao Lý Kim Phượng cũng không phải nguyên chủ, cô không cam lòng, cũng sẽ không cho phép mình chịu nhục nhã như vậy, chịu thiệt một cách vô ích.

"Mẹ, chuyện này không phải do người trong thôn nói phải không? Là do Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan nói! Họ nói con cố ý gây chuyện? Còn nói con cố tình không đưa nông cụ cho bọn họ?"
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 14: Ăn Vụng

"Cái này.." Vẻ mặt Trương Tú Lan lúng túng.

Nhưng bà ấy vẫn nói: "Kim Phượng à, con có nhớ trước đây mẹ đã nói gì với con không? Nhà họ Lý đối với chúng ta rất tốt, chúng ta không được quên ân tình của mình.."

"Mẹ, con biết nhà họ Lý đối xử tốt với chúng ta, nhưng điều đó không có nghĩa là con sẽ để mặc cho người khác bắt nạt và chà đạp. Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn không phải như những gì Lý Ái Cúc và những người khác đã nói. Mẹ có thể hỏi người trong thôn, con đã phát nông cụ theo thứ tự trước sau, sẽ không ai biết nông cụ của họ là tốt hay xấu trước khi họ nhận được chúng. Mọi người đều nhận chúng theo cách này cũng chẳng có ai phàn nàn cả. Chỉ có một mình Lý Ái Cúc mà thôi. Nếu truyền đến tai đại đội trưởng thì sao? Liệu ông ấy có cảm thấy rằng Lý Ái Cúc là cái thứ không biết tốt xấu hay không?

" Cái này.. "Vốn Trương Tú Lan muốn đến đây dạy dỗ Lý Kim Phượng, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này.

" Coi như là đại đội trưởng không nói vậy người trong thôn thì sao? Khi đó, họ sẽ chỉ nói rằng con, Lý Kim Phượng bất công, đem hết đồ tốt đưa cho nhà của mình, không quan tâm đến sống chết của những đồng chí khác. Thanh danh của con hỏng rồi cũng không sao nhưng nếu ảnh hưởng đến nhà họ Lý thì phải làm sao bây giờ? "Lý Kim Phượng hỏi.

Trương Tú Lan từng là tiểu thư được cưng chiều, người người hầu hạ.

Sau đó, gia đình bà ấy suy sút, dù đã gập sóng to gió lớn nhưng lại là một người không có chủ kiến.

Bằng không, bà ấy cũng sẽ không sử dụng lòng tốt của Lý gia để trấn áp nguyên chủ.

Trước đây, khi Lý Ái Cúc và Lý Ái Lan phàn nàn, bà ấy chỉ cảm thấy con gái mình làm sai.

Bây giờ, khi nghe Lý Kim Phượng nói xong tất cả đều là vì Lý Ái Cúc và nhà họ Lý, bà ấy lập tức không nói đến chuyện này nữa.

" Kim Phượng à, là mẹ sai rồi, mẹ không nói chuyện này nữa! "Trương Tú Lan có chút xấu hổ nói.

Lý Kim Phượng lắc đầu," Mẹ, con biết mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho nhà họ Lý, chuyện này con sẽ không trách mẹ. Nhưng mẹ ơi, khi nhìn nhận vấn đề, chúng ta không thể chỉ nhìn nhận mặt ngoài được. Hôm nay con thực sự làm điều đó vì Lý Ái Cúc, nhưng bản thân cô ta không hiểu điều đó, cho rằng con đang cố tình nhắm vào cô ta. Về sau, con không chắc sẽ còn xảy ra bao nhiêu chuyện như thế này nữa."

Bây giờ Lý Kim Phượng đang hoàn toàn tẩy não Trương Tú Lan, khiến trái tim bà ấy dần dần hướng về phía mình.

Theo cô, người mẹ này thực ra không đến nỗi tệ nhưng lại không có chủ kiến, không có suy nghĩ riêng của mình.

Nếu cô dành chút thời gian và công sức khuyên ngăn bà ấy, có lẽ thay đổi cũng không khó.

Hơn nữa trong tay có không gian, sau này muốn lấy thứ gì ra, nhất định phải được Trương Tú Lan ủng hộ, giúp đỡ.

Trương Tú Lan có chút do dự, không biết nên trả lời con gái như thế nào.

Lý Kim Phượng nhìn thấy rõ ràng, nên cũng không vội.

Nói thêm vài câu, Trương Tú Lan rời đi.

Trương Tú Lan vừa rời đi, Lý Kim Phượng mở đồ ăn Trương Tú Lan đưa tới nhìn xem.

Cũng chẳng khác gì buổi sáng, chính là cháo mà có thể soi rõ cả khuôn mặt, buổi sáng cũng có ngô đế ăn nhưng bây giờ ngay cả hạt ngô cũng không có.

Ăn thế này mà không chết đói mới lạ.

Lý Kim Phượng đặt bát cháo loãng lên bàn trong nhà kho, giả vờ mắc tiểu rồi chạy về phía đồng ngô trong thôn.

Mảnh đất đó, ngoại trừ lúc làm cỏ, hầu như không có ai đến đó, đồng ngô xanh tốt đến nỗi không ai biết có người đang trốn ở trong đó.

Lý Kim Phượng đi vào ruộng ngô, xác định không có người đi ngang qua, từ trong không gian lấy một cái bánh bao ra thêm một bình trà sữa.

Lúc làm việc này, cô vẫn có chút run rẩy sợ hãi, sợ bị phát hiện!
 
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 17: Cuộc sống nhà họ Trương

"Đúng vậy, Kim Phượng, em đi nhanh đi, nếu quá muộn, sợ là chúng ta sẽ không lấy được nông cụ!" Vẻ mặt Lý Đại Hổ lo lắng.

Nếu nông cụ này bị mất, chắc chắn sẽ đổ lỗi cho Kim Phượng.

Họ không muốn Kim Phượng bị người trong đội sản xuất chỉ trích.

Lý Kim Phượng mỉm cười với hai anh em Lý, nói: "Chuyện này em sẽ xử lý, đừng nói cho người khác biết."

Hai anh em Lý Đại Hổ và Lý Đại Hòa cho rằng Lý Kim Phượng sợ người trong thôn biết chuyện sẽ tìm cô gây rắc rối nên gật đầu đồng ý.

Kỳ thật Lý Kim Phượng cũng không giống như suy nghĩ của hai anh em, sợ bị liên lụy. Mà là sợ chuyện này nếu nói ra sẽ không tốt cho Trương Tiểu Bảo.

Cuộc sống của bà nội Trương và Trương Tiểu Bảo vốn đã đủ khó khăn rồi, nếu như lại truyền ra chuyện Trương Tiểu Bảo không trả lại nông cụ, có thể lại bị hiểu lầm và phải đi lao động cải tạo.

Lý Kim Phượng tuyệt đối không làm được loại chuyện này.

Cô kiểm kê nông cụ trong kho lại một lần nữa, xác nhận ngoại trừ chiếc liềm của Trương Tiểu Bảo, tất cả những nông cụ khác đều đã được trả lại.

Lý Kim Phượng bưng bát cháo Trương Tú Lan mang đến đưa cho hai anh em Lý Đại Hồ và Lý Đại Hòa mang về trước, đeo túi vải lên lưng, khóa cửa kho rồi ra đồng tìm Trương Tiểu Bảo.

Khi Lý Kim Phượng ra đồng thì mặt trời đã xuống núi.

Cô phải tìm Trương Tiểu Bảo càng sớm càng tốt.

Cũng may, vận khí của cô không tệ, cô tìm được Trương Tiểu Bảo vẫn đang cắt lúa trên một cánh đồng thưa thớt gần chân núi trong thôn.

Trương Tiểu Bảo mới mười tuổi, làm việc tay chân không nhanh bằng người lớn, hơn nữa cơ thể gầy yếu, chưa bao giờ được ăn no nên lúc làm việc càng bị ảnh hưởng.

Người lớn phải mất một tiếng để cắt lúa, nhưng cậu phải mất hai tiếng mới làm xong, có khi thậm chí ba tiếng.

Hơn nữa, đây là lần đầu tiên cậu được giao nông cụ nên cậu muốn làm nhiều việc hơn, nhận công điểm, để cho bà nội ăn thêm một miếng cháo loãng

Lý Kim Phượng đứng bên bờ ruộng gọi tên Trương Tiểu Bảo.

"Trương Tiểu Bảo.."

Phản ứng đầu tiên của Trương Tiểu Bảo khi nghe thấy âm thanh của Lý Kim Phượng là biết cô đến đây để đòi nông cụ.

Có lẽ cũng giống như những người còn lại trong đội sản xuất, bắt cậu và đánh cho cậu một trận

Cậu bỏ chạy, nhưng với cơ gầy gò như vậy lại làm việc cả một ngày, cậu không thể nào chạy nhanh được, đi được hai bước thì ngã bên bờ ruộng, hoàn toàn kiệt sức.

Trương Tiểu Bảo thở hổn hển, trơ mắt nhìn Lý Kim Phượng đi về phía mình, nhưng cậu lại không thể làm gì được.

Dường như cậu nhắm mắt lại theo bản năng, chờ Lý Kim Phượng đánh mình.

Thế nhưng nắm đấm trong dự liệu rất lâu lại không rơi xuống.

Trương Tiểu Bảo cẩn thận mở mắt ra, nhìn thấy Lý Kim Phượng đang nhìn mình mỉm cười, đột nhiên mặt đỏ bừng.

"Cô.."

"Yên tâm, chị không phải tới đánh em. Nhưng nông cụ là của đội sản xuất, em không trả lại, chị sẽ gặp rắc rối." Lý Kim Phượng nói.

"Tôi.."

"Trời sắp tối rồi, em không thể làm được nhiều việc nữa, không bằng ngày mai dậy sớm xếp hàng sớm, chị sẽ cho em nông cụ tốt hơn." Lý Kim Phượng trực tiếp nói.

Trương Tiểu Bảo sửng sốt, nhìn Lý Kim Phượng trước mặt, thậm chí còn nghi ngờ mình nghe nhầm

Không phải cô ấy đến để đánh mình sao?

Cũng không phải đến để mắng mình sao?

Cô ấy còn nói ngày mai sẽ phân cho mình nông cụ tốt hơn?

Nhìn đứa trẻ sắp khóc, Lý Kim Phượng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô biết cuộc sống của nhà họ Trương không hề dễ dàng, cuộc sống của Trương Tiểu Bảo cũng không hề dễ dàng.

Một chút thiện ý như vậy cũng có thể khiến một đứa trẻ khóc thành thế này, Lý Kim Phượng không biết phải nói sao cho phải.
 
Chỉnh sửa cuối:
74 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Chương 19: Thời điểm cực đói

Tình huống của bà Trương nghiêm trọng hơn Tô Đại Hoa rất nhiều, dù bà có uống một cốc nước cũng không có bất kì phản ứng gì.

Lý Kim Phượng tốn chút sức đỡ người nằm xuống giường.

Lại tìm thấy một chiếc chăn cũ ố vàng đã được giặt trên giường trong một chiếc tủ hỏng trong phòng bà Trương, rồi đắp cho bà Trương.

Cô lại dùng túi vải che lại lấy ra hai quả trứng luộc từ trong không gian.

Lý Kim Phượng ôm chặt quả trứng trong tay, ra khỏi phòng bà Trương, đi vào phòng bếp.

Lúc này Trương Tiểu Bảo đang nấu cháo, trong một nồi nước lớn chỉ cho một nắm gạo kê nhỏ vào.

Sau khi nấu một nồi cháo to, có thể để ăn được vài ngày.

Có thể mỗi lần chỉ uống được một cốc nước cho no, khi làm việc cũng không có bao nhiêu sức lực, nhưng thế này vẫn tốt hơn nhiều so với việc nhai rễ cây, vỏ cây và lá rau thối trước đây.

Lý Kim Phượng nhìn thoáng qua nhà bếp của Trương gia, ngoại trừ một cái bếp đất, một ít củi chất ở miệng bếp, toàn bộ căn bếp sạch sẽ đến đáng sợ.

Đừng nói là dầu, ngay cả một chút muối cũng không thấy, thay vào đó, trong góc có vài rễ cây được đào lên khỏi mặt đất.

Lý Kim Phượng gần như có thể tưởng tượng được cuộc sống hàng ngày của nhà họ Trương khốn khổ đến mức nào.

Mà hai nắm gạo kê của Lý Kim Phượng cho, đối với Trương Tiểu Bảo đó như là món quà mà trời cao ban cho cậu rồi.

Nhìn thấy Lý Kim Phượng, Trương Tiểu Bảo không còn ác ý như trước nữa, ngược lại vẻ mặt cảm kích, lo lắng nhìn Lý Kim Phượng: "Chị Kim Phượng, cháo.. cháo chưa nấu xong, bà nội.."

"Bà nội em không sao, chị đã cho bà uống một chén nước, một lát nữa bà sẽ tỉnh lại. Tiểu Bảo, lại đây." Lý Kim Phượng vẫy vẫy tay gọi Trương Tiểu Bảo.

Trương Tiểu Bảo không chút nghi ngờ bước tới.

"Đưa tay ra!" Lý Kim Phượng nói.

Trương Tiểu Bảo làm theo, ngay sau đó, trong tay cậu đã có một quả trứng luộc nguội.

Cậu sửng sốt, nhìn Lý Kim Phượng, đôi mắt trợn to hơn cả chuông đồng.

Nhưng khi đối mặt với quả trứng, cậu vẫn vô thức nuốt nước bọt.

"Chị Kim Phượng.." Trương Tiểu Bảo há to miệng.

"Suỵt! Không được nói cho người khác biết, ăn xong liền ném vỏ vào bếp đốt đi." Lý Kim Phượng nhỏ giọng nói.

"Nhưng.." Trương Tiểu Bảo nhìn Lý Kim Phượng, mặc dù nuốt nước bọt không ngừng, nhưng vẫn không quên hỏi Lý Kim Phượng: "Chị Kim Phượng, chị ăn cơm chưa?"

Lý Kim Phượng do dự, đây là quả trứng thứ hai cô đưa ra hôm nay, nhưng dù là Tô Đại Hoa hay Trương Tiểu Bảo, bọn họ đều vô thức hỏi cô đã ăn gì chưa.

Mà không phải trực tiếp đoạt lấy nhét vào miệng ăn một cách đói khát.

Đáy lòng Lý Kim Phượng nhận được không ít an ủi, nháy mắt nụ cười trên môi trở nên rực rỡ hơn một chút.

"Ăn đi, dù sao chị cũng không đói." Lý Kim Phượng nói.

Sau khi nhận được câu trả lời, Trương Tiểu Bảo không thể chịu đựng được nữa, đập quả trứng ra.

Vỏ trứng được thu gom cẩn thận, cậu nghe theo lời của Lý Kim Phượng ném hết vào bếp.

Trứng bóc vỏ trắng hơn giấy, vừa nuốt nước bọt, Trương Tiểu Bảo vừa đưa tay tách quả trứng ra làm hai nửa, nhưng lại bị Lý Kim Phượng ngăn lại.

"Chị còn để lại một quả trứng cho bà nội em, en có thể tự mình ăn hết, ăn xong mới có sức làm việc."

Mắt Trương Tiểu Bảo lại đỏ hoe, sau khi ăn hết trứng đã khóc nức nở không ngừng.

Lý Kim Phượng nhìn người cậu bé gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương trước mặt, trong lòng cảm thấy khó chịu, đưa tay vỗ vỗ vai Trương Tiểu Bảo: "Em là đàn ông, phải mạnh mẽ một chút, bà nội Trương còn phải dựa vào em chăm sóc."

Câu nói này có tác dụng, Trương Tiểu Bảo dùng sức lau nước mắt, đỏ bừng cả mặt.

"Chị ơi, hôm nay ở lại ăn tối nhé!"
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back