Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi mang theo Kỷ Tâm Phi về nhà rất náo nhiệt, mấy người cầm trong tay túi lớn túi nhỏ đồ vật.
Kỷ Ức cầm một quyển sách ngồi ở trên sô pha, Triệu Thục Nghi nhìn thấy cô, vội vàng đặt túi trong tay xuống, lại cầm lấy hai túi ở giữa đưa ra, cười đi về phía cô: "Tiểu Ức, đây là mẹ mua quà cho con, con xem có thích hay không."
Kỷ Ức buông sách ra, ánh mắt nhìn qua mấy cái túi mua hàng.
Rất nhiều lúc cô đối mặt Triệu Thục Nghi là một loại cảm giác bất lực.
Thật giống như trong lòng Triệu Thục Nghi muốn đối xử tốt với con gái, nhưng gặp được chuyện luôn lựa chọn khuất phục, trong lúc lơ đãng mang đến tổn thương cho con gái.
Dưới ánh mắt chờ mong của Triệu Thục Nghi, Kỷ Ức khẽ thở dài, nhận lấy đồ vật: "Cảm ơn mẹ."
Đặt đồ vật ở sô pha, cô đứng lên buồn bã nói: "Con có một việc muốn nói với mọi người."
Triệu Thục Nghi vội vàng nói tiếp: "Chuyện gì?"
Kỷ Ức nhìn thoáng qua Kỷ Tâm Phi, lại nhìn thoáng qua Kỷ Quốc Thịnh, chậm rãi mở miệng: "Cô Nam Gia hy vọng con trở thành học sinh của cô ấy, con đồng ý rồi."
"Đông.." Cái túi trong tay Kỷ Tâm Phi trực tiếp rơi trên mặt đất.
Kỷ Quốc Thịnh kinh ngạc nhìn qua, không dám tin tưởng: "Con, con lặp lại lần nữa?"
Thu hết phản ứng khiếp sợ của bọn họ vào đáy mắt, Kỷ Ức vừa lòng cong lên khóe môi, kể lại: "Nam Gia hiện tại là giáo viên âm nhạc của con."
Kỷ Quốc Thịnh chỉ vào cô: "Nói bậy! Con.. Con làm sao sẽ.."
Lần này muốn cãi lại nhưng không thể đúng tình hợp lý giống như lần trước được.
Ông bắt đầu do dự: "Nam Gia rõ ràng hôm qua đã nhận Tâm Phi làm học sinh, sao lại nhận con? Hơn nữa con đến dương cầm.."
Lúc trước học âm nhạc, Kỷ Ức vốn không thể đàn được dương cầm, người có tầm mắt cao như Nam Gia, sao có thể nhận Kỷ Ức làm học sinh?
Sao nghe giống như nói dối.
Trên mặt Kỷ Tâm Phi không thể cười nổi, cầm túi mua hàng cứng đờ ở giữa không trung: "Tiểu Ức, em còn chưa biết, ngày hôm qua cô Nam Gia đã nhận chị làm học sinh."
Ẩn ý không cần lừa gạt mọi người.
Ánh mắt Kỷ Ức lạnh lùng dời qua, giọng điệu không cao không thấp nói: "Chuyện này tôi biết, nhưng thật ra chị lại không biết, cô Nam Gia hôm nay đã nhận tôi làm học sinh."
Kỷ Tâm Phi nhẹ giọng hỏi: "Có phải em mượn danh nghĩa của chị đi tìm cô Nam Gia không? Tuy rằng em là em gái của chị, nhưng chị sẽ không cho phép em làm những chuyện xấu hổ như vậy!"
Biểu cảm của Kỷ Ức ngưng đọng lại vài giây.
"Kỷ Tâm Phi, chị cũng quá tự tin rồi?"
Nếu không phải từ nhỏ học tập lễ nghi, cô đều muốn mắng một câu: Đầu óc chị bị nước vào sao?
"Con biết mọi người sẽ không tin, cho nên nhận điện thoại đi."
Kỷ Ức gọi cho Nam Gia ở trước mặt mọi người.
"Dạ chào cô giáo."
"Em cần cô giúp em thuyết phục người nhà một chút ạ."
Đây là chuyện hai người sớm đã nói trước, cho nên khi Kỷ Ức nói nguyên nhân, Nam Gia đồng ý nói chuyện với cha mẹ cô.
Bọn họ đều nhìn thấy biểu cảm của Kỷ Quốc Thịnh từ nghi ngờ biến thành kinh ngạc, cuối cùng còn vui vẻ lại lần nữa mời cô giáo Nam Gia một bữa ăn.
Cô giáo Nam Gia đã biết mình nhận hai học sinh là người một nhà, liền không lại từ chối.
Sau khi trò chuyện kết thúc, Kỷ Quốc Thịnh kinh ngạc nhìn Kỷ Ức, ánh mắt kia giống như thấy bảo tàng.
"Con gái ngoan, không nghĩ tới con giỏi như vậy!"
"Ba ba về sau nhất định sẽ bồi dưỡng con thật tốt!"
Thái độ Kỷ Quốc Thịnh đối với Kỷ Ức, trực tiếp xoay 180 độ.
Kỷ Tâm Phi đứng ở một bên bị coi nhẹ, huyết sắc trên mặt dần dần biến mất.
Xong rồi..
Hiện tại Kỷ Ức đang từng bước từng bước lấy đi mọi thứ của cô ta.
* * *
Thừa dịp cô Nam Gia còn chưa rời khỏi Nham Thành, Kỷ Quốc Thịnh nắm chặt thời gian sắp xếp mở tiệc ăn mừng.
Cô Nam Gia và Anna đến rất sớm.
"Thật là không nghĩ tới, hai học sinh của tôi lại là một đôi chị em."
Cô giáo Nam Gia cũng không biết rõ chuyện của nhà họ Kỷ, hiện giờ rất yêu thích duyên phận của hai cô học sinh.
Kỷ Quốc Thịnh cao giọng cười to, phụ họa theo: "Cái này chứng minh chị em bọn họ có duyên với cô giáo Nam Gia."
Sau đó nói chuyện quay xung quanh hai đứa nhỏ.
Kỷ Quốc Thịnh không rõ vì sao Nam Gia lựa chọn Kỷ Ức, nói rõ trước tiên: "Tiểu Ức nhà tôi ở phương diện âm nhạc còn kém, mong rằng cô giáo chịu khó một chút."
Không nghĩ tới cô Nam Gia không chút nào để ý, ngược lại đồng ý.
"Không sao cả, nếu con bé đã gọi tôi một tiếng cô giáo, tôi sẽ dạy dỗ thật kỹ. Hơn nữa trước đó tôi đã đã nói với con bé, không cần giỏi giang tinh thông, nếu con bé càng thích vũ đạo, tôi cũng sẽ toàn lực ủng hộ."
"Thật? Thật sự?"
Kỷ Quốc Thịnh không nghĩ tới, cô giáo Nam Gia lại yêu thích Kỷ Ức hơn.
"Tiểu Ức, sau này cần phải đi theo cô Nam Gia cố gắng học tập."
Bởi vì có mặt cô giáo Nam Gia, Kỷ Quốc Thịnh phải giả vờ yêu thương cô. Bữa cơm này ăn đến trong lòng Kỷ Ức thoải mái.
Nhưng Kỷ Tâm Phi lại cảm thấy thức ăn phong phú thơm ngon nhạt như nước ốc.
Tiễn cô Nam Gia đi, cô ta tìm lấy cớ nói đi thư viện, thật ra ngồi xe đi bệnh viện.
Cô ta cầm tóc của Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi cùng với tóc của Kỷ Ức làm xét nghiệm ADN, nhưng hai kết quả đều cho thấy: Xác nhận cha mẹ ruột.
Mà khi cô ta bắt được hai tờ kết quả xét nghiệm ADN, trong lòng càng lạnh vài phần.
Cô ta suy nghĩ cái gì vậy?
Không cùng huyết thống với nhà họ Kỹ rõ ràng là chính cô ta, thế nhưng còn bởi vì một câu "Thay đổi thành người khác" mà hoài nghi thân phận của Kỷ Ức.
Kỷ Tâm Phi dựa lưng vào vách tường lạnh lẽo, xé tan hai tờ xét nghiệm kia thành từng mảnh.
Sự thật chứng minh, Kỷ Ức là con gái ruột của Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi, chỉ là giống như trời giúp, thay đổi tính cách, còn có được được tài năng ông trời cho.
Kỷ Tâm Phi còn nhớ rõ lúc mình được nhận nuôi về nhà họ Kỷ..
Khi đó
tình cảm của Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi còn rất tốt, sau khi con gái đi lạc, Triệu Thục Nghi khóc cả ngày lẫn đêm, Kỷ Quốc Thịnh liền nghĩ lại nhận nuôi một đứa nhỏ bằng tuổi để an ủi vợ.
Khi đó cô ta là đứa nhỏ thông minh nhất trong viện phúc lợi, cho nên Kỷ Quốc Thịnh chọn trúng cô ta.
Cô ta biết đây là cơ hội của bản thân, cho nên không ngừng cố gắng ở trường học, lấy lòng cha mẹ nhà họ Kỷ.
Sau đó Kỷ Quốc Thịnh làm ăn càng làm càng lớn, Triệu Thục Nghi vì ổn định tình cảm với chồng, hàng năm đi theo bên cạnh ông.
Kỷ Quốc Thịnh ở chuyện tình cảm không xảy ra chuyện ngoại tình gì cả, nhưng sau khi thành công, tính tình cũng càng ngày càng khó kiềm chế, hiệu quả và lợi ích dần dần rõ ràng.
Ông ta có thể bồi dưỡng cô ta, tiêu tiền ở trên người của cô ta, nhưng cô ta cần phải thể hiện được bản thân cũng đủ giá trị.
Khi biết được họ đã tìm lại được con gái ruột, cô ta cũng từng khủng hoảng, sợ hãi mọi thứ có được ở hiện tại sẽ hóa thành bọt nước. Cho nên cô ta càng thêm cố gắng học tập, đạt được thành tích, âm nhạc vũ đạo, cô ta cần phải đồng thời biết tất cả mới không bị bỏ rơi!
Nhưng rất nhanh sau đó cô ta liền phát hiện, con gái ruột của họ không có sức uy hiếp.
Bởi vì Kỷ Quốc Thịnh sẽ không thích con gái cái gì cũng không biết.
Cho dù Kỷ Ức tranh giành phòng, tranh giành thứ gì, cô ta đều đồng ý nhường ra.
Bởi vì Kỷ Ức tranh giành đồ vật của cô ta, Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi ngược lại sẽ đối xử càng tốt với cô ta.
Mà tài năng Kỷ Tâm Phi chân chính có được, là thứ mà Kỷ Ức không thể tranh giành!
Cô ta vốn cho rằng sẽ vẫn luôn như vậy.
Cô ta sẽ là học sinh giỏi nhất Nhất Trung, cô con gái nghe lời nhất trong mắt cha mẹ, thành công nhất trong mắt người khác.
Nhưng hiện tại, mọi thứ đều thay đổi.
Đơn giản là Kỷ Ức càng giỏi hơn cô ta, liền cướp đi vinh dự thuộc về cô ta.
Cô ta nên làm cái gì bây giờ?
Kỷ Tâm Phi ủ rũ cụp đuôi đi ở trên hành lang bệnh viện.
Bác sĩ mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang màu xanh bước đi vội vàng, bọn họ mỗi người đều có mục tiêu của chính mình, cô ta lại không rõ ràng bản thân cố gắng mọi thứ cuối cùng mục tiêu là cái gì?
Là ở lại Kỷ gia, được người khác chú ý sao?
Nhưng cho tới bây giờ không ai hỏi qua cô ta, cả ngày học tập có mệt không, khiêu vũ nhảy đến trên chân sưng phồng có đau không..
Tâm trạng Kỷ Tâm Phi mơ hồ, chờ cô ta ngước mắt nhìn xem khu vực đi đến, mới phát hiện đi nhầm cầu thang.
Bệnh viện rất lớn, phân chia nhiều khu phòng, không cẩn thận liền bị lạc.
Cô ta một bên xem bảng chỉ dẫn một bên đi lên phía trước, bỗng nhiên nghe được một trận âm thanh hỗn loạn.
Kỷ Tâm Phi đứng ở chỗ rẽ nhìn qua, phát hiện một người trẻ tuổi đánh một người khác ở trên tường.
Cô ta sợ hãi, trở về đường cũ, vừa vặn gặp được một bác sĩ mang theo hai hộ sĩ đi lại đây.
Kỷ Tâm Phi vội vàng kêu người: "Bác sĩ, bên kia có hai người đánh nhau."
Nghe vậy, biểu cảm của bác sĩ lập tức nghiêm túc: "Ở đâu? Dẫn chúng tôi qua."
Trách nhiệm của bác sĩ không phải chỉ có trị liệu người bệnh.
Kỷ Tâm Phi vội vàng mang theo người chạy tới nơi, hai người kia vẫn còn lăn lộn.
Nói đúng ra, là một người đánh, bởi vì người dựa ở ven tường vốn không phản kháng.
"Dừng tay! Dừng tay!"
Bác sĩ nam tiến lên kéo hai người ra.
Kỷ Tâm Phi xem đến hồn bay tứ phía, lại ngoài ý muốn phát hiện, người bị đánh nằm trên mặt đất thế nhưng là.. Hứa Việt.
Ở trường học ai cũng không dám trêu chọc Hứa Việt, thế nhưng bị người đánh đến không hề chống cự?
Hai tay Lục Dực bị bác sĩ và hộ sĩ một phải một trái lôi về sau, vẫn còn mạnh bạo đạp lên đùi Hứa Việt.
Chân Hứa Việt run rẩy, Kỷ Tâm Phi nhìn thấy rất rõ ràng.
Tóc tai chàng trai hỗn độn, trên mặt mang theo ứ thanh, khóe miệng còn có vết máu.
Tim đập nhanh hơn, là bị dọa.
Kỷ Tâm Phi thử đi lên phía trước vài bước: "Hứa Việt?"
Nghe được tên của mình, Hứa Việt ngước mắt nhìn qua, trong mắt như phát ra băng lạnh.
Kỷ Tâm Phi bị ánh mắt tàn nhẫn này làm cho hoảng sợ.
Nhưng.. Kỷ Ức đều có thể nói chuyện với Hứa Việt hòa hợp như vậy, cô ta nhất định cũng có thể làm được!
Kỷ Tâm Phi chạy chậm qua muốn dìu cậu.
Nhưng còn không có tới gần Hứa Việt, đã bị cậu lạnh nhạt đẩy tay ra.
"Cậu bị thương."
Ánh mắt Hứa Việt dừng ở mặt đất phía trước, cũng không có phản ứng lại cô ta.
Đã sớm biết tính tình Hứa Việt lạnh lẽo, Kỷ Tâm Phi còn có thể chịu đựng.
Cô ta nhẫn nại nói chuyện: "Hiện tại cậu cần bác sĩ khám, tớ đưa cậu đi."
Hộ sĩ cũng ở bên cạnh khuyên bảo.
Lục Dực điên cuồng đã bị lôi ra ngoài, còn Hứa Việt không cho người chạm vào, bản thân cũng không chịu đi.
Bọn họ đều cho rằng Hứa Việt đã bị thương nặng.
Chàng trai lạnh lùng lau sạch máu tươi trên khóe môi, giống như không nghe thấy, kéo thân thể đầy vết thương đi về phía trước.
Kỷ Tâm Phi đuổi theo, cầm lấy di động: "Hứa Việt, cậu có thể không nghe tớ, nhưng nếu tớ nói chuyện này cho Kỷ Ức, nó sẽ nghĩ như thế nào?"
Hứa Việt quả nhiên bởi vậy dừng bước
Tử Ni: Chương sau lại ngược hai bạn nhỏ rồi..