Trong chén còn dư lại hai viên bánh trẻo, Kỷ Ức cắn muỗng sứ không buông, nhìn chằm chằm Tiêu Ly, một bộ dáng muốn nói lại thôi.
"Muốn nói cái gì nói thẳng." Tiêu Ly bị cô nhìn chằm chằm đến cả người không được tự nhiên.
"Cạch" Cô đặt muỗng sứ lại trong chén, nâng mí mắt lên nhìn Tiêu Ly một cái, lại rũ mắt, thật cẩn thận hỏi: "Ý của cậu là thiếu một người mẹ?"
"Phanh.."
Lúc này đây là cái muỗng trong tay Tiêu Ly trực tiếp rớt trên mặt đất, bể nát..
Kỷ Ức vội vàng đứng lên, giơ tay lên ấp úng khuyên bảo: "Đừng, đừng kích động nha."
Tiêu Ly âm thầm cắn răng, đặc bất đắc dĩ kéo giấy ăn lên nhặt mảnh nhỏ trên đất ném vào thùng rác.
Kỷ Ức nhanh nhẹn cầm chén lên giải quyết hết bánh bên trong, chủ động lấy cái chén của Tiêu Ly đã ăn xong: "Tớ đi rửa chén."
Tiêu Ly ngồi xổm bên cạnh bàn ăn, khóe miệng giật giật.
Cái gì học bá hạng nhất, vốn là con nhỏ ngốc!
* * *
Dưới lầu có chàng trai mặc áo khoác màu xám đậm đã đứng ở chỗ này suốt một giờ.
Hơn 8 giờ về đến nhà, hiện tại đã gần 10 giờ.
Từ cuộc trò chuyện với Kỷ Ức biết được Kỷ Quốc Thịnh và Triệu Thục Nghi không ở nhà, Kỷ Tâm Phi ở bên ngoài tụ họp cùng bạn bè, như vậy trong nhà này cũng chỉ dư lại..
Hai người.
Hai người..
Đêm giao thừa năm trước, cậu tặng cô gái nhỏ một hộp bắn pháo hoa, cũng là lần đầu tiên biết được
tình cảm của bản thân.
Như vậy đêm giao thừa năm nay, cậu làm sao có thể chịu đựng cô gái nhỏ của mình đơn độc cùng một bạn nam khác ở chung? Bọn họ có phải sẽ chờ đến 12 giờ cùng nhau đón năm mới không? Có phải sẽ cười với nhau nói chúc mừng năm mới không? Có phải..
Trong đầu cậu lập tức hiện ra rất nhiều vấn đề, lý trí ngày thường dường như bị che lấp, cũng chỉ còn dư lại rung động trong lòng.
Vì thế đến cuối cùng cậu không nhịn được lấy ra di động.
"An An, cùng tớ về nhà không?"
* * *
Kỷ Ức làm sao cũng không nghĩ tới Hứa Việt sẽ cho cô một bất ngờ lớn như vậy!
Không lâu trước đó còn nói ở thành phố Nam Dương, bỗng nhiên một cuộc điện thoại gọi lại hỏi cô muốn cùng cậu ấy về nhà không?
Lúc này cô mới biết được Hứa Việt đã trở lại Nham Thành, hiện tại liền ở dưới lầu.
Làm một cô gái thích cái đẹp, trăm ngàn lần không cho phép bản thân mặc quần áo ở nhà mang dép lê xuất hiện ở trước mặt bạn nam mình thích.
Cô nhanh chân chạy tới tủ quần áo tìm quần áo, liếc mắt một cái liền nhìn trúng áo khoác Hứa Việt đưa tới, dứt khoát thay quần áo mới, phối hợp thêm quần nhung leggings cùng váy nửa người.
Ngồi trước bàn trang điểm chải tóc vài cái, dây cột tóc nơ con bướm không có cột chắc, chờ cô chạy xuống lầu cũng đã lỏng.
Cô gấp gáp không hề phát hiện, lại lấy đôi ủng màu trắng từ tủ giày ra mang vào, lúc này mới đúng bộ dáng đi ra ngoài.
Kỷ Ức chạy ra cửa, đáng tiếc lần này không gặp được chàng trai vẫy tay cô ở cửa thang máy.
Lúc xuống lầu, tim cô đập nhanh, chắc hẳn đây là cảm giác tim đập như nai con chạy loạn. Rõ ràng còn chưa có nhìn thấy người nhưng tốc độ tim đập có thể làm cô cảm nhận được rõ ràng tâm trạng muốn gặp một người.
Đáng tiếc chờ cô ra khỏi cổng lớn cũng chưa nhìn thấy nửa bóng người.
Bên ngoài ngoại trừ đèn đường chiếu sáng, chỗ khác đen như mực.
"Nào có ai đâu.."
Cô thử đi ra ngoài nhìn xung quanh.
Bỗng nhiên nghe được từ sau lưng truyền đến một tiếng gọi quen thuộc: "An An."
Khi quay đầu, tầm mắt hai người đối diện nhau.
"Lại đây." Cậu lại ngoắc ngón tay với cô, là động tác quen thuộc.
Lúc này đây cô bất chấp mọi thứ chạy đi, nhào vào trong cái ôm ngập tràn hương bạc hà.
"Thật là cậu nha." Cô còn có chút không dám tin tưởng người này thật sự xuất hiện.
Hứa Việt siết chặt tay hơn, hai tay ôm cô rất chặt, cằm để ở đầu vai cô, dựa vào bên tai nhẹ giọng nói: "Ừ, tớ đã trở về."
Bọn họ gặp lại năm thứ hai, nguyện vọng sinh nhật thứ nhất của cậu đã được thực hiện.
* * *
Lúc Hứa Việt đi, mỗi tuần Kỷ Ức đều sẽ đi đến nhà cậu quét dọn một chút, không đến mức làm phòng bốc mùi.
Bởi vì Hứa Việt trở về, nhà cửa vốn không có ai ở nửa năm nháy mắt náo nhiệt lên. Để lại cho phòng ngủ của Kỷ Ức thêm rất nhiều đồ vật của con gái, bản thân cô còn chưa có cảm nhận được cái gọi là ở chung..
Tống Nhan Khả ở trong nhóm ba chị em gửi bao lì xì, Tống Nhan Khả tự mình rút bao lì xì được 20 tệ, Hạ Hủ Hủ rút được một 9 tệ, cô ấy cuối cùng nhặt được của hời, thế nhưng lập tức rút được 70 tệ.
Hạ Hủ Hủ gửi mấy dấu chấm than ở trong nhóm, cảm thấy gõ chữ phiền phức nên trực tiếp gọi video.
Ba người quá mức quen thuộc, Kỷ Ức cũng không có chú ý hình tượng, một tay giơ di động, một tay cầm quả táo, vừa ăn vừa nói chuyện.
Ba người gọi video, Tống Nhan Khả liếc mắt một cái liền thấy cảnh vật phía sau Kỷ Ức: "Chỗ này không giống phòng của cậu, cậu không ở nhà sao?"
"Ngô.. Ở nhà người khác."
Cô không có mặt mũi nói mình ở trong nhà của Hứa Việt.
Cảnh vật như vậy nhìn là biết ngay phòng của con gái, Tống Nhan Khả không đoán được chỗ nào khác.
Ngay vào lúc này, Hứa Việt bỗng nhiên đẩy cửa tiến vào: "An An, sữa tắm ở đâu?"
"Khụ khụ khụ."
Lúc này bỗng nhiên phát ra giọng nói, sặc đến mức cô mới vừa cắn miếng táo vào trong miệng đều phun ra.
Hứa Việt nhăn mày lại, cho rằng cô không cẩn thận bị sặc, chạy nhanh đi qua vỗ lưng cho cô: "Sao lại không cẩn thận như vậy."
Lúc này di động gọi video vô cùng im ắng, cậu thậm chí không phát hiện Kỷ Ức đang nói chuyện video.
Kỷ Ức liên tục ho vài tiếng, cũng không biết là bởi vì ho khan vẫn là ngại ngùng, mặt đều sặc đỏ.
Thấy vẻ mặt cô nghiêm trọng, trên mặt Hứa Việt hiện lên tia lo lắng: "Vẫn rất khó chịu sao?"
Kỷ Ức lắc đầu, nhanh đặt điện thoại lên trên bàn rồi xua tay: "Tớ không sao cả."
Thấy cô đã bình thường trở lại, Hứa Việt nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại hỏi: "Sữa tắm để chỗ nào?"
Kỷ Ức nhấp môi, cũng không dám mở màn hình di động, chỉ có thể lén lút che điện thoại lại, cố gắng che lại.
Lâu như vậy không nghe thấy tiếng động, cô nghĩ chắc mọi người tắt hết rồi?
Sau đó cô tỏ vẻ bình tĩnh trả lời Hứa Việt: "Trước đó tớ đã ném rồi, tớ mua cái mới đặt ở phía dưới bàn trà."
Bởi vì đồ trong nhà không dùng mấy tháng, ban đầu đã bị cô ném vào thùng rác, chai mới mua chưa sử dụng nên không muốn để ở phòng vệ sinh đóng bụi nên vẫn luôn không lấy ra.
Hứa Việt gật đầu rồi ra cửa.
Kỷ Ức quay đầu, chạy nhanh tới đóng cửa lại.
Chờ cô mở điện thoại ra trên màn hình vẫn như cũ có mặt Tống Nhan Khả và Hạ Hủ Hủ, chỉ là hai người tắt microphone mà thôi.
Khó trách vẫn luôn không có phát ra tiếng động!
Nhưng mặc dù không có âm thanh, cô cũng biết hai người đối diện đang cười rất vui, bởi vì Hạ Hủ Hủ che miệng, mà Tống Nhan Khả khoa trương đến mức vỗ bàn.
Lỗ tai Kỷ Ức phiếm hồng, còn muốn ra vẻ bình tĩnh: "Đủ rồi nha.. mở microphone ra."
Vừa dứt lời di động liền truyền ra tiếng cười của Tống Nhan Khả: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, chết tiệt, ha ha ha ha ha, Hứa ca!"
Kỷ Ức ra hiệu với video: "Im lặng!"
Tống Nhan Khả kìm nén.. Một giây đồng hồ, sau đó lại là một tràn cười "Ha ha ha ha".
Hạ Hủ Hủ cũng rốt cuộc mở ra giọng nói, đặc biệt giả ngốc hỏi ra một vấn đề: "Hai người đang ở chung sao?"
Kỷ Ức nhanh chóng nháy mắt, xấu hổ không nói.
Sau đó lại nghe thấy Tống Nhan Khả suy đoán: "Theo tớ suy đoán, bọn họ hẳn là ở trong nhà. Nếu không phải nhà Tiểu Ức, vậy hơn phân nửa là nhà của Hứa Việt, nhưng Hứa Việt cũng không biết sữa tắm ở đâu, Tiểu Ức lại biết! Phòng này trang trí theo phong cách của con gái, ai da.. Tớ đi.. Cay mắt quá."
Lời này nghe giống như nói có sách mách có chứng.
Hạ Hủ Hủ đồng ý gật đầu: "Cậu không đi làm trinh thám thật đáng tiếc."
Kỷ Ức nhăn mặt: "Không, nhất định cậu ấy là phóng viên tốt nhất ngành giải trí."
Tống Nhan Khả lại vỗ bàn cười một trận: "Tiểu Ức, cậu đừng giả bộ nữa, cậu tìm cái gương nhìn mặt mình xem."
Kỷ Ức vội vàng đặt di động lên bàn, lấy cái gương bên cạnh nhìn..
Mẹ nó! Di động ngu ngốc này không biết giấu giếm gì cả! Trên thực tế khuôn mặt cô rất đỏ!
Sau lại nói chuyện phiếm, đề tài của Tống Nhan Khả liền thay đổi: "Nói thật, hai người có làm chuyện gì không thể diễn tả bằng lời không?"
Kỷ Ức không chút do dự trả lời: "Không có."
Tống Nhan Khả: "Thiệt hay giả, hai người đã ở chung với nhau."
Kỷ Ức giơ ngón tay chỉ lên trên màn hình: "Nhan Khả, tắt hình ảnh trong đầu cậu đi."
Tống Nhan Khả ra vẻ bất đắc dĩ thở dài: "Tớ cũng khống chế không được nha."
Sau khi nói chuyện phiếm, Kỷ Ức nghiêm túc suy nghĩ lời nói của Tống Nhan Khả.
Đây thật ra là một cái vấn đề có nguyên nhân có kết quả.
Nguyên nhân chính là vì Hứa Việt chưa từng làm chuyện vượt giới hạn, cô mới có thể yên tâm cùng cậu về nhà, nếu ngược lại cô cũng không có khả năng xuất hiện ở chỗ này.
Hứa Việt tắm rửa gội đầu, lúc này lại đi ra tìm máy sấy tóc.
Cậu phát hiện bản thân nửa năm không ở nhà, thứ gì cũng không tìm thấy..
"An An, máy sấy ở đâu?"
"Ngao, lúc trước tớ quét dọn phòng không cẩn thận làm rớt máy sấy hỏng rồi, đã mua một cái mới để ở phòng khách, tớ lấy cho cậu."
Kỷ Ức chạy tới phòng khách, mở ngăn tủ lấy một cái máy sấy mới tinh ra.
Cô giơ máy sấy quay đầu lại, thấy Hứa Việt đi theo phía sau cô.
Chàng trai trong trí nhớ chỉ trong nửa năm ngắn ngủn trưởng thành rất nhiều, dáng người thêm một phần thành thục. Bọt nước từ trên tóc nhỏ xuống dính ướt áo lông.
Kỷ Ức chỉ chỉ ghế bên cạnh bàn trà: "Tớ sấy cho cậu."
Hứa Việt nghe lời ngồi vào chỗ cô chỉ.
Mùa đông lạnh, cô liền mở ra chế độ sấy nóng, đặt đúng khoảng cách, kiên nhẫn sấy khô tóc cho cậu.
Sợi tóc của cậu rất mềm, cũng không đâm vào tay, sau khi làm khô vuốt có chút bóng loáng, còn rất thoải mái.
Vì thế cô nhịn không được xoa nhẹ đầu của Hứa Việt còn có chút hâm mộ: "Tóc cậu còn muốn đẹp hơn tớ."
Hứa Việt bỗng nhiên bắt lấy cổ tay của cô, lấy cái tay không yên phận kia xuống.
Hơn nữa cảnh cáo: "Đừng lộn xộn."
"Sao cậu lại trở mặt không biết người vậy, tớ mới vừa thổi tóc cho cậu nửa ngày đó." Kỷ Ức không thuận theo.
Hứa Việt rũ mắt, thấp giọng nói: "Cái đó không giống nhau."
An An hoàn toàn không ý thức được không khí không thích hợp: "Có cái gì không giống nhau, còn không phải chỉ là sờ hai cái sao."
"..."
Hầu kết chàng trai lăn lộn, trong mắt như bắn ra tia sáng, vẻ mặt ẩn giấu ý khác: "Cậu xác định sẽ gánh vác được hậu quả?"
Tác giả có lời muốn nói: Tâm lý học nghiên cứu cho thấy: Nam sinh sờ đầu nữ sinh 80% là thích, mà nữ sinh sờ đầu nam sinh đầu giống như đang sờ con trai. Hahaha..
Nhưng Hứa Việt không biết, cho nên cậu sẽ cho rằng..