Có hào quang của nữ chính mà tính tình lại bạo ngược.. luôn sẽ làm hại đến nhân gian luôn đó.
"Làm sao, không đoán được là tao à?" Trưởng Tôn Lộ đi đến trước mặt Vân Y, cười lạnh một tiếng, có chút dữ tợn đưa tay nâng cằm Vân Y lên.
"Chậc chậc, nhìn một cái xem, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp này, cũng không biết, tí nữa, sau khi bị hủy dung và phá thân rồi, còn có thể khiến Đồng Giai Trạch thích hay không đây?"
Trưởng Tôn Lộ hung hăng hất một cái, mặt của Vân Y bị ném qua một bên.
Bốn phía xung quanh, nhìn giống một kho hàng cũ bị vứt đi, đã lâu không có người sử dụng.
Trên mặt đất trong kho hàng, còn có vết máu loang lỗ, chỉ sợ.. là máu của nạn nhân lúc trước để lại.
Trưởng Tôn Lộ này.. làm việc quen tay như vậy, chắc cô không phải là người đầu tiên.
Vân Y ngẩng đầu nhìn Trưởng Tôn Lộ sắp trở nên điên cuồng.. không đúng, cô ta đã điên cuồng rồi: "A, coi như cậu ấy không thích tao, thì cũng sẽ thích người khác. Mày? Vọng tưởng."
Lời Vân Y vừa nói xong, Trưởng Tôn Lộ lập tức quăng một cái tát tới.
Tay chân Vân Y bị dây thừng trói lại, không thể động đậy, cứng rắn chịu cái tát, trong nháy mắt, khuôn mặt liền sưng lên.
Có thể thấy được, Trưởng Tôn Lộ đã dùng bao nhiêu là lực.
Vân Y đau đến nỗi nước mắt chảy ròng, chỉ là không có kêu ra tiếng. Cô biết, Trưởng Tôn Lộ hành hạ cô, không phải là muốn nhìn thấy dáng vẻ quỳ xuống cầu xin của cô sao?
"Hừ, đúng là quật cường, cũng không biết mày có thể kiên trì đến cuối cùng hay không?" Trưởng Tôn Lộ vung bàn tay lên, người đàn ông sau lưng liền đi tới.
"Đứa con gái này, thưởng cho bọn mày." Trưởng Tôn Lộ cực kỳ hào phóng nói với những người đó.
Vân Y mở to hai mắt, không thể tưởng tượng mà nhìn Trưởng Tôn Lộ.. Cô ta, làm thật à?
【 Chẳng lẽ cô tưởng là giả à? 】
Hệ thống khinh bỉ, nhả ra một câu.
Mấy người đàn ông vừa nghe vậy, trên mặt lộ vẻ dâm tà mà nhìn Vân Y, tiểu cô nương lớn lên thanh tú, nhưng mà dáng người.. Haha, thôi chẳng phải vẫn nói có còn hơn không sao?
"Các người, các người, các người muốn làm gì?" Vân Y tuy là bị trói, nhưng mà thân thể vẫn phản xạ có điều kiện muốn lùi về phía sau.
"Các người không được tới đây, không được tới đây." Vân Y hét lên, cô, cô, không thể ** được.
"Tránh ra, tránh ra." Nhìn thấy những người đàn ông kia từng người một đi về phía mình, Vân Y cảm thấy sợ hãi, bắt đầu lớn tiếng hét.
Mà Trưởng Tôn Lộ đứng một bên nhìn, lộ ra nụ cười điên cuồng dữ tợn.
"Nhìn xem, nhìn xem, đây chính là kết quả cùng tranh đàn ông với tao, tao nhìn xem, mày còn có tư cách gì mà tranh với tao?" Bóng tối trong lòng Trưởng Tôn Lộ, hiển lên trên mặt cô ta.
"Tránh, tránh ra.."
"Phanh –––"
Cửa kho hàng bị đá văng ra một cách bạo lực, Trưởng Tôn Lộ bất mãn nhìn về phía cửa, không phải cô ta đã dặn rồi à? Không có sự cho phép của cô ta, ai cũng không thể vào. Bây giờ là có chuyện gì?
Chỉ là, thời điểm nhìn thấy người đứng ở cửa, vẻ mặt của Trưởng Tôn Lộ từ bất mãn chuyển thành kinh hồn.
Đồng Giai Trạch?
Lam Hồng Vân?
Bọn họ, bọn họ, sao hai người bọn họ lại ở đây?
Còn nữa, còn nữa, đám người mặc đồ đen đằng sau kia.. Nhìn giống xã hội đen.. Là cái quỷ gì thế?
Thấy có người đi vào, đám đàn ông kia buông Vân Y ra, Đồng Giai Trạch lúc này cũng thấy được bộ dạng thảm hại của Vân Y.
Quần áo trên người có chút rách rưới, vẻ mặt hoảng hốt.
"Vân Y!"
Sau khi Đồng Giai Trạch vọt tới, tình cảnh bắt đầu trở nên rối loạn, một người đàn ông lấy khi thế sét đánh không kịp bưng tai vung nấm đấm về phía hắn.
Quả đấm trong không trung xẹt qua thành một đường vòng cung ưu nhã, vốn tưởng rằng nhất định sẽ nặng nề đáp xuống khuôn mặt trắng nõn của Đồng Giai Trạch.
Đồng Giai Trạch né người sang một bên, nhanh như chớp đá một cước, thân hình cao lớn của người đàn ông kia bay thẳng tắp ra ngoài. Thân hình chó dữ vồ mồi hoàn mỹ mà rơi xuống đất, toàn bộ gương mặt tiếp xúc thân mật cùng nền xi măng, đến mức trầy da tróc thịt, máu tươi chảy ròng ròng.
Một người đàn ông bên cạnh thấy vậy, lập tức lấy dao nhỏ ra, hướng Đồng Giai Trạch mà đâm tới, Đồng Giai Trạch thủ đoạn một cái đoạt lấy con dao trong tay người đàn ông kia. Tiếp theo, dao rời tay, hóa thành một luồng ánh sáng, bắn vào bắp đùi gã ta. Gã kêu thảm một tiếng, ngã về phía sau.
"Vân Y, Vân Y.."
Đồng Giai Trạch vội vàng chạy qua, mà những người hắn đem đến, đã khống chế hiện trường.
"Vân Y, tỉnh lại, tôi là Đồng Giai Trạch, Vân Y, không có chuyện gì rồi, đừng sợ, đừng sợ, có tôi ở đây." Đồng Giai Trạch ôm Vân Y, gắt gao ôm chặt Vân Y đang kinh hoảng mà né người.
Ở bên tai Vân Y dịu dàng dỗ: "Vân Y, tôi là Đồng Giai Trạch, đừng sợ, đừng sợ, có tôi ở đây, không ai dám làm tổn thương cậu đâu."
Đồng Giai Trạch cởi áo của mình, đắp lên những chỗ quần áo bị xé rách không che được trên người Vân Y.
Ôm cô lên, bước ra ngoài.
"Hey, cậu đi đâu?" Lam Hồng Vân nhìn hành động của Đồng Giai Trạch, có chút bất mãn, tại sao có thể bỏ lại cậu ta chứ?
"Bệnh viện." Đồng Giai Trạch không có ý định cùng Lam Hồng Vân nói nhiều lời, ít nhất, bây giờ không có tâm trạng.
"Thế cô ta thì sao?" Lam Hồng Vân chỉ vào Trưởng Tôn Lộ đã bị khống chế trên mặt đất.
"Đưa vào bệnh viện tâm thần." Đồng Giai Trạch nghiêng mặt nhìn sang, chán ghét mở miệng.
"Tích, tích tích.." Âm thanh đơn điệu, cảm giác nhợt nhạt.
Bên ngoài phòng bên to như vậy, là tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng nói tận lực nhỏ nhẹ, vẻ mặt bác sĩ trở nên quẫn bách.
Nguyên nhân là vì cô gái còn nằm hôn mê trên giường bệnh, bởi vì cô bất tỉnh, khiến bọn họ luôn bị thanh niên trước mắt nhìn ôn hòa nhưng nổi giận lên khiến người ta khiếp sợ này uy hiếp.
"Tại sao cô ấy còn chưa tỉnh lại? Các người làm việc gì kiểu gì vậy? Đám bác sĩ các người.." Đồng Giai Trạch đang phát huy công lực độc miệng của hắn.
"Rít!" Một âm thanh nhỏ xíu vang lên, khiến Đồng Giai Trạch kinh động vội vàng ngồi xuống, đến gần bên cạnh Vân Y.
"Vân Y, Vân Y, cậu tỉnh rồi?" Thấy Vân Y chậm rãi mở mắt, Đồng Giai Trạch kinh ngạc nở nụ cười.
"Giai Trạch?" Vân Y vừa tỉnh lại, có chút mê màng nhìn bốn phía xung quanh, qua một hồi lâu, mới hoàn hồn lại.
"Huhu.. Giai Trạch.. Giai Trạch.." Vân Y nghĩ đến chuyện lúc trước, ôm lấy Đồng Giai Trạch, nghẹn ngào khóc.
"Không khóc, không khóc, không có chuyện gì rồi, không có chuyện gì rồi." Đồng Giai Trạch có lẽ không biết dỗ người, cứng đờ vỗ vỗ lưng của Vân Y mà an ủi.
Vân Y sao có thể vì như vậy mà nín đây? Lúc ấy cô thật sự rất sợ hãi, cô không muốn chết..
Cô còn chưa khôi phục được cơ thể tự do, làm sao cô có thể chết được?
"Giai Trạch, tôi cho rằng, sẽ không còn được gặp lại cậu nữa, tôi sợ quá, sợ quá." Vân Y vừa nghẹn ngào vừa nói.
"Không có việc gì rồi, không phải tôi đang ở đây sao?" Thanh âm chậm chạp nhỏ xíu truyền đến trong tai Đồng Giai Trạch, chưa kịp chờ hắn hiểu rõ ý, Vân Y liền tiếp tục nói.
"Giai Trạch, tôi thật sự sợ mình không còn được gặp lại cậu nữa, Giai Trạch, tôi thích cậu, thích câu thật lâu rồi."
【 Đinh – Độ hảo cảm +10, tổng độ hảo cảm là 100, độ hảo cảm công lược đạt tới 100, phục chế ý thức ký chủ.. Phục chế thành công, đang rời khỏi thế giới.. 】
* * *Ta là đường phân cách phiên ngoại nhoaaaaaaaaaa----------------------------------------------------------------
【Nhận được 100 tích phân, 10 điểm phân phối, xin hỏi phân phối như thế nào? 】 Âm thanh máy móc không cảm tình vang lên.
"100 tích phân? So với lần trước nhiều hơn một nửa à." Vân Y cao hứng nhảy lên, sau đó, cô nghĩ tới một chuyện..
"Đúng rồi, nếu muốn lên cấp cần bao nhiêu tích phân?" Chắc là cô sắp lên được cấp rồi nhỉ..
【1000 điểm】 Âm thanh máy móc vang lên, vẫn khó nghe như cũ.
"5 điểm vào dung mạo, 5 điểm phân vào trí lực." Nhìn tư liệu của mình, Vân Y tự hỏi một chút.
Trải qua lần công lược này, hoặc là ký ức đối với thế giới này, cuối cùng cô cũng không còn là tiểu bạch thỏ ngây thơ không biết ý nghĩa những thứ kia nữa.
"Đúng rồi, nếu những mục kia đều đến trạng thái cao nhất, mà điểm phân phối của ta vẫn còn, thì không dùng được nữa à?" Vân Y rất để ý việc này.
Nhưng lại chưa nghĩ qua, muốn được đến trạng thái cao nhất, còn rất là sớm.
【Có thể sử dụng như tích phân bình thường】 Việc này cũng không phải bí mật không được biết, nên hệ thống tốt bụng giải thích.
Tải lại dữ liệu của ký chủ:
Ký chủ: Vân Y
Tuổi: 20
Dung mạo: 15 (cao nhất 100)
Dáng người: 30 (cao nhất 100)
Mị lực: 0 (cao nhất 100)
Trí lực: 20 (cao nhất 100)
Thể lực: 15 (cao nhất 100)
Sở trường: Tạm thời không có
Kỹ năng đặc biệt: Tạm thời không có
Điểm: 150 【dùng để mua sắm vật phẩm trong thương thành hoặc nâng cấp】
Level: 0
Lúc sau Vân Y mới biết, thì ra, Lam Hồng Vân không phải là bệnh thần kinh, mà là cùng Đồng Giai Trạch.. chào hỏi?
Đậu xanh, có người chào hỏi như hắn sao? (*﹏*;)
Trong cốt truyện Lam Hồng Vân không xuất hiện là bởi vì cậu ta.. chỉ là người qua đường Giáp mà thôi. Nguyên chủ cũng không có ký ức về hắn.
Được rồi, Vân Y cũng chỉ có thể tiếp thu sự thật này.
"Cậu cách bạn gái tôi xa ra một chút." Đồng Giai Trạch có chút muốn chiếm hữu mà ôm lấy Vân Y, trừng mắt nhìn Lam Hồng Vân.
Vừa trở về đã làm Đông làm Tây, còn không bằng ở lại bên Mỹ không trở về.
Còn về Trưởng Tôn Lộ, bị Đồng Giai Trạch đưa đến bệnh viện tâm thần, khi đó Vân Y mới biết, hóa ra nhà của Đồng Giai Trạch, rất là giàu đó.
Hơn nữa còn cùng hắc bang.. Có chút giao tình【Lam Hồng Vân còn không phải là thiếu chủ hắc bang à】
"Giai Trạch, không cần che chở bạn gái như thế đâu. Chúng tôi chỉ làm quen một chút, kết bạn bè mà thôi. Gọi tôi là Vân Vân cũng được nha." Lúc Lam Hồng Vân nói lời này, còn xấu ý véo mặt Vân Y một cái.
Đồng Giai Trạch đánh một cái.. Sau đó, Vân Y nhìn hai người bọn họ lặp đi lặp lại động tác lúc trước, đánh nhau..
Cuối cùng, Vân Y cùng Đồng Giai Trạch đậu cùng một trường đại học.
Lại gặp người được đã từng theo đuổi nguyên chủ, Vân Y giễu cợt nhìn người nọ, ôm cánh tay Đồng Giai Trạch: "Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi."
Một tra nam mà thôi, ha..
Chỉ là, bởi vì việc này, khiến Đồng Giai Trạch rốt cuộc cũng cảm nhận được độ được hoan nghênh của Vân Y.
Không bằng, mau mau, cùng Vân Y đính hôn thôi.
Nhìn Đồng Giai Trạch, người mặc âu phục, vì tiến vào nghi thức đính hôn mà bận rộn.
"Giai Trạch.." Vân Y gọi một tiếng, Đồng Giai Trạch xoay người.
Hoa thơm trong nháy mắt này, tựa như dừng lại vĩnh hằng, màu sắc xinh đẹp tinh khiết khiến người ta không đành lòng chạm vào, như thể tất cả chỉ trong nháy mắt liền phiêu dật..