"Đông Lăng là tên của ta, còn muội?" Đúng như Ngọc Tiêu Nhi nghĩ, người con gái trước mặt chính là Đông Lăng, nàng là hầu nữ thân cận của Hoàng Bắc Nguyệt, dựa vào tình huống lúc nãy của nàng thì có lẽ vừa trong thân phận Hí Thiên đi dự yến tiệc về. Như vậy là nàng đã bỏ lỡ biết bao nhiêu phân cảnh hấp dẫn của Hoàng Bắc Nguyệt rồi.
Trông thấy gương mặt không hiểu truyện gì đang xảy ra của Đông Lăng, Ngọc Tiêu Nhi vội rút hết tất cả suy nghĩ vừa rồi của mình lại mà quay sang tiếp chuyện.
"Muội là Ngọc Tiêu Nhi, từ một nơi rất xa mà đến và không biết vì sao mình lại đến đây nữa." Ngọc Tiêu Nhi bày ra gương mặt buồn rười rượi của mình. Cô thật không biết mình làm sao mà đến đây, còn Đông Lăng thì cảm thấy thương cảm cho nữ hài tử này.
"Cạch." Cửa phòng được mở ra, một nữ tử khác tầm mười hai tuổi với gương mặt nhỏ nhắn có vài thần sắc tái nhợt nhưng không giấu nổi vẻ đẹp thanh lệ của nàng ta, thân người nhỏ nhắn, nhìn qua như một thiếu nữ yếu ớt nhưng có ai yếu ớt mà có một đôi mắt sắc bén tuyệt diễm kinh người kia không. Cái nhìn của nàng có thể khiến cho người ta sợ hãi, run rẩy nhưng cũng có thể khiến cho người khác mê đắm đôi mắt đẹp ấy cả một đời.
Sự xuất hiện của nàng khiến cho Ngọc Tiêu Nhi phải ngây người nửa ngày cho tới khi Đông Lăng lên tiếng.
"Tiểu thư." Đông Lăng nàng ta gọi người đó là tiểu thư vậy nàng ta chính là Hoàng Bắc Nguyệt, vị nữ chủ oai phong lẫm liệt mà cô điên cuồng hâm mộ đây sao. Nàng ta không ngờ so với trong tưởng tượng cô còn xinh đẹp và khí phách hơn nhiều. Gặp được người mà mình hâm mộ vô cùng, Ngọc Tiêu Nhi không kiềm chế được mà chạy đến ôm chầm lấy nàng. Làm cho Hoàng Bắc Nguyệt cùng Đông Lăng một phen kinh hoảng. Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu mày nhưng không đẩy nàng ra, dường như đối với cô gái xa lạ này không hề có cảm giác ghét bỏ cùng đề phòng.
Nhận thấy hành động của mình có hơi xúc động, Ngọc Tiêu Nhi lung túng buông Hoàng Bắc Nguyệt ra. Gương mặt thể hiện sự u buồn.
"Tỷ tỷ, Ta vừa rồi thấy tỷ lại tưởng đến người thân, nhất thời không kiềm chế được hành động của mình, mong tỷ bỏ qua." Hoàng Bắc Nguyệt cũng không truy cứu gì thêm, đến bên cạnh giường Đông Lăng để xem xét thương thế của nàng thì thấy vết thương đã không còn gì đáng ngại.
"Là vị tiểu cô nương này đã hái dược đắp vết thương cho em." Biết được Hoàng Bắc Nguyệt thắc mắc điều gì, Đông Lằng bèn lên tiếng giải thích.
Một tia ngạc nhiên khẽ thoáng qua trên mặt của Hoàng Bắc Nguyệt nhưng rất nhanh đã được nàng giấu đi. Từ trong nạp giới lấy ra 'Phỉ thúy ngọc dịch' bôi lại lên vết thương, sau đó dặn dò Đông Lăng nghỉ ngơi rồi quay ra ngoài.
"Em ra đây với ta." Ngọc Tiêu Nhi lúc này mới được nhắc đến, cô cao hứng chạy theo Hoàng Bắc Nguyệt ra ngoài.
"Giới thiệu về bản thân một chút đi chứ." Hoàng Bắc Nguyệt không mặn không nhạt nói.
"Em là Ngọc Tiêu Nhi, mười lăm tuổi, em không biết vì sao mà mình lại đến đây nữa." Ngọc Tiêu Nhi cũng đáp lại yêu cầu của Hoàng Bắc Nguyệt. Hoàng Bắc Nguyệt khẽ đánh giá cô.
"Ngọc Tiêu Nhi, mười lăm tuổi sao." Hoàng Bắc Nguyệt lặp lại câu trả lời của Ngọc Tiêu Nhi.
"Nhưng ta thấy muội đâu giống nữ tử mười lăm tuổi chứ?" Nàng khẽ đánh giá độ tuổi của cô.
"Do muội có hơi nhỏ hơn các bạn cùng lứa nên trông giống mười ba, mười bốn tuổi hơn, chứ muội thật sự mười lăm tuổi a." Ngọc Tiêu Nhi bề ngoài mỉm cười bật lực nhưng thật ra trong lòng than khổ cả ngàn câu.
Lắc đầu. "Không có, ta thấy muội giống hài tử mười tuổi hơn là mười ba, mười bốn tuổi."
"Ầm." Ngọc Tiêu Nhi cứng người lại, Hoàng Bắc Nguyệt nói cô mười tuổi, khiến cô xém nữa còn tưởng nàng nói đùa. Từ từ xem lại bản thân. Ngọc Tiêu Nhi cảm thấy hôm nay mình có nhẹ hơn mọi khi thì phải, rồi hoạt động có dễ hơn. Và đặc biệt hơn nữa là.. khoảng cách từ mặt đất đến tầm nhìn của cô có phần được rút ngắn lại..
"Ta thật sự nhỏ đi đến mười tuổi rồi sao.. mà khoan đã!" Ngọc Tiêu Nhi la toáng lên, trong đại não hiện lên cả ngàn câu hỏi: "Sao có thể là như vậy chứ? Chẳng lẽ ta lại là nạn nhân tiếp theo của APTX 4869 rồi sao? Không thể nào a. Ta trước kia đã nhỏ như vậy rồi mà bây giờ còn như vậy nữa. Ông trời sao mà cứ chơi ta cú đau như thế này.." Ngọc Tiêu Nhi hoảng hốt quay mòng mòng trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt khiến nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Đột nhiên, bóng dáng nhỏ trước mắt lao về phía Hoàng Bắc Nguyệt quỳ xuống làm nàng giật mình.
"Tỷ tỷ, hãy tin muội. Muội thật sự mười lăm tuổi, muội là bị hãm hại nên mới bị như vậy a.." Ngọc Tiêu nhi mếu máo phân minh cho hoàng Bắc Nguyệt.
"Là ai hãm hại muội, nói ta nghe thử xem?" Nghe đến việc khiến cho một người mười lăm tuổi thành mười tuổi thôi là đã kích thích tâm trạng của Hoàng bắc Nguyệt rồi. Nàng thật sự thắc mắc kẻ nào lại có khả năng dị thường như vậy.
"Bọn họ chính là người của một tổ chức Áo Đen cực kì nguy hiểm, hai kẻ hại muội một là Wicky, hai là Gin.. bọn chúng thật sự độc ác tỷ ạ."
Hoàng Bắc Nguyệt: "..."
"Thôi cũng muộn rồi, muội ăn gì chưa?" Hoàng Bắc Nguyệt nhanh chóng đổi chủ đề. Bây giờ đối với Ngọc Tiêu Nhi, nàng chỉ cho rằng là nữ hài tử nhớ mẹ quá nên suy diễn lung tung. Như vậy đã khiến cho Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy thêm thân thiết với tiểu muội muội này hơn.
"Dạ, muội đã ăn rồi tỷ." Lúc nãy là đói quá nên Ngọc Tiêu Nhi đã ăn đại mấy cái điểm tâm trên bàn rồi, như vậy là no rồi.
"Nếu đã ăn gì rồi thì nghỉ ngơi đi, giờ trời cũng khuya rồi, có gì thì mai hẵng nói."
"Vâng tỷ." Ngọc Tiêu nhi nghe lời đáp lại.
"À mà khoan, cái này có phải là của muội không." Hoàng Bắc Nguyệt lấy từ nạp giới ra chiếc điện thoại có ốp lưng màu vàng ánh kim, là chiếc điện thoại mà Ngọc Tiêu Nhi mang theo khi ra ngoài.
Gặp được 'chị em tốt' của mình, Ngọc Tiêu Nhi mừng quýnh nhận lấy nó, thật không ngờ chiếc điện thoại lại theo cô đến đây. Cô vội mở điện thoại lên, xem xét một hồi rồi nói.
"Vì sao lại không có gì nhỉ?"
"Ở đây là
cổ đại, đương nhiên là không có gì rồi." Hoàng Bác Nguyệt ngạc nhiên.
"Muội thấy, khi
xuyên không mà mang theo điện thoại thì chắc chắn sẽ có điều thú vị bên trong. Nhưng muội đã kiểm tra một hồi mà chả có gì."
"Hazz.. tiểu thuyết chỉ là hư ảo, còn muội bây gờ chính là hiện thực. Thôi, bây giờ muội đi nghỉ đi. Bên kia là một tiểu viện, khá là sạch sẽ, muội chỉ cần dọn một chút là được."
"Vâng ạ!" Ngọc Tiêu Nhi quay đầu chạy về phía tiểu viện. Cũng may là mấy bài hát trước kia cô tải về bây giờ vẫn còn, chứ nếu không thì cô cũng không biết sống sao trong cái thời đại này nữa. "Nhưng nếu đến một ngày nó hết pin thì sao nhỉ.. Thôi đến lúc đó tính tiếp vậy." Nhìn bóng lưng hoạt bát của cô, lòng Hoàng Bắc Nguyệt cũng ấm áp vài phần, đã bao lâu rồi cô không được hồn nhiên vô tư như vậy nhỉ?
"Tiểu thư, người chưa đi nghỉ sao?" Đông Lăng lúc trước thật ra đã chợp mắt được một lúc. Nhưng bây giờ lại thức giấc vì tiếng trò chuyện của hai người bên ngoài. Thực chất là cô chưa nghe thấy gì hai người nói cả.
"Đông Lăng chưa ngủ sao?" Hoàng Bắc Nguyệt hướng Đông Lăng tỏ vẻ quan tâm.
"Em đã ngủ được một chút rồi thưa tiểu thư."
"Đông Lăng, ta có tin này muốn nói cho ngươi biết.." Hoàng Bắc Nguyệt kể cho Đông Lăng nghe về việc mình được Hoàng thượng cho phép mình vào Học viện Linh Ương học tập. Đông Lăng nghe xong thì vui mừng thay cho Hoàng Bắc Nguyệt.