Bạn được chiqudoll mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 60

"Tiền ăn trưa của cô tôi để trên bàn ăn đấy." Bố chỉnh cổ áo cẩn thận trước gương. "À còn nữa.."

Bố móc trong ví ra thêm một ít tiền nữa và đưa tận tay tôi: "Chỗ này để đề phòng, trong tình huống cấp bách thì nhớ lấy ra mà dùng."

"Dạ vâng ạ, bố đi học vui vẻ!" Tôi cầm chiếc cặp sách của bố theo ra tận cửa rồi đưa nó cho bố.

"Đi lại cẩn thận đó." Cánh cửa phòng trọ đóng lại một tiếng cạch

Tôi trở lại vào gian chính căn phòng. Sau khi bố đi rồi căn phòng thiếu đi sức sống nhiều nhỉ. Tôi nhìn lên chỗ bàn học. Một cái đèn bàn và một vài cuốn sách vở vẫn còn vứt bừa bộn ở đó.

Bước đến cái kệ sách mà bố đã dày công sưu tập. Hầu hết tất cả những cuốn sách đều có tựa hay chủ đề liên quan đến vũ trụ và tàu không gian. Phần còn lại là những cuốn giáo trình về công nghệ thông tin của đại học.

Một cuốn sách màu nâu nằm trên cùng khiến tôi để ý. Tôi với tay lên và lấy nó xuống. À, đây không phải cuốn sách nào cả mà là một cuốn sổ ghi chép. Nó chỉ to vừa lòng bàn tay, bìa làm bằng một loại da của một động vật nào đó. Những trang sách đã bị ố và chuyển dần sang màu vàng.

Một sợi dây màu đỏ kẹp giữa những trang sách. Tôi mở trang đánh dấu đó ra.

* * *

Trống trơn. Không có gì cả. Tôi giở về những trang trước đó và đọc.

Tôi hoảng hốt bỏ nó lại vào kệ sách khi phát hiện ả nó là nhật kí của bố tôi.

Kì lạ thật, trong tương lai tôi không hề thấy bố tôi việt nhật kí bao giờ. Không lẽ bố tôi đã ngừng trước đấy rồi sao?
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 61

"Cháu có thuê nhà ở đây à? Sao cô chưa trông thấy cháu bao giờ nhỉ?"

Tôi đang cầm túi rác đi vứt thì bắt gặp bà chủ nhà trọ đang quét tuyết. Câu hỏi của cô ấy khiến tôi lúng túng.

"À.. thì.. cháu là em gái của người thuê phòng trọ 203. Mới gần đây mới lên đây ở thôi ạ." Tôi nhanh chóng lấp liếm.

Cô ấy cho tay lên cằm vừa suy nghĩ vừa lầm bầm: "Phòng 203.."

"À. Là cậu thanh niên ấy chứ gì. Cậu ấy cũng ở đây được gần ba năm rồi còn gì nữa." Nét mặt cô ấy tươi hơn.

"Đúng rồi, đúng rồi ạ." Tôi cũng phải theo lao thôi.

Cô ấy lại gần tôi, để cái chổi tựa vào tường nhà: "Nhưng mà màu tóc của trắng kì lạ ha. Tại sao lại như vậy thế?"

Tôi đưa mắt lên nhìn mái tôi và lấy tay uốn tóc: "Cháu cũng không biết nữa, cháu sinh ra đã như vậy rồi. Chắc tại mẹ cháu tóc cũng trắng nên thành ra như vầy." Tôi cười.

"Vậy hai đứa lên thành phố để học hả?" Cô ấy vẫn tò mò.

"Với bố.. à không anh cháu thì dúng vậy. Nhưng cháu thì chỉ lên đây để thăm thôi ạ."

Làm sao tôi có thể nói được là hiện tại tôi đang thất học cơ chứ. Mà bây giờ có bảo tôi đi học tôi cũng chẳng muốn đi. Lười lắm.

Cô ấy gật gù, cầm cái chổi lên và tiếp tục quét tuyết. Tôi thấy vậy cũng cúi chào và cầm túi rác lên.

"À còn một việc nữa.." Cô ấy gọi tôi. "Bảo cậu thanh niên ấy trả tiền nhà đi nhé. Cậu ấy vẫn còn nợ tôi ba tháng tiền nhà đấy."

"Những ba tháng liền cơ á?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 62

Đầu giờ chiều, tôi đi làm thêm.

"Cháu chào mọi người ạ." Tôi mở cánh cửa hậu dành cho "nhân viên". Mọi người đã đến từ rất lâu hoặc có những người đã ở đây từ sáng. Chắc hẳn họ vừa ăn trưa ở cơ sở luôn.

"Chào cháu!" Các cô chú ở đấy trả lời.

Hầu hết nhân viên quét rác, dọn vệ sinh đều là người đứng tuổi. Thế nhưng họ ngay từ đầu vẫn tỏ ra gần gũi và chào đón một người rất trẻ như tôi. À nhưng trong số họ lại có một người khá trẻ, tôi đoán là chỉ hơn tôi có bốn năm tuổi gì đó thôi.

Chị theo như tôi cảm nhận là một người rất khó gần, lúc nào cũng lầm lì một mình. Đến chỉ để nhận việc rồi cứ thế đến chiều muộn mới gặp lại được chị. Đến lúc giao ban chấm công chị cũng chị chăm chăm vào cái điện thoại của chị, chẳng giao tiếp gì với ai cả.

Bởi vậy nên hôm nay, tôi sẽ tìm cách tiếp cận chị.

Tôi vào trong phòng thay đồ. Và thật may mắn, tôi đã bắt gặp chị đang thay vào bộ đồng phục trong phòng. Khi thấy tôi bước vào, mặc dù chị đang ở trong tình trạng chỉ còn nội y, chị chẳng nói gì, chỉ cúi đầu nhè nhẹ như thể chào tôi và nhận biết sự hiện diện của tôi.

"Dạ, em chào chị." Tôi cúi chào chị rồi đi đến tủ đựng đồ của tôi và để túi xách của tôi vào đó.

Chị ấy vỗ vào vai tôi: "Em có chun buộc tóc không?"

Oa, chị ấy bắt chuyện với tôi kìa. Cơ mà chị định ở trần chuồng như vậy đến khi nào nữa vậy?

"Dạ em có." Tôi lấy từ trong túi xách tôi ra một cái chun cao su và đặt tay chị ấy.

Chị ấy giơ hai tay lên dọc theo mái tóc dài đen tuyền của chị ấy và cột tóc lại. Tôi hoàn toàn bị mê hoặc bởi dáng người đồng hồ cát hoàn hảo của chị ấy.

"Sao thế?" Giọng của chị ấy không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào.

"A.. Dạ không.. Em chỉ nghĩ là.." Tôi lúng túng. "Người chị đẹp thật đấy thôi."

Nghe tôi nói vậy, chị ấy nhìn xuống thân thể trắng nõn chị có nội y của chị ấy, rồi lấy tay nâng ngực lên.

"À đúng rồi.." Chị ấy ngửng lên nhìn tôi, vẫn chất giọng đều đều. "Em yêu được bao lâu rồi?"

"Dạ?" Hình như tôi nghe nhầm cái gì đó thì phải.

"Với người yêu em ấy, hôm trước chị thấy em với anh ta trên đường."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 63

"Ơ dạ không phải đâu chị ơi." Tôi hoảng hốt. "Em chỉ là em gái thôi. Không có hẹn hò gì đâu."

Tôi đã bắt đầu quen với việc phải nói dối thế này rồi.

Chị ta chỉ im lặng quay về tủ của chị ấy và mặc đồng phục vào.

Tôi mặc xong quần áo rồi chuẩn bị rời đi làm việc. Cất hết đồ vào trong tủ rồi khóa lại.

"Chị học chung đại học với cậu ta thôi. Vì tò mò nên mới hỏi. Xin lỗi nếu chị hơi vô duyên." Chị ta vẫn đang cài cúc áo, nói chuyện với tôi trong khi vẫn nhìn mình trong gương.

"Dạ không sao đâu ạ." Tôi xua tay. "Thế em đi làm trước nhé."

* * *

Nhìn vào bảng phân công công việc, tôi biết khu phố mà tôi được giao nhiệm vụ. Và trong khoảng thời gian này công việc chính mà chúng tôi phải làm chính là dọn tuyết. Ngoài ra công việc phụ của tôi là chuyển rác từ thùng rác vào trong xe rác và đưa nó về cơ sở. Sau đó nó sẽ được cho lên xe chở rác đi đến khu tái chế, hoặc là đem đi đốt.

Một tuần đầu tôi còn có cô hoặc chú đi theo để giám sát và chỉ dẫn. Bây giờ khi đã quen với công việc thì chỉ khi khu phố dài và rộng quá thì mới có người làm chung với tôi. Điều đó cũng có nghĩa là hôm nay tôi sẽ làm một mình.

* * *

Những người dân ở đây này đã dọn sẵn tuyết dọn thành từng đống một trải dài khắp phố, như những ngọn núi nhỏ trước nhà của họ. Tôi khá lo lắng trước khi đi làm việc trong một ngày tuyết rơi lần đầu tiên như thế, nhưng giờ thì tôi cảm thấy công việc này có khi còn nhẹ nhàng hơn dọn rác bình thường.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 64

Tôi trở lại trụ sở sau khi hoàn thành xong phần việc của tôi. Lúc đó đã là chiều muộn và bầu trời mùa đông cũng đã rút cạn hết những phần ánh sáng cuối cùng. Tối và lạnh lẽo. Tôi muốn nhanh chóng trở về nhà.

"Mọi người vất vả rồi ạ!" Tôi chào các cô các chú rồi đi vào phòng thay đồ.

Mở cửa ra, tôi thấy chị đã ngồi sẵn ở đó, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại.

"Chị xong sớm hơn em nhỉ." Tôi mỉm cười bắt chuyện.

Chị ấy không trả lời. Có lẽ chị ấy không nghe thấy tôi nói gì. Kì lạ thật đấy. Tôi đi về phía tủ của tôi, lấy chìa và mở cánh cửa bằng kim loại ra. Trong túi xách của tôi có cái gì đó phát sáng.

À, đó là điện thoại của tôi. Nó rung lên bần bật vì có cuộc gọi đến.

Là bố nè. Tôi khoái chí nhìn tên bố trong danh bạ.

"Bố ạ. Ơ.. dạ vâng. Tại hôm nay nhiều việc quá nên con về muộn." Tôi nghe thấy tiếng thở dài ở bên kia đầu dây. "Bố không cần phải lo đâu, con về bây giờ đây.

Tôi cất máy lại vào trong túi và kéo nó ra khỏi tủ. Đột nhiên tôi có một cảm giác lạnh gáy. Từ từ quay lại, tôi bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của chị.

Chết rồi. Nãy giờ.. tôi gọi bố mà quên mất là chị vẫn còn đang ngồi đây. Giờ giải thích sao bây giờ.. A, chết mất thôi.

" Chị.. chị thấy đấy.. Chẳng qua là.. Trò chơi gia đình. Đúng rồi.. Anh em em thường hay chơi trờ chơi gia đình hồi nhỏ, em thấy nhớ nên gọi thôi. "Tôi cười gượng gạo trong lúc giải thích, nhìn vào mắt chị để xem chị phản ứng như thế nào.

Chị lại cúi xuống nhìn màn hình điện thoại. Ơ, vậy là chị ấy tin tôi hả.

" Nếu em không giải thích thì chị còn tưởng em nói chuyện với bố em cơ."Chị ấy nói nhỏ, nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy.

* * *

À ừ nhỉ.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 65

Tôi lại chọn hàng ghế cuối cùng của xe buýt để ngồi. Chống cằm lên thành cửa sổ và nhìn những ánh điện của con phố cứ lướt qua trước mắt. Mắt tôi vẫn còn lại những dư ảnh màu tím của ánh sáng từ một cửa tiệm hải sản.

Một ông cụ đi lên, một người thanh niên đứng lên nhường ghế cho ông cụ, rồi đi về băng ghế sau cùng nơi tôi đang ngồi.

Ể? Sao anh ta lại ngồi cạnh tôi. Năm ghế thì còn đến bốn chỗ trống cơ mà. Tôi đã chọn ngồi trong cùng rồi mà anh ta còn phải ngồi ép vào tôi. Ủa vậy là sao?

Không lẽ hắn là mấy tên côn đồ mà ti vi nói, hay lợi dụng các cô gái trẻ trên xe buýt? Thế thì nguy to rồi. Trong tình huống này tôi phải làm gì bây giờ..

"Chào em gái, còn nhớ anh là ai không?" Người thanh niên đó vui vẻ cất tiếng.

Hể. Tôi ngạc nhiên.

"Dạ.. không." Tôi nhìn mặt anh ta. "Em không nhớ là đã từng gặp anh ở đâu ạ."

Anh ta thất vọng: "Ôi trời ơi! Anh Alec nè! Hôm trước đưa anh của em về nhà trong tình trạng say khướt ấy."

Hừm. Đưa anh mình về? Bố mình ấy hả? Say khướt..

"A, em nhớ anh rồi." Tôi cảm thấy thư giãn hơn khi biết anh không phải kẻ xấu. "Em xin lỗi vì không nhận ra anh từ đầu."

"Trái tim anh tan nát vì em không nhớ anh. Em có biết không? Từ ngày anh gặp em, em đã luôn ở trong tâm trí anh.."

Tự nhiên tôi lại sởn da gà.

"Ơ dạ vâng.. em.. cảm ơn anh?" Tôi không biết phải phản ứng như thế nào nữa.

"Thằng đó số tốt thật. Có được một đứa em gái xinh quá trời quá đất. Vậy mà ngày nào cũng ủ rũ như kiểu cả thế giới chẳng có lấy một cái gì tốt đẹp."

Tôi nghe anh ta độc diễn một mình.

"Dạ cho em hỏi anh là.. như thế nào với anh của em thế ạ?"

"Sao thế? Bé thích anh rồi à?" Hắn mỉm cười dí mặt vào gần tôi.

Sao anh ta vô duyên thế nhỉ.

"Dạ không. Tuyệt đối không!" Tôi nói hẳn vào mặt anh ta.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 66

"Sao em có thể phũ vậy cơ chứ?" Anh ta vừa nói vừa chỉnh lại cà vạt như để sốc lại tinh thần. "Nhưng không sao, miễn là em đẹp thì anh bất chấp."

Anh ta khoanh tay vào và không trêu tôi nữa.

"Anh là bạn của anh em. Từ khi nào thì anh không nhớ, chỉ biết là đã từ rất lâu rồi."

Tôi lắng nghe anh ấy. Có vẻ như anh nghiêm túc rồi.

"Anh nói anh em hay ủ rũ, vậy anh có biết anh ấy bắt đầu như vậy từ khi nào không?" Tôi hỏi bằng một chất giọng thận trọng, giữ kẽ.

Anh ta mỉm cười: "Cái đó thì hẳn em phải là người biết rõ hơn anh chứ."

À ừ nhỉ. Mình nói mình là em gái anh ấy mà. Có nghĩa là những gì mình biết về khoảng thời gian trước đó phải rõ như lòng bàn tay. Nhưng thực ra mình chỉ biết những gì về bố sau khi mình sinh ra cũng như nghe người khác kể thôi.

"Thì.. anh biết đó. Anh ấy rời nhà lên thành phố cũng được khá lâu rồi.."

Anh ta nhìn tôi: "Không sao, cái đấy thì không trách em được." Anh ta nhìn ra phía cửa kính đối diện. "Từ khi mới gặp anh của em đã như vậy rồi. Cũng vì cái tính cách kì dị đó mà anh mới không thể để hắn một mình như vậy."

Tôi lén nhìn khuôn mặt điển trai của anh ta. Anh ấy nhìn thẳng theo chiều dọc của xe buýt, nhưng khi nhận thấy ánh mắt của tôi, anh ta lại cười.

"Nếu không thì anh đã chẳng bao giờ để ý đến hắn rồi."

Nói xong, anh ta đứng lên vừa khớp với lúc cánh cửa của xe buýt bật mở.

"Vậy nhé, chào cô công chúa nhỏ. Anh sẽ gặp lại em sau."

Xe buýt chuyến bánh rời khỏi bến đỗ.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 67

Con đường đi bộ từ bến xe buýt về nhà không dài, nhưng đối với không khí lạnh lẽo và tối tăm của mùa đông thế này thì cảm giác nó dài lê thê. Cứ cách khoảng bảy tám bước chân mới đến cái vòng tròn ánh sáng tiếp theo do chiếc đèn đường tạo ra.

Khoảng thời gian thế này thực sự mình chỉ muốn chùm chăn trên ghế sô pha và xem ti vi thôi. Tôi thở dài. Nhưng nếu không đi làm thì bố con tôi nguy to. Vẫn còn ba tháng tiền nhà nữa đấy, may cho bố bà chủ nhà trọ là một người tốt bụng không thì..

Chỉ cần băng qua hai ngã tư nữa là sẽ đến nhà trọ. Gió mỗi lúc một rét hơn. Tuyết cũng bắt đầu rơi lại từ lúc nào. Ngay khi về nhất định việc đầu tiên tôi sẽ làm là ngồi lên chiếc ghế sô pha đó và xả hơi.

Đột nhiên tôi thấy một bóng người cầm ô đang lại gần tôi. A, là bố kìa.

"Con chào bố." Tôi tươi cười chạy về chỗ bố. "Bố lẽ ra không cần phải đón con đâu mà."

Cuối cùng tôi cũng lại được nghe giọng nói của bố. Sau cả một ngày dài.

"Biết làm sao được. Cô về muộn như thế tôi ngồi không cũng sốt ruột."

Bố đưa cho tôi cái ô còn lại mà bố đang cầm ở trong tay. Tôi đưa tay ra định nhận lấy cái ô, nhưng tôi lại cầm vào cổ tay bố và kéo bố lại gần tôi.

"Bố con mình đi chung ô đi!" Nói rồi tôi ghì chặt tay bố bằng cả hai tay, áp người tôi vào để cảm nhận hơi ấm.

Mặc dù trời tối, nhưng tôi biết chắc chắn là bố đang xấu hổ, đỏ tím tái mặt. Nhưng, bố càng xấu hổ thì tôi lại càng muốn gần bố. Bởi những lúc như vậy trông bố rất đáng yêu.

"Cô dịch ra một chút được không? Cứ bấu víu tay thế nhỡ tôi ngã thì sao?"

"Lúc đó con sẽ đỡ bố."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 68

"Tôi đã chuẩn bị sẵn nước nóng rồi đấy. Cô mau vào ngâm mình đi."

Nó vừa về đến nhà đã quẳng cái túi xách linh ta linh tinh rồi ngồi cái bụp xuống ghế sô pha. Tôi có thể nghe thấy bao nhiêu không khí bên trong đó xì hết cả ra.

"Nhưng con mệt lắm bố ơi. Cho con nghỉ chút đã được không?" Nó tựa cổ vào thành ghế rồi ngửa cổ lên trần nhà, như một bà cụ non.

"Vào nhà tắm mà nghỉ. Cô mà ngấm lạnh ra đấy là ốm như chơi đấy." Tôi nhặt chiếc túi xách của nó lên và treo lên nắm đấm cửa phòng ngủ.

Nó tỏ thái độ, vùng vằng ngồi dậy rồi cởi áo khoác, nhưng rồi như nghĩ một cái gì đấy, nó lại nằm xuống.

"Sao cô bướng thế nhỉ?"

Tôi mở lồng bàn ra kiểm tra xem đồ ăn đã nguội chưa. Nhưng một cử động nhỏ của nó co chân từ dưới đất lên trên ghế đã thu hút ánh mắt của tôi. Tôi bị thu hút bởi cái gì á? Câu trả lời chính là quần tất. Và mặc dù nó đã khép chân lại và váy của nó cũng dài đến đùi, chiếc quần tất của nó thực sự.. thực sự.. thu hút tôi.

Tôi cố gắng không để ý đến nó nữa mà cố gắng chuyển sự chú ý của tôi sang đồ ăn. Không có gì nguội cả, tôi đóng lồng bàn lại..

Tôi đang tự lừa dối bản thân mình..

Thứ lỗi cho con, đấng toàn năng ở trên cao. Nhưng ánh mắt của con nó cứ không rời được ra khỏi chiếc đùi thon gọn và gợi cảm đó của nó. Thôi thì đã lỡ rồi, con xin tự cho phép mình được ngắm nốt.

Tôi vẫn nhìn, và không biết từ lúc nào con bé đã nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.

"Từ lúc đến đây con cũng biết rồi. Rằng một khi bố thích một cái gì đó thì cử chỉ của bố thật thà đến đáng sợ." Nó ngồi dậy và kéo váy nó xuống để che đùi nó. "Nhưng con không ngờ bố có nhiều sở thích bệnh hoạn đến vậy đấy."

Tôi giật mình trở lại thực tại: "Cô đừng có mà vu khống, tôi bệnh hoạn bao giờ."

Cố gắng giấu đi sự lúng túng, tôi đưa tay lên mũi và quay mặt đi.

"Tôi là đàn ông mà, đó là lẽ tự nhiên thôi. Hơn nữa, cô cũng có lỗi vì lúc nào cũng sinh hoạt vô lối, chẳng cảnh giác gì cả." Tôi cố gắng chuyển hướng sang nó.

"Tại sao con lại phải cảnh giác cơ chứ, bố là bố con cơ mà?"

"Nhưng tôi là đàn ông."

Nó bực mình đứng lên: "Nếu bố muốn nhìn thì.." Nó lại gần tôi nắm vào vạt váy chuẩn bị nâng nó lên. "Con sẽ cho bố nhìn thoải mái luôn."

Tôi phản xạ rất nhanh, ngay lập tức nắm lấy hai cổ tay của nó và đẩy nó vào nhà tắm.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 69

Nó mặc quần áo ngủ và bước ra khỏi nhà tắm với mái tóc vẫn ướt thườn thượt. Nhìn nó làm tôi liên tưởng đến mấy con ma nữ trong phim kinh dị. Thế nhưng có một điều khác biết rất lớn là những con ma đó với mái tóc màu đen rủ xuống che mặt, còn nó thì.. tóc lại trắng.

"Thiệt tình, nhưng lúc như vậy bố phải hướng ứng chứ." Nó đi về phía tủ gương.

"Hưởng ứng cái gì?" Tôi ngồi vắt tay lên thành ghế nhìn nó.

"Thì đó. Con đã đồng ý cho bố ngắm dung nhan kiều diễm của đùi con rồi mà." Nó lấy khăn lau đầu.

"Thôi tôi xin. Cô mau sấy đầu đi rồi còn ăn cơm." Tôi mở ti vi lên.

"Ế?" Nó giật mình nhìn tôi.

"Làm sao?"

"Nhà mình có máy sấy ạ?" Nó hỏi với giọng như kiểu mỉa mai tôi. "Con còn tưởng bố không có cơ."

"Và điều gì khiến cô nghĩ rằng tôi không có máy sấy?"

"Thì bố là con trai mà. Tóc ngắn thì con nghĩ tắm xong là khô luôn thôi."

Tôi cười khểnh: "Thế thì cô nhầm. Làm gì có tóc nào là tóc không cần phải sấy."

Tôi mở tủ quần áo của tôi ra, lôi ra chiếc máy sấy và đưa cho nó.

"Có một thứ như vậy mà bố cứ giữ khư khư trong tủ, lẽ ra bố phải lấy nó ra sớm hơn cơ chứ. Bao lâu nay con tốn đến gần nửa tiếng để làm khô tóc đấy bó có biết không?" Nó trách móc tôi.

Khi tôi quay trở lại ghế ngồi bàn ăn và xem ti vi, tôi vẫn còn nghe tiếng nó lầm bầm: "Thậm chí bố còn chẳng bao giờ sấy tóc nữa kìa."

*O o o o*

Âm thanh của tiếng máy sấy. Tôi không thể nghe được tiếng dự báo thời tiết của ti vi nữa.

*O o o o*

Âm thanh đó vẫn tiếp tục. Tôi vẫn không nghe được bản tin dự báo thời tiết.

*O o o o*

Hết bản tin thời tiết rồi.

"Cô còn định sấy đến bao giờ nữa đây?" Tôi đùng đùng đứng lên cao giọng để át đi tiếng máy sấy.

"Tại sao bố lại nổi giận?" Nó giật mình quay lại nhìn tôi trong lo sợ.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 70

"Thưa giáo sư, giáo sư nghĩ gì xã hội 5.0 mà Nhật Bản đang hướng tới?"

"Cá nhân tôi thấy việc kết hợp giữa thế giới ảo và thế giới thực là một sự kết hợp rất mới mẻ. Nhưng mọi thứ đều chỉ là lý thuyết, và ý tưởng đó cũng đã có mầm mồng từ rất lâu rồi. Cho đến khi mà Nhật Bản công bố rằng họ đang thực sự hướng tới xã hội ảo đó, tôi cho rằng không bao lâu nữa nhân loại sẽ đạt được bước tiến đột phá. Đó là một cơ thể bất tử dưới dạng dữ liệu, dưới dạng thông tin được lưu trữ trong một cơ sở dữ liệu khổng lồ. Miễn là thân xác trong hiện thực được bảo quản cẩn thận, ý thức của con người trong thế giới ảo đó sẽ trường tồn vĩnh viễn.."

Tôi vừa nhai cơm, vừa lắng nghe bản tin thời sự. Nó ngồi đối diện tôi, miệng nhai chóp chép và cũng đánh mặt sang phải để nhìn ti vi.

"Vậy còn cỗ máy thời gian? Giáo sư có nghĩ rằng không bao lâu nữa con người không những chinh phục được vũ trụ mà còn chinh phục được thời gian không?"

"Chinh phục thì có hơi cao xa. Tôi muốn dùng từ nắm bắt. Và việc nắm bắt được quy luật của vũ trụ và cách thám hiểm không gian chỉ là vấn đề sớm hay muộn. Thế nhưng đối với việc chinh phục thời gian thì tôi cam đoan với cô rằng con người không thể nào mà làm được. Ít nhất là trong vòng một hai thế kỷ nữa. Tuy tôi là một giáo sư, là một nhà khoa học, nhưng tôi vẫn biết những giới hạn của nó, rằng con người không được điều khiển, sử dụng thời gian với mục đích cá nhân. Hành động đó chính là hành động xúc phạm đến chúa."

Nó ngừng và cơm lại rồi nhìn tôi.

"Một hai thế kỉ nữa? Giáo sư ấy nhầm to rồi, ngay trong thế kỉ này đã có một cái rồi mà."

Tôi để bát xuống và thăng bằng đôi đữa trên miệng bát.

"Thực sự tôi vẫn không thể nào mà tin được tôi lại là người tạo ra cỗ máy thời gian đấy. Tôi cứ nghĩ là cô mượn của ai đó ấy chứ."

"Một thứ kinh khủng như vậy mà lại mượn?" Nó lại gắp miếng trứng lên.

Tôi nhìn nó. Trông nó có lẽ chỉ đơn giản là một cô gái bình thường.. với một má tóc trắng, nhưng trên vai nó tôi không thể nào mà biết nó đã gánh chịu những gì. Ý tôi là, tại sao nó lại phải quay lại đây một mình, còn tôi với vợ tôi trong tương lại thì sao?

"Tôi với cô ở với nhau cũng được một khoảng thời gian rồi, sao cô không giải thích cho tôi vấn đề xoay quanh việc cô trở về đây đi?" Thực sự tôi muốn tìm hiểu thêm.

Nó bỏ bát với đũa xuống và để tay chống cằm nhìn tôi, tay còn lại chỉ trỏ như kiểu trêu đùa:

"Ở với nhau? Ý bố là gì thế?" Mắt nó nhìn tôi ranh mãnh. "Không lẽ là.."

"Dùng lại ở đó đi." Tôi giơ tay lên ra hiệu cho nó ngừng lại. "Cô không thể đánh trống lảng hoài vậy đâu."

Nó không cười nữa, mà nghiêm túc trở lại. Con mắt của nó trở nên thư giãn hơn, đồng thời cũng như nó đang nhìn suốt qua cuộc đời dài đằng đẵng của nó. Mặc dù nó vẫn còn trẻ.

"Nếu bố đã muốn biết đến vậy. Thì có lẽ con bật mí cho bố một chút cũng được."

Tôi nuốt nước bọt. Hiếm khi thấy nó nghiêm túc như vậy, tôi cảm giác như mình vừa hỏi một thứ không nên hỏi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 71

"Ở trong tương lai mà con đang sinh sống cùng với bố mẹ, một loại bệnh đã xuất hiện và lấy đi sinh mạng của một phần ba dân số thế giới."

Một dịch bệnh ư? Tôi có thể cảm thấy điều mà nó nói là sự thật thông qua vẻ mặt nghiêm trọng đó của nó.

"Con được bố mẹ đưa về đây một là để bảo vệ con, hai là để tìm cách thay đổi nó."

Tôi lạnh gáy: "Cô nói thay đổi.. Ý cô là thay đổi quá khư để dịch bệnh trong tương lai không xảy ra ấy á?"

"Dạ vâng." Nó gật đầu.

"Cô nghiêm túc đấy à? Một dịch bệnh trên toàn cầu giết một phần ba dân số mà lại do một mình cô thay đổi nó?" Giọng tôi hơi run.

"Dạ vâng."

"Không thể nào.." Tôi lắc đầu.

Tại sao tôi lại để cho một việc như thế cho một mình con bé gánh vác được. Ý tôi là.. nhìn nó đi, đôi vai của nó không thể nào đảm nhận một việc to lớn như thế được.

"Bố có biết hiệu ứng cánh bướm không?"

"Có nghe qua." Tôi lúng túng, thực sự tôi cũng không nhớ rõ nội dung của nó.

"Cũng giống như một lần đập cánh của con bướm có thể tạo ra một cơn bão ở chỗ khác, một hành động dù nhỏ đến đâu cũng góp phần thay đổi quỹ đạo của tương lại."

Nó ho nhẹ một cái để giọng trong hơn, rồi lại tiếp tục:

"Trong tương lai bố đã tìm ra nguồn cơn của căn bệnh này.. Và con có nhiệm vụ phải quay lại để sửa nó."

"Bằng cách nào?"

"Con không biết?" Nó trả lời thẳng thắn như thể đó là câu trả lời tất nhiên.

"Vậy còn căn bệnh đó là căn bệnh như thế nào? Có thuốc chữa không?" Tôi cố gắng moi thêm thông tin.

"Bây giờ bố chỉ nên biết đến thế thôi." Nó xua tay, cầm bát cơm lên và lại gắp thức ăn.

Giờ thì trong đầu tôi còn rối hơn cả lúc trước khi hỏi. Cứ ngỡ nếu nó kể cho mình chuyện gì xảy ra thì tôi có thể dễ dàng thỏa mãn trí tò mò của tôi chứ, nào ngờ..
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 72

Sau khi rửa bát xong, tôi ra ghế sô pha ngồi với nó với cuốn giáo trình "Cấu trúc dữ liệu và giải thuật".

Nó chỉ ngồi đó xem ti vi và ôm gối ngủ.

Từ khi tôi hỏi nó xong về tương lai, tự nhiên tôi cảm thấy khó xử. Tôi thậm chí còn không thể bắt chuyện với nó bình thường được. Và cảm giác khó xử này có lẽ sẽ cản trở tôi tập trung vào việc học.

"Sắp tới giáng sinh rồi. Cô có muốn.. làm gì đó không?" Tôi gãi đầu nói, cố gắng làm cho nó tự nhiên nhất có thể.

"Tùy bố thôi." Mắt nó vẫn nhìn ti vi.

"Mọi năm Giáng Sinh tôi chỉ ở nhà và thư giãn thôi, không làm gì cả. Nên nếu cô nói tùy tôi thì.."

Nó đứng dậy, đi ra cửa và lấy từ trong túi xách của nó ra một tờ tạp chí rồi quay trở lại ghế. Dí sát vào mặt tôi một trang của tờ tạp chí đã được đánh dấu sẵn từ trước.

"Cái.. Cái gì đấy?" Do gần quá nên tôi không nhìn thấy gì cả.

"Công viên giải trí đó. Do bố vẫn chưa có mẹ để tận hưởng dịp Giáng Sinh này, nên lần này con cho phép bố dùng con để giải tỏa sự cô đơn của bố." Nó nói dõng dạc.

"Tức là cô muốn đi công viên giải trí ấy hả?" Ít nhất thì tôi đã đọc vị được nó. Có vẻ như nó rất muốn đi chơi ở đó.

"Không phải, con muốn cho bố cơ hội để bằng bạn phải lứa trong dịp Giáng Sinh thôi." Nó khoanh tay và quay mặt đi, làm bộ.

Tôi nhìn tờ tạp chí đó. Những dòng chữ quảng cáo, PR về công viên, những hình ảnh vui nhộn trong đó, bản đồ đường đi trong công viên.. Lâu rồi không đi chơi để thay đổi không khí..

"Được thôi. Công viên giải trí thôi chứ gì. Đi thì đi."

Tôi có thể nhìn thấy nét mặt nó rạng rỡ lên hẳn.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 73

Có thứ cần nghiên cứu nên tôi ra bàn ngồi học, để nó lại một mình ở ghế sô pha. Từ khi có điện thoại nó dùng ti vi ít hơn hẳn, nhưng tôi nghĩ đó cùng là một bước chuyển dịch bình thường thôi mà nhỉ. Nếu tôi mà có một chiếc điện thoại xịn thì có lẽ tôi cũng như vậy thôi.

Tôi miên man vào trong môn học của tôi. Những lúc tôi tập trung cao độ thì khó có gì có thể đánh lạc hướng được tôi.

* * *

Tôi không nhớ là tôi đã ngồi học được bao lâu nữa rồi. Nhìn lên đồng hồ trên tường.. Đã một tiếng rưỡi trôi qua rồi, nhanh thế.

Khi tôi nhìn ra ghế sô pha thì đã thấy nó nằm ngủ từ khi nào rồi. Cái con bé này. Sinh hoạt vô lối.

Tôi đem chăn từ giường của nó ra với ý định đắp cho nó, nhưng khi tôi ra đến nơi mới thấy nó ngủ mà hở cả một đống bụng ra. Làn da trắng nõn ở vòng bụng không mỡ của nó làm tôi xao động một chút. Không phải tôi đã cảnh báo nó là nó sinh hoạt thiếu cảnh giác lắm rồi không nhỉ?

Đưa tay và kéo áo xuống, nhưng hành động của tôi đã khiến nó trở mình và lơ mơ tỉnh dậy. Tôi ngay lập tức rụt tay lại nhanh hết mức có thể.

Mắt nó mở hờ hờ và nhìn tôi, sau đó là ngáp và vươn vai.

"Nếu cô muốn ngủ thì vào giường mà nằm đi chứ. À không phải, cô ngủ bây giờ thì đêm không ngủ được đâu." Tôi ném chăn vào mặt nó.

Bị ném chăn vào mặt, nó bất động một vài giây. Rồi nó nhanh chóng lấy tay và ôm lấy cái chăn rồi quay mặt vào lưng tựa của ghế.

"Ơ kìa, cô muốn thức trắng cả đêm hay sao mà con ngủ?" Tôi nhắc nhở nó.

* * *

"Này!"

* * *

Giả vờ không nge à.

Tôi giơ ngón tay với ý định cù vào eo nó.

"A.." Khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào eo nó. Nó giật mình đến ngã cả xuống dưới đất. "Bố chơi gì kì vậy?"

"Cho tôi xin lỗi, tôi cũng không ngờ được." Cú ngã của nó cũng làm tôi hoảng hốt.

"Từ nay về sau tuyệt đối! Bố không được chạm vào eo của con đâu đấy!" Nó quát tôi.

"Làm sao?" Tôi đỡ nó dậy.

"Nó nhạy cảm lắm."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 74

Nó vừa lấy quần áo từ trong máy giặt ra. Cả của tôi và của nó. Thấy vậy tôi cũng ra gấp cùng với nó.

"Con nghe bà chủ nhà nói bố còn nợ ba tháng tiền nhà đó." Nó nhắc tôi.

"Cô gặp bà ta rồi hả?" Tôi duỗi thẳng chiếc áo sơ mi của tôi ra để tìm cổ áo. "Ba tháng đấy là nó còn rút xuống rồi đấy. Chứ trước đó là nợ năm tháng cơ."

"Bà chủ nhà tốt nhỉ?" Nó trải cái áo hoodie của nó lên sàn nhà và gấp vuông vắn. "Nợ nhiều thế mà bà ấy không đuổi bố con mình đi."

Tôi để quần áo gấp xong sang một bên, thấy vậy nó cũng để quần áo của nó ngay bên cạnh.

"Làm gì có. Ngày tôi gặp bà ấy cũng bị đòi tiền nhà rồi đe dọa đuổi đi đó mà."

"Ngày nào cũng vậy?"

"Ừ, vậy nên tôi mới phải đóng mở cửa ra vào khẽ như vậy đấy." Tôi giũ cái quần bò của tôi ra.

Ngay khi tôi giũ ra, một chiếc quần lót màu trắng có họa tiết ren rơi ra từ bên trong. Tôi nhìn nó một hồi lâu, chưa biết nên nói gì.

Nó nhanh chóng giật lại chiếc quần lót đó từ dưới đất và giấu nó ra đằng sau lưng. Sau nó nhìn tôi với ánh mắt thăm dò.

"Tôi.. tôi chưa kịp nhìn thấy gì hết đâu." Tôi quay mặt đi chỗ khác lảng tránh. "Nhưng mà cô người lớn phết ha."

Nó phồng má trợn mắt nhìn tôi: "Bố đúng là đồ biến thái."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 75

"Bố đi đâu thế?" Nó vẫn đang ngồi xem Youtube trên điện thoại.

"Tôi đi dạo chút, ngồi học hoài làm tôi mệt quá." Tôi lấy đôi giầy trong gầm giường ra và lấy chìa khóa.

"Ơ, thế bố cho con đi với!" Nó nhanh nhảu ngồi dậy và lấy áo khoác mặc.

"Thôi ở nhà đi. Đi làm gì lạnh lắm." Tôi cũng mặc chiếc áo khoác vào.

"Không sao đâu." Nó chạy ra phía cửa với tôi.

".. Tùy cô thôi."

Tôi mở cửa ra vào và chờ cho nó ra khỏi nhà rồi đóng nó lại. Cánh cửa đó như một bức tường ngăn cách hai thế giới vậy. Tôi rùng mình với sự thay đổi nhiệt độ đột ngột như vậy.

"Hơ hơ.. Lạnh quá bố ơi." Nó khoanh tay vào run cầm cập. "Sao tuyết cứ rơi suốt vậy?"

"Dự báo thời tiết bảo hết đêm nay cơ." Tôi đút chìa khóa vào trong túi và cùng nó xuống cầu thang.

Như một thói quen từ lâu, tôi thường xuyên kiểm tra xem bà chủ nhà có đang ở dưới không, nhưng trời lạnh thế này thì ai lại ra ngoài hành xác nhau làm gì. Tôi nhìn khắp hành lang không một bóng người. Khu nhà trọ này cũng có rất nhiều những người khác là hàng xóm của tôi. Nhưng thực sự tôi rất ít khi gặp họ.

Có một cô hàng xóm thường xuyên nấu thừa đồ ăn thì mang sang cho tôi, và có lẽ đó là người duy nhất mà tôi nói chuyện ở đây.

"Nè, nè, bố con mình đi đâu bây giờ?" Nó vỗ vào vai tôi.

"Đi lanh quanh thôi." Tôi kéo cao cổ áo lên và chùm mũ vào. "Nếu cô mà lạnh thì phải bảo tôi đưa về luôn đấy."

"Dạ vâng."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 76

Con đường hằn vết lốp xe, lún xuống một đoạn và dẹp hết tuyết sang hai bên. Tuyết rơi chậm và đôi khi di chuyển theo quỹ đạo xoắn ốc của gió. Mây di chuyển nhanh và tối om.

Tôi cảm tưởng nếu như tôi cố gắng cắm mặt vào bài học lâu hơn nữa thì tôi sẽ lên cơn mất, nhưng ra ngoài đường thế này lại lạnh quá chừng.

"Con biết mình đã ăn tối rồi?" Nó đi bên cạnh tôi. "Nhưng bố có muốn đi ăn gì nữa không?"

"Ăn gì nữa không ấy hả?" Tôi nghĩ ngợi một lúc. "Thôi, để khi khác đi, giờ tôi không có hứng ăn uống cho lắm."

"Ủa, sao vậy?" Nó rướn lên để nhìn nét mặt của tôi.

"Ăn no rồi buồn ngủ, học không vào được." Tôi trả lời tỉnh bơ.

Sau khi nghe câu trả lời của tôi, nó lại im lặng.

Tôi đã đi ra khỏi khu dân cư và tiến dần khu đô thị. Xe cộ cũng bắt đầu đông hơn và người đi bộ cũng nhiều hơn. Ánh sáng tới từ vô số các cửa hàng đồ gia dụng và chợ đêm. Những người phát tờ rơi và khăn giấy để quảng cáo các cửa tiệm cũng tranh thủ lúc này để làm ăn trong những bộ đồ cosplay.

Và tất nhiên tôi sẽ né họ ra.

Nó cũng chẳng nói gì, cứ lặng lẽ đi theo tôi. Mặc dù tôi vẫn không thể quen với sự im lặng đó của nó, nhưng mục đích của tôi vẫn phải là thư giãn. Nên có lẽ lúc này tôi nên bỏ qua ý nghĩ nói chuyện với nó ra khỏi đầu.

* * *

Tôi quay lại nhìn nó. Thấy tôi dừng lại nó cũng giật mình và đứng lại nhìn tôi.

"Cô thấy lạnh chưa?" Tôi nhìn má và mũi nó đỏ hết cả lên.

Nó lắc đầu.

"Cô nói dối hả?"

Nó vẫn lắc đầu.

* * *

"Cô không muốn ở một mình hả?"

Nó không hề có biểu cảm gì hết. Nhưng tôi biết nó nghĩ gì. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại biết nữa.

Tôi lại gần nó và đưa tay lên, chạm vào đầu nó. Xoa đầu nó.

"Tôi không thể lúc nào cũng ở bên cô được. Cô nên tập làm quen với nó đi."

Nó cúi đầu xuống cho tôi xoa, cộng thêm tóc mái của nó khiến tôi không nhìn thấy nét mặt của nó.

"Ít nhất thì khoảng thời gian bây giờ tôi vẫn có thể chăm sóc được nên cô không cần phải lo lắng đâu."

Nó xà vào lòng tôi, ôm tôi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 77

Tôi cảm thấy mình đã thư giãn đủ. Chúng tôi đang trên đường về nhà.

Bây giờ thì tôi còn cảm thấy khó nói chuyện hơn bao giờ hết. Cổ họng tôi như có cái gì đó chặn lại khiến tôi không thể phát nên lời.

Cái hành động lúc nãy của nó.. Trời ơi.. Cứ nghĩ về nó là tôi lại sởn hết cả da gà lên. Đồng ý là ấm thật nhưng ôm thì có hơi..

Nó cũng đi xa tôi ra, có lẽ cũng vì ngượng. Cái con này! Đang yên đang lành tự nhiên làm vậy, giờ thì chẳng biết bắt chuyện kiểu gì luôn.

* * *

Sắp về đến nhà rồi. Yup, chúng tôi vẫn chưa nói một câu nào cả.. Khó xử quá trời ơi. Tôi vừa nghĩ xem tôi sẽ nói với con bé chuyện gì, đồng thời vừa nhớ lại sự mềm mại và ấm áp từ người nó.

Đầu óc tôi nổ tung mất. Xem kìa, về đến cửa rồi mà tôi vẫn chưa thể nói chuyện gì với nó cả.

"Cậu thanh niên!" Tôi nghe tiếng gọi của bà chủ nhà. "Cậu xuống đây tôi bảo."

Chết rồi.

Tôi cố làm ra vẻ tự nhiên hết sức có thể: "Dạ cháu chào cô, cô ăn cơm chưa ạ?"

Bà ấy cầm cái chổi quét tuyết khua một vòng rồi dựa nó vào tường làm tôi giật mình, tưởng bà ấy muốn phang tôi rồi ấy chứ..

"Cơm tối cái đầu anh ấy. Anh có định trả tiền nhà hay không? Có muốn tôi đuổi anh em nhà máy ra đường không?"

"Cô.. cô cho cháu thêm một ít thời gian nữa. Sắp hết tháng rồi, có lương phát cháu trả luôn." Tôi khẩn khoản xin bà ấy.

"Lần nào anh cũng nói thể.. Xong rồi cứ biệt tăm biệt tích không à." Bà ấy gằn giọng.

"Làm gì có ạ, cháu vẫn đến trả tiền đấy thôi." Tôi gãi đầu. "Ủa? Cô vừa nói anh em ấy ạ?"

Cô ấy im lặng nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.

"Thế đấy không phải em gái à." Bà ấy cầm cái chổi lên.

"Em gái gì chứ.. Ái." Tôi cảm thấy mình bị cấu một cái đau điếng ở eo, quay lại thì thấy con bé để một ngón tay ở môi và ra hiệu cho tôi không được nói gì hết.

"À.. à dạ vâng.." Tôi lùi lại. "Thế thôi, cháu về nhé, còn một đống bài tập.."

"Anh cứ liệu hồn đấy."

Tôi đi vào trong nhà và ngồi vào bàn học. Thở dài. Ít nhất thì tôi cũng đã thư giãn rồi, có lẽ học bài sẽ trở nên dễ dàng hơn một chút..

* * *

Ủa sao tôi cảm thấy còn khó chịu hơn cả trước nữa nhỉ.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 78

"Bố!"

"Hửm?" Tôi đang ngồi đọc báo. Nó đứng đằng sau vỗ vào vai trước khi gọi tôi.

"Bố biết gấp máy bay không?"

"Cũng biết chút chút." Tôi gấp tờ báo quay lại nhìn nó, thấy nó đang cầm trong tay tờ báo của mấy hôm trước.

"Thế bố dạy con đi." Nó xuống bên cạnh tôi rồi xé tờ báo ra làm đôi.

"A.. Cô.." Tôi định cản nó.

"Ơ.. không được xé hả bố." Nó xé được quá nửa rồi.

Tôi thở dài.

"Đành rằng là báo của quá khứ nhưng sẽ có ngày cần đến nó đấy."

Nó vẫn giữ nguyên trạng thái xé quá nửa, tay run run không biết phải làm gì.

"Thôi cô đã xé rồi thì xé nốt đi." Tôi ngao ngán.

"Dạ vâng." Nó cười và thẳng tay cái xoẹt. Tôi nhận lấy một nửa từ nó.

"Dám cá cô lại xem cái chương trình trẻ em ngày hôm qua chứ gì." Tôi trải tờ báo lên trên mặt bàn.

"Dạ.. đúng rồi đấy ạ. Hì hì." Nó ngượng ngùng thú nhận.

"Vậy thì bắt chước tôi đây nè."

Tôi cẩn thận gấp trước những mép cần thiết, rồi lại mở ra phẳng trên mặt bàn. Kế đến tôi bắt đầu gấp những nét thành hình và miết rất chặt. Nó cũng lúng túng làm theo, nếu nó không bắt kịp tôi vẫn dừng lại để chờ nó.

Trong đầu tôi thoáng nhớ lại thời tiểu học cùng lũ bạn chơi phi máy bay giấy từ trên ngọn đồi.

"Xong rồi!" Nó thốt lên trong sung sướng. "Nhìn đẹp quá!"

"Cô nhìn máy bay của tôi đây này." Tôi chê nó. "Chứ nhìn của cô trông méo mó, xấu ơi là xấu."

"Kệ nó chứ. Bay được là được."

Thế rồi nó đứng lên rời khỏi ghế và nhảy lên trên giường. Kế đến nó đặt máy bay lên trên tay và chỉnh nó sao cho song song với sàn nhà. Cuối cùng là động tác phóng.

Chiếc máy bay rời khỏi tay nó và đi khắp chiều dài căn nhà, đâm vào tường rồi rơi xuống.

"Bố phi cái của bố lại đây." Nó gọi tôi.

Tôi giơ tay lên nhắm như ném phi tiêu, cố gắng chỉnh hướng về phía nó. Nhưng chiếc máy bay lại rẽ ngoặt đi và va vào chiếc cửa sổ đã đóng. Nó đã chuẩn bị đỡ từ trước, nhưng với quỹ đạo đó thì nó chỉ đứng sững ra đó.

Tôi nhìn nó.

"Bố!"

"Hả.. Làm sao nữa?"

"Bố dạy con gấp hạc đi!"

"Đã chán máy bay rồi à?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 79

"Bố!"

"Hửm?" Tôi đang ngồi đọc cuốn sách về John Titor hôm trước tôi mượn từ thư viện.

"Ngày mai đi chơi giáng sinh rồi, bố muốn con mặc bộ nào?" Nó cầm trong tay hai bộ quần áo được treo vào mắc.

"Bộ nào chả được." Tôi trả lời qua loa rồi lại tập trung đọc sách. "Ủa mà cô mua mấy bộ quần áo đó lúc nào vậy?"

"Bí mật." Nói rồi nó lại nhìn nó trong gương rồi ướm thử những bộ quần áo vào người nó cùng lúc ngâm nga một bài hát nào đó.

"Mặc gì bây giờ ta?"

Nghe nó lẩm bẩm làm tôi không thể tập trung được.

"Mặc cho nó ấm vào, đẹp điếc cái gì." Tôi làm giọng nghiêm khắc.

"Thế theo bố ấm là như thế nào?" Nó treo mắc lên thành tủ rồi lại gần tôi hỏi.

"Còn thế nào nữa." Tôi đóng cuốn sách lại bằng một tay. "Kín cổ, dài tay, không hở chân."

Nghe tôi nói xong, nó đứng ra trước mặt tôi và dí sát mặt nó vào nhìn tôi.

"Cô.. cô làm cái gì vậy?" Ánh mắt soi mói như điều tra của nó làm tôi khó chịu.

Nó đứng thẳng dậy, xoa cằm giả bộ nghĩ ngợi. Sau đó nó chỉ tay thẳng vào mặt tôi.

"Tức là bố muốn con mặc quần tất chứ gì?"

"Hả?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back