Bạn được hacmieudainhan mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 40

Tôi ôm đầu trong lo lắng. Đầu óc tôi rối tung. Tất cả là tại thằng Alec. Thôi từ nay tôi chừa, không bao giờ đi nhậu nữa.

"Cô.. cô cứ bình tĩnh.. Đừng báo cảnh sát.. Tôi hứa tôi sẽ chịu trách nhiệm. Cùng lắm thì hai ba năm nữa.." Tôi đang hết sức rối bời.

Nó mỉm cười tinh ranh:

"Thật á? Bố sẽ chịu trách nhiệm hả?" Nói rồi nó nhảy vào lòng tôi vào vắt hai tay qua cổ tôi. "Vậy thì, từ nay con sẽ là của bố đấy!"

"Chờ đã cô làm cái gì đấy?" Nói rồi tôi đẩy nó ra khỏi giường. "Tôi vẫn chưa xác định được, cô đợi tí để tôi trấn an tinh thần đã.

Nó lại bò vào giường tôi:

" Chỉ còn cách đó thôi bố. Sau những gì bố đã làm với con đêm qua, liệu bố có thể trốn tránh được không? "Nụ cười của nó khiến tôi càng mặc cảm vì những gì tôi làm.

" Hơn nữa nếu mẹ mà biết là mẹ sẽ giận đấy. "

" Cô thôi đi. Làm ơn im lặng để cho tôi còn nghĩ.. "Tôi lúng túng." Giờ thì còn tiền sinh hoạt, tiền đóng phòng trọ, tiền.. tiền.. trời ơi. "

Nó phá lên cười.

" Cô cười cái gì. Bộ trông tôi đau khổ làm cô vui lắm hả? "

Nó tiến lại gần vỗ vai tôi, vẫn chưa dừng được cười.

" Thực sự hôm qua bố chưa làm gì con cả đâu. Bố đừng có lo. Cho con xin lỗi bố. "

Nói rồi nó đi ra cửa sổ.

" Thật tình. Tại bố trông nghiêm túc quá đó, nên còn chỉ càng muốn trêu bố thôi. "

Ra là vậy hả. Nhẹ nhõm thật. Chậc, cái con bé này đúng là..

" Ơ thế bố không định chuẩn bị đi à? "Nó nhìn tôi làm bộ khó hiểu.

" Chuẩn bị.. chuẩn bị gì? "

" Thì đi học ấy. Gần mười giờ rồi.. "Nó làm mặt tỉnh bơ.

" Hả? Muộn quá rồi, sao cô không gọi tôi dậy sớm hơn hả? "

Nó quay mặt đi chỗ khác im lặng một lúc rồi nhìn tôi.

" Thì tại.. trông bố ngủ ngon con không nỡ gọi dậy."

Lại cái nụ cười đó. Mỗi khi nhìn thấy nó là tôi biết tôi rắc rối to rồi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 41

*Buổi tối*

Tôi với nó ngồi trên chiếc ghế sô pha xem ti vi.

Nó ngồi cầm tờ báo mà tôi nhận từ chủ nhà trọ sáng nay. Cứ xoay tới xoay lui như thể nhìn không rõ cái gì trong đó vậy.

"Cô sao đấy?"

"À.. con đang xem cái váy này.." Nó nói rồi giơ ra trước mặt tôi. "Cái này này bố."

"Ơ.. chắn màn hình. Từ từ đã.." Tôi né tờ báo ra, cố gắng xem nốt kỹ thuật đập trứng của đầu bếp trên ti vi.

Người ta đập trứng mà không để vỡ lòng đỏ. Chỉ kỹ thuật thôi thì chưa đủ, còn phải để ý đến chất lượng của trứng nữa. Vì theo như tôi để ý thì trứng để tủ lạnh lâu đập rất dễ vỡ lòng đỏ.

"Xong chưa bố?" Nó hớn hở.

"Cái gì?" Tôi ra hiệu cho nó giơ tờ báo ra bằng mắt của tôi.

"Cái váy này bố.. liệu con mặc có hợp không nhỉ?" Nó đưa tay lên căm làm vẻ suy tư.

"Váy nào.. Cái này á?" Tôi nhìn theo ngón tay nó chỉ. "Tôi cũng chẳng biết. Chắc phải nhìn thấy thì mới đánh giá được."

"Vậy hả?" Nói rồi nó bẵng đi, im lặng một hồi lâu.

Tôi lại tập trung vào đầu bếp trên ti vi. Nhưng tôi không tài nào để ý được những gì anh ta nói nữa. Đầu óc tôi đã bị phân tâm hoàn toàn chiếc váy đó. Ý tôi là, có lẽ nó sẽ khá hợp.

"Bố ơi, thế còn cái này thì sao?"

"Gì nữa?"

"Cái này.." Nó chỉ.

"Cái.. cái này là váy cưới mà. Cô đưa tôi xem để làm gì?" Tôi ngượng đỏ mặt khi tưởng tượng nó trong bộ váy đấy.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 42

"À nhắc mới nhớ.." Đang nghĩ một cái gì đó, tôi mới để ý. "Cô có cái gì để tôi có thể liên lạc không? Như một cái điện thoại chẳng hạn?

Nó đang gấp đống quần áo đã phơi khô.

" Sao tự nhiên bố lại hỏi? "Giọng nó vui vẻ mỗi khi tôi bắt đầu câu chuyện trước.

" Thì nếu khi nào tôi có việc gì đó mà cô lại không có ở nhà thì nó sẽ rất bất tiện chứ sao. "

Tôi ra gấp quần áo cùng với nó.

" Nếu vậy thì con có bộ đàm đấy. "Nó cười giơ tay hình chữ"... "

" Hai cái luôn. "

" Cô điên à? "Tôi lườm nó." Đi đâu cũng phải vác theo nó.. Nói chung là ngoài nó ra không có cái gì khác hả? "

" Không ạ.. "Nó xuống giọng.

Tôi thở dài. Tôi nhìn lên một khoảng không bất định trên trần nhà.

" Chắc tôi phải mua điện thoại cho cô thôi. "Tôi lầm bầm ở trong miệng.

" Thật ấy ạ? "Nó sáng mắt lên." Con chưa bao giờ có một cái điện thoại riêng bao giờ. "

" Đấy là tôi mới nghĩ thế thôi. Tôi chưa quyết định mà.. "Tôi cố gắng trấn an cơn tăng động của nó, nhưng nó có vẻ như không quan tâm tôi nói gì.

Nó đặt tay lên vai tôi:" Bố mua cho con điện thoại nào cũng được bố nhé. Cứ rẻ tiền hết mức có thể ấy. "

Vậy hóa ra nó cũng hiểu được cái điều đang làm tôi phân vân đấy hả. Đúng là hiện giờ chỉ có thiếu tiền mới ngăn được tôi mua điện thoại cho nó thôi.

" Giống bố được thì càng tốt."Nó chỉ vào cái điện thoại nắp gập của tôi.

Thế thì có hơi rẻ quá..
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 43

"Bố!"

"Cái gì?" Tôi đang ngồi học.

"Sao bố không đi cắt tóc đi?" Nó chỉ ngồi ở giường nhìn ra ngoài cửa sổ, không làm một cái gì đó cụ thể cả.

"Chưa đến lúc." Tôi trả lời ngắn gọn.

"Thế lúc nào ạ?" Nó kéo dài giọng ra.

"Giờ vẫn đang lạnh mà."

Nó xuống giường và bước lại gần tôi và lấy tay lên vuốt mái tóc hơi xoăn và đen tuyền của tôi.

Tôi mặc kệ nó và tiếp tục ngồi học. Cứ đôi lúc lại có cảm giác đầu bị kéo về một phía. Nó vẫn cứ vuốt vuốt.

"Vẫn chưa xong nữa hả?" Tôi quay ghế lại.

"Có ảnh hưởng gì đến bố đâu." Nó cười.

"Có đó. Cô đi chỗ khác chơi đi, tôi còn phải học." Nói rồi tôi lại quay lại và cầm chiếc bút nhớ lên chống cằm.

Một lúc sau, nó lại chuẩn bị đưa tay vuốt. Nhưng tôi đã cảm nhận được nó sắp chạm vào và lại quay lại.

"Tôi đã bảo là thôi mà." Tôi cao giọng.

"A.. Bố giận rồi hả?" Nó giữ khoảng cách. "Con chỉ muốn biết tại sao mẹ lại thích vuốt tóc bố thể thôi mà."

"Hả?"

"Thì mẹ toàn làm thế suốt, mỗi khi ở gần bố." Nó nói rồi đi lên giường ôm gối ngủ.

Gì chứ. Mái tóc này của mình thì có gì hay cơ chứ.

Mà.. có lẽ, kể cả khi hết lạnh tôi cũng không cắt tóc mất.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 44

Nỗ lực thức dậy vào buổi sáng thực sự là khó khăn. Đặc biệt là vào trời lạnh khi nhiệt độ nó giữ cho tròng mắt không tài nào mở ra nổi. Nhưng tôi nằm ở ghế sô pha, dù muốn hay không thì tôi cũng không thể nằm lâu hơn được.

Dẫu vậy, cảm giác lơ mơ âm u của mùa đông vẫn giữ cho một người ở trạng thái nửa tỉnh nửa mơ kể cả khi người đó đã ra khỏi giường. Và tôi cũng vậy.

Tôi đi vào nhà tắm. Tôi thấy nó cũng đang ở trong đấy.

"Con chào bố." Giọng nó cũng bơ phờ.

"Ừm.." Nói rồi tôi vớ lấy cốc nước và bàn chải đánh răng.

Kế đến tôi lấy kem đánh răng, nhưng cùng một lúc tay con bé cũng đang với về phía đó.

"Cô trước đi."

"Dạ vâng."

Cả hai chúng tôi trông thật thiếu sức sống.

"Bố nè!" Nó chờ tôi chĩa bàn chải của tôi ra để nó bóp kem.

Tiếng bàn chải đánh răng. Xoẹt xoẹt. Tôi nhìn tôi trong gương với bộ mặt bơ phờ và tóc tai rũ rượi. Cái gương này từ lâu tôi đã không lau chùi nên nó hơi mờ.

Xoẹt xoẹt.. Tôi nhìn nó thông qua chiếc gương. Nó vừa nhắm mắt vừa đánh răng bên cạnh tôi. Một thói quen khá phổ biến. Tôi hồi bé cũng toàn vừa đánh răng vừa nhắm mắt.

Xoẹt xoẹt.. Phụt.. Tôi nhổ kem ra và súc miệng.

* * *

Xoẹt xoẹt.. Nó vẫn đang đánh răng. Nãy giờ tôi để ý nó vẫn đánh đi đánh lại cái góc đó. Kem đánh răng chảy đầy ra cằm.

"Ờ.. này.. tỉnh chưa đấy?" Không thấy nó trả lời. "Này.. Dalvi ơi.. có đó không?"

* * *

Nó ngủ rồi. Bá đạo thật. Nó vẫn đang đánh răng kìa. Nhưng đồng thời nó vẫn ngủ.

Tôi đưa tay chầm chậm, ngón tay hướng thẳng đến cái má trắng nõn của nó. Sắp đến rồi, một chút nữa thôi.. Chạm.. Mềm nhỉ.. Mềm phết.. Tôi chọc thêm mấy cái nữa. Một cảm giác thoải mái, ai mà ngờ được chạm vào má nó lại làm tôi vui đến vậy.

"Ố àm ái gì ấy?" (Bố làm cái gì đấy) "

" A.. không có gì. Chào buổi sáng."Tôi giụt tay lại nhanh và dấu đằng sau lưng.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 45

"Hôm nay tôi không có tiết học nào cả. Để tôi đưa cô đi mua điện thoại. Nếu cô muốn tôi có thể đưa cô đi làm luôn."

Tôi vừa nhận tờ báo từ chủ nhà trọ, ngồi trước bàn ăn và xem ti vi.

Nó đem một chiếc khay với hai tách trà nóng ra và để lên bàn.

"Hôm nay luôn ạ? Không phải sắp cuối tháng rồi sao?" Nó ngồi xuống đối diện tôi.

"Không sao. Tôi luôn để dành một khoản riêng cho tiền nhà."

"Vậy thì được." Nó mỉm cười tươi rói.

Tôi nhâm nhi tách trà và lắng nghe bản tin thời sự sáng. Khác với ngày thường tôi phải ra khỏi nhà sớm để bắt chuyến tàu điện đi học, những ngày như thế này luôn đem lại cho tôi cảm giác thư thái.

Nó nhìn tôi rồi cũng cầm tách trà lên bằng hai tay và nhấp miệng từng chút một. Tôi nhìn nó. Cũng đã được một tuần kể từ khi nó đến đây rồi. Nhưng với tôi nó vẫn là một ẩn số rất lớn.

Từ ngày nó đến đây.. tôi có thể cảm thấy mình thay đổi. Như một người họa sĩ làm việc trực tổng đài, hàng ngày trả lời hàng trăm cuộc điện thoại mệt rã rời, nhưng người họa sĩ này không thấy khó chịu, vì anh ta biết khi tối về đến nhà là anh ta sẽ được vẽ. Tôi cũng vậy, từ ngày đó, cuộc đời tôi mỗi ngày đều đầy rẫy những sự tò mò với con bé này.

Người ta gọi cảm giác này là gì ta?

"Từ sáng đến giờ.. bố cư xử như một thằng biến thái vậy." Nó khoanh tay trên bàn lườm tôi. "Cứ nhìn con suốt thôi."

Tôi trở lại thực tại sau câu nói đấy của nó.

"Mặc dù con là con bố, nhưng điều đó không có nghĩa là bố muốn làm gì con cũng được đâu nhé."

"Làm gì là làm gì?" Tôi đánh trống lảng. "Với cả cô ở trước mặt tôi thì tôi nhìn cô chứ sao?"

Nó im lặng, rồi nó đứng lên kê ghế của nó sang bên cạnh tôi. Ngồi xuống. Tựa vào vai tôi.

"Chỉ có con mới được làm trò biến thái với bố thôi." Giọng nó lí nhí vì xấu hổ.

"Nặng đó." Mặc dù tôi nói vậy, nhưng giọng của tôi không hề khó chịu một chút nào.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 46

"Cô mặc vậy không sợ lạnh hả?"

Không hiểu sao nó rất thích mặc váy và quần tất. Bên trên nó có thể mặc rất ấm, nhưng bên dưới lúc nào cũng vậy.

"Con tưởng bố thích thế." Nó cười rồi ra khỏi nhà.

Tôi khóa cửa rồi đút chìa khóa vào trong túi.

"Vậy chúng ta đi thôi nhỉ."

*Một lúc sau*

Chúng tôi đang đứng chờ đèn đỏ. Cùng với chúng tôi cũng có vô số người chờ qua đường. Người thì nhìn điện thoại. Người thì đọc sách. Người thì nói chuyện cười đùa. Cũng có những người chỉ nhần bất thần vào con số hiển thị đèn bao giờ chuyển xanh.

Tôi ngày trước cũng vậy. Khi chờ đèn đỏ tôi thường nhìn vạch kẻ đường. Mỗi lần nhìn vạch kẻ đường tôi thường liên tưởng đến những thứ khác nhau.

Thế nhưng hôm nay thì khác..

Tôi nhìn con bé. Nó đang hà hơi tay rồi xoa chúng vào nhau. Những làn khói từ hơi thở của nó bay rồi tan biến vào trong không gian.

"Tôi đã nói là lạnh mà.. Mũi cô đỏ hết cả lên kìa.." Giọng tôi cũng khá nhỏ vì trời lạnh.

Cũng sắp đến khoảng thời gian đó rồi. Tuyết sẽ rơi.

"Cũng lạnh lắm.." Nó lấy tay che mũi tôi. "Bố.. có muốn.. nắm tay không?"

Ban đầu tôi nghĩ lại là một trò đùa khác của nó. Nhưng khi tôi nhìn mặt nó chuẩn bị buông câu nói lạnh lùng mà tôi vẫn thường nói, tôi lại thấy nó không có vẻ gì là đùa cợt cả.

Tôi quay đi chỗ khác. Tay tôi chìa ra phía nó. Nó nắm tay tôi. Tay nó âm ấm.

"Đèn xanh rồi kìa bố."

Chúng tôi qua đường cùng với dòng người tấp nập.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 47

*Cửa hàng điện thoại*

"Cô cứ đi một vòng xem đi." Tôi nói rồi bắt đầu đi chọn.

Những chiếc điện thoại này quá xa xỉ, nhưng không phải là tôi không có tiền mua nó. Chỉ là nếu mua xong thì số dư chẳng có bao nhiêu, trong khi vẫn còn bao nhiêu thứ phải lo.

Vẫn có những chiếc điện thoại nắp gập được bầy bán trong cửa hàng, nhưng chúng gần như không hề thu hút sự chú ý của tôi. Những chiếc điện thoại cảm ứng với màu sắc và kiểu dáng khác nhau mới đáng mua.

Mua một cái điện thoại rẻ cho nó rồi bạn bè con bé nó cười thì sao?

* * *

Con bé.. nó không hề có bạn bè nhỉ. Nó không đi học. Chỉ đi làm rồi lại về nhà.. Liệu nó có kiếm được bạn không nhỉ?

"Bố, bố! Xem cái này nè." Nói rồi nó kéo tôi đến góc trong của cửa hàng.

Nhìn theo hướng tay nó chỉ, chiếc điện thoại đó..

"Cô thích nó hả? Cô có thể mua cái khác cũng được mà. Không cần phải rẻ thế đâu.." Một chiếc Iphone 3.

"Không sao." Nó bám lấy gấu áo tôi. "Con thích màu sắc của nó, không phải vì rẻ dâu."

Tôi cầm lấy chiếc điện thoại và ngắm nghía. Vỏ cường lực của nó có màu xanh ra trời, còn bản thân cái máy có một màu đen đơn giản.

"Vậy cô chọn cái này chứ gì?" Tôi giơ cái này về phía nó.

"Dạ vâng." Nó cười.

"Chắc chứ?"

"Chắc."

Tôi đưa chiếc điện thoại cho nó. Chúng tôi đi ra thanh toán.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 48

"Vậy ra đây là chỗ cô làm việc đây đó hả?"

Tôi vừa đi cùng với nó đến "công ty môi trường" của nó.

"Dạ vâng. Trông nó hoành tráng không ạ?"

Nó không như tôi tưởng tượng khi tôi nghe từ "công ty môi trường" từ nó. Đây là một căn hộ nhỏ như một chi nhánh tí hon của công ty. Nằm trong góc khuất của một khu phố. Chỉ có một tầng duy nhất mặc dù cũng khá rộng.

"Bây giờ đang mùa đông, tuyết cũng sắp rơi rồi.. Không lẽ ngoài việc dọn rác ra cô còn phải đi dọn tuyết nữa hả?"

"Theo kế hoạch là vậy ạ." Nói rồi nó lấy chiếc túi xách của nó từ tay tôi. "Vậy thôi, con đi nhé."

Nó đi về phía cửa hậu và vào trong đó.

Tôi mỉm cười. Cho đến khi nó có tháng lương đầu tiên thì có lẽ chúng tôi sẽ còn phải "thắt lưng buộc bụng dài dài."

Có lẽ trong lúc đó tôi sẽ đi mua cho nó một cái sim điện thoại.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 49

Tôi vừa mua xong một chiếc sim với giá rẻ. Vừa bước ra khỏi cửa hàng, cửa tiệm bán đồ hải sản ở bên đường thu hút sự chú ý của tôi.

Tự nhiên tôi có một cảm giác kì lạ thôi thúc tôi đi vào đó. Tôi cẩn thận băng qua đường, nhìn lên tên biển hiệu của quán: "Hải sản yêu bạn!"

Tôi vén rèm ở cửa ra vào và bước vào bên trong. Khác hẳn với không gian lạnh lẽo bên ngoài, trong này rất ấm cúng với ánh điện màu cam. Chiếc bàn hình chữ U ngăn cách người bán hàng chế biến với những vị khách đến ăn.

Những chiếc bàn, chiếc ghế bằng một loại gỗ màu sẫm được bày xung quanh quán: Có chỗ ngồi thì nhìn ra cửa sổ là con phố, có chỗ ngồi thì nằm gọn trong góc quán, có chỗ ngồi thì trực tiếp đối diện với người bán hàng.

"Chào mừng quý khách." Giọng nói của ông chủ quán. "Quý khách ăn ở đây hay mua về?"

Đó là một người đàn ông lực lưỡng đầy cơ bắp, quả đầu trọc lốc láng bóng, lấm tấm mồ hôi với râu quai nón ngắn. Giọng nói của ông ta mặc dù là tôn trọng khách hàng nhưng nó cũng khiến tôi giật mình.

"À.. Cho tôi xin cái menu. Tôi ăn ở đây." Nói rồi tôi ngồi vào chiếc ghế cao đối diện với ông chủ quán.

"Đây thưa quý khách!" Ông ta chìa menu ra cho tôi.

Ông ta mặc tạp dề màu hồng kìa. Sự kết hợp gì đây?

Tôi lướt mắt nhanh trên menu được ép plastic.

Sushi.. tôm.. cá.. A, vậy ra họ cũng có món này.

"Ông chủ, tôi một suất này." Tôi để menu về gần phía ông chủ rồi chỉ tay.

"Một đĩa bạch tuộc viên chiên nhỉ? Có ngay thưa quý khách." Ông ta cất cái menu đi rồi đi vào trong nhà bếp.

Một cửa tiệm kì lạ. Âm hưởng của nó thật kì lạ. Tôi thầm nghĩ. Đây có lẽ là một địa điểm sưởi ấm lí tưởng rong mùa đông.

"Của quý khách đây ạ." Một giọng nữ nhẹ nhàng bên tai tôi.

"Cho tôi cám ơn." Tôi đón lấy cái đĩa từ cô ta. "Ơ cô là.."

Tôi ngạc nhiên nhìn cô ta. Cô ta là cô gái từ hôm hẹn hò nhóm.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 50

"À, anh chàng hôm nọ. Chúng ta cũng có duyên nhỉ.".

Cô ta mặc một chiếc tạp dề màu trắng và chiếc mũ len giống như hôm trước.

"Cô làm ở đây hả?" Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên.

"Không." Cô ta cởi chiếc tạp dề, ra khỏi quầy bán và ngồi chiếc ghế cạnh tôi. "Tôi chỉ giúp công việc gia đình khi có thời gian rảnh thôi."

"Gia đình? Thế người đàn ông cơ bắp đó là.. bố cô hả?"

"Đúng rồi." Cô ta rút chiếc kẹo mút từ trong túi quần ra. "Trông anh có vẻ ngạc nhiên nhỉ?"

Tôi lấy tăm và xiên vào miếng bạch tuộc đầu tiên.

"Ờ thì.. trong trường hợp như vậy thì người bình thường nào mà chẳng.. ngạc nhiên cơ chứ."

Bạch tuộc viên chiên ở đây ngon thật.

"Đây có phải là nhà cô luôn không? Hay nhà cô ở chỗ khác?" Tôi tò mò.

Cô ta nhìn tôi với ánh mắt kì lạ. Nó khiến tôi có cảm giác tôi vừa hỏi một thứ không nên hỏi.

"Anh nói anh đang học đại học nhỉ?" Vừa nói cô ấy vừa chỉ kẹo mút vào mặt tôi

Tôi gật đầu.

Cô ấy ngay lập tức bước xuống ghế và đi vào trong quầy, trước đó cũng không quên buông lại cho tôi một câu nói: "Vậy thi hẹn gặp lại anh sau nhé."

Đúng là một cô gái kì lạ.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 51

*Buổi tối*

"Đây, điện thoại của cô đấy." Tôi đã lắp sim cho nó từ trưa. Chờ nó làm việc xong về nhà mới đưa cho nó.

"Con cảm ơn bố." Nó hoan hỉ chìa hai tay ra nhận chiếc máy.

Nó nhìn ngó nghiêng đủ các góc độ, lấy tay gõ lên vỏ, để chiếc điện thoại lên bàn ăn rồi lại nhìn như chuyên gia thẩm định đồ thật hay đồ giả.

"Cô.. không định mở nó lên xem hả?" Tôi chỉ đũa vào mặt nó.

"À.. đây, mở đây." Nó cười.

Tôi nhìn thầy mặt nó phát sáng lên từ ánh sáng của chiếc điện thoại. Mắt nó đảo lia lịa trên màn hình điện thoại. Bàn tay của nó chạm vào màn hình và vuốt vuốt một cách vụng về.

"Cô có biết sử dụng không đấy?" Tôi chống cằm hỏi nó.

Tự nhiên nó dừng lại lườm tôi.

"Bố coi thường con đấy hả?"

"Thì cô nói là chưa bao giờ có điện thoại nên tôi mới.." Tôi giải thích.

Nó chỉ tay vào mặt tôi:

"Bố nên nhớ rằng con còn điều khiển được cỗ máy thời gian đấy! Vài ba cái điện thoại làm sao làm khó được con!"

Tôi cười trừ: "Nếu cô tự tin thế thì có lẽ tôi lo bò trắng răng rồi."

Nó lại tiếp tục ngắm nghía.

Tôi thực sự không nhịn được cười nữa: "Này, cô đang cầm máy lộn ngược đấy."

Nó nhìn tôi như thể không hiểu gì, rồi lại nhìn cái máy. Cuối cùng nó lại nhìn tôi. Nó đưa tay lộn ngược cái máy lại. Đến lúc này nét mặt nó mới giãn ra.

"Ồ, ra là vậy." Nó làm như không có gì hết.

Tôi nhìn nó.

* * *

"Sao cô không nhìn thấy chữ cái và số nó bị lộn ngược cơ chứ.."

"Bố im đi!"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 52

Chúng tôi vừa mới ăn cơm xong. Trong lúc tôi rửa bát, nó cứ nằm trên ghế sô pha nghịch chiếc điện thoại như một đứa trẻ con mới được mua cho một món đồ chơi mới vậy. À mà trong trường hợp này thì đúng là như vậy mà việc gì phải so sánh.

Tôi nghe tiếng móng tay lạch cạch trên màn hình, tiếng nó ngâm nga một bài hát nào đó mà tôi không rõ, tiếng nước chảy, tiếng bát đĩa va vào nhau.

Nó giơ tay lên trước mặt làm hình chữ "V" trong khi vẫn nhìn vào điện thoại. À.. hình như nó đang làm cái mà người ta vẫn hay làm đó hả? Seo phì đúng không?

Tôi rửa tay. Sau khi đã lau khô, tôi lấy chiếc điều khiển bật ti vi lên.

"Dịch ra tí nào." Tôi vừa nói vừa gõ vào chân nó.

"Bố chờ con tẹo."

* * *

"Xong chưa vậy?" Tôi vẫn đang chờ nó dịch ra để tôi ngồi.

"Đây ạ!" Nó vẫn nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại và cười để seo phì.

* * *

"Cô nằm thế thì sao tôi ngồi được?" Tôi quạu.

"Đây đây ạ. Bố cứ bình tĩnh." Nó không nằm nữa mà ngồi hẳn dậy.

"Cứ phải để tôi bực mới được." Tôi lẩm bẩm.

Nó vẫn chụp đi chụp lại nãy giờ. Tôi giả vờ không hiểu nó định làm gì, hỏi bâng quơ.

"Cô đang cố làm cái gì vậy?"

"Thì như bố thấy đấy.." Nó quay sang nhìn tôi cười. "Con muốn dùng hình con để làm hình nền."

"Thế.. nãy giờ chụp mãi không được à? Sao thế?" Tôi hỏi bằng giọng nhẹ.

"À thì.. con muốn chụp mặt cười. Nhưng chụp đi chụp lại trông cũng không giống như con đang cười cho lắm."

Nó gãi đầu gãi tay làm vẻ không hiểu nó đã sai ở chỗ nào.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 53

Tôi nhìn đống ảnh mặt nó.

Đúng là nó cười thật, nhưng nụ cười đó rất gượng gạo. Tất nhiên rồi, seo phì cũng là nghệ thuật, một người mới làm lần đầu mà ăn ảnh ngay thì tôi cũng lạy.

Nó chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Rồi nó lấy tay kéo giãn cơ mặt theo nhiều hướng khác nhau.

"Cô làm thế không có tác dụng gì đâu?" Tôi đưa máy điện thoại cho nó. "Cô phải biết khi người ta cười bình thường trông như thế nào mới được."

Nó nhận lấy chiếc điện thoại rồi nhìn mặt nó trong đó.

"Cười bình thường như thế nào á?" Nó suy tư một lúc. "Thế bố cười đi cho con xem."

"Cô tự cười đi. Tại sao lại bảo tôi cười?"

"Thì nhìn người khác dễ hơn mà." Nó kéo tay tôi như thể van xin.

"Làm sao tự nhiên mà tôi cười được." Tôi nhẹ nhàng hất tay nó ra. "Tôi chỉ cô này.."

"Sở dĩ những bức ảnh này nhìn gượng gạo là vì cô chưa cười đúng. Khi cười không chỉ có mồm nhếch lên thôi đâu."

Nó nghe tôi nói một cách chăm chú.

"Nếu như cô để ý thì khi cô cười một cách tự nhiên thì khóe mắt của cô sẽ phải nhăn lại, mắt cô sẽ mở bé hơn như kiểu cô đang ti hí, hoặc là bị đèn chiếu vào mắt ấy. Vậy nên khi cười ngoài nhếch mép ra cô nên tự nheo mắt lại."

Nó gật gà gật gù. Rồi giơ điện thoại lên trước mặt nó. Một hồi lâu.

* * *

*Tách*

"A, đúng thật này! Bố ơi nhìn này, trông con cười có đẹp không này?" Nó kéo ống tay áo tôi rồi giơ điện thoại ra trước mặt tôi.

"Thì đương nhiên là sẽ được rồi." Tôi làm bộ không cí gì ngạc nhiên.

Nó cười vui sướng. Như vừa tìm ra kho báu vậy. Nhìn nó cười như vậy, trong lòng tôi cũng vui lây.

Tôi vô thức giơ chiếc máy điện thoại nắp gập của tôi lên và chụp lấy khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc mà nụ cười của nó là hồn nhiên nhất.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 54

"Bố! Bố con mình chụp chung đi." Nó gọi tôi hồ hởi.

"Không!" Tôi trả lời nhanh, gọn, lẹ.

"Ể ể ể! Tại sao ạ?" Nó phụng phịu.

"Tôi không thích!" Tôi đứng lên khỏi ghế đi lấy một cốc nước, với mong muốn là nó sẽ bỏ cái ý định đó đi sau khi tôi quay trở lại.

"Chỉ là chụp hình thôi mà. Có gì đâu.." Nó lẽo đẽo đi theo tôi. "Một tấm thôi."

"Đã nói là tôi không thích mà."

Tôi cầm cốc nước ngồi xuống ghế sô pha. Nó cũng ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi nhìn ti vi. Nhưng nó thì cứ nhìn tôi. Tôi cố gắng không để ý đến nó, nhưng đồng thời tôi cũng không thể nào hoàn toàn tập trung vào những gì mình nghe được trên ti vi.

Nó lại kéo áo tôi nhè nhẹ.

"Bố.. Đi mà.." Ánh mắt đầy sự thương hại.

"..."

Tôi thở dài. "Thì một tấm thôi đấy."

Tôi không nghĩ là nó sẽ bỏ cuộc sớm. Nên có lẽ tôi nhường nó lần này vậy.

"Thật ạ? Yay, con cảm ơn bố! Yêu bố nhiều lắm." Nó lại vui vẻ trở lại. Tôi cũng không ngạc nhiên với tốc độ thay đổi trạng thái của nó. Bởi tôi đã chứng kiến nhiều lần rồi.

Nó ngồi gần vào tôi hơn. Đùi chạm đùi, vai chạm vai. Nó giơ chiếc điện thoại ra phía trước mặt chúng tôi.

"Bố! Bố phải cười lên chứ." Nó nhắc tôi.

"Tôi không cười đâu. Cô mà không chụp nhanh tôi đổi ý bây giờ." Tôi gằn giọng.

"Ơ đừng.." Nó hốt hoảng. "Đây con chụp đây."

Chiếc máy hiện ra khuôn mặt của một người thanh niên hai mươi tuổi với khuôn mặt chán chường và một người con gái xinh đẹp, trẻ trung với mái tóc trắng.

*Tách*

Nếu như là tôi của ngày trước.. sẽ không có đời nào.. tôi lại đi làm ba cái chuyện vô nghĩa này cả.. Nhưng có lẽ, nó đã trở thành một thói quen của tôi. Đó là làm cho con bé vui nếu có thể.

"Hì hì, com cảm ơn bố nhiều lắm." Nó ôm điện thoại thích thú chạy lên trên giường.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 55

"Cô có sợ ma không?"

"Có ạ." Nó đang nghịch điện thoại thì ngừng lại. "Mà sao tự nhiên bố hỏi vậy?"

Tôi đang ngồi yên ổn trên chiếc ghế sô pha với chiếc chăn ấm cúng cuốn xung quanh chân và thắt lưng. Còn nó thì nằm đủ các tư thế một cách thoải mái ở trên giường.

"Bởi tôi sẽ chuẩn bị xem phim kinh dị bây giờ đây." Vừa nói tôi vừa chuyển kênh. Giờ chiếu phim kinh dị buổi tối sắp bắt đầu.

Đột nhiên mặt nó biến sắc:

"Không phải ngày mai bố có tiết học sao?" Nó vẫn giữ một nụ cười gượng gạo trên mặt. "Bố nên đi ngủ sớm để có sức khỏe chứ."

"Không sao, trưa hôm nay tôi ngủ đủ rồi." Phim đã bắt đầu. "Cô nên ngủ trước đi. Tôi sẽ bật nhỏ tiếng."

Nó lập tức cuốn chăn quanh người và nằm úp mặt vào tường, lẩm bẩm: "Sao tự nhiên đang yên đang lành lại đi xem phim kinh dị cơ chứ?"

Cả không gian chỉ còn tiếng của chiếc ti vi với âm thanh giao tiếp của nhân vật và tiếng nhạc nền.

* * *

Sắp đến đoạn giật gân rồi. Hình như nó ngủ rồi đúng không? Vậy thì tốt, mình sẽ bật to tiếng lên một chút. Nãy giờ thực sự rất là khó nghe.

* * *

Tiếng đàn bà kêu rú.. Tiếng bước chân.. Tiếng mở cửa.. Tiếng nhạc rùng rợn.. Tôi cũng cảm thấy hơi giật mình với những pha giật gân, nhưng thực sự thì tôi không sợ lắm.

Đột nhiên tôi nhìn thấy một bóng người không đầu không tay đang tiến lại gần tôi. Trong khoảnh khắc đó tí nữa tim tôi nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Bố ơi, cho con ngồi với bố đi." Giọng nó lí nhí trong sợ hãi, như kiểu sắp khóc ấy.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là con bé chùm chăn lên người.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 56

Nhân vật chính chạy trốn trong sợ hãi. Con ma nữ không rõ mặt rõ mũi chạy theo sau. Sau khi đã quen với sự hiện diện của con ma đó, tôi đã không còn thấy "sợ" nó nữa. Có thể nói cảm giác tôi đã chai lì sau khi trông thấy nó quá nhiều.

* * *

Nhưng ai đó bên cạnh tôi thì không như vậy.

* * *

Nó co rúm người lại. Chùm chăn thì kín người.. nhưng lại hở con mắt. Đúng là trí tò mò của con người thì không gì có thể cản được nhỉ. Từ lúc nó ra đây nó cứ dán mắt vào cái ti vi, mặc dù sợ là vậy.

Phim đã hết. Tôi đứng dậy vươn vai rồi vào nhà vệ sinh đánh răng. Sau đó quay lại ghế chuẩn bị ngủ..

"Cô ra giường ngủ đi." Tôi vỗ vỗ vào vai nó.

"Thôi.." Giọng nó run run. "Bố cho con ngủ ở đây hôm nay.."

Tôi không nhìn thấy mặt nó vì nó chùm chăn. Nhưng tôi nhún vai.

"Được thôi, vậy tôi nhận lòng tốt của cô vậy." Nói rồi kéo chăn của tôi ra giường.

Nghe tiếng bước chân chạy theo, rồi đột nhiên có bàn tay vòng qua eo ôm tôi. Tôi giật mình.

"Ý con không phải vậy.." Lưng tôi cảm thấy ấm. "Ngủ.. ngủ chung cơ."

Hự. Cho dù tôi có cứng nhắc và lạnh lùng đến mức nào đi chăng nữa, thì hành động vừa rồi của nó quá.. DỄ THƯƠNG!

Bình tĩnh lại nào tôi ơi.. Bình tĩnh..

"Không ngủ chung." Tôi gỡ tay nó ra. "Tôi ra ghế ngủ đây."

"Nhưng con sợ lắm.. Như vậy thì làm sao mà con ngủ được." Nó bám lấy gấu áo tôi kéo tôi lại.

Tôi thở dài. Dù sao thì cũng là lỗi của tôi khi cố tình xem phim trước khi ngủ. Mà nó đã nói thế thì tôi cũng không nỡ.

"Thôi được rồi. Cô cứ ra giường ngủ đi. Tôi sẽ ngồi ở đó cho đến khi cô ngủ."
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 57

Trời tối. Ánh sáng lẻ loi yếu ớt duy nhất trong phòng đến từ ánh đèn đường hắt qua cửa sổ và rèm cửa.

Tôi chỉ ngồi ở thành giường và nhìn vào hư vô. Nhìn bất cứ chỗ nào có thể.

Nó thì nằm quay lưng vào tường, mắt thì cứ đôi lúc lại mở ra để nhìn tôi xem tôi còn ở đó "bảo vệ" nó ngủ không.

"Nếu cô không ngủ đi thì làm sao tôi ngủ được?" Tôi nhỏ giọng nhắc nó.

"Ư.. Bố phải hứa không được rời đi đâu đấy." Nó lấy chăn che đến mũi.

"Thì tôi vẫn ở đây chứ có ra ngoài đường đâu mà cô phải lo." Tôi vừa nói vừa khoanh tay vào để giữ ấm.

Một lúc sau..

Tôi rón rén nhìn mặt nó. Sau khi xác nhận là nó đã ngủ, tôi nhẹ nhàng trở về với chiếc ghế.

"Bố!" Nó quát tôi nhưng giọng vẫn thì thầm. "Bố đã hứa rồi cơ mà."

Tôi giật mình: "Thì.. tôi tưởng cô ngủ rồi."

"Bố quay lại đây, nhanh!" Nó giận tôi rồi.

"Rồi, rồi." Tôi lờ đờ đi về phía nó. Buồn ngủ lắm rồi.

* * *

Tôi lại ngồi trước thành giường nó.

"Hay bố lại kể chuyện cổ tích như ngày xưa đi?" Nó gợi ý.

Tôi dừng lại một lúc rồi nói.

"Ngày xưa của cô là ngày nào của tôi?" Giọng tôi như trách móc.

"À chết quên, bố không thể biết được nhỉ?" Nó cười.

"Thế.. cái ngày xưa đấy tôi hay kể chuyện gì?" Tôi tò mò muốn biết tôi của tương lai như thế nào.

"À bố hay kể về.."

"Gì cơ?" Nó nói bé quá.

"Cỗ máy thời gian."

"Hả?"
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 58

"Cỗ máy thời gian thì có cái quái gì để kể?" Tôi không thì thầm nữa mà nói bằng giọng thường.

"Thì.. Bố thường hay kể về những việc mà bố muốn làm nếu có cỗ máy thời gian." Nó cũng không thì thầm nữa.

"Như là?" Tôi cố gắng moi thêm thông tin có thể.

"Đoán xổ số, đoán kết quả trên chương trình đố vui, làm lại những việc muốn làm, ngắm mẹ trong bộ dạng trẻ con.. tóm lại là bố muốn làm nhiều thứ lắm." Nó kể lể.

"Tôi đấy á?"

"Ừm, bố đấy."

Tôi ngạc nhiên. Bộ tôi trong tương lai bị đập đầu vào đâu hả. Nghe lời kể của nó về tôi từ trước đến giờ mà tôi cảm tưởng như là nó kể về người khác vậy. Bởi không đời nào tôi lại..

"Bố cứ kể về những thứ như vậy là con ngủ được luôn." Nó nói như thể nó muốn nghe tôi kể lắm vậy.

"Vậy chỉ cần tôi kể cho cô những thứ bây giờ tôi muốn làm nếu có cỗ máy thời gian chứ gì." Tôi thở dài.

"Dạ vâng." Nó cười tươi. "À nhưng không phải nếu, vì thực sự có một cái ở ngoài kia mà. Lại còn do chính bố tạo ra nữa."

Tôi suy nghĩ. Quả thật trong đời người có vô số lần họ ước được quay trở lại thời gian để làm lại, hay trải nghiệm lại một khoảnh khắc nào đó. Nhưng tôi thì.. có vô số những lỗi lầm mà tôi muốn làm lại. Nhưng để sửa chữa hết được thì.. mất thời gian lắm. Nên có lẽ..

"Nếu có cỗ máy thời gian, có lẽ tôi sẽ đi đến tương lai thì hơn."

"Vậy ạ? Bố muốn đi đâu và làm gì ạ?" Nó hứng khởi.

"Bây giờ thì.. để xem nào.."

Tôi đưa tay lên cằm và nhìn nó.

"Nếu được thì.. có lẽ tôi sẽ đến khoảnh khắc mà mẹ cô đẻ ra cô." Tôi nói nhưng có hơi ngượng trong giọng.

Nó không nói gì cả, chỉ im lặng. Tôi tiếp tục.

"Cô biết đấy, một người như tôi chưa bao giờ dám mơ tưởng đến một gia đình hạnh phúc cả. Thế nên tôi muốn.. tôi ít nhất chỉ muốn.. xem người đã chọn tôi trong tương lai và.."

Hửm, nó ngủ rồi đó hả? Cái con bé này, đang lúc người ta trải lòng.. Cơ mà lông mi của nó dài thật ha.

Tôi bước ra ghế và buông mình xuống và cảm nhận độ mềm của chiếc ghế. Nằm xuống và vắt tay lên chán.

Chết thật. Ngủ muộn thế này mai làm sao dậy nổi.
 
510 ❤︎ Bài viết: 322 Tìm chủ đề
Chương 59

Tuyết đã bắt đầu rơi, trời chuyển lạnh nhanh chóng. Vậy là không còn nhiều thời gian nữa thì sẽ đến Giáng Sinh rồi sau đó giao thừa. Đây sẽ là Giáng Sinh đầu tiên sau rất lâu, mà tôi không phải tận hưởng nó một mình.

Tôi đứng dựa vào lan can nhìn từng hạt tuyết rơi chầm chậm. Mới hôm qua trời còn khô ráo, mặt đường bê tông vẫn còn cái màu xám xịt của nó. Hôm nay tỉnh dậy đã thấy trắng xóa cả mặt đường, mái nhà và cây cối.

"Cà phê này bố." Nó mang hai cốc cà phê nóng ra lan can, giơ một cốc về phía tôi.

"Ừm.." Tôi nhận lấy.

*Sì sụp* *Sì sụp*

Mặt nó nhăn nhó. Cứ sau mỗi lần nhấp môi, cả người nó rùng mình lên.

"Cô không uống được thì sao còn pha?" Tôi hỏi nó, mắt vẫn nhìn lên bầu trời bàng bạc phía xa.

"Tại vì ngửi mùi nó thơm quá, con cứ tưởng nó vị sô cô la ngon nên.." Nó cay đắng lè lưỡi ra.

Tôi mỉm cười.

"Cái này là đồ uống chỉ dành cho người trưởng thành thôi. Cô mới là trẻ con nên chưa uống được đâu." Tôi trêu nó.

"Thật ạ?" Nó ngờ vực.

"Ít nhất thì ở thời đại này là như vậy." Tôi nói giọng tỉnh bơ.

Nó nghĩ ngợi một lúc xong nhắm tịt mắt lại, làm một hơi hết luôn cốc cà phê. Tôi có thể nghe thấy tiếng ực mỗi lần nó nuốt.

Uống xong, nó để cốc lên lan can và thở hổn hển: "Sao hả bố? Như vậy đã đủ làm con trở thành người trưởng thành chưa?" Mặt nó đắc thắng nhếch lông mày nhìn tôi.

Tôi thở dài: "Chính vì vậy nên cô mới là trẻ con đấy biết không?" Nói rồi tôi đi vào trong nhà.

"Ớ! Vậy là sao?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back