Mong manh
Tặng người đàn ông không dám làm ta bình yên...
Chẳng thể giữ anh ở lại bên đời
Ích kỷ trói buộc làm gia tài chiu chắt
Em chỉ biết yêu bằng thứ tình yêu đàn bà nhất
Mong rồi anh không quên
Nhớ lần đầu anh đặt môi lên hôn
Gió từ con sông mênh mông vì đợi chờ xạc xào đến tội
Từng ngón tay run lên bối rối
Ngờ đâu anh làm đau em
Những ngôi nhà lạ lẫm những gương mặt quen
Chẳng trách đâu nếu mai này anh thôi nhớ
Chỉ cần biết có một người mang trái tim vỡ
Bơ vơ bên đời
Vẫn biết chuyện tình mình em chỉ được giữ bí mật thế thôi
Đến khóc cũng lặng câm đến cười cũng dấu giếm
Cả lời hẹn sắt son chẳng bao giờ vẹn trọn
Câu yêu thương viết nửa chừng để tự huyễn trong tim
Nếu ngày mai gặp lại tình yêu vẫn đầm ấm vẹn nguyên
Anh không khác đi em vẫn còn đủ sức
Thì hãy ôm và hôn như lần đầu tiên... lần thẳm sâu nhất
Cho em vơi đi tê tái trong lòng!
Em chẳng có quyền nói anh đừng đi nữa được không
Nên lặng lẽ quay về nép mình bên phố vắng
Giờ đã hiểu sự kì vĩ của tình yêu là những đêm nhớ thương chiến thắng
Lí trí thua trong vũng mắt sầu
Em mong manh nào biết yêu là đau đến vậy đâu
Nên lần đó cứ giả vờ bình yên cho anh hôn sâu thẳm
Nào hay tình yêu khư khư trong tay là thuyền đắm
Nghênh ngang đứng trước boong mặc máu cuốn chân mình
"Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ cái chết là nối liền nhau mãi"
Trời ơi câu thơ đọc rồi mà nỗi đau còn ở lại
Đọng trên môi gầy và thâm
Chẳng biết sẽ ra sao khi không còn anh đến thăm
Mỗi lần nhớ em lại chạy ào ra biển
Tự hỏi và tự trả lời hàng trăm chuyện
Câu nào cũng nhắc về anh
Trăm bông cúc vàng và trăm bông cúc xanh
Mùa thu sang năm có ai nhìn em như ngày anh đến
Hai đứa thương nhau nhiều mà chưa kịp hẹn
Để sau này lần nào linh tính mở cửa bước đi em cũng thấy chùng lòng
Chẳng biết mùa đông năm sau có ai nhắc về anh nữa không
Chú sẻ nhỏ sẽ hát bài gì khi vô tình chạm mắt màu mọng nước
Ừ giá như! hai đứa mình biết được
Cuộc sống ngắn ngủi quá chừng... Chắc sẽ ít giận nhau
Lần cuối nhìn anh em đã không dám đau
Biết lần ngoảnh mặt này bao giờ còn gặp nữa
Chỉ có thể bàng hoàng nhớ và thắt ruột thở
Khi va vào một ý nghĩ giống ngày xưa
Nếu biết ngửa tay ra là mưa
Chân thành yêu là gặp đau đớn
Sẽ yêu ít thôi để ngày chia ly đỡ nghẹn
Đắng trong cổ dễ nuốt vào mà vui... Như thể mình cũng giỏi bình thường
Trời ạ! ông có mắt mà sao không thương
Để biết bắt đầu yêu đời lại nổi gió
Giá mà... hôm nay là ngày đầu gặp nhau và anh gọi em: "Tình yêu bé nhỏ"
Em sẽ học cách ôm chặt hơn không như hồi ấy dại khờ
Cuộc sống chia rẽ giấc mơ
Để cái chết thả em vào cơn mộng dài không báo trước
Giá mà cả hai ta gặp và thương sớm hơn thì đã được
Thêm một lần em nói yêu anh
Trăm bông cúc vàng và trăm bông cúc xanh
Đẩy em về với biển...
Ta chẳng sợ tình yêu kết thúc
Bởi nợ duyên cấm cản nổi đâu mà
Chỉ kinh hãi lỡ bàng hoàng tỉnh giấc
Thấy mắt người nghi hoặc tháng năm qua...
Ta chẳng sợ nhớ thương tráo trở
Chẳng có chi mãi mãi suốt đời
Vẫn tan nát nếu một mai... người biết
Ta khóc nhiều mà vẫn cố đi thôi!
Ta chẳng sợ bất cứ gì tan vỡ
Tổn thương ư... năm tháng vá lành
Dẫu thừa biết ngực gầy như lá úa
Chẳng thể nào sống lần nữa non xanh
Ta hổ báo lao vào như mãnh thú
Cuộc yêu đương cứ nghĩ chuyện yên bình
Tim xước máu tin mai rồi lành sẹo
Ngờ đâu tim sau buổi ấy mong manh
Ta chẳng sợ đau đớn nào hơn nữa
Cả gan ôm to tát mộng tương phùng
Ta gàn dở ta khù khờ lận đận
Rảo khắp nhân gian nhắc người nhớ ta không?
P/s: "Cuộc đời có thể quật ngã chúng ta, nhưng chúng ta có quyền lựa chọn để đứng dậy hay tiếp tục vấp ngã" (Thành Long)
Bao người trong các bạn đã đứng dậy và có thêm cuộc tình ngọt ngào nữa? Bao người tiếp tục vấp ngã vào vết xe đổ... không ngoi tim lên được? Bao người mãi mãi không lành lặn nổi nhớ thương đã cũ?
Đừng đi...
Em sẽ đi về những phía vô tâm
Về đúng phía anh xúi mùa đông lạnh quay lạnh quắt
Phía gió trong đêm trở bên này nghiêng bên kia tự co tự thắt
Cổ tử cung giầy và bê bết nhựa hoang
Em nép mái tóc không đủ dài bên mớ hành trang
Anh gói kỹ càng bằng sợi hè, sợi xuân, sợi thu và một ít lá bàng ngày xanh xao đông giấu kỹ
Hai đứa mình người dưng nhưng là tri kỷ
Là chỉ...nhơ nhớ thế thôi
Sóng gió cuộc đời bấy nhiêu đã khiến em chết đứng chết ngồi
Còn muốn bao nhiêu nữa anh? Bao nhiêu để em không còn là em nữa?
Rực lửa
Bàng trợn trắng mắt cười cho đụn lá khô
Em chỉ cần ở phía kia anh thích hoặc yêu ai đó sơ sơ
Đừng yêu mãnh liệt, hết mình mà quên đi một cô nàng hai lăm đang đào hố chôn mình dưới nắng
Tóc đen tóc trắng
Đang chẻ đôi, chẻ ba cho giống kẻ điên khùng!
Sóng gió cuộc đời có làm tổn thương anh không?
Có gây cho anh nỗi đau xíu xiu nào thì lu loa lên cho em biết nhé
Vì ở bên phía vô tâm mặc kệ
Em đã thách thức trời đổ hết sóng gió lên em
Chiều nay, Sài Gòn chấm dứt đông để đi vào đêm
Một đêm chẳng ra làm sao, chẳng giống thu, hạ hay xuân gì sất
Em biết! Ở nơi xa xôi kia anh đang bày đặt
Làm như đang vật vã lòng lo lắng lắm cho em
Em đã đi về ngồi phơi tóc bên thềm
Chờ con trăng khóc nốt tang Cuội chết
Bốn chín ngày đốt trắng vòng từ biệt
Em sẽ hết ngu khờ phí tuổi đợi anh!
Chị Hằng chạy vòng quanh, vòng quanh
Vì cổ tử cung không quen co thắt
Em trả giá đắt
Vì đến hai lăm rồi em mới thấy em Yêu!
Lại nhớ chị
Như cảm xúc dĩ nhiên
Như gia tài dĩ nhiên
Như cái gì đó dĩ nhiên em có được
Mắt đầm nước
Nước đầm đìa đau
Lại nhớ chị
Khắc tên mình lên nửa chiếc mo cau
Chở hoài niệm trôi về sông Lam chiều vắt nắng
Chiều tắt nắng
Chiều xắt nắng làm đôi
Em lại nhớ chị rồi
Con ngốc hai lăm trong em cười sặc sụa, và khóc rống lên sặc sụa
Lay lắt hoa cau già đầu trắng úa
Tức tưởi trách nõn trầu xanh đến vô tâm
Sông Lam thét gầm
Đục trong bên lở bên bồi như mụ già goá chồng đòi được chết
Chị nằm lên cải ngồng mười lăm... máu mười lăm nhoè bê bết
Nhoè đến độ tang thương
Cuộc sống là những con đường
Em bước đi rồi giật mình vì lỡ giẫm đau hòn sỏi trắng
Hòn sỏi đen, hòn sỏi nâu, hòn sỏi không mầu lẳng lặng
Có hòn nào đè nặng tim em?
Lại nhớ chị thêm
Nỗi nhớ chẳng bao giờ bớt đi, hao đi, sứt mẻ đi, giảm bớt đi... phải không chị?
Cạn nghĩ
Em tự tát mình cho tỉnh ngộ những chiêm bao
Hoa cau cấu cào
Lưng trời đang đen bỗng trắng
Ở dưới khúc sông có tiếng ai đằng hắng
Nhắc khéo con bé hai lăm đã chết tự lúc đang cười...
Nhớ đến đầy vơi
Con nước nghiêng trăng gối đầu lên đồng cải
Em bù lu bù loa đưa số phận mình ra cố hái
Cho đủ cay nồng
Cho đủ chết đa đoan
Mẹ lo toan
Cho chị rồi
Và lần này chắc phải thêm em nữa?
Nếu giờ này ở nhà
Ôi! Nhân gian tàn ác bấy nhiêu trò
Nếu giờ này ở nhà ngồi hóng gió trước hiên
Ta sẽ nhìn lên vùng trời xanh qua khe ngói đỏ
Hít mùi nước điếu ông bỏ quên khản đặc rùng mình sợ
... Chết rồi! Đấy! Ta nhớ vị quê!
Réo đứa em chơi pháo bùn đọc vè
Nghe vẻ nghe ve người tha hương một đời thương thương nhớ nhớ
Vấp lá đa đầu làng tan tan vỡ vỡ
Nỗi mênh mang trong lòng
Nghển cổ hỏi lũ chích choè còn thương ta không
Chắc quên hết rồi con bé mười sáu tuổi
Năm mười sáu ai chẳng một lần nói dối
Chạm tay đầu làng mà giận đến cuối thôn
Nhìn vạc đất cải ngồng rặc mười ngón chân mẹ dẫm mòn
Bấm trơn trượt ngày mưa lấm bụi đen ngày nắng
Nhai một cọng
Nhai hai cọng
Nhai đủ một nắm
Lẳng lặng...
Hình như trần gian tha thiết bấy nhiêu này!
Nép sau ô cửa trầy sơn trộm nhìn cha say
Chưa từng một lần thấy mắt người đàn ông nào buồn hơn thế
Ước mình vẫn là đứa trẻ
Đứng nép mé cửa run run suốt đời
Nói với mẹ nhóm bếp lên cho cay mắt lão trời
Lâu lắm rồi không cời lòng mình ấm lại
Khăng khăng mình là nhúm lửa mẹ nhen ngày ngang trái
Nên bấy nay tự tro tàn...
Nếu giờ này kẽo kẹt võng đưa nghe giông bão tan
Quậy nước điếu chắp vá vài ba câu vè năm mười sáu
Nướng mẻ cá khô xúi cha nhậu
Rồi giả vờ lẫy bữa cơm khê
Nói với mẹ... Hay con lại về
Ghét lang bạt xứ người ghét lọc lừa đểu cáng
Về bẵm chăm vạc cải đắng
Rau dưa qua ngày mà vui?
Giờ này ở quê con sẽ ngủ vùi
Nắm tro mẹ đốt thèm giấc bình yên rung vườn nhà mình đổ lá
Mẹ um khói
Cha nhậu say
... Con nằm vạ
Không đi nữa đâu đứa lẫy mẹ ở đây hoài!
Ngày mai chúng mình ra sao anh ơi
Chắc có thể chẳng còn bình yên được nữa
Đâu ai mong ruột gan vì người dưng tan vỡ
Mà rồi vẫn vỡ tan!
Đã mộng ước cùng nhau xây đắp địa đàng
Nhưng mầm gieo chưa lên đã vội vàng đốt rụi
Nụ cười chưa kịp tắt bỗng nhiên tức tưởi
Ừ thì sai duyên...
Giả như một ngày anh không còn thấy em dịu hiền
Không là em cô gái anh yêu hồi mười tám tuổi
Không là em người đàn bà run run đứng đợi
Vì biết cơn mưa đêm qua đau đớn vẫn còn
Đổ bể hết rồi giấc mơ về ngôi nhà và những bé con
Hạnh phúc rơi rớt qua mười kẽ tay bé nhỏ
Đừng hỏi em chia tay một người từng đứt ruột thương có lo sợ
Không tìm được ai giống người ta mà gửi gắm sau này?
Ngày mai chúng mình ra sao anh ơi?
Em làm sao biết được khi tim mình tan vỡ?
Ngủ đi rồi con sẽ thấy mặt trời
Thấy ráng chiều đàn chim quắp mồi về nép tổ
Dòng sông xanh và con đường nho nhỏ
Dáng ai xiêu như khói bếp nhà bà...
Ngủ thật ngoan đau đớn sẽ đi qua
Nhắm mắt con sẽ thấy những ngày ấu thơ những ngày khôn lớn
Gối đầu lên vai là người yêu và ôm chặt vào lòng là bè bạn
Lúc ngọt ngào lặng im còn giông bão phải thét gào
Biển đẹp xinh với hải âu liệng chao
Cánh đồng vàng những mùa lúa chín
Khi nhìn nhau bằng đôi mắt e thẹn
... Nghĩa là có một thứ không bình thường đang xao xuyến lớn nơi tim
Ngủ ngoan đi con yêu... mọi thứ vẫn bình yên
Mẹ có mái tóc màu đen cha có đôi vai rám nắng
Căn phòng của con sơn màu trắng
Và chiếc áo tuổi mười lăm mẹ ướm tặng màu hồng
Trong giấc ngủ dài con sẽ thấy dòng sông
Mỗi lần nhớ con mẹ cha vẫn quẳng mình bên này sông đất lở
... Chạy sang bên kia sông mới thấy thứ đáng sợ hơn cái chết là nỗi nhớ
Là mơ ước, hi vọng nát tan ở năm tháng xa rồi
Nhắm mắt hiền đi con yêu ơi
Đừng sợ hãi bất cứ gì đừng muộn phiền, âu lo, nhức nhối
Mẹ cha sẽ sống giùm con, sẽ khóc, sẽ cười, sẽ ca, sẽ gọi
Sẽ đặt con vào tim mà đi tới tận chân trời
Ngủ đi con của mẹ cha ơi
Lớp học, người yêu, tương lai, bạn bè của con có trong lời ru mẹ hát
Đường quê, dòng sông, biển bờ của con có trong mắt cha nhìn xa xăm bát ngát
Cuộc đời con chưa đi mẹ cha hứa sẽ gieo hạt ươm mầm
Bằng những ngọt ngào dành cho con nhưng con chưa kịp nhận
À ơi ngủ đi con
Ngủ đi con... cho mẹ cha lau lệ ngấn
Đang tràn!
Bài thơ viết về cháu Lê Hoàng Long, mới vào học lớp 1, qua đời do bị bỏ quên trên xe bus đến Trường Tiểu học Gateway ngày 6/8/2019.
Nhặt hạnh phúc và ném trả khổ đau
Em đâu biết mình sai
Anh ở trong vạch ngăn nâu vẫn miệt mài
Ôm khư khư khổ đau để đổi lấy bình yên
...Cho em
Con bé hai lăm hão huyễn
Gạt con tim rằng tất cả những gì nhận được đều do bàn tay ngoan tạo dựng
Anh phong trần đời ra chịu đựng
Hứng đủ cay nghiệt
Em quyết liệt
Ngặt nghẽo cười chiêm bao!!
Có một con chuồn chuồn vùng vẫy giữa trời cao
Mặc kệ đám mây đang cố che bớt mặt trời nóng giòn như rang đỗ
Chuồn chuồn nghe gió mơn trớn nên ngã đổ
Làm trò cười cho mưa
Mặc kệ mây đau như xắt cưa
Bầm đen rồi nhẹp nước
Em khạo khờ ngồi tước
Cho vỡ chỗ em nằm
Anh học điếc, mù, câm
Dúi vào tay em đời đàn ông cay đắng
Mái tóc dài lẳng lặng
Xô nát ánh trăng nghiêng
Đàn bà có quyền
Gieo âu lo và nghiệt ngã
Đàn ông cược cá
Bắt đàn bà chờ đợi và thủy chung
Kiệt cùng
Em vẫn vô tư nhìn chiếc bóng vì em mà sần sượng
Ngụng ngượng
Em chẳng làm được gì để cứu vớt linh thiêng
Hỡi điêu ngoa và lúm đồng tiền
Đừng vần vũ một mùa người không có nắng!
Trinh trắng
Rồi sẽ nhuốm đỏ đời anh
Anh vừa đủ bình yên để em thương nhớ suốt đời
Tay đủ mạnh để đêm tỉnh giấc vỗ về cơn mớ ngủ
Vừa đủ bao dung thứ tha cho ngông cuồng thác lũ
Đủ thương em để không dễ thốt chia lìa
Yêu vừa đủ để da diết thôi nghe
Biết cầm chừng khi lẫy hờn ghen tuông quá đáng
Bận em hư anh la rầy như một người bạn
Bản tính trẻ con dâng lên đủ lớn để ôm vào
Vừa đủ tin để đừng nghi kỵ lẫn nhau
Vừa đủ ghen để dè chừng những người đàn ông bên cạnh
Đủ tinh tường lường khổ đau để tránh
Những lúc cãi vã ồn ào đủ dừng lại nói thương thương
Đủ lãng mạn để không thấy em tẻ nhạt bình thường
Đủ điên rồ làm trò những lúc em mệt nhoài buồn khổ
Đủ mạnh bạo tay chân đi cạnh bên em không thấy sợ
Đủ lắm lời khi em thèm khẩu chiến đến cùng
Đủ đàn ông để thương đời đàn bà buồn như sông
Đủ tử tế để không làm người con gái nào nhỏ lệ
Đủ hiếu đạo để xứng đáng làm con của cha của mẹ
Đủ chỉn chu trước giông bão cuộc đời
Sẵn sàng yêu em anh cần vừa đủ là anh thôi
Nhẹ nhàng, chân thành, thủy chung, tử tế
Nhưng khi em cần anh vẫn đủ sức làm đứa trẻ
Hai đứa mình cầm tay bình thản bước ngang mùa
Vừa đủ cho em ghét vừa đủ cho em ưa
Em nhớ thương người vừa đủ làm em thương nhớ
Yêu em anh có thiếu có thừa gì cũng đừng lo sợ
Em bù đắp em san sẻ em dạy dỗ sẽ thành...
Một mình đứng giữa núi rừng sáng nay
Nhìn đôi bàn tay ngổn ngang đường phận duyên tiền tài sinh mệnh
Thèm nốc cạn ly trà mà vẫn giả điên tưởng ơn trên ban chén thánh
Cho mình ngả nghiêng say!
Đến tuổi này đời còn lại ai đây?
Vài đứa bạn thuở chăn trâu giờ ngồi cạnh bên không biết nói chuyện gì cho bớt ngượng
Vài đồng nghiệp từng quen không còn chung chí hướng
Còn tri kỉ tri âm đã sớm ra đi vào một bữa trái đất buồn!
Mang máng nhớ ra lâu rồi nước mắt chẳng thể tuôn
Khóc làm sao được khi lòng dạ mình sắt đá
Đã kinh qua quá nhiều bể dâu thì thêm chút nữa đớn đau có gì mà lạ
Chẳng lẽ lại rên rỉ kêu ca như còn trẻ trung nhiều
Sắp xếp lại đời xem có bao nhiêu người ghét bao nhiêu người yêu?
Giận mình vụng về làm không ít người tổn thương mãi mãi
Có dăm ba người chắc không bao giờ trở lại
Và dăm ba người chẳng dám nhắc ra tên
Đau đáu nhất vẫn là ánh mắt từng người tình
Người yêu đầu tiên có đôi mắt hút sâu như vực thẳm
Người cuối cùng lần cuối gặp ánh mắt như thuyền đắm
Hẹn sẽ gặp lại nhau... mà chắc họ quên lời!
Một mình đứng giữa đất trời mù sương tình ơi
Biết an ủi sao với trái tim đang rỉ máu
Thôi bỏ hết sân hận về hái đọt rau tần bên bờ dậu
Nhại lại tiếng dế kêu... không nhớ nữa chuyện cũ qua rồi
Đi gần hết đường trần thấy mênh mông buồn mình ơi!
Cuối ngã rẽ chẳng còn gì luyến tiếc
Chỉ thương thật thương chưa ôm người vì ta mà mỏi mệt
Mà đa đoan cả một đời đa đoan!
Đã bao năm rong ruổi quê người
Sáng nay bỗng yếu mềm nhớ mẹ
Thèm nằm góc hiên ghẹo bầy chim sẻ
Tụi nó chắc cũng tha hương
Hai bàn chân lấm đủ bụi đường
Thành phố nào qua cũng gom nhiều kỷ niệm
Tưởng trong tim đã ứ đầy tình nhân, bạn bè thương mến
Góc nhỏ quê hương chắc đã nhạt mờ
Vậy mà giật mình nghe tiếng chó ngủ mơ
Mới hay con Vàng con Đen nhà mẹ không bao giờ mơ ngủ
Cắn bầm môi tự thú
Ừ thì... thằng người lớn nhớ quê!
Lòng ứ đầy bao chuyện yêu thương giận dỗi hẹn thề
Vẫn bạc lòng ra khi quen rồi trò nhái giọng
Sáng nay thương cho âm thanh mẹ ban chẳng giống
Đứa trẻ bập bẹ khi xưa nay thành kẻ trọ trẹ cả tiếng cười
Xót xa sợ một mai già cỗi phai phôi
Trí nhớ về mẹ về cha về ngôi nhà ấu thơ nhường chỗ cho lãng quên đãng trí
Cắn lại trái cà nhà mình lỡ đâu thấy vô vị
Hệt như nuốt sơn hào hải vị nhà người ta
Sáng nay rùng mình nhớ tiếng quê nhà
Thấy giận chó nhà ai sủa điều gì lạ hoắc
Giờ này ở nhà chắc mẹ đang quét sân bên lũ ong đưa mật
Cha rít thuốc phả cong cong khói trắng lên trời
Thằng người mạnh mẽ kiên cường bữa nay chơi vơi
Nghe tiếng nói cười nào cũng tẻ nhạt
Tha thiết ngồi lên bậu cửa hư bản lề nghêu ngao hát
..."Chứ đi mô rồi cũng nhớ về..." quê mẹ!
Bỗng xót xa nhớ những ngày đầu yêu nhau
Trong veo mắt nhìn lần hẹn hò bên khung cửa nhỏ
Chưa đi hết đoạn đường đời mà tình yêu đã đến hồi hãi sợ
Nhạt nhoà nhớ thương phai phôi cả tiếng nói tiếng cười
Có phải chuyện tình yêu nào rồi cũng chết trời ơi?
Chẳng lẽ không cuộc tình nào ngọt lành vẹn nguyên cùng tận
Không có hai kẻ nào yêu thương nhau đến ngày mái đầu bạc phấn
Đến ngày cùng nắm tay nhau nhìn vực thẳm an lòng!
Khi tình yêu bao năm đến bữa bão giông
Nói câu nào cũng thừa cười điệu nào cũng ngớ ngẩn
Chán chường gương mặt thân quen nên giả vờ đang bận
Im lặng bấu hai tay vào nhau thấy thừa thãi vô cùng!
Yêu nhau đủ lâu giống như đi dưới mưa giông
Muốn hong khô mà chẳng thể nào tìm chỗ trú
Tiếp tục hay chia tay... đều phải do dự
Tính toán làm sao cho vừa vặn bây giờ?
Thì ra chuyện thương nhớ chẳng giống trong thơ
Nhấp hoài một chum rượu quen có ai không ngán ngẩm
Cuộc đã tàn tim đã no nê mà phải vờ vịt còn sâu đậm
Còn yêu còn thương còn nhớ đủ đầy
Tình yêu cạn kiệt quá rồi mình phải làm sao đây?
Chia tay hay tiếp tục đều đớn đau tê tái
Chẳng nhẽ lại ở lại...
Chỉ vì tiếc quãng thanh xuân đã dành hết cho người?
Sắp chia tay cuộc tình lòng dạ chơi vơi
Nên hay không nên tàn nhẫn?
Những xao động cũ sẽ nhanh qua thôi
Tặng ai đang hoang mang
Đừng nhắc thêm nữa anh xưa cũ qua rồi
Ai chẳng có những mối tình đến trước
Chúng ta- con người làm sao biết được
Cuối cùng thương ai để dành dụm lòng mình
Có gì đâu mà phải giấu giếm bí mật hỡi anh
Anh đã từng si mê em cũng một thời khờ dại
Bắt đầu yêu ai chẳng tin tình mãi mãi
Mà ngờ đâu duyên số chẳng an lành
Phận đàn bà qua vài cuộc tình ắt sẽ mong manh
Đôi vai đàn ông chinh phạt nhiều chắc hằn nhiều gió bão
Phúc phần gặp được giữa trần gian chao đảo
Nương vào nhau thôi đừng gây thêm đau khổ chia lìa
Cứ giữ cho riêng mình chuyện cũ lắm đam mê
Em cũng cất tình đầu vào dĩ vãng
Hôm nào đó em thèm một mình còn anh cần khoảng lặng
Chúng ta đều tự hiểu khoảng riêng trong tim đang ầm ĩ ùa về
Em sẽ chẳng đòi anh kể cho nghe
Anh cũng đừng bắt em nói về chuyện cũ
Cứ mặc cho bí mật của riêng yên ngủ
Tỉnh cơn mộng mơ mình lại nắm tay cười
Những phút xao động cũ sẽ nhanh qua thôi
Tuy hạnh phúc nhưng cũng chỉ là kỷ niệm
Từng đổ vỡ mới trân quý tình mình đến
Mang hai mảnh trời riêng vá víu mảnh chung đầy
Những phút xao động cũ sẽ chẳng mãi ở lại đây!
Nên đừng hoảng sợ
Hoang mang ơi hãy luôn luôn nhớ
Hiện tại có em giông gió đã tan rồi!
Giờ em chỉ yêu mỗi anh thôi
Và chắc rằng anh cũng thế?
Và Hồ Tây chiều nay
Chắc lọt thỏm một câu kinh dang dở
Em ở SG vung tay mắc cớ
Hái chòm sao hình cò con đi tìm bông hoa cỏ may chiếu bóng mình xuống lặng
Trong lòng bàn tay em bây giờ chỉ còn mỗi anh thôi
Chỉ Hồ Tây thôi
Đã đủ em nhớ anh da diết
Ở đó... anh có bao giờ biết
Đến bây giờ, khi đã đủ tuổi lấy chồng, đã đủ tuổi được hạnh phúc, bình yên em vẫn vò nát mình nhớ Hồ Tây và anh. Anh ạ
Xa lạ lắm đâu
Mà anh ngược đãi tình cảm em nhiều thế
Hồ Tây vớt nhành liễu trễ
Nên nhành liễu đụng chạm đáy hoang
Anh không yêu em kịp nỗi bàng hoàng
Nên nỗi bàng hoàng trong em bây giờ co quắp
Anh - với đông hãy thắp
Đúng một ánh sao gầy và một ánh sao vui
Ngủ vùi
Em nấp bóng mình vào bóng ai đó để khóc
Chắc Hồ Tây sẽ bới móc
Sẽ làm như mọi chuyện khổ đau trên thế gian đều do đàn bà tụi em gây ra
Đàn ông tàn phá
Tim trinh
Em một mình
Yêu và đợi chờ cho đến chết
Hồ Tây ơi... anh ơi... Chắc bây giờ mọi thứ đã chấm hết
Trong tay em chẳng chịt những đường chỉ tay sâu hoắm
Sâu đến độ chỉ có đau mới thấm
Mới ngấm
Mới chầm chậm đay nghiến em
Cho đến lúc đêm
Cào em cho đến lúc tứa nước!
Rồi cũng đến một ngày chẳng còn đủ sức trở về quê
Mộng ước vứt bon chen về nằm bình yên nghe gió thổi
Thành chuyện viển vông... ờ thì chẳng còn dám nói
Giờ mắng chó cào hư sân cũng khó như đi bộ tới thiên đình
Giá ngày còn trẻ quả quyết gật đầu thật nhanh
Khi lòng bỗng nhiên muốn từ bỏ tham sân si thì giờ đâu tiếc nuối
Ngày đó thấy đời quá ồn ào lại năn nỉ trái tim gắng chờ đợi
... Hứa sẽ có lúc từ bỏ vinh hoa thanh thản ngồi cười
Ông trời ban cho mỗi người riêng một cuộc chơi
Có kẻ dùng cả đời để dành giật tiền tài, chức danh, quyền thế
Có kẻ mang tim gan ra đổi ánh mắt người yêu ngấn lệ
Có kẻ vì thương mẹ cha mà phải sống tha hương tận cuối chân trời
Cuộc đời của chính mình mà chẳng tự quyết được gì đời ơi
Tha thiết mua một mảnh vườn ngoài ngoại ô rồi trồng thật nhiều hoa cải
Vợ chồng con cái sống giản đơn như bí bầu thì có gì mà ngại
Vậy mà lại quăng quật đua chen không từ bỏ được chút nào
Đến thời khắc tóc đổi phai màu nằm nghĩ tại sao
Ngày xưa không dám sống vì mình thêm một chút nữa
Thích làm gì cũng đừng chờ muốn điều gì cũng đừng sợ
Thì chắc gì giờ này đã đớn đau?
Khi còn trẻ không cho mình quyền được bắt đầu
Thì lúc mỏi gối nhức lưng chắc rồi luyến tiếc
Ngồi nhẩm tính về mơ ước hoài bão thôi cũng đã mệt
Thì phân bua nổi vì sao!
Hãy sống cuộc đời mà mình thích lúc còn đủ sức đi nào
Kẻo một mai tức chó cào hư sân lại bất lực không dám nói
Một đời người quá ngắn để chờ đợi
Một đời người nhanh qua!
Qua tuổi bốn mươi
Viết cho người đàn bà tôi thương
Qua tuổi bốn mươi mới biết mình già
Không trẻ nữa để cho phép lòng nông nổi
Không thể vứt hết tất cả chỉ vì một tiếng gọi
Từ thẳm sâu lòng buồn
Nào phải vô tâm đâu mà nước mắt chẳng còn nữa để tuôn
Lúc tột cùng đớn đau đành lặng im nín khổ
Biết mình đang da diết thương và da diết nhớ
Vậy mà đành bấm lòng... trời ơi vui!
Đêm tỉnh giấc mới hiểu thế nào là đơn côi
Muốn dựa vào vai ai gào một tiếng thôi mà không thể
Lớn rồi... nào còn con trẻ
Để nương nhờ, dựa dẫm, mộng mơ
Có những lúc thèm trở lại ngày thơ
Gặp lũ bạn từng một thời rong ruổi
Uống chén rượu giả say nhìn sông cười rười rượi
Sông nhìn lại đứa giả say chếnh choáng kiếp người
Qua tuổi bốn mươi mới thấu thế nào là cuộc đời
Thế nào là phận người - thì ra khổ đau hay hạnh phúc cũng chỉ là chốc lát
Quay cuồng theo nhân gian mà tụng ca, hò hét
Đến phút ngắt thanh âm nuốt nhạt nhẽo vào lòng
...ôi một đời người hốt toàn hư không
Vậy mà rồi tự dối mình dư giả
Qua tuổi bốn mươi chẳng còn gì trong tay cả
Ngoài những đường phận duyên đứt đoạn khóc cười
Ngoài những nếp chân chim cuối mắt đầu môi
Ngoài phía chân trời đứa giả say nhìn thấy
Không ngờ qua tuổi bốn mươi ta buồn đến vậy
Ta ơi!
Rồi nỗi nhớ sẽ nguôi ngoai tổn thương sẽ lành lặn qua ngày
Kết thúc một cuộc tình mới biết mình nhận về ít quá
Tất cả tình yêu đều đẹp chỉ có loài người man trá
Nhẫn tâm chia ly nên thương nhớ mới rỏ máu một đời
Tưởng gặp được người vừa lòng ắt bên nhau mãi thôi
Chẳng cần phân bua hờn ghen cắn đắn gì thêm nữa
Thế mà! Chết rồi... chẳng cần cãi vã tình yêu cũng tan vỡ
Không ngờ thương nhớ dễ tan!
Đoạn đường người đi thênh thang còn ta khúc khủyu non ngàn
Dĩ vãng trong tim dâng đầy theo năm tháng
Ngỡ màu nhiệm trường tồn mà nào đâu kiếp nạn
Không bao giờ bớt nhói đau
Chẳng thể chôn vùi ký ức thuở ban đầu
Cũng chẳng thể kéo dài ngọn đèn leo lét gió
Nhưng giá mà chúng mình thêm một chút duyên thêm một chút nợ
Thì... đường về ắt bớt chênh chao
Lúc đến ồn ào mà lúc ly tan chẳng thốt nổi lời nào
Nói thêm gì cũng sợ xát lòng muối mặn
Ừ thì... non cao còn có lúc lận đận
Thì sợ gì đau đớn không nguôi
Đứng trước biển không còn thấy mênh mông nữa rồi
Nghĩa là đã đến lúc lòng trở về bình thản
Nghĩ về người từng thề non hẹn biển mà trời ơi chai sạn
Thì còn gì để thương nhớ luyến lưu thêm!
Rồi cũng đến lúc mình học được thế nào lãng quên
Thế nào là chấm dứt quãng đời son trẻ...
Nếu một hôm nào mặt trời làm tổn thương anh
Em sẽ xé váy lăng loàn gói gém lại tia ngày
Để cho mỗi phút, mỗi giây
Nắng chỉ giám đốt đùi non em đến rát
Nếu một bữa nào chích choè tức anh mà không hát
Em sẽ nhổ tóc mình thắt cổ véo von
Để cho trong lòng tay xinh em chỉ còn
Máu và tội ác
Nếu một đêm nào Cuội há mồm khạc
Nhổ toàn lá đa non
Em sẽ nhồi, nặn mình cho đến méo, đến tròn
Đến đắng cay và nghiệt ngã
Nếu một lần nào đó... anh ạ!
Anh không còn muốn trở về
Em xin thề
Sẽ phơi xác mình dưới mặt trời bỏng rát
Khi đó Cuội, Hằng và chích choè nghêu ngao hát
Khi đó có một điều rất xót xa, rất bỏng rát
... Điều đó chính là em đã chết ngạt trong chính váy ngoan em
Em tự xé xác mình trong đêm
Để cho anh thấy mặt trời, mặt trăng, chim chóc, lá hoa trên đời này dễ thương như vốn dĩ
Mai sau anh đừng chửi đàn bà ngoa, điếm, thoã, đĩ
Mà hãy học cách câm mồm trước những bình yên...
Đời đàn bà chẳng thể vẹn nguyên
Dù là chiếc váy mỏng tang
Dù là sợi tóc ngang tàng
Dù là... một chút khạo khờ con gái!
Em sắp trở lại
Làm một con đàn bà điên
Nhưng khác anh duy nhất một điều
Điên nhưng em biết yêu bằng cả đời mình anh ạ!
Rồi anh sẽ phải trá giá
Cho một ngày đời không còn em - một người đàn bà rách tim vào ngày còn con gái...
Ngủ đi anh ngày mai thức dậy
Vai mẹ đã bớt oằn, lưng mẹ cũng bớt đau
Cha sẽ trở về miết trơn chỗ nhàu
Những chỗ nhàu mới hôm qua còn tức tưởi
Ngủ đi anh bếp mùa đông bùng sưởi
Bà cời lên sau năm tháng tắt ngầm
Ông ngồi bên thềm đếm vết đồi mồi thâm
Đồi mồi không thâm đẻ ra đời thống khổ
Ngủ đi anh con gái đầu lòng vẫn nằm yên ở chỗ
Chẳng giám khóc nửa lời vì sợ lắm chiêm bao
Chiếc võng nâu vướng víu gốc đào
Còng lưng nhìn trăng lấm lét
Ngủ ơi ngoan! Kệ thằng đời bỗng dưng lăn đùng ra chết
Những cái bỗng dưng bao giờ cũng có tội gây đau
Trong cơn điên mơ anh hãy vẽ chốn không màu
Chốn ấy chỉ dung tha em và vạn điều thánh thiện
Ôm tóc đa đoan em chờ ác mộng tan biến
Ác mộng chẳng đủ sức bằm chết tâm tri
Hãy bỏ hết tất thảy đa nghi
Bỏ tất thảy những điều đời bắt ocn người đắn đo, dằn vặt
Đêm nay em sẽ ôm anh, ru anh và yêu thật
Nồng nàn đến cả ngón chân thon
Anh có còn
Không chớp mắt vì lòng mình trống trải
Đêm nay em nhẹ người rướn chân quờ hái
Một vì sao chưa kịp tỏ bày
Chỉ ước ao sao cho anh và đêm say
Bởi trong tay em vì sao đã tắt
Im bặt
Em đang kê đời mình lên cánh tay gân
Thật gần
Và khe khẽ
Nhẹ...
Cho yên giấc kẻ gây đau đớn đớn bà!