8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Em đừng ghét người mới của anh

Anh xin lỗi... anh sai rồi... năm tháng
Tưởng tình yêu mãi mãi chẳng nhạt nhoà
Vậy mà lỡ cầm tay cô gái khác
Anh chẳng thẹn thùng nghĩ chuyện hai ta

Xin hiểu cho lòng anh nhiều khao khát
Đàn ông lắm si mê sau đằng đẵng tháng ngày
Yêu nhau lâu sẽ giống như rừng cũ
Đến một ngày mầm mới muốn thay cây

Hãy tha thứ cho tính anh sốc nổi
Như ngày qua ầm ĩ đến thương em
Cô gái ấy không tội tình gì hết
Chỉ tại anh... đã chán lắm êm đềm!

Đừng chất vấn "sao không yêu nhau nữa"
Lời hứa xưa vốn đã quá cũ càng
Người em thấy giờ không là anh nữa
Chuyện tình mình tới lúc phải vỡ tan

Không cần hỏi những người quen hai đứa
Cách làm sao quên kỷ niệm trong lòng
Hãy lấy cớ anh ác tàn, man trá
Đểu, phũ, khốn cùng... để phận gái long đong

Anh xin lỗi làm tổn thương em lần cuối
Chuyện chúng ta kết thúc ở đây rồi
Cô gái ấy xin em đừng cắn đắn
Tội tày đình chỉ tại mỗi anh thôi!

Anh xin lỗi đã nhẫn tâm đến thế
Hệt ngày xưa che giông bão thôi mà
Cô gái ấy chấp nhận thương sẹo cũ
Nên cũng van em rộng lượng với người ta
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Người cũ của anh

Tặng Thúy!


Nếu có gặp lại người cũ của anh
Xin đừng căn vặn điều gì làm cô ấy thương tổn
Bọn anh bây giờ bình thường hơn bè bạn
Những người bạn từng thương!

Trách cứ làm gì nữa em? Giờ hai ta mới chung đường
Cô ấy đang âu lo khổ đau trên một nẻo hoàn toàn xa lạ
Có thể nhìn thấy nhau bọn anh nấn ná
Nhưng đó là sự nấn ná cũ xưa

Đừng nặng lời với quá khứ một thời anh tôn thờ
Đàn bà ai cũng nhiều lần buồn khổ
Có yêu anh thì đừng nỡ
Giày vò những điều anh không thể làm khác được nữa rồi em

Bọn anh từng có khoảng thời gian êm đềm
Và rất nhiều lần đớn đau, chật vật, giận hờn, khổ ải
Nỡ lòng nào em lại
Ghen với cả tê tái qua rồi!

Giờ trái tim anh chỉ dành để yêu em thôi
Lỡ có lần nào nhắc về người ta anh khóc
Hãy rộng lượng hiểu cho người đàn ông chân thành nên quên ai cũng khó nhọc
... Lượng thứ cho anh- không tàn nhẫn được như bao người

Nếu gặp người cũ của anh mong em cười thôi
Không cần ồn ào gì nhiều đâu... bọn anh nếm trải nhiều đau thương nên đủ hiểu
Những gì đã qua như chén rượu
Vơi đi sao đầy lại nữa... mà!

Xin lượng thứ cho hành trình anh đi qua
Xin bao dung hiểu cho người đàn bà từng vì anh mà từng trải
Còn bao nhiêu chân tình, ngọt ngào, thời gian còn lại
Anh chỉ dành cho em thoả sức vẫy vùng!

Người anh từng thương
Khổ vầy đủ rồi em ạ!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đàn bà đã cũ

Tặng cho những người đàn bà không còn mênh mang


Ta yêu em người đàn bà đã đi qua giông bão cuộc đời
Ngoài ba mươi em có nhiều hơn những người con gái có
Chẳng nhẹ dạ, cả tin, non nớt làm cô gái nhỏ
Dựa dẫm vào ta ao ước chuyện lâu bền

Nuốt đủ khổ đau nên lòng vơi bớt niềm tin
Trái tim khó mủi lòng trước những hão huyền thằng đàn ông ưa nói
Chỉ âm thầm lắng nghe và lặng thinh chờ đợi
Buột miệng thương nhưng ngăn yêu nhớ biết cầm chừng

Đã vò nát tuổi thanh xuân với biết bao người dưng
Như ngọn nến từng cháy kiệt cùng cho son trẻ
Ngày gặp ta đến phút chạm môi em cũng mạnh mẽ
Hoang mang run lên ta thấy thương em đến độ đau lòng!

Biết nói gì với người đàn bà đã chạm sóng trên sông
Mắt nhuốm biệt ly nhiều rồi nên ta nào dám làm gì cho em khóc
Sợ dòng em mang theo vốn mênh mông cô độc
Sợ rồi...
Ta lại làm khổ em!

Đã gan lỳ quá nhiều nên chẳng thể cho phép lòng yếu mềm
Như rừng cây đã một lần cháy rụi
Nhưng vì vốn dĩ đàn bà đa đoan nên em đơm hoa em ươm chồi mới
Khát thèm thêm một lần rừng trong tâm quẫy đạp đến xanh ngần

Thì ra những người đàn bà đã cũ trái tim như gió ngoài sân
Muốn bay thật xa nhưng hãi sợ vung trời ngoài kia đỏ máu
Muốn dốc lòng ra yêu thương lại sợ tình như cuộc nhậu
Người ta nhanh no say chếnh choáng bỏ rơi mình

Ta yêu em người đàn bà đã nếm đủ nhục vinh
Dối lừa hay chân thành em đều tường tận
Ngoài ba mươi chẳng thể dễ dàng lệ ngấn
Em kiên cường hơn người ta

Yêu em rồi mới biết son trẻ, mĩ miều, đẹp xinh rồi cũng phôi pha
Chỉ có trái tim đàn bà càng tổn thương lại càng mê hoặc
Nhưng sợ lắm em ơi! Nhỡ đâu thằng đàn ông trong ta phản trắc
Biết em yêu quá rồi... lại hớn hở huênh hoang
Trốn chạy!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Tình si

Xin lỗi vì chẳng thể yêu cách khác được nữa rồi
Không còn tân xuân để mang đến em tình yêu son trẻ
...ngày gặp nhau ta đã là thằng đàn ông đến trễ
Với chính hạnh phúc đời mình

Chinh phạt đủ đầy nhục nhã hoa vinh
Gia tài là mớ kí ức bình yên đổ vỡ
Mỗi bận trở trời vẫn quằn lên nhớ
Những mặt người trong cơn chiêm bao lạ lẫm vô cùng

Đoạ đày bao người để gặp em thèm khát được bao dung
Tình yêu đàn ông mặn mòi như biển
Có đớn đau đầu nguồn phù sa và thêm cánh buồm no nê nghênh chiến
Biển nơi ta lặng lẽ bão bùng
Biển nơi ta điệp điệp trùng trùng
Muốn duy nhất yêu em mà sợ mình mang tội đoạ đày thêm lần nữa
Muốn yêu em mà hãi sợ
Buồm ta đa mang rách nát một đời
Phù sa nhạt màu theo chát mặn biển khơi
Không vỗ về lòng em mát dịu
Nên ta già nua ngượng nghịu... thương em!

Có đớn đau nào hơn khi chạm vào xác thân môi đã hết mềm
Ta cằn khô ước ao đời trẻ lại
Thương làm sao cho phải
Thương làm sao cho cam!
Ta cuồng si bằng thứ tình yêu nhọc nhằn
Vuốt mái tóc bạc màu rồi quay quắt nhớ
Xếp nếp chân chim thương chút xuyến xao em có
...thừa thãi một đời người ta trút đổ lên em
Nhặt từng đợt run môi mà huyễn hoặc mình hạnh phúc
Ôi ta thất đức... thật rồi!

Xin lỗi bao lần mới đủ giết chết nổi ta trời ơi
Tình yêu người đàn ông ích kỷ nhỏ nhen đớn hèn trơ trẽn
Ta như đứa cuồng say nuốt ly đầu tiên ngào nghẹn
Nào biết đâu đứa cuồng say chẳng biết nghẹn bao giờ

Thứ tình yêu ta mang cho em không phải là thơ
Không phải phút cầm tay bồi hồi như lần đầu, lần thứ hai... rất nhiều lần ta cầm tay con gái
Không phải siết eo siết lưng mà ái ngại
Không kiêu hãnh sướng vui như thuở xưa rồi

Thứ tình yêu trải qua phai phôi
Khó trôi vào em nhỉ?
Vậy mà em đã đạp bằng lý trí
Đem thanh tân ra pha ngọt điệp trùng
Đem ngây thơ ra nhớ nhớ thương thương
Đem đời con gái đổi chác buồn đau già nua khốn khổ

...em không sợ lỗ hả ngoan ơi?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Yêu đi đừng sợ

Giờ không phiêu bạt nữa
Chẳng thiết phiêu lưu nhiều
Thèm làm cô gái nhỏ
Đi cạnh người mình yêu

Từ bỏ hết mọi thứ
Tiền bạc lẫn vinh hoa
Nằm an yên ngó gió
Thổi tung trước hiên nhà

Nhân gian vốn xảo trá
Thế giới nhiều hỗn mang
Gục đầu lên thương nhớ
Giông bão ắt sẽ tan

Mang trăm kẻ theo đuổi
Đổi một người chân thành
Chăm lo lúc đau ốm
Xiết chặt lúc mong manh

Đời người lắm bất trắc
Chẳng chắc chắn được gì
Nên vẫn còn yêu được
Thì cứ thế yêu đi

Chẳng rong chơi thêm nữa
Gạt bớt hết ngông cuồng
Mang san hà đổi lấy
Duy nhất một người thương

Tự do chẳng đáng giá
Bằng hạnh phúc tận cùng
Khi biết chắc sẽ có
Người cùng vượt bão giông!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đàn ông đã cũ

Tặng ronquainau


Em yêu anh khi nắng gió phủ phai đời
Đôi tay gân nhiều hơn mắt trùng trùng in hằn bão nổi
Tóc nhuốm màu mây chiều vời vợi
Tiếng nói thấm khốn khổ biệt ly nên biết rung động hơn người

Chẳng còn trai trẻ để gặp là vội vã bên nhau anh ơi
Đủ từ tốn đủ kiệm lời đủ chín muồi để ngăn lòng không nông nổi
Kinh nghiệm yêu đương đầy hai tay nên chẳng hoảng sợ trước chờ đợi
Anh bình tâm ôm em yên ả một góc trời

Yêu một gã đàn ông trưởng thành lạ quá trời ơi
Chẳng kịp lẫy hờn anh đã nhẹ nhàng chỉ dạy điều sai đúng
Như biển sau cơn cuồng phong mênh mông dài rộng
Êm ả cho thuyền ra khơi nuôi mộng ước an lành

Đời đàn bà chẳng hoài bão lớn lao chỉ thèm nằm sát cạnh anh
Khuôn ngực đàn ông có dư bạo tàn có dư rung cảm
Tập cho em biết nhớ thương và ghen tuông đều có giới hạn
Đừng đi quá xa mà lầm lỡ một đời người

Gặp được nhau cuộc sống chỉ cần giản đơn thế này thôi
Không cần gì thêm nữa
Đàn ông đi qua bể dâu như bức tường loang vôi vữa
Gồ ghề mà vững tâm chấp bão quật mưa dầm

Em yêu anh người đã trải đủ khổ tâm
Những người đàn bà đi qua đời anh để lại cho em một điều vô giá
Đó là dù em có ngây thơ, vụng về, non nớt, nhẹ dạ
Thì anh vẫn dư sức thương yêu đến tận cuối cuộc đời

Diễm phúc cho em yêu anh và chỉ cần anh anh ơi!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đừng cho em thấy...

Tặng mối tình học trò của người ta

Em không được sống cùng anh những mùa hè cháy lửa
Áo trắng học trò ngượng nghịu cọ vào nhau
Nhìn vào mắt anh phượng vẫn đỏ màu
Em chợt biết có điều gì tận ngực xanh vẫy gọi...

Chúng ta chẳng thể quay lại thời mười bẩy tuổi
Anh bâng khuâng tin dòng lưu bút học trò
Cô gái tóc ngang vai mỉm cười như tan vỡ
...Trú hết cả mùa mưa rồi áo chưa dám hong khô

Xin đừng nhớ những điều xưa giản dị
Không có mặt em chứng dám lúc anh buồn
Không có môi em mềm và mềm hôn
...Thì có tin không? Chỉ cần anh nhìn phượng thôi cũng làm em khóc!

Chẳng phải kẻ canh giữ thời gian để làm anh trẻ lại
Sống cùng lúc với em khi áo trắng vẫn nhiệm màu
Tóc em một thời cũng ngang vai như thể
...Lưng chừng thế là để mỗi anh yêu!

Van khép lại kỉ niệm học trò cháy bỏng
Vì lỡ đâu hạ khiến em phải bận lòng
Anh cứ nhớ
Cứ xuyến xao
Cứ mơ hồ
Lãng đãng...
Nhưng đừng
Vụng về...
để em biết được không?

Bởi đàn bà ưa ghen với cùng tận đau lòng
Vì nỗi ghen đớn đau nhất là ghen với tình xưa cũ
Khờ ạ!
Tình đã ngủ... Mới là tình dã man!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Về đây với em

Tặng cho những người tan vỡ


Về đây học cách hàn gắn đổ vỡ chuyện mình
Em bớt cắn đắn vặt vãnh đời thường không đáng
Bỏ hết hiểu lầm... mình bắt đầu làm bạn
Ngày xưa thương đến nhường nào!

Ngồi lại ăn bữa cơm bình an với nhau
Anh kể về năm tháng cực nhọc tuổi nhỏ
Dạy các con cách thương một người vợ
Dạy các con nhường nhịn thứ tha sao cho không mất mát gia đình

Nằm thênh thang cho em gối đầu lên ngực anh
Nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn hối hả
Xin lỗi vì linh cảm đàn bà nhiều khi sai anh ạ
Chắc... tại em thương nhớ quá nhiều

Vốn dĩ chẳng ai đủ tinh tường khi yêu
Em u mê em tầm thường em khờ khạo
Bỏ quá cho nông nổi giếng khơi... vì tận trong xương máu
Em vẫn chờ anh...

Về đây chúng mình ươm trồng lại non xanh
Nuôi nấng bẵm chăm các con thành người tử tế
Dằn ích kỷ nhỏ nhen tập làm cha làm mẹ
Tập làm giàn tre nâng đỡ dây bí dây bầu

Từ nay dầu vấp váp chuyện gì cũng đừng bỏ đi đâu
Bởi chẳng còn nơi nào bình yên hơn tổ ấm
Đã cùng nhau trải qua bão giông thì tình ắt sâu đậm
Dù phấn son hương hoa hấp dẫn triệu lần

Xin lỗi vì đã để nguội lạnh cơm canh
Xin lỗi vì chẳng biết ôm chặt hơn có thể
Xin lỗi vì làm người lớn rồi vẫn hệt đứa trẻ
Mang chuyện thương yêu ra giỡn giỡn đùa đùa

Về đây vứt hết vinh hoa, bạc tiền, được thua
Đời chẳng cần gì ngoài vợ chồng con cái
Vụ mùa thất bát rồi giờ đồng lòng cày xới lại
Hạt giống sẵn trong tim màu mỡ sẵn có nơi này

Nhà mình mãi mãi vẹn nguyên ở đây
Tàn nhẫn làm gì để bí bầu giông bão...
Về đây ngọt ngào nghe em bảo:
"Em Yêu Anh!"
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Có anh rồi

Tặng ai đang yêu

Có anh rồi em ước về bình yên
Mái ấm thêm các con và vườn rau be bé
Trải đời bao năm nay tập tành làm mẹ
Anh lóng ngóng đóng chặt bản lề xua giông bão ra xa

Chúng mình nương vào nhau như bầu bí một nhà
Anh dạy em biết nhịn nhường lúc trở trời cơm sôi canh nguội
Vì thương em nên anh dằn lòng bớt ồn ào trong từng câu nói
Nhỏ nhẹ tha thiết hôn phận số cay đắng đàn bà

Quá khứ mệt nhoài quá khứ khổ đau rồi sẽ đi qua
Ơn nghĩa, tình yêu lớn dần theo tháng năm so chung chén đũa
Gặp được nhau là nợ duyên nhưng bền lâu hay không đều vì trái tim mình có
Hình bóng người kia chẳng phai nhạt dẫu khốn khó hay dư giả sang giàu

Có anh rồi chẳng cần thêm gì nữa đâu
Ừ vinh hoa sao bằng vòng tay anh trước mùa gió thổi
Tiền tài không thể đem so bữa cơm em và con ngồi đợi
Anh vứt hết giang san bình lặng nép vào em nói nói cười cười

Có nhau rồi chỉ muốn nằm cạnh bên thôi
Mỗi sáng mai ngó nắng vờn sau liếp cửa
Nhìn các con lớn lên từng ngày mình chẳng buồn trẻ nữa
Anh ghì chặt vai em bình thản thấy vực thẳm dưới chân đồi

Đời có dài đâu đời có bấy nhiêu thôi
Vậy mà nhờ mỗi nhớ thương làm đời rộng dài gấp bội
Bao năm trôi qua chiều nay gục lên môi nhau vẫn bối rối
Vẫn xao xuyến trốn các con như thuở bắt đầu

Có anh rồi sá gì bể dâu
Mình nhỉ?
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đời người được mấy chốc

Chẳng dám chắc trọn kiếp
Thì hứa gì mai sau
Chớp mắt thôi đã khác
Quay lưng đã đổi màu

Chẳng phải thề là được
Không phải tin là thành
Non ngàn nào sống mãi
Với điệp trùng màu xanh?

Bạc đầu thôi đã khó
Răng long thôi đã phiền
Nhỡ đâu qua một giấc
Không còn nhận ra tên

Chuyện đời dễ thay đổi
Tình nhanh phai như chiều
Chỉ hôm nay là thật
Yêu được thì cứ yêu

Có bao nhiêu thương nhớ
Mang ra đừng dụm dành
Kiệt cùng đi đừng sợ
Lỡ mai tình mong manh

Hẹn chi kiếp sau nữa
Khi chẳng thấu kiếp này
Chỉ xin đừng tàn ác
Nhếch môi cười: chia tay!

Đời người được mấy chốc
Tình người được mấy hồi
Giây lát thôi đã sợ
Nói chi trăm năm ơi!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Ở nhà với em thôi

Tặng ai ham giang san bỏ tri kỷ ở nhà


Em sợ mình rồi sẽ ích kỷ nhiều hơn
Khi nỗi yêu anh lớn dần lên theo tháng năm dài đằng đẵng
Đam mê của đàn ông là giang san
Còn của đàn bà là đêm trắng
Nhớ người mình thương và thương kẻ mình nhớ một đời

Em bé mọn làm sao làm trái quy luật đây trời ơi
Trắc trở yêu anh quấn kén lòng mình
Thao thức nguyên đêm vẫn hoang mang lúc bình minh
Lo trời sáng anh đi mộng bình yên sẽ tắt!

Đừng quở trách nếu sự lắm lời trở thành thường nhật
Em ca thán mùa đông mắng mỏ giông gió ồn ào
Em liếc mắt giận tàn thuốc xanh xao
Cắn đắn đôi giày anh mang cáu vết gì đầy nghi hoặc

... Đàn bà mà anh! Lời nói thường phản trắc
Với trái tim đang mềm yếu kiệt cùng
Em to gan đến đáng thương
Em đành hanh đến dịu hiền... ừ chắc gì anh biết?

Nếu có thể xin đừng bỏ đi biền biệt
Dẫu bản tính đàn ông ưa vùng vẫy non ngàn
Nhưng! Anh ơi hãy trở về vì em đã rất ngoan
Đã rất chờ mong con thuyền anh neo đậu

Chinh phạt vừa thôi! Anh yêu dấu
Phong lưu rồi cũng già
Vinh hoa rồi cũng hết
Chi bằng ở lại nhà nằm nghe em hát
Ngó trái bí con sâu oanh tạc sau vườn
Hôn lên mái tóc mong manh này đi! Kẻo chẳng kịp phai sương
Em già đi... lấy gì anh xốn xang như ngày xưa nữa!

Xin lỗi nếu anh nhất quyết xông pha còn em vẫn hèn mọn thương nhớ
Chẳng đủ bao dung cho những to tát phi thường
Yêu dấu ơi! Hãy cứ làm con sóng nô muôn phương
Mặc kệ ruột gan đàn bà chảy máu

Em mãi là bờ dậu
Ôm thương nhớ mua vui vườn ruộng bí bầu
Chậc lưỡi! Anh có đi đâu
Cũng chẳng đi ra ngoài nỗi nhớ

Cười nhiều lên cho tim gan em tan vỡ từng ngày!


P/s: "Bỏ cả giang san vì tri kỷ, ai ngờ tri kỷ thích giang san"
Đôi khi phụ nữ cần một người đàn ông giống như người nhảy khỏi máy bay cần dù nhảy vậy. Nếu chẳng bao giờ anh ta có mặt thì sau này anh ta cũng không cần có mặt nữa.
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Đời cần gì em ơi

Cho Anh


Kiếm một mảnh vườn hai đứa sẽ trồng rau
Nuôi thêm đàn gà mái mơ cho em chiều chiều nhặt trứng
Bỏ phố thị lệ hoa mình chọn cuộc đời bình lặng
Húp bát canh cua thanh thản sống qua ngày

Nhấp ngụm trà bên mái hiên khà một tiếng như kẻ say
Thì ra hạnh phúc đến từ những điều bé nhỏ
Khi em nằm cạnh bên cho anh ân cần gọi vợ
Môi lẫy lẫy hờn hờn... "anh chẳng biết thương em?"

Học nhịn nhường giữ mái ấm êm đềm
Biết si mê cả khi em nhạt màu son phấn
Em bao dung những lần anh tụ tập bè bạn
Những lần anh hư em lặng lẽ dỗ dành

Hai đứa trẻ lại như luống rau xanh
Nằm gác chân nhìn hoa rơi nghe lũ gà nhảy ổ
Hôn lên hai lòng tay chai mà vẫn chưa đã nhớ
Trời ơi! Gần nhau thế riết vẫn thương

Vứt hết giang san mình sống cuộc đời thường
Đổi xô lấn bon chen lấy nụ cười em đợi cửa
Bán ồn ã tung hê lấy ngọt lành hai tiếng chồng vợ
...Mình dụm dành thời gian trân quý thương nhớ đời người

Kiếp này chẳng cần gì nhiều thiết bấy nhiêu thôi
Có em có anh có líu lo tiếng nô đùa con trẻ
Gạt vinh hoa bạc tiền qua bên... chỉ lo ngày mai gió nhẹ
Lay ngã vạt cải trổ ngồng xiêu xiêu!

Đời người chẳng cần sang giàu chỉ cần tình yêu!
Mình nhỉ?

 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Mình cưới nhau đi

Bỏ hết bon chen mình về chung một mái nhà
Chấp nhận sống cuộc đời của người bình yên đơn giản
Nắm chặt tay nhau vượt qua mọi khổ đau kiếp nạn
Nhân gian lắm phù du tha thiết làm chi sang giả vô hồn

Thấy mình đáng giá hơn khi cùng chăm bẵm các con
Nhận ra trên đời này không còn bất cứ gì to tát
Sợ nồi cá kho quá cay sợ bát canh rau nêm nhạt
Lo sáng nắng to hãi mưa gió ầm ĩ buổi chiều

Về nằm cạnh nhau mới hiểu được đúng nghĩa tình yêu
Thấy người ta đứt tay mà lòng dạ mình đau như lửa đốt
Chẳng cần bạc tiền quyền uy chỉ thèm nghe em nói ngọt
Câu "mình ơi..." thốt ra trong đêm nghe sung sướng tận cùng

Người đời bạc thế nào về có em thương
Sần sùi lồi lõm ra sao đưa đây cho môi ngoan miết phẳng
Chỉ xin anh ném hết ngông nghênh, to gan, uy quyền khi nhìn thấy mắt son lẳng lặng
Khúm núm xếp lại đôi dép chông chênh ngay ngắn góc nhà

Chỉ cần có em có anh sẽ qua hết phong ba
Điêu linh vốn tự do loài người tham tàn nhận lấy
Nằm lên chân thật ngoan... mềm lòng quên khuấy
Người đời bạc ác điêu toa!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Viết cho mẹ của anh

Mai em về ôm hôn mẹ của anh
Cảm ơn người đã sinh anh cho em yêu thương cho em chờ đợi
Cảm ơn người đã nuôi lớn anh cho anh cười anh nói
Để em lấy làm gia tài riêng không chia sớt người nào

Lắng lòng kể mẹ nghe những phút nôn nao
Trước biển dịu êm em thèm thương anh đến vỡ
Trước núi trập trùng anh khát khao có em làm vợ
Chúng mình biết bao lần oà vỡ ở trong nhau

Sẽ về hôn lên mớ tóc phai màu
Chia nỗi tủi hờn của người đàn bà giàu nước mắt
Đời đàn bà sống bằng đức tin và chết vì dằn vặt
Phận số đàn bà mặn chát biển khơi

Thay anh hôn lên đôi bàn tay vì chồng con mà sạn chai
Áp vào ngực nhăn để thấu bao ngọt bùi đã kiệt cùng dành anh hết
Hỏi người ngày tháng nào bình yên phút giây nào mỏi mệt
Gót chân nẻ vì đâu và cuối mắt vì ai mà chim vẽ trời chiều

Sẽ thương mẹ như đã thương anh nhiều... tình yêu
Tạ ơn mẹ như chúa như phật như mẹ cha em vậy
Bởi cùng phận đàn bà nên em đủ mặn mòi, đa đoan để thấy
Cả đời mình mẹ làm cây khô chắt máu đỏ dâng đời

Mẹ quá nhân từ nên chẳng có câu kinh nào tụng niệm nổi anh ơi
Chỉ lấy bình yên, sướng vui của cháu con làm nhựa sống
Đời đàn bà là biển rộng
Đem bão giông giấu vào ngực già nua, mang cay đắng lấp kín tâm mình

Bởi mẹ quá bao dung nên em tin
Con của mẹ cũng đủ chân thành để thương em đến chết
Tình yêu ơi! Nếu sau này trong chặng dài mình mỏi mệt
Hãy đưa em về ôm lấy tóc mây

Bởi tình mình sứt mẻ hay ngọt đầy
Đều nhờ phúc mẹ!
Em về hôn lên gót nẻ
Để thênh thang vững dạ thấy anh cười
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Nhẹ lòng đi em nhé

Nhẹ lòng đi em nhé
Chẳng gì đáng sợ đâu
Mọi chông gai sẽ hết
Miễn là mình yêu nhau

Đời chẳng dài mãi mãi
Nên đừng hờn giận anh
Phung phí chi bé bỏng
Lỡ đắng cay chuyện mình

Sóng gió rồi sẽ hết
Đừng lo nhiều nha em
Chỉ cần bên nhau thế
Mọi chuyện ắt êm đềm

Anh sẽ làm tất cả
Để em an tâm cười
Trời sinh anh chỉ để
Làm em vui đấy thôi

Phải luôn luôn hạnh phúc
Thương lấy bản thân mình
Còn lại để đấy hết
Bình yên mà yêu anh!

Giông bão để ngoài cửa
Ngã vào lòng anh thôi
Thế giới dẫu sụp đổ
Có anh ở đây rồi

Anh sẽ làm tất cả
Để em mãi dịu êm
Hôn thêm đi đừng sợ
Ngủ ngoan đi yếu mềm!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Vợ chồng

Năm tháng đã qua giông bão phủ phai đời
Mái ấm hai đứa mình có hơn một lần lung lay tan vỡ
Cả anh và em đều bực dọc, tổn thương, hãi sợ
Đều chán ngán, âu lo, đạp đổ, bất cần

Từng ghì lấy nhau nhìn lá đổ ngoài sân
Mỉm cười bình tâm ngó nụ hoa chiều tàn nhụy
Đêm giật mình có người vỗ về thấy tột cùng trân quý
Ừ vì nể trọng nhau nên bền vững đến bây giờ

Bồng bột đời đàn ông che giấu những cơn mơ
Ong bướm hoa tươi làm sao kiềm chế nổi
Rũ qua loa phấn son chạy về thấy em ngồi đợi
Bên mâm cơm chiều... trời ơi anh hối hận anh thương!

Chắc hẳn cũng có lúc em nông nổi muốn sai đường
Mật ngọt nhân gian rót vào tai làm lòng nghiêng ngả
Nhưng như cánh rừng qua trận đổ lá
Em kiên cường tươi xanh

Vẫn biết thời gian làm nhạt đi tình yêu hai đứa mình
Lo toan thường ngày lấp liếm nhiều yêu nhớ
Lắm khi nhìn đối phương thấy nặng nợ
Mà rồi vẫn chẳng thể rũ nợ để nhẹ gánh chơi đời

Từng ồn ào quát mắng cắn đắn nhau trời ơi
Ích kỷ bản thân nên chẳng lắng nghe người kia bày tỏ
Vài lần không sẻ chia, cảm thông, thấu hiểu, lặng im
...mà mình nỡ
Xúyt gật đầu buông tay!

Tình nghĩa vợ chồng bấy lâu đâu giản đơn như này
Cứ gì vì một phút bốc đồng mà đập tan đi tất cả
Vẫn cần nhau như đồng hoang cần ươm mạ
Như dây bí dây bầu nương tựa vững chãi trước bão giông

Đừng căn vặn mình còn yêu nhau không
Sau ngần ấy năm về chung một mái nhà tình yêu giờ đâu còn cần thiết nữa
Chỉ cần hôm anh đi xa em thấy nhớ
Hôm anh ở nhà em lo sợ anh đi
Chỉ cần anh đủ mềm yếu tột cùng khi ôm em hiền ngoan nhu mì
Anh cứng cỏi già nua che cho em bão tố
...chỉ cần vậy thôi là đủ duyên đủ nợ
Đủ nhớ nhớ thương thương cho đến cuối đời

Vinh hoa hay bất hạnh cũng chỉ cần có nhau thôi
Mọi đau thương sẽ qua, bình yên dịu ngọt ùa tới
...Tình yêu dù kỳ vĩ đến đâu cũng chẳng bằng tin tưởng, sẻ chia, chờ đợi
Chẳng bằng bao dung tha thứ bỏ qua lầm lỗi bao lần
Chẳng bằng trìu mến coi nhau là người thân
"Người một nhà" nghĩa là gấp ngàn lần tình yêu trai gái!

Thế cớ sao lại
Giận nhau!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Cúc họa mi

Lại bắt đầu một mùa cúc hoạ mi
Mình em đi trong chiều tháng mười năm cũ
Chẳng còn ai ở lại để gìn gìn giữ giữ
Chuyện tình yêu bao lứa đôi lỡ tan vỡ mất rồi

Buồn muốn khóc khi nhìn hoa rơi
Trắng đến buốt lòng người đi qua năm tháng
Tưởng hết yêu rồi thì chúng mình vẫn là bè bạn
Mà rồi ngượng ngùng bỏ quên nhau

Từng một lần chứng kiến đổ vỡ tình đầu
Thêm một lần nhìn thấy hai người quay lưng biền biệt
Tưởng giấu được nỗi buồn trong mắt mà rồi cúc biết
Nên rưng rưng cúc khóc trắng hiên nhà

Lại bắt đầu thêm một tháng mười nữa đi qua
Và có thêm một người bỏ đi một người ở lại
Tội tình gì mà những người yêu nhau phải gặp ngang trái
Phải bỏ quên nhau với xưa cũ qua rồi

Đâu chỉ có mùa thu mới khiến lòng chơi vơi
Đâu phải bông hoạ mi nào cũng tận cùng tan vỡ
Đâu phải chuyện tình nào cũng đáng sợ
Cũng hoảng hốt chia lìa khi đáng nhẽ bình yên?

Chỉ còn một mình em nhớ nhớ quên quên
Gắng gượng mãi cho qua tháng mười xưa cũ
Cúc cứ buồn đau thu cứ tan vỡ
Mặc em
nhớ nhớ
quên quên!
 
8,382 ❤︎ Bài viết: 1872 Tìm chủ đề
Dạy dùm em cách tan vỡ

Giờ thì anh cũng học được cách nhẫn tâm
Bỏ em lại với những điều còn dang dở
Chỉ tha thiết xin mắt em thăm thẳm buồn anh hãy nhớ
Đừng bao giờ quên dù năm tháng qua nhiều

Ừ thì ai cũng một lần phải tan vỡ trước tình yêu
Điều không thể xảy ra bỗng một ngày hiện ngay trước mắt
Lòng tay đàn bà chỉ nhiêu đây... ừ rất chật
Không đủ cho anh khua gươm quẫy đạp vẫy vùng

Tưởng tình sẽ bình yên vì em sẵn có bao dung
Giỏi nén khổ đau cam chịu hi sinh thiệt thòi nhận về đủ cả
Hà cớ gì từng hôn đắm say nay trở mặt xa lạ
Chạm tay nhau đủ lâu mà nhạt nhẽo chẳng buồn cầm

Chuyện muôn đời tưởng đúng mà hoá ra nhìn lầm
Anh chỉ là đàn ông như bao người chỉ riêng em không chịu hiểu
Tình yêu đến thời điểm kết thúc như tàn canh rượu
Người ngả nghiêng say kẻ no nê dè bỉu chán chường

Giờ thì anh cũng học được cách chấm dứt nhớ thương
Một mình em ngả nghiêng với rất nhiều thương nhớ
Mắt em thăm thẳm buồn... nếu anh có sợ
Thì cứ quên đi!

Đao gươm có sẵn trong anh còn em chẳng có gì
Bước vào đường yêu trắng tay nên nhận về tay trắng
Tan vỡ trước tình yêu phải thật ồn ào hay cùng tận câm lặng
Dám dạy giùm em!
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back