45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Vẫn Yêu Em - Thích Bạch Vũ

Chẳng biết nguyên do nào, anh lại để bản thân mắc kẹt giữa cơn mưa đêm, thêm một lần như vậy. Như cách ngày hôm qua cứ trôi, hôm nay cũng trôi, con người rồi cũng có lúc thay đổi nhưng tích cực hay tiêu cực thì phụ thuộc vào ý chí của mỗi người.

Lại tự hỏi, anh là loại nào đây? Tích cực sống tốt hơn sau quyết định chia tay, buông bỏ, hay lại tiêu cực đốt mình vào những ly rượu nồng và món đồ nhắm nhạt toẹt. Có lẽ anh là cả hai.

Với lớp mặt nạ vẫn đeo thường ngày, anh vẫn nói cười vui vẻ, vẫn hay trêu chọc mọi người. Ai cũng đều nghĩ anh ổn, sẽ chẳng đến nỗi bê tha chỉ vì một mối tình con trẻ.

Mà không, họ không biết, đêm về anh được là chính mình. Đau buồn vì người đã rời đi, đấm chìm chính mình trong quán nét gần như quen thuộc cho đến rạng sáng, đêm trôi cũng như ngày. Thành phố dạo này đã vào mùa mưa, rơi lộp độp trên mái tôn đã cũ, có khi êm dịu như tiếng hát do tấm la phông ở quán quen, nhưng dù thế nào, anh cũng không bao giờ ra đường khi trời còn mưa.

Thường sẽ ngồi gặm nhấm mấy bài nhạc buồn trong máy, rồi để cô đơn gặm nhấm lại chính mình. Cái khoảnh khắc có thứ gì đấy sắp chiếm lấy bản thân, em biết không, nó trống rỗng, anh không thể cảm nhận gì khác ngoại trừ hình ảnh của em cứ lảng vảng trong đầu, trên chiếc ghế ngồi cạnh.

Da diết và u buồn.

Hệt như con người anh, cứ vật vờ như cái bóng từ ngày em đi mất. Anh chợt tỉnh lại giữa cơn mưa đêm, thân hình ướt sũng.

Bài viết này anh viết mãi mà chẳng tìm ra hồi kết, giống chuyện của chúng mình vậy, không có một kết thúc rõ ràng. Chỉ là vào một ngày đẹp trời, thấy người không còn ở quanh đây, vậy là hết, thế thôi.

Cũng hi vọng một ngày đẹp trời nào đó, sau cơn mưa đêm, anh sẽ thức dậy, vẫn yêu em, nhưng sẽ cất vào két an toàn, chờ đến một ngày nào đó.

Ngày mà anh thức dậy, và biết rằng đã đến lúc rời đi.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Em Là Chấp Niệm Đẹp Nhất - Thích Bạch Vũ

"Em là chấp niệm đẹp nhất của anh."

Ngày em rời đi, cũng là ngày anh ôm cây mơ thu mình vào góc tối, nằm đó với những hàng lệ dài mà chính anh cũng chẳng biết đâu sẽ là điểm dừng.

doc-truyen-tinh-cam-chap-niem-c1-hay-nhat-1.jpg

Anh còn nhớ em đã từng hứa, một đời một kiếp này chúng ta sẽ đồng hành cùng nhau đi qua bão tố, ấy vậy mà cơn bão chưa kịp đổ bộ, em đã vội vã rời đi.

Là trách anh không đủ tốt để có em kề bên, hay trách em tình cảm không đủ sâu để thương anh cả đời? Nhưng rồi dù ai đúng ai sai, chúng ta cũng vỡ đôi.

Em đi rồi, để lại đây không phải là hàng triệu vì sao sáng mà đơn thuần chỉ là chiếc chuông nhỏ biết cười.

Đến giờ, anh vẫn luôn tự hỏi "em liệu có đang ổn? Có ăn đủ bữa? Có còn thức khuya hay không?"

Anh vẫn luôn lo lắng về em như thế, vì em chẳng biết tự chăm sóc mình. Dường như từ bỏ một thói quen, chưa bao giờ là dễ dàng.

Nhưng hình như anh đã quên mất nụ cười của em, thật xin lỗi, cô bé của anh.

Và dù gì đi chăng nữa, anh nghĩ rằng đã đến lúc mình phải "rời đi". Rời khỏi những chốn cũ, rời bỏ những thói quen. Kì thật những kỷ niệm ấy, anh sẽ xếp chúng vào một góc, còn hình ảnh về em sẽ luôn nằm nơi nào đó trong tim anh.

Sau cuối cũng cảm ơn vì đã từng cùng nhau cố gắng.

Cảm ơn vì mình đã từng yêu thương nhau.

Cảm ơn vì chúng ta đã gặp gỡ.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Mình Gặp Nhau Là Đúng Hay Sai? - Thích Bạch Vũ

Đời này có những khuất mắt mãi không thể lý giải, có những câu chuyện rất đau lòng nhưng vẫn chọn cách im lặng mặc cho nó diễn ra.

Không phải là bản thân không biết, không phải lòng này chẳng buồn đau.

Mà là những sự việc đó đã chạm tới đỉnh điểm của nỗi đau, khoét sâu vào trong tâm can một vết thương vô hình.

Người ta nói im lặng như con dao hai lưỡi vậy..

Một mặt vô cảm nhưng đổi lại sự bình tĩnh để cân bằng được cảm xúc và hạ cái tôi của mình xuống mà nhìn nhận ra mọi vấn đề rồi giải quyết một cách êm dịu.

Và một mặt là tổn thương vì cảm giác chẳng còn quan trọng ở vị trí trong tim một ai đó, cứ thế rời xa, cả hai chẳng ai có thể vì nhau mà cho nhau được một cái kết thỏa đáng.

Tình yêu!

Nó giống như một cuộc đối thoại giữa con tim và lí trí vậy, bản thân tự lắng nghe và cảm nhận lấy từng điều một, để rồi thỏa hiệp một hướng đi đúng đắn cho những cung bậc cảm xúc của chính mình.

Để sau này những đoạn kí ức đó và cũng sẽ là một quá khứ cho sau này, sẽ không còn là sự tiếc nuối cho một quãng thanh xuân đời người.

Mình gặp nhau vốn là đúng hay sai?

Là duyên hay phận? Là nguyện ý hay là vô tình mủi lòng rồi thương.

Sau cùng chúng ta tìm đến nhau vốn cũng chỉ để khỏa lấp lấy những khoảng trống trong tim mỗi người, mang lại cho nhau một cảm giác cần và cảm giác đau để chạm tới hạnh phúc.

Đơn phương, tuy rằng chẳng nói lên hoặc thể hiện được một điều gì đó, nhưng bản thân anh vẫn cho phép nó diễn ra.

Vì lòng mình yêu, nên mới khắc sâu hình bóng ai đó vào trong tìm thức.

Vì lòng mình thương, nên là chết trong lòng một chút cũng chẳng sao.

Người ta thường nói, vốn dĩ con người yêu thương nhau thật sự là chẳng cần một sự đền đáp gì thỏa đáng.

Thế nên anh yêu em nên anh sẽ chọn giữ lại những khoảnh khắc đó và ôm trọn vào tim, những khoảnh khắc hạnh phúc và cả đau lòng.

Có đôi chút buồn, vì nó không phải là con đường mà anh nên đặt chân lên đó.

Nhưng đổi lại được một niềm vui, vì anh biết chắc rằng sau này nó sẽ là một chiếc đồng hồ cát để mà anh có thể quay về với nó thêm một lần nữa.

Nơi mà cất giữ những niềm tâm tư..

Nơi mà cả em và anh, đã đi qua nhau trong thầm lặng!
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Ừ Thì Chúng Ta Chào Nhau - Thích Bạch Vũ

Đừng mãi đi tìm những ngày tháng cũ, hãy để yên cho đôi mắt thôi cay.

duyen-no2.jpg


Anh hay uống cafe vào những đêm khuya, bởi vì thỉnh thoảng anh thấy mình trong đó, nơi đáy cốc nhạt nhẽo nhưng vẫn còn đầy dư vị.

Có đôi lần khi còn gần nhau, em không luôn hỏi anh rằng: "Anh đang hút thuốc phải không?"

"Ừ, thì anh đang hút thuốc!"

Anh vẫn nhớ đôi lần em gặn hỏi như thế, anh lại mường tượng ra vẻ mặt nhăn nhó của bà cô khó tính đang không thôi trách móc anh.

Và cũng đôi lần đó anh thường hay nói với em rằng, cafe và thuốc lá là 2 thứ đi liền với nhau, nó giống như người yêu của nhau vậy, nồng nàn mà da diết..

Một sớm chào thu, tình cờ em soạn gửi cho anh vài dòng tin nhắn: "Đừng quên uống thuốc anh nhé, cơn đau có thể ập tới bất cứ lúc nào, và hơn bao giờ hết em không muốn nó làm anh khó chịu."

Rồi Một chiều lập đông, anh bắt được một cuộc gọi có giọng nói quen thuộc: "Mong rằng anh sẽ tìm được điểm tựa khác cho mình. Một người có thể khiến cho anh thôi thức khuya và hút thuốc, chào anh."

Ừ thì chúng ta chào nhau!

Anh vốn chẳng hy vọng gì nhiều, viễn cảnh một ngày nào đó em sẽ rời xa anh, anh cũng đã từng nghĩ tới.

Nhưng anh không nghĩ là nó nhanh đến vậy, chỉ mới một chiều chào thu em vẫn mong anh ấm áp, thế mà mới lập đông em đã vội cho lá lìa cành.

Ừ thì chúng ta chào nhau!

Giờ đây thuốc lá và cafe, có lẽ đó là những người bạn thân mật nhất, đủ êm ái nhất để có thể xoa dịu lấy sự chông chênh của tuổi trẻ mà anh vẫn chưa vượt qua được.

Và rồi em, cũng chào anh đi theo một cách êm dịu nhất. Ạnh nghĩ, rồi chúng ta sẽ lại có những ngày vui phải vậy không?

Và trong những ngày vui đó, chúng ta không có nhau!
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Nhắc Về Tình Cũ - Thích Bạch Vũ

Nhắc về tình cũ, người ta hỏi anh tại sao lại không đau lòng.

4-dau-hieu-cho-thay-dan-ong-van-thuong-nho-tinh-cu-b4a900.jpg


Anh thản nhiên lắm và mỉm cười với họ bằng một nụ cười an yên nhất có thể.

Anh nói về tình cũ, sẽ không còn là trách móc, oán hận hay căm thù.

Tình cũ với anh mà nói là một kỉ niệm đẹp!

Nó lưu giữ trong anh một hồi ức mà bản thân luôn mong muốn có thể trở về thêm một lần nữa, để nhìn thấy sự ngây ngô và chân thành vốn có của một thuở đã từng.

Anh không buồn tình cũ vì đã đổi thay quá sớm, cũng không buồn vì họ đã rời bỏ câu chuyện dở dang của đời mình mà đi.

Anh chỉ thầm nghĩ mình từng yêu nhau đến hết sức lực cuối cùng, nên anh sẽ luôn trân trọng cái tình người khi ấy.

Vốn dĩ họ rời đi cũng chưa chắc là vì bản thân kiên quyết rũ bỏ một cách tuyệt tình.

Đời này hợp rồi tan, gặp gỡ rồi chia ly, sở dĩ đã là điều tất yếu trong cuộc sống.

Giống như việc cái duyên ghé thăm đôi chút an ủi lấy nhau và rồi lại tiếp tục chặn đường còn dang dở phía trước.

Anh không trách tình cũ và cũng chẳng ôm những bứt rứt trong lòng như bao gã si tình khác.

Với anh khi đã kết thúc có nghĩa là hết duyên, chẳng thể ở cạnh nhau thêm thì luyến tiếc vì điều gì?

Thiết nghĩ anh chọn cho mình một góc nhìn về tình cũ vị tha hơn thì mọi thứ sẽ nhẹ nhàng lại.

Bởi trái tim con người khi đã yêu và đã chạm được sự đau đáu của ly biệt.

Thay vì phải nổi cơn thịnh nộ với những cung bậc cảm xúc rối bời trong tâm can thì nên chọn cách thanh thản mà chấp nhận tất cả, chấp nhận kết thúc và rời xa.

Mình tiến bước và họ vẫn tiếp tục đi, cứ thế cả hai cân bằng lại cuộc sống của chính mình và lại yêu như bao người.

Đời này có được mấy lần Thanh Xuân đâu phải không em.

Cuộc sống cũng chênh chao vô cùng, mình xoay vòng giữa một xã hội rộng lớn chẳng có tâm.

Bao dung được bấy nhiêu thì cứ bao dung thôi em..

Vì mình gặp được nhau ở đâu đó trên cái cõi đời tạm bợ này và trao cho nhau cái gọi là tình thương thật sự không dễ.

Và cũng chẳng đơn giản gì để có được một niềm tin trong nhau.

Thế nên cứ nhẹ nhàng và an nhiên với chính Tuổi Trẻ của mình thôi em ạ.

Ai rời đi cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa, người bước đến bên cạnh đi cùng một quãng đường đã là may mắn.

Ta nên trân trọng và khắc ghi những khoảnh khắc mà bản thân có thể nhớ về nhau bằng những nỗi niềm sâu đậm.

Vì biết đâu giữa những thăng trầm, mệt mỏi của cuộc sống, ta vô tình ngộ được kí ức là một khối tài sản không tên!
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Nào Ai Biết Được Chữ Ngờ - Thích Bạch Vũ

Ngày đó, anh muốn biết lý do của nhiều điều lắm, muốn hiểu rằng tại sao chúng ta lại chẳng thể như trước, thế mà, bây giờ, lại chẳng còn thiết tha để biết nữa.

1386321053115_500.jpg


Bởi lẽ thời gian trôi qua, những điều mình từng muốn biết, dần dần mình cũng đã tự hiểu ra được.

Anh hiểu được tại sao Bỉ Ngạn hoa khi cây có lá sẽ chẳng thể nhìn thấy hoa.

Anh hiểu được, không phải lúc nào sau cơn mưa, trời cũng sẽ có cầu vồng..

Cuộc sống này là như vậy, đau thương luôn đi cùng hạnh phúc, và trong niềm đau cũng sẽ có những điều ngọt ngào. Vì lẽ đó, mà chúng ta, chẳng ai biết trước được chữ "ngờ".

Anh từng được học cây hoa nào cũng sẽ có lá và hoa, nào ngờ Bỉ Ngạn lại không như thế.

Anh cũng từng xem những thước phim trên truyền hình vẽ lên những chiếc cầu vồng, mỗi khi một cơn mưa qua đi. Nào ngờ, khi cơn mưa ở khu mình ở thôi nặng hạt, lại chẳng có một gam màu nào xuất hiện, nếu có thì chỉ là, những tàn dư màu xám của cơn mưa kia để lại..

Giờ thì anh hiểu rồi, hiểu rất kĩ rồi, rằng là, có những điều anh đã từng nghe thấy, vẫn có thể thay đổi vào một thời điểm nào đó.

Và, cũng có những chuyện, cho đến phút cuối cùng, vẫn chưa chắc đã vẹn nguyên như nó đã từng như thế.

Giống như mối quan hệ của chúng ta, ngỡ sẽ bền lâu đến bách niên giai lão, nào ngờ, chữ "ngờ" lại khiến mình phải nhìn lại đằng sau.

À, thì ra, anh đã sai, khi gặp nhau, ngay từ những phút đầu.

* * *

Thích Bạch Vũ
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chúng Ta Hãy Thôi Thương Nhau - Thích Bạch Vũ

Chúng ta hãy thôi tổn thương nhau.

"Đừng tìm em nữa, em của ngày xưa chết rồi.."

Khúc nhạc quen thuộc ngày nào đang phát ra từ chiếc radio nhỏ nơi góc tủ, lời bài hát vẫn luôn xoáy sâu vào tâm can anh mỗi lần nghe lại. Là vì nó vốn buồn, hay bởi anh thấy được sự đồng cảm nên mới rơi vào thinh lặng.

Mưa ngoài trời vẫn rả rích, hôm nay anh cho phép bản thân lười nhác, không tụ tập bạn bè, không lang thang như thói quen thường ngày, chỉ nằm một góc rồi lại suy nghĩ về mọi chuyện đã qua.

Nhớ vài ngày trước, sau một thời gian dài lấy sự im lặng làm bức tường chắn ngăn cách hai đứa, bỗng em chủ động liên lạc trở lại. Không một lời hỏi thăm, cũng chẳng phải những lời trách móc như xưa, chỉ là những câu hỏi bâng quơ không điểm dừng, lòng anh lại réo lên chút hoang mang.

Ngày đó em rời đi, chúng mình nói với nhau thôi đừng làm bạn, hứa với nhau nhất định đừng tìm về, nỗi đau bao lâu đã đến hồi kết, đã không thể chọn kề bên nhau, thôi đành trở lại thành hai kẻ dưng ngược lối. Vậy mà, em hình như đã quên mất bao lời đã thề, còn anh thì vẫn nhớ rất rõ.

Anh đã rất muốn hỏi em "Cuộc sống có đang như em mong muốn, và.. đã có người bên cạnh chăm sóc chưa?"

Nhưng không thể, anh cố gắng dừng bao ý nghĩ, sự tò mò đó về em lại, vì anh sợ, sợ rằng mình sẽ không kìm được mà chạy đến tìm và ôm chầm lấy em vào lòng nếu lỡ như em bảo rằng "em chưa bao giờ ổn an".

Đành chọn im lặng thay cho những câu trả lời, vì anh biết giữa chúng ta đã không còn tồn tại một chút hy vọng nào, thật chẳng thể..

Tận đáy lòng mong em đừng tìm về, mong ký ức năm nào có thể ngủ yên nơi sâu thẳm trái tim, mong em có thể sống một cuộc đời thật hạnh phúc, dù người bên cạnh chẳng phải tôi.

Anh đã rất thương em, nhưng là thương người con gái của năm ấy chứ không phải em bây giờ. Vậy nên "em của bây giờ" hãy thật an yên, và quên tôi đi. Như vậy cả tôi, cả em mới thôi đau.

Sau cuối xin gửi lại em lời từ giã, tạm biệt em, tạm biệt chúng ta của thời thanh xuân.

maxresdefault.jpg

* * *

Thích Bạch Vũ
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
"Ta đã đem hình bóng của người vào những năm tháng cũ, cất giữ vào nơi sâu nhất của đáy tim. Mặc cho thời gian phũ bụi cũng không dám một lần mang ra nhìn lại."

Anh cũng đã từng tha thiết nghĩ rằng chúng ta có thể cùng nhau chậm rãi đi đến giới hạn của hai chữ 'cả đời'. Nhưng mà hiện tại mọi thứ lại vụn vỡ thành từng mảnh, không cách nào hàn gắn lại, cứa vào tim tôi những vết sâu hoắc.

Anh cũng đã từng thắc mắc rất nhiều, rằng chúng ta của những năm tháng sau này sẽ ra sao. Nhưng bây giờ điều đó liệu có còn quan trọng không, khi mà câu trả lời có lẽ đã được thời gian giải đáp. Chuyện chúng mình có lắm nụ cười cũng có lắm đau thương. Thật tiếc, những phút lạc lòng trong quá khứ của em không phải anh, nên giờ đây dù cố gắng gấp bội anh cũng không thể là gì đó rất quan trọng với em.

Em, từng là tất cả bình yên của anh.

Chúng ta trước đây mãi mãi không thể là chúng ta của bây giờ, có lẽ thời gian đã xóa mờ rất nhiều thứ. Ký ức năm đó, lời nói và cả tiếng cười năm đó có lẽ rằng chỉ còn mình anh nhớ. Đừng buồn vì nó đã kết thúc, hãy mĩm cười vì nó đã xảy ra. Anh năm đó đã từng rất tự tin rằng chúng ta có thể cùng nhau mãi mãi. Nhưng giờ đây anh phát hiện, thứ giữ được là hồi ức, không giữ được là trái tim người. Anh chọn cách đem em và cả trái tim của mình đặt vào chiếc hộp cũ kỹ mang tên 'gió'. Đóng nắp, chốt khóa. Phong ấn lại khoảng thời gian tươi đẹp nhất cuộc đời mình. Có lẽ duyên phận đời này của anh đã theo em mà kết thúc rồi.

Nụ cười của em, anh không thấy thì làm sao nhớ được? Nên mỗi ngày hãy cười thật tươi.

Cho dù quá khứ, hiện tại hay tương lai em vẫn mãi là tất cả an yên mà anh có. Anh yêu em, chân thành và tha thiết.
 
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Đôi Khi - Thích Bạch Vũ

Đôi khi, anh tắt hết đèn. Nằm xem những bộ phim tình cảm rồi thỉnh thoảng cười, thỉnh thoảng khóc. Anh thèm được yêu như thế.

Đôi khi, anh đọc những câu truyện về tình yêu, cách cô ấy ôm lấy người yêu và nhận lại cái ôm thật chặt; từng câu thoại như những nhát khía vào trái tim thèm khát yêu đương của anh.

Đôi khi, anh nghĩ mình đơn giản là kẻ mơ mộng, anh đang mong mỏi một tình yêu không có thật trên đời.

Đôi khi, anh cô đơn mà ngả vào vòng tay ai đó, sẽ thích anh nhưng chẳng yêu anh thật nhiều. Là những cái hôn xã giao, cái ôm thoáng qua và tận sâu trong mắt; hình như anh biết cả hai đều trống rỗng.

Đôi khi anh yêu người ta vì thương hại, anh để mặc trái tim của anh dù nó cần một người đúng nghĩa tình nhân. Anh an ủi vỗ về, anh xoa dịu nối đau người khác mà không biết vết nhói trong anh cứ lớn dần.

Đôi khi, à không..

Thường xuyên, thế giới đập vào mắt anh là tình yêu anh mong đợi không hề tồn tại.

Anh sẽ không bao giờ, không thể tìm được ai yêu anh thật nhiều và anh cũng yêu người ấy thật nhiều..

Rằng phim tình cảm, ngôn tình và tình yêu chẳng thật hơn vũ trụ giả tưởng là bao; rằng cô gái anh trông đợi như một ảo mộng anh vẽ ra để chờ đợi

Người anh yêu sẽ chẳng bao giờ yêu anh nhiều như anh yêu

Và trái tim anh sẽ là thứ cằn cỗi nhất trên trái đất này, cố chấp tin và chờ đợi một cô gái tưởng tượng, người sẽ không bao giờ yêu anh và là của anh..

Sẽ không ai nói với anh rằng: ' Dù ra sao chăng nữa, vẫn yêu anh, chân thành, thật sự, hoàn toàn yêu anh '

Này những kẻ mơ mộng: "Đừng bao giờ ngừng mơ mộng"
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Hôn - Thích Bạch Vũ

Anh vẫn còn nhớ những đêm đầy sao trên quả đồi sau lưng trường học.

Mình nằm trên thảm cỏ ướt đẫm sương đêm, em gối đầu lên tay anh rồi thì thầm khe khẽ lời bài hát nào đấy, hình như là hát ru. Êm tai như gió thổi qua màn lá, vi vu tựa buổi đêm đang hát cùng, có tiếng sáo rót nhẹ vào tai khiến cả hai cười khúc khích.

"Hôn có vị gì vậy anh?"

"Anh cũng không rõ, hình như là vị đá bào. Lành lạnh rồi tan nơi đầu lưỡi, ấm áp và ngọt lịm ở cổ rồi chạy thẳng vào tim."

"Hôn cô nào chưa mà rành thế?"

"Chưa, nhưng giờ thì có."

Nhiều năm đã qua, chúng ta không còn là những đứa trẻ ngày trước, cũng phải đổi thay nhiều cho kịp với dòng chảy tháng năm. Anh đã hôn thêm nhiều người, có nhiều lần cùng người ta ngắm phố mưa bay. Nhưng tận sâu trong anh vẫn biết, mối tình dưới trời sao kia, anh vẫn dành chút gì đó để nhớ về.

Chút gì đó có khi là quá nhiều, hơn cả thời gian anh bỏ ra cho một cuộc tình chóng vánh. Bằng một cách nào đó, anh vẫn nhớ về nụ hôn kem đá năm nào. Dù sau này nụ hôn có lãng mạn và gợi tình nhiều hơn nữa, vị đá bào ngọt lịm vẫn không hề xuất hiện.

Có lẽ chuyện diễn ra dưới trời sao thì chỉ có thể tiếp diễn cùng với người cạnh mình năm đó dưới trời sao. Có chăng vì người ta luôn nhớ mãi về mối tình đầu, nhớ mãi mối tình mà cả hai đều buông bỏ, rồi thương tiếc mãi cho đến tận sau này.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Giá mà có "Nếu như..".

Mùa hè năm ấy, bầu trời quang đãng mây xanh, ấy thế mà vào một ngày đẹp trời như thế chúng ta lại chia tay. Không một cuộc cãi vã trước đó, không một sự giận hờn trước đó, chỉ là vào mùa hè năm ấy, anh đứng trước mặt em, khuôn mặt không biểu cảm gì.

Và thế là chia tay.

Em cười nhẹ. Ừ, chia tay.

Nhưng quay mặt đi là cả một dòng nước mắt lăn dài, thật nhiều, nhưng em chẳng kêu to, cũng chẳng dám nức nở chỉ im lặng cắn chặt môi và bước đi.

* * *

Mùa hè của hai năm sau, em vẫn đứng tại chỗ ấy, kìm nén mọi đau thương. Mỉm cười ngu ngốc rằng suốt hai năm qua mình không còn vương vấn gì anh nữa. Vậy mà sau lần trở lại nơi này, em đã gục ngã. Sự mạnh mẽ bấy lâu nay của em đều hoàn toàn ngã gục. Hóa ra em yếu đuối đến thế, ngồi khóc vật vã, hỏi ông trời có thể để em nhảy vào dòng sông lãng quên để em quên đi tất thảy những lời ngày ấy anh nói.

Giữa chúng ta không hề có chia tay, chỉ là tạm xa nhau một thời gian rất dài - hai năm. Không liên lạc, không tình cờ gặp nhau giữa chốn quen thuộc hay xa lạ. Càng không gặp được nhau ở nơi đây..

Anh đã ra đi như thế. Mang theo ngọn lửa huy hoàng nhất của chúng ta. Để lại em dằn vặt mình vì sao hôm ấy lại dễ dàng nghoảnh mặt đi như thế, vì sao tất cả mọi đớn đau đều một mình anh gánh chịu? Anh, anh có đang hận em?

* * *

Tai nạn tại đường cao tốc vào hai năm trước. Anh mất.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Thanh Xuân Lỡ - Thy Thy

Năm tôi 15 tuổi, tôi nói thích anh. Anh ngơ ngác nhìn tôi một hồi. Cuối cùng mỉm cười híp cả mặt rồi xoa đầu tôi nói rằng tôi con nít, chưa thích hợp để yêu.

Năm tôi 17 tuổi, tôi đứng trước mặt anh, lại nói tôi thích anh. Anh lắc đầu chán nản kêu tôi cố chấp. Rồi lại xoa đầu còn kéo tay tôi xuống căntin.

Năm tôi 18 tuổi, tôi nhìn thấy anh vui vẻ bên một chị gái lớp bên cạnh rất xinh. Nhìn mãi nhìn mãi, cảm thấy mình thua kém về tất cả mọi thứ. Từ chiều cao đã thấp hơn anh gần 20cm, dáng người lại hơi tròn, cả khuôn mặt cũng đều không đẹp. Tôi cứ nhìn hai người họ như thế, xoay người đi. Hốc mắt đã nhòe vì nước mắt.

Năm tôi 19 tuổi, anh vẫn hay kéo tay tôi xuống căntin mua đồ ăn, vẫn quen chọn nước dâu mà tôi thích, còn anh thích uống Trà xanh không độ. Tôi từng ước nếu như tôi không nói thích anh nữa, anh cũng biết tình cảm của tôi. Chỉ là anh sẽ không thích bất kì cô gái nào khác, cứ như thế. Chúng tôi không phải là người yêu, là bạn và anh chỉ thân với 1 cô gái duy nhất là tôi. Đó là điều tôi ước. Nhưng tôi biết tôi tham lam nhưng không hề cảm thấy mình sai.

Ai chẳng có tham vọng, đúng chứ?

Giáng sinh năm 19 tuổi, anh nói có người anh thích. Cô gái ấy là chị lớp bên cạnh khối anh, rất xinh, có lúm đồng tiền và tóc ngang vai rất dễ thương. Tôi buồn nhưng chỉ nghe anh kể. Liệu anh có biết, khi anh kể như thế, đã vô tình đẩy tôi đi đến khoảng cách rất xa? Anh có sợ tôi đau lòng? Sẽ không..

Năm tôi 20 tuổi, anh và chị gái lớp bên cạnh khối anh chính thức là người yêu. Tôi mỉm cười nhìn anh, anh cười hạnh phúc. Đi bên cạnh tôi và anh còn có chị gái kia. Nhiều người lớp chị gái kia nói tôi làm kì đà cản mũi, hãy để yên cho hai người họ có tự do riêng tư. Và thế là tôi dần dần từ chối những cuộc hẹn, những lời mời đi chơi. Tôi chỉ biết lúc ấy tim mình đau thắt lại, khóc không thành tiếng và rất sợ nhìn thấy anh.

Vào một đêm mưa rào, tôi ném tất cả sách vở xuống sàn, tự gào khóc thảm thiết hỏi rằng vì sao? Vì sao anh không thích tôi, vì sao anh biết tôi rất thích anh, anh lại đối xử với tôi như thế. Tôi khóc, rồi gục ngã, đau, nhưng chỉ có tôi biết.

* * *

"Em đã yêu anh, từ rất lâu rồi. Lúc em còn là cô bé 5 tuổi, anh 7 tuổi. Chúng ta chơi thân với nhau từ bé như vậy, ấy thế mà thanh mai trúc mã không giống như trong tiểu thuyết. Chỉ có tình yêu của riêng em sâu sắc dành cho anh từ bé đến lớn, còn anh chỉ coi em như đứa bé chưa hiểu chuyện. Hóa ra, suốt bao năm lớn lên bên nhau như thế, anh chưa từng một lần thích em. Hóa ra chỉ một mình em đuổi theo anh. Chỉ một mình em sợ mất anh, em sợ mình đuổi không kịp sẽ bị mất phương hướng. Hóa ra chỉ mình em nghĩ thế, anh thì không."

* * *

Thy Thy
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Có Đôi Chút - Thích Bạch Vũ

Đời này có những khuất mắt mãi không thể lý giải, có những câu chuyện rất đau lòng nhưng vẫn chọn cách im lặng mặc cho nó diễn ra.

hqdefault.jpg

Không phải là bản thân không biết, không phải lòng này chẳng buồn đau.

Mà là những sự việc đó đã chạm tới đỉnh điểm của nỗi đau, khoét sâu vào trong tâm can một vết thương vô hình.

Người ta nói im lặng như con dao hai lưỡi vậy..

Một mặt vô cảm nhưng đổi lại sự bình tĩnh để cân bằng được cảm xúc và hạ cái tôi của mình xuống mà nhìn nhận ra mọi vấn đề rồi giải quyết một cách êm dịu.

Và một mặt là tổn thương vì cảm giác chẳng còn quan trọng ở vị trí trong tim một ai đó, cứ thế rời xa, cả hai chẳng ai có thể vì nhau mà cho nhau được một cái kết thỏa đáng.

Tình yêu!

Nó giống như một cuộc đối thoại giữa con tim và lí trí vậy, bản thân tự lắng nghe và cảm nhận lấy từng điều một, để rồi thỏa hiệp một hướng đi đúng đắn cho những cung bậc cảm xúc của chính mình.

Để sau này những đoạn kí ức đó và cũng sẽ là một quá khứ cho sau này, sẽ không còn là sự tiếc nuối cho một quãng thanh xuân đời người.

Mình gặp nhau vốn là đúng hay sai?

Là duyên hay phận? Là nguyện ý hay là vô tình mủi lòng rồi thương.

Sau cùng chúng ta tìm đến nhau vốn cũng chỉ để khỏa lấp lấy những khoảng trống trong tim mỗi người, mang lại cho nhau một cảm giác cần và cảm giác đau để chạm tới hạnh phúc.

Đơn phương, tuy rằng chẳng nói lên hoặc thể hiện được một điều gì đó, nhưng bản thân anh vẫn cho phép nó diễn ra.

Vì lòng mình yêu, nên mới khắc sâu hình bóng ai đó vào trong tìm thức.

Vì lòng mình thương, nên là chết trong lòng một chút cũng chẳng sao.

Người ta thường nói, vốn dĩ con người yêu thương nhau thật sự là chẳng cần một sự đền đáp gì thỏa đáng.

Thế nên anh yêu em nên anh sẽ chọn giữ lại những khoảnh khắc đó và ôm trọn vào tim, những khoảnh khắc hạnh phúc và cả đau lòng.

Có đôi chút buồn, vì nó không phải là con đường mà anh nên đặt chân lên đó.

Nhưng đổi lại được một niềm vui, vì anh biết chắc rằng sau này nó sẽ là một chiếc đồng hồ cát để mà anh có thể quay về với nó thêm một lần nữa.

Nơi mà cất giữ những niềm tâm tư..

Nơi mà cả em và anh, đã đi qua nhau trong thầm lặng!

* * *

Thích Bạch Vũ
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Anh Cũng Đau Chứ - Thích Bạch Vũ

Chúng ta đều là những kẻ đã trưởng thành hoặc đang trưởng thành, dù sao thì suy nghĩ cũng đã đủ chín chắn, do vậy mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Như chuyện đôi mình vậy, em chọn người mới, còn anh chọn cô đơn, chọn yêu em dù mình xa cách, chọn nhớ em đến khi nào còn có thể. Em giờ được vỗ về trong vòng tay ấm êm, anh ngồi đây nhìn mối tình trôi đi như kẻ lạ, không can thiệp cũng chẳng cản ngăn.

Nhiều người họ bảo anh vô tình, sao yêu lâu đến thế mà còn buông bỏ, để mặc vùng trời yêu thương ngã vào lòng kẻ khác. Anh cười, họ chẳng hiểu gì đâu, càng yêu lâu người ta lại càng nhìn rõ tương lai của chuyện tình, anh và em đều biết ở cạnh nhau sẽ chẳng có một kết thúc đẹp. Vậy thôi, buông tay nhau cho đỡ đau lòng.

Dù còn thương hay không, dù có đau lòng anh cũng phải tự mình gánh lấy, đó cũng là cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, không người nào có thể sẻ chia.

Anh cũng đau chứ, thấy em đi bên người ấy ở đúng cái vị trí mà đáng lẽ phải là anh, cũng là cái choàng tay đầy âu yếm. Giờ anh chỉ còn ôm được mình với vài bản nhạc Khói, tự khóc cho thương nhớ xé cháy lòng.

Lâu dần rồi cũng khô, anh không còn khóc, nhưng hãy còn yêu. Cũng không thể vì cô đơn mà nắm bàn tay ai khác quá vội.

Niềm đau nào rồi cũng đến lúc phải quên thôi.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Đường Hai Chiều - Thích Bạch Vũ

Anh cảm thấy, điều khó khăn nhất trong một mối quan hệ, cả yêu đương lẫn bạn bè là tin tưởng người khác.

tinh-yeu-anh.jpg

Tin tưởng rằng, người ấy sẽ không phản bội, tin rằng người ấy sẽ luôn sát cánh cùng chúng ta, rằng sẽ luôn luôn có những bóng hình ấy bên cạnh.

Anh vẫn luôn nghĩ như vậy, cho đến một ngày anh nhận ra cuộc đời là những lần gặp gỡ và chia ly. Tin tưởng một người cũng được, nhưng hãy luôn sẵn sàng rằng, người đó có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Cuộc đời con người cũng như một chuyến xe buýt vậy, có những người cùng đường nên lên xe, rồi họ xuống khi tới điểm họ cần.

Đời người cũng vậy, có những người sánh bước cùng ta một đoạn đường, rồi lại thôi.

Cũng như vậy, có những đoạn đường rải đầy hoa, đẹp đẽ tới mức người ta chẳng muốn quên.

Có những đoạn đường tăm tối sương mù, lại khiến người ta chẳng muốn nhớ.

Nhưng, có một người chúng ta tin tưởng để cùng chia sẻ quãng đường ấy, thì luôn luôn là một điều tuyệt vời.

Em này, đường yêu anh không phải đường hai chiều..
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Tháng 6 Và Em - Thích Bạch Vũ

Tháng 6 lạnh căm với những cơn mưa bất chợt ghé thăm, ào ào như thác lũ rồi cũng ngoảnh mặt mà đi để lại đằng sau là một tâm hồn ẩm ướt mà đơn côi.

ch%25C3%25A0o%2Bem%2Bc%25C3%25B4%2Bg%25C3%25A1i%2Bth%25C3%25A1ng%2Bs%25C3%25A1u.jpg


Tháng 6 và những cơn Mưa!

Mưa bắt đầu cũng đã nhiều, nhưng có lẽ với anh nó là những cơn mưa đầu mùa, những cơn mưa xối ướt lòng anh trong những buổi xế chiều tan ca tầm tả.

Mưa lấn chiếm cả một vị trí lớn của hoàng hôn trong lòng thành phố.

Chẳng còn những lần nắng đượm vàng ướm thân mình lên những ngăn vách đã úa màu sờn cũ.

Chẳng còn đôi ba lần rong ruổi chạy theo ánh mặt trời còn vương vấn một điều gì đó mà luyến lưu ở lại chẳng nỡ rời đi.

Tháng 6!

Tháng của những điều đã cũ, tháng của những tâm tư chôn giấu nơi tâm khảm mãi ủ dột chẳng thành hình hài.

Anh ngồi đây ôm mãi một nỗi niềm xưa cũ, có còn nhớ không, thuở ấy đã từng rất đẹp, nhưng tiếc thay chỉ là đã từng, chẳng còn được vẹn nguyên.

Tháng 6!

Lặng thầm ôm vào lòng những suy nghĩ..

Ừ thì cho dù là kỉ niệm hay hoài niệm gì đi chăng nữa, chắc có lẽ cũng đã khoác lên thân mình hai màu trắng đen.

Hai màu huyền bí cứ thế tồn tại cùng với thời gian, tồn tại trong tim với những khoảnh khắc tưởng chừng đã ngủ quên.

Tháng 6 anh và em!

Hạnh phúc nhé, anh gửi chút mưa xoa dịu đi vết hằn của năm tháng, hãy nhận lấy đi cho vơi bớt nỗi nhớ về người.

Tháng 6 cùng lời chào tạm biệt!

Anh đi nhé, những chân thành trao đi ngày ấy có lẽ là can tâm, tình nguyện cho đi chẳng mong nhận lại sự đáp hồi.

Tháng 6..

Hạnh phúc chắc có lẽ đã ngủ quên!
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
[NGÀY NGƯỜI THƯƠNG LẠI HOÁ NGƯỜI DƯNG]

Để em kể anh nghe một ý niệm về tình yêu, về cách mà người ta rời bỏ một mối tình đầu không trọn vẹn - những ngày thanh xuân chông chênh mà em từng nghĩ nỗi đau mình lớn bằng cả vũ trụ..

Những ngày trẻ.. chúng ta lao vào tình yêu mà không mấy đắn đo suy nghĩ.. chúng ta xem người mình yêu là cả thế giới.. rằng tình cảm này là trọn đời trọn kiếp bên nhau.. Thế mà, đến một ngày thức dậy.. có một người nhận ra lòng mình tự dưng trống hoác.. rằng những điều mình từng dành cho nhau bỗng dưng chẳng còn hạnh phúc như ngày hôm qua.. vậy là một người buông lời chia tay.. đặt dấu chấm hết cho những ngày chông chênh và bước tiếp..

Người ta bảo chia tay đúng lúc cũng là một điều tốt.. khi mà những điều tốt đẹp nhất mình muốn dành cho nhau đã không còn trọn vẹn.. Thế nhưng với người ở lại đôi khi sẽ không hề dễ dàng.. bởi tình cảm vẫn còn đó.. vì mình chẳng làm điều gì sai, vậy mà người kia bỗng dưng thay lòng.. là mọi cố gắng gìn giữ và yêu thương tự nhiên bay đi đâu mất.. ☺️

Em đã đau khổ lắm, dĩ nhiên rồi.. thất tình có ai mà vui? Thôi thì hãy cứ buồn.. hãy khóc.. hãy oán trách thật nhiều.. nhưng em mong rằng sau chừng đó tổn thương.. em sẽ đứng dậy và vui vẻ sống tiếp.. Nhưng tuyệt đối đừng vì nỗi cô đơn nông nỗi mà nắm nhầm một bàn tay.. xao lãng con tim mình.. Bởi hơn ai hết.. em hiểu rằng việc trao nhầm tình cảm chân thành cho một người vốn chẳng thiết tha không phải là một điều dễ chịu gì đúng không?

Em tin rằng nỗi đau hay những cái kết khó chấp nhận đến mấy rồi cũng sẽ qua và tất cả những ngày thanh xuân rất đẹp ấy đều đáng trân trọng.. Em có quyền tự hào rằng mình từng sống và yêu rất chân thành.. dù cái kết có không trọn vẹn.. nhưng ít ra chúng mình từng có khoảng thời gian rất đẹp ở bên nhau.. Và tình cảm, vốn không thể là thứ có thể đổi chác công bằng.. nhưng em vẫn cam tâm trao đi chân thành đấy thôi..

Rồi sẽ có một ngày, em sẽ thầm cảm ơn những ngày cũ, bởi có như vậy, em mới tìm được người thật sự là của mình ở hiện tại.. những điều em từng tưởng như là cả thế giới ấy cũng chỉ là những nông nổi nhất thời.. em sẽ học được cách yêu thương và trân trọng họ trọn vẹn nhất.. Rồi bài hát cũ không còn làm em thấy xao lòng.. ghé đến góc quán xưa cũng không còn chùn chân hẫng nhịp.. bởi những đều tốt đẹp nhất đều xứng đáng được bình yên..

* * *

Thy Thy
 
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Em Từ Bỏ Rồi, Tốt Quá

Em từ bỏ rồi, thật tốt đúng không?

Em không giữ thói quen xem anh còn hoạt động hay không, cũng không còn căng thẳng mỗi lần vào trang cá nhân xem anh đăng gì. Tối tối thấy mệt thì ngủ chứ không phải chờ anh ngủ trước rồi mới ngủ ngoan. Em không còn bận lòng lắm về những dòng trạng thái hay những hình ảnh yêu thương của anh, không còn mỗi ngày nghĩ xem anh đang làm gì..

Đôi khi em nhận ra anh như vậy thật là tốt. Là dứt khoác thật tốt, nhẫn tâm cũng thật tốt. Có như thế em mới đành tâm buông bỏ. Anh quên em rồi thì em cũng không cần phải mỗi ngày lo sợ anh không nhớ em là ai. À là đôi khi cũng phải cảm ơn người đã không tốt với em để em có thể toàn tâm mà rời bỏ..

Đã có nhiều lúc em muốn vứt bỏ hết lòng tự tôn của một đứa con gái để gọi cho anh, òa lên khóc vì nhớ, là nhớ đến rát lòng. Em nhiều lúc cũng muốn anh biết rằng em mệt lắm rồi, chẳng muốn gì cả, chỉ muốn ở cạnh anh một đời an yên ở một thế giới không có ai cả, chỉ anh, chỉ em, ở cạnh nhau vậy thôi! Nhưng tất cả cũng chỉ là đã-từng..

Anh đã từng thử mở lòng sau một thời gian dài tổn thương rồi lại phải nhận lấy tổn thương chưa? Anh đã từng nghĩ hôm nay em thế nào? Em ổn không? Hay em quên anh chưa? Anh có từng bận tâm đến em vui hay buồn sau sự dứt khoác đến đau lòng của anh chưa? Dĩ nhiên chưa phải không? Ừ là chưa nên anh muôn đời không hiểu hết được cảm giác đó như thế nào, là anh không hiểu, anh không muốn hiểu và anh cũng không cần hiểu!

Em - trong mắt anh luôn là người sai đúng không? Đến sai thời điểm, đặt tình cảm sai người, thương anh đến đau lòng là sai, cố chấp chờ đợi anh cũng là sai. Làm anh bận lòng là sai, vì anh đến mức bị người khác coi thường là sai và viết quá nhiều về anh, về tình cảm của em và về nỗi buồn của em trên mạng xã hội, để người khác đọc được rồi họ đồng cảm với em, làm người yêu anh không vui cũng là sai đúng không? Em phiền quá, nhỉ? Tự dưng lại bướng bỉnh hạ mình buồn đau nhiều như thế để rồi chính người em thương nhìn em bằng ánh mắt sai trái như vậy, thật có chút không đành lòng. À không, phải là rất không đành lòng nhưng là không muốn nói.. Em từng nói với anh rồi đúng không? Rằng: "Sau này anh phải nhớ rằng em buông không phải vì không thương nữa, cũng không phải em không chờ được hay không chịu được mà là do tình cảm của em khiến anh thấy phiền nên em buông. Vì em thấy tình cảm của em, anh không cần, không tôn trọng nên em buông".

Em chưa từng thất hứa với anh. Chỉ cần là anh thì lời hứa của em, em nhất định coi trọng. Nhưng còn anh, anh nhớ anh hứa với em điều gì không? Rồi anh có làm không? Em hi vọng đến thế nào anh có thực hiện không? À, mà chắc bây giờ anh cũng chả nhớ anh đã hứa những gì đâu đúng không? Chỉ có em, một mình em nhớ. Vậy đến cuối cùng, em trân trọng lời hứa của mình làm gì? Em có thực hiện được thì cũng có anh ở đây công nhận rồi khen em ngoan, em giỏi, rồi anh thương đâu..

Em không còn viết nhiều về anh nữa, caption cũng chẳng còn liên quan đến anh. Em thay hình nền, thay mật khẩu, xóa hình, xóa số điện thoại, xóa been together, xóa tin nhắn, xóa cả mọi thứ liên quan đến anh và tất nhiên, cũng đang ngày ngày tập xóa anh ra khỏi đầu em. Em biết anh nhận ra điều đó..

Và tất nhiên, những lúc em thế này mới thật sự biết ơn anh, vì đã làm em đau lòng đến thế, để bây giờ em mới đủ can đảm rời đi.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Hôm Nay, Một Ngày Tồi Tệ - Thích Bạch Vũ

Đến hạt mưa còn trùng hợp mà phải không em, cớ sao duyên mình ngỡ trọn vẹn giờ lại chia ngã đôi đường.

Là vòng tròn kia có méo vẫn còn có tâm, cớ sao đi mãi một vòng mình chẳng còn cạnh nhau.

upload_2019-7-5_22-17-59.jpeg

Hôm nay, một ngày tồi tệ..

Anh nhớ lại những tháng ngày ta cùng nép mình vào nhau.

Em nói với anh rằng em sợ một mình làm bạn với cô đơn, em nói em sợ những tháng ngày quá khứ cứ bám riết lấy em chẳng chịu buông tha.

Anh nhớ những lần mỉm cười và thủ thỉ, nếu đêm dài có quá yên tịnh, thì hãy nép vào lồng ngực anh, anh sẽ hát cho em nghe bản tình ca màu buồn, anh sẽ chạy cùng em trên những nốt du dương thật nhất.

Em nói, nếu một ngày những bộn bề giông tố của cuộc đời có bất chợt đến tìm em, thì em sẽ nép vào vòng tay anh để mong được an ủi.

Nhưng rồi cũng chẳng còn được mấy đâu khi một sớm mai chợt tỉnh giấc anh chẳng còn có em kề cạnh, anh chạy đi tìm em rồi gục ngã giữa lòng thành phố nặng nề.

Những nỗi đau giờ đây cũng hóa giọt sương rơi vãi trên con đường mòn vương lối.

Sài gòn đơn lẻ bao đêm dài thao thức một tàn canh, anh trăn trở đôi chân bước vội về phía không em vô định, lòng bâng quơ cứ thế thả hồn mình trôi dạt vào màn đêm, mặc cho mọi hanh hao cứ thế ập đến nuốt chững lấy thân xác anh cũng chẳng buồn kháng cự.

Là sài gòn..

Những lần thương em như thế, nhưng sau cùng chẳng có ai bước đi cùng anh.

Là bài ca..

Sau cùng vẫn chỉ còn mình anh lắng nghe rồi cảm nhận lấy nó, bởi đơn giản em làm gì còn ở đây.

Là tuổi trẻ..

Anh đem hết nhiệt huyết của chính mình đánh cược thật lớn vào tình yêu, đổi lại cho anh là những vết thương chằn chịt theo năm tháng.

Là thanh xuân..

Em bước về nơi có ánh trời đẹp nhất, hoàng hôn gọi tên anh nhưng chẳng buồn xoa dịu, có ngọn đồi lấp ló giữa trời xanh, em và anh, sau cùng cũng hóa thành người lạ.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Kết Thúc Dễ Dàng Vậy Ư? - Thích Bạch Vũ

Phải chăng chuyện đau đớn nhất trong tình yêu là lòng còn thương nhưng vẫn phải chấp nhận rời đi.

Dốc sức, cạn lòng để rồi ngậm ngùi nhìn nó vỡ tan từng mãnh một.

maxresdefault.jpg


Tháng 5!

Bắt đầu với những cơn mưa tầm tả kéo dài không ngớt, mình đánh rơi nhau từ thuở nào vậy em?

Anh vẫn luôn tự hỏi lòng mình rằng rốt cuộc cả hai đã làm gì sai mà cuộc đời lại chọn rẽ ngang đôi ta như vậy.

Duyên thì đến rồi, phận cũng đã cố tạo, bàn tay thì gắng gồng nắm thật chặt chẳng dám buông.

Vậy mà kết thúc vẫn là kết thúc, người thì ở lại kẻ chia xa. Tim vẫn luôn hướng về, nhưng chẳng thể ở cạnh.

Có người hỏi anh rằng có đau không? Đau chứ!

Còn thương không? Chưa bao giờ là hết yêu!

Ấy thế tại sao lại kết thúc dễ dàng như vậy?

Ừ thì có gì đâu, chỉ là một thoáng duyên tình đứt gãy, anh còn thương, nhưng số trời đã định cả hai chỉ có thể đi được đến đó thì chấp nhận buông tay thôi.

Anh không nghĩ níu kéo là chuyện tốt đẹp, những thứ vốn thuộc về sẽ thuộc về, ương ngạnh làm gì rồi lại cán đáng những thương đau, bướng bĩnh làm gì rồi hao tổn tình người mà xót thương lòng ta.

Đành chấp nhận thôi!

Cho dù có ra sao đi chăng nữa thì chúng ta cũng sẽ lại yêu, chỉ là yêu một người lạ lẫm khác.

Ai rồi cũng sẽ ổn, sẽ có một mối bận tâm khác cho riêng mình.

Những điều tưởng chừng rất đẹp cũng sẽ trở thành hoài niệm, có chút tiếc nuối nhưng cũng đành mỉm cười cho qua!
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back