Bạn được Yuna Hà mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 20

Đình Khang đang ngồi xem hợp đồng công ty của mình.. "Rung.. rung" điện thoại tới.

"Anh nghe" Đình Khang nhìn thấy Lam Lam gọi.

"Em muốn mua ít đồ, anh đi cùng em nhe" Lam Lam có chút nhỏ giọng.

"Hôm nay anh bận, không thể đi cùng em được"

"Ừm" gật đầu không vui, hơn 2 tháng rồi chưa được đi chung với nhau, ăn uống dạo phố, vì công việc của Lam Lam rất bận, đi suốt rảnh được lúc nào là muốn ở bên Đình Khang.

"Em đi với bạn đi, tối chúng ta đi ăn tối" Đình Khang biết Lam Lam sẽ buồn, nhưng hôm nay anh thật sự rất bận..

"Em biết rồi, anh cứ lo công việc đi, em đi với bạn cũng được" đành phải vậy chứ biết sao giờ.

"Được, tối gặp" Đình Khang cúp máy..

"Bye anh"

Tại sân bay..

Đình Khang đang chờ đợi một ai đó, lúc nào cũng nhìn đồng hồ với vẻ mặt lo lắng.. "tới chưa, sao không thấy?"

"Anh" Đình Hân vẫy tay với Đình Khang. "Ở đây nè" Vẻ mặt vui vẻ của Đình Hân nhìn Đình Khang, giống như một đứa trẻ.

Đình Khang vẫy tay chào lại.

Đình Hân tay kéo, tay sách, kéo vali về phía Đình Khang "Anh đợi em có lâu không" Đình Hân chạy lại kế bên Đình Khang nói..

"Từ từ, em cần gì phải vội vậy không, lớn rồi giống như con nít" Đình Khang cười vui khi thấy Đình Hân vội vã vậy.

"Nhớ anh chết đi được" Đình Hân ôm Đình Khang nói, nói gì nói đùng một cái Đình Hân đã đi được chín năm rồi, vì Đình Khang nói muốn lập gia đình, nên Đình Hân nghe vậy vội vàng về nước, chỉ muốn xem chị dâu ra sao mà thôi, một phần là cũng nhớ ba mẹ, cuối cùng Đình Hân cũng chấp nhận không còn giận ba mẹ mình nữa, tính tình trẻ con của Đình Hân, lúc 17 tuổi do Đình Hân muốn học thiết kế theo cô, nhưng gia đình không thích, muốn cô theo ngành y, theo ba mẹ, vì Đình Khang đã không theo thì Đình Hân cũng phải theo, Đình Hân một mực không đồng ý, lúc đó tính mất đồng của Đình Hân nổi lên, nên theo cô chú ra nước ngoài luôn, thời gian sau Đình Hân cảm thấy có lỗi với ba mẹ rất nhiều, muốn về nhưng học xong, còn phải thực tập, công việc càng kéo dài tới bây giờ, giờ đây Đình Hân cũng có một chút thành tựu, nên về nước để sinh sống với ba mẹ, chuộc lại lỗi lầm của mình.

"Em chỉ được cái miệng dẻo," Đình Khang đở Đình Hân ra "Vali đây anh cầm cho" Đình Khang đưa tay kéo vali. "Đi thôi"

"Dẻo miệng đâu người ta nói thật mà" Đình Hân chu chu mỏ bước theo. "Mình đi trung tâm thương mại đi" Đình Hân kéo kéo tay anh.

"Ba mẹ đang đợi, về rồi đi cũng được mà"

"Chỉ tại, em muốn mua ít đồ cho ba mẹ, đi mà" Đình Hân năn nỉ anh, lắc lắc cánh tay, nhõng nhẽo. "Đi mà, nhe" đôi mắt tròn xoe nhìn anh.

"Được, được rồi" Đình Khang cũng bó tay với cô em gái này, tuy trên lệch tuổi không bao nhiêu nhưng Đình Hân lúc nào cũng làm nũng với anh, vì Đình Hân biết rằng anh là người thương mình nhất.

"Anh là người tốt nhất" Đình Hân vui vẻ nói "Đi thôi, nhanh"

"Từ từ, việc gì phải vội như vậy" Đình Khang cũng bó tay với tính tình của em gái mình.

Trung tâm thương mại.

"Lam Lam đó không phải Đình Khang sao?" bạn của Lam Lam thấy Đình Khang đi với một người con gái trong rất thân mặt.

"Cô gái kia là ai? Sao nhìn họ thân mật như vậy?" người bạn kia cũng nói.

"Đình Khang có người khác sao?"

"Cẩn thận cái miệng của cậu"

"Chứ cậu nghĩ sau, cậu nhìn xem, hai người họ thiếu điều dính như sam"

"Cậu nói cũng đúng, Lam Lam cậu biết cô gái đó không" lúc này hai người họ mới nhìn Lam Lam hỏi.

"Hai cậu về trước đi, tôi có việc" Lam Lam trả lời nhưng vẫn nhìn về hướng của Đình Khang, "Có việc bận sao, không đi được nhưng lại đi với người khác, còn tay trong tay, cười cười nói nói"

"Lam bị sao vậy" cô bạn của Lam Lam khi thấy Lam Lam đang suy cái gì.

"Nếu không việc gì, hai tớ về trước" thấy thái độ không gì tốt đẹp của Lam Lam người bạn kia liền kéo, người hay nói này về.

"Ừm" Lam Lam gật đầu nhẹ.

-

"Em cứ như thế này mà ôm lấy anh sao?" Đình Khang hỏi Đình Hân khi thấy Đình Hân phác tay của mình không muốn buông ra.

"Chỉ vì em nhớ anh chứ bộ" Lam Lam nói đầu tựa tựa vào vai Đình Khang, mà không biết rằng những hành động ấy đã lọt vào mắt Lam Lam.

"Em như vậy, ai mà dám thương, không mấy gì người khác nhìn vào bảo em mất bệnh thương anh trai" Đình Khang vui vẻ đở đở đầu Đình Hân.

"Em thương anh mà, thương nhất luôn" Đình Hân hai tay ôm lấy hông anh.

"Được rồi thương nhất, vậy chúng ta về được chưa?" Đình Khang tay xoa xoa đầu Đình Hân "Mà em không người khác nhìn vào, họ nghĩ em có bạn trai rồi không dám cua sao?" Đình Khang lắc đầu, "Không được như vậy anh sẽ khổ" Đình Khang vui cười chọc Đình Hân.

"Em không sợ, nếu muốn thương em thì cũng phải qua sát anh mà" Đình Hân lúc này mới buông anh ra. "Người như em mà phải sợ không ai rước sao, ? Anh xem thường em quá" Đình Hân nói phanh tay đứng trước mặt anh tỏ ra kiêu ngạo.

"Em là nhất rồi được chưa, chúng ta có thể về chưa, ba mẹ đang đợi"

"Về thôi" Đình Hân gật đầu.

-

"Chưa bao thấy anh ấy cười nhiều như vậy? , người con gái đó tốt vậy sao, anh thật sự muốn dấu em đến chừng nào, xem em là gì chứ, người con gái qua đường sao?" Lam Lam đứng chứng kiến tất cả, thấy hai họ vui vẻ bên nhau, nhưng không nghe họ nói những gì thôi. "Được rồi nếu anh xem tôi là con ngốc thì tôi sẽ cho anh thấy" Lam Lam cũng vội vàng theo sau hai người họ.

- Trước cửa trung tâm thương mại.

"Phiền anh đuổi theo chiếc xe đằng trước" Lam Lam kêu tài xế xe, chỉ tay về hướng xe của Đình Khang.

"Vâng" Tài xế gật đầu chạy xe theo.

Một lúc sau, xe ngưng tại nhà của Đình Khang.

"Nhà sao? Kể cả nhà anh cũng dẫn tới" Lam Lam phát hiện ra Đình Khang đưa cô gái đó tới nhà, vẻ mặt cười cợt của Lam Lam hiện lên, mặt dù quen nhau 5 năm chưa bao giờ Đình Khang đề cập dẫn Lam Lam về gặp ba mẹ hay đơn giản là về nhà ăn bữa cơm, nhiều lần Lam Lam cũng đề cập tới, Đình Khang lại cười trừ, qua vấn đề khác, Lam Lam vì yêu Đình Khang quá nhiều nên cũng không muốn xích mích, đành phải im lặng.

"Cô có sao không" tài xế hỏi.

"Không sao? , anh đợi tôi một lác" Lam Lam bước xuống xe.

"Ừm"

-

"Nhớ chết đi được, không thay đổi nhiều đến vậy" Đình Hân bước ra xe, phát hiện nhà mình đã thay đổi nhiều.

"Chứ em nghĩ sao, đi tầm ấy năm chẳng lẽ không thay đổi" Đình Khang bước ra cửa xe đứng đó nói với Đình Hân.

"Ba mẹ trong nhà hả" Đình Hân nói tay chỉ chỉ vào nhà,

"Ừm" gật đầu trả lời.

"Em vào trước" Đình Hân vui vẻ bước vào nhà "giúp em mang hành lí vào" vẫn nói giọng theo.

"Hết cách với nó" Đình Khang lắc đầu vui vẻ, đi về phía sau mở cốp, chuẩn bị lấy hàng lí.

"Anh vui thế sao" Lúc này Lam Lam đã xuất hiện trước mặt Đình Khang, phanh tay hỏi,

"Em, sao em lại ở đây" hành động của Đình Khang ngưng lại khi thấy Lam Lam, cũng bước lại phía Lam Lam.
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 22

"Người mẫu đâu, công ty các anh chị làm ăn thế này sao, cận giờ mới thông báo là không có người mẫu" khách hàng bên công ty Đình Khang đang trách móc về việc hủy bỏ buổi chụp hình hôm nay mà không báo trước, "mới được chút danh tiếng là đã tỏa ra không cần gì rồi sao?"..

"Xin lỗi, xin lỗi, thật ra chị Lam Lam không được khỏe nên.." trợ lý Lam Lam cúi đầu xin lỗi.

"Nên sao, một công ty lớn như vậy, mà làm ăn không chút chuyên nghiệp là sao, ?" ông ta càng lúc càng lớn tiếng.. "Đến đúng giờ mới báo là không có người mẫu, vậy hỏi mọi chi phí của tôi giờ phải tính sao, tôi tưởng công ty làm ăn tốt lắm, ai dè chỉ có bền ngoài thôi sao, ?" ông ta cười khinh bỉ..

"Có việc gì?" Đình Khang từ xa đã phát hiện ra, nên đi tới hỏi.

"Chào giám đốc," Trợ lý chào Đình Khang "Bên khách hàng tìm chị Lam Lam". Trợ lý cúi đầu nói.

Đình Khang ra dấu cho cô lùi về sau.

"Hình như là anh trần thì phải?" Đình Khang tay sửa lại cổ áo, tay vịn cà vạt nói.

"Dạ dạ chào giám đốc" ông ta có chút rụt rè với Đình Khang.

"Tôi nghe không thầm là vừa rồi có người bảo là công ty tôi không chuyên nghiệp" Đình Khang đi lại chỗ trưng bày đồ của Lam Lam gật gật đầu nói.

"Làm gì có, anh nghe lầm rồi" ông ta lúi cuối theo sau.. "tại do bên anh thông báo trễ quá, cái đó, công ty chúng tôi đã phải chi chịu nhiều khoản, anh cũng hiểu mà".. Ông ta muốn có chút ít nên mới tỏ thái độ căng vậy, chứ hợp đồng này đâu phải muốn có là có..

"Tôi không biết anh muốn sao? Nhưng hợp đồng này tôi không cần cũng được, tiền bồi thường thì anh cứ yên tâm" Đình Khang tay cầm tấm hình của Lam Lam mà nói, đối với anh giờ trong lòng chỉ có Lam Lam, giờ không muốn những chuyện không đâu ảnh hưởng tới mình, kể cả Lam Lam.

"Giám đốc như vậy sao được, cấp trên trách xuống tôi sao gánh nổi, anh nghĩ lại dùm," ông ta cười cười năn nỉ, "Hay giờ vầy đi, chừng nào cô Lam Lam khỏe rồi chụp, lúc nào cũng được".. Ông xuống nước, cái gì cũng phải chịu chỉ cần không mất hợp đồng là được.

"Cái này là anh nói" Đình Khang đặt tấm hình lại chỗ cũ.. "Nếu đã như vậy, thì việc này đã giải quyết xong anh có thể về" Đình Khang không muốn bỏ thời gian vô bổ vào chuyện này, như vậy cũng tốt.

"Cái đó, còn về việc chi phí buổi chụp hình hôm nay" ông ta cúi đầu thái độ đòi hỏi..

"Anh cứ yên tâm, tôi sẽ chi trả toàn bộ,"

"Cảm ơn giám đốc, tôi xin phép về trước" ông ta cười hài lòng bước về.

Đình Khang chỉ nhìn theo.

"Giám đốc chị Lam Lam" lúc này trợ lý Lam Lam mới lại hỏi.

"Lam Lam có liên lạc với em không?" Đình Khang đã tìm Lam Lam từ tối qua tới giờ nhưng vẫn không được.

"Chị Lam không có liên lạc với anh sao, vậy chị ấy đi đâu" Cô trợ lý có chút lo lắng.

"Em ấy không nói gì với em sao? , hoặc là nói đi đâu chẳng hạn?" Đình Khang muốn biết Lam Lam thật ra có nói gì không.

"Dạ không, hôm qua chị Lam điện em bảo, hủy bỏ lịch làm việc của chỉ, rồi cúp máy, em điện lại thì không được, giám đốc chị ấy đã xảy ra chuyện gì rồi sao?"

"Không có việc gì đâu, em cứ đi làm việc, tất cả các lịch làm việc của Lam Lam em cứ hủy bỏ, bảo rằng Lam Lam bị bệnh hiện giờ không chụp hình được" Đình Khang căn dặn.

"Dạ em hiểu rồi" cô trợ lý gật đầu.

"Em đi làm việc đi"

"Dạ"

"Đợi đã" vừa đi được vài bước đã bị Đình Khang kêu lại.

"Giám đốc có việc gì?" trợ lý quay đầu lại hỏi.

"Em ấy có liên lạc với em thì báo lại với anh"

"Em biết rồi giám đốc"

"Ừm, em đi được rồi"

"Dạ"

Phòng làm việc của Đình Khang.

"Thật ra em đã đi đâu, điện thoại thì không điện được, nhà thì không về, cũng chẳng ai biết em ở đâu," Đình Khang ngồi trên bàn làm việc nghĩ.

"Alo, anh tìm dùm tôi một người" Đình Khang điện cho bên tìm người, dù gì Lam Lam cũng là người nổi tiếng muốn tìm cũng không phải khó.

"..."

Kết thúc cuộc nói chuyện.

"Em muốn tôi phải làm sao? , định trốn tới khi nào, em có biết là tôi rất lo lắng cho em không, tại mình tất cả, phải chi lúc đó giải thích cho em ấy hiểu, phải chi đuổi theo em ấy nói rằng chỉ là hiểu lầm.. v. V.." Đình Khang tự trách bản thân.

Một tuần sau khi Lam Lam mất tích.

"Lam Lam mầy thật ngốc" Lam Lam đứng trước mặt biển bao la hét to. "hôm nay thôi, ngày mai bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có anh ta bên cạnh" Lam Lam nhìn ngoài bờ biển bao la nghĩ, từ khi buổi tối hôm đó xảy ra chuyện tới giờ Lam Lam đã cắt đứt tất cả các liên lạc đến mình, Lam Lam không muốn ai làm phiền, còn đặc biệt là không muốn Đình Khang tìm được mình, muốn kết thúc tất cả, vì nghĩ Đình Khang lừa dối, quá vô tình, nếu đã như vậy thì Cô sẽ cứng gắn sẽ không để anh làm mình đau lòng, và giờ Lam Lam đã quyết định sẽ đối mặt với mọi chuyện, sẽ không để mình bị tổn thương vì con người dối trá đó.

"Trùng hợp vậy sao? , đến đây rồi mà cũng có thể gặp được em?". Lâm Sơn nhìn thấy Lam Lam từ xa không chắc là Lam Lam nên lại gần thì phát hiện.

"Sao anh lại ở đây" tuy có chút giật mình, nhưng Lam Lam ngạc nhiên hỏi.

"Bên công ty của anh có buổi chụp hình ở gần đây, hôm nay là ngày cuối, anh đi lòng vòng cho thoải mái, không ngờ gặp được người quen" Lâm sơn nói tay chỉ về hướng mà anh làm việc.

"Vậy sao, hay là anh theo dõi em" Lam Lam chọc Lâm sơn, hai tay phanh truoc ngực.

"Em cứ nghĩ anh là người xấu vậy sao, chuyện hôm bữa, anh cũng đâu giấu gì em" Lâm Sơn tay sờ sờ đầu mình nói giống như bị quan.

"Hì. Em chỉ giỡn chút với anh thôi," Lam Lam cười nói.

"Em thật là" Hai người cùng cười.

"Anh nói là anh sắp về lại thành phố sao?" Lam Lam hỏi khi nhớ lại.

"Ừm, đúng rồi" Lâm Sơn gật đầu.

"Em có thể về cùng"

"Sao"

"Không được à"

"Không phải không được, chẳng lẽ em đi một mình sao?" Lâm Sơn nhìn xung quanh.

"Ừm" Lam Lam gật đầu "Bất quá mời anh bữa ăn".

"Em nói như vậy sao anh có thể từ chối" Lâm Sơn không thể từ chối.

"Cảm ơn anh trước" Lam Lam giờ tâm trạng không được tốt, có người đi chung cũng tiện, với lại đi với Lâm Sơn thì ít người phát hiện.

"Không việc gì" Lâm Sơn cười.

Hai người bước dạo trên bờ biển vừa đi vừa nói chuyện, vui vẻ..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 23

"Mấy ngày rồi không thấy điện, vậy mà lúc đi bảo nhớ, chỉ là giỏi miệng lưỡi" cô đang nằm trên giường tay cầm lướt điện thoại, chờ mãi mà không thấy nàng điện cho mình, thầm trách móc. "Lúc về sẽ chẳng thèm quan tâm tới nữa để coi còn dẻo miệng được không, đi là quên mất người ta" cô tức ném nhẹ điện thoại qua một bên, nhưng vẫn nhìn vào nó, trong chờ một tin nhắn hay cuộc điện thoại từ nàng. Lại ngồi dậy cầm lấy điện thoại nằm xuống, cô nằm nghiêng qua một bên hai tay cầm điện thoại, rất muốn điện, nhưng lại thôi, cô là vậy cho dù có nhớ cũng chẳng thể hiện, chỉ để trong lòng, được một lúc sau ngủ đi mất.

2 giờ sáng.

Có tiếng nước chảy, cô lúc này mới tỉnh dậy.

"Em về lúc nào vậy?" cô dụi mắt thấy nàng từ trong phòng tắm bước ra, ngồi dậy dựa vào giường.

"Được một lúc rồi, có khiêng chị đem bán cũng được nữa" nàng đi tới bên cạnh giường. Tại vì muốn cho cô một bất ngờ nên mấy bữa nay nàng quyết định không điện cho cô, nhưng mọi chuyện không như ý muốn, công việc kéo dài ra một chút, thành ra về muộn, mà cô còn ngủ đi mất, thì bất ngờ gì nữa.

"Sao về không báo chị biết, còn về muộn như vậy nữa chứ" lúc nào cô phát hiện đã khuya, mà nàng còn là con gái, mật dù có người đi cùng nhưng cũng phải đề phòng chứ, cô khó chịu với nàng.

"Ư.." nàng thả mình nằm úp xuống giường, một tay đưa ra ôm lấy cô, đưa cái mặt mũm mĩm ra, quay về phía cô, "thật dễ chịu" nàng giống như được sức sống mới vậy đó, dù mệt mỏi cỡ nào chỉ cần thấy được cô vào được nghe mùi hương quen thuộc thì bao mệt mỏi tan biến. Đó gọi là yêu chỉ cần bên nhau là đủ.

"Em mệt lắm sao" cô thấy nàng hình như rất mệt mỏi nên không khó chịu nữa, thuận theo cái ôm của nàng, tuột nhẹ xuống nằm, một tay ôm lấy đầu hôn nhẹ lên tóc nàng.

"Ừm.. m.." nàng dụi đầu vào cổ cô gật đầu.. "chị sao lại cáo với em, không phải vì quá nhớ chị nên vừa xong việc là chạy về liền sao," nàng tay sờ nhẹ vào cổ cô rồi lên tai cô nói.

"Chị không cáo, chị không muốn em bất đồng như vậy, bản thân mình phải tự lo, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?" cô ôm nàng vào lòng.

"Chị lo sao?" nàng vui mừng thầm. "thì ra chị cũng quan tâm mình"

"Không lo sao được," Thì như lời nói lỡ nói ra rồi không rút lại được, đành nói luôn "em còn như vậy nữa chị chẳng thèm quan tâm tới".

"Được rồi, được rồi, nghe chị hết, sao này sẽ không như vậy nữa" nàng không muốn cô bỏ mặt nàng, điều này nàng chưa thể chấp nhận được, "có phải ai yêu trước là luôn thiệt thòi vậy không, nhưng dù sao em cũng chấp nhận" nàng nghĩ.

"Em ngủ đi cho khỏe" cô cũng không muốn bức ép nàng quá, đành phải kêu nàng ngủ, thấy nàng rất mệt mỏi như vậy cũng phải chịu thua.

"..."

Im lặng..

Cô phát hiện ra nàng đã ngủ từ lúc nào.

"Thật sự mệt đến thế sao, ngủ ngon" cô thấy nàng như vậy cười nhẹ, cảm giác thấy ấm áp vô cùng, từ khi cha mẹ cô mất, nàng là người đầu tiên quan tâm cô.

Sáng hôm sau.

"Dậy rồi sao" cô từ nhà vệ sinh cá nhân bước ra, thấy nàng, lay quay dậy.

"Sao chị dậy sớm vậy" nàng nói tay dỡ chăn ra, quay người hai chân bỏ dưới giường..

"Thói quen rồi, em muốn ăn gì không? ," cô ngồi tại bàn trang điểm nói.. "cái gì đây" lúc này cô mới phát hiện ra có một hộp nhỏ để trên bàn.

"Quà của chị đó" nàng bước về phía cô quay lưng về phía bàn hai tay chống xuống, mặt nhìn cô nói, "chị xem thử coi" nàng mờ mờ ám ám.

"Quà cho chị, vẻ mặt của em không tốt cho lắm" cô nghi ngờ món quà trên tay mình, mở hộp ra xem thử "Nhẫn sao" cô ngạc nhiên khi thấy một chiếc nhẫn, mà lòng ghép hai chữ cái đầu tên hai người họ.

"Chị không thích, chẳng lẽ chị không muốn lấy m sao" nàng thấy cô ngạc nhiên khi nhìn thấy món quà mình tặng, còn đứng hình ra đó.

"Chị.." cô không biết nói gì.

"Không thích, trả lại cho cho em" nàng đưa tay tính lấy lại. "trong lòng chị thật ra là có em không vậy, em đã chủ động như vậy rồi mà chị chẳng để tâm" nàng hụt hẫng nghĩ.

"Ai nói chị không thích, em không đeo cho chị à" cô cầm chiếc nhẫn trên tay nhìn, ý muốn nàng đeo cho cô. "Chị xin lỗi, chị không thể lấy em, cho dù có yêu em đi nữa cũng không thể, sẽ không thể nào hạnh phúc được, xin lỗi" cô tự trách là không thể nào đem cho nàng hạnh phúc thật sự.

"Như còn được" nàng vui mừng lấy chiếc nhẫn đeo cho cô "Để em giúp"

"Cái đó, chị.." cô lập lờ, không biết có nên nói về vấn đề lấy nhau không.

"Chị không cần nói gì, miễn chị đeo đó là được" nàng đeo xong cho cô nói, nàng biết, muốn cô chấp nhận liền thì sao có thể được, từ từ rồi sẽ hiểu nhau hơn.

"Ừm.." cô cảm thấy hạnh phúc "sẽ đeo chứ, xem ra mắt thẫm mỹ cũng không tệ" cô quyết định sẽ không nói đến vấn đề đó nữa, dù gì thì nàng cũng không muốn đề cập tới, cô nhìn chiếc nhẫn trên tay mình phán xét.

"Chị xem thường em thế sao, em là giám đốc của công ty thời trang đó, không tệ đến mức vậy"

"Chị quên, mà.." cô định hỏi, nếu cô không lầm thì phải một cặp, còn chiếc kia đâu, nhưng định hỏi thì đã phát hiện trên tay nàng rồi.

"Sao" nàng hỏi khi cô đang nói mà im lặng ra đó.

"Không sao, chị định hỏi giờ có thể đi ăn được chưa"

"Để em đi tắm, rồi đi" nàng dậy bước ra chỗ định về hướng phòng tắm.

"Chị cũng có cái này cho em" cô bước lại trong tủ, đem ra cái hộp gì đó đưa cho nàng "cầm lấy"

"Cho em" nàng cầm hộp muốn khẳng định.

"Ừm" cô gật đầu.

"Đầm Sao, là chị thiết kế?". Tay nàng mở hộp phát hiện chiếc đầm màu trắng tinh xảo, thiết kế nhìn đơn giản nhưng rất độc đáo, có nét riêng biệt, nhìn nhìn cô.

"Ừm, em mặc chắc sẽ vừa"

"Sao chị chắc vậy, không vừa thì sao? ," nàng ôm chiếc đầm trước mặt mình nhìn cô đầy khiêu khích.

"Em nghĩ coi" cô phanh tay trước ngực nhìn nàng với ánh mắt đầy giang manh.

"Chị" nàng thấy thái độ của cô, nên cũng nhớ ra được điều gì, thân thể nàng chẳng lẽ cô không biết, "Đúng là đồ háo sắc" nàng vội lấy đầm ôm ngực mình lại. "Em đi tắm" nàng đỏ mặt bước đi bỏ lại cô đứng đó, vui vẻ đứng nhìn bộ dạng, mất cỡ vừa rồi của nàng..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 24

Trên xe của Lâm Sơn.

"Em có việc gì sao" Lâm Sơn hỏi Lam Lam vì trên đường về tới giờ Lam Lam không hề nói gì hết.

"Sao" Lam Lam đang trong trạng thái mơ hồ thì bị lôi ra.

"Từ lúc lên xe tới giờ, em không hề nói một lời nào, thì như không giống em thì phải"

"Không có gì, chắc tại em hơi mệt" Lam Lam hiện giờ không biết làm sao, về phải đối mặt với Đình Khang, mọi chuyện sẽ ra sao?

"Em có chuyện buồn sao? , thật ra anh định hỏi, nhưng cái đó, em biết mà thật khó nói" Lâm Sơn tay lái một tay theo động tác nói của mình.

"Anh đúng là hiểu người khác, chỉ nhìn thôi cũng biết người ta có chuyện buồn," Lam Lam quay sang nhìn Lâm Sơn. "Chắc anh rất được nhiều cô gái thích, vừa đẹp vừa biết quan tâm, còn chu đáo nữa chứ" Lam Lam liệt kê từng mặt tốt của Lâm Sơn.

"Em chứ chọc anh, anh mà tốt như em nói thì đâu ế tới giờ, em muốn về nhà luôn hay sao?" Lâm Sơn không muốn Lam Lam chọc mình nên phải nói qua chuyện khác.

"Không cho nói nữa thì không nói" Lam Lam nhìn chỗ khác không chọc Lâm Sơn nữa "Hay là mình đi uống rượu đi, được không?".

"Em chắc" Lâm Sơn lúc này nhìn Lam Lam.

"Ừm" Lam Lam gật đầu.. "Hay anh không thích".

"Được người đẹp mời thì còn gì bằng" Lâm Sơn vui vẻ chấp nhận.

Hai người cũng quyết định ghé một quán, thời tiết bắt đầu vào xuân nên cũng lạnh, như vậy ăn lẩu uống rượu là khỏi bàn, thế là hai cũng ăn uống, Lam Lam lúc say cũng nói một ít chuyện xảy ra với Nàng nên Lâm Sơn cũng rõ vì sao Lam Lam ra như vậy. Trong lúc đưa Lam Lam về thì..

Trước nhà của Lam Lam.

"Em cẩn thận" Lâm Sơn thấy Lam Lam sắp đã định đở.

"Không sao? , làm sao em say được" Lam Lam vui vẻ nói trong cơn say.. "anh thật tệ, mới uống chút đã bỏ cuộc" Lam Lam để tay lên vai Lâm Sơn nói đồng thời cũng muốn giữ thân bằng.

"Tại anh không thích chắc có cồn" Lâm Sơn đưa một tay lên sờ đầu mình cảm thấy xấu hổ.

"Hình như hai người rất vui thì phải" Những hành động thân mật đó vô tình để Đình Khang phát hiện, Đình Khang bước tới hỏi.

"Ra là anh" Lam Lam lúc này mới quay lại nhìn. "Chuyện này hình như không liên quan gì tới anh thì phải" Lam Lam lấy lại bình tĩnh phanh tay nói.

"Mấy hôm nay em đi đâu, anh kiếm mãi không được, giờ còn xuất hiện với bộ dạng như thế này" Đình Khang nhìn thấy Lam Lam trong nữa say nữa tỉnh.

"Tìm tôi làm gì, chẳng phải tôi với anh đã nói rõ rồi sao" Lúc này Lam Lam tiếp về phía Đình Khang vài bước hình như Lam Lam nhớ ra điều gì đứng lại nói tiếp "nếu như anh đã phát hiện thì tôi sẽ giới thiệu luôn," Lam Lam quay lại phát tay Lâm Sơn, Lam Lam nhớ ra rằng mỗi lần tiếp xúc với Lâm Sơn là Đình Khang lại có hành động ghen nên Lam Lam muốn thấy anh sẽ đau như mình đã từng. "Đây là Lâm Sơn, lý do mấy hôm nay không thấy là do hai chúng tôi mới đi du lịch về". Lúc này Lâm Sơn ngạc nhiên nhìn Lam Lam, "Anh giúp đỡ em đi" Lam Lam nói nhỏ với Lâm Sơn, tay thì kéo áo Lâm Sơn, Lâm Sơn buộc phải thuật theo.

"Em nói sao, du lịch" Đình Khang chưa biết điều gì xảy ra.

"Đúng vậy, anh ấy là bạn trai tôi" Lam Lam nhắn mạnh từ bạn trai.

"Bạn trai, sao có thể, em đừng đùa với anh" Đình Khang tới bên Lam Lam tay đưa ra nắm lấy tay Lam Lam.

"Sao không thể" Lam Lam kịp thời né "mong là ngày vui của chúng tôi, anh sẽ có mặt" Lam Lam quyết định chơi lớn.

"Ngày vui sao?" Đình Khang nghe hai từ này, thất thần ra đó "chuyện này là thật?" Đình Khang muốn khẳng định.

"..."

Chỉ là cái gật đầu khiêu khích của Lam Lam.

"Chúc mừng hai người" Chuyện đã đến nước này, dù cho Đình Khang có giải thích thì có được gì.. "Có lẽ thứ này cũng không cần tới nữa" Đình Khang móc trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. "Em cầm lấy, nếu không thích thì có thể bỏ đi" Đình Khang đặt chiếc hộp vào tay Lam Lam.

"Anh" Lam Lam thấy hành động khác thường của Đình Khang cũng không biết nói gì.

"Tạm biệt" Đình Khang nói xong quay lưng bỏ đi, "nếu như đó là hạnh phúc của em, anh chấp nhận từ bỏ," trong thâm tâm Đình Khang chúc phúc cho Lam Lam.

Thấy Đình Khang bước đi phức, Lam Lam lúc này nước mắt lại rơi.

"Em không sao chứ" Lâm Sơn hỏi Lam Lam khi thấy Lam Lam khóc,

"Em không sao" Lam Lam lau nước mắt, rồi vội bỏ chiếc hộp nhỏ vào túi mình.. "Cảm on anh đã không vạch trần em" Lam Lam quay lại.

"Có nên như vậy không, ? Em và kể cả anh ta nữa, vui không?" Lâm Sơn không hiểu nhiều nhưng cũng biết ít.

"Như vậy cũng tốt mà, cảm ơn anh đã đưa em về" Lam Lam bất qua chuyện khác.

"Em nói vậy rồi anh phải biết nói sao" Chuyện của hai người thì để hai người giải quyết Lâm Sơn cũng không muốn xen vào. "Anh về trước, em vào nghĩ ngơi đi". Lâm Sơn cũng đi về.

"Cảm ơn anh" Lam Lam gật đầu.

"Tạm biệt" Lâm Sơn chào Lam Lam ra về.

"..."

Lam Lam gật đầu..

Một lúc sao tại biệt thự của Cô.

"Tính tong" tiếng thang máy mở.

Cô với Nàng vừa bước ra thì đã gặp.

"Kỳ Kỳ" Lam Lam say rước bước về phía cô, đầu liền chàng lên vai cô hai xuôi xuống không một chút sức.

"Sao cậu lại ở đây," Cô có chút ngạc nhiên "còn lại say như vầy, xảy ra việc gì rồi?"

"Hư.. hix" Lam Lam khúc khích bên tay cô.. "Đây là" Lúc này Lam Lam thấy nàng.

"Em ấy là đồng nghiệp của mình" cô đở Lam Lam ra khỏi mình, hành động vừa rồi cũng lọt vào mắt nàng tất cả.

"Chị đang bận em đi trước" nàng không muốn làm phiền hai người nên phải lên lại phòng mình.

"Ừm" cô gật đầu, Lam Lam cũng gật đầu chào với nàng.

Bước vào thang máy nàng vẫn nhìn theo hai người họ "Đồng nghiệp sao? Bao giờ chị mới chấp nhận được em" nàng nhìn cô nghĩ, thang máy từ từ đóng lại.
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 25

Cô và Lam Lam bước vào phòng.

"Cậu ngồi xuống đây" cô đở Lam Lam ngồi xuống ghế, rồi vội đi lấy cho Lam Lam một ly nước. "Chuyện gì đã xảy ra?" cô đặt ly nước lên bàn, ngồi xuống kế bên Lam Lam.

"Đình Khang, anh ấy có người khác rồi" Lam Lam nói đầu nghiêng về vai của Cô kèm theo những giọt nước mắt rơi theo.

"Sao có thể" Cô ngạc nhiên, cô chắc chắn rằng Đình Khang chỉ có một mình Lam Lam, ngoài Lam Lam thì không ai hết, người hiểu Đình Khang chất hẵng là cô rồi.

"Thật, anh ấy còn đưa người con gái đó về nhà" Lúc này Lam Lam ôm cô khóc nức nở, "hết rồi, hết thật rồi" Lam Lam lắc đầu liên tục.

"Chuyện này càng không thể, chắc cậu lầm rồi" cô biết Đình Khang không phải người ai cũng có thể dắt về nhà, ngoài cô ra thì không ai khác kể cả Lam Lam, nhiều lần Cô cũng đề cập về vấn đề đưa Lam Lam về nhà, nhưng Đình Khang nói là chưa phải lúc, anh muốn mình có sự nghiệp ổn định hơn.

"Làm sao có thể lầm được, chính mắt mình đã nhìn thấy, họ còn vui vẻ bên nhau,"

"Thật" Cô đở Lam Lam đối mặt với mình muốn khẳng định điều Lam Lam.

Lam Lam gật đầu chắc chắn.

"Để mình điện hỏi, nếu như là sự thật thì mình sẽ giành công bằng cho Lam." Cô quay qua cầm lấy túi của mình, móc điện thoại ra gọi cho Đình Khang,

"Tút.. Tút.. Tút" Điện thoại thuê bao không liên lạc được..

"Sao không điện được" cô cầm bấm điện hoài mà không được.. "Lam đừng khóc, Đình Khang ông ấy không phải người như vậy đâu" cô thấy Lam Lam khóc, một tay cầm điện thoại một lau nước mắt cho Lam Lam, vội kéo Lam Lam vào lòng để cho Lam Lam bình tĩnh lại..

"Kỳ kỳ mình đau lắm," Lam Lam ngồi dậy cầm chai rượu của mình uống thêm nữa, như vậy sẽ cảm thấy bớt đau hơn, mặt dù biết là ngày mai thức dậy vẫn không hết, nhưng không biết làm gì ngoài uống thật nhiều ra.

"Được rồi không uống nữa" Cô lấy chai rượu từ trong tay Lam Lam ra, thật sự cô cũng không biết phải làm gì, nhìn Lam Lam như vậy, cô đang muốn tóm cổ tên Đình Khang kia đánh cho một trận, tuy cô không biết mọi chuyện như thế nào nhưng đã khiến Lam Lam ra như vậy cũng đủ đánh rồi,

"Rung.. Rung" Điện thoại của cô reng lên.

"Đình hân" cô ngạc nhiên thấy Đình Hân gọi miệng vô tình nói hai từ "Em ấy sao gọi cho mình, về rồi sao" cô nghĩ nhưng cũng vội bắt máy. "Chị nghe"

"Anh hai có điện cho chị không?" Giọng Đình Hân có chút lo lắng, tuy chỉ mấy tiếng đồng hồ không liên lạc được, nhưng Đình Hân rất lo.

"Không, chị cũng đang tìm"

"Không có sao" Đình Hân buồn khi nghe cô nói "rút cuộc Anh hai đang ở đâu". Lý do Đình Hân lo lắng là bởi vì Đình Khang mấy ngày liên tiếp không ăn, mà còn uống rất nhiều rượu, nghe được cuộc điện thoại là chạy đi mất, bước đi lọng chọn, khiến Đình Hân không yên tâm, sợ sẽ xảy ra chuyện mất.

"Mà sao em lo lắng vậy" Cô hỏi Đình Hân khi thấy em ấy lo lắng, Đình Khang cũng lớn rồi việc gì mà phải lo.. "mà em về lúc nào không cho chị hay" cô nhớ lại nên hỏi.

"Cũng được tuần rồi, chị em có việc muốn gặp chị, gặp nhau chị em mình nói tiếp" Đình Hân đang muốn gặp cô để biết thêm về Lam Lam và sẵn muốn giải thích chuyện hiểu luôn.

"Được, chị cũng muốn gặp em, chị sẽ qua đó" Cô nói rồi cúp máy.

"Dạ"

"Ai vậy?" Lam Lam hỏi khi thấy Cô vừa cúp máy xong.

"Em gái Đình Khang" Cô bỏ điện thoại vào túi nói..

"Em gái sao?" Lam Lam ngạc nhiên hỏi, trong quá trình quen Đình Khang hai từ này chưa xuất hiện bao giờ, đương không giờ đùng một cái có đứa em, không ngạc nhiên mới lạ. "Tôi chưa nghe nói bao giờ".

"Đi" cô đứng dậy kéo Lam Lam đứng theo "trên đường tôi sẽ kể cho Lam nghe" cô chắc biết Lam Lam sẽ ngạc nhiên nhưng vậy, bởi vậy đối với cô cũng bình tĩnh hẳn.

"Mà đi đâu" Lam Lam nữa say nữa tỉnh, đứng dậy theo Cô "chuyện em gái là sao? ," Lam Lam lúc nào mới nhận ra rằng mình trước giờ ngoài việc chỉ biết yêu Đình Khang ra thì mọi thứ về anh Lam Lam không hề biết tới, nghĩ như vậy khiến Lam Lam càng lúc càng suy sụp, thật ra Lam Lam cũng muốn biết, nhưng những lần đề cập tới Đình Khang chỉ cười trừ hoặc im lặng cho qua chuyện, khiến Lam Lam cũng chẳng nói được gì thêm.

Hai người cùng nhau bước ra chung cư của cô, trên đường đi, cô kể cho Lam Lam về chuyện em gái của Đình Khang, và vì lý do gì mà Đình Hân ra đi, nhưng giờ lại về..

"Chín năm" Lam Lam ngạc nhiên khi nghe cô nói Đình Hân đã đi Chín năm, nhưng Lam Lam thì quen Đình Khang mới có năm năm mà Đình Khang luôn không cho Lam Lam biết về gia đình mình, thì sao Lam Lam biết được sự tồn tại của Đình Hân.

"Ừm" lúc này cô dừng xe trước nhà của Đình Khang.

Hai người bước xuống xe.

"Là cô ấy" Lam Lam phát hiện người đứng trước cửa nhà của Đình Khang là cô gái mà bữa Lam Lam thấy, nhân tình của Đình Khang.

"Cô gái này," Cô nhìn Lam Lam rồi nhìn theo hướng Lam Lam đang nhìn. "Lam đừng nói là người mà Lam thấy Đình Khang chở về nhà là em ấy nhe" Cô phát hiện ra Lam Lam đang nhìn Đình Hân.

"..."

Một cái gật đầu nhẹ.

"Chị Kỳ" Đình Hân thấy cô dơ tay vẫy chào.

"Chị kỳ sao chẳng lẽ là em gái của Đình Khang" Lam Lam thầm nghĩ.

Cô cũng vẫy ta chào rồi bước về hướng em ấy..

"Kỳ kỳ mình" Lam Lam đã biết mình hiểu lầm, đã sai, tâm trạng bây giờ khó nói nên lời, không dám đối diện với Đình Hân.

"Vậy cũng tốt mà, chỉ là hiểu lầm thôi" Cô nghe Lam Lam kêu quay lại, đi đến bên Lam Lam vỗ vai chấn an, "Đi" cô nhìn về hướng Đình Hân.

Đình Hân phát hiện ra có Chị dâu tương lai nên cũng bước qua hỏi.

Ba người tiến về nhau.

"Chị Kỳ em nhớ chị, nhìn chị đẹp quá, nhiều năm như vậy mà vẫn trẻ" Đình Hân ôm cô một cái rồi buông ra, cười vui vẻ.

"Con nhỏ này, lớn rồi như con nít không thay đổi gì" cô đưa tay sờ nhẹ đầu Đình Hân.

"Có chị dâu luôn sao?" Đình Hân nhìn Lam Lam nói "Chị đẹp hơn trong hình rất nhiều". Đình Hân nhìn Lam Lam khen không ngớt.

Lam Lam thất thần khi nghe Đình Hân vui vẻ kêu mình là chị dâu, không chút do dự, hình như là biết Lam Lam từ lâu rồi.

"Lam, cậu sao vậy" Cô thấy Lam Lam đứng bất động ra đó.

"Hả.. Chào em" Lam Lam lấy lại bình tĩnh chào Đình Hân. "Em là Đình Hân sao?" Lam Lam hỏi.

"Dạ, chị chắc là chưa biết em, về việc này em đã la anh hai em rất nhiều, chị đừng giận anh ấy" Đình Hân nắm lấy tay Lam Lam đung đưa, không một chút khoảng cách nào giữa hai người.

"Chị" Lam Lam thật tình không biết làm sao, trước những hành động của Đình Hân, lỗi là do Mình mà giờ để Đình Hân phải giành phần. "Thật ra chị là người có lỗi mới đúng, chưa biết mọi chuyện ra sao đã.." Lời nói Lam Lam nghẹn đi.

"Không trách chị được, do anh hai không nói,

Thì để anh ấy phải tự mình nhận lấy" Đình Hân nói đến chuyện này thì cũng rất tức giận vì lý do gì mà Đình Khang lại không nói cho Lam Lam biết, cái gì mà sự nghiệp ổn định, rồi không xứng.. Cứ như vậy mất hồi nào không hay. "Thật ra anh hai cũng tự trách bản thân mình rồi, mấy ngày gần đây, anh ấy không ăn, làm xong về nhà vào phòng uống rượu, em muốn liên lạc với chị hoài mà không được," Đình Hân hơi buồn nói ra những lời nói này.

"Cậu định đi đâu?" Cô thấy Lam Lam muốn rời đi.

"Tìm anh ấy"

"Để mình đi cùng"

"Không cần đâu" Lam Lam nghe những lời nói của Đình Hân như dao đâm từng nhát từng nhát đâm, đau thật sự, chỉ muốn chạy một mạch đến bên Đình Khang để anh tha thứ, vì những chuyện Lam Lam làm với Đình Khang.

"Một mình cậu sao yên tâm được, với lại cậu biết đâu mà tìm"

"Yên tâm, có gì mình sẽ liên lạc với cậu" Lam Lam vỗ vai Cô rồi bước đi, bỏ lại cô và Đình Hân đứng nhìn theo.

"Xin lỗi, xin lỗi" Lam Lam miệng lấp bấp hai từ này..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 26

Lam Lam ngồi trên xe taxi mà những giọt nước mắt cứ liên tục rơi, tay Lam Lam chóng lên cửa sổ xe, lau nước mắt của mình, tiếng hix từ mũi không ngừng, Lam Lam bỗng nhớ ra điều gì liền lục túi của mình móc từ trong túi ra chiếc hộp nhỏ "Nhẫn sao" Lam Lam lúc mở chiếc hộp ra thì thấy một chiếc nhẫn mà Đình Khang đã chuẩn bị sẵn cho Lam Lam, trước khi rời đi Đình Khang đã đưa cho Lam Lam, lúc này nước mắt càng rơi, "thì ra bất ngờ mà anh muốn giành cho mình là đây, Đình Khang em xin lỗi" Lam Lam thầm trách bản thân mình, vì quá bất đồng, nên mọi chuyện xảy ra như thế nào, phải như nghe anh giải thích, phải như chịu lắng nghe thì.. đã không nông nỗi này, Chiếc xe lăn bánh ra tới ngoại thành, Lam Lam thầm mong Đình Khang sẽ ở đó, nếu như không ở đó Lam Lam không biết phải làm sao nữa. Hai người đã cùng nhau mua cho mình một căn nhà ở ngoại thành, những ngày nghỉ là cùng nhau ra đó nghĩ ngơi, vì vậy Lam Lam chắc rằng Đình Khang sẽ ở đó, không do dự Lam Lam đã bất xe chạy một mạch tới đó, chiếc xe dừng lại dưới chân núi, nhà của bọn họ nằm giữa núi, phải lội bộ mới lên được đó..

"Cảm ơn" Lam Lam đưa tiền bước xuống xe..

"Cô có cần tôi đưa lên đó không?" Tài xế taxi hỏi Lam Lam vì trời đã khuya đường lại tối, Lam Lam lại là con gái nữa.

"Dạ không cần, bước qua đây là tới rồi" Lam Lam từ chối, tay chỉ về hướng mình đi.

"Tôi có thể đứng đây một lúc rồi đi cũng được, có gì cứ gọi" Tài xế bước ra cửa xe tay cầm hộp thuốc bóc ra đốt thuốc hút.

"Vậy cảm ơn chú" Lam Lam cảm ơn chú tài xế rồi bước đi, không mất thời gian của mình.

"Ừm"

Một bước đi một bước chạy cuối cùng cũng tới, Lam Lam mở cửa bước vào.

Đình Khang đang đứng ở cửa sổ, trên tay vẫn đang cầm lon bia đứng xa xâm.

"Em xin lỗi" Lam Lam bước tới về phía Đình Khang ôm sau lưng anh, Lam Lam thật sự rất vui vì Đình Khang ở đây.

Cái ôm của Lam Lam làm cho Đình Khang bất ngờ một lát, "em tới đây làm gì?" tay Đình Khang đưa lon bia lên miệng mình uống,

"Đình Khang là em sai, anh tha thứ cho em được không" Lam Lam ôm Đình Khang chặt hơn, mặt áp vào lưng anh, nước mắt chảy. "Em chỉ muốn anh thử cảm giác của em, cảm giác đau lòng là như thế nào, nên đã nói dối anh,"

"Cảm nhận được rồi, em vui không" Đình Khang cắt ngang lời Lam Lam nói.

"Đình Khang anh đừng như vậy, em với Lâm Sơn chỉ là giả vờ thôi, em yêu anh mà" Lam Lam lắc đầu liên tục, cho tất cả các lỗi điều do mình.

Đình Khang không hề giận Lam Lam, nếu như Lâm Sơn có thể mang hạnh phúc cho Lam Lam thì anh sẽ chấp nhận buông tay, tại vì anh cảm thấy mình không xứng với Lam Lam, giờ đã có người mang tới hạnh phúc cho Lam Lam thì chúc phúc, mặc dù lòng rất đau..

"Em buông tôi ra" Đình Khang muốn Lam Lam không thấy có lỗi với mình, muốn tự tay cắt đứt mối tình này, cho dù sao cũng được chỉ cần Lam Lam hạnh phúc, Đình Khang lấy tay mình hắc Lam Lam ra.

"Ây da" Lam Lam té xuống nền nhà..

"Em bị sao vậy" Đình Khang nhìn thấy Lam Lam té, lực anh thì không mạnh mà Lam Lam té như vậy nhìn lại mới thấy trên người Lam Lam có vết thương, Hai đầu gối đã bị trầy. "Sao lại như vậy" Đình Khang ngồi xuống bên Lam Lam xem vết thương của Lam Lam.

"Lúc nãy vội chạy đến đây, bị vấp ngã" Lúc lên núi do đường thì tối Lam Lam thì vội nên đã bị ngã, nhưng Lam Lam không để tâm tới, giờ thì phát hiện.

"Em, việc gì phải vội như vậy" Đình Khang nhìn vết thương của Lam Lam thổi thổi mong la bớt đau.

"Anh hết giận em rồi sao" Lam Lam thấy Đình Khang quan tâm mình rất vui, tuy là vết thương đau, nhưng được anh quan tâm thì không còn đau nữa, Lam Lam nhìn Đình Khang tay Lam Lam đưa lên mặt anh.

"Anh không giận" Lúc này Đình Khang mới nhìn Lam Lam, thật ra Đình Khang không giận, chỉ tự giận bản thân mình, tự trách bản thân mình, còn nhu nhược muốn bỏ cuộc, nhưng giờ thấy Lam Lam vì mình mà đau lòng vì mình mà tổn thương, anh chỉ muốn bù đắp, tất cả cuộc đời còn lại, "Chỉ là không muốn em giành thời gian cho người không đáng" Đình Khang đứng dậy đi lấy hộp y tế, để xử lý vết thương của Lam Lam.

Lam Lam im lặng nhìn Đình Khang quay chở lại.

"Chỉ cần bên anh là được" Thấy Đình Khang ngồi xuống xử lý cho mình một cách cẩn thận xong rồi nói, tay Lam Lam đưa lên ngang cổ Đình Khang.

"Anh xin lỗi" Đình Khang cầm lấy tay Lam Lam đặt trên cổ mình "Anh không tốt, không kể cho em biết về mọi chuyện, vì lòng tự trọng của mình mà sắp mất đi em" Đình Khang đưa tay Lam Lam hôn nhẹ lên,

"Không sai, không em hiểu mà" Lam Lam rơi nước mắt lắc đầu, lúc này những giọt nước mắt hạnh phúc nhe. "Đình Khang chúng mình kết hôn nhe" Lam Lam không muốn mất đi cơ hội bên anh lần nữa.

"Em thật sự muốn" Đình Khang đã chuẩn bị tất cả, chỉ cần Lam Lam đồng ý nữa sẽ ra mắt hai bên gia đình, nhưng giờ Lam Lam lại chủ động nói ra,

"Ừm.. nhẫn em cũng đã đeo" Lam Lam đưa bàn tay đeo nhẫn trước mặt Đình Khang, lúc ở trên xe Lam Lam đã đeo nó lên, và khẳng định anh là tất cả, "Nếu như không phải của em thì trả lại cho anh" Lam Lam rút tay định tháo chiếc nhẫn ra.

"Đeo rồi sao có thể tháo" tay Đình Khang vịnh lại động tác của Lam Lam. "Lam Lam làm vợ anh nhé" Đình Khang nhìn Lam Lam cầu hôn cô.

Một cái gật đầu nhẹ của Lam Lam, Lam Lam ngồi dậy hai tay ôm lấy cổ Đình Khang, "Cảm ơn anh, em thật sự thấy rất hạnh phúc" Lam Lam thì thầm vào tay Đình Khang.

"Anh yêu em" Đình Khang đở Lam Lam ra nhìn Lam Lam rồi hôn lên môi Lam Lam, hai người trao nhau nụ hôn nồng nhiệt, kèm cả những giọt nước mắt hạnh phúc của Lam Lam..

Một đêm dài đầy đau thương đã qua giờ chỉ còn lại hạnh phúc..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 27

Chỉ là đồng nghiệp hay sao?

"Em có việc đi làm trước, không đi cùng chị được" Nàng nhắn tin qua điện thoại của cô.

"Chị biết rồi" Cô trả lời cho nàng.

"Thật lạ, hôm nay em ấy sao vậy?" cô nghĩ thầm lắc đầu vì từ khi hai người họ phát sinh mối quan hệ, do nàng chủ động nói yêu trước, ngoài đi công tác ra với công việc ra thì lúc nào cũng theo Cô như hình với bóng.

"Biết rồi sao? , chị mà biết gì.. Hứ.." Nàng nhận được tin nhắn của cô rồi trách móc.. Ngồi trên bàn làm việc hôm nay nàng cố tình đi sớm, không nhìn thấy Cô, chứ việc thì giờ này sao bận được.

Tại nhà của Đình Khang và Lam Lam..

"Em dậy rồi sao?" Đình Khang đi đến bên cạnh giường ngồi xuống.. "Anh đã sắp xếp công việc rồi, chúng ta có thể ở lại đây vài hôm"

"Ừm" Lam Lam nằm nướng trên giường chưa có giấu hiệu muốn ngồi dậy, một tay tràn qua rác lên người Đình Khang.

"Vẫn chưa chịu dậy sao" Đình Khang cúi người xuống hôn lên trán Lam Lam "Được rồi ngủ tý nữa rồi chúng ta đi ăn".

"Anh nằm cùng em" Lam Lam lui lại một chút tay vỗ vỗ lên giường.

"Được" Đình Khang nằm xuống bên cạnh Lam Lam, ôm Lam Lam vào lòng. "Ngủ đi" hai người gay nhau một trận, khiến cho cả hai ai cũng mất ngủ, giờ thì tha hồ mà ngủ bù.

"Em nằm chút rồi chúng ta đi dạo" Lam Lam xà vào lòng Đình Khang nằm ngủ..

Bữa chiều tại phòng làm việc của Nàng.

"Cốc.. Cốc" Tiếng Cô gõ cửa.

"Vào đi" Nàng lay quay với mấy bảng hợp đồng, vẫn không nhìn về hướng cửa.

"Tối em muốn ăn gì" Cô bước vào đi tới chỗ bàn ghế cho khách hàng ngồi hỏi Nàng, bước vào tới mà Nàng không thèm nhìn một cái.

Nghe tiếng Cô lúc nào nàng mắt mới rời khỏi mấy bảng hợp đồng nhìn về phía cô "Hôm nay nhiều việc, không thể ăn" vẫn tiếp tục với công việc của mình, xem như cô không tồn tại, tuy có chút vui cô đã đến nhưng vẫn làm bộ.

"Em sao vậy?" Cô thắc mắc vì sáng giờ nàng giống như một người khác, thấy cô cũng nói vài đôi tiếng, hỏi thì trả lời không thì lại im, nhưng vậy thật khó chịu, nên cô quyết định hỏi.

"Em thì có bị làm sao?" Nàng quyết định gấp hợp đồng lại nói với cô "Giám đốc Trần chị suy nghĩ nhiều quá rồi"

"Đó thái độ vào lời nói đó không giống em chút nào?" Cô ít khi nghe nàng xưng hô như chỉ giống những lúc mới gặp nhau.

"Đồng nghiệp thì không phải như vậy sao?" Nàng nhìn cô nói, thật ra lời nói này của cô khiến nàng mất ngủ suy nghĩ suốt..

"A.. Em dỗi sao" cô đã hiểu lý do mà nàng như vậy, chỉ vì lời nói vô tình của mình mà khiến nàng như vậy. "Không phải đồng nghiệp chứ là gì" Cô cười phanh tay dựa vào ghế chăm chọc nàng.

"Chị.. thái độ này của chị đừng trách em" Nàng đứng dậy đi về phía cô nhưng đi qua luôn lại khóa cửa lại..

"Em định làm cái gì?" Cô mắt vẫn luôn dõi theo hành động của nàng.

Nàng đi đến trước mặt cô áp cô vào sát ghế không cho cô trốn thoát "Cần sạc pin một chút" lời nói vừa kết thúc thì đã hôn cô không chút do dự.

"Ưm.. ư" Cô chưa kịp phản ứng, nhưng cũng phối hợp cùng nàng, nàng ngậm lấy đôi môi màu hồng nhạt của cô tha hồ mây mưa trên đó, vì nụ hôn quá nhanh và thô bạo, khiến cô phải ôm lấy eo nàng và muốn mò tthêm chút nữa.

"Không cho chị động chạm" Nàng thấy hai tay cô không yên phận trên người mình, đành phải bỏ đôi môi của cô ra nói.

"Hả, tại sao?" cô không hiểu vì lý do gì..

Nàng lấy tay mình cầm lấy đôi tay đang trên người mình ra nói "Đồng nghiệp ai làm vậy" nàng lui lại về sau một bước và quay đầu đi về hướng bàn làm việc của mình.

Cô cười khi nghe nàng nói, rút cuộc cũng hiểu ra..

"Thật là không cho chạm" Cô cũng bước theo nàng ôm nàng từng đằng sau, hai tay để trước bụng nàng, đầu thì dựa lên vai, hơi thở phà vào mặt nàng thì thầm bên tai nàng.

Nàng được cô ôm vui, nụ cười lại xuất hiện trên mặt, cảm giác mỗi lần được cô ôm vô cùng ấm áp, tay nàng đặt lên tay của cô quay người lại, hai tay choàng qua cổ cô, bốn mắt nhìn nhau, "Chị nghĩ xem" nếu mà không cho cô chạm thà chết còn hơn.

"Hay" Cô bế nàng ngồi lên bàn làm việc của nàng, "Tiểu Tiền nhà ta rất nhẹ" Đặt nàng ngồi yên vị trên bàn, tay cô vuốt mấy sợ tóc của nàng, loàng qua tai nàng, nhìn nàng trong vô thức..

"Kỳ kỳ em đói" sáng giờ vì dỗi cô nên nàng không ăn gì được nhiều, giờ hết rồi cơn đói vành hành.

Cô bật cười khi nghe lời nói của nàng, "Vậy em có muốn ăn gì trước không?" Tay cô chạm lên mặt nàng, ngón tay cái sợ nhẹ lên đôi môi hồng nhạt của nàng, nhìn vào đôi môi ấy thật sự muốn ăn sạch.

"Chị dám" nàng nhìn cô thách thức, thật ra từ khi hai người họ ở bên nhau mỗi lần thân mật thường thì nàng chủ động trước, tuy rằng cô không tránh né và luôn phối hợp với nàng, nhưng đôi lúc nàng cũng muốn được cô chủ động với nàng như vậy nàng mới cảm nhận được cô yêu thương.

Cô thật sự trong lòng rất yêu nàng như cô sẽ không nói, những lúc bên nàng thường thấy bộ mặt nũng nịu, đôi khi nàng cười vô cùng xinh đẹp, những lúc ấy cô chỉ muốn ăn sạch nàng trong suy nghĩ, cô không dám, không muốn nàng vướng bận nếu một ngày nào đó, nàng có muốn ra đi thì cũng đỡ đau buồn hơn, nghĩ rằng cô không yêu nàng, như vậy sẽ tốt cho nàng, vì nàng còn trẻ còn sự nghiệp tương lai, gia đình, nghĩ vậy thôi là cô phải kiềm ném cảm xúc của mình.

Hai người nhìn nhau trong ham muốn, cô từ từ cuối xuống hôn nàng, nàng cũng trong vô thức nhắm mắt lại để cảm nhận.

"Cốc.. cốc.. Chị Tiền em có thể vào được không?" Tiểu Chương ở nước ngoài gõ cửa xin vào.

Hành động của hai người dừng lại vì tiếng gõ cửa của Tiểu Chương.

"Chờ chị" Nàng nhìn ra cửa nói với Tiểu Chương, thầm trách nếu đánh được sẽ cho Tiểu Chương một trận, vì đã phá hỏng việc của Nàng..

"Cho chị nợ đó" nàng hôn nhẹ lên môi cô nói, đứng dậy đi ra hướng cửa để mở.

Cô đi theo nàng chở về ghế khách ngồi dõi nhìn theo hành động của nàng, đôi lúc chỉ nhìn nàng như thế cô cũng thấy vui rồi..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 28

"Em có việc gì" Nàng mở quay lại phanh tay bước về làm việc của mình.

"Chị Tiền, Đại Khổng nói" Tiểu Chương thường thì kêu bố nàng là Đại Khổng. "Chị Kỳ cũng ở đây hay sao, ?" Tiểu Chương bước vào thấy Cô đang ngồi ở đó.

Cô cười với Tiểu Chương.

"Chắc hai người có việc, chị đi trước" Cô đứng dậy ra khỏi cho ngồi đi về hướng Tiểu Chương ra cửa, vẫn không quên nhìn nàng cười một cái.

"Chào chị" Tiểu Chương cúi đầu với cô, "Chị Tiền, Đại Khổng nói" Thấy cô đi ra Tiểu Chương mới nói.

"Em định nói công ty này giờ là của chị, kể cả chức vụ Tổng Giám đốc" nàng ngồi yên vị trên ghế bình thản nói.

"Sao chị biết?"

"Chị cũng mới biết, hôm nọ Bố đã cho chị biết" nàng nhớ về cuộc nói chuyện với Bố.

Hồi tưởng.

"Tiểu Tiền, Bố có việc muốn nói?" hai người đang ngồi ăn, Ông nhìn nàng, sợ sẽ làm nàng tức giận.

"Có việc gì Bố cứ nói" Nàng cũng ngừng đũa để nghe Ông nói.

"Thật ra, Bố kêu con về làm ở công ty đó, một phần là thiếu nhân lực một phần là công ty đó giờ là của con"

"Bố nói sao, ? Của con, không được con không gánh nổi" nàng ngạc nhiên, vì suy cho cùng cũng là một công ty thời trang lớn và nổi tiếng, nếu cho nàng như vậy có hơi quá không, nàng sao gánh nổi.

"Tiểu Tiền xem như giúp Bố đi, Bố đã mua nó rồi, nếu con không nhận Bố biết làm sao" ông hơi cúi đầu, giả vờ buồn để nàng có thể chấp nhận.

"Nhưng con.." nàng không biết nói gì hơn, chuyện đã lỡ rồi, với lại giờ đã mua, mà trong công ty còn có cô nữa nếu chuyển cho người khác không biết vị trí có thay đổi không đành chấp nhận. "Thôi được con sẽ nhận, nhưng nếu có giảm doanh thu thì Bố đừng trách"..

"Được được không sao, công ty của con con muốn làm gì làm, con nhận là Bố vui rồi" Ông vui vẻ khi nghe nàng nói nhận công ty.

"Xem Bố kia, vui chưa?" nàng lúc ông cười như vậy cũng vui lây, "Bố ăn đi, nguội hết rồi kìa" nàng cầm đũa chỉ những món ăn trên bàn.

"Được, con cũng ăn đi" Ông cầm đũa lên gấp cho nàng một miếng thịt.

"Cảm ơn Bố, đây cái này của Bố" nàng vui vẻ đón nhận, rồi cũng gấp lại cho ông một miếng..

Nàng có những lúc rảnh rỗi là về cùng ông ăn, nàng bảo là sẽ về ăn cơm, là ông bỏ hết công việc qua một bên, vì thời gian này bên nhau rất ít, nhưng thấy nàng vui là ông an tâm rồi.

Kết thúc hồi tưởng.

"Thì ra là vậy" Tiểu Chương giờ mới biết là trễ rồi.

"Em giúp chị sắp xếp thời gian, ngày mai chị phải tiếp nhận công ty rồi" nàng đứng dậy nói với Tiểu Chương, đang thu sếp đồ đạc.

"Dạ em biết rồi"

"Mà còn nữa" Nàng ngưng tay lại nói. "Sắp tới chị sẽ có một đối tác mới, vì vậy thời gian sau chị sẽ đi đi về về, em thu sếp cho chị"

"Dạ em hiểu" Tiểu Chương gật đầu "không còn việc gì em đi trước"

"Ừm"

Tối tại nhà của cô.

"Em làm gì vậy" Cô thấy nàng đang làm gì trong bếp.

"Nấu ít đồ cho chị ăn" nàng nói tay vẫn đang làm công việc của mình.

"Thật ra sao?" cô ngạc nhiên hỏi "liệu có ăn được" cô đi đến bên nàng nhìn nàng làm.

"Chị xem thường em rồi, em cũng tự lập mấy năm còn gì" nàng đang nếm thử nồi canh của mình.

"Sao?" Cô thấy nàng đang nếm nên hỏi.

"Muốn không" nàng đưa giá về phía cô, ý muốn cô có muốn dùng thử không.

Cô gật đầu

"Thấy sao?" nàng đút lên miệng cô thấy cô đang chép chép miệng hỏi, muốn biết kết quả ra sao.

"Dở tệ" cô nhíu mày lè lưỡi giả vờ chê.

"Thật sao?" nàng vội nếm lại coi ra sao "thấy cũng được mà" nàng nhìn thấy cô cười chọc nàng.

"Chọc em đấy" cô phanh tay đứng cười khi thấy nàng bị cô chọc ra vậy.

"Chị.. Sẽ không cho chị ăn" nàng quay mặt lại với cô nhìn vào nồi canh.

"Em sao lại vô bếp" cô không biết sao nay nàng lại vào bếp, bình thường là cô nấu cho nàng, muốn nàng nấu cũng khó, nhiều lúc hỏi, nàng chỉ trả lời, chị nấu ngon, em nấu dở, vậy là qua chuyện. Vì vậy hôm nay rất khác.

"Em sắp phải đi công tác rồi" nàng có chút buồn nhìn chăm chú vào nồi canh, chỉ là muốn nấu cho cô ăn, để cô còn nhớ tới nàng.

"Đi bao lâu" cô nghe nói cũng buồn, nhưng không ra mặt.

"Có thể là một hoặc hai tháng" nàng ngưng tắt bếp nhìn về phía cô. "Còn nữa, em sắp tiếp quản công ty rồi"

"Hả, tiếp quản sao" cô ngạc nhiên khi nghe nàng nói.

"Bố đã mua lại và giao cho em"

"Bố em mua" cô không nghĩ gia đình nàng lại giàu như vậy, một công ty như vậy mà muốn mua là mua, lúc đầu thấy nàng về tiếp nhận chức vụ giám đốc là đã thấy khác rồi, "Thì ra là công ty của em ấy" nghĩ tới đây cô cảm thấy hai người càng khác xa nhau.

"Ừm, hình như chị không vui" thấy cô đứng thẳng thừng ra đó. "Em cũng chỉ mới biết, chị đừng giận em đã giấu chị" nàng lo sợ cô nghĩ nàng giấu cô, vì gia đình của nàng có thể mua được công ty, đằng sau đó còn có những chuyện khác nữa.

"Không đâu, chẳng phải em cũng nói rồi sao?" cô thấy nàng giải thích như vậy cũng không muốn nàng khó xử.

"Kỳ Kỳ, làm sao đây" nàng bước tới ôm cô, thật sự không muốn xa chút nào.

"Lại nhõng nhẽo, không lớn được chút nào" tay cô xoa đầu nàng, tay còn lại cũng ôm nàng, nói cho cùng đang có nàng dính bên mình, mấy tháng không gặp phải biết làm sao.

Cuối cùng nàng cũng nhận chức xong, bất đầu chuyến công tác của mình, cô cũng tắt bật bản thiết kế của mình, màu xuân sắp tới, bộ sưu tập mới phải có, hai người lo cho việc của mình, thời gian rảnh là điện zalo nhìn nhau cho đỡ nhớ..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 29.

Chúc em hạnh phúc

Bữa trưa ở công ty của Nàng.

"Thi chuyến đi tân hôn thế nào, vui và hạnh phúc chứ" Tiểu Mai hỏi Thi Thi đồng nghiệp của Tiểu Mai, với bản mặt háo hức và tò mò..

"Tất nhiên là vui rồi" Thi thi có chút vui vẻ, và nhiệt tình kể cho Tiểu Mai nghe..

Trong lúc hai người đang ngồi ăn cơm trưa tám chuyện thì Cô cũng lại tới.

"Chị Kỳ, chị ngồi đi" Tiểu Mai thấy Cô kéo ghế cho cô ngồi, Cô những lúc bận việc nhiều không ra ngoài ăn được cũng xuống căng tin của công ty dùng bữa với mọi người nên điều này không lạ với Tiểu Mai và Thi thi.

Cô cười với Tiểu Mai và ngồi vào ghế "Hai em cứ tự nhiên" Cô không muốn họ mất tự nhiên nên nói..

Tiểu Mai với Thi thi cũng cười đáp trả tiếp tục câu chuyện của mình.

"Bà biết tôi gặp ai không?" Thi thi hỏi Tiểu Mai với bộ mặt ngạc nhiên và bí mật.

"Gặp ai" Tiểu Mai thấy Thi thi như vậy cũng háo hức muốn biết.

"Tổng Giám đốc của chúng ta"

"Tổng Giám đốc sao? , vậy có gì đâu" Tiểu Mai thấy không có gì thú vị làm cho quá vào..

Khi nghe tới Nàng Cô đang ăn cũng có chút chậm lại, xa nhau cũng gần hai tháng còn gì không nhớ sao được, Nàng đi công tác trong và ngoài nước, thi thi vô tình gặp cũng đương nhiên, mà chỗ thi thi cũng là chỗ Nàng đợi đối tác, lịch trình của Nàng Cô không rõ nhưng tới đâu Nàng cũng bảo với Cô, thành ra không rõ cũng phải rõ.

"Chuyện lạ là, Tổng Giám đốc của chúng ta đi với một anh vô vô cùng đẹp trai" Thi thi đưa tay diễn tả, nhắm mắt cảm nhận, thêm vẽ mặt mê trai của thi thi, mặt dù mới có chồng nhưng không bỏ được.

"Bạn trai hả?" Lúc này mới đúng là kịch tính nè, "Tổng Giám đốc lạnh lùng như thế chắc không phải đâu" Tiểu Mai nhớ lại Nàng là người lạnh lùng không ai giám tiếp cận vì vậy bạn trai là không thể.

"Lúc đầu tôi cũng nghĩ như bà" Thi Thi nhìn Tiểu Mai nói thêm "Nhưng hai người họ cùng bước vào khách sạn, bà nghĩ xem là mối quan hệ gì" Thi thi tay lấy muỗng chọt chọt phần ăn, nói giọng nhỏ với Tiểu Mai.

"Thật sao?" Tiểu Mai cũng sợ người ta nghe thấy nhìn xung quanh.

"Ben" tiếng va chạm của muỗng rớt xuống mâm đầu ăn.

"Chị Kỳ, chị có sao không?" Tiểu Mai thấy Cô làm rớt muỗng nên hỏi.

Cô nghe tới Nàng đi khách sạn bất tri bất giác làm rớt muỗng mà không hay.

"Chị không sao" Cô xua tay, "Khách sạn sao?" Cô lầm bầm trong lòng.

"Chị ăn xong rồi sao?" Tiểu Mai thấy Cô đứng dậy muốn đi.

"Chị no rồi, chị đi trước" Cô bước đi trong lòng nhiều tâm trạng "Em có người khác sao không nói với chị" nụ cười nhẹ trên môi Cô, không biết là vui hay buồn mà suất hiện nụ cười đó.

Có lẽ Cô sẽ chúc Nàng hạnh phúc, vì Cô là vậy luôn muốn Nàng có một hạnh phúc thật sự, cái hạnh phúc mà Cô không thể cho Nàng, tuy rất đau lòng nhưng tình yêu mà chỉ cần Nàng hạnh phúc là Cô an lòng.

Bắt đầu vào làm việc qua mấy ngày nghe về chuyện của Nàng, Nàng nhắn tin cho Cô không hề thấy trả lời, đây là dấu hiệu muốn kết thúc trong im lặng.

Trong phòng làm việc của Cô.

"Rung rung" Điện thoại của Cô reng và người điện là Nàng, quyết định do dự một hồi cuối cùng Cô cũng bất máy.

"Alo" Lạnh nhạt từ Cô.

"Kỳ Kỳ chị có làm sao không?" Giọng hỏi có chút lo lắng của Nàng vì mấy ngày nay Cô không trả lời tin nhắn của mình.

"Chị không sao,"

"Mấy hôm nay chị sao vậy, không trả lời tin nhắn của em?" Nàng có chút buồn.

"Chị bận," Thêm một câu nói vô tình nữa từ Cô.

"Ờ" Nàng gục đầu buồn bã "bận sao? Bận tới một tin nhắn cũng nhắn không được, chị không biết là em lo và nhớ chị như thế, còn vô tình như vậy" Nàng thầm nghĩ trong tủi thân.

"Chị.." Cô muốn hỏi Nàng điều gì nhưng không dám sợ là sự thật.

"Chị nói đi" Thấy Cô muốn nói gì tự nhiên Nàng vui lên chút, muốn nghe điều gì đó từ Cô.

"Không có gì" cuối cùng Cô vẫn chưa nói được.

"Chị rất lạ.. Chẳng lẽ?" Nàng rất sợ, sợ Cô nói ra lời mình không muốn nghe, vì thấy Cô rất khác, lời nói của Nàng hỏi bị đứt khoảng.

"Em đang rất vui và hạnh phúc sao?" Cô cắt lời Nàng..

"Tất nhiên, giờ em đang rất vui và hạnh phúc" Lời nói của Cô làm cho Nàng vui lên, bao suy nghĩ của Nàng tan biến thì ra là chỉ hỏi như thế mà khiến Nàng phải suy nghĩ lung tung về hành động kì lạ của Cô, Nàng tất nhiên là vui và hạnh phúc rồi vì có Cô bên cạnh.

"Tiểu Tiền em xong chưa, họ sắp tới rồi" tiếng của Quốc Trung ở bên ngoài hối Nàng.

Nàng gật đầu đáp trả, tay đưa hình ok là sắp xong rồi.

"Mọi chuyện là thật sao" Cô nghĩ khi nghe tiếng của người con trai đang gọi Nàng trong điện thoại với xưng hô vô cùng thân mật, "Em thật sự đang rất hạnh phúc"

"Kỳ Kỳ.." Tiếng gọi liên tục của Nàng khi không nghe Cô nói gì.

"Ừm"

"Em có việc nói chuyện với chị sao, em nhớ chị" Nói xong Nàng vội cúp máy vì phải gấp đi gặp khách hàng.

"Ừm" Lời nói của Cô không biết Nàng có nghe kịp không.

Cúp máy vừa xong, một tin nhắn được gửi tới điện thoại của Nàng.

"Tiểu Tiền, chúng ta kết thúc mối quan hệ này nhe, chúc em hạnh phúc" Là tin nhắn từ Cô, cái mà Nàng sợ giờ là hiện thực, thất thần khi thấy tin nhắn từ Cô, "Cái gì mà chúc hạnh phúc chứ" Nàng nói và cũng nhắn tin trả lời Cô.

"Em không chấp nhận, chị không có quyền, em đang bận, nói sao?" Nàng cương quyết từ chối..

"Chị muốn bỏ em sao, chị dám" Nàng nói rồi bước ra chỗ mà Quốc Trung đang đợi Nàng.

Cô đọc được tin nhắn nói gì thêm, cuối cùng cũng nói ra được, bỏ điện thoại xuống bàn làm việc, dựa vào ghế nghĩ "Đây là điều mày muốn sao Phương Kỳ"
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 30

Nàng đi chuyến bay sớm nhất nhưng cũng tới trưa mới về tới.

"Anh về trước, em ghé công ty có chút việc" Vừa bước ra đến cổng sân bay Nàng với Quốc Trung đang đứng đợi xe lại rước.

"Em không về nghỉ ngơi sao" Quốc Trung thấy Nàng rất mệt, trên máy bay còn không chịu chớp mắt một tý nữa, nhưng vậy sao chịu nổi.

"Ghé công ty, xong về cũng không sao" Nàng biết Quốc Trung lo cho mình nên nói cho anh an tâm. "Xe tới rồi, anh đi trước đi" Nàng thấy xe tới nên kêu Quốc Trung lên xe.

"Được rồi anh đi trước, giữ gìn sức khỏe đó" Quốc Trung bước tới xe mở cửa xe ra.

"Mai gặp anh ở công ty" Nàng vẫy tay chào với Quốc Trung.

"Bye" Quốc Trung cũng chào rồi bước vào xe.

"Giờ này mà về chị ta cũng không có nhà" Nàng biết giờ về cũng không có Cô vì vậy đến công ty luôn, gặp Cô để nói rõ rút cuộc Cô muốn gì.

Tại công ty Nàng.

"Chị Tiền, chị về sao không báo trước" Tiểu Chương đón Nàng trước công ty vì Nàng trên đường đến đã gọi.

"Em kêu giám đốc Trần đến gặp chị" Nàng bước vội vào công ty vừa đi vừa nói với Tiểu Chương.

"Dạ em biết rồi" Tiểu Chương theo sao gật đầu.

"Khi giám đốc Trần tới, chị không tiếp bất cứ ai, em nhớ đó" Nàng muốn không ai làm phiền tới hai người,

"Dạ, em đi trước" Tiểu Chương cũng dừng bước để Nàng đi, Rồi quay lại đi kiếm Cô.

Vừa bước tới phòng Nàng đã ngồi vào ghế của mình, tay thì đưa lên trán xoa nhe, ngã lưng ra ghế, nhắm mắt lại một hồi.

"Cốc.. Cốc" tiếng gõ cửa phòng Nàng.

Lúc này Nàng mở mắt ra, không biết thiếp đi hồi nào "Vào đi" vừa nói dứt lời cửa phòng làm việc của Nàng mở ra tiếp theo đó là Cô cũng bước vào..

"Sao em ấy lại về đột ngột như vậy, còn gọi mình tới để làm gì, chẳng lẽ vì chuyện đã xảy ra" Cô vừa bước vào trong lòng đã suy nghĩ nhiều thứ không biết tại sao Nàng lại kêu Cô tới.

"Chị vẫn bình thường như vậy sao, chia tay em chị vẫn tốt à" Nàng thấy Cô bước vào nhìn cô đi về phía mình nghĩ.

"Tổng Giám đốc gọi tôi tới có việc gì?" Cô bước tới đứng đối diện với Nàng.. "Mới hai tháng không gặp nhìn em sao hốc hác như vầy" Cô nhìn Nàng thấy Nàng xanh xao, hình như là làm việc rất vất vả, bỗng nhiên có cái gì đó chua sót trong Cô.

"Rốt cuộc chị xem em là cái gì" Nàng đứng dậy khỏi ghế tiến thẳng về phía Cô, theo phản xạ Cô lùi lại vài bước.

"Tổng Khổng nói gì tôi chưa hiểu" Cô có chút cúi đầu không nhìn thẳng vào Nàng.

"Kết thúc là sao, chị nói xem" Nàng cứ tiến Cô cứ lùi.

"Chuyện đó, chẳng phải đã nói rõ rồi sao?" Cô cứ lùi hoài không biết sao lại tới vách tường nhanh như vậy muốn lùi nữa cũng không được.

"Nhưng em chưa đồng ý" Nàng đã ép Cô không còn chỗ thoát, nàng muốn nhìn đối diện với cô để xem rằng thật sự cô muốn kết thúc thật sao.

"Tổng Khổng, đây là công ty xin hãy tự trọng" Cô nhìn nàng nói rồi cũng nhìn sang hướng khác, vì sợ mình kiềm lòng không được, dù gì thì nàng cũng đang có hạnh phúc, phải kiềm chế.

"Tự trọng sao, vậy chị nói đi, thật sự là muốn chia tay" Nàng nhìn vào Cô, một người con gái khiến Nàng yêu hơn bản thân mình, giờ đây đứng trước mặt mình lại không dám nhìn mình, còn muốn rời xa Nàng nữa..

"Chị.." Ngang lúc Cô quay qua nhìn Nàng để nói, thì lúc này Nàng đặt lên môi Cô một nụ hôn thô bạo, "Ưm.. Em" Cô chưa kịp phải ứng thì bị Nàng hôn bất chấp.. Người ta nói một con người còn yêu hay không chỉ cần hôn người đó là sẽ biết, Nàng muốn thử xem thật là Cô không còn muốn ở bên Nàng nữa, hay chỉ là đùa thôi.. Trong lúc hai người đang hôn vì nụ hôn của Nàng quá mạnh, Cô không biết phải phản ứng làm sao, vô tình cắn vào môi Nàng để Nàng buông, nhưng vẫn không phản ứng.

"Chị còn cắn em" Nàng do bị cắn đau nhăn chân mày lại, nhưng vẫn không buông tha cho Cô, Cô cảm giác mình cắn quá mạnh hay sao, trong nụ hôn có mùi vị khác đi, pha lẫn chút máu của Nàng.

"Tổng Khổng, không việc gì nữa tôi xin phép đi?" Cô quyết định quay mặt qua một bên để tránh khỏi nụ hôn của nàng rồi nói, sợ rằng nếu như tiếp tục nữa Cô sẽ hòa nhập vào nụ hôn đó rồi đáp trả một cách điên cuồng.

"Chị.. giờ mặt em cũng không muốn nhìn sao, ? Được nếu chị muốn" Nàng nhìn Cô tức giận, khi thấy lúc nào Cô cũng muốn tránh mặt Nàng, rồi còn không muốn ở lại, lúc này Nàng không nhịn được nữa rồi, cô thật quá đáng, xem nàng là ai, không chịu nổi nữa nói thêm "giờ không việc gì rồi, mời giám đốc Trần ra ngoài" Nàng lùi về sau, quay mặt về hướng bàn làm việc của mình, tay đưa lên môi vẹt nhẹ vết máu còn dính trên môi, đau không, thật sự không đau, vết thương đó làm sao đau bằng vết thương trong lòng của Nàng hiện tại.

Cô nhìn Nàng từ đằng sau, một đưa nhẹ lên định làm gì rồi cũng thu lại, "Chị xin lỗi" tuy không nói ra được, bỗng nhiên giọt nước mắt của Cô lại rơi, đưa tay lau nhẹ, để tránh nàng phát hiện,

"Chúc em hạnh phúc" Cô rồi tay đưa lên ngực trái của mình bước đi nhanh ra cửa.

"Hạnh phúc" Nàng nghe được hai từ này không biết nên vui hay buồn nữa, không có cô sao hạnh phúc, quay lại nhìn Cô thì Cô đã bước tới cửa, "Hạnh phúc là sao? , rốt cuộc chị muốn ám chỉ điều gì"

"Chị Kỳ, chị sao vậy" Tiểu Chương về tới cửa thì thấy Cô tay ôm ngực, mắt đỏ ve, rồi còn lau nước mắt nửa.

Cô không trả lời bước đi thật nhanh.

"Chị Tiền, chị Kỳ bị làm sao vậy?" Tiểu Chương bước vào phòng của Nàng hỏi Nàng nhưng mắt vẫn dán theo bóng dáng của Cô.

"Chị Tiền chị sao vậy?" Tiểu Chương kêu lớn vì Nàng đứng như tượng trước mặt mình, hỏi không nói.

"Chị không sao? , em có việc gì?" Nàng giật mình khi nghe Tiểu Chương kêu, nhưng cũng lấy lại mình tỉnh đi vào ghế ngồi xuống nói.

"Giám đốc mới, bao giờ mới tới"

"Ngày mai 10giờ em đi thông báo mọi người, sẽ có buổi họp"

"Dạ em biết rồi" Tiểu Chương vẫn còn điều muốn hỏi.

"Sao em còn ở đây?" Nàng thấy Tiểu Chương vẫn chưa đi.

"Chị Tiền, cái đó?" Tiểu Chương ấp úng không biết có nên hỏi hay không..

"Em muốn biết gì" Nàng cũng hiểu được Tiểu Chương, mỗi lần muốn hỏi gì là cứ ấp a ấp úng.

"Chị có bạn trai rồi hả" Thấy Nàng không có chút khó chịu nữa nên Tiểu Chương quyết định hỏi.

"Hả.. Ai nói?" Nàng ngạc nhiên, ở đâu ra bạn trai..

"Cả công ty điều biết" Tiểu Chương khẳng định rằng tất cả mọi điều đa biết.

"Vậy à, giám đốc Trần thì sao?" Nàng lấy lại bình tĩnh, mọi người biết không quan trọng, quan trọng là Cô thôi.

"Tất nhiên là biết rồi"

"Biết sao?"... "

Chẳng lẽ vì điều này mà chị ấy muốn kết thúc với mình, còn chúc mình hạnh phúc nữa, thảo nào cứ lại như vậy"

"Chị Tiền, Chị Tiền chị sao vậy" Nàng đang suy nghĩ thì bị Tiểu Chương kêu..

"Chị biết rồi, em có thể đi được rồi"

"Chị Tiền.." không biết sao hôm nay Tiểu Chương lại có nhiều điều muốn hỏi với Nàng như vậy.

"Em còn gì nữa?"

"Lúc nãy, em thấy Chị Kỳ có gì đó là lạ, chị còn khóc nữa"

"Khóc sao?" Nàng muốn khẳng định rằng mình nghe không lầm.

"Dạ" Tiểu Chương gật đầu.

"Chị biết rồi" Nàng ngã ra ghế ngồi tỉnh lặng không nói gì nữa, Thấy vậy Tiểu Chương đành phải ra ngoài.

"Em đi trước".

"Thật là vậy sao? , chị chỉ vì nghe lời đồn mà muốn chia tay em, đã vậy còn khóc làm gì" Nàng ngồi trên ghế suy nghĩ giọt nước vô tình kéo tới. "Phải thử xem mới được" Nàng thật sự muốn biết rằng phải vì điều này mà Cô muốn chia tay mình hay là do Nàng tự nghĩ. "tính ra chị cũng để tâm tới em sao" Nàng vừa buồn vừa cười buồn vì Cô không tin tưởng Nàng cười vì Cô cũng biết ghen.
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 31

"Giám đốc mới đến vừa đẹp vừa trẻ, đúng là soái ca trong lòng tôi"

"Bà đừng mơ tôi sẽ không nhường cho bà đâu"

Hai nhân viên đang đứng bàn tán về giám đốc sắp nhận chức, vì họ đã nhìn thấy Quốc Trung với Nàng đi bên nhau lúc bước vào công ty.

"Hai người đừng có mơ" Thi thi thoáng nghe hai người đó nói chuyện, bước đến "Của Tổng Giám đốc, dám động vào không?" Thi thi bước đến trước mặt hai người đó nói.

"Hả, thật sao?"

"Tôi không tin đâu, một người nhưng Tổng Giám đốc vậy, anh ta sao thương"

"Hai người không tin nhưng đó là sự thật, tôi còn thấy.." lúc nói đến đây Thi thi nhìn xung quanh.

"Mọi người làm gì đứng đây, không đi làm việc đi" Cô bước đến ngăn cản lời của thi thi.

"Chị Kỳ" Ba người đồng thanh cúi đầu chào Cô.

Tiểu Mai nhướn mắt với thi thi, bảo mọi người giải tán, vì hôm nay tâm trạng của Cô không tốt cho lắm.

"Tội em xin phép" Ba người họ cúi đầu bước về vị trí của mình.

"Chị Kỳ, em cũng đi làm việc của mình" Tiểu Mai đứng sau Cô nói.

"Ừm"

Tiểu Mai với thi thi cùng bước đi nhưng vẫn bàn về chuyện của Nàng.

"Tổng Khổng của chúng ta số một, còn mang người yêu làm chung nữa" Thi thi thì thầm với Tiểu Mai.

"Tôi cũng không tin được"

"Tôi nói rồi không có gì sao tin được, giờ còn làm việc chung nữa, chắc chắn là có vấn đề"

Những lời của Tiểu Mai với thi thi điều loạt vào tay Cô.

"Là thật sao, chẳng lẽ em muốn em với người đó bên nhau không rời xa phút giây nào, giờ còn làm chung nữa" Cô thầm nghĩ bước vào phòng làm việc của mình.

Buổi họp ra mắt giới thiệu Quốc Trung với tất cả mọi người kết thúc, Nàng bước vào phòng làm việc, vội đến chỗ giành cho tiếp khách ngồi, lấy thuốc hạ sốt, để uống, bước lại chỗ bàn làm việc của mình Nàng ngồi trên ghế, đầu óc cứ quay cuồng.

"Em sao vậy" Quốc Trung bước vào phòng thấy Nàng không được ổn cho lắm, đến bên Nàng xem thử.

"Không sao" Nàng tay chống trên bàn đở trán mình.

"Sốt như vầy bảo không sao" Quốc Trung đưa tay sờ trán Nàng, phát hiện rất nóng.

"Xin lỗi, đã làm phiền" Cô bước vào, bao nhiêu hành động thân mật vừa rồi Cô điều nhìn thấy hết.

"Chị đứng lại đó" Nàng thấy Cô vội vàng muốn bước đi, nên kêu lại, và cũng đứng dậy đi về phía Cô.

Nghe tiếng Nàng bảo đứng lại Cô cũng không bước thêm bước nào nữa.

"Anh đi trước" Quốc Trung không muốn xen vào chuyện của bọn họ nên đi trước.

"Chị vào đây làm gì" Thấy Quốc Trung bước khỏi ra phòng Nàng liền lên tiếng.

"Em chắc là chẳng muốn tôi vào đúng không" Cô quay qua chỗ bàn ghế giành cho khách bước đến bên đó.. "Chỉ muốn đưa thuốc cho em, nhưng giờ chắc không cần" Cô nhìn thấy trên bàn, thuốc Nàng uống vẫn chưa dẹp, và Cô tin chắc rằng của Quốc Trung đem tới, Cô đặt mâm thuốc với ly nước xuống bàn, trong lúc họp Cô đã luôn nhìn Nàng, phát hiện ra nàng không được khỏe nên mang thuốc tới, chỉ là đồng nghiệp quan tâm vẫn được mà, lúc đi Cô đã vật vã với bản thân mình nói vậy..

"Thì ra chị không tuyệt tình như vậy" Nàng vui khi biết Cô vẫn quan tâm Nàng, nhưng vẫn muốn biết lo lý do tại sao Cô lại vậy.

"Đưa thuốc sao chưa gì đã muốn đi" Nàng phanh tay đứng nhìn Cô nói.

"Không muốn làm phiền hai người" tay cô bỏ mâm xuống bỗng nhiên ngừng lại một chút.

"Tại sao phải phiền," Nàng vẫn theo dõi từng động tác của Cô. "Chị muốn nói là không muốn làm kỳ đà hay là chị không muốn thấy em thân mật với người khác" Nàng tiến về phía Cô vài bước.

"Tổng Khổng nghĩ quá nhiều rồi, dù cho Tổng Khổng thân mật với ai thì tôi cũng không có quyền can thiệp"

"Thật sao?"

Nàng tiếng của Nàng gần sát mình nên Cô quay lại, để đối diện với Nàng.

"..."

Cô không nói.

"Vậy tại sao lại vội muốn đi" Lúc này bốn mắt nhìn nhau, khiến Cô nói không được.

"Chị.."

"Chị đang ghen à" Nàng bước gần Cô đưa đầu sát tai Cô nói, đôi mắt của Nàng lúc này thật sự rất mỗi muốn ngã vào lòng Cô, ôm lấy con người này, nhưng không biết có còn được không, thu người về lại nhìn cô, muốn biết đáp án.

"Không có" Cô vội nhìn chỗ khác, Cô sợ cứ như vầy sẽ lại yếu lòng mất.

"Em với Quốc Trung chỉ là bạn" thấy Cô như vậy Nàng không muốn ép Cô nửa đành giải thích.

"Là bạn mà đi khách sạn sao?" Tuy lời nói của Cô nhỏ như đủ để Nàng nghe "Lúc nãy còn thân mật nữa, sao tin được" Cô nghĩ.

"Chị nói cái gì" Nàng ngạc nhiên có chút hụt hẫng thì ra trong lòng Cô Nàng là con người như vậy.

"Tiểu Tiền, em sao vậy?" Cô thấy Nàng chao đảo, nên đưa tay đở Nàng. "Sao lại nóng như vậy" Cầm lấy tay Nàng Cô mới phát hiện Nàng đang sốt.

"Không cần chị quan tâm" Nàng hất tay Cô ra.

"Tiểu Tiền em có sao không?" Nàng ngất đi, Cô vội ôm Nàng vào lòng, "Chị xin lỗi" Cô biết lời nói của mình có chút quá đáng, và xem thường Nàng.

Tại bệnh viện.

"Cô ấy không sao rồi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn" Bác sĩ thông báo tình hình của Nàng cho Cô biết.

"Cảm ơn bác sĩ" Cô gật đầu cảm ơn.

"Chuyện này là trách nhiệm của tôi mà" Bác sĩ gấp bệnh án vào "Tôi đi trước"

"Chào bác sĩ" Cô gật đầu chào khi thấy bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh.

Cô quay qua nhìn nàng, nàng vẫn thiếp đi trong cơn sốt, nhiều ngày rồi nàng chưa được ngủ một cách trọn vẹn, cô ngồi bên cạnh nàng tay sờ lên tóc rồi tới mặt nàng.

"Chị không tốt, em bệnh như thế này rồi, mà còn nói ra những lời không hay nữa" Những giọt nước mắt của cô rơi xuống, và vội vàng lau đi khi thấy Nàng có giấu hiệu tỉnh dậy.

"Em tỉnh rồi hả, có muốn uống chút gì không" Cô thấy Nàng tỉnh hẵng rồi hỏi.

"..."

Vẫn im lặng không nói tiếng nào.

"Em tỉnh rồi sao?" Quốc Trung từ ngoài bước vào nói.

"Ừm" Nàng lay quay muốn ngồi dậy dựa vào gối nằm của mình, thấy Nàng muốn ngồi dậy Cô đưa tay ra đở, nàng cũng vội thu tay về khiến cô giữ tay ở không chung. Nàng giờ không muốn cô động vào mình, biết nàng giận mình cô không trách thu tay về.

"Anh với em ấy nói chuyện đi, chị lại đó xem bản thiết kế" Cô bước tới chỗ bàn ghế, ngồi xuống ghế mở laptop ra làm việc.

"Ừm" Quốc Trung gật đầu với Cô.

Nàng nhìn cũng nhìn theo Cô, phát hiện ra cô quay qua nhìn mình Nàng vội nhìn về hướng khác.

"Chuyện về bản hợp đồng sai rồi" Nàng bàn với Quốc Trung về bản hợp đồng của bọn họ phải vất vả 2 tháng nay mới có được.

"Anh xin em, như thế này rồi còn công việc" Quốc Trung ngồi xuống ghế nói.

"Anh biết mà, em rất muốn có bản hợp đồng này như thế nào rồi"

"Được được em muốn hỏi gì cứ hỏi" Quốc Trung thật bó tay với Nàng.

"Hôm trước chúng ta gặp đối tác trong khách sạn có tốt không anh" Nàng nói nhìn về phía Cô, cố tình để Cô biết, vì sao Nàng với Quốc Trung vào khách sạn..

"Việc đó ok rồi, hên là chúng ta đến kịp lúc, không thôi phải đợi thêm 2 năm nữa"

"Vậy em yên tâm"

"Chỉ là gặp đối tác thôi sao" Cô nghe rõ cuộc nói chuyện của Nàng và Quốc Trung nghĩ, động tác của Cô cũng chậm dần để nghe rõ hơn.

Quốc Trung với Nàng ngồi nói chuyện, cô thì xem bản thiết kế một lúc sao Quốc Trung cũng ra về.

"Anh về trước, em nghỉ ngơi đi" Quốc Trung đứng dậy nhìn Nàng nói, rồi bước về, đến chỗ cô gật đầu chào một cái, cô cũng chào theo.

"Ừm" Nàng nhìn theo Quốc Trung.

Cô thấy Quốc Trung ra về cũng không làm việc của mình nữa đi tới bên Nàng.

"Em muốn ăn gì không?"

Nàng không nói gì với cô im lặng nằm xuống quay mặt về hướng khác, tay kéo mền đắp cho mình, lưng quay qua phía Cô, mắt nhắm lại giả vờ ngủ đi.

Đứng nhìn hành động của Nàng như vậy Cô cũng biết là Nàng đang giận mình, không muốn nói chuyện với Cô, nếu có thể mặt cũng không muốn nhìn, Trong lòng Cô rất buồn, không phải buồn Nàng, mà là buồn bản thân mình, khiến Nàng ra nông nỗi này, đứng nhìn Nàng trong im lặng, rồi cũng quay lại chỗ của mình, ngồi xuống nhìn nàng, vẫn không động tĩnh gì, chất nàng đã ngủ..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 32

"Sao lại nằm như vầy mà ngủ, chị thật ngốc" Nàng ngủ dậy, thấy trong phòng yên tĩnh, nhìn xung quanh thì thấy Cô đang áp mặt xuống bàn mà ngủ.. Nàng đi lấy áo khoác, phác lên vai cho Cô, Nàng không giận Cô chỉ là trách Cô không tin Nàng, nhưng giờ thấy Cô lo cho mình như vậy, bao nhiêu trách móc điều tan biến.

Ngày hôm sau..

"Em ăn cháo đi" Cô đưa chén cháo cho Nàng, Nàng cầm lấy ăn nhưng không nói gì. Cô đưa cháo cho Nàng xong lay quay lấy thuốc rồi rót nước để sẵn Nàng ăn xong là sẽ có uống. "Em thấy trong người sao rồi" Cô vừa làm vừa hỏi.

Nghe Cô hỏi Nàng vẫn không trả lời mà ngừng ăn lại đưa chén cháo cho Cô, thấy vậy Cô cũng cầm lấy, "Em muốn xuất viện" đột nhiên Nàng lên tiếng, đây là lời nói đầu tiên khi Nàng nhập viện tới giờ mới nói với Cô.

"Sao" Cô có chút vui vì cuối cùng Nàng cũng nói chuyện với mình. "Nhưng em chưa khỏe" Cô lo cho Nàng vì Nàng khỏi hẳn sao xuất viện được, Cô đưa cho Nàng thuốc để uống, Nàng cầm lấy.

"Không thích không khí ở đây" Nàng uống xong thuốc đưa cho cô ly nước rồi nói, Nàng không muốn cô phải ở đây lo cho Nàng, nghỉ ngơi không được thoải mái, nên diện đại lý do, rồi nằm xuống kéo chăn đắp.

"Ờ" Cô thấy hình như nàng không muốn nói chuyện nữa, thế là phải đồng ý với Nàng, nói cho cùng cuối cùng thì nàng cũng đã nói chuyện với mình.

Khi làm xong thủ tục xuất hiện hai người ngồi trên xe về nhà, Nàng ngồi tay để lên cửa, nhìn ra cửa kính xe im lặng.

"Chị có thể ở nhà em" Cô lên tiếng trước.

"Tại sao?" Trong lúc Cô đang chờ đợi lời đồng ý của Nàng thì lại nghe tiếng Nàng hỏi lại.

"Em còn bệnh, không ai ở cùng sao được" Nghe được lời quan tâm từ Cô, Nàng bỗng nhìn qua Cô.

"Tùy chị" Nàng chất chắc chắn sẽ không từ chối rồi. "Nhưng là nhà chị" Nàng nói thêm rồi vẫn quay qua cửa sổ im lặng tiếp. Bỗng nhiên nghe lời nói đó từ Nàng Cô ngạc nhiên nhìn qua Nàng, thấy Nàng ngồi im lặng ngồi ra cửa xe, cũng chấp nhận.

"Ừm".

Cuối cùng hai người cũng tới nhà, Cô mở cửa, Nàng bước vào trước.

"Thật thoải mái, lâu rồi mới được về" Nàng bước vào hít một hơi nghĩ.

"Em sao vậy" Cô thấy Nàng có chút choáng váng nên đở lấy Nàng.

"Đừng động vào em, chị không sợ dơ à" Nàng tránh né sự động chạm của cô, Nàng còn đang ấm ức chuyện Cô nói mình đi khách sạn cùng người khác, chẳng lẽ Nàng không đáng để Cô tin tưởng.

Lời nói của Nàng khiến tim Cô nhói lên, đứng hình ra đó, Cô thật sự biết mình quá đáng không nên nói ra những lời như vậy, Cô đã tự dần vật bản thân mình tại sao không tin nàng, "Chị xin lỗi, chị không có ý đó, tha lỗi cho chị được không" Cô buồn cúi đầu,

"Đồ ngốc nhà chị" thấy Cô buồn Nàng cũng quyết định không giận Cô nữa ôm lấy Cô vào lòng, đành phải thua Cô, phải chăng người nào yêu trước điều thiệt thòi như vậy. "Từ nay không cho phép chị bỏ em, không cho phép chị không tin tưởng em" Nàng nói một dây không cho.

"Ừm.. Em không giận chị là được" Cô cũng ôm lấy Nàng nói "Tất cả do em quyết định", những giọt nước mắt cũng đã rơi.

"Nhưng dù sao em cũng rất vui" Nghe lời này của Nàng Cô ngạc nhiên đở Nàng ra nhìn Nàng, hai người nhìn nhau, Nàng nói tiếp "Chị đã biết mở hủ giấm, chị biết ghen" ý cười trên môi của Nàng xuất hiện, hành động ghen của Cô, mặc dù khiến cả hai đường ai nấy đi, nhưng Nàng rất vui.

"Em còn đau không" Cô sờ lên môi Nàng nhớ lại chuyện Cô đã cắn Nàng trước đó, trong lòng vẫn có sự ham muốn hơn nữa.

"Hả.." Nàng chưa biết Cô nói gì, và đột nhiên nhớ ra "Chị muốn biết.. ư.. ưmm.." Nàng vừa dứt lời Cô đã đặt cho Nàng một nụ hôn, thay lời xin lỗi, nụ hôn tới Nàng đáp trả, nhớ ra điều gì "Chị sao vậy?" Nàng chưa bao giờ thấy Cô chủ động, tự nhiên như vậy mới hỏi.

"Chỉ muốn trả nợ cho em, có lẽ em không thích" Cô không biết sao mình lại mất sự kiềm chế của mình, nên phải giả vờ là trả nợ cho Nàng, dù gì thì vẫn còn thiếu Nàng, nên giờ coi như là trả đi.

"Ai nói là không thích" Nàng cười ôm lấy cô muốn thêm nữa. Lúc này Cô lại tránh né, Nàng có chút hụt hẫng, vì không được như ý muốn.

"Được rồi em nghỉ ngơi đi, chị đi nấu ít cháo cho em" Cô thấy sự đồi hỏi của Nàng, có chút đỏ mặt nên lấy lý do gì đó từ chối, đở Nàng ra để đi. Sao có thể cho Cô đi dễ dàng như vậy chứ, Nàng kéo Cô lại hôn Cô bất chấp, vì nụ hôn ban nãy chưa gọi là đủ.

"Ư.. ưmm," Cô cũng chưa mãn nguyện ôm lấy Nàng đáp trả, Nàng cắn nhẹ môi dưới của Cô, ngậm lấy đôi môi, thưởng thức những vị ngọt trên đó "Ư, a.. ư" tiếng va chạm mãnh liệt của hai môi, hai người ôm lấy nhau.

"Ho.. ho." Thiếu hơi thở Nàng ho vài tiếng, do trong người chưa khỏe, dù muốn thêm nhưng vẫn không được.

"Vẫn chưa khỏe sao" Cô thấy Nàng ho như vậy tay vỗ vỗ nhẹ vào lưng Nàng.

"Ừm" Nàng ôm cô gật gật đầu "Như vầy một chút sẽ khỏi"

Thấy Nàng giống như đứa trẻ con Cô cười tay đặt lên hàng đầu Nàng, "Muốn ôm bao lâu cũng được" Nụ nhẹ lên tóc Nàng. Hai người đứng đó ôm nhau rất lâu.

"Rung.. Rung" tiếng điện thoại của Nàng phá tan bầu không khí ấm áp đó, cuối cùng cũng bỏ cô ra, đi lấy điện thoại để nghe, cô thì ra dấu hiệu cho Nàng nghe điện thoại rồi mình thì đi vào bếp.

"Con nghe Bố" Nàng thấy Bố gọi.

"Con khỏe chưa, có cần Bố gọi người đến chăm sóc" Ông đã đề nghị vấn đề này nhiều lần rồi, nhưng vẫn không được chấp nhận.

"Con không sao rồi, giờ con ở nhà vài hôm sẽ khỏi" lúc nào Bố nàng cũng làm quá lên, khiến nàng có chút khó chịu, nhưng nàng biết đó là vì ông thương nàng nên mới vậy thôi.

"Thật sự không sao?"

"Dạ, chừng nào khỏe con sẽ về thăm Bố" Nàng không muốn ông lo, chỉ cần Nàng nói về thăm là Ông luôn vui vẻ và yên tâm đồng ý với Nàng tất cả mọi chuyện.

"Được về thăm Bố là được, con nghỉ ngơi đi"

"Dạ con biết rồi"

"Bố cúp máy trước, Bố có việc rồi"

"Dạ, chào bố" Nàng cũng cúp máy theo Ông.

"Xong rồi sao" Cô bước từ bếp ra thấy Nàng nói chuyện xong liền hỏi,

"Ừm" Gật đầu nhẹ của Nàng, vì Nàng cảm thấy mình hơi vô tích sự lúc nào cũng để Bố phải lo lắng.

"Em sao vậy, không khỏe sao?" thấy Nàng không vui nên đi đến bên cạnh xem sao.

"Không phải, em vào phòng nghỉ ngơi đã" Cô thấy Nàng đi về phòng im lặng theo sau Nàng.

"Em nằm nghỉ chút đi, chị nấu cháo xong gọi em" Thấy Nàng bước lên giường nằm xuống, Cô lại kéo chăn đấp cho Nàng nói, Cô định đi Nàng kéo tay Cô lại.

"Nằm xuống đây với em một lát" hình như Nàng có nhiều tâm trạng Cô cũng bước lên giường nằm với Nàng, Nàng vừa thấy Cô nằm xuống đã ôm lấy Cô vào lòng, mặt áo vào lòng ngực của Cô,

"Sao thế" thấy thái độ có chút là lạ của Nàng Cô hỏi.

"Lâu rồi không được ôm chị như thế này" Nàng lấy cầm cọ cọ vào xương quai của Cô nhìn gương mặt Cô.. "Tại sao không tin tưởng em" đưa tay sờ mặt Cô, giọt nước mắt của Nàng cũng rơi theo, Nàng rất buồn vì Cô, dễ dàng buông tay, còn chưa hỏi Nàng điều gì mà đã định án tử, vội vàng lau giọt nước mắt của mình, Nàng úp mặt vào cổ Cô che đi nổi buồn của mình.

"Chị xin lỗi" Cô không biết quyết định của mình đã khiến Nàng buồn đến thế, Cô chỉ muốn Nàng hạnh phúc, nhưng lại làm điều ngược lại, khiến Cô cũng đau lòng, tay vuốt ve đầu Nàng cho Nàng lấy lại bình tĩnh hôn nhẹ lên tóc Nàng.

"Từ nay muốn kết thúc hay không là do em, chị không có quyền đó," Nàng ngẩng đầu lên nhìn Cô với bộ mặt cương quyết, lan tỏa sự tức giận trong đó.

"Nghe theo em" Cô thấy Nàng như vậy cười kéo đầu Nàng xuống áp vào Cổ mình, "Được rồi ngủ đi". Nàng nghe lời của Cô cũng thấy an tâm, ôm Cô vào lòng và ngủ.

"Em sao có thể tốt như vậy, chị có đáng để em làm vậy không" Cô nghĩ, mặt dù Cô chưa bao giờ nói yêu Nàng, cũng chưa bao giờ coi mối quan hệ này bền lâu, vì đối với Cô nó luôn mơ hồ, Nàng là một Nàng hoàn hảo vì thế cần một người xứng đáng, còn Cô thì không.
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 33

Buổi sáng trong một căn phòng yên tĩnh, nắng nhẹ loàng qua cửa sổ, Nàng nằm ngủ trên chiếc giường có tấm ga giường tím nhạt, cái màu mà cô và nàng điều rất thích, nắng chiếu nhẹ lên mặt nàng càng làm lộ lên vẻ đẹp ma mị của nàng nhìn vào không ai kiềm lòng được, nàng cử động nhẹ đôi mi, từ từ tỉnh giấc, đưa tay che đi ánh nắng, mỏng cười nhẹ khi nhìn thấy chiếc nhẫn đeo trên tay mình, cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì nàng và cô vẫn ở bên nhau, nghĩ như vậy nàng ngồi dậy.. "Kỳ Kỳ" kêu Cô nhưng vẫn không thấy ai trả lời, đành phải ngồi dậy, bước xuống giường việc đầu tiên là vào phòng tắm để làm vệ sinh cá nhân.. "Việc gì phải đi sớm như vậy?" Nàng một lúc sau bước trong nhà tắm ra, vào nhà bếp thì thấy một mảnh giấy nhỏ trên giấy ghi rằng "Chị có chút việc, xong việc sẽ về, em nhớ ăn cháo, uống thuốc nghỉ ngơi cho khỏe" Nàng vừa nói vừa cầm điện thoại điện cho Cô.

"Chị nghe, em dậy rồi sao?" Cô trả lời điện thoại của nàng.

"Ừm, chị đang ở đâu?" Nàng ngồi ở bàn ăn tay cầm mảng giấy nhỏ xoay xoay.

"Chị.."

"Kỳ Kỳ cậu đâu rồi" tiếng hốt hoảng của một người con gái đang ở trong phòng gọi Cô.. "em nhớ uống thuốc, chị có việc cúp máy trước" Cô nói vội vàng rồi cúp máy của Nàng chạy vào phòng, phát ra tiếng gọi ban nãy.

"Chị" Nàng chưa kịp nói gì thì Cô đã vội cúp máy, "tiếng gọi đó là ai? , lại còn thân mật đến vậy? , chẳng lẽ.. Kỳ Kỳ chị dám ra ngoài ăn vụng sao?" Nàng tức giận đứng dậy tay đập mạnh xuống bàn, nghĩ rằng Cô ra ngoài mèo mỡ với người con gái khác. "Được chị được lắm, về đây chị xem em đối xử với chị như thế nào".. ấm ức Nàng bước vào phòng đóng cửa nằm lên giường, quên cả lời dặn của Cô..

- Buổi tối Cô về vừa bước vào nhà thì thấy Nàng đang ngồi đợi.

"Về rồi đó à" câu nói có chút lạnh nhạt từ Nàng, Nàng ngồi phanh tay nhìn chằm chằm vào Cô.

"Em không nghỉ ngơi ngồi đây làm gì?" Cô máng chìa khóa lên móc, cởi giày bỏ lên kệ, bước đến chỗ Nàng nói.

"Nhìn chị có vẻ mệt" Nàng cũng đứng dậy đi về phía Cô, không quan tâm đến lời nói của Cô, đứng trước mặt Cô nhìn thăm dò, nếu thật sự Cô ra ngoài ăn vụng thì ít nhiều cũng để lại vết tích..

"Ờ," đúng thật là Cô cũng đang mệt "Chị đi tắm đã" tay Cô bóp nhẹ cổ mình lắc lắc đầu..

"Mệt là đúng rồi, còn muốn nhanh chóng xóa sạch vết tích sao, sao có thể dễ dàng đến vậy" Nàng nhìn Cô nghĩ thầm vội vàng ngăn Cô lại không để Cô đi nói. "Em tắm cùng chị" Nàng muốn xem Cô thật ra có phải là chán Nàng rồi không mới phải ra ngoài ăn vụng..

"Không được"

"Tại sao?"

"Em vẫn còn đang bệnh, tối như vậy rồi không được tắm" Cô không muốn Nàng bệnh thêm vừa mới khỏi bệnh, mà giờ còn đòi tắm tối.

"Chỉ muốn chị lau mình cho em chẳng lẽ không được" Nàng nói có chút buồn, giờ vờ tội nghiệp như vậy Cô mới cho Nàng tắm cùng, nếu như không tắm cùng sao Nàng thấy được thân thể Cô có khác hay không chứ, nhất định phải đòi cho bằng được.. "Ở trong bệnh viện suốt, con người đầy mùi thuốc ra đó, chị không chịu giúp em, còn.." tiếp tục màn kịch của mình Nàng, lơ đi Cô..

"Được rồi, được rồi, chị giúp em là được" Cô phải bó tay với bộ mặt của Nàng như bây giờ, mỗi lần mà Nàng tỏ ra tội nghiệp như vậy là Cô kiềm lòng không được phải chịu thua Nàng vô điều kiện "Chỉ là lau mình thôi đó"

"Chị là tốt nhất" Nàng ôm lấy cánh tay của Cô vui mừng, vì ý định của mình đã thành công.

"Đúng là con nít" Cô thấy vẻ mặt vui mừng của Nàng cũng cười theo, tay xoa đầu Nàng, hai người bước về phòng tắm.

"Không thấy gì khác hết, chẳng lẽ mình nghe nhầm sao?" Nàng khi thấy Cô cởi đồ ra, nhưng trên người Cô không có dấu hiệu của va chạm sát thịt.

"Em sao vậy?" thấy Nàng đứng ngây người ra đó.

"Không gì.. hì" Nàng cười cười với Cô.

"Qua đây để chị giúp" Cô pha xong nước để lau mình cho Nàng.

"Ừm"

- Hai người tắm xong nằm trên giường, chuẩn bị ngủ.

"Bỏ mặt người ta cả ngày," Nàng nằm úp ngẩng đầu tay không yên vị sờ từ eo đi tới ngực rồi dần dần lên cổ mặt Cô.. "Chị vô tình thật" miệng chu chu ra có vẻ trách móc Cô, ngón tay chỉ chỉ vào mặt Cô..

"Em định làm gì?" Cô thấy Nàng chưa có ý định ngủ, mang theo vẻ mặt gian gian chẳng có chút tốt đẹp của Nàng, tay còn động chạm lung tung.

"Chụt" Nàng hôn nhẹ lên môi Cô, ôm lấy Cô, đầu dụi dụi vào cổ Cô nói "Chỉ muốn ôm chị như vầy mà ngủ"

"Ờ.. hi." hành động vừa rồi của nàng khiến cô cười ra tiếng.

"Chờ đã, hình như trong đầu chị đang nghĩ gì không trong sáng ở đây?" Nàng ngẩng đầu lên nhìn Cô cười chọc.

"Chị.. không.. gg.. có.. oo" thấy Nàng hình như nhìn suy nghĩ của mình Cô có chút lắp bắp, thật ra lúc đầu Cô cũng có suy nghĩ đó, vì Nàng gian gian như vậy, sao không suy nghĩ được.. "Ngủ đi" Cô kéo Nàng vào lòng vì không muốn xấu hổ thêm nữa..

"Thật là không có"

"Ừm" Cô vuốt vuốt tóc nàng..

"Tin chị" Nàng ôm chặt Cô thêm rồi nhắm mắt ngủ "Ngu ngon".

"Ngu ngon"
 
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Ngoại truyện 1: Tình trong tim làm sao so sánh với vẻ bề ngoài được.

Một ngày cuối tuần mà không có Nàng bên cạnh, tâm tư không được tốt cho lắm, đứng ngắm nhìn bầu trời đỗ bóng về đêm trong sự im lặng xô bồ của thành phố..

Tối hôm đó..

"Hết cả hồn, chị sao lại đứng đây?" Nàng vừa bước vào cửa mở đèn thì đã thấy Cô phanh tay đứng dựa tường chờ Nàng chở về "Khuya rồi không chịu ngủ" Nàng lay quay để giày lên kệ, nhìn Cô, trong lúc này Cô vẫn đứng như trời trồng không nói lời nào.. "Chị sao vậy?" Nàng bước đến bên Cô đặt lên mặt Cô một nụ hôn nhẹ.. "Em đi tắm đã" Nàng vội vàng bước đi, Nàng biết Cô không muốn Nàng nhậu, thái độ bây giờ của Cô, Nàng thừa hiểu. Nên không muốn nói thêm.

"Đứng lại đó" Cô lúc nào mới cử động bỏ tay xuống bước về phía Nàng, dù biết đi có như tên bắn mà đã nghe khẩu lệnh của Cô, Nàng cũng phải ngừng la, như xe thắng gấp, Nàng cười cười quay lại nhìn Cô, tỏa vẻ ngây thơ vô tội, "Em được lắm, uống bia sao?" đối diện trước mặt Nàng thâm dò. Nàng gật đầu với Cô.. Cuối cùng lại lọt vào mắt Cô một nụ hôn mờ ảo trên cổ Nàng, "TIỂU TIỀN.. em được lắm, xem chuyện tốt mà em làm đi" Cô ngầm giọng tức giận, tay cầm lấy cổ áo Nàng ra hắt nhẹ ra với ánh mắt thiêu đốt người khác nhìn Nàng, rồi bỏ đi vào phòng..

"RẦMMM" tiếng va chạm của cửa lớn khiến Nàng chưa hiểu được gì có chút giật mình..

"Kỳ Kỳ, chị sao vậy.." Nàng vội chạy đến cửa, chưa biết chuyện gì xảy ra, thấy độ vừa rồi của Cô là sao, "Chuyện tốt gì, em không hiểu" Nàng đập tay lên cửa hỏi..

"Em giỏi rồi, mất tích từ chiều tới giờ, điện thoại không nghe, về nhà còn mang theo dấu tích người khác.." Tiếng nghẹn ngào của Cô, tay thì ôm lấy ngực trái mình, không biết tại sao lại nhói đau một cách lạ thường, Cô không dám tin là Nàng lại đối xử với mình như vậy "Dám ra ngoài mèo mỡ, có người khác rồi cần gì nghe máy, được lắm, em được lắm".

"Dấu tích gì? ," Đầu óc của Nàng tung lên, không hiểu gì? Mà giọng nói nghẹn ngào muốn khóc của Cô cũng khiến Nàng nhói đau, vội vàng nhìn vào trong gương mới phát hiện ra, giờ thì cũng hiểu phản ứng của Cô, "Chết tiệt ở đâu ra vết son này" chạy lên bên cửa đập vào cửa "Kỳ Kỳ, chị hiểu lầm rồi là của Đình Hân, Kỳ Kỳ mở cửa cho em đi mà, em sai rồi từ nay sẽ không uống bia nữa, điện thoại sẽ nghe máy, không như vầy nữa tha thứ cho em được không?" liên tục đập cửa mà vẫn không thấy Cô trả lời.

"Đình Hân sao" Cô nghe hai từ này nhớ lại,

Hồi tưởng.

"Chị thật sự không biết ghen" Đình Hân vui vẻ hỏi Cô..

"Ừm.." Cô vẫn miệt mài với công việc không để ý tới Đình Hân..

"Được để xem"

Kết thúc hồi tưởng..

"Kỳ Kỳ.." Nàng vẫn đập cửa.

"Em với nó chung một thuyền, sao có thể tin được, chị sẽ không mở cửa, em đi tìm tình nhân của em đi"

"Tình nhân, nào có.. ngoài chị ra không ai cả" Nàng thấy Cô ghen, rất hạnh phúc vì có yêu mới có ghen, nhưng vui cũng phải giải thích, Nàng không biết tại sao vì sao đôi lúc Cô ghen hoặc dỗi điều khiến Nàng rất vui, đó là sự khẳng định rằng trong tim Cô có Nàng và ngược lại, Nàng cũng vậy. "Kỳ Kỳ, em đau" không biết làm cách gì để cho Cô mở cửa, quyết định giả vờ bệnh tái phát thì cho do có cứng gắn cỡ nào thì Cô cũng phải thua, Nàng ôm bụng, đó là bệnh đau bao tử, mỗi lần nhậu vào đôi lúc Nàng lên cơn đau, khiến Cô đau lòng không biết làm gì để Nàng hết đau, lý do mà Cô không cho Nàng uống bia với rượu là như vậy, dù là đôi khi mới tái phát nhưng Cô cũng cắm tuyệt đối..

"Em đừng giả vờ, dù em có bệnh, chị cũng không thèm quan tâm.." Cô thừa biết cái trò này của Nàng..

"Kỳ Kỳ em xin lỗi" tiếng đập cửa chậm lại "Kỳ Kỳ chị hết thương em rồi", tiếng nói nhỏ nhỏ dần "Kỳ Kỳ.. em.."

"Trò này của em xưa rồi, không còn tác dụng nữa đâu" Cô phanh tay đứng nhìn cửa, giờ Cô cũng đã hết giận Nàng rồi, khi nghe hai tiếng Đình Hân là phần nào Cô cũng biết em ấy đã bày trò để ra nông nỗi này, nhưng Cô cũng muốn dạy dỗ Nàng, mất tích vô cớ, còn thêm cái tật điện mãi mà không nghe, như vậy thôi cũng khiến Cô tức điên lên rồi.. "Tiểu Tiền.. em.." Cô định nói thêm nhưng bên ngoài không chút động tĩnh gì cả, Cô bước tới cửa áp sát vô nghe thử..

"Bốppp" tiếng rơi vỡ của vật đồ gì Cô không biết, vẻ mặt có chút khó chịu từ Cô. "Tiểu Tiền em đừng có giả vờ.." Lời nói có chút lo lắng, tiếng gấp gáp nói của Cô "Tiểu Tiền.." vẫn im lặng không thấy động tĩnh gì.. "Tiểu Tiền trả lời chị" vẫn im lặng, nôn nóng lo lắng của Cô càng lúc càng mất bình tĩnh.
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Ngoại chuyện 2:

Chờ một hồi lâu vẫn im lặng, lúc này Cô mới mở hé cửa từ từ ra, Cô nhìn từ từ quan sát tìm kiếm Nàng..

"U nho" Nàng vừa thấy cửa đã được mở cuối cùng rồi thì Cô cũng phải chịu thua Nàng, Nàng nhào vô ôm hôn Cô một cái, "em biết chị vẫn là người thương e nhất" tay nàng câu cổ cô nhìn cô cười hì hì giống như là mình đã thắng, Lúc cô đang lo lắng bên trong, thì Nàng bên ngoài sợ chưa đủ loạn, còn làm thêm trò bể ly để thêm phần kịch tính.

Cô nhìn kỹ xung quanh xem coi chuyện gì đã xảy ra, thấy chỉ là chiêu trò của Nàng nên cũng nói "Lại bị em lừa" tuy nó vậy thôi nhưng Cô chấp nhận bị Nàng lừa, mặc dù đã bao nhiêu lần như vậy, mỗi lần Cô giận nàng khi không cách nào hòa giải thì Nàng lại bày ra cái đó, một lần cũng không sót chỉ là giả vờ, nhưng cô cũng không nói gì, Cô không muốn bất cứ chuyện gì xảy ra với Nàng, thà tin là có chứ không muốn Nàng gặp chuyện.. "em cười gì, chị vẫn chưa hết giận em đâu" thấy Nàng cười khì khì, với vẻ mặt thắng trận..

"Thật sao?" Nàng hôn nhẹ lên môi Cô nhìn Cô hỏi, vẻ mặt đầy tinh nghịch khiến Cô tức không nói nên lời..

"Em" lời nói chưa kịp nói ra đã bị Nàng chặn lại với nụ hôn nóng bỏng..

"Em yêu chị" bao nhiêu lời Cô định nói đã bị nàng chôn nó bằng nụ hôn kia, cuồng nhiệt và mê hoặc, cuối cùng cũng đặt được Cô yên vị trên chiếc giường của hai người, lúc này Nàng với rời môi Cô nói nhỏ vào tai Cô, rồi tiếp tục với hành vi sờ soạng của Nàng, ăn hết Cô trong đêm nay, Cô cũng theo đó mà đáp trả thật nhiệt tình, mọi chuyện lúc này để mai rồi giải quyết vẫn chưa muộn..

Một buổi sáng yên tĩnh qua cơn nóng giận tối qua thì ẩn sâu trong chiếc chăn là cảnh tượng hai người con gái đang ôm nhau ấm áp, nhìn thấy họ đang rất hạnh phúc, đâu ai biết rằng tối qua đã xảy ra chuyện gì?

"Rung rung" tiếng chuông điện thoại của Nàng reo lên..

Chưa nghe được tiếng trả lời từ bên đây thì Đình Hân đã reo hò in ổi "Sao rồi? Tối hôm qua chị ta có tức giận không, chị thật sự muốn biết, thật sự muốn thấy vẻ mặt vừa giận vừa ghen của chị ấy chắc mất cười lắm hả?" Đình Hân nói trong vui vẻ, đầy hào hứng và đắc ý "Chị đã cố tình ngã vào người em, để lại vết son đó, không cho em biết để mọi chuyện trở nên hấp dẫn hơn.." Đình Hân nói tiếp.

"Em thật sự muốn biết?" Bao nhiêu lời vừa rồi của Đình Hân nói thật không ngờ đã lọt tất cả vào tay Cô..

"Chịii.. chị" Đình Hân lắp bắp khi phát hiện ra là Cô chứ không phải Nàng.. "Chị Kỳ, ngày mới vui vẻ" Đình Hân làm như đúng rồi, tỏ ra như mọi chuyện chưa từng xảy ra. "Em có việc nói chuyện với chị sao?" Đình Hân vội vàng tắt máy.. "Thật là hù chết mình, xem ra kế hoạch đã thành công" Đình Hân cúp điện thoại tay để lên ngực vuốt vuốt vài cái xem như sợ, nhưng cũng không quên sự đắc ý của mình.

"Ai vậy chị?" lúc này Nàng mới dậy, nghe thấy Cô đang nghe điện thoại của mình quay người ôm Cô hỏi..

"Tình nhân của em đó" Cô bỏ điện thoại xuống, lời nói có chút giấm chua của Cô.

"Chị biết không, nhìn chị như vậy em thật sự rất hạnh phúc" Nàng đã biết tình nhân mà Cô đề cập đến chính là Đình Hân, và sự hoài lòng của Nàng, chỉ có như thế Nàng mới biết sự tồn tại của Nàng trong lòng Cô rất quan trọng.

"Em còn nói, chị sẽ cho em biết thế nào là ngủ sofa, mà không ấy em dọn qua nhà em ấy mà ở" Cô đang ám chỉ em ấy ở đây là Đình Hân, không hiểu tại vì sao, Nàng với Đình Hân lại thân nhau như vậy, ngoài cô ra thì chỉ có Đình Hân mới thấy Nàng luôn vui vẻ. Cô đứng bước xuống giường nhìn Nàng.

"Chị đây là không cần em nữa sao?" Nàng ngồi dậy cúi đầu, vẻ mặt buồn bã của Nàng và cái mỏ chu cho nói khiến Cô thấy không thể nhịn được cười..

"Em sao vậy?". Nhìn thấy Nàng tỏ ra có chút khó chịu.. "Nhức đầu sao?" Cô hỏi tiếp, hôm qua Nàng uống chất hẳn không ít, hôm nay nhứt đầu là chuyện bình thường.

"Ừm" Nàng gật đầu.

"Xem em, sao này còn dám uống nữa không?" tuy nó vậy nhưng hành động của Cô lại bán đứng mình, Cô đưa tay sờ trán xem xét..

"Chứ không phải tại chị sao?".

"Tại chị" Cô ngạc nhiên ở đâu ra chuyện như vậy, nhậu đã về chưa trách, giờ còn đỗ lỗi cho mình xem có quan không đây.

"Chứ không phải à, chị không quan tâm em, lại còn cười nói với người đàn ông khác" Nàng nhớ lại chuyện hôm qua Cô đã ôm ấp và vui vẻ với người khác.

"Không quan tâm, còn vui vẻ với đàn ông đâu ra?" Cô chưa hiểu được vấn đề.

"Hôm trước chị và Giám đốc Trịnh"

"Vì vậy mới đi nhậu" Cô nhìn Nàng chăm chú, kết quả giờ cũng hiểu được, ý cười đã hiện trên môi Cô.

"..."

Nàng gật nhẹ đầu.

"Em biết rõ là đối tác làm ăn mà" Cô cười lắc đầu bảo, vậy cũng ghen cho bằng được.

"Không thích, nếu vì làm ăn mà chị như vậy với người khác em không cần" Nàng di chuyển đến bên Cô ôm Cô, khi Cô đang đứng đó cười..

"Em không nói lý lẽ" Cô cười vuốt tóc Nàng, cái tính tre con không biết sao bỏ được..

"Em là người không lý lẽ vậy đó, những bản hợp đồng khiến chị phải hạ mình với người khác chẳng thà không có" đối với sự nghiệp ổn định của Nàng và Cô thì những bản hợp đồng đó, có cũng được không có cũng chẳng sao..

"Thôi được rồi, em là nhất.. Có muốn ăn ít gì không, chị nấu để em còn phải uống thuốc nữa," Cô chịu thua Nàng..

"Hay là ra ngoài ăn đi, được không?" Nàng ngước lên nhìn Cô hỏi..

"Ừm.." Đặt một nụ hôn lên trán Nàng.. Yêu Nàng đó là ngoài sức tưởng tượng, nhưng đã yêu rồi phải làm sao?

Lời tác giả..

Dạo này việc hơi nhiều, thời gian không có nên không thể viết được nhiều, thông cảm, tạm thời chỉ viết ngoại chuyện trước, sẽ ra chuyện tiếp nhe, mong mọi người góp ý và theo dõi Tỏi nhe..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 34

Ngày hôm nay là ngày mà Đình Khang dẫn Lam Lam về ra mắt ba mẹ, cũng là ngày cô phải đối mặt với sự hờn dỗi của mẹ Đình Khang..

"Kỳ Kỳ con đến rồi sao?" Ba Đình Khang về thấy Cô bước vô nhà liền hỏi.

"Dạ" Cô chào ông rồi xung quanh tìm kiếm.

"Ở trong đó" Ba Đình Khang biết Cô đang tìm kiếm gì "con vào trong đi" Ông ngước mặt nhìn về phía nhà bếp ám chị rằng mẹ Đình Khang đang trong đó, Bà đang giận Cô và Đình Khang vì đã giấu chuyện của Đình Khang với Lam Lam quen nhau..

"Con biết rồi" Cô bước vào trong cất túi xách rồi đi vào bếp..

"Nhớ mẹ quá đi" Cô bước tới Mẹ Đình Khang ôm Bà hôn vô má một cái, từ khi cha mẹ cô qua đời thì cô nhận ba mẹ Đình Khang làm ba mẹ nuôi, tuy lúc đầu họ vẫn muốn cô làm con dâu, nhưng thấy Cô và Đình Khang từ chối kiên quyết quá, nên cũng phải chấp nhận, dù sao thì như vậy cũng tốt, ba mẹ của Đình Khang lúc nào cũng xem cô như là con ruột của mình, yêu thương cô giống như ba mẹ ruột, cô cũng xem họ như gia đình của mình.

"Đừng tưởng như vậy là mẹ không giận con" bà thừa ý nịnh nọt của cô, vì không muốn bà giận, "nói rút cuộc hai người đã giống tôi bao lâu".

"Mẹ sao trách con," Cô quay lại bàn bếp phụ bà việc vật. "Tại khang không cho con kể, cậu ấy bảo đến lúc sẽ dẫn về, con cũng đã bao nhiêu lần rồi mà vẫn không cho con nói, mẹ nghĩ coi con phải làm sao" Cô nói với giọng quan ức, mong bà sẽ thấy vậy mà không giận cô..

"Thật không" bà bước đến thấy con đang lục đồ lung tung lên.

"Dạ thật, con thề" cô thấy bà bước đến, cười hì hì nói.

"Thề cái đầu nhà cô" bà đánh nhẹ vào đầu cô, "còn cái thằng Đình Khang nữa về rồi biết tay với mẹ" bà đang sắc rau củ bỗng nhiên ngừng, chất có Đình Khang ở đây chắc bà cũng tức sắc ra từng mãnh.

"Để con phụ mẹ" cô cười biết bà cuối cùng cũng hết giận cô.

"Con kể mẹ nghe về con bé đó đi." Nói cho cùng bà cũng nông nóng muốn biết, bà đang chờ đợi cô con dâu này lâu lắm rồi, mà mỗi lần đề cập tới chuyện vợ con thì Đình Khang lúc nào cũng bàn ra, khiến bà không thể nói được thêm lời nào, đùng một cái là nói cưới vợ làm sao bà không muốn biết được.

"Mẹ yên tâm, lần này mẹ đã được một con dâu phải nói là số một" cô đưa tay ám chỉ "Lam Lam là một cô gái tốt, về tính cách và cách cư xử điều tốt, con chưa bao giờ thấy một người mẫu vừa đẹp mà còn lại hòa đồng với mọi người như Lam Lam, luôn đối xử tốt với tất cả mọi người, mẹ biết mà làm công việc như Lam Lam thường thì ai cũng bảo sẽ là đứa con gái không đoàng hoàn, nhưng Lam Lam thì ngược lại, mẹ tiếp xúc sẽ biết".

"Ừm" bà gật gật đầu, cũng muốn biết xem Lam Lam là người ra sao.

"Mà sao con vẫn chưa thấy Đình Khang và Lam Lam, như vậy là không được rồi, để mẹ làm một mình, thế nào con cũng tín sổ với hai người bọn họ, không làm mà muốn có ăn sao còn tới trễ nửa chứ, như vầy là rớt điểm với mẹ chồng rồi" cô lắc lắc đầu, giả vờ chọc cho bà vui.

"Hì, đứa ngốc này lúc nào cũng chọc mẹ hết, là mẹ vừa bảo Đình Khang đi rước Lam Lam rồi, nó định sẽ đưa đến sớm, nhưng mẹ ngân lại"

"Thương con dâu thế luôn, chẳng bù cho con" cô lại tiếp tục chọc bà, giả vờ không còn được bà thương, tỏ vẻ bi thương..

"Cứ thích chọc mẹ, con mà không làm lúc nữa không cho con ăn" bà thấy Cô như vậy chỉ cười.

"Hai mẹ con vui vẻ vậy" Ba Đình Khang bước vào xen vô cuộc nói chuyện của hai người, nhìn bà vui vẻ vậy cũng biết là cô đã làm cho vợ của mình hết giận rồi.

Hai người nhìn ông cười.

Cảnh khác.

Hồi tưởng..

"Chị bận việc gì sao?" Nàng thấy Cô vội sắp xếp việc nghỉ buổi chiều nên hỏi

"Hôm nay Đình Khang dẫn Lam Lam về nhà, chị cũng phải về nhà để dùng cơm với ba mẹ,"

"Ừm, thế về sớm không?"

"Chị chưa biết, em có việc gì sao?" Thấy thái độ của Nàng úp mở nên cô hỏi.

"Hôm nay là sinh nhật mình chẳng lẽ chị không biết, mà chất vậy chưa bao giờ chị hỏi đến ngày sinh nhật của mình mà" Nàng suy nghĩ "Không có, em chỉ hỏi vậy thôi" có chút buồn trên mặt nàng.

"Ừm, chị đi đây," Cô vội đi.

"Chị đi vui vẻ"

Kết thúc hồi tưởng.

"Thật ra chị có để tâm đến mình không? , đến giờ phút này chị chưa bao giờ nói yêu mình," nàng ngồi ở bàn làm việc nhớ lại cuộc nói chuyện của mình với cô, xong lại tủi thân nói, cũng đến giờ tan làm Nàng không nghĩ nhiều nữa gấp mấy bản hợp đồng lại đi về, vì Bố Nàng đang ở nhà đợi, tổ chức cho nàng buổi tiệc nhỏ theo ý thích của nàng, vì nàng không thích sự náo nhiệt, cũng mấy năm rồi không ăn sinh nhật cùng Bố nên nàng cũng vội vàng trở về nhà..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 35

Hết giờ làm việc Tiểu Tiền, được chú Tâm đón tới nhà Bố nàng, hôm nay là sinh nhật của nàng nên Bố nàng cũng chuẩn bị quà và buổi tiệc nhỏ cho nàng, theo như ý nàng thích không phô trương, không sang trọng, chỉ cần có mặt Ông là được, Tiểu Tiền nói với Bố, tất cả điều không quan trọng, có tất mà Bố không có cũng là như không.

"Bố" nàng vừa bước vào nhà đã đi qua ôm lấy Ông, nhìn có vẻ mệt mỏi và buồn lòng, không buồn sao được đánh lý ra là phải có Kỳ Kỳ bên cạnh, như giờ chị ấy mất tăm..

"Con gái Bố sao vậy nè" ông cười vuốt lưng nàng.. "Hôm nay là sinh nhật con mà, nào qua đây Bố có cái này tặng con" Ông kéo nàng qua chỗ bàn ăn, cầm lên một chiếc chìa khóa xe ô tô hàng hiếm tặng nàng.

"Bố đồng ý cho con lái xe rồi hả?" Nàng vui vẻ cầm trên tay nói, từ lúc quen Phương Kỳ, nàng luôn được cô chiếu cố, đưa đón thường xuyên, nên chuyện mua xe, cũng quên đi.

"Không đồng ý sao được, con cũng đi mua thôi, để ta mua cho rồi"

"Cảm ơn Bố" lúc nào nàng mới vui vẻ ôm ông vào lòng.

"Bố cho người lấy về nhà con rồi, khi cần có thể sử dụng"

"Dạ".

"Hôm nay có quốc Trung ghé nữa" ông nói thêm rồi đi vào chỗ ngồi của bàn ăn đợi.

"Sao Bố lại như thế, con nói rồi con với anh ta không thể" nàng sụ mặt kéo ghế ngồi xuống tỏ vẻ không hài lòng, dù sao thì nàng đã có Cô, hiện giờ không thể chứa thêm ai khác.

"Bố biết rồi. Con nhỏ này lúc nào cũng vậy" Bố chỉ thấy độ trách móc nàng "Chỉ là thấy nó mới về nước, sẵn hôm nay có tiệc nhỏ, nên mời thôi" ông nói tiếp, ông biết tính nàng quá mà, nếu đã không thích, có ép thì cũng như không, coi như có thêm thằng con nuôi vậy.

"Vậy thì được"

Nhà của Đình Khang..

"Ông quyết định rồi sao" Cô đứng ở cửa sổ nhìn sang chỗ, Bố mẹ Đình khang và Lam Lam, Đình Hân, nói chuyện với Đình Khang.

"Ừm," Đình Khang gật nhẹ đầu tỏ vẻ hạnh phúc "Bà biết không, tôi đừng sống quá ít kỉ, chỉ biết bản thân, không biết cảm giác của người khác, sắp chút nữa là mất đi người tôi yêu và cũng yêu tôi, lòng tự ái quá cao, nghĩ rằng mình không bằng người ta, rồi tự mình tự ti mặt cảm, nhưng giờ không sao rồi, tôi đã biết đâu mới là gia đình" Đình Khang cũng nhìn về phía mọi người đang nói chuyện với lòng quyết tâm, mang cho họ một hạnh phúc thật sự.

"Ông tốt nghiệp được rồi đó" Cô cười vì hôm nay Đình Khang quá ư là tâm lý, mặt dù nhiều lần Cô cũng nói mà không được, hôm nay lại tự mình nói ra, không tốt nghiệp sao được.

"..."

Đình Khang chỉ cúi đầu cười "Mà bà cũng vậy nhe, nếu đã yêu ai thì tốt nhất nói cho người ta biết, chứ đừng để như tôi, lúc đó mất đi rồi làm sao có lại được" tay Đình Khang để lên vai Cô vỗ nhẹ hoài cái.

Giống như hiểu được lòng mình Cô ngây người ra nghĩ "Em ấy thật sự sẽ bỏ rơi mình sao nếu như mình không nói yêu em ấy, chẳng lẽ yêu phải nói ra mới được sao? , lòng thời gian ở bên nhau đó cũng là điều quan trọng mà" Cô càng nghĩ càng cúi đầu im lặng.

"Này bà sao vậy?" Đình Khang thấy Cô không trả lời.

"Tôi có việc cần phải đi trước" Cô vội vàng đi..

"Việc gì gấp vậy?" Đình Khang nói theo.

"Không nói được" cuối cùng Cô cũng có chút quyết tâm, hôm nay là sinh nhật Nàng nói cho cùng cũng phải cho Nàng một bất ngờ nhỏ..

- Cô chào cả nhà rồi bước ra về, để chuẩn bị tiệc cho Nàng, dù gì thì quà cũng mua, chỉ thiếu tiệc nhỏ, Cô đã chuẩn bị món quà nhỏ, tặng Nàng vào tối hôm nay, chỉ cần khi Nàng thức dậy thì sẽ thấy, nhưng giờ khác rồi, lãng mạn một chút..

Quay chở về bên Nàng.

Nàng đang cầm ly rượu uống, có chút ảm đạm, chút buồn phiền, đứng tựa hành lang nhà nhìn xa xăm.

"Em sao vậy?" Quốc Trung bước đến chỗ Nàng, thấy Nàng không được vui.

"Không sao"

"Phương Kỳ đâu?" hỏi câu nào không hỏi lại hỏi đúng vết đau của Nàng "Anh tưởng rằng Em ấy sẽ ở đây với em, chẳng lẽ Phương Kỳ không biết?" Quốc Trung cũng đứng tựa hành lang nhưng quay lưng về phía phong cảnh, nhìn qua khuôn mặt buồn bã của Nàng.

"Em không có nói, với lại chỉ ấy cũng bận" tay cầm ly rượu vô thức uống thêm ngụm..

"Ừm," biết giờ Nàng không muốn kể nên Quốc Trung cũng không hỏi nữa..

"Em hỏi anh cái này nhe," Nàng chợt lên tiếng.

Quốc Trung nhìn về phía Nàng gật đầu đồng ý.

"Nếu như hai người yêu nhau, mà anh luôn có cảm giác là chỉ mình anh yêu đương phương thì sao?" Nàng đã hỏi cho chính bản thân mình, không biết đó có phải đơn phương không, ngoài việc Cô chưa nói yêu Nàng ra, thì tất cả điều tốt đẹp, chỉ là một lời nói yêu thôi có cần để tâm tới.

"Em với Phương Kỳ đã sảy ra chuyện" Quốc Trung nhìn thấy Nàng im lặng nữa, cái anh này toàn nói đúng tim đen người ta. Nàng dùng tay vội lau đi giọt nước mắt vừa chảy của Nàng "em cũng không biết nữa," Nàng lắc đầu "Chỉ việc hôm nay thôi, em không nói, chẳng lẽ chị ấy không biết là sinh nhật của em sao?" Nàng nói trong nghẹn ngào, cắn môi ngước mặt lên để nước mắt thôi chảy.

"Tiểu Tiền nè, em có nghĩ mình suy nghĩ quá nhiều không" Quốc Trung nhìn Nàng, Nàng nghe cũng không hiểu nhìn anh. "Em nghĩ đi, em với Phương Kỳ quen nhau được bao lâu nè, đây cũng là sinh nhật đầu tiên em với Phương Kỳ bên nhau, mà trong khi đó em chưa bao giờ nói, làm sao em ấy biết được"

"..."

Nàng im lặng suy nghĩ cũng đúng..

"Bây giờ như vầy đi, anh sẽ đưa em về, để em hỏi gõ em ấy, dù sao trong tình yêu cũng phải đối diện với nhau mà, thay gì em đứng đây trách móc" Quốc Trung kéo tay Nàng đi..

"..."

Nàng không chống cự chứ buông xuôi cho Quốc Trung kéo đi mặt kệ, Nàng cũng đang muốn biết, và cũng uống rất nhiều rượu, giờ muốn về Bố nàng cũng không cho, Có Quốc Trung đưa về thì ông yên tâm rồi.

- Trên đường lái xe Phương Kỳ đã ghé siêu thị mua đồ ăn, không quên ghé qua tiệm bánh chọn một cái bánh kem vị socola mà Nàng thích, mua ít hoa để có chút không khí, bàn chí đẹp đẽ chỉ cần Nàng về sẽ thấy được..

Trên bàn ăn đặt một cái bánh có nến, có rượu có hoa lẫn quà, như vậy ai mà chịu nổi.

Quốc Trung đưa Nàng đến trước cửa chung cư Nàng ở, vội vàng bước ra chạy qua mở cửa cho Nàng xuống xe, tình trạng bây giờ của Nàng không thể tự mở cửa, Quốc Trung không ngờ Nàng lại uống say như vậy, do Nàng uống dở, hay cho lòng đầy tâm trạng.

"Cẩn thận" Quốc Trung dịu dàng đở Nàng xuống xe.

"Em không sao" Nàng lắc tay không cần Quốc Trung giúp, bước đi lộn xộn, có ai say mà thừa nhận mình say chưa..

"Từ từ" Quốc Trung bó tay với Nàng. "Tiểu Tiền em không sao chứ" Quốc Trung đở được Nàng lúc nàng sắp mình đất thành một.

Nàng nằm ngọn trong vòng tay Quốc Trung, như một để tựa Nàng ôm lấy quất ức đánh vài cái sau lưng Quốc Trung "Tại sao, tại sao" miệng vẫn luôn hỏi tại sao tại sao giống như nói tại vì sao Cô không biết đến ngày hôm nay.

"Phương Kỳ" Quốc Trung nhìn thấy Phương Kỳ đang đứng nhìn hai người đang ôm nhau thắm thiết. Do không có hộp quẹt, nên Cô phải ra siêu thị mini gần chung cư, do tình chứng kiến được cảnh này..

Tác giả có lời muốn nói, công việc dạo này lu bu, nên không úp nhiều được, nhưng sẽ cố gắng ra điều điều, mong mọi người sẽ ủng hộ..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 36: Em là gì của chị..

Nàng nghe được tiếng Quốc Trung gọi tên Cô, vội đở Quốc Trung ra quay lại nhìn về phía Cô.

Phương Kỳ cũng gật đầu bước về phía hai người, dù giờ trong lòng biết bao nhiêu câu hỏi, cũng phải qua chào một tiếng.

"Gặp em ở đây tốt quá, anh giao Tiểu Tiền lại cho em, anh đi trước" Quốc Trung nói rồi tay chỉ về phía xe của mình.

Nàng nghĩ chẳng lẽ mình giống cục nợ vậy sao, vừa gặp chị ta đã giao hàng không chút thương tiếc, còn vội vàng đi nữa chứ.

"..."

Cô chỉ nhìn Nàng không nói gì.

Gặp được Phương Kỳ, Tiểu Tiền như được uống thuốc giải rượu vậy đó, bước đi rất nhanh về phía thang máy, Cô cũng vội đi theo mà cảnh tượng lúc nãy khiến Cô quên đi gì đó,

"Em ấy là sao? , một ngày quan trọng như vậy, chẳng nói mình biết, còn đi chung với Quốc Trung nữa, hình như là hai người họ cùng một chỗ" Suy nghĩ này cứ quay lòng vòng trong đầu Cô.

"Chị về lúc nào?" Nàng trong thang máy lên tiếng hỏi Cô "Chẳng một cuộc điện thoại nào cho em" Nàng nghĩ.

"Hả" Được lôi ra từ đóng suy nghĩ của mình Cô chỉ biết hả một tiếng "Từ chiều" rồi cũng trả lời Nàng.

"Ờ"

"Em uống rượu sao?" Cô nhìn cũng biết hỏi câu chi thừa.

"Một ít" "tính tong" Đồng thời cửa thang máy mở, hai người cũng người trước người sau bước vào nhà.

"Em không vào phòng nghĩ sao?" Cô thấy Nàng đi về phía sofas nằm xuống đó, chưa có dấu hiệu muốn vào phòng để ngủ.

"Không, em muốn nằm đây một chút" Rồi Nàng nhắm mắt lại..

"Ừm, chị vẫn còn chút việc chưa sử lý xong, chị lại đó làm tiếp" Đó là cái cớ lúc này cho Cô, để Cô được quan sát Nàng có cần mình giúp gì sẽ có..

"..."

Im lặng không được đáp trả.

Cô cũng lại chỗ bàn làm việc mở máy tính ra, nhưng mắt vẫn luôn nhìn về hướng sofas mà Nàng đang yên ấm ở đó, "Chẳng lẽ hôm nay em vui vậy sao, uống nhiều rượu, còn với Quốc Trung hai người một chỗ, về với thái độ khác thường như vậy, chẳng lời giải thích vì hành động lúc nãy, không thèm quan tâm đến chị" những suy nghĩ này lại đến..

"Em cần gì sao?" dù đang suy nghĩ nhưng vừa thấy Nàng ngồi dậy Cô liền hỏi.

"Uống nước" Nàng cũng không ngờ, cô vẫn còn ngồi đó làm việc.

"Cần chị giúp không?" Cô đứng dậy định đi

"Không cần, em làm được" Nàng đã đi thẳng vào bếp để lấy nước.

Nhớ ra điều gì đó, Cô định ngồi xuống, lại vội vàng chạy vào trong bếp với Nàng.

"Tiểu Tiền chị" Cô chưa kịp nói gì thì những gì Cô làm tạo bất ngờ cho Nàng điều hiện ra trước mắt Nàng, Phương Kỳ thấy Tiểu Tiền đang đứng cầm ly nước nhìn bàn ăn đang được Cô bài chí rất lãng mạn, phải nói là chút nữa thì Nàng đã ngất xỉu vì cảm động mất.

"Kỳ Kỳ sao chị biết được" Nàng nghe tiếng Cô quay lại nhìn, bao nhiêu trách móc, bao nhiêu nghi vấn Nàng điều bỏ qua một bên, chạy đến ôm Phương Kỳ mà những giọt nước mắt đã rơi.

"Chị" Cô không ngờ Nàng lại xúc động đến vậy, coi như làm không uổng công, Cô cũng ôm Nàng "Ngốc à, sao lại khóc, cũng may là vẫn còn kịp thời gian," Phương Kỳ nhìn đồng hồ nói. "Qua đây ước nguyện đi nào" Cô đở Nàng ra rồi nắm tay Nàng qua chỗ bàn để bánh kem.

"Chị vẫn chưa trả lời em" Nàng không biết sao Cô lại biết..

"Điều đó quan trọng sao?" Cô đốt nến đem bánh kem trước mặt Nàng, muốn Nàng cầu nguyện.

"..."

Nàng cũng theo ý Cô nhắm mắt cầu nguyện, nhưng nguyện vọng này chỉ một mình Nàng biết. "Cảm ơn chị"

"Quà của chị" Cô bỏ bánh kem xuống bàn, đưa đến trước Nàng một hộp quà nhỏ.

"Dây chuyền sao?" Nàng mở hộp ra nhìn thấy, một sợ dây chuyền được thiết kế tinh xảo, mặt nhỏ hình nữa trái tim, được đính xung quanh những kim cương nhỏ lấp lánh, ta có thể mở bung ra thành một trái nguyên vẹn, khắc trên đó Ba chữ "Trần Phương Kỳ" khi mở thấy ba từ Nàng ôm trao một nụ hôn hạnh phúc.. "Chị giúp em đeo đi" Nàng đưa cho Cô.

"Được" Cô đưa hai vòng qua cổ Nàng đứng trước mặt Nàng nhìn sau để đeo cho Nàng. "Thật ra đây là một cặp, của chị cũng giống của em, chỉ khác tên." Cô vừa đeo vừa nói, bình thường ráp lại sẽ thành một trái tim kim cương nhỏ..

"Của chị đâu"

"Đây nè," Cô cũng lấy ra trước mặt Nàng..

"Đúng là một cặp nhe," Nàng nói lấy sợ dây chuyền trên tay Cô, ráp thử.

"Tới em giúp chị rồi đó" ý Cô muốn Nàng đeo cho mình.

"Được" hành động của nàng không khác gì Cô lúc nãy "Quà em chỉ có vậy thôi sao" Đeo xong Nàng nhìn Cô với đôi mắt sáng rực, nói chung là có một chút gian xảo trong này.

"Em muốn gì nữa" Cô nghĩ như vậy rồi mà Nàng lại muốn gì nữa sao, "Không đúng" Nhìn rất gian, Cô nghĩ. "Háo sắc" không biết sao Phương Kỳ lại thốt ra từ này nữa.

Nàng bật cười khi thấy hành động của Cô lúc này, giống như là một con cừu con, tương lai sẽ Để Nàng ăn sạch mới vừa lòng.

Hai tay của Nàng vẫn ở trên cổ Cô, với một tư thế như vậy còn muốn gì nữa..

Tác giả có lời muốn nói.

Cuối tuần vui vẻ nhe mọi người, chuyện không hay cho lắm, nhưng đã cố gắng, hết sức có thể, ủng hộ mình nhe, yêu cả nhà..
 
Last edited by a moderator:
69 ❤︎ Bài viết: 118 Tìm chủ đề
Chương 37

Tiểu Tiền nói nhỏ vào tai Cô "Muốn chị nữa" vừa dứt lời Nàng đã trao cho Cô một nụ hôn nóng bỏng.

Cô không biết do Nàng uống say làm càn hay gì nữa không quan trọng, quan trọng là giờ hai người đang bên nhau, giây phút này chỉ cần thế thôi.

"Em say rồi, chị giúp em về giường ngủ" ý của Cô trong sáng, nhưng của Nàng thì trong tối.

"Được" đang chiếm được vì ngọt trên môi Cô vô tình bị Cô kéo ra, Nàng sao có thể chấp nhận được chứ vì thế lại kéo Cô hôn tiếp, hai cứ tư thế như vậy quấn quanh nhau tới giường.

"Chị không được như vậy nửa?" Nàng giờ đang ở tư thế nằm trên người Cô, nhìn Cô nói.

"Chuyện gì?" Cô thật không biết gì đang sảy ra, nghe Nàng nói rất lạ.

"Không được bỏ đói em.." đói đây không phải đói bụng mà là đói tình cảm, có chút ngưng lại Nàng nói tiếp "Đôi khi thấy chị chẳng thương em," Nàng cúi mặt bí sị, tính nói không quan tâm nữa, nhưng Cô chỉ không nói thương Nàng ra thì cái gì cũng tốt, luôn chăm sóc quan tâm Nàng hết mình.

Nghe câu đầu Cô còn tức, có bao giờ bỏ đói Nàng đâu, nhưng câu số hai thì đã hiểu "Nhưng vậy em liền đi uống rượu sao?" Giờ Cô mới có cơ hội hỏi Nàng, chuyện vừa rồi.

"Ừm" gật đầu không nhìn mặt Cô.

"Em thật ngốc" Cô lấy hai kéo mặt Nàng để đối diện với Cô, xoa đôi má không chút tùy vết, vừa mịn của Nàng.

"Hôm nay cũng vậy, rõ ràng chị biết sinh nhật em mà chị lại giả vờ như không biết, để em phải uống rượu và kể lể cho Quốc Trung nghe, chuyện lúc nãy chỉ là do em uống nhiều nên lở ngã, Quốc Trung đã giúp em.. Chứ không có gì khác" Nàng sẵn tiện giải thích luôn, tuy rằng Cô không nói, nhưng trong lòng sẽ có khúc mắc. Đối với hai người đang yêu nhau thì nên không có, Nàng nghĩ vậy,

"Được rồi nếu có thể chị sẽ không bỏ đói em, được chưa, và em cũng không được phép uống nhiều rượu nữa" bây giờ Cô cũng có chút hiểu rồi.

"Thật không" Nghi vấn của Nàng thật sự là có, Nàng không tin nổi Cô.

"Không tin sao" Cô vội trong lúc Nàng không để ý, đã đè Nàng dưới Thân Cô rồi..

"Chị" Nàng không hiểu tình huống này là sao, rõ ràng là hôm nay Nàng muốn ăn Cô, chứ không phải để Cô ngược lại như thế này.

Ý nghĩ của Cô đã thành, giờ chỉ ăn thôi. "Đói chỗ này sao?" Cô hôn lên trán hỏi.

"Không phải" Nàng đang ấm ức, nhưng lại nghe câu nói của Cô làm Nàng đỏ mặt.

"Vậy chỗ này" hôn lên mặt.. "im lặng chắc không phải rồi, không lẽ chỗ này" Tay Cô vuốt nhẹ trên môi Nàng, khiến Nàng đỏ càng đỏ thêm.

"Chị đừng nói nữa" Nàng không ngờ hôm nay Cô có thể nói ra những lời sến đến mức đó.

Ý của Cô càng lúc càng rõ hơn "Không cho nói thì hành động" vừa nói xong Cô đặt lên môi Nàng nụ hôn ngọt ngào, tay chân thì không yên vị sờ mó lung tung, khiến tiếng thở gấp của Nàng tăng lên, khi chân Cô không chịu yên vị mà đặt nơi tựa mật của nàng cò cọ, ai chịu được.

"Kỳ Kỳ chỗ đó em đói, nhanh" Lời không nên nói cũng nói, liêm sỉ gì tầm này.

"Ngoan chị sẽ cố" Cô thì thầm vào tay Nàng, rồi cắn nhẹ vành tai "Tiểu Tiền nếu như chị lở có lỗi với em chuyện gì rồi sao?" Cô hôn từ từ xuống cổ.. muốn thăm dò Nàng

"Chuyện công việc sẽ bỏ qua, chuyện tình cảm em sẽ quên chị đi" giống như là có người khác chẳng hạn, Nàng sẽ quyết định chấm dứt là chấm dứt.

Nghe được lời của Nàng, Cô ngừng lại một chút "Vậy chẳng khác nào tác hợp cho chị". Nhìn Nàng Cô cười triêu trọc.

"Chị dám," Nàng kéo cổ áo của Cô xuống hôn lên môi Cô, để không cho Cô nói lời xàm bậy. "Ư.. ưm.." tiếng rên rỉ của Nàng vang lên, Cô thì từ từ tìm tòi những nơi dễ dàng đưa Nàng vào dục vọng, đôi môi bàn tay Cô giống như ma mị, khiến Nàng chìm vào cảm giác hăng hoa đầy ướt át.. Một đêm có thể nói là quá ngắn đối với hai người.

"Tiểu Tiền sẽ không có ngày đó sảy ra, chị sẽ có mình em trên quảng đời còn lại, Chỉ cần em luôn cần chị và ở bên chị" Cô tự nói với mình trong lúc Nàng đang say mê ôm Cô mà ngủ, hôn nhẹ lên trán Nàng "Ngu ngon" Cô cũng dần vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau Tiểu Tiền là người thức dậy trước Phương Kỳ, mặt đối mặt với Cô, Nàng chăm chú nhìn kỹ thêm một chút, có thể nói Phương Kỳ là đại Mỹ Nhân cũng đúng, đó là biệt danh Lam Lam đặt cho Cô, sờ từ chân mày, đến cái mũi, cái mũi đẹp say đắm, còn đôi này nữa khiến Nàng ngất lên từng cơn, Nàng chạm vào môi Cô giấu hiệu tỉnh dậy của Cô, Nàng vội vàng nhắm mắt, Nhưng Cô chỉ là chuyển mình quay lại phía Nàng, "Gì chứ dám quay lưng về phía em" Nàng ấm ức nghĩ.

"Lạnh" Nàng lên tiếng nói nhỏ đủ để Cô nghe thấy, hành động tiếp theo của Cô là quay lại, tay ôm lấy Nàng.

"Còn giả vờ, đừng tưởng chị không biết em đã dậy" Cô cong ngón trỏ rõ nhẹ lên mũi Nàng, "Còn dám chọc chị,"

Biết là bị bắt được, nên Nàng chỉ mở mắt cười trừ, tay thì ôm Cô chặt hơn. "Chào buổi sáng"

"Em muốn ăn gì không? Chị dẫn đi ăn, em còn phải đi làm nữa" Cô ngồi dậy, vì Cô có việc nên xin nghỉ phép ít hôm, Nàng thì khác phải đi làm.

"Ừ, chị tắm trước đi" Nàng còn muốn nướng đây này.

"Không được ngủ nữa, đừng nghĩ rằng công ty của mình thì muốn làm gì làm" thấy bộ dạng của Nàng Cô thừa biết..

"Làm gì có, chị đi đi" tim đen như được nói đúng, Nàng đành phải đuổi Cô đi, ngồi dậy đẩy đẩy Cô xuống giường, "Chị nhanh em còn phải đi làm đó"

"Được rồi, chị tắm trước" Cô lấy đồ đi vào phòng tắm, thấy phòng tắm đóng cửa, Nàng mới ngã lưng lại xuống giường, "Chẳng lẽ thấy mình ngủ chị ấy nở gọi sao" Nàng nói cười đắt thắng.

"Ring.. ring" tiếng tin nhắn điện thoại của Cô, nhưng Nàng vô thức cầm lấy..

"Vk Cưng" Vk viết tắt của Vợ, được hiện trước mặt Nàng, ngồi dậy tỉnh như sáo, chớp chớp mắt sợ mình nhìn lầm nhưng không phải đó là thật, nữa muốn đọc nữa không, Nàng chỉ vội kéo thanh công cụ xuống đọc được vài chữ "Kỳ Kỳ tớ sợ, cậu có thể đến.." Tay cầm điện thoại mà lòng vỡ ào trong nức nở..

"Em sao vậy?" Cô bước từ phòng tắm ra thấy Nàng đang ngồi đứng hình.

"Không sao? , nghe tiếng điện thoại tưởng của em nên cầm lên thì chị ra tới" Nàng lấy lại bình tĩnh, xuống giường đi về phía Cô, đưa điện thoại trước mặt Cô, "Em đi tắm" Nàng quay bước đi nhưng không quên nhìn về phía Cô, để xem Cô cầm điện thoại có phản ứng gì, nhưng Cô chỉ cầm đến để lên bàn, ngồi vuốt tóc, cứ như vậy Nàng vào phòng tắm đầy suy nghĩ, "Thật ra người đó là ai, thân mật đến vậy sao.."

Lúc sau, Nàng bước ra khỏi phòng tắm, thì Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để đi, nhưng không phải với Nàng mà là đi một mình.

"Tiểu Tiền em đi ăn rồi tự đi làm nhe, chị có việc phải đi gấp, xin lỗi em"

"Có việc thì chị đi trước đi, em tự lo được" Nàng không ngờ người đó lại quan trọng đến vậy, chỉ cần kêu là Cô lại, bỏ mặt Nàng nữa chứ.

"Chị đi trước, tối về chị bù lại sao" hôn lên trán rồi Cô vội vàng đi ra ngoài.

Tất nhiên là Nàng phải bám theo rồi, chiếc xe của Bố Nàng cũng đến lúc sử dụng, theo sao Cô, vẽ mặt lạnh lùng của Nàng lại xuất hiện, cô ghé vào quán ăn nhỏ mua ít đồ.. "Còn mua đồ ăn nữa chứ, trong khi đó mình vẫn đói" tay Nàng tức đập vào bôlăng, nhìn về hướng Cô nói, và điểm dừng chân của Cô là một khách sạn nhỏ ở trung tâm thành phố, "Khách sạn" Nàng cười cợt.. đi theo sao Cô bước vào khách sạn, nhưng không biết ở phòng nào, Cô hỏi nhân viên..

"Chào em"

"Chị cần giúp gì" nhân viên vui vẻ hỏi.

"Cô gái lúc nãy, vừa đi ngang em biết không?" Nàng nói rồi diễn tả.

"May cho chị, trong đây nhiều qua lại chị hỏi chắc em sẽ không biết, nhưng với Cô gái vừa rồi em rất có ấn tượng, nên sẽ giúp chị được"

"Thật sao" Nàng vui vẻ hỏi.

"Chị ấy ở lầu 4, phòng 303, nhưng.." nhân viên chưa nói xong thì Nàng đã đi mất tiêu, Nàng nghe được số phòng và lầu là đã đi mất.

"Phòng 303" Nàng đang lay quay kiếm phòng thì trước mặt Nàng xuất hiện Cảnh có một Cô mở cửa ra và ôm Cô vào lòng..

"Kỳ Kỳ cậu đến rồi à" Thanh Nhã vui mừng ôm Cô.

"Ừm, vào thôi" Cô với Thanh Nhã bước vào phòng, nhưng lại không biết có người đang đứng phía sau mình thấy tất cả.

"Mình có mua đồ ăn đến, để mình lấy đồ đổ ra cho cậu ăn" Cô bước đi vào trong.

"Ừm.."

"Reo.. reo" ai gõ cửa.

Thanh Nhã nghe tiếng gõ có chút hốt hoảng, nhưng vẫn đi về phía cửa xem là ai, lọt vào mắt Thanh Nhã là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp không kém phần lạnh lùng, "Em tìm ai"

"Vợ à, ai vậy" Phương Kỳ bưng đồ ăn để lên bàn, hỏi Thanh Nhã ai đến.

"Vợ sao?" Tiểu Tiền tim như bị người ta bóp nghẹt, đứng hình không nói nên lời.

"Xin lỗi" Thấy Nàng đứng yên, Thanh Nhã lại lên tiếng.

Cô thì ở trong tò mò, nhìn ra rồi cũng đi lại phía cửa để xem, hình bóng của Nàng từ từ lọt vào mắt Cô, thấy đúng là Nàng Cô lên tiếng "Tiểu Tiền"
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back