Sáu tháng sau, Đà Lạt vào cuối thu. Sương giăng mờ phố núi. Không khí loãng và lạnh, mang theo mùi thông ủ từ những dốc đồi quanh co. Quán nhạc nằm khuất trong con hẻm nhỏ, chỉ có tấm biển gỗ và ánh đèn vàng le lói hắt ra từ khung cửa sổ. Tiếng guitar mộc vọng ra, từng nốt một buông rơi vào lòng đêm, chậm rãi và dịu dàng như hơi thở.
Quân đã đúng, tôi cần rời Sài Gòn, cần một khoảng lặng không có những con đường cũ, không có những quán cà phê từng ngồi, không có những cơn mưa đều đặn. Nhóm bạn kéo tôi đi, nói rằng Đà Lạt mùa này đẹp lắm, cứ đến rồi sẽ thấy lòng nhẹ hơn.
Tôi đến, tôi cười, tôi uống cà phê, dạo quanh hồ, chụp những bức ảnh vô thưởng vô phạt. Tôi gần như đã tin rằng mình ổn, gần như đã tin rằng vết sẹo trong lồng ngực đã thực sự lành.
Nhưng Đà Lạt có cách riêng của nó để thử thách lòng người. Buổi tối cuối cùng trước ngày về, Quân rủ cả nhóm đến quán nhạc.
"Nghe nói tối nay có Vũ hát." Nó nói: "Mày thích Vũ mà, đúng không?"
Tôi gật đầu, tôi không nói rằng trong playlist "Gửi anh" vẫn còn đó những bài hát của Vũ, rằng "Đợi" vẫn là bài tôi thỉnh thoảng nghe một cách vô thức, rằng giọng hát ấy đã trở thành một phần ký ức mà tôi không thể tách rời.
Quán nhỏ, ấm cúng, tường gỗ, đèn lồng treo lơ lửng, những chậu cây xanh rủ xuống từ mái hiên. Sân khấu chỉ là một góc phòng trải thảm, với chiếc ghế cao, micro, và cây đàn guitar. Chúng tôi ngồi ở bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt sương li ti bám trên kính.
Âm nhạc bắt đầu, những bài hát quen thuộc lần lượt vang lên, nhẹ nhàng và da diết. Tôi ngồi im, để dòng nhạc chảy qua mình, cảm nhận từng nốt trầm buông rơi vào khoảng lặng.
Rồi đến bài "Đợi", giọng hát trầm trầm cất lên. Những câu hát đầu tiên vang lên như một tiếng thở dài kéo thành giai điệu. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi sương đêm đang dày thêm, và tôi biết, tôi vẫn chưa quên. Tôi vẫn nhớ từng câu chữ, từng nốt nhạc, từng đêm Sài Gòn mưa, và tôi ngồi đó, chờ một tin nhắn không bao giờ đến.
Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên rải rác. Tôi quay sang Quân, định nói rằng tôi muốn về trước. Đêm lạnh quá, lòng tôi cũng lạnh.
Và ngay khoảnh khắc ấy, cánh cửa quán bật mở. Cô ấy bước vào, Lan.
Tôi nhận ra cô ấy ngay lập tức, chiếc áo khoác dạ màu be, mái tóc buộc thấp, đôi boots thấp cổ màu đen đã cũ, lấm tấm sương đêm. Cô ấy đi cùng một người bạn nữ, cả hai đang cười nói gì đó rất nhỏ. Cô ấy không nhìn về phía tôi, chỉ lướt qua những dãy bàn, tìm một chỗ ngồi ở phía đối diện, cách tôi chừng bảy mét, và Lan chưa nhận ra tôi.
Bảy mét, một quãng ngắn thôi. Nhưng với tôi lúc này, nó vừa là vô tận, vừa là gang tấc.
Tôi ngồi im, bàn tay nắm chặt lấy thành ghế. Quân nhìn tôi, định hỏi gì đó, nhưng rồi nó im lặng. Có lẽ nó cũng đã thấy, có lẽ nó hiểu. Tôi định đứng dậy, nhưng tôi không rời đi, một điều gì đó giữ tôi lại. Một điều gì đó mạnh hơn cả nỗi sợ hãi, mạnh hơn cả sáu tháng im lặng và những nhớ nhung.
Trên sân khấu, Vũ vừa kết thúc bài hát. Anh nâng ly nước lên, cười nhẹ, rồi nói vào micro:
"Cảm ơn mọi người. Bây giờ, tôi muốn mời khán giả gợi ý một bài hát. Ai có yêu cầu gì không ạ?"
Có vài cánh tay giơ lên, nhưng tôi đã đứng dậy trước cả khi mình kịp suy nghĩ. Tôi tìm thấy một mẩu giấy nhỏ trong túi áo. Hóa đơn cà phê từ sáng nay. Tôi lật mặt sau, mượn cây bút từ Quân, và viết vội một dòng. Chỉ một dòng thôi: "Bước Qua Mùa Cô Đơn."
Tôi gọi nhân viên, nhờ cô ấy chuyển mẩu giấy lên sân khấu. Hành động của tôi, có lẽ, đã thu hút vài ánh nhìn, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến một ánh nhìn duy nhất.
Vũ nhận mẩu giấy. Anh đọc, rồi gật đầu. "Cảm ơn bạn.'Bước Qua Mùa Cô Đơn'. Một bài hát rất đặc biệt. Xin gửi tặng đến tất cả mọi người, và đặc biệt là người đã yêu cầu."
Những nốt guitar đầu tiên vang lên, nhẹ nhàng, chậm rãi, như từng giọt sương rơi trên lá.
Chào cơn mưa
Làm sao cứ kéo ta quay lại
Những rung động con tim
Lần đầu hai ta gặp gỡ..
Tôi ngồi xuống, và tôi nhìn về phía cô ấy. Lan đã nhận ra tôi. Tôi không biết chính xác là từ khoảnh khắc nào, có lẽ là khi tôi đứng lên, khi tôi đưa mẩu giấy, khi ánh đèn sân khấu vô tình quét qua khuôn mặt tôi. Nhưng giờ đây, giữa những câu hát đầu tiên của bài ca, cô ấy đang nhìn tôi. Đôi mắt ấy, đôi mắt mà tôi đã từng thấy cười, từng thấy xa vắng, từng thấy trong những bức ảnh story lướt qua lúc nửa đêm. Đôi mắt ấy đang nhìn tôi, qua bảy mét ánh đèn vàng, qua sáu tháng im lặng, qua tất cả những tổn thương và chữa lành.
Cô ấy không quay đi, cô ấy cũng không cười, cô ấy chỉ nhìn tôi.
Làm sao cứ kéo ta quay lại
Những rung động con tim
Lần đầu hai ta gặp gỡ
Chào hàng cây
Làm sao cố níu tay nhau lại
Để thấy nồng nàn
Đang về trên đôi mắt em
Và rồi tôi thấy nó, một giọt nước mắt, lăn dài trên má cô ấy, rồi một giọt nữa, rồi một giọt nữa. Lan không lau đi vội vã, cô ấy để mặc chúng rơi, chậm rãi và lặng lẽ. Người bạn đi cùng quay sang, khẽ hỏi điều gì đó. Tôi thấy Lan lắc đầu, rồi nói gì đó rất nhỏ, mắt vẫn không rời khỏi tôi. Có lẽ cô ấy đã nói rằng mình xúc động vì bài hát. Một lời nói dối nửa thật, một lời nói thật nửa dối.
Mùa thu rơi vào em, vào trong giấc mơ hôm qua..
Tôi ngồi đó, lặng lẽ và bình thản, để cô ấy thấy rằng tôi đã ổn. Rằng tôi không còn là kẻ tuyệt vọng nữa, rằng tôi đã học được cách sống chung với những khoảng trống.
Ngày mai kia nếu có phút giây vô tình thấy nhau sẽ nói câu gì..
Câu hát vang lên như một lời tự vấn. Chúng tôi sẽ nói câu gì đây? Tôi không biết. Tôi không biết liệu mình có nên nói gì không. Có lẽ không, có lẽ im lặng là ngôn ngữ duy nhất còn lại giữa chúng tôi.
Hay ta chỉ nhìn, lặng lẽ, đi qua..
Bài hát dần trôi về những nốt cuối cùng. Tiếng guitar tan dần, để lại một khoảng lặng lớn hơn cả âm nhạc. Và trong khoảng lặng ấy, tôi và cô ấy vẫn nhìn nhau, qua bảy mét mùa thu, qua những câu hát chưa từng được hát, qua những lời xin lỗi chưa từng được nói.
Đêm diễn kết thúc, mọi người đứng dậy, vỗ tay, rời đi. Lan cũng đứng dậy. Cô ấy lau vội nước mắt, cúi mặt, rồi cùng người bạn bước ra cửa. Cô ấy đi rất nhanh, như đang chạy trốn, như đang sợ hãi một điều gì đó.
Quân quay sang tôi. "Về chưa mày?"
Tôi lắc đầu. "Tao muốn ngồi thêm một lát. Mày về trước đi."
Nó nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu. Nó hiểu, nó luôn hiểu.
Nhóm bạn rời đi, quán vắng dần. Chỉ còn tôi, vài nhân viên đang dọn dẹp, và những bóng đèn vàng vẫn le lói. Tôi không vội, tôi muốn cho Lan đủ thời gian để rời đi. Tôi không muốn hai chúng tôi tình cờ giáp mặt trên con dốc vắng, không muốn sự lúng túng của một cuộc gặp gỡ không mong đợi.
Khi tôi nghĩ rằng đã đủ lâu, tôi đứng dậy, khoác áo, bước ra khỏi quán. Đêm Đà Lạt lạnh, sương giăng dày đặc trên những con dốc. Ánh đèn đường đổ dài trên mặt nhựa ướt, tạo thành những vệt sáng mềm mại. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh len vào phổi. Tôi định rẽ trái, về phía khách sạn. Nhưng tôi đã không rẽ trái.
Dưới ngọn đèn đường, ngay trước cửa quán, một bóng người đứng im. Chiếc áo khoác dạ màu be, mái tóc buộc thấp, đôi boots thấp cổ màu đen đã cũ, lấm tấm sương đêm. Cô ấy đứng đó, hai tay đút trong túi áo, hơi cúi mặt. Như thể cô ấy đã đứng đó từ rất lâu rồi, như thể cô ấy đã chờ đợi, giữa màn sương và những ngọn đèn.
Tôi dừng lại, tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.
"Lan." Giọng tôi vang lên, nhỏ và khẽ, như sợ làm vỡ khoảng lặng. "Sao em vẫn còn ở đây?"
Cô ấy ngước lên. Đôi mắt ấy, vẫn còn đỏ hoe sau những giọt nước mắt ban nãy. Nhưng lần này, trong đôi mắt ấy, tôi thấy một điều gì đó khác, hy vọng, yếu ớt và mong manh như ánh sao đầu tiên trên bầu trời đêm.
Cô ấy im lặng vài giây, rồi cô ấy nói, giọng run run:
"Em đợi anh."
Ba từ, chỉ ba từ thôi. Nhưng với tôi, nó là tất cả những gì tôi từng chờ đợi suốt sáu tháng qua. Chuyện này là thật sao? Cô ấy đợi tôi? Cô ấy đã nói thế, rằng cô ấy đã đợi, rằng tất cả những im lặng và tổn thương ấy không phải là hư vô.
Tôi nhìn lên bầu trời, những đám mây đang trôi, chầm chậm và lặng lẽ, để lộ ra những vì sao trên nền trời đen thẳm. Sáu tháng trước, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy bầu trời theo cách này nữa. Rằng tôi sẽ mãi mãi là một kẻ đứng dưới mưa, chờ đợi một điều không bao giờ đến.
Nhưng bây giờ, bầu trời vẫn ở đó. Những vì sao vẫn ở đó. Và cô ấy, sau tất cả, cũng vẫn ở đó. Tôi nhìn Lan. Cô ấy vẫn đứng im, hơi run lên vì lạnh, hoặc vì một điều gì đó khác.
"Em có muốn đi dạo không?"
Cô ấy ngước lên nhìn tôi, khóe môi Lan khẽ cong lên.
"Dạ."
Chúng tôi bước đi, sánh vai nhau, chậm rãi, trên con dốc vắng. Sương vẫn rơi, đèn đường vẫn sáng. Đôi boots thấp cổ màu đen ấy lại gõ nhịp trên cùng một con đường với tôi, bàn tay cô ấy thỉnh thoảng chạm nhẹ vào tay tôi rồi rụt lại như một lời hỏi thăm không dám thốt thành lời.
Phía trước, con dốc dẫn xuống trung tâm thành phố, đèn đường trải dài. Ở đâu đó, tiếng guitar từ quán nhạc vẫn còn vang vọng.
Ngày mai kia nếu có phút giây vô tình thấy nhau..
Hết - "Bước Qua Mùa Cô Đơn"