Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề
168 0
6e1b44e599e529ca8a0cc275dee3be1e.jpg


Gửi Anh​


Tác giả: Rewrite

Tác phẩm lấy cảm hứng từ list nhạc của một cô gái gửi cho một chàng trai:

1. "Đợi" - Vũ

2. "Nàng Thơ" - Hoàng Dũng

3. "Những Lời Hứa Bỏ Quên" - Vũ x Dear Jane

4. "Bước Qua Nhau" - Vũ

5. "Đường Một Chiều" - Huỳnh Tú

6. "Chẳng Nói Nên Lời" - Hoàng Dũng

Và một bài hát chàng trai gửi cho cô gái:

1. "Bước Qua Mùa Cô Đơn" - Vũ
 
Chỉnh sửa cuối:
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Đợi"​


Đêm Sài Gòn lại mưa. Tiếng nước rơi lộp độp bên ngoài ban công, đều đều và mệt mỏi. Căn hộ studio ở tầng cao chìm trong bóng tối, chỉ hắt ra một thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt. Chiếc máy tính để bàn vẫn chạy, những đường nét hình học trôi chậm, vô định.

Tôi không nhớ mình đã chợp mắt từ lúc nào.

Đồng hồ trên điện thoại chỉ 1 giờ 47 phút, một cơn mất ngủ khác. Đã hơn ba tuần trôi qua theo cách này, ngủ thành từng mảnh vụn ngắt quãng, mỗi lần nhắm mắt là một lần chìm vào hư vô rồi lại bật dậy giữa đêm. Luôn là cảm giác có thứ gì đó vừa tuột khỏi tầm tay.

Ngón tay tôi theo thói quen lướt mở màn hình, messenger sáng lên. Khung chat ghim ở đầu danh sách vẫn nằm im. Lan, dòng tin nhắn cuối cùng vẫn là của tôi, một câu hỏi về chuyện ăn uống ngày hôm sau, đã gửi từ rất lâu rồi. Tôi không cần đọc lại, tôi thuộc từng chữ trong đó. Bên dưới, không có gì, không phản hồi, không dấu "đã xem", chỉ có dấu "đã nhận" như một lời xác nhận lạnh lùng.

Tôi thoát ra, vào mục Story. Ngón tay lướt theo danh sách những người đã xem, tên Lan nằm ở vị trí cách đây 12 phút.

Mười hai phút, cô ấy vừa ở đây, trên cùng một ứng dụng, trong cùng một đêm mất ngủ. Cô ấy vừa lướt qua story của tôi, một tấm ảnh chụp màn hình bài hát đang nghe lúc chiều, không chú thích gì. Rồi cô ấy rời đi, không để lại dấu vết gì khác.

Tôi khóa màn hình, rồi mở lại. Tôi với tay bật loa bluetooth nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Đèn tín hiệu nhấp nháy màu trắng trong bóng tối. Playlist "Gửi anh" mà Lan từng chia sẻ vẫn còn đó, chưa bị xóa. Tôi chạm vào bài đầu tiên. "Đợi" của Vũ vang lên. Giọng hát trầm trầm len vào từng ngóc ngách căn phòng, hòa vào tiếng mưa đều đều bên ngoài.

Tôi đã nghe bài này bao nhiêu lần rồi? Mỗi đêm một lần, có lẽ hơn. Nó trở thành một thứ tần số nền cho sự chờ đợi, một thứ ám ảnh quen thuộc đến mức tôi không còn biết. Tôi bật nó vì muốn nghe, hay vì không thể không nghe.

Câu hát đầu tiên vừa cất lên, một mảnh ký ức vụn vỡ bất chợt trỗi dậy. Một ly cà phê sữa đá đặt trên bàn gỗ. Đó là ly cà phê mà Lan đã gọi, và trước khi uống, cô ấy cúi xuống, dùng ống hút vớt từng viên đá ra đĩa, xếp thành hàng ngay ngắn. Tôi đã nhìn cô ấy làm điều đó với vẻ tò mò, và khi bắt gặp ánh mắt tôi, cô ấy chỉ cười: "Em không thích đá làm loãng cà phê. Nhưng em vẫn thích nhìn nó tan." Một câu nói vừa vô lý vừa dễ thương, và tôi đã nghĩ: Đây là người đầu tiên tôi gặp vớt đá ra khỏi cà phê sữa đá.

Ký ức đứt ngang, căn phòng trở lại với bóng tối và tiếng mưa. Tôi lướt ngón tay trên khung chat, kéo lên trên, đọc lại những tin nhắn cũ. Có những câu rất dài, có những câu chỉ là một emoji. Tôi dừng ở một đoạn từ hơn hai tháng trước, một đêm Lan không ngủ được và chúng tôi đã nhắn tin đến ba giờ sáng.

Cô ấy hỏi tôi: "Anh có bao giờ nghĩ code với viết văn giống nhau không?"

Tôi đã trả lời: "Giống chỗ nào?"

Và cô ấy viết: "Đều là viết ra một thứ gì đó từ con số không, đều có lỗi, đều có những lúc không thể chạy được. Và đều khiến người ta thức trắng đêm."

Tôi đã bật cười thành tiếng trong căn phòng trống. Đó là lần đầu tiên có người so sánh công việc của tôi với văn chương, chứ không phải với toán học.

Giờ đây, khi đọc lại dòng tin nhắn ấy, tôi không cười nữa. Tôi chỉ thấy một nỗi buồn khô khốc. Bởi vì trong thế giới code của tôi, mọi thứ đều có thể sửa lỗi. Một lỗi (bug) không tự nhiên xuất hiện, nó đến từ một dòng code sai, một logic hỏng, một biến không được khởi tạo. Chỉ cần đủ kiên nhẫn, tôi luôn tìm ra nguyên nhân. Nhưng với Lan, tôi không thể. Tôi có toàn bộ "log", hàng ngàn tin nhắn, hàng chục cuộc gọi, từng bức ảnh, từng emoji. Vậy mà tôi vẫn không thể sửa lỗi (debug) được khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu hỏng.

Bài hát chuyển sang điệp khúc, những nốt nhạc cao hơn, da diết hơn, kéo về một mảnh vụn khác. Lần này là cảm giác ngồi trên taxi vào một buổi tối mưa, sau khi hai đứa vừa ăn tối ở một quán Nhật. Lan ngồi bên cạnh, đầu hơi dựa vào cửa kính. Cô ấy rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh, đó là ảnh đôi giày của chính mình, đôi boots thấp cổ màu đen đã cũ, lấm tấm nước mưa. Tôi hỏi tại sao, cô ấy nói: "Em có một bộ sưu tập ảnh giày của mình ở mọi quán cà phê và mọi con đường đã qua. Để sau này nhìn lại, em biết mình đã đi đâu, vào những ngày như thế nào." Lúc đó tôi đã nghĩ đó là một thói quen kỳ lạ. Bây giờ tôi nhận ra đó là cách cô ấy neo giữ ký ức, bằng những thứ nhỏ bé không ai để ý.

Khi hai đứa vừa tách ra ở đầu hẻm, cô ấy đã gửi một tin nhắn thoại hỏi tôi đã về đến nhà chưa. Giọng cô ấy trong trẻo, pha chút quan tâm. Tôi đã nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ấy mấy lần trước khi chìm vào giấc ngủ đêm đó.

Đoạn ghi âm vẫn còn trong điện thoại. Ngón tay tôi lướt đến nơi lưu trữ, nhưng rồi dừng lại. Tôi không dám bấm nghe, sợ rằng giọng nói ấy bây giờ sẽ trở nên xa lạ, hoặc tệ hơn, vẫn ấm áp như thế, nhưng không bao giờ được nghe thêm lần nào nữa.

Tôi chuyển sang Instagram, trang cá nhân của Lan vẫn công khai. Story mới nhất của cô ấy đăng cách đây ba giờ: Một ly cocktail đặt trên bàn làm việc, nhạc nền là một bản nhạc không lời, không có dòng chữ nào. Tôi nhấn vào đó, xem đi xem lại vài lần, rồi vào danh sách những người cô ấy đang theo dõi, kiểm tra xem có thêm ai mới không. Hành động này đã trở thành một thói quen máy móc, nó không mang lại câu trả lời, nó chỉ khiến tôi thêm bối rối.

Cô ấy vẫn sống, vẫn hoạt động, vẫn tồn tại trên internet, nhưng với tôi, cô ấy đã ngừng tồn tại. Đây là một kiểu biến mất, không cáo phó, không đám tang, chỉ có sự im lặng tuyệt đối bao phủ một mối quan hệ từng rất sống động.

Tôi đặt điện thoại úp xuống mặt bàn, cố gắng không nhìn vào nó, nhưng đầu óc không ngừng suy diễn. Có phải tôi đã làm điều gì sai? Một câu nói đùa vô tình khiến cô ấy khó chịu? Một lần tôi không trả lời tin nhắn ngay vì đang trong giờ họp? Hay chẳng có lý do gì cả?

Giữa những suy nghĩ quẩn quanh ấy, một giọng nói khác bất chợt vang lên trong đầu tôi, không phải của Lan, mà là của Quân, thằng bạn thân duy nhất biết chuyện của tôi với cô ấy. Một buổi trưa cách đây vài tuần, khi tôi vẫn còn đang vật lộn với những ngày đầu tiên của sự im lặng, chúng tôi ngồi với nhau ở một quán cơm gần công ty. Tôi đã kể cho nó nghe mọi thứ, giọng đều đều như đang thuật lại một lỗi kỳ lạ trong code. Nó ngồi im một lúc, rồi buông một câu ngắn gọn:

"Người ta ghost không phải vì ghét mày. Người ta ghost vì họ không đủ can đảm để nói lời tạm biệt."

Lúc đó tôi đã không trả lời, tôi chỉ gật đầu, rồi tiếp tục ăn. Nhưng bây giờ, ngồi một mình trong bóng tối lúc nửa đêm, câu nói ấy quay trở lại. Nếu Quân nói đúng, nếu đây chỉ là sự hèn nhát của một người không dám đối diện với cảm xúc của chính mình, thì tại sao tôi vẫn không thể buông bỏ? Tại sao tôi vẫn ngồi đây, đêm này qua đêm khác, chờ đợi một lời giải thích mà tôi biết sẽ không bao giờ đến?

Tôi đứng dậy, đi về phía cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm. Đại lộ bên dưới vắng người, đèn đường màu cam phản chiếu trên mặt nhựa ướt. Xe máy thỉnh thoảng lao vụt qua như những vệt sáng cô độc. Ở một khung cửa sổ tòa nhà đối diện, vẫn còn ánh đèn, một người nào đó cũng đang thức.

Tôi quay lại bàn, cầm điện thoại lên lần nữa. Mở khung chat với Lan, con trỏ nhấp nháy trong ô nhập tin nhắn. Ngón tay tôi đặt lên bàn phím, gõ một dòng thật nhanh, như thể không để bản thân kịp suy nghĩ: "Em có đang đọc những gì anh viết không?"

Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay tôi lơ lửng trên nút gửi, rồi tôi bấm xóa từng chữ một, chậm rãi, cho đến khi ô nhập trống rỗng. Tôi không biết mình sợ điều gì hơn, sự im lặng tiếp tục, hay một câu trả lời xác nhận rằng mọi thứ đã thực sự kết thúc. Tôi tắt điện thoại, đặt nó nằm sấp trên bàn, màn hình áp xuống mặt gỗ.

Bài hát "Đợi" dần trôi về những nốt cuối cùng, chậm rãi và đầy tiếc nuối. Giai điệu tan dần vào tiếng mưa, để lại một khoảng lặng lớn hơn cả âm nhạc. Tôi ngồi trở lại ghế, kéo chiếc áo khoác rộng trùm kín người, cảm nhận sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể.

Trời bắt đầu hửng sáng ở phía xa. Ánh xanh đen nhường chỗ cho màu lam nhạt, yếu ớt và mơ hồ như chính hy vọng mà tôi vẫn đang níu giữ. Tôi nhắm mắt, bài hát đã dừng từ lâu, nhưng giai điệu vẫn vang vọng trong đầu tôi như một vết hằn không thể xóa. Đêm Sài Gòn vẫn mưa, và tôi vẫn đợi.

Hết - "Đợi"

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Nàng Thơ"​


Tôi chẳng rõ mình đã ngủ được bao lâu nữa, có lẽ là một tiếng, hoặc hơn thế một chút, nhưng khi tôi mở mắt ra, ánh nắng ban mai đã tràn ngập khắp căn phòng. Buổi sáng muộn của một ngày làm việc mà tôi đã lặng lẽ quyết định buông trôi. Tôi nhắn cho quản lý một dòng thật ngắn, nói rằng mình đang đau đầu và xin được làm việc ở nhà, một lời nói dối mang một nửa sự thật buồn tênh.

Tôi với tay lấy điện thoại, mở khóa màn hình, và theo một phản xạ đã thành thói quen, ngón tay tôi lại tìm đến playlist "Gửi anh". Tôi chạm vào một cái tên khác, mềm mại và trong trẻo hơn: "Nàng Thơ".

Tôi nhắm mắt, để dòng nhạc dẫn mình trôi ngược về ba tháng trước, nơi mọi thứ còn là những mảnh ghép đầu tiên chứa đầy hy vọng.

Tất cả bắt đầu từ một lời đáp lại rất tự nhiên dưới một bài đăng trên mạng xã hội. Tôi có thói quen chia sẻ những bản nhạc indie ít người biết, kèm theo vài dòng cảm nhận ngắn gọn, không phải để tìm kiếm sự chú ý, mà chỉ đơn giản là để lưu lại một thoáng cảm xúc vu vơ. Một buổi tối, sau khi đăng bài về bài hát mới của một ban nhạc dream pop Nhật Bản, tôi nhận được một bình luận từ tài khoản lạ. Người đó viết rằng bài hát này từng nằm trong playlist "những đêm không ngủ được" của cô suốt một tháng trời, và cách viết nhẹ nhàng, không quá nhiệt tình nhưng đủ để thấy đó là một người thực sự nghe nhạc.

Tôi trả lời bình luận đó, rồi cuộc trò chuyện chuyển sang tin nhắn riêng lúc nào không hay. Cô ấy tên là Lan, một cái tên đọc lên nghe thật thanh và mềm mại.

Những tin nhắn đầu tiên xoay quanh âm nhạc, chúng tôi trao đổi playlist, gửi cho nhau những bài hát mới tìm được, và tranh luận vui vẻ về việc bản acoustic có hay hơn bản gốc hay không. Lan tỏ ra là người nghe nhạc rộng và vô cùng tinh tế, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những bài hát cô ấy gửi, mà là cách cô ấy nói về chúng. Có lần tôi gửi cho cô ấy một bản nhạc không lời của một nghệ sĩ người Iceland, và cô ấy đã trả lời bằng một dòng tin nhắn dài: "Bài này nghe như buổi sáng chủ nhật sau một cơn mưa, khi mình chưa cần phải làm gì cả và thế giới cũng chưa đòi hỏi gì ở mình. Cảm giác như đang đứng trước cửa sổ, tay cầm ly cà phê còn nóng, và bên ngoài mọi thứ vẫn đang ngủ." Tôi đã đọc đi đọc lại dòng đó mấy lần, không chỉ vì nó đúng, mà vì cách viết của cô ấy có một thứ nhịp điệu riêng, một thứ duyên ngầm thật khẽ khàng.

Ngay từ những ngày đầu, chính Lan là người chủ động duy trì nhịp trò chuyện giữa chúng tôi. Cô ấy thường nhắn tin trước vào mỗi buổi sáng. Có hôm là một bức ảnh chụp ly cà phê sáng, kèm dòng chú thích về việc hôm nay trời Sài Gòn nhiều mây và có lẽ sẽ mưa. Có hôm là một bài hát vừa nghe được lúc chạy xe trên đường, kèm lời nhắn: "Bài này hợp với kiểu tâm trạng mơ hồ của một buổi sáng thứ Ba, không vui không buồn, chỉ là đang tồn tại." Có hôm chỉ đơn giản là một icon mặt trời nho nhỏ, như một lời chào không cần diễn giải.

Sau khoảng hai tuần nhắn tin liên tục, những cuộc gọi khuya dần trở thành thói quen không thể thiếu. Có đêm chúng tôi chỉ nói với nhau vài phút, chỉ để hỏi xem ngày hôm nay thế nào. Có đêm chúng tôi kéo dài hàng giờ, lắng nghe những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống của nhau. Lan kể về công việc tại công ty truyền thông, về những deadline gấp mà cô ấy gọi là "quái vật tuần này", về sếp khó tính, về những đêm thức trắng để chạy chiến dịch. Cô ấy có cách kể chuyện rất riêng, ngay cả khi nói về những điều mệt mỏi nhất, cô ấy vẫn giữ được sự hài hước nhẹ nhàng. Có lần cô ấy bảo: "Tuần này em có ba con quái vật. Một con deadline, một con khách hàng đổi brief lần thứ năm, và một con sếp hỏi 'đến đâu rồi em' mỗi mười lăm phút. Em sắp thành thợ săn quái vật chuyên nghiệp rồi."

Tôi chia sẻ về thế giới của những con chữ và dòng lệnh, về cảm giác thỏa mãn khi sửa xong một trục trặc hay sự bức bối khi hệ thống gặp sự cố giữa đêm. Cô ấy chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi lại những thuật ngữ cô ấy không hiểu. Một lần, khi tôi nhắc đến một khái niệm về sự rò rỉ trong hệ thống, cô ấy im lặng một lúc rồi nói: "Vậy là máy tính cũng biết.. Quên à? Giống như khi mình để nước rò rỉ ra khỏi xô mà không nhận ra cho đến khi xô cạn sạch?" Tôi đã bật cười vì cách giải thích ngây ngô nhưng lại rất chính xác ấy. "Đại loại là vậy!" Tôi nói. Và cô ấy đáp, giọng bỗng trầm xuống: "Thế thì buồn nhỉ. Ngay cả máy tính cũng có lúc quên mất những thứ nó từng giữ."

Trong một cuộc gọi khác, Lan bất ngờ hỏi tôi về thói quen ăn uống. Tôi thành thật kể rằng mình thường bỏ bữa tối vì mải làm việc, hoặc chỉ ăn tạm gói mì cho qua bữa. Cô ấy im lặng một giây, rồi nhẹ nhàng trách tôi vài câu: "Anh không thể sống như vậy được. Cơ thể không phải là một cỗ máy có thể chạy bằng cà phê và công việc đâu." Rồi cô ấy hứa rằng khi nào gặp nhau, cô ấy sẽ dẫn tôi đi ăn ở một quán phở gà mà cô ấy rất thích, một quán nhỏ trong hẻm mà theo cô ấy là ngon nhất Sài Gòn. "Anh mà không thấy ngon thì có lẽ vị giác của anh có vấn đề!" Cô ấy nói, và tôi có thể nghe thấy nụ cười trong trẻo đang ẩn chứa trong giọng nói của cô ấy.

Sau gần một tháng trò chuyện, chúng tôi quyết định gặp nhau, lời hẹn đến từ Lan. Cô ấy nhắn tin vào một buổi chiều: "Cuối tuần này em rảnh. Có một quán cà phê mới mở ở quận 3, em muốn thử. Anh muốn đi cùng không?"

Buổi sáng hôm gặp mặt, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Tôi đứng trước tủ quần áo khá lâu, lấy ra rồi lại gấp vào, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ mi oversize màu trắng, quần jeans và đôi sneaker trắng đã cũ. Tôi đến quán sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi có ánh sáng tự nhiên đẹp nhất. Quán cà phê nhỏ nằm trên một con hẻm yên tĩnh, tường gạch trần, đèn vàng ấm, vài chậu cây xanh treo lơ lửng trên trần. Trong lúc chờ đợi, tôi gọi một ly cà phê đen, nhưng không uống ngay mà chỉ lặng lẽ nhìn những viên đá tan chậm trong ly.

Lan đến muộn hơn một chút. Tôi nhìn thấy cô ấy đẩy cửa kính bước vào, trên tay còn cầm chiếc mũ bảo hiểm, tóc hơi rối vì gió. Cô ấy mặc một chiếc blazer rộng màu be, bên trong là áo thun trắng đơn giản, quần jeans ống rộng và đôi boots thấp cổ. Khuôn mặt cô ấy nhỏ nhắn, ánh mắt bỗng sáng lên khi nhận ra tôi đang ngồi ở góc phòng.

Cô ấy bước tới, cười: "Em xin lỗi, kẹt xe ở ngã tư Phú Nhuận kinh khủng quá. Anh chờ lâu chưa?"

Tôi đứng dậy, lúng túng: "Không sao, anh cũng vừa tới thôi."

Rồi chúng tôi bắt tay nhau, một hành động có phần trang trọng và hơi vụng về. Lan rụt tay lại, bật cười: "Mình đang đi phỏng vấn hay sao ấy nhỉ?"

Nụ cười của cô ấy khiến mọi thứ đột nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn. Tôi cũng cười, và từ khoảnh khắc đó, bức tường vô hình giữa hai con người chỉ biết nhau qua màn hình đã sụp đổ. Chúng tôi ngồi đó suốt ba tiếng đồng hồ, gọi hết cà phê sữa đá đến trà đào, rồi lại thêm một phần bánh flan để chia nhau.

Lan là người nói nhiều hơn trong suốt buổi gặp, nhưng không hề khiến tôi cảm thấy bị lấn át. Cô ấy kể về những chuyến công tác ngắn ngày đến Hà Nội và Đà Nẵng, về ước mơ mở một tiệm sách nhỏ kết hợp cà phê vào một ngày nào đó không xa. Khi cô ấy nói về ước mơ đó, mắt cô ấy nhìn ra xa, như đang hình dung ra một điều gì đó rất cụ thể mà chỉ mình cô ấy thấy.

Cô ấy cũng hỏi tôi về công việc, và khi tôi giải thích về cách một hệ thống vận hành, cô ấy chăm chú lắng nghe rồi nói: "Vậy là anh đang nói chuyện với máy tính cả ngày à? Nó có trả lời lại không?"

"Có chứ!" Tôi đáp. "Nhưng toàn là tiếng Anh, và thường là những câu kiểu như 'Error 404' hay 'Connection refused'."

Cô ấy bật cười: "Vậy là nó cũng biết từ chối anh đấy. Không khác gì con gái tụi em."

Có một khoảnh khắc, khi Lan đang mải mê tìm một bài hát để mở trên loa bluetooth nhỏ mà quán cho mượn, tôi lặng lẽ quan sát cô ấy. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rơi lên mái tóc nâu tối của cô ấy, tạo thành những sợi sáng li ti. Ngón tay cô ấy lướt nhanh trên màn hình điện thoại, đôi môi khẽ mím lại khi tập trung. Khoảnh khắc ấy rất nhỏ, nhưng tôi có cảm giác như mình vừa nhìn thấy một phiên bản chân thực và đời thường nhất của cô ấy, không qua màn hình, không qua tin nhắn, không qua những dòng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng. Chỉ là một người con gái đang chọn nhạc trong một quán cà phê chiều thứ Bảy.

Sau khi rời quán, chúng tôi quyết định đi bộ dọc theo con đường rợp bóng cây. Trời Sài Gòn đang vào cuối mùa khô, không khí có chút oi ả nhưng gió thổi nhẹ cũng đủ dễ chịu. Lan rút từ trong túi ra một cặp tai nghe có dây, chia cho tôi một bên. "Em mới phát hiện một bài này, hợp để đi bộ lắm!" Cô ấy nói, và nhét tai nghe vào tai tôi trước khi tôi kịp phản ứng. Hành động ấy tự nhiên đến mức tôi không cảm thấy bất ngờ, chỉ thấy hơi nhột từ điểm tiếp xúc nhỏ xíu nơi ngón tay cô ấy chạm vào vành tai tôi.

Chúng tôi bước chậm rãi, vai thỉnh thoảng chạm vào nhau. Âm nhạc chảy qua sợi dây tai nghe mảnh, trở thành một thứ ngôn ngữ chung không cần lời. Tôi không nhớ rõ bài hát đó là gì, chỉ nhớ giai điệu nhẹ nhàng, có tiếng guitar mộc và giọng hát khàn khàn.

Giữa đường, chúng tôi dừng lại ở một tiệm tạp hóa nhỏ ven đường. Khi tôi đang mua nước, cô ấy đứng lên, đưa cho tôi một chai nước suối. "Anh trông có vẻ khát!" Cô ấy nói. Một cử chỉ rất nhỏ, nhưng tôi nhận ra mình đã thích với việc được chăm sóc theo cách này. Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn là người tự lo cho bản thân. Nhưng sự quan tâm của Lan đến rất tự nhiên, không cần tôi phải yêu cầu hay gợi ý.

Sau lần gặp đầu tiên, chúng tôi tiếp tục gặp nhau đều đặn. Lan thường là người chủ động rủ đi cà phê, đi ăn tối, xem phim, hoặc đơn giản chỉ là cùng nhau ngồi ở một công viên nhỏ vào cuối tuần. Có lần cô ấy dẫn tôi đến quán phở gà trong hẻm, đúng như lời cô ấy đã hứa. Quán nhỏ và cũ, nằm khuất sau một dãy nhà cao tầng, nhưng mùi nước dùng thơm lừng tỏa ra từ nồi hấp khiến tôi hiểu ngay vì sao cô ấy lại thích nơi này. Cô ấy gọi hai tô đầy, rồi còn dặn chủ quán cho thêm hành phi. Khi tô phở được bưng ra, cô ấy cúi xuống hít hà làn khói bốc lên, rồi nhìn tôi với vẻ mặt đầy mong đợi.

Tôi ăn thử một muỗng, và phải thừa nhận rằng đó là tô phở gà ngon nhất tôi từng ăn trong đời. "Ngon thật!" Tôi nói.

Cô ấy cười, một nụ cười nhỏ nhưng đầy vẻ chiến thắng. "Em đã bảo rồi mà." Rồi cô ấy đẩy thêm đĩa hành phi về phía tôi, và nhắc chủ quán: "Chú ơi, tô này đừng bỏ ngò nha chú."

Tôi nhìn cô ấy, ngạc nhiên: "Sao em biết anh không thích ngò?"

Cô ấy nhún vai: "Lần trước đi ăn, anh có nói là anh không ăn được rau ngò. Em nhớ."

Một chi tiết nhỏ, nhưng tôi đã ghi nhớ nó rất lâu. Đó là lần đầu tiên trong đời, trừ mẹ, nhớ rằng tôi không ăn được rau ngò.

Tôi dần nhận ra mình đang thay đổi. Những thói quen vốn thuộc về một người sống độc thân bắt đầu được điều chỉnh để có chỗ cho một người khác. Tôi không còn để cốc cà phê qua đêm trên bàn làm việc nữa, vì Lan từng nói điều đó không tốt cho sức khỏe. Tôi bắt đầu nghe lại những bài hát cô ấy gửi, xếp chúng vào một playlist riêng có tên "Gửi anh", cái tên mà chính cô ấy đã đặt khi chia sẻ nó với tôi lần đầu tiên. Buổi tối, thay vì làm việc đến khuya rồi ngủ quên trên ghế, tôi thức để chờ tin nhắn chúc ngủ ngon của cô ấy. Khi nhận được, tôi mới yên tâm đặt điện thoại xuống.

Những buổi tối cuối tuần trở thành khoảng thời gian tôi mong chờ nhất. Chúng tôi thường gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ gần nhà tôi, nơi có ban công nhìn ra đường phố. Lan có thói quen chống cằm nhìn ra xa khi suy nghĩ, và mỗi lần như vậy, tôi lại thấy cô ấy giống như đang đứng ở ranh giới giữa hiện tại và một thế giới nào khác mà chỉ mình cô ấy biết.

Có lần tôi hỏi: "Em đang nghĩ gì thế?"

Cô ấy quay lại, mỉm cười: "Em đang nghĩ về việc mọi thứ bây giờ thật yên bình." Rồi cô ấy im lặng một lúc, và nói thêm: "Em hy vọng mọi thứ sẽ tiếp tục như thế này."

Tôi đã không hỏi cô ấy "như thế này" là như thế nào, vì tôi cũng đang nghĩ giống cô ấy. Tôi hy vọng những buổi tối này sẽ kéo dài mãi, hy vọng những tin nhắn buổi sáng sẽ không bao giờ ngừng lại, hy vọng rằng cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy một người mà mình có thể thực sự thuộc về.

Nhưng không phải mọi khoảnh khắc đều hoàn hảo. Có một lần, khi chúng tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, Lan bỗng im lặng giữa chừng. Tôi hỏi có chuyện gì, cô ấy lắc đầu: "Không có gì. Chỉ là hôm nay em hơi mệt." Nhưng tôi có thể thấy điều gì đó trong mắt cô ấy, một thoáng xa vắng, như thể cô ấy vừa nhớ ra một điều gì đó mà cô ấy không muốn nói. Tôi đã không hỏi thêm. Tôi nghĩ rằng mình nên cho cô ấy không gian. Bây giờ nghĩ lại, tôi tự hỏi liệu đó có phải là một trong những dấu hiệu đầu tiên mà tôi đã bỏ qua hay không.

Đỉnh điểm của những ngày tháng tươi đẹp ấy là một buổi tối cách đây khoảng hai tháng. Chúng tôi vừa ăn tối xong ở một quán Nhật nhỏ, rồi đi bộ dọc theo con đường ven kênh Nhiêu Lộc. Trời không mưa nhưng không khí ẩm ướt và mát lạnh. Đèn đường vàng phản chiếu trên mặt nước lăn tăn. Xe cộ thưa dần khi đêm xuống.

Lan dừng lại ở một băng ghế gỗ, rủ tôi ngồi xuống. Cô ấy lấy từ trong túi ra chiếc máy ảnh film compact mà cô ấy vẫn thường mang theo. Cô ấy ngắm khung cảnh trước mặt qua ống ngắm, rồi hạ máy xuống. "Có lẽ không cần chụp đâu!" Cô ấy nói, giọng nhẹ bẫng.

Sau đó, cô ấy quay sang nhìn tôi. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cô ấy, tạo thành những mảng sáng tối mềm mại. "Em thực sự quý khoảng thời gian này!" Cô ấy nói. "Đã lâu rồi em mới cảm thấy thoải mái với một người đến vậy. Em hy vọng mọi thứ sẽ tiếp tục như thế này, bình yên và nhẹ nhàng."

Tôi chỉ gật đầu, và trong lòng tôi, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cho phép mình tin rằng mình có thể thực sự thuộc về một ai đó, và một ai đó cũng thực sự muốn ở bên mình. Những giây sau đó, đôi môi tìm đến đôi môi.

Lát sau, lúc đi ngang qua một khách sạn, cô ấy khựng lại, khẽ nắm lấy tay tôi. Đó là lần đầu, và có lẽ, là lần cuối cùng.

Bài hát "Nàng Thơ" dần trôi về những nốt cuối cùng. Giai điệu chậm lại, giọng hát vang lên như một tiếng thở dài, rồi tất cả chìm vào im lặng. Tôi mở mắt, trở về với căn phòng ngổn ngang ánh nắng trưa. Điện thoại vẫn nằm im trên gối, khung chat ghim vẫn không có gì thay đổi.

Ký ức đẹp như một thước phim màu vàng. Nhưng khi cuộn phim kết thúc, căn phòng chỉ còn lại sự im lặng và một câu hỏi không lời đáp: Điều gì đã khiến mọi thứ rẽ sang một hướng khác?

Tôi không biết, nhưng tôi biết rằng những ngày tháng tươi đẹp ấy là có thật. Tôi biết rằng đã từng có một người con gái vớt đá ra khỏi cà phê sữa đá, chụp ảnh đôi giày của mình trên mọi con đường, và so sánh công việc của tôi với văn chương. Tôi biết rằng đã từng có một người nhớ tôi không ăn được rau ngò, và gọi những deadline căng thẳng là "quái vật tuần này".

Tôi với tay tắt điện thoại, đặt nó nằm úp trên gối. Ở đâu đó trong thành phố này, Lan vẫn đang sống cuộc sống của cô ấy, vẫn uống cà phê sáng, vẫn nghe nhạc, vẫn chụp ảnh đôi giày của mình trên những con đường mới.

Hết - "Nàng Thơ"

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Những Lời Hứa Bỏ Quên"​


Tôi không biết mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi nào, chỉ biết rằng tựa như những vết rạn nhỏ li ti trên bức tường ký ức, có lẽ ngay từ đầu đã hiện diện, nhưng tôi đã bỏ qua, hoặc cố tình bỏ qua, cho đến khi chúng lan rộng thành những đường nứt không thể cứu vãn.

Ngón tay tôi lại tìm đến chiếc điện thoại, mở khung trò chuyện quen thuộc, rồi kéo ngược về khoảng thời gian cách đây hơn hai tháng, nơi những dấu hiệu đầu tiên bắt đầu hiện ra, nhỏ đến mức nếu không phải là người đang dõi theo từng chi tiết, tôi đã vô tình để chúng trôi qua. Ngày hôm đó, tôi đã gửi cho Lan một bài hát mới, một bản acoustic nhẹ nhàng của một ban nhạc đến từ Philippines, và bình thường, cô ấy sẽ trả lời trong vòng chưa đầy nửa giờ, kèm theo đôi dòng cảm nhận đượm buồn về Sài Gòn chiều mưa. Nhưng lần này, tin nhắn của tôi cứ nằm im suốt bốn tiếng đồng hồ, rồi khi màn hình cuối cùng cũng sáng lên, thứ tôi nhận được chỉ là một biểu tượng ngón tay cái màu xanh, khô khốc và xa lạ.

Tôi đã nhìn biểu tượng ấy rất lâu, bởi trước đây, Lan chưa bao giờ dùng đến nó, cô ấy là kiểu người sẽ gửi một trái tim, hoặc một mặt cười với đôi mắt lấp lánh, hoặc đôi ba câu thủ thỉ đầy ắp yêu thương. Cái gật đầu lặng lẽ ấy vốn là ngôn ngữ của những đồng nghiệp trong nhóm công việc, không phải của cô ấy, và tôi tự nhủ có lẽ cô ấy đang bận họp, có lẽ chỉ là một ngày mệt nhoài bất chợt.

Thời gian phản hồi của Lan cứ thế kéo dài ra, từ vài phút thành vài giờ, rồi từ vài giờ thành nửa ngày lặng lẽ trôi qua trong vô định. Những dòng tin nhắn dài, đẫm cảm xúc và suy tư, dần được thay thế bằng những câu trả lời ngắn gọn đến mức trung hòa, như một làn sương nhạt nhòa tan vào thinh không. Tôi bắt đầu để ý đến một chi tiết tinh vi hơn, rằng cách Lan gieo chữ đã đổi khác, những dấu chấm lửng, những lời chú thích hài hước trong ngoặc đơn, tất cả những gì làm nên nhịp điệu riêng của cô ấy, giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại những con chữ trơ trọi và vô cảm.

Tôi nhớ có một buổi tối, tôi đã gửi cho cô ấy một tấm ảnh chụp lại bài hát đang nghe, chính là bản dream pop của ban nhạc Iceland mà cô ấy từng giới thiệu, kèm theo lời cảm ơn chân thành. Cô ấy trả lời sau gần hai tiếng, chỉ một chữ duy nhất: "Biết", không có "anh", không có "em", không dấu chấm than hay bất kỳ điều gì khác, chỉ một chữ "Biết" nằm trơ trọi giữa khung trò chuyện, tựa như cánh cửa khép hờ không đủ mở để tôi bước vào nhưng cũng chẳng đủ đóng để tôi biết mình nên rời đi. Tôi đã nhìn chữ ấy rất lâu, rồi khóa máy, đặt điện thoại xuống, nhưng trong lòng một cảm giác khó chịu bắt đầu nhen lên, không hẳn là giận dữ, mà là một thứ bực bội âm ỉ như vệt khói mờ lan trong lồng ngực.

Tôi đã quen với việc mọi thứ trong thế giới của mình đều có logic, một vết nứt có thể truy ra nguyên nhân, một đoạn dòng chữ lỗi nhịp sẽ có dấu vết thời gian để lần theo. Nhưng với Lan, tôi không có gì cả, tôi nắm trong tay từng mảnh ký ức, hàng ngàn dòng tin nhắn, hàng chục cuộc gọi, từng bức ảnh, từng biểu tượng cảm xúc, vậy mà tôi vẫn không thể tìm ra khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu lỗi nhịp, bắt đầu rạn vỡ trong im lặng.

Rồi đến những cuộc hẹn bắt đầu bị hủy. Lần đầu tiên, Lan nhắn vào buổi chiều, nói rằng cô ấy vừa nhận thêm một task gấp từ sếp, không thể đi ăn tối như đã định, kèm theo lời xin lỗi rất nhiều và một mặt buồn ủ dột. Tôi trả lời rằng không sao cả, tôi hiểu mà, nhưng lần thứ hai, cô ấy chỉ nói mình đang đau đầu và muốn về nhà nghỉ ngơi sớm, không còn những lời phân trần dài dòng như trước, chỉ là một thông báo ngắn gọn như làn gió lướt qua. Tôi lại nói không sao, nhưng trong lòng bắt đầu có một nỗi bất an nhỏ, tự hỏi liệu "hôm khác" ấy có bao giờ thực sự đến hay chỉ là một lời hứa mong manh rồi tan vào hư không.

Lần thứ ba, cô ấy đơn giản là không nhắc gì đến cuộc hẹn đã lên lịch từ trước, một buổi chiều thứ Bảy ở quán cà phê mới mở, và đến sáng hôm ấy, cô ấy vẫn lặng im như chưa từng có lời hẹn ước. Tôi chờ đến trưa, rồi nhẹ nhàng hỏi lại, và phải mất gần hai tiếng sau cô ấy mới trả lời, rằng cô ấy tưởng tôi cũng quên mất rồi, rằng hôm nay cô ấy bận mất rồi, không một lời xin lỗi, không một đề xuất dời sang ngày khác. Lần này, tôi không nói "không sao" nữa, tôi không trả lời gì cả, tôi chỉ đặt điện thoại xuống và nhận ra bàn tay mình đang nắm chặt, và lần đầu tiên tôi cảm thấy một điều gì đó khác ngoài nỗi buồn và sự bối rối, một cơn giận âm ỉ bắt đầu len vào, lạnh lẽo như sương đêm.

Điều khiến tôi bực bội nhất không phải là việc cô ấy hủy hẹn, mà là cách cô ấy làm điều đó, như thể cuộc gặp của chúng tôi chưa từng tồn tại, như thể tôi chỉ là một lựa chọn dự phòng có thể gạt đi bất cứ lúc nào. Và tệ hơn, cô ấy vẫn hiện diện đều đặn, thậm chí còn thường xuyên hơn trước, trên trang mạng xã hội, nơi tôi nhìn thấy cô ấy qua những khoảnh khắc được chia sẻ mỗi ngày, ly cà phê sáng, những buổi tụ tập bạn bè ở những quán bar tôi chưa từng đến. Cô ấy cười trong những bức ảnh đó, một nụ cười tươi tắn và tràn đầy năng lượng, khác hẳn với những dòng tin nhắn ngắn ngủi và thiếu sức sống mà cô ấy gửi cho tôi.

Tối hôm đó, sau khi thấy cô ấy chia sẻ khoảnh khắc đi uống bia với đồng nghiệp, cùng một buổi tối mà cô ấy bảo rằng mình "bận mất rồi", tôi đã mở khung trò chuyện và gõ một dòng thật dài, viết rằng tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, viết rằng tôi cảm thấy mình như một kẻ ngốc khi cứ chờ đợi những dòng tin mà cô ấy thậm chí còn chẳng buồn gửi. Tôi đã viết rằng nếu cô ấy không muốn tiếp tục, cứ nói thẳng ra, đừng im lặng như thế này, đừng để những lời hẹn ước tan như sương mờ buổi sớm. Nhưng ngón tay tôi lơ lửng trên nút gửi, rồi tôi nhìn lại những gì mình vừa viết, và tôi xóa từng chữ một, chậm rãi như cách người ta gỡ từng sợi tơ vương trên khung cửa cũ.

Không phải vì tôi sợ mất cô ấy, mà vì tôi nhận ra rằng mình đã biến thành một kẻ mà tôi không muốn trở thành, một kẻ tuyệt vọng van nài sự chú ý của người khác, và điều đó khiến tôi giận chính mình còn hơn là giận cô ấy. Trong căn phòng tĩnh lặng, tôi bật bài hát mang tên "Những Lời Hứa Bỏ Quên" lần đầu tiên, để giai điệu buồn và ca từ về những lời hứa bị lãng quên, về việc hai người dần xa nhau mà không ai nói ra, chạm vào đúng nỗi đau mà tôi đang cố chối bỏ. Tôi mở lại đoạn trò chuyện với Lan, lướt ngược lên thật xa, về những ngày đầu tiên, nơi những dòng chữ dài, đầy nhiệt tình và quan tâm, vẫn còn vấn vương như hơi ấm của một buổi sớm mai.

Tôi đọc lại những câu như: "Sáng nay trời đẹp quá anh ơi, ước gì được ra ngoài ngồi cà phê thay vì đến văn phòng" hay "Em vừa nghe một bài mà nhớ đến anh, để em gửi cho anh nghe thử nhé", rồi lại kéo xuống hiện tại, nơi những dòng tin nhắn đã trở nên ngắn ngủi và thưa thớt, như vệt nắng cuối ngày lịm dần sau dãy nhà cao tầng. Sự tương phản giữa hai khoảng thời gian ấy hiện lên rõ ràng đến mức không thể phủ nhận, và lần đầu tiên, tôi cho phép mình thừa nhận rằng có điều gì đó đã thay đổi, không phải do công việc, không phải do áp lực, mà là một điều gì đó trong cách Lan nhìn nhận mối quan hệ này, một sự rút lui đều đặn và có chủ đích, tựa như thủy triều rút khỏi bờ cát để lại những vệt trắng xóa nỗi buồn.

Giữa những ngày triền miên ấy, Quân gọi tôi đi uống bia, và chúng tôi ngồi ở một quán vỉa hè trên con đường quen thuộc, nơi tôi kể cho nó nghe mọi thứ, về những tin nhắn cụt lủn, về những lần hủy hẹn, về chữ "Biết" vẫn còn đọng trong khung trò chuyện như một vết cứa mờ. Quân ngồi im một lúc, rồi nó đặt ly bia xuống, nhìn thẳng vào tôi:

"Có khi người ta im lặng không phải vì họ không quan tâm, mà vì họ không biết phải nói thế nào cho mày đỡ đau!" Nó nói, và câu nói ấy đọng lại trong đầu tôi như một viên sỏi nhỏ rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, không làm tôi hết đau, nhưng mở ra một cánh cửa mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến, rằng có lẽ sự im lặng của Lan không phải là sự tàn nhẫn, mà chỉ là sự bất lực của một người không đủ can đảm để nói lời tạm biệt. Tôi vẫn tiếp tục nhắn tin như bình thường, mỗi sáng một lời chào, mỗi tối một câu chúc ngủ ngon, vẫn chia sẻ bài hát, vẫn hỏi thăm, vẫn giữ nhịp như thể không có gì thay đổi, và Lan, về phía mình, vẫn phản hồi, chậm, ngắn, nhưng vẫn phản hồi, đủ để tôi bám vào như người lữ khách bám vào ánh đèn leo lét cuối con dốc mù sương.

Nhưng sâu bên trong, tôi biết mình không còn hy vọng như trước nữa, tôi chỉ đang trì hoãn một kết thúc mà tôi biết chắc sẽ đến, như cách người ta cố níu giữ chút nắng cuối ngày dù biết đêm sắp buông.

Hết - "Những Lời Hứa Bỏ Quên"

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Bước Qua Nhau"​


Đã ba ngày trôi qua, ba ngày, và khung chat vẫn lặng im như một vết nứt không thể hàn gắn trên màn hình kính. Dòng tin nhắn cuối cùng của tôi vẫn nằm đó, dưới đáy của sự thinh lặng, không dấu "đã xem", không hồi đáp. Chỉ có dấu "đã nhận" như một lời xác nhận lạnh lùng từ cỗ máy, rằng ngôn từ đã được chuyển đi, và mắc kẹt lại ở đó.

Đêm đầu tiên, tôi còn tự vẽ ra cho mình những lý do. Một chuyến công tác đường dài không mạng. Một cơn đau đầu khiến cô ấy ngủ thiếp đi trước khi kịp mở máy. Những sợi dây mong manh tôi tự buộc vào mình, để neo lại trước vực thẳm của sự nghi ngờ.

Đêm thứ hai, cô ấy đăng story. Một tấm ảnh nơi văn phòng, góc nhìn từ bàn làm việc quen thuộc, với dòng chữ: "Đã ba ngày chưa tắm, tóc dầu muốn thối." Tôi đã cười khi đọc dòng đó, một nụ cười méo xệch vì chua chát, cô ấy vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn thả vào thế giới ảo những mảnh vụn của đời thường. Chỉ có tin nhắn của tôi là chưa được mở ra. Và thế là tôi bắt đầu lướt, lướt như một nghi thức, Instagram, Messenger, rồi lại Instagram. Cô ấy vừa xem một bộ phim tài liệu, vừa thả một dòng chữ nhỏ: "Mong một ngày mình cũng dám sống như vậy." Tôi nhìn dòng chữ ấy, và một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Giữa thành phố hàng triệu người đang ngược xuôi tìm nhau trên những đại lộ, chúng tôi cùng tồn tại trong một câu chuyện duy nhất, nhưng bước chân đã lệch hẳn tần số. Cô ấy vẫn online, vẫn thở, vẫn thả tim và đăng ảnh. Nhưng với tôi, tất cả dường như dừng lại.

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy tên Lan trong danh sách những người đã xem story của mình, mọi thứ trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn, cô ấy đã ở đây, cô ấy đã lướt qua story của tôi, một tấm ảnh chụp màn hình bài hát đang nghe lúc chiều, rồi cô ấy rời đi, không dấu vết. Sự lựa chọn này không còn là một sự chậm trễ để có thể bào chữa. Đây là một sự lựa chọn có ý thức. Thế giới code của tôi là một thế giới của những câu trả lời, nhưng tình yêu thì không trả về một dòng error nào.

Đêm thứ ba, mưa lại rơi bên ngoài ban công, nhàm chán, vô vị. Tôi ngồi trong bếp, một mình với ba lon bia đã rỗng. Ngón tay tôi tìm đến ứng dụng xe ôm, gõ địa chỉ nhà cô ấy. Địa chỉ mà tôi vẫn nhớ như một dòng code thuộc lòng, vì đã từng đến đón cô ấy hai lần. Màn hình hiển thị lộ trình. Mười lăm phút. Bốn mươi lăm nghìn đồng. Ngón tay tôi đặt lên nút "Đặt xe", run lên. Tôi hình dung ra cảnh mình đứng dưới cơn mưa đêm, ướt sũng trước cửa nhà cô ấy, gõ cửa và hỏi tại sao. Nhưng rồi tôi tắt ứng dụng, đặt điện thoại xuống bàn, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào, thô ráp và xấu hổ, như thể có thứ gì đó mắc kẹt trong lồng ngực suốt bao lâu cuối cùng cũng vỡ ra.

Sáng hôm sau, tôi gọi cho Quân. Chúng tôi ngồi ở một quán cà phê vắng, và tôi kể cho nó nghe về đêm qua, về việc tôi đã muốn đến nhà cô ấy để hỏi cho rõ ràng, về việc tôi đã ngồi trên sàn bếp và khóc. Quân im lặng một lúc, rồi nó đặt ly cà phê xuống.

"Ừ.. Khóc là tốt!" nó nói, giọng đều đều như đang đọc một chân lý. "Thời gian sẽ xóa sạch sẽ, tin tao đi." Câu nói ấy sắc lẹm, gãy gọn, kinh nghiệm, và chính sự khô khốc ấy lại kéo tôi ra khỏi vòng xoáy của những suy diễn quẩn quanh.

Tối hôm ấy, tôi mở khung chat với Lan lần cuối cùng. Dòng tin nhắn "Mai ăn gì?" vẫn nằm đó, chưa được đọc. Tôi nhìn nó thật lâu, rồi tôi tắt điện thoại, đặt nó nằm úp xuống bàn.

Đó là ngày đầu tiên tôi nhận ra mình đã mất đi một người.


"Đường Một Chiều"​


Hơn một tháng đã trượt qua kể từ cái đêm tôi suýt chạm vào nút "Đặt xe" rồi gục xuống sàn bếp như một đứa trẻ lạc mất đường về, và Sài Gòn bây giờ đã thực sự bước vào mùa mưa, những cơn mưa chiều nặng hạt kéo dài dai dẳng đến tận khuya khoắt, khiến cả thành phố lúc nào cũng ướt át và lấp loáng thứ ánh sáng phản chiếu đau đáu từ mặt đường loang loáng nước. Căn hộ của tôi teo lại thành một chiếc kén cô lập, một khối rỗng bưng kín bởi bốn bức tường, nơi tôi trú ngụ sau giờ làm nhưng chưa từng thực sự tồn tại thêm một giây phút nào nữa.

Công việc bắt đầu bị bào mòn trông thấy. Những dòng code tôi viết ra ngày càng nảy sinh những lỗi vặt vãnh, những task tưởng như đơn giản lại nuốt chửng thời gian gấp đôi. Một buổi chiều muộn, anh Hưng, quản lý trực tiếp, gọi tôi vào phòng họp nhỏ, đóng cửa lại, rót một ly nước đặt trước mặt tôi rồi ngồi xuống với vẻ mặt chất chứa lo ngại.

"Minh này, dạo này code của em xuất hiện ba lỗi cơ bản mà đáng lẽ không bao giờ em mắc phải. Có chuyện gì xảy ra với em à?"

Làm sao tôi có thể giải thích rằng vấn đề của mình không nằm ở deadline hay áp lực công việc, mà nằm ở chính sự im lặng đang hóa thạch qua từng ngày? Rằng tôi đã dành hàng đêm để thất tình, cố sửa một mối quan hệ như thể nó là một chương trình bị lỗi, nhưng không hề có stack trace, không hề có error log, chỉ có một điểm rơi vô tận vào hư vô?

"Em chỉ hơi mệt thôi anh, mấy tuần nay ngủ không ngon." Tôi nói, và nỗi trống rỗng đặc quánh trong lồng ngực tiếp tục bị gói ghém dưới một câu chữ sáo mòn.

Tối hôm ấy, một mình trong căn hộ, tôi bật bài "Đường Một Chiều" của Huỳnh Tú. Tôi đã nghe nó hàng chục lần, thuộc từng nốt trầm buông rơi, từng nhịp trống khô khốc, và giờ đây nó trở thành thứ nhạc nền duy nhất cho những suy tư triền miên, cho những đêm tôi ngồi hàng giờ trước màn hình điện thoại rực sáng, lướt đi lướt lại giữa hai cái vạch ranh giới mang tên Messenger và Instagram như một kẻ nghiện không thể tự cai. Tôi mở lại khung chat với Lan, kéo ngược lên thật xa, nơi những ngày đầu tiên còn lấp lánh, và đọc lại những tin nhắn cũ, không còn với hy vọng tìm thấy manh mối như trước, mà bằng một nỗi ám ảnh khó cưỡng, cứ như thể tôi đang cố ghép lại một bức tranh đã vỡ tan thành bụi kính.

Tôi bắt đầu mổ xẻ từng dấu hiệu nhỏ. Có một lần, Lan kể về một đồng nghiệp nam mới chuyển đến, người mà cô ấy bảo là "khá thú vị". Lúc đó tôi chỉ ừ hừ cho qua, nhưng giờ đây, ý nghĩ ấy siết chặt lấy tôi. Một lần khác, trong một cuộc gọi khuya, cô ấy từng nói rằng mình sợ những mối quan hệ quá nghiêm túc. "Em thích mọi thứ nhẹ nhàng, tự nhiên, không ràng buộc!" Cô ấy bảo, và tôi lúc đó đã cười, đã đáp rằng tôi cũng vậy. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi tự hỏi liệu có phải mình đã vô tình hiển thị quá nhiều gắn bó, và sự gắn bó ấy trở thành một vách ngăn vô hình khiến cô ấy sợ hãi mà quay lưng. Buổi tối ven kênh Nhiêu Lộc, khi cô ấy mong mọi thứ cứ thế này, "bình yên và nhẹ nhàng", tôi đã đọc nó như một lời tỏ tình, chúng tôi đã tiến xa, đã làm điều mà mọi cặp đôi sẽ làm. Nhưng bây giờ tôi nhận ra nó cũng có thể là một lời cảnh báo, một tín hiệu phân tách mà tôi, với sự vụng về cố hữu, đã không tài nào giải mã nổi.

Những đêm của tôi dần trở thành một vòng lặp bất động. Về nhà, tắm qua loa, ngồi vào bàn với laptop mở sẵn nhưng chẳng làm gì. Cầm điện thoại lên, mở Messenger, đọc lại một đoạn chat cũ, rồi chuyển sang Instagram, kiểm tra story của Lan. Có lần tôi thấy cô ấy đăng ảnh chụp chung với một nhóm đồng nghiệp, trong đó có một chàng trai đứng khá gần. Tôi phóng to tấm hình, nhìn thật kỹ vào nụ cười tươi tắn mà lâu rồi tôi chưa thấy. Rồi tôi dừng lại, tôi nhận ra mình đang biến thành một kẻ ghen tuông vô căn cứ, một kẻ rình rập cuộc sống của người khác qua màn hình điện thoại. Tôi chặn đứng ý nghĩ đó, nhưng chỉ mười lăm phút sau, tôi lại với tay lấy, vòng lặp ấy không thể bị bóc tách, và tôi thì không đủ sức mạnh để thoát ra.

Một tối, Quân ghé qua với một bịch bia và túi đồ ăn. Nó không hỏi gì, chỉ đặt đồ xuống bàn, mở một lon đưa cho tôi, rồi ngồi uỵch xuống sofa. Chúng tôi uống trong im lặng một lúc lâu và xem đá bóng. Mưa bên ngoài vẫn lất phất rơi, tiếng bình luận viên gào lên "Zô" chỉ khiến Quân bật dậy, còn tôi chỉ uống ừng ực.

"Mày còn kiểm tra story của cô ấy không?" Quân bất ngờ hỏi.

Tôi gật đầu.

"Mày biết không." Nó trầm giọng: "Hồi năm ba đại học, tao cũng từng bị ghost. Một con bé cùng khoa. Tụi tao nói chuyện suốt mấy tháng, đi chơi vài lần, rồi khách sạn, chịch chọt các kiểu. Rồi một ngày, nó biến mất. Không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại. Tao đã mất gần nửa năm để hiểu rằng nó sẽ không bao giờ quay lại."

"Mày có tìm được lý do không?" Tôi hỏi.

Nó lắc đầu: "Không. Và đó là điều khó chịu nhất, nhưng sau này tao nhận ra, có những câu hỏi sẽ không bao giờ có lời giải đáp. Mày càng cố tìm, mày càng tự làm mình đau. Mày là lập trình viên, mày quen với việc mọi thứ đều có nguyên nhân. Nhưng con người không giống code, Minh ạ. Đôi khi một máy tính dừng chạy không phải vì lỗi, mà vì cúp điện. Quên con nhỏ đó đi, ngoài kia thiếu gì gái."

Câu nói ấy đóng băng trong tôi rất lâu sau khi nó ra về. Cúp điện, có lẽ đó là lời giải thích duy nhất mà tôi cần, dù nó chẳng xoa dịu được chút nào. Lan đã chọn rời đi, không phải vì tôi sai, không phải vì một dòng lệnh hỏng nào trong tôi, mà đơn giản là vì cô ấy muốn vậy, và trong thế giới của những kết nối mong manh, một người có quyền biến mất không cần đưa ra lý do.

Bên ngoài, trời vẫn lất phất mưa, đường vẫn một chiều, và người.. Đã xa vạn dặm..

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Chẳng Nói Nên Lời"​


Đã gần nửa năm trôi qua, Sài Gòn đã qua mùa mưa, bước vào những ngày nắng dịu cuối năm, khi không khí buổi sáng se lạnh và ánh nắng buổi chiều trải dài màu mật ong trên những con đường. Căn hộ của tôi giờ đây đã có chút thay đổi, những chậu cây thiếu chăm sóc ngày trước đã được tôi tưới nước đều đặn trở lại, vài chiếc lá mới đã nhú lên xanh mướt. Chiếc bàn làm việc thỉnh thoảng vẫn còn những cốc cà phê để quên qua đêm, nhưng không còn nhiều như trước.

Bản thân tôi cũng đã khác đi, sự thay đổi này không đến từ một khoảnh khắc đột phá nào, mà là một quá trình chậm rãi, gần như vô thức. Tôi không còn thức khuya, không còn vào trang Instagram của Lan, những bức ảnh cũ chúng tôi chụp chung vẫn nằm trong bộ nhớ điện thoại, không bị xóa đi. Chỉ là tôi không còn mở chúng ra mỗi đêm như một nghi thức bắt buộc trước khi ngủ nữa.

Một buổi chiều cuối tuần, khi đang ngồi trong căn hộ với cửa sổ mở toang đón gió, tôi bật ngẫu nhiên một playlist trên ứng dụng nghe nhạc. Thuật toán đề xuất cho tôi bài "Chẳng Nói Nên Lời" của Hoàng Dũng. Ngay từ những nốt piano đầu tiên và giọng hát nhẹ nhàng đầy tâm sự, tôi đã dừng mọi thứ đang làm để lắng nghe. Bài hát nói về việc hai người kết thúc mà không ai nói ra, về những câu hỏi chưa từng được trả lời, và về việc học cách quên đi một bóng hình dù trong lòng vẫn còn tiếc nuối. Nhưng thay vì đau đớn hay ám ảnh, bài hát này mang đến cho tôi một cảm giác khác, một sự bình tĩnh lạ thường. Nó không khiến tôi muốn khóc, cũng không khiến tôi muốn lục tìm những ký ức cũ. Nó chỉ khiến tôi ngồi yên, nhìn ra cửa sổ, và cảm nhận gió thổi qua.

Thỉnh thoảng, khi tình cờ thấy story của cô ấy xuất hiện trên dòng thời gian Instagram, tôi vẫn xem. Nhưng tôi không còn phân tích từng chi tiết, không còn phóng to bức ảnh để tìm kiếm manh mối, không còn tự hỏi cô ấy đang ở đâu và với ai. Tôi xem story của cô ấy như cách tôi xem story của bất kỳ người quen nào khác, lướt qua, rồi quên ngay sau đó.

Một tối, Quân rủ tôi đi uống bia. Chúng tôi ngồi ở quán quen trên đường Phạm Viết Chánh, nơi tiếng nhạc xập xình lẫn với tiếng cười nói của những người trẻ thành phố. Quân gọi một thùng bia, rót đầy hai ly, rồi im lặng một lúc.

"Mày còn nhớ con nhỏ ấy không?" Nó hỏi.

Tôi xoay xoay ly bia trong tay. "Vẫn còn. Nhưng không giống trước nữa."

Quân gật gù. "Vậy là mày khá ổn rồi. Bạn gái tao có nhỏ bạn ngon lắm, muốn tao giới thiệu không?"

Tôi lắc đầu. "Không. Tao đã nghỉ."

Nó im lặng nhìn tôi, như đợi tôi nói tiếp.

"Tao thấy nhạt, dù sao cũng cảm ơn mày. Zô!" Tôi nói, nâng ly bia lên.

Tôi dừng một lát, nhìn ra đường phố đông đúc. Quân im lặng một lúc, rồi nó nâng ly lên.

"Mày biết làm sao để thoát thất tình không?"

Tôi nhướng mày hỏi: "Nói."

"Là yêu một đứa khác! Lúc ấy tự khắc sẽ quên!"

Tôi chỉ cười trừ, rồi như bừng tỉnh. Có khi nào tôi là "đứa khác" ấy của Lan? Nhưng tôi nhanh chóng gạt đi ý nghĩa ấy.

Chúng tôi lại cụng ly, và tôi nhận ra, mình không còn cố gắng giải nghĩa về Lan, không cảm thấy ngực mình thắt lại vì cái tên ấy.

Một buổi chiều cuối tuần khác, tôi quyết định ra ngoài một mình. Tôi đến quán cà phê nhỏ ở quận 3, nơi tôi và Lan từng có lần gặp đầu tiên. Đơn giản là tôi thích quán này, thích không gian yên tĩnh với những bức tường gạch trần và ánh đèn vàng ấm. Tôi đã không đến đây suốt một thời gian dài, và chiều nay, tôi muốn ngồi ở một nơi quen thuộc để đọc nốt cuốn sách đang dang dở.

Tôi chọn một góc bàn khác với lần đầu tiên, không phải bàn cạnh cửa sổ mà là bàn ở góc trong, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ quán. Tôi gọi một ly trà đào, mở sách ra đọc. Quán không quá đông, tiếng nhạc indie phát ra từ loa nhỏ đủ để lấp đầy khoảng lặng mà không gây ồn ào.

Khoảng một giờ sau, trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa đầu tiên rơi lộp độp trên tấm lợp trước quán, rồi nhanh chóng trở thành một cơn mưa rào nặng hạt. Tôi ngước lên nhìn ra cửa sổ. Những dòng nước chảy dài trên tấm kính, bóp méo hình ảnh của con đường bên ngoài. Ánh đèn đường màu cam phản chiếu trên mặt nhựa ướt, tạo thành những vệt sáng dài ngoằn ngoèo. Thành phố trong mưa trông dịu dàng hơn, ít vội vã hơn.

Trong lúc tôi đang nhìn mưa, điện thoại rung lên trên mặt bàn. Màn hình sáng lên, hiển thị một thông báo từ Messenger. Tim tôi, theo thói quen cũ, vẫn đập nhanh hơn một nhịp. Đó là phản xạ mà dù đã qua nhiều tháng, tôi vẫn chưa thể hoàn toàn loại bỏ. Tôi cầm điện thoại lên, mở khóa màn hình, và nhìn vào tên người gửi.

Đó là Quân. Nó nhắn một tin ngắn gọn: "Mày đang ở đâu đấy? Qua nhà tao chơi không? Có nhỏ bạn của bạn gái tao ở đây nè! @_@ SOS"

Tôi nhìn vào màn hình thêm vài giây. Cười một mình, rồi tôi gõ lại: "Tao đang ở quán cà phê. Chút nữa qua."

Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Cảm giác hụt hẫng vẫn còn đó, nhưng nó chỉ là một tín hiệu mờ nhạt, một dư âm của những tháng ngày ám ảnh đã qua.

Trời vẫn mưa, quán cà phê vẫn ấm áp trong ánh đèn vàng. Bài hát đang phát trên loa là một bản nhạc không lời nhẹ nhàng mà tôi không biết tên. Tôi gấp cuốn sách lại, uống nốt ngụm trà cuối cùng, và chuẩn bị ra về.

Nhưng trước khi đứng dậy, tôi làm một việc mà tôi chưa từng làm trong suốt những tháng qua. Tôi mở Messenger, tìm đến khung chat với Lan, dòng tin nhắn "Mai ăn gì?" vẫn nằm đó, vẫn chưa được đọc, vẫn là dấu chấm lửng của một câu chuyện chưa bao giờ được viết tiếp.

Tôi nhìn nó thật lâu, lâu hơn tất cả những lần trước. Rồi tôi quyết định xóa lịch sử chat với Lan.

Tôi đứng dậy, trả tiền ở quầy, rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Cơn mưa đã dịu đi, chỉ còn là những hạt mưa nhỏ lất phất trong không khí. Nhưng thay vì rẽ trái để về nhà, tôi rẽ phải, đến nhà Quân. Tôi đi bộ dọc theo con đường quen thuộc, qua những tiệm tạp hóa đã đóng cửa, qua những hàng cây ướt nước, cho đến khi dừng lại trước một con hẻm nhỏ. Tôi đứng đó một lúc, nhìn vào trong. Mùi nước dùng thơm lừng tỏa ra từ quán phở gà quen thuộc, nơi mà Lan từng dẫn tôi đến, nơi cô ấy đã gọi thêm hành phi và dặn chủ quán đừng bỏ ngò.

Tôi bước vào, quán vẫn vậy, vẫn cũ và nhỏ, vẫn những chiếc bàn gỗ ép và ánh đèn neon trắng. Tôi ngồi xuống góc bàn ngày xưa, gọi một tô đầy, thêm hành phi, bỏ ngò. Chủ quán nhìn tôi, có lẽ không nhận ra tôi là ai. Tôi ngồi một mình, ăn hết sạch tô phở, rồi đặt tiền lên bàn, đứng dậy, và bước ra ngoài.

Trên đường về, tôi không đi xe ôm. Tôi đi bộ, chậm rãi, dưới cơn mưa lất phất. Nhà Quân chỉ cách chỗ này 15 phút đi bộ, và tôi nghĩ mình thừa sức đi hết quãng đường. Thành phố bắt đầu sáng đèn, những biển hiệu nhấp nháy phản chiếu trên mặt đường ướt át. Xe cộ tràn ra đường như bầy kiến.

Ở một nơi nào đó trong thành phố này, Lan đang làm gì nhỉ?

Tôi đến nhà Quân khi nhóm bạn của nó đang mở tiệc, nhỏ bạn mà Quân nhắc tới, đúng là xinh thật. Nhưng mỗi cử chỉ đều khiến tôi so sánh với Lan, có điều gì đó nhạt nhẽo ở cô nàng này. Nhưng tôi vẫn thể hiện thiện chí, vẫn làm hài lòng công sức làm ông mai, bà mối của Quân và ghệ nó.

Về đến căn hộ, tôi thay bộ quần áo ướt, pha một tách trà nóng, rồi ngồi xuống bàn làm việc. Điện thoại trên tay, tôi vô tình mở lại playlist "Gửi anh". Bài hát đầu tiên vang lên, một bài mà Lan đã thêm vào playlist từ rất lâu, trước khi mọi thứ đổ vỡ.

Tôi không tắt nó đi.

Bên ngoài, mưa đã tạnh hẳn. Thành phố chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa. Tôi nhắm mắt, để giai điệu chảy qua mình.

Hết - "Chẳng Nói Nên Lời"

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,366 ❤︎ Bài viết: 725 Tìm chủ đề

"Bước Qua Mùa Cô Đơn"​


Sáu tháng sau, Đà Lạt vào cuối thu. Sương giăng mờ phố núi. Không khí loãng và lạnh, mang theo mùi thông ủ từ những dốc đồi quanh co. Quán nhạc nằm khuất trong con hẻm nhỏ, chỉ có tấm biển gỗ và ánh đèn vàng le lói hắt ra từ khung cửa sổ. Tiếng guitar mộc vọng ra, từng nốt một buông rơi vào lòng đêm, chậm rãi và dịu dàng như hơi thở.

Quân đã đúng, tôi cần rời Sài Gòn, cần một khoảng lặng không có những con đường cũ, không có những quán cà phê từng ngồi, không có những cơn mưa đều đặn. Nhóm bạn kéo tôi đi, nói rằng Đà Lạt mùa này đẹp lắm, cứ đến rồi sẽ thấy lòng nhẹ hơn.

Tôi đến, tôi cười, tôi uống cà phê, dạo quanh hồ, chụp những bức ảnh vô thưởng vô phạt. Tôi gần như đã tin rằng mình ổn, gần như đã tin rằng vết sẹo trong lồng ngực đã thực sự lành.

Nhưng Đà Lạt có cách riêng của nó để thử thách lòng người. Buổi tối cuối cùng trước ngày về, Quân rủ cả nhóm đến quán nhạc.

"Nghe nói tối nay có ca sĩ xịn hát." Nó nói: "Mày đi chứ?"

Tôi gật đầu. Quán nhỏ, ấm cúng, tường gỗ, đèn lồng treo lơ lửng, những chậu cây xanh rủ xuống từ mái hiên. Sân khấu chỉ là một góc phòng trải thảm, với chiếc ghế cao, micro, và cây đàn guitar. Chúng tôi ngồi ở bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy những hạt sương li ti bám trên kính.

Âm nhạc bắt đầu, những bài hát quen thuộc lần lượt vang lên, nhẹ nhàng và da diết. Tôi ngồi im, để dòng nhạc chảy qua mình, cảm nhận từng nốt trầm buông rơi vào khoảng lặng.

Rồi đến bài "Đợi", giọng hát trầm trầm cất lên. Những câu hát đầu tiên vang lên như một tiếng thở dài kéo thành giai điệu. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi sương đêm đang dày thêm, và tôi biết, tôi vẫn chưa quên. Tôi vẫn nhớ từng câu chữ, từng nốt nhạc, từng đêm Sài Gòn mưa, và tôi ngồi đó, chờ một tin nhắn không bao giờ đến.

Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên rải rác. Tôi quay sang Quân, định nói rằng tôi muốn về trước. Đêm lạnh quá, lòng tôi cũng lạnh.

Và ngay khoảnh khắc ấy, cánh cửa quán bật mở. Cô ấy bước vào, Lan.

Tôi nhận ra cô ấy ngay lập tức, chiếc áo khoác dạ màu be, mái tóc buộc thấp, đôi boots thấp cổ màu đen đã cũ, lấm tấm sương đêm. Cô ấy đi cùng một người bạn nữ, cả hai đang cười nói gì đó rất nhỏ. Cô ấy không nhìn về phía tôi, chỉ lướt qua những dãy bàn, tìm một chỗ ngồi ở phía đối diện, cách tôi chừng bảy mét, và Lan chưa nhận ra tôi.

Bảy mét, một quãng ngắn thôi. Nhưng với tôi lúc này, nó vừa là vô tận, vừa là gang tấc.

Tôi ngồi im, bàn tay nắm chặt lấy thành ghế. Quân nhìn tôi, định hỏi gì đó, nhưng rồi nó im lặng. Có lẽ nó cũng đã thấy, có lẽ nó hiểu. Tôi định đứng dậy, nhưng tôi không rời đi, một điều gì đó giữ tôi lại. Một điều gì đó mạnh hơn cả nỗi sợ hãi, mạnh hơn cả sáu tháng im lặng và những nhớ nhung.

Trên sân khấu, ca sĩ nam vừa kết thúc bài hát. Anh nâng ly nước lên, cười nhẹ, rồi nói vào micro:

"Cảm ơn mọi người. Bây giờ, tôi muốn mời khán giả gợi ý một bài hát. Ai có yêu cầu gì không ạ?"

Có vài cánh tay giơ lên, nhưng tôi đã đứng dậy trước cả khi mình kịp suy nghĩ. Tôi tìm thấy một mẩu giấy nhỏ trong túi áo. Hóa đơn cà phê từ sáng nay. Tôi lật mặt sau, mượn cây bút từ Quân, và viết vội một dòng. Chỉ một dòng thôi: "Bước Qua Mùa Cô Đơn."

Tôi gọi nhân viên, nhờ cô ấy chuyển mẩu giấy lên sân khấu. Hành động của tôi, có lẽ, đã thu hút vài ánh nhìn, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến một ánh nhìn duy nhất.

Nam ca sĩ nhận mẩu giấy, anh đọc, rồi gật đầu. "Cảm ơn bạn.'Bước Qua Mùa Cô Đơn'. Một bài hát rất đặc biệt. Xin gửi tặng đến tất cả mọi người, và đặc biệt là người đã yêu cầu."

Những nốt guitar đầu tiên vang lên, nhẹ nhàng, chậm rãi, như từng giọt sương rơi trên lá.

Chào cơn mưa

Làm sao cứ kéo ta quay lại

Những rung động con tim


Lần đầu hai ta gặp gỡ..

Tôi ngồi xuống, và tôi nhìn về phía cô ấy. Lan đã nhận ra tôi. Tôi không biết chính xác là từ khoảnh khắc nào, có lẽ là khi tôi đứng lên, khi tôi đưa mẩu giấy, khi ánh đèn sân khấu vô tình quét qua khuôn mặt tôi. Nhưng giờ đây, giữa những câu hát đầu tiên của bài ca, cô ấy đang nhìn tôi. Đôi mắt ấy, đôi mắt mà tôi đã từng thấy cười, từng thấy xa vắng, từng thấy trong những bức ảnh story lướt qua lúc nửa đêm. Đôi mắt ấy đang nhìn tôi, qua bảy mét ánh đèn vàng, qua sáu tháng im lặng, qua tất cả những tổn thương và chữa lành.

Cô ấy không quay đi, cô ấy cũng không cười, cô ấy chỉ nhìn tôi.

Làm sao cứ kéo ta quay lại

Những rung động con tim

Lần đầu hai ta gặp gỡ

Chào hàng cây

Làm sao cố níu tay nhau lại

Để thấy nồng nàn


Đang về trên đôi mắt em

Và rồi tôi thấy nó, một giọt nước mắt, lăn dài trên má cô ấy, rồi một giọt nữa, rồi một giọt nữa. Lan không lau đi vội vã, cô ấy để mặc chúng rơi, chậm rãi và lặng lẽ. Người bạn đi cùng quay sang, khẽ hỏi điều gì đó. Tôi thấy Lan lắc đầu, rồi nói gì đó rất nhỏ, mắt vẫn không rời khỏi tôi. Có lẽ cô ấy đã nói rằng mình xúc động vì bài hát. Một lời nói dối nửa thật, một lời nói thật nửa dối.

Mùa thu rơi vào em, vào trong giấc mơ hôm qua..

Tôi ngồi đó, lặng lẽ và bình thản, để cô ấy thấy rằng tôi đã ổn. Rằng tôi không còn là kẻ tuyệt vọng nữa, rằng tôi đã học được cách sống chung với những khoảng trống.

Ngày mai kia nếu có phút giây vô tình thấy nhau sẽ nói câu gì..

Câu hát vang lên như một lời tự vấn. Chúng tôi sẽ nói câu gì đây? Tôi không biết. Tôi không biết liệu mình có nên nói gì không. Có lẽ không, có lẽ im lặng là ngôn ngữ duy nhất còn lại giữa chúng tôi.

Hay ta chỉ nhìn, lặng lẽ, đi qua..

Bài hát dần trôi về những nốt cuối cùng. Tiếng guitar tan dần, để lại một khoảng lặng lớn hơn cả âm nhạc. Và trong khoảng lặng ấy, tôi và cô ấy vẫn nhìn nhau, qua bảy mét mùa thu, qua những câu hát chưa từng được hát, qua những lời xin lỗi chưa từng được nói.

Đêm diễn kết thúc, mọi người đứng dậy, vỗ tay, rời đi. Lan cũng đứng dậy. Cô ấy lau vội nước mắt, cúi mặt, rồi cùng người bạn bước ra cửa. Cô ấy đi rất nhanh, như đang chạy trốn, như đang sợ hãi một điều gì đó.

Quân quay sang tôi. "Về chưa mày?"

Tôi lắc đầu. "Tao muốn ngồi thêm một lát. Mày về trước đi."

Nó nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu. Nó hiểu, nó luôn hiểu.

Nhóm bạn rời đi, quán vắng dần. Chỉ còn tôi, vài nhân viên đang dọn dẹp, và những bóng đèn vàng vẫn le lói. Tôi không vội, tôi muốn cho Lan đủ thời gian để rời đi. Tôi không muốn hai chúng tôi tình cờ giáp mặt trên con dốc vắng, không muốn sự lúng túng của một cuộc gặp gỡ không mong đợi.

Khi tôi nghĩ rằng đã đủ lâu, tôi đứng dậy, khoác áo, bước ra khỏi quán. Đêm Đà Lạt lạnh, sương giăng dày đặc trên những con dốc. Ánh đèn đường đổ dài trên mặt nhựa ướt, tạo thành những vệt sáng mềm mại. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh len vào phổi. Tôi định rẽ trái, về phía khách sạn. Nhưng tôi đã không rẽ trái.

Dưới ngọn đèn đường, ngay trước cửa quán, một bóng người đứng im. Chiếc áo khoác dạ màu be, mái tóc buộc thấp, đôi boots thấp cổ màu đen đã cũ, lấm tấm sương đêm. Cô ấy đứng đó, hai tay đút trong túi áo, hơi cúi mặt. Như thể cô ấy đã đứng đó từ rất lâu rồi, như thể cô ấy đã chờ đợi, giữa màn sương và những ngọn đèn.

Tôi dừng lại, tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.

"Lan." Giọng tôi vang lên, nhỏ và khẽ, như sợ làm vỡ khoảng lặng. "Sao em vẫn còn ở đây?"

Cô ấy ngước lên. Đôi mắt ấy, vẫn còn đỏ hoe sau những giọt nước mắt ban nãy. Nhưng lần này, trong đôi mắt ấy, tôi thấy một điều gì đó khác, hy vọng, yếu ớt và mong manh như ánh sao đầu tiên trên bầu trời đêm.

Cô ấy im lặng vài giây, rồi cô ấy nói, giọng run run:

"Em đợi anh."

Ba từ, chỉ ba từ thôi. Nhưng với tôi, nó là tất cả những gì tôi từng chờ đợi suốt sáu tháng qua. Chuyện này là thật sao? Cô ấy đợi tôi? Cô ấy đã nói thế, rằng cô ấy đã đợi, rằng tất cả những im lặng và tổn thương ấy không phải là hư vô.

Tôi nhìn lên bầu trời, những đám mây đang trôi, chầm chậm và lặng lẽ, để lộ ra những vì sao trên nền trời đen thẳm. Sáu tháng trước, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy bầu trời theo cách này nữa. Rằng tôi sẽ mãi mãi là một kẻ đứng dưới mưa, chờ đợi một điều không bao giờ đến.

Nhưng bây giờ, bầu trời vẫn ở đó. Những vì sao vẫn ở đó. Và cô ấy, sau tất cả, cũng vẫn ở đó. Tôi nhìn Lan. Cô ấy vẫn đứng im, hơi run lên vì lạnh, hoặc vì một điều gì đó khác.

"Em có muốn đi dạo không?"

Cô ấy ngước lên nhìn tôi, khóe môi Lan khẽ cong lên.

"Dạ."

Chúng tôi bước đi, sánh vai nhau, chậm rãi, trên con dốc vắng. Sương vẫn rơi, đèn đường vẫn sáng. Đôi boots thấp cổ màu đen ấy lại gõ nhịp trên cùng một con đường với tôi, bàn tay cô ấy thỉnh thoảng chạm nhẹ vào tay tôi rồi rụt lại như một lời hỏi thăm không dám thốt thành lời.

Phía trước, con dốc dẫn xuống trung tâm thành phố, đèn đường trải dài. Ở đâu đó, tiếng guitar từ quán nhạc vẫn còn vang vọng.

Ngày mai kia nếu có phút giây vô tình thấy nhau..

c083d4bedebb9529143cc5df1ed3eb10.jpg


Hết - "Bước Qua Mùa Cô Đơn"

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back