Beika về đêm vốn quen thuộc với ánh đèn đường vàng nhạt, những con phố đông đúc dần lắng xuống sau một ngày dài. Vụ án vừa kết thúc không để lại nhiều dư âm - ít nhất là đối với thành phố này. Một kẻ giết người đã bị lật mặt, sự thật được phơi bày, hung thủ bị còng tay đưa đi trong ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát. Một cái kết quen thuộc. Quen đến mức gần như tàn nhẫn.
Conan Edogawa bước đi giữa Ran Mori và Kogoro Mori, đôi chân nhỏ nhắn nhịp theo bước người lớn, tay đút trong túi áo khoác xanh quen thuộc. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh lùa qua cổ áo. Mọi thứ trông có vẻ bình thường - quá bình thường.
Ran thở ra một hơi nhẹ, như thể vừa trút được gánh nặng đè trên vai suốt cả ngày. Khuôn mặt cô vẫn còn vương nét mệt mỏi sau nhiều giờ căng thẳng, nhưng đôi mắt nâu ấm áp ấy vẫn ánh lên sự dịu dàng quen thuộc khi cúi xuống nhìn Conan.
"Conan-kun, em có mệt không?" cô hỏi, giọng nhẹ nhàng như mọi khi.
"Không sao đâu, Ran-neechan," Conan đáp, cố ý kéo dài âm cuối theo kiểu trẻ con. "Em quen rồi mà."
Ran mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cậu. Cử chỉ ấy luôn khiến Conan khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn - một cảm giác vừa ấm áp vừa nhói lên nơi lồng ngực. Đã bao lâu rồi cậu mới được ở gần cô như thế này, mà vẫn phải giả vờ như một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ?
Phía trước họ, Kogoro Mori bước đi với dáng vẻ lười nhác quen thuộc, hai tay đút túi áo, miệng không ngừng lẩm bẩm than phiền.
"Haiz.. Lại một ngày dài. Lẽ ra sau vụ này mình phải được mời lên TV chứ.'Thám tử ngủ gật' phá án thần tốc - nghe cũng oách phết."
Ran nhíu mày. "Bố à, bố chỉ ngủ thôi mà."
"Hả? Con nói cái gì?" Kogoro quay phắt lại, gân cổ. "Bố đang suy luận đấy chứ! Đó gọi là.. Thiền
trinh thám!"
Conan liếc nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, khóe miệng hơi nhếch lên. Nếu là một ngày bình thường, cậu có lẽ đã thấy buồn cười. Nhưng không hiểu sao, trong lòng cậu lúc này lại có một cảm giác là lạ - một sự bất an mơ hồ, như một đám mây đen đang lặng lẽ kéo đến phía chân trời.
Rồi mùi khét xộc vào mũi.
Ban đầu rất nhẹ, gần như không nhận ra. Nhưng chỉ vài bước sau, mùi ấy trở nên rõ ràng hơn - mùi khói, mùi gỗ cháy, mùi nhựa nóng chảy. Conan khựng lại trước tiên, đôi mắt sau cặp kính tròn đột ngột sắc bén.
"Ran-neechan.." cậu lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía trước.
Ran cũng nhận ra điều bất thường. Cô ngẩng đầu lên - và đông cứng.
Trước mặt họ, cách vài dãy nhà, một tòa nhà cao tầng vươn lên giữa bóng đêm như một con quái vật bị thương. Những tầng trên cùng chìm trong biển lửa. Ngọn lửa đỏ cam cuồn cuộn liếm lên bầu trời đêm, khói đen dày đặc cuộn trào như cơn ác mộng sống dậy. Tiếng còi cứu hỏa rít lên chói tai, hòa lẫn với tiếng người la hét, tiếng kính vỡ, tiếng kim loại va chạm hỗn loạn.
Beika City - thành phố quen thuộc của họ - đang bốc cháy.
Ran theo phản xạ đưa tay che miệng. Đôi mắt cô mở to, phản chiếu ánh lửa nhảy múa không ngừng.
"Trời ơi.." giọng cô run lên, gần như thì thầm. "Sao lại.. Lớn như vậy.."
Kogoro đứng sững lại. Nét mặt thường ngày lười nhác và phóng túng biến mất, thay vào đó là một biểu cảm cứng đờ, hàm răng nghiến chặt. Ông nhìn những xe cứu hỏa đang cố gắng tiếp cận tòa nhà, nhìn những lính cứu hỏa lao vào làn khói dày đặc không chút do dự.
"Chết tiệt.." ông lẩm bẩm. "Lại là thứ này.."
Họ tiến lại gần hơn, bị cuốn vào đám đông đang tụ tập. Phóng viên chen chúc, micro giơ cao, máy quay chĩa thẳng vào biển lửa như những con mắt vô cảm. Dây phong tỏa của cảnh sát rung nhẹ khi người dân đứng bên ngoài, vừa sợ hãi vừa không thể rời mắt khỏi thảm họa đang diễn ra.
Conan im lặng quan sát.
Cậu thấy cáng cứu thương được khiêng ra liên tục. Thấy những người bị thương - có người áo quần cháy xém, da đỏ rực vì bỏng; có người bất tỉnh, gương mặt phủ đầy muội than; có người vừa khóc vừa gọi tên người thân trong tuyệt vọng. Âm thanh của đau đớn, hoảng loạn và mất mát trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng tàn khốc của thảm họa.
Ran không chịu nổi nữa.
Cô quay mặt đi, tay vẫn che miệng, đôi vai run lên. "Họ.. Họ đau đớn quá.." Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt cô, nhưng Ran cố kìm lại, như mọi khi. Cô chưa bao giờ quay lưng với nỗi đau của người khác - dù điều đó khiến trái tim cô rách nát.
Conan nhìn Ran, trong lòng nặng trĩu.
Cô ấy vẫn vậy..
Luôn nghĩ cho người khác trước bản thân mình.
Kogoro nắm chặt tay thành nắm đấm. Ông là cảnh sát cũ, là thám tử, là một người đàn ông từng đối mặt với tội phạm - nhưng trước thiên tai và thảm họa, ông cũng chỉ là một con người bất lực.
"Cho dù có phá được bao nhiêu vụ án.." ông nói khàn khàn, "thì lúc này cũng chẳng làm được gì."
Conan cúi đầu, ánh lửa phản chiếu trong mắt cậu như đang cháy âm ỉ. Trái tim cậu đập nhanh hơn bình thường. Không phải vì sợ - mà vì trực giác.
Một trực giác mà Shinichi Kudo đã tin tưởng suốt cuộc đời mình.
Không phải tai nạn.
Cậu quan sát cách ngọn lửa lan lên các tầng trên. Quá nhanh. Quá dữ dội. Gió thổi theo một hướng bất thường. Hệ thống cứu hỏa của tòa nhà - dường như đã không hoạt động ngay từ đầu.
Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xoay chuyển trong đầu cậu.
Châm lửa ở đâu? Khi nào? Vì sao lại đúng lúc này?
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Conan.
Đây không chỉ là một vụ cháy.
Cậu siết chặt bàn tay nhỏ bé trong túi áo. Lần đầu tiên sau rất lâu, cậu cảm nhận rõ ràng một nỗi bất an vượt xa mọi vụ án giết người từng giải quyết. Không phải là một cá nhân. Không phải là một động cơ đơn lẻ.
Mà là thứ gì đó lớn hơn. Đen tối hơn.
Đây chỉ là khởi đầu.
Conan ngẩng đầu nhìn tòa nhà đang cháy rực giữa đêm Beika, ánh mắt kiên định nhưng sâu thẳm.
Một vụ án sẽ thay đổi cuộc đời mình..
Không.
Cả thế giới này.