Khương Bích Tuyết mở to đôi mắt, đầu có chút choáng váng, cô ngồi dậy xoa xoa thái dương, tỉnh táo một chút, trong phòng có chút tối, cô xuống giường, mở rèm cửa dày của Châu Âu, ánh mặt trời buổi sáng chiếu xuyên qua cửa sổ rơi xuống mặt đất.
Cô mất một lúc lâu mới thích ứng được với ánh sáng này, nơi này là tầng hai, dưới chân cô là một khu vườn kiểu Châu Âu, hoa tường vi màu hồng nhạt mọc trên giàn trồng hoa màu trắng bằng sắt đang nở thật kiều diễm, bên dưới giàn hoa còn có rất nhiều loài hoa cỏ không biết tên.
Mọi thứ đều như một giấc mộng, không giống như là sự thật.
Tiếng đập cửa truyền đến, Khương Bích Tuyết xoay người đi ra mở cửa.
Ở ngoài cửa là một người phụ nữ gần năm mươi tuổi, là người giúp việc của ngôi nhà này, phụ trách dọn dẹp và nấu cơm, trên mặt bà mang theo vài phần tươi cười, "Chào buổi sáng thiếu phu nhân."
Khương Bích Tuyết mỉm cười đáp lại, "Chào buổi sáng Lan di, có chuyện gì vậy?"
"Bữa sáng ngày hôm qua thiếu phu nhân ăn ít, tôi nghĩ có thể là do tôi làm đồ ăn không hợp cho nên hôm nay cố ý muốn hỏi một chút thiếu phu nhân muốn ăn cái gì?"
Bữa sáng ngày hôm qua đúng là Khương Bích Tuyết ăn ít, bởi vì cô không thích vị ngọt của mỳ Ý sốt bò phô mai, so với cái này cô càng thích mỳ chua cay hơn, chua chua cay cay rất ngon miệng, cô có thể đem nước uống đến không thừa một giọt.
Nhưng là đồ ăn ở Hàn gia đều thiên về thanh đạm, bữa sáng gần như theo kiểu phương Tây, cô cũng không muốn làm phiền Lan di giúp cô làm mỳ chua cay, cô nghĩ nghĩ, nói: "Lan di, có mỳ gói không, tôi ăn mỳ gói là được."
Lan di nhíu mày, "Món ăn đó không tốt cho sức khỏe, trong nhà không có chuẩn bị."
Khương Bích Tuyết lại lui một bước: "Vậy tôi uống một cốc sữa bò là được."
Lan di lại lần nữa nhăn nhăn mày, sao có thể chỉ uống sữa bò, "Vậy cô thấy sandwich kết hợp cùng sữa bò thì thế nào?"
"Vâng vâng, được." Khương Bích Tuyết nói: "Cảm ơn."
Lan di chân mày rốt cuộc cũng giãn ra, xoay người chuẩn bị đi.
Khương Bích Tuyết thay đổi một bộ quần áo, vào phòng tắm rửa mặt, nhìn chính mình ở trong gương, cô hoảng sợ, ngay sau đó lại khôi phục bình tĩnh.
Cô thỉnh thoảng vẫn sẽ quên cô đã
xuyên sách, xuyên vào một quyển sách tên là «Cô ấy là bức vẽ duy nhất», tiểu thuyết
ngôn tình showbiz, trở thành nữ phụ Khương Bích Tuyết.
Mà cô tên thật cũng là Khương Bích Tuyết.
Đại khái chính là tên giống nhau, cho nên mới xuyên vào được.
Trước khi xuyên vào sách, cô là một tiểu minh tinh tuyến mười tám, làm diễn viên quần chúng diễn vai số n.
Vượt qua buổi thử vai, cô đã thành công giành được vai diễn nữ số 2 trong bộ phim truyền hình «Cô ấy là bức vẽ duy nhất», tuy rằng là một nhân vật phản diện nhưng cô đã thấy rất hài lòng. Sau tất cả, đây sẽ là vai diễn nổi tiếng nhất của cô.
Để nắm bắt vai diễn tốt hơn cô đã đọc nguyên tác, không nghĩ tới thế nhưng xuyên vào trong sách, còn không nghiêng không lệch xuyên vào nhân vật mà cô sắp đóng, Khương Bích Tuyết.
Tuy rằng các cô đều tên Khương Bích Tuyết nhưng số phận lại hoàn toàn khác nhau. Trong tiểu thuyết Khương Bích Tuyết xuất thân hào môn thế gia, cha là cổ đông lớn thứ hai của công ty Điện ảnh Hoa Thần, cô vừa ra mắt trong làng giải trí đã là diễn viên hạng C, hơn nữa không phải nữ chính không diễn.
Nhưng kĩ năng diễn không tốt, dù kịch bản có hay đến đâu, một khi cô đóng, nó sẽ trở thành một bộ phim thất bại.
Tài nguyên tốt như vậy bị lãng phí một cách vô ích.
Khương Bích Tuyết rửa mặt xong, mở cửa đi xuống lầu, căn nhà này từ thiết kế bên ngoài đến bài trí nội thất, đều mang đậm phong cách Châu Âu.
Trên vách tường treo không ít tranh sơn dầu thời Trung cổ, trong đó không thiếu bút tích của các danh nhân nhưng Khương Bích Tuyết thật sự sẽ không thưởng thức, cô nhanh hơn bước chân, đi xuống lầu, đi vào nhà ăn.
Lan di đã làm xong bữa sáng, hai cái sandwich cùng một ly sữa bò, còn có thêm một đĩa nhỏ đựng quả việt quất tươi cho cô khai vị, bày biện thật xinh đẹp với phong cách tươi mát, Khương Bích Tuyết thiếu chút nữa nhịn không được lấy di động ra chụp ảnh rồi đăng nó lên vòng bạn bè.
Nhưng nghĩ đến thân phận hiện tại của mình, cô vẫn là từ bỏ ý tưởng đăng lên vòng bạn bè.
Khương Bích Tuyết ngồi xuống bắt đầu ăn, Lan di ở một bên nói: "Thiếu phu nhân, đại thiếu gia chiều nay sẽ trở về."
Khương Bích Tuyết đang uống sữa bò thiếu chút nữa bị sặc, cô ho khan vài tiếng rồi bình thường trở lại, Lan di vội vàng tiến lên xoa lưng, hàm chứa ý cười nói: "Thiếu phu nhân, xem cô cao hứng."
Khương Bích Tuyết cảm thấy cái này là hiểu lầm lớn, cô thật sự không phải bởi vì cao hứng mới bị sặc, hoàn toàn là bị sợ hãi.