Mạnh Vũ hoảng sợ, lúc này cô mới chậm chạp nhận ra bản thân vừa nói gì, chỉ là lời đã nói ra cô không thể rút lại được.
Mạnh Vũ nhìn cái giường cỡ lớn, cô không dám tưởng tượng tình huống cô và Sở tiên sinh ngủ cùng nhau. Cô cảm thấy mặt hơi nóng, vì để che giấu sự xấu hổ, cô cười cười, ra vẻ bình tĩnh nói: "Đã là vợ chồng hình như nên ngủ chung."
Mạnh Vũ đi đến bên cạnh bàn trang điểm, ở đó có một cái hộp nhỏ đựng đồ dùng cá nhân của cô. Vốn dĩ cô vì che giấu sự xấu hổ nên mới đến đây thu dọn một chút đồ, nhưng khi mở cái hộp ra nhìn thấy một xấp ảnh cô ngẩn cả người.
Đó là ảnh cô và Tiêu Tề chụp chung.
Sở Tu Cẩn đương nhiên cũng nhìn thấy, anh hỏi cô: "Định xử lý thế nào?"
Mạnh Vũ lấy ảnh ra ném trên bàn trang điểm: "Đồ vô dụng cứ vứt đi là được."
Lúc này có người đến gõ cửa, hai người quay đầu nhìn. Cửa cũng không đóng, một người giúp việc đứng ở đó, vẻ mặt cung kính nói: "Phu nhân, thảm đã đến rồi, cô lại đây nhìn một chút."
Mạnh Vũ chưa kịp phản ứng lại thì Sở Tu Cẩn đã nói bên cạnh cô: "Cô đi xem đi."
"..."
Lúc này Mạnh Vũ mới ý thức được thái thái trong miệng giúp việc kia là gọi cô.
Phải rồi, bây giờ cô đã là vợ hợp pháp của Sở Tu Cẩn, là nữ chủ nhân của ngôi nhà này.
Mạnh Vũ có hơi ngượng ngùng, đi theo người giúp việc kia ra ngoài. Sau khi xem qua thảm xong, cô lại vào phòng muốn vứt mấy bức ảnh kia đi thì phát hiện không thấy xấp ảnh đâu. Mạnh Vũ nghĩ trước khi cô rời đi Sở Tu Cẩn còn ở trong phòng, cô muốn đi hỏi một chút có phải anh đã giúp cô xử lý rồi không.
Sở Tu Cẩn ở thư phòng, cô tìm thấy thư phòng rồi gõ cửa, bên trong lên tiếng. Cô đẩy cửa bước vào, anh đang ngồi phía sau bàn làm việc trong thư phòng, thấy cô bước vào vào liền hỏi: "Sao vậy? Thảm không hài lòng à?"
"Không có, thảm rất đẹp, tôi tới là muốn hỏi anh có thấy mấy bức ảnh vừa nãy của tôi ở đâu không?"
"Vừa nãy giúp việc đến dọn dẹp tôi đã bảo người dọn đi rồi, không phải cô nói muốn vứt mấy bức ảnh đó sao?"
"Được, tôi chỉ muốn hỏi một chút, vứt đi cũng tốt. Ngày mai tổ chức đám cưới, tôi về chuẩn bị trước."
"Được, Na Na sẽ đưa cô về, đi đường cẩn thận."
Mạnh Vũ đang định đóng cửa lại, trong lúc vô tình nhìn về phía bàn làm việc của anh cô thấy phía dưới có một góc ảnh chụp, Mạnh Vũ có hơi nghi hoặc, chẳng qua cô cũng không nghĩ nhiều, cúi đầu khép cửa lại.
Cũng không nhất định là góc ảnh chụp, dù có hơi giống nhưng cô cũng chỉ thấy một góc ảnh chụp cũng không nhất định là của cô, lại nói Sở Tu Cẩn lấy ảnh của cô làm gì chứ?
Mạnh Vũ cũng không nghĩ nhiều, ngày mai là đám cưới của cô và Sở Tu Cẩn, cô còn phải chuẩn bị cho thật tốt.
**
Buổi tối hôm nay Uông Thục Viện đến thư phòng tìm Uông Vệ Quốc.
Uông Vệ Quốc cũng không biết Uông Thục Viện sẽ tìm đến mình. Năm tám tuổi Uông Thục Viện đã không còn mẹ, hai bố con bọn họ cũng không thân thiết, sau đó ông lại cưới Tề Mị, có Tề Mị hòa giải
tình cảm giữa hai bố con mới tốt lên một chút. Tuy rằng nói con gái là áo bông nhỏ của bố nhưng giữa Uông Thục Viện và Uông Vệ Quốc cũng không có nhiều tiếng nói chung, hai người ngày thường cũng không giao lưu gì nhiều.
Uông Thục Viện tới tìm ông, Uông Vệ Quốc rất vui, ông ta vội hỏi: "Viện Viện, con tìm ba có việc gì?"
"Đám cưới của Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn cứ quyết định như thế sao?"
"Viện Viện con có ý gì, chuyện này chẳng lẽ không phải đã quyết định rồi sao?"
Uông Thục Viện vươn tay vuốt tóc, cúi đầu che giấu sự bực bội dưới đáy mắt.
Uông Vệ Quốc đại khái cũng đoán được ý đồ của cô, ông ta thử thăm dò hỏi: "Chẳng lẽ con muốn đổi ý?"
Uông Thục Viện khoanh tay đến cạnh cửa sổ, cô ta đưa lưng về phía Uông Vệ Quốc nói: "Con gả cho Sở Tu Cẩn dù thế nào cũng tốt hơn là Mạnh Vũ gả cho Sở Tu Cẩn. Dù sao con cũng là con gái bố, con gả cho Sở Tu Cẩn thì mới có thể giúp bố mà không mất chút sức nào."
"Con nói như thế cũng không sai, nhưng mà lúc trước không phải con không chịu gả sao?"
Uông Thục Viện không nói chuyện.
Lúc trước quả thật là cô không muốn gả, đó là cô cho rằng Sở Tu Cẩn giống như lời đồn, cô không thể gả cho một người đàn ông chỉ cao một mét sáu bảy, nhan sắc bình thường lại còn nửa tàn phế, cho dù anh có quyền có thế cô cũng không gả.
Chẳng qua, ai biết Sở Tu Cẩn không hề giống trong lời đồn, cho dù là dáng người hay vẻ ngoài đều rất hoàn mỹ. Hơn nữa vừa thủ đoạn vừa có bản lĩnh, địa vị lại cao, đàn ông như vậy quả thật là cực phẩm ngàn năm có một. Cô chậm chạp không chịu kết hôn là muốn chờ người đàn ông như vậy xuất hiện, chỉ có đàn ông giống như anh mới xứng với cô.
Uông Thục Viện lại nói: "Cứ đổi lại là được, người lúc trước anh ta muốn cưới vốn dĩ là con mà."
Uông Vệ Quốc khó khăn thở dài: "Chuyện làm gì đơn giản như vậy? Con có điều không biết, lần đó không phải Mạnh Vũ đã đi gặp Sở Tu Cẩn một lần sao? Lần đó sau khi bọn họ gặp mặt xong Sở Tu Cẩn cố ý phái trợ lý đến đây nói bóng nói gió với bố, đại khái ý là, Sở tiên sinh đã nhẫn nhịn chúng ta đổi cô dâu một lần, nếu đổi lại lần nữa thì đừng trách cậu ta không khách khí. Vốn dĩ là chúng ta sai trước, nếu lần này lại đổi nữa thì bố ở Yến Thành sẽ không ngóc đầu lên nổi mất."
Uông Thục Viện lúc này mới xoay người nhìn ông, vẻ mặt của Uông Vệ Quốc cũng không giống như đang lừa cô. Thật ra cô không đoán được Sở Tu Cẩn sẽ cố ý phái người tới tìm bố cô, vốn đang cho rằng người này cũng sẽ không coi trọng chuyện hôn nhân, nếu không lúc nhà họ đổi cô thành Mạnh Vũ anh cũng sẽ không đồng ý thoải mái như vậy. Cô ta cho rằng cưới ai với anh mà nói là như nhau.
Cho nên cô cảm thấy đổi cô dâu lại thành cô cũng không phải là không thể, hơn nữa vốn dĩ người anh muốn cưới chính là cô.
Nhưng mà..
Lại còn có chuyện sau khi gặp Mạnh Vũ đã phái người tới nói với bố cô.
Chẳng lẽ Sở Tu Cẩn chỉ thấy cô một lần đã bị cô mê hoặc? Nhưng mà cô ta cảm thấy kỳ quái, loại người thủ đoạn lợi hại như Sở Tu Cẩn, là người rất khôn khéo sao? Nhìn anh cũng không giống như là loại người sẽ bị sắc đẹp mê hoặc.
Hoặc là nói đám đàn ông đều giống nhau, chỉ nhìn mặt?
"Con đừng nghĩ đến Sở Tu Cẩn nữa, sau này bố sẽ giúp con chọn một người chồng như mong muốn."
Uông Thục Viện cau mày không nói tiếp: "Con không làm phiền bố nữa."
Cô ta rời khỏi văn phòng của Uông Vệ Quốc, đưa tay đóng cửa lại, khóe miệng dần dần hiện lên một nụ cười cười lạnh.
Tuy Mạnh Vũ giống như chịu thiệt nhưng thật ra lại là nhặt được đồ tốt. Chỉ là làm bà chủ nhà giàu đâu dễ như vậy, loại thùng rỗng kêu to chỉ dựa vào gương mặt như cô sớm hay muộn gì cũng sẽ làm trò cười.
Đến lúc đó bị Hạ gia đuổi ra khỏi nhà, xem cô ta giấu mặt vào đâu.
**
Ngải Thanh bệnh triền miên không dứt, Tiêu Tề vì chăm sóc cô ta, mỗi ngày vừa tan ca đã chạy đến bệnh viện, buổi tối anh ta ngồi bên cạnh mép giường của Ngải Thanh giúp cô ta truyền dịch, đúng lúc này điện thoại anh ta vang lên, là Triển Tuần gọi đến.
Triển Tuần là Phó giám đốc khác của Bàng Đại Lĩnh Hàng, chủ yếu phụ trách thị trường nước ngoài.
"Tiêu Tề, A Nhiễm giao lại nhiệm vụ đánh giá số liệu cho tôi, cậu cũng biết tôi đã rất nhiều năm không động vào máy tính, rất nhiều thứ mới lạ, chừng nào cậu về thì giúp tôi nhìn xem đi?"
"Gần đây tôi bận quá không có sức làm, không phải tôi đã nhờ A Nhiễm làm giúp sao, chắc là gần đây cậu ta không có việc gì đâu?"
"Cậu ta muốn tham dự hôn lễ, nói là hai ngày này đều bận."
"Hôn lễ?" Anh ta thuận miệng hỏi: "Hôn lễ của ai?"
"Hình như là hôn lễ của chú nhỏ Hàn phu nhân."
"..."
Cả người Tiêu Tề cứng đờ, chẳng qua anh ta rất nhanh đã phản ứng lại được: "Là hôn lễ của chủ tịch Bắc Việt sao?"
"Hình như vậy."
Tiêu Tề nắm chặt điện thoại rất lâu không có phản ứng, Triển Tuần ở đầu dây bên kia lại nói gì đó nhưng mà anh ta đã không nghe thấy.
"Hôn lễ được tổ chức khi nào?" Anh ta hỏi.
"Làm sao vậy?" Triển Tuần giống như bị giọng điệu của anh ta dọa: "Tôi nghe nói hình như là ngày mai."
Ngày mai.. Tiêu Tề ngắt điện thoại, anh ta cảm giác căn phòng đột nhiên lạnh đi, không, hẳn là này trong nháy mắt, hắn giống như đặt mình trong với hầm băng bên trong, chung quanh khí lạnh mịch mịch chui vào xương cốt, lãnh đến hắn cả người đều ở phát đau.
Ngải Thanh thấy thế liền hỏi: "Em làm sao thế? Xảy ra chuyện gì?"
"Ngày mai Mạnh Vũ phải kết hôn rồi." Anh ta theo bản năng nói.
Ngày mai ngày mai.. Không phải là ba tháng sau sao? Sao đột nhiên lại tổ chức sớm hơn như thế?
Không! Không được! Anh ta phải đến gặp cô một lần, anh ta phải hỏi cô chuyện này là thế nào.
Ngải Thanh thấy anh ta bước nhanh ra ngoài, vội vàng gọi anh ta lại: "Em muốn đi đâu?"
Đại khái là nói chuyện quá nóng nảy, cô ta lập tức che ngực lại kịch liệt ho khan, ho rất nghiêm trọng, giống như muốn ho toàn bộ phổi ra ngoài.
Nhưng mà Tiêu Tề giống như mất hồn, anh ta hoàn toàn nghe không được cô nói gì đó, cũng hoàn toàn nhìn không thấy dáng vẻ đau khổ của cô ta, thậm chí đầu không có hồi một chút liền chạy ra phòng bệnh. Lúc này trong đầu anh ta chỉ có một mong muốn, anh ta muốn đến gặp Mạnh Vũ, anh ta có rất nhiều điều muốn nói với cô.
Từ sáng sớm Mạnh Vũ đã rời giường trang điểm mặc váy cưới, thời gian vừa đến cô phải nhích người đi lễ đường, chẳng có điều là sau khi xong thời gian còn sớm, cô liền ngồi nghỉ ngơi trên ghế sô pha.
Tề Mị bước vào bảo chuyên viên trang điểm và trợ lý của Sở Tu Cẩn sắp xếp đến đây chăm sóc cô ra cửa cửa, bà có lời nói muốn với Mạnh Vũ. Mọi người đều hiểu tâm trạng của người mẹ khi sắp gả con gái đi, cũng không nói gì. Sau khi ra ngoài còn giúp hai người đóng cửa lại, trong phòng cũng chỉ còn lại hai mẹ con bọn họ.
Tề Mị ngồi xuống bên cạnh Mạnh Vũ nắm lấy tay cô đặt trên đầu gối, bà đỏ mắt nhìn cô nói: "Nữu Nữu đã trưởng thành rồi, hôm nay cũng sắp phải lấy chồng."
Người ta nói lúc con gái sắp xuất giá sẽ khóc để bày tỏ những điều bất mãn đối với nhà mẹ. Nhưng Mạnh Vũ lại không cảm xúc nhìn Tề Mị trước mặt, thứ lỗi cô thật sự không khóc được.
"Mẹ biết mấy năm nay đã khiến con phải chịu uất ức, nhưng mà sau này tất cả sẽ tốt lên, com trở thành nữ chủ nhân của Bắc Việt, con có người chồng như Sở Tu Cẩn, từ nay về sau sẽ không có ai dám bắt nạt con."
Mạnh Vũ vẫn không nói gì như cũ, cứ giữ vẻ mặt bình tĩnh như vậy nhìn bà.
"Vẻ ngoài của Sở tiên sinh cũng không giống những lời đồn ngoài kia là bao, không chỉ thế cậu ấy còn lớn lên cao lớn đẹp trai, là nhân trung chi long [1] thật sự. Cho nên Nữu Nữu của chúng ta rất may mắn, may mắn sẽ luôn ở bên cạnh con, sau này con ở Hạ gia cũng sẽ hạnh phúc."
"Đến cuối cùng thì mẹ muốn nói gì?"
Đại khái là Mạnh Vũ nói quá mức lạnh nhạt, Tề Mị hơi ngẩn người, đáy mắt tràn ra vài phần mất mát, bà thở dài, lấy ra trong túi một chiếc thẻ ngân hàng nhét vào tay Mạnh Vũ.
"Trong này có 300 vạn, con cầm đi, đây là thứ tốt nhất mẹ có thể cho con."
"..."
Uông Vệ Quốc tuy rằng có tiền, nhưng đối xử với hai mẹ con bọn họ cũng không lớn phương. Tuy rằng bình thường ông ta cũng sẽ cho Tề Mị mua trang sức, nhưng tiền tiêu vặt của Tề Mị và Mạnh Vũ đều là cố định. Tề Mị có thể tích cóp được 300 vạn, nói chung là bà gả đến Uông gia nhiều năm như vậy có khả năng tích cóp một chút tiền riêng.
"Tiền mẹ tích góp được thì mẹ cứ giữ lại sau này dưỡng lão cũng tốt, cho con làm gì?"
"Tuy rằng không nhiều tiền lắm, nhưng nếu có một ngày.. Đương nhiên mẹ chỉ nói là nếu, nếu có một ngày con và Sở Tu Cẩn ly hôn, có 300 vạn này cũng đủ bảo đảm cuộc sống sau này của con, đây là mẹ giữ đường lui cho con, con cứ cầm đi, đừng để người khác biết, có hiểu không?"
Mạnh Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ rất lâu không nói gì.
Nếu muốn hỏi cô có hận Tề Mị không thì cô hận, bố mất chưa đến nửa năm bà ta đã dẫn theo cô gả cho người đàn ông khác. Vì để làm một người mẹ kế tốt, bà cố ý bất công với Uông Thục Viện, mấy năm nay cô ở Uông gia không biết đã chịu bao nhiêu là uất ức.
Chỉ là giờ phút này, cô nhìn tấm thẻ, cảm thấy mũi có hơi cay, giờ phút này cô rõ ràng cảm nhận được, cảm nhận được tình yêu của mẹ dành cho con gái.
Nhưng mà nhiều năm như vậy, dù sao thì tình cảm này cũng đã phai nhạt, thật sự vẫn chưa đến mức rơi nước mắt, như thế quá đạo đức giả rồi.
"Đồng ý với mẹ, con nhất định phải sống tốt biết không?"
Mạnh Vũ nắm chặt chiếc thẻ trong tay, nói: "Mẹ yên tâm đi, con sẽ sống tốt, tốt hơn so với tất cả mọi người."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."
**
Tiêu Tề rời khỏi phòng bệnh của Ngải Thanh trực tiếp đến sân bay. Nhưng chuyến bay sớm nhất đến Yến Thành chỉ có một chuyến vào buổi sáng lúc 6 giờ, lúc anh ta đến Yến Thành đã là 8 rưỡi, lại ngồi xe một giờ đến Uông gia.
Vốn dĩ trong lòng vẫn còn nghi ngờ nhưng vừa tới Uông gia, nhìn thấy ngoài cửa nhà họ Uông đã giăng đèn kết hoa khung cảnh vô cùng náo nhiệt, anh ta mới thật sự ý thức được, bọn họ thật sự đã tổ chức đám cưới trước, Mạnh Vũ sắp kết hôn, cô sắp phải gả cho người đàn ông khác.
Tiêu Tề gõ cửa lớn nhà họ Uông, người tới mở cửa là một vị lão bá, Tiêu Tề tới đây, lão bá đương nhiên cũng nhận ra anh ta, ông kinh ngạc nói: "Ngài là Tiêu tiên sinh, ngài tới?"
Tiêu Tề không có thời gian nhiều lời với ông ta, anh ta trực tiếp nói: "Tôi tới tìm Mạnh Vũ."
Anh ta vừa nói vừa định bước vào bên trong, nhưng lão bá phía sau lại nói với anh ta: "Mạnh Vũ tiểu thư đã đi rồi."
Thân thể Tiêu Tề cứng đờ, loại cảm giác như trong hầm băng này lại lần nữa ập đến. Anh ta quay đầu lại, anh ta dùng giọng điệu bình tĩnh để hỏi: "Cô ấy đã đi đâu?"
Lão bá nói: "Giờ lành tới, cô ấy đã đến nhà thờ rồi."
Tiêu Tề chỉ cảm thấy giống như bị sét đánh, anh ta lùi mạnh về phía sau một bước. Cô đã đi đến nhà thờ rồi sao?