Du Cảnh không có quá nhiều ký ức tốt đẹp về đồ ăn.
Tính tình hắn khó chịu, điều kiện kinh tế khó khăn, gia đình lại bê bối nên từ nhỏ đã bị bắt nạt và phân biệt đối xử. Hồi tiểu học bị mắng là ma xui quỷ khiến, chú lùn, con sâu tội nghiệp, đồ mất mẹ, lên cấp hai thì bị mắng là đồ câm, thần kinh, tàn tật, giết người..
Những kẻ bắt nạt hắn đổ nước bột giặt, chất bẩn, bụi phấn, giun đất, v. V. Vào ly uống nước của hắn; nước uống của hắn thay bằng nước dơ bẩn; giả vờ mời hắn uống nước, nhưng thực tế bên trong đều là chế giễu hắn.
Vậy bây giờ, những thứ đó có lặp lại?
Người trước mặt đã kêu người đánh hắn, nhưng sau đó lại tỏ ra tốt bụng, chỉ để đích thân thực hiện "giáo huấn" tiếp theo, phải không?
Du Cảnh sắc mặt trở nên cực kỳ lạnh lẽo. Nếu là người khác, hắn có thể đánh trả, nhưng người kia là Nhạc Li.. Du Cảnh đột ngột đứng lên, hung hăng nhìn Nhạc Li một cái rồi bước đi.
Nhạc Li hoàn toàn bối rối. Cô viết rằng Du Cảnh đã bị bắt nạt từ khi còn nhỏ, nhưng cô đã không suy nghĩ cẩn thận về việc bắt nạt bằng cách nào, vì vậy cô không nghĩ rằng một chai sữa chua khiến Du Cảnh phản kháng.
Tại sao kháng cự chai sữa chua?
Có phải vì cô hành động chưa đủ chân thành, nên hình như việc bố thí đã làm tổn thương lòng tự trọng của hắn?
Nhưng đó chỉ là một chai sữa chua với giá chưa đến năm nhân dân tệ, phải không?
Có phải vì lý do khác không?
Nhạc Li có chút bối rối cho đến khi trở về nhà vào buổi tối.
Hôm nay Tống Niệm làm thêm giờ, người nấu ăn là Nhạc Thanh.
Sau khi rửa tay, Nhạc Li đi tới bàn, nhìn thấy một ly nước chanh đặt ở chỗ cô, tình cờ cô cũng đang hơi khát nên uống một hớp trong ly, gần như bị vị chua và đắng kích thích xém nữa phun ra.
Nhạc Li vừa vặn miễn cưỡng duy trì phong thái, nuốt xuống bụng, ho khan vài tiếng, ôm ngực, cau mày hỏi: "Ba, trong ly có cái gì?"
Mặc tạp dề màu xanh, Nhạc Thanh bưng mì từ trong bếp ra, thấy cô có vẻ khổ sở, ông trêu ghẹo đáp: "Trà sức khỏe của mẹ con, đặc biệt yêu cầu cha đừng quên cho con uống."
Nhạc Li dở khóc dở cười.
Tống Niệm là một người phụ nữ rất yêu đời, lúc rảnh rỗi rất thích chăm sóc da, giữ gìn sức khỏe, thể thao - cô miêu tả Tống Niệm là như vậy đấy, nhưng không ngờ trà sức khỏe do Tống Niệm pha lại có vị như vậy.
Nhìn bộ dạng của Nhạc Thanh, hiển nhiên là ông cũng bị loại trà này "hạ độc".
"Con tưởng là nước chanh." Nhạc Li nói, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
Du Cảnh từ chối sữa chua của cô, chẳng lẽ hành động của cô không phải là làm tổn thương đến lòng tự trọng của hắn, mà lại hiểu lầm rằng sữa chua không phải là "sữa chua" mà là thứ khác, chẳng hạn như bắt nạt?
Nhạc Li nhớ khi còn học tiểu học, cô đã từng chứng kiến đám nam sinh trong lớp chơi khăm, rủ người khác uống trà xanh, thật ra trong bình trà xanh có đựng những thứ không thể uống được.
Du Cảnh từ nhỏ đã bị bắt nạt, hắn cũng từng trải qua chuyện này nên mới hiểu lầm là cô đưa sữa chua đi bắt nạt hắn?
Nhưng cô dám vỗ ngực nói, tuyệt đối không có chuyện này. Nếu chỉ là hiểu lầm thì nên giải quyết, người có miệng nên nói rõ mọi chuyện.
Sau khi suy nghĩ phương hướng hành động, Nhạc Li cảm thấy thoải mái hơn, sau khi ăn xong liền xem lại nhiều trang sách giáo khoa sinh học.
Ngày hôm sau Nhạc Li vui vẻ hòa thuận cùng Nhạc Vi đi đến trường, tuy trên xe hai chị em vẫn không nói chuyện với nhau nhiều nhưng bầu không khí cũng tốt hơn.
Hai chị em bước vào cổng trường, đi trên con đường chính ngập tràn mùa hoa hồng, không ngờ trước mắt lại xảy ra một vụ tai nạn nho nhỏ.
Nhân vật chính của vụ tai nạn là Du Cảnh. Sau khi chiếc áo đồng phục của trường bị rách trong trận đánh lần trước, hắn không thay cái mới, vẫn mặc quần áo bình thường kể từ đó, hôm nay là áo thun đen với quần cùng màu, vô cùng đơn giản.
Bằng cách nào đó, khóa kéo cặp sách của hắn bung ra, mầy cuốn sách và tài liệu ôn tập rơi ra khỏi đó.
Nhiều người đi chậm lại, quay đầu nói nhỏ với bạn đồng hành.
"Đây là không phải là học sinh lớp mười đó sao? Nghe nói là một người bị câm."
"Cặp học sinh cũ lắm rồi mà vẫn dùng, tồi tàn quá!"
"Tôi nghe nói rằng cậu ta vẫn có vấn đề với não của mình và không bao giờ giao tiếp với mọi người.."
"Yên lặng, đừng bị hắn nghe thấy, ánh mắt của hắn cũng rất đáng sợ."
Từng câu từng câu, dù hạ giọng, nhưng chỉ cần nói ra, sẽ luôn làm tổn thương lòng tự trọng của người khác.
Du Cảnh lạnh lùng liếc nhìn người đang thảo luận, cúi xuống nhặt.
Nhạc Li nhìn chiếc cặp sách "đã giặt sạch" của hắn, và nhớ lại những gì người khác đã nghe về sự "nghèo khó" của hắn.
Du Cảnh từ nhỏ nhà nghèo, sau khi cha mất, một thời gian khó khăn, nhưng hắn vẫn rất chăm chỉ và chịu khó, cũng thông minh, tự lập từ rất sớm.
Hắn làm nhiều công việc bán thời gian khác nhau, dịch tài liệu tiếng Anh, thiết kế các trang web đơn giản, làm bồi bàn.. Là học sinh lớp mười, hắn không chỉ được miễn phí học phí và chỗ ở mà còn nhận được học bổng và trợ cấp.
Trên thực tế, hắn có đủ chi phí sinh hoạt, thậm chí có thể sống tốt hơn so với những sinh viên bình thường, nhưng hắn rất tiết kiệm và có thói quen tiết kiệm tiền cho một hy vọng khiêm tốn - một ngày nào đó hắn có thể tự tin một chút thổ lộ với Nhạc Vi.
Những người cười nhạo sự nghèo khó của Du Cảnh là quá nông cạn, không bao lâu nữa Du Cảnh sẽ lấy một số tài sản khổng lồ trả thù họ.
Khi Nhạc Li nghĩ như vậy, Nhạc Vi đã tiến gần hơn một bước, cau mày ngồi xổm trước mặt Du Cảnh giúp hắn thu dọn đồ đạc.
Trong lòng Nhạc Li đột nhiên có một sự phấn khích - điểm cốt truyện trong cuốn sách nơi mà mối quan hệ giữa Nhạc Vi và Du Cảnh trỗi dậy.
Du Cảnh biết ơn sự giúp đỡ và nụ cười của Nhạc Vi như thế, về sau tự tìm ngược.
Thấy Du Cảnh đang ngước nhìn Nhạc Vi, Nhạc Li bước nhanh tới nói: "Chị à, anh Tinh Diệp đang đợi chị ở đằng kia. Chị đi nhanh lên, em giúp bạn học Du nhặt cho."
Như vậy, cũng muốn đánh thức Du Cảnh càng sớm càng tốt, con gái của cô đã có người xứng đôi vừa lứa, hi vọng Du Cảnh sẽ không càng ngày càng lún sâu.
Nhạc Vi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Tinh Diệp đang nhìn mình cách đó không xa, lỗ tai không khỏi đỏ bừng, do dự trước khi rời đi, Nhạc Li đẩy cô một cái, "Đi đi."
"Vậy thì chị đi đây." Nhạc Vi xấu hổ đi vài bước, nghĩ đến điều gì đó, vừa quay đầu lại đã thấy Nhạc Li đang nhìn mình cười, trên mặt không có một chút ghen tị hay hả hê.
Nhạc Li thực sự đã thay đổi.
Nhạc Vi gạt bỏ những lo lắng của mình sang một bên, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, đi về phía Thẩm Tinh Diệp.
Đứng bên cạnh Thẩm Tinh Diệp, Ngôn Hi nhìn hai chị em Nhạc Li và Nhạc Vi một cách thích thú, một tia ngạc nhiên hiện lên trong mắt cậu. Nhưng Nhạc Li không thèm để ý.
Nhạc Li nhìn đôi nam nữ trước mặt, trên mặt tràn đầy nụ cười mẹ hiền, cho đến khi cảm nhận được ánh mắt của Du Cảnh.
Nhạc Li cúi đầu. Du Cảnh ngồi xổm, cầm sách giáo khoa trong tay, nhưng lại thờ ơ đánh giá chính mình.
Nhạc Li nhớ tới chuyện, ngồi xổm xuống, giúp hắn cầm sách lên, cố hết sức dùng ánh mắt thân thiện, nhẹ giọng nói: "Về chuyện ngày hôm qua, tôi cam đoan là tôi không có ý nghĩ xấu. Sữa chua thực sự chỉ là sữa chua và tôi thực sự không thể uống được cũng không muốn lãng phí nó."
Ánh mắt Du Cảnh không ngừng rơi vào trên mặt Nhạc Li. Hắn nhớ tới ánh mắt lạnh nhạt, khinh thường của cô, về địch ý của cô, về việc cô khiến người ta đánh hắn.
Vậy, bây giờ, hắn có nên tin cô không?
Cảm nhận được ánh mắt của Du Cảnh ẩn chứa vẻ dò xét và nghi ngờ, Nhạc Li cười chân thành và ngây thơ hơn.
Nụ cười thật
ngọt ngào, dịu dàng. Du Cảnh lại cử động ngón tay, trong lòng thở dài.
Đã bao lâu rồi không được nhìn thấy ánh mắt và nụ cười như vậy? Ngay cả khi đó là một âm mưu.. cũng đáng để nhận.
Du Cảnh cúi đầu.
Người bên kia tuy rằng không nói được, nhưng Nhạc Li có thể cảm nhận được khí chất lạnh lùng và dữ tợn của hắn đã giảm đi rất nhiều, thở phào nhẹ nhõm, đưa sách trong tay mình ra, mỉm cười nói: "Của cậu đây."
Du Cảnh lẳng lặng nhận lấy, sau đó yên lặng liếc nhìn Nhạc Li. Hắn không cất những cuốn sách lại vào chiếc cặp mà cầm chúng trên tay và lặng lẽ đi về phía tòa nhà dạy học.
Hắn có một đôi chân dài, nhưng bước đi chậm rãi có chủ đích, bình tĩnh theo tốc độ của Nhạc Li.
Nhạc Li lẳng lặng đi bên cạnh hắn, dùng khóe mắt nhìn cái cặp sách như nhếch mép cười cười, có chút khó chịu - bây giờ nên nói với Du Cảnh như thế nào đây, bảo hắn đừng tiết kiệm như vậy, sau này hắn sẽ trở nên rất tốt, về sau còn rất giàu nữa.
Không ai muốn biến mình thành ngốc nghếch trước một cô gái mà họ thích. Du Cảnh im lặng lấy đồ trong cặp ra.
Những thứ của hắn rất ít và đơn giản, ngoại trừ sách, chỉ có một chiếc móc khóa và một chiếc ô. Trên móc khóa có hình Hello Kitty, Hello Kitty rất cũ và giống đồ của con gái - đó không phải là đồ của nữ chính ư?
Nhận thấy ánh mắt của Nhạc Li rơi vào mèo Hello Kitty, Du Cảnh mím chặt môi mỏng, giấu Hello Kitty bé nhỏ trong lòng bàn tay, chắn tầm mắt của Nhạc Li, sau đó ném chiếc cặp sách vỡ vào thùng rác.
Nhạc Li giả bộ lãnh đạm cười nói: "Du Cảnh, kỳ thi lần này cậu làm bài rất tốt, chúc mừng nha, thật lợi hại."
Du Cảnh quay đầu nhìn Nhạc Li, xác nhận cô là chân thành chúc mừng, cũng không có giễu cợt. Quay đầu lại, hắn lại mím môi, lồng ngực phập phồng khiến bước chân hơi lệch nhịp.
Nhạc Li không để ý đến bất cứ điều gì và tiếp tục, "Tôi không thể làm được. Ngữ văn và tiếng Anh đều tốt. Vật lý và sinh học quả thật khiến tôi bị hói."
Thể hiện sự yếu đuối và ngưỡng mộ trước những người tự ti nhạy cảm có thể nâng cao sự tự tin của người kia, Nhạc Li cảm thấy mình đã rất vất vả để kiếm được một tài sản thừa kế không hề dễ dàng.
Nhạc Li đang nói chuyện, không biết từ đâu xuất hiện một cô gái, khinh thường nhìn Nhạc Li, cười quái dị: "Hai chị em thật là thú vị. Các người định tỏ ra lịch sự với một người tàn tật. Các người đang làm gì vậy?"
Câu này thật là nham hiểm, Nhạc Li nhướng mày không quan tâm không nhận ra người kia, "Chó mèo à đến lượt các người ở trước mặt chúng tôi nói ra nói vào sao?"
"Cô mắng ai là chó mèo?" Cô gái khó thở.
Du Cảnh lạnh lùng nhìn cô gái, ánh mắt như dao. Cô gái có chút xấu hổ, nhưng cô tin chắc Du Cảnh sẽ không dám làm gì con gái, chưa kể hắn còn là người tàn tật nên trốn người khác, vì vậy lòng tự tin của cô gái lại nổi lên, nâng lỗ mũi.
"Nói phong long, ai tự nhận thì tự chịu." Nhạc Li nhìn cô gái, cô gái so với Nhạc Vi xấu hơn nhiều. Vì vậy Nhạc Li nhanh chóng xác định được danh tính của cô gái, là một nhân vật pháo hôi mà cô đã viết, con gái của cậu Nhạc Vi - Tống Chi Chi.
Cậu của Nhạc Vi thì nhát gan, còn gia đình nhà mẹ đẻ của mợ thì giàu có nhưng quái đản, Tống Chi Chi vốn kiêu ngạo, thích phô trương sự giàu có của mình. Vì vậy Tống Niệm và Nhạc Thanh thà nhận trẻ mồ côi còn hơn để cho Tống Chi Chi ở bên cạnh Nhạc Vi.
Tính toán thời gian, Nhạc Vi tát vào mặt Tống Chi Chi quá sớm nên kết thúc. Tống Chi Chi bị Nhạc Vi tát vào mặt lưu ban xin học lại lên năm nhất cấp ba. Sau một tháng thành thật, lại muốn khiêu khích Nhạc Vi.
"Tôi vẫn là chị của cô đấy, còn dám mắng tôi, biết lễ phép liêm sỉ là gì không?" Tống Chi Chi châm chọc nói, "Tôi nghĩ tôi không có tư cách nói trước mặt các người, cái người tụt tám hạng kia cũng dám khinh thường tôi?"
Nhạc Li mỉm cười, "Bốn từ lễ phép liêm sỉ thốt ra từ miệng của cô, thật sự rất mới mẻ, còn lấy chuyện thành tích ra nói với tôi, người học lại lớp mười hai lần mà vẫn đạt hạng hai mươi, ở trước mặt năm nhất của chúng tôi kiêu ngạo lên mặt, không biết xấu hổ sao?"
Trên gương mặt Nhạc Li có một phong thái tự tin bình tĩnh, khiến Tống Chi Chi tức giận, cũng khiến Du Cảnh có một cảm giác kỳ lạ cứ như cảm thấy tự hào.
Hơn nữa, cô lại một lần nữa ra mặt giúp hắn, trong lòng Du Cảnh đột nhiên nóng lên.
Tống Chi Chi tức giận đến mức muốn nôn ra máu. Đối với hai chị em Nhạc gia, Nhạc Vi thoạt nhìn thì hiền lành nhưng khi xuống tay thì rất tàn nhẫn, Nhạc Li thậm chí còn có cái miệng tàn nhẫn như vậy.
"Cô thậm chí còn không lọt vào top 150, vì vậy cô không biết xấu hổ khi nói tôi?"
"Chưa lọt vào top 150, cho nên," Nhạc Li không tỏ vẻ bối rối mà cười vui vẻ, "Đừng tiếp tục nói về điểm của tôi, có lẽ tôi sẽ tát vào mặt cô vào tháng sau đấy."
"Á," Tống Chi Chi chế nhạo, "Ai mà không nói lời to tiếng? Xem như làm chị, tôi sẽ không đề cập đến yêu cầu quá cao. Nếu cô có thể lọt vào top 50 trong kỳ thi tháng tới, tôi mua cho cô cái túi C."
Khi cô ta nói túi C, giọng điệu của cô ta đặc biệt khinh thường, như thể Nhạc gia không thể mua được túi của C.
Nhạc Li cũng cười nhạo, mỉa mai nói: "Xem ra cô khá khách sáo. Tôi thì khác, tôi không thích giả vờ khách sáo, túi thì miễn đi, đổi thành nhân dân tệ."
"Trước tiên hãy vào được top 50 đi rồi tính." Tống Chi Chi hừ lạnh. Cô cảm thấy toàn thắng, dù sao thì Nhạc Li gần đây cũng vì Thẩm Tinh Diệp mà không có tâm tư học tập.
Nhạc Li cố ý nở nụ cười ngây thơ và dịu dàng nói: "Chị Chi Chi cũng phải nổ lực hơn một chút nha, dù sao thì sông Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước đánh chết trên bờ biển."
Không phải Tống Chi Chi muốn nhấn mạnh thân phận trưởng bối của mình hay sao, cô ta không chỉ là trưởng bối, mà còn là bạn học, hoàn toàn coi như làm tiền bối, vì vậy Nhạc Li kích thích cô ta.
Tống Chi Chi thiếu chút nữa phẫn nổ cực điểm. Nhạc Li sảng khoái, kéo bạn học kế bên rời đi.
Kết quả là ngay khi ngón tay chạm vào làm da của Du Cảnh, cô đã nhận ra có gì đó không ổn.
Tác giả có lời muốn nói:
Du Cảnh: Vợ của tôi lợi hại quá, lợi hại quá đi!
Nhạc Li: Ai? Ai là vợ của cậu?