Vậy mà còn cô phải quét dọn, không khỏi khinh người quá đáng đi! Vân Thời Phi tức giận trừng mắt nhìn Tống Dương. Mặc dù
trọng sinh sau khi trở về Vân gia, Vân Thời Phi lúc nào cũng cảnh báo mình không được tức giận, không thể giống quá khứ động một chút liền phát hỏa. Nhưng hiện tại, cô vẫn là nhịn không được mà tức giận.
Nhưng Tống Dương một chút cũng không thèm để ý đến sự tức giận của cô. Người như Tống Dương chính là không thể ép buộc được. Nên làm cái gì bây giờ?
Lúc này đã tan học rồi, trong phòng học không còn bao nhiêu người, Tống Dương chọn chascch làm cho phía sau lớp học trở nên bẩn thỉu. Thậm chí còn làm đổ thùng rác. Một tư thế chính là phải bắt nạt Vân Thời Phi cho tới cùng. Học sinh chuyển trường này hắn không cũng không có nhiều ấn tượng lắm, mới đên một tháng, tính cách hướng nội, không cùng người khác nói chuyện. Đợi chút nữa sẽ khóc đi, nghĩ tới đây Tống Dương liền cảm thấy buồn cười.
Hắn không thể đánh con gái, truyền ra sẽ rất khó nghe, nhưng cũng không nói hắn không thể chỉnh cô khóc nha. Hắn quyết định tiếp tục chọc tức cô: "Này, học sinh chuyển trường, cậu giúp tên ngốc kia, cậu xem hắn lại không thèm để ý tới cậu, tạn học tên ngốc kia liền ra về, hiện tại cậu có phải rất thương tâm không?" Vân Thời Phi nhìn về phía chỗ ngồi của Trình Liệt, trống không.
Bầu trời bên ngoài xẹt qua một tia chớp, vang lêm một tiếng nổ ầm, trở liền đổ mưa. Cuối xuân đầu hè, Nam Thành ẩm ướt oi bức, không khí tựa hồ ngưng tụ thành một đoàn, làm cho người ta cảm giác hít thở không thông. Trận mưa sau có phần đỡ hơn, nhưng vẫn có cảm giác ẩm ướt đến mốc meo, làm cho người ta cảm tưởng như ngâm mình trong nước, cả người khó chịu.
Trận mưa này bắt đầu là khi Trình Liệt chuẩn bị về nhà. Trận mưa bất ngờ làm mọi người trở tay không kịp, xung quanh nhiều người không mang theo ô đều bị mưa làm cho ướt sũng. Nhưng Trình Liệt không một chút bị ảnh hưởng, anh ngồi trên xe ô tô, những hạt mưa được cửa sở che chắn. Anh trầm ngâm nhìn bên ngoài cửa sổ. Bỗng nhiên nghĩ tới cô gái kia.
Thấy anh bị bắt nạt, liền ở trước người anh che chở, kết quả thời điểm tan học liền bị Tống Dương bắt ở lại trực nhật.
Anh thấy Tống Dương vì bắt nạt Vân Thời Phi mà đem phòng học làm loạn lên. Nhưng anh lại không hề ngăn cản. Dù sao hết thảy mọi thứ đều không phải chuyện của anh, là Vân Thời Phi tự mình đứng ra. Đúng vậy, tất cả đều là cô tự mình đứng ra nhận.
Trình Liệt nhắm mắt ngừng suy nghĩ, cố thuyết phục bản thân. Trong đầu lại hiện lên khuồn mặt của Vân Thời Phi, nho nhỏ, làn da có chút đen, nhìn không được xinh xắn cho lắm. Còn có đôi tay kia, dường như là đã trải qua rất nhiều khổ cực..
Trình Liệt lập tức đá cô ra khỏi suy nghĩ của mình, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Anh cũng không hề thích lòng tốt của cô. Cũng không hề thích lòng tốt của bất kỳ kẻ nào cả. Trong thế giới của anh, chỉ có một người là anh.
Trong phòng học.
Vân Thời Phi đem rác quét hết vào thùng rác, Tống Dương vẻ mặt bất đắc dĩ kéo thùng rác: "Đều quét xong hết rồi?"
"Quét xong hết rồi."
"Được, tôi đi đổ rác."
"Cảm ơn." Vân Thời Phi hướng Tống Dương nở một nụ cười ngọt ngào. Nếu nụ cười này xuất hiện ở trên mặt Vân Tư Tư, Tống Dương sẽ rất phấn khích. Nhưng đây lại là một Vân Thời Phi bộ dáng bình thường, lại còn cười như vậy, làm hắn nhịn không được trợn tròn mắt. Liền kéo thùng rác đi nhanh xuống tầng dưới đổ.
Chờ Tống Dương đi rồi, Vân Thời Phi nhịn không được mà nhàng thở ra. Cô biết vừa rồi Tống Dương có suy nghĩ gì, khẳng định là ở trong lòng đem cô cùng Vân Tư Tư ra so sánh. Cảm thấy được cô cùng Vân Tư Tư tuy rằng là chị em, nhưng bộ dạng cùng Vân Tư Tư lại kém xa. Bất quá cô cũng không để ý chuyện này, trải qua đời trước, cô biết, kỳ thật, cô so với Vân Tư Tư cũng không hề kém cạnh. Chính là do trước kia cô phơi nắng nhiều, làm da có chút đen, chờ thêm một thời gian nữa sẽ lại trắng lên thôi.
Cô hồi tưởng lại đoạn đối thoại vừa rồi với Tống Dương. Cô nói: "Nếu tôi trở về muộn, em gái tôi sẽ rất lo lắng cho tôi." Tống Dương sắc mặt không hề thay đổi: "Em gái cậu lo lắng, tôi thèm vào quan tâm."
"Vân Tư Tư là em gái tôi." Một câu liền làm cho thiếu niên kiêu ngạo ngây ngẩn cả người.
Cô vừa mới tới không lâu, Vân Tư Tư ở trong trường học lại không muốn để cho người khác biết cô là chị gái của cô ta, cảm thấy như vậy rất mất mặt. Cho nên, luôn giữ khoảng cách với cô, không để người khác biết. Tống Dương tự nhiên cũng không biết. Hắn kinh ngạc cả buổi cuối cùng cũng mở miệng hỏi.
"Cậu tên gì?"
"Vân Thời Phi."
"Vân Tư Tư.. Vân Thời Phi.. Cô ấy quả nhiên là em gái của cậu a."
Hắn nháy mắt trở nên ôn hòa: "Chị à, vừa rồi thực sự xin lỗi, tôi sao có thể để cậu một mình dọn dẹp được? Tôi cùng cậu dọn dẹp, chúng ta tốc chiến tốc thắng." Thay đổi trong nháy mắt này, làm cho Vân Thời Phi không thể phản ứng được.
Bất qua, coi như là cô tránh được một kiếp nạn. Hơn nữa Tống Dương trong khoản thời gian này cũng không gây phiền toái cho cô.
Điều khó khắn duy nhất đó là____
Trên đường về nhà, Vân THời Phi nhìn thư tình trong tay, lâm vào trầm tư. Đây là vừa rồi Tống Dương đưa cho cô, nhờ cô chuyển cho Vân Tư Tư.
Hừm..
Đưa loại đồ vật này cũng không quá phiền phức, phiền phức là không biết Vân Tư Tư sẽ có phản ứng như thế nào.
Hạt mưa lất phất bay trong không trung. Đánh vào mặt có phần lạnh lẽo, Vân Thời Phi đưa tay gạt nước mưa trên mặt. Khi đi ngang qua Trình gia, không khỏi liếc mắt nhìn qua. Cô đứng ra giúp đỡ Trình Liệt nhưng Trình Liệt sau khi tan học lại rời đi ngay, Vân Thời Phi cũng không cảm thấy tức giận.
Anh vốn mắc bệnh tự kỷ, nói không chừng căn bản là không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì. Huống hồ, đây cũng là vì cô thiếu anh một cái ân tình. Về sau hai người không ai nợ ai.
Vân Thời Phi về đến nhà, khi thay giày liền nghe được tiếng trò chuyện của Vân Tư Tư cùng Từ Nhã truyền đến.
"Hai ngày nữa con sẽ đi tham gia cuộc thi khiêu vũ. Hôm nay mẹ liền đi mua cho con hai bộ quần áo, con thử xem có đẹp có không?"
Cô nghe được tiếng lật túi.
"Mẹ, mẹ thật tốt, con thấy bộ nào cũng đẹp."
"Tư Tư nhà ta bộ dáng xinh đẹp như vậy, mặc kệ là mặc đồ nào cũng có thể tỏa sáng hết."
Hai người nói xong, liền thấy Vân Thời Phi xuất hiện ở phòng khách.
"Thời Phi, con tan học rồi à?"
Vân Thời Phi gật đầu, ánh mắt rơi vào quần áo trên tay Từ Nhã. Đó là một chiếc váy liền màu hồng, trên váy có nhiều lớp voan mỏng, lung linh trong ánh đèn, giống nư là váy của công chúa vậy.
Rất đẹp!
Cũng rất hợp với Vân Tư Tư.
Từ Nhã thấy ánh mắt của Vân Thời Phi dừng ở chiếc váy trên tay bà, theo bản năng liền đem váy thả vào trong túi. Sợ Vân Thời thấy cũng muốn nó.
Trong quá khứ, Vân Thời Phi luông cùng Vân Tư Tư tranh giành. Chiếc váy này chính là nhập từ nước ngoài, được một chiếc duy nhất, sao có thể đưa cho Vân Thời Phi.
Vân Thời Phi nhìn thoáng qua liền dời ánh mắt, làm như không có gì, lãnh đạm nói: "Mẹ, con vừa về."
"Ồ.." Từ Nhã thấy Vân Thời Phi không hề muốn chiếc váy, nhát thời có chút xấu hổ, "Thời Phi về rồi thì vào ăn cơm đi, để mẹ nói dì Chung hâm nóng cơm cho con, chúng ta đã ăn trước rồi."
"Vâng." Vân Thời Phi nhu thuận gật đầu.
Vân Tư Tư liền cau mày. Vân Thời Phi hình như đã thực sự thay đổi, bọn họ không chờ cô cùng ăn cơm, nhưng cô lại không hề tức giận?
Hôm nay trời mưa, cô ta có đem theo ô nhưng Vân Thời Phi thì không, cô ta cũng không thèm để ý tới Vân Thời Phi. Sau khi trở về liền nói với Từ Nhã Vân Thời Phi ở trường có chút việc bận nên sẽ trở về muộn. Từ Nhã liền không đi đón cô.
Mà cô ta còn kêu đói bụng nói muốn ăn cơm trước, vì thế bọn họ liền ăn cơm trước. Cô ta làm như vậy, chính là muốn làm Vân Thời Phi tức giận, xem cô nổi trận lôi đình cùng Từ Nhã cãi nhau.
Đáng tiếc, Vân Thời Phi hiện tại rất ngoan ngoãn, một chút cũng không hề tranh cãi ầm ĩ với Từ Nhã.