Trái táo đặt bên miệng chưa kịp cắn, Hề Khê đứng khựng lại, nhìn người đàn ông đang vịn tay vào khung cửa.
Cúc áo sơ mi đã mở hơn nửa, để lộ cơ bắp rắn chắc trên người anh, cùng với gương mặt quyến rũ, thật sự rất cuốn hút.
Tào Nghiên rất đẹp trai, còn phong độ hơn rất nhiều nam minh tinh, nếu không đã chẳng trở thành "phú nhị đại" mà chín mươi phần trăm nữ minh tinh ao ước kết hôn.
Hề Khê cắn một miếng táo, ánh mắt lướt qua toàn thân Tào Nghiên, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
Thưởng thức xong, cô ngượng ngùng hỏi anh:
"Tôi có làm phiền hai người không?"
Ánh mắt Tào Nghiên vốn đầy khiêu khích và mỉa mai, nhưng khi nghe câu hỏi của cô với thái độ và giọng điệu như vậy, anh không khiêu khích được nữa, chỉ hơi nhíu mày.
Hề Khê thấy đối phương không nói gì, hơi bực bội một chút nhưng rồi lại vui vẻ cầm quả táo lặng lẽ cất bước rời đi, chuẩn bị về phòng mình.
Nhưng vừa đi được hai bước, Hề Khê bất chợt nảy ra ý nghịch ngợm, có lẽ mấy ngày nay quá nhàm chán, cô quay đầu nhìn Tào Nghiên nói:
"Trình độ kêu giường như vậy mà một giờ một ngàn thì hơi đắt nha.
Anh chỉ cần đưa tôi năm trăm thôi, tôi kêu còn chuyên nghiệp hơn cô ta."
Cô học diễn xuất, việc lồng tiếng cũng không xa lạ.
Nghe được lời này, biểu cảm của Tào Nghiên từ khiêu khích mỉa mai chuyển sang nhíu mày, hiện tại bây giờ trở nên âm trầm, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, thay đổi rõ rệt.
Hề Khê thấy anh không nói gì, liền nói thêm:
"Anh nên cởi hết quần áo rồi hãy mở cửa, như vậy trông càng giống vừa mới 'chiến đấu' hơn.."
Hề Khê biết mình đang tìm đường chết, nên sau khi nói xong liền ôm quả táo định nhanh chân chạy trốn.
Kết quả là chưa kịp đi được bước nào thì đã bị Tào Nghiên nắm cổ áo ngủ xách lên.
Cánh cửa phòng bị đá văng ra, anh nhìn về phía cô gái vẫn còn ăn mặc chỉnh tề ngồi trên sô pha, phun ra một chữ: "Cút."
Cô gái không hiểu chuyện gì xảy ra, vội cầm túi xách của mình và nhanh chóng rời đi.
Ở dưới lầu đã có dì Ngô mở cửa hộ nên Tào Nghiên không cần bận tâm nữa.
Anh nắm cổ áo Hề Khê, xách cô vào phòng rồi quăng cô lên giường, ánh mắt như muốn phun lửa, từng tế bào trên cơ thể như đang gào thét - giết chết cô gái này!
Hề Khê bị quăng khá mạnh, khiến trái táo suýt nữa văng ra ngoài.
May mắn là cô kịp giữ lại, Hề Khê ngồi dậy, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt, đôi mắt đầy giận dữ.
Răng rắc~~~
Cô cũng không quên rằng bụng đang kêu vang, thế là lại yên lặng cắn một miếng táo.
Tào Nghiên bị hành động của Hề Khê làm cho tức đến muốn bốc khói - Cô ta còn dám tiếp tục ăn táo?
Anh cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn để người này khiến mình mất lý trí.
Anh nhìn chằm chằm Hề Khê, hỏi:
"Ai nói?"
"Gì cơ?"
Hề Khê có chút ngây ngốc hỏi lại, sau đó lại cắn một miếng táo.
Tào Nghiên cố gắng kìm nén cơn giận:
"Một giờ một ngàn."
Nói đến chuyện này, Hề Khê có chút buồn cười, nhưng cô sợ anh sẽ càng tức giận hơn, cuối cùng người chịu xui xẻo vẫn là mình, cho nên đành nhịn xuống không cười.
Cô biết chuyện này là do đọc trong tiểu thuyết, vì lăn lộn Bối Hề Khê nên thỉnh thoảng Tào Nghiên lại dẫn các cô gái về nhà, mỗi lần đều là một giờ một ngàn, để họ kêu giường thật to, càng ồn ào càng tốt.
Tiểu thuyết
ngôn tình mà, lúc nào cũng xây dựng nam chính một lòng chung tình, và Tào Nghiên đương nhiên cũng thuộc kiểu nam chính như vậy.
Vì có nữ chính là Ngân Ninh nên nam chính tất nhiên không thể lên giường với người khác, nên anh mới dùng chiêu này, đối phó Bối Hề Khê vẫn dư sức.
Nói thật thì không thể nói thật, Hề Khê mở to mắt, vẻ mặt vô tội bịa đại: "Tôi đoán nha."
Tào Nghiên ngẫm lại thấy cũng hợp lý, chuyện này anh chưa kể cho ai, ngay cả đám anh em cũng không biết anh làm thế.
Anh đột nhiên cảm thấy mình thực sự đã gặp khắc tinh, hơn nữa là loại khắc tinh có thể khiến mình tức chết.
Không thể để Bối Hề Khê dễ dàng thoát như vậy, cần phải bắt cô ta chịu trách nhiệm để anh xả giận.
Truyện được đăng tại dembuon.vn, cập nhật chương nhanh nhất tại dembuon.vn
Tào Nghiên đóng cửa phòng lại, sau đó ngồi xuống chiếc ghế sô pha cạnh giường, nhìn cô nói:
"Năm trăm một giờ, kêu đi."
...Cái gì?
"Tôi từ chối."
Hề Khê ngớ ra một lúc mới lấy lại tinh thần.
"Cô nghĩ mình có thể từ chối?"
Ánh mắt Tào Nghiên lóe lên một tia tàn nhẫn, ý tứ thực rõ ràng rõ ràng, cô dám nói có thử xem.
Hề Khê có chút hối hận, ban đầu chỉ định đùa cho anh tức chơi, không ngờ lại tự đào hố chôn mình.
Cô nhìn Tào Nghiên, thấy rõ ràng toàn thân anh ta toát lên vẻ "không chỉnh được cô sẽ không bỏ qua".
Bất đắc dĩ, cô đành lặng lẽ đặt trái táo vừa mới cắn dở lên tủ đầu giường, đằng hắng vài tiếng, nghĩ thầm kêu thì kêu, kêu xong không ai nợ ai.
Cô ngồi trên mép giường, nhìn Tào Nghiên một lúc, lại ôm hy vọng hỏi:
"Anh chắc chắn muốn nghe chứ?"
Tào Nghiên quyết tâm không để cô dễ dàng thoát:
"Chẳng phải cô nói mình rất chuyên nghiệp sao? Làm tôi mở mang kiến thức chút đi."
Hề Khê nhìn vào mắt Tào Nghiên, nghĩ thầm không còn cách nào khác, tự cổ vũ mình, kêu xong rồi cô có thể ăn nốt trái táo kia và yên tâm đi ngủ.
Thế là cô tiếp tục hắng giọng, giơ ngón trỏ phải lên, nghiêm túc nhìn Tào Nghiên và nói:
"Loại thứ nhất, kiểu trong sáng."
Nói xong, cô rụt tay lại, hơi cúi đầu, nhắm mắt tìm cảm giác.
Khi đã nhập vai, Hề Khê bắt đầu để âm thanh tràn ra khóe môi, tiếng rên rỉ mang chút kháng cự rụt rè xen lẫn chút hưng phấn truyền vào tai Tào Nghiên.
Sau khi phát ra vài tiếng "Ưm", "A", Hề Khê tự đỏ mặt trước.
Sau khi hoàn thành kiểu mà cô gọi là thanh thuần, Hề Khê mở mắt, đỏ mặt nhìn về phía Tào Nghiên, giơ ngón tay thứ hai lên, hắng giọng và nói:
"Loại thứ hai, kiểu thỏa mãn."
Giọng của kiểu thỏa mãn thiếu đi sự rụt rè và ngọt ngào của kiểu trong sáng, thay vào đó kéo dài hơn, khiến người nghe khó cưỡng lại.
Tào Nghiên ngồi trên ghế nghe cô kêu, ngón tay dần dần cuộn thành nắm đấm, càng lúc càng siết chặt.
Khi Hề Khê diễn đến "kiểu tổ hợp" và "kiểu phim A Nhật Bản" thì tai Tào Nghiên đã biến thành màu đỏ tím, hơi thở trở nên nóng rực và chỗ nào đó cũng bắt đầu biến hóa.
Đôi mắt anh vốn đang hung ác giận dữ lúc này sâu bên trong đã nổi lên một tầng hơi nước.
Nghe Hề Khê kêu vài tiếng "Yamete! (đừng mà)", anh đột nhiên trầm giọng quát "Im miệng!" khiến Hề Khê giật mình.
Khi Hề Khê còn đang ngơ ngác thì anh lại nói thêm:
"Mau cút đi."
Hề Khê cũng chẳng muốn ở lại đây, nghe Tào Nghiên nói vậy, cô vội vàng nhặt trái táo đang ăn dở rồi chạy ra khỏi phòng anh.
Khi trở về phòng mình, Hề Khê lập tức khóa trái cửa, sau khi cảm thấy an toàn thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Còn về phía Tào Nghiên, ngay khi Hề Khê vừa rời khỏi thì anh lập tức đi vào toilet.
Ào ào ào~~~
Anh vặn vòi nước ở bồn rửa mặt, tát mạnh vài lần nước lạnh lên mặt.
Cảm giác lạnh lẽo phần nào đánh tan cơn nóng trong cơ thể, đôi tay chống hai bên bồn rửa, hơi cong người nhìn mình trong gương.
Khuôn mặt anh còn dính đầy nước, đáy mắt vẫn còn chút sương mù chưa tan hết.
Âm thanh kêu giường vừa rồi vẫn còn vang vọng trong tai anh, đôi môi hồng phấn mấp máy, hơi thở có phần ngọt ngào, đôi mắt nhắm chặt, hàng mi đen dài cong vút khẽ run lên..
Tất cả hình ảnh đó hiện rõ mồn một trong đầu anh, không thể xóa nhòa.
Tào Nghiên thở hổn hển, cúi đầu nhìn xuống, không khỏi thầm mắng một câu.
"Chết tiệt..."