Tôi lập tức đi xuống núi sau khi chia tay với Vương Ngọc, đến nơi mà anh ấy vừa chỉ. Miêu thôn là một thôn xóm nhỏ được bao quanh bởi núi non trùng điệp, bốn phía đều là núi, từ núi này nối liền với núi kia thành một dãy, nếu một người không nhạy cảm với phương hướng thì rất dễ nhầm lẫn núi nọ với núi kia. Cũng may khả năng xác định phương hướng của tôi cũng tốt, chỉ bằng ký ức đêm qua mà đã có thể tìm được chính xác ngọn núi chứa thi thể Hoa Kim Lan rồi.
Sau khi đi vào ngọn núi mà Vương Ngọc chỉ, tôi mới phát hiện ra ngọn núi này có chút ghê người. Giữa sườn núi là rừng cây nhỏ, trong rừng cây nhỏ có một chạc cây cổ thụ kỳ quái, trông giống như chạc cây đã đóng đinh Tiểu Lộ vào cục đá kia. Nếu không phải tôi nhiều lần xác định lại bản thân đi thẳng một đường đi từ ngọn núi chôn Kim Hoa Lan đến đây, tám chín phần là sẽ không nhầm đường. Nói đơn giản, hai ngọn núi này tựa như anh em sinh đôi, bên trong có tám chín phần tương tự nhau. Sau khi dạo một vòng, tôi mới phát hiện một điểm duy nhất khác lạ, nơi này chính là nơi không có giấy vàng của cao tăng, cũng không có bia mộ vừa dựng lên của Hoa Kim Lan. Nói cách khác, nếu không phải đêm qua chúng tôi biến đổi ngọn núi kia một chút thì có lẽ khó mà tách hai ngọn núi này ra được.
Nếu những ngọn núi bốn phía phập phồng miên man xung quanh đều giống như hai tòa núi này thì để tìm được chính xác một ngịn núi cũng không phải dễ dàng như vậy. Sau khi nhìn nơi này, bỗng dưng tôi hiểu rõ một việc, có lẽ khi bọn tôi đến ngọn núi này tìm thi thể của Hoa Kim Lan, thật chất chẳng phải ngọn núi trong trí nhớ mơ hồ của tôi. Tôi chỉ là nhờ vào chút trí nhớ mơ hồ ở ngọn núi đó mà dẫn theo Tiểu Lộ và Lão Hà lên núi, Lão Hà càu nhàu tôi dẫn sai đường, bởi vì dọc đường không có quá nhiều dấu vết đánh nhau. Trên thực tế, bọn tôi cũng không tìm được thi thể Hoa kim Lan, mà là đụng nhầm vào một cơ quan dẫn đến thời không khác rồi từ một thời không khác mang thi thể Hoa Kim Lan trở về. Nhưng mà, sau đó thôn trưởng, Hoa Cô và cao tăng lại tìm được bọn tôi mà không có chút sai lầm, còn cả việc tôi vừa cõng Vương Ngọc trong đêm tối vừa tìm được chính xác vị cao tăng, chỉ e trong chuyện này còn có điều gì đó
bí ẩn.
Suy nghĩ vẩn vơ một lúc thì tôi đã đi đến phía dưới cây đại thụ kỳ quái kia lúc nào không hay, chiếu theo dáng vẻ lần trước, tôi thử động động cái chạc cây to quái dị kia, đột nhiên phía sau vang lên tiếng vang ầm ầm. Tôi nhìn khắp nơi, liền phát hiện ở trên vách núi có một nơi ẩn giấu một cái cửa động giống hệt Vương Ngọc nói, sau khi chạm vào cơ quan, cục đá chắn ngang cửa động cuối cùng cũng dịch qua hai bên.
Giữa cửa động đen nhánh lóe lên ánh sáng, hình như có người ở bên trong. Tôi lấy hết can đảm của mình rồi đi đến cửa động, la lớn vào bên trong: "Có ai ở bên trong không?"
Bên trong truyền đến âm thanh sột soạt một chút, dường như có tiếng người nói khe khẻ, hình như có ai đang khóc thúc thít.
Có vẻ như những người bên trong đều rất cảnh giác, nửa ngày rồi vẫn chưa có ai ra nói chuyện với tôi, tôi chỉ có thể lớn giọng hô lên: "Tôi là Minh Hiểu Vũ, Lão Hà, Tiểu Lộ, hai người có bên trong không? Tôi đến đón hai người đây, Hoa Kim Lan đã xuống mồ rồi."
Tiếng hô này xem ra rất có tác dụng, tiếng chạy bộ từ xa truyền đến vang lên bùm bụp rồi nhanh chóng đến trước mặt tôi, âm thanh quen thuộc vang lên: "Bọn tôi ở chỗ này..."
Đợi khi ngươi kia chạy đến cửa động rồi, mắt tôi sáng lên, là Tiểu Lộ!
Vừa mới xa cách vào hôm qua vậy mà giống như cả đời chưa gặp, bọn tôi ôm nhau thắm thiết tựa như chiến hữu đã lâu chẳng gặp.
Cậu ta cao hứng nói: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi? Vương Ngọc đã được cứu chưa? Người trẻ tuổi đều đến từ đường, thôn trưởng gọi A Mãng, tôi và lão Hà đến bảo vệ người già và trẻ em trốn ở đây. Ngoại trừ ba người bọn tôi ở ngoài, không có ai là nam nhân trai tráng cả, cho nên bọn tôi luôn ở đây không rời."