147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 20.2: Tìm được chỗ dựa (2)



Cả người Triệu Mỹ Hoa choáng váng, bà ta không ngốc, vừa nhìn thái độ của Nhiễm Quốc Đào liền cảm thấy không ổn, ánh mắt bà ta nhìn thẳng vào Kha Kiêu rồi cũng không la hét gì nữa.

Kha Kiêu đỡ Ninh Kiều Kiều đứng dậy, nhặt kính cận trên mặt đất rồi đưa cho cô. Anh ta khinh thường liếc mắt nhìn Nhiễm Quốc Đào một cái rồi cúi đầu nói với Ninh Kiều Kiều: "Em gái bốn mắt, nói cho ông ấy biết em muốn gì?"

Lúc này Nhiễm Quốc Đào mới quay đầu nhìn Ninh Kiều Kiều, khi nhìn thấy tay cô che mặt thì ông ta nhíu mày.

Ninh Kiều Kiều giật mình, cô ngẩng đầu nhìn Nhiễm Quốc Đào rồi nói: "Hôm nay tôi đến nhà ông Nhiễm là muốn tìm mẹ Trương, mời hai người giao mẹ Trương ra thì tôi sẽ lập tức đi, tuyệt đối không chậm trễ thêm một phút nào!"

Vẻ mặt Nhiễm Quốc Đào có chút khó coi: "Kiều Kiều con nói cái gì vậy!"

"Ông Nhiễm xin ông trả lại mẹ Trương cho tôi, ở nơi này mẹ Trương là người thân duy nhất của tôi!" Ninh Kiều Kiều gằn từng câu từng chữ.

Cô nhìn Nhiễm Quốc Đào trong mắt không còn chút tình cảm giống như tình thân.

Nhiễm Quốc Đào nhíu mày, vừa định răn dạy Ninh Kiều Kiều nhưng nghĩ đến Kha Kiêu vẫn còn ở đây cho nên chỉ có thể kìm nén lửa giận ở trong lòng mà nói: "Mấy ngày nay mẹ Trương không trở về, bà ấy không có ở đây!"

Mẹ Trương không có ở đây..

Ninh Kiều Kiều nhíu mày, không thể nào! Ở thành phố G mẹ Trương không có chỗ nào khác để đi, ngoại trừ biệt thự nhà họ Nhiễm thì bà có thể đi đâu chứ?

Ninh Kiều Kiều vừa định nói chuyện thì bỗng nhiên điện thoại trong túi vang lên, Ninh Kiều Kiều sửng sốt vội lấy điện thoại ra.

Là một số điện thoại xa lạ, Ninh Kiều Kiều nhíu mày, cô đi sang một bên để nghe điện thoại.

Nhiễm Quốc Đào nhìn thoáng qua Ninh Kiều Kiều rồi lập tức bật mỉm cười tha thiết nhìn Kha Kiêu, một bên Kha tổng, hai bên cũng là Kha tổng.

Kha Kiêu cười nửa miệng liếc mắt nhìn Triệu Mỹ Hoa ở một bên với vẻ mặt ủ rũ, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Anh ta không có hứng thú đối với chuyện gia đình người khác, thế nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa có người nào dám chửi anh ta!

Cuộc gọi chưa được một phút, sau khi nghe điện thoại xong thì vẻ mặt Ninh Kiều Kiều trắng bệch, cô cúp điện thoại rồi chạy về phía Kha Kiêu, nắm lấy cánh tay Kha Kiêu và run rẩy nói: "Anh mau đưa tôi đến bệnh viện, đến bệnh viện!"

"..."

Kha Kiêu quay đầu nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều, em gái bốn mắt này thật đúng là coi anh ta là tài xế sao?

"Tôi cầu xin anh! Mẹ Trương bị tai nạn xe hơi, bây giờ tôi phải đến bệnh viện!" Ninh Kiều Kiều lo lắng đến mức sắp khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ nhăn lại, dù là ai nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.

Kha Kiêu âm thầm lắc đầu là do cái tật xấu thương hương tiếc ngọc này của anh ta a..

Thôi đi, dù sao thì cô gái này cũng là người Úc Nhị thích, đến lúc đó tìm anh ấy lấy chút lãi là được.

"Đi!" Kha Kiêu nhướng mày đắc ý mà rời đi. Nhiễm Quốc Đào còn đang nói chuyện với anh ta.

"Cảm ơn, cám ơn ngươi!" Ninh Kiều Kiều cảm kích đến suýt khóc liền vội vàng đuổi theo.

Nhiễm Quốc Đào ở phía sau nhìn về phía cửa với vẻ mặt cực kỳ khó coi, ông ta quay đầu lại nhìn Triệu Mỹ Hoa rồi hét lên: "Vừa rồi bà nói cái gì! Bà có biết là đã đắc tội với Thần Tài không?"

Trương Mỹ Hoa bĩu môi cứng rắn hét lại: "Ông hét với tôi làm gì? Làm sao tôi biết anh ta là ai chứ? Tôi còn tưởng anh là khải tử của con khốn kia! Ông hét lên với tôi làm gì, con khốn kia bắt nạt tôi ông cũng bắt nạt tôi.."

Ánh mắt Nhiễm Quốc Đào sáng như chuông đồng, ông nhìn Triệu Mỹ Hoa đang làm bộ làm tịch lau nước mắt, tức giận đến mức nói không nên lời.

Chiếc xe thể thao với hiệu suất cao phóng một cái thật đẹp, lái xe ra khỏi biệt thự nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

Ninh Kiều Kiều im lặng ngồi ở ghế phụ, trong tay vẫn cầm chặt điện thoại di động.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 21.1: Thổi gió bên gối (1)

Kha Kiêu liếc Ninh Kiều Kiều một cái, cảm thấy bản thân mình cũng coi như là đã sống giữa rừng hoa thế mà cũng có ngày sai lầm.

Em gái bốn mắt này khi đeo kính thì nhan sắc bình thường nhưng khi tháo kính ra thì nhìn thật đẹp!

Khó trách Úc Nhị cảm thấy hứng thú với cô ấy..

"Em gái bốn mắt, cô tên là gì?" Kha Kiêu lái xe hỏi.

Ninh Kiều Kiều về nước, nhìn Kha Kiêu một cái rồi nói với giọng như muỗi kêu: "Ninh Kiều Kiều."

Kha Kiêu gật đầu và đánh tay lái một cái: "Kha Kiêu."

Kha Kiêu..

Anh ta đang nói tên anh ta à?

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, bất ngờ nhìn Kha Kiêu với vẻ mặt không thể tin.

Anh ta là chủ tịch tập đoàn Kha Thị!

Sở dĩ Ninh Kiều Kiều biết hai chữ "Kha Kiêu" là bởi vì một tháng trước, cái tên này có thể nói là chiếm lĩnh trên các tiêu đề của các tờ báo truyền thông lớn.

Tổng giám đốc mới của tập đoàn Kha thị nhậm chức và đính hôn với con gái của một thương nhân giàu có khác ở thành phố G!

"Tại sao cô lại nhìn tôi như vậy, yêu tôi rồi à? Vậy cũng không được, mặc dù cô lớn như vậy còn không có kiên nhẫn, thế nhưng nếu Úc Nhị coi trọng thì tôi cũng không động vào phụ nữ của anh em mình."

Kha Kiêu cười như không cười nói.

"..."

Ninh Kiều Kiều cúi đầu, cô chợt nhớ tới cảnh tượng hôm nay khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Kha Kiêu, lúc đó anh ta trái ôm phải ôm.. Nhưng không phải anh ta đã đính hôn sao?

Trong xe bỗng nhiên im lặng, Ninh Kiều Kiều im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn Kha Kiêu với ánh mắt chân thành và nói: "Cảm ơn anh hôm nay đã giúp tôi, sau này nếu anh cần tôi giúp gì thì tôi nhất định sẽ trả ơn anh!"

Cô không có tiền, lấy tiền trả ơn Kha Kiêu cũng không thực tế, hơn nữa tổng giám đốc tập đoàn Kha thị làm sao có thể để ý đến mấy đồng tiền của cô chứ.

Tòa nhà bệnh viện ở gần trước mặt, Kha Kiêu nghiêng đầu liếc Ninh Kiều Kiều một cái, cười nửa miệng rồi nói: "Có ơn phải trả, anh trai thích tính tình của cô. Đừng nói đến đúng là tôi có chỗ cần cô giúp đỡ."

"Cái gì?" Ninh Kiều Kiều nghi ngờ hỏi.

"Ở chỗ của Úc Nhị có một mảnh đất mà tôi rất muốn, cô đi lấy giúp tôi thì coi như là cô đang trả ơn cho tôi, thấy thế nào?" Kha Kiêu nói.

Tối nay anh ta gọi Úc Thiếu Mạc ra là vì chuyện này, nhưng tên kia lại rất cứng rắn, cả đêm cũng không nói đến chuyện này.

Anh ta nhắc tới mấy lần còn bị tên kia tránh đi!

Kha Kiêu uống một bụng rượu mà không làm được việc, trong lòng cũng có chút không thoải mái.

"Tôi đi lấy nó? Tôi phải lấy nó như thế nào?" Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn Kha Kiêu.

Kha Kiêu lái xe vào bãi đỗ xe, sau khi tắt máy anh ta nhìn Ninh Kiều Kiều, đôi mắt đào hoa nhướng lên và nói: "Thổi gió bên gối, cô không hiểu sao?"

Thổi gió bên gối?

Ninh Kiều Kiều còn chưa lấy lại tinh thần thì Kha Kiêu đã mở cửa bước xuống xe.

Ninh Kiều Kiều cũng vội vàng mở cửa xe, chạy về phía tòa nhà cấp cứu.

Kha Kiêu liếc mắt nhìn bóng lưng Ninh Kiều Kiều, anh ta nhếch môi cầm điện thoại di động vừa đi vừa quay số.

"Cậu có còn muốn cô gái của cậu không?"

Giọng nói trầm thấp của Kha Kiêu vang lên rõ ràng trong đêm tối đen, chỉ là Ninh Kiều Kiều đã chạy xa nên cô không nghe thấy.

Ninh Kiều Kiều chạy đến tòa nhà cấp cứu, tìm y tá hỏi thăm mới biết bà Trương vẫn còn ở trong phòng phẫu thuật.

Ninh Kiều Kiều nghe thấy còn trong phòng phẫu thuật thì hai chân cô mềm nhũn, y tá có chút không đành lòng nhìn cô bé trẻ tuổi này liền đỡ cô ngồi xuống ghế bên cạnh.

"Lúc bệnh nhân được đưa tới thì cả người đều là máu, hiện giờ bác sĩ đang cố gắng hết sức cứu chữa! Bây giờ cô đã đến thì đi thanh toán tiền viện phí trước đã."

Y tá đưa cho Ninh Kiều Kiều một đống danh sách.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 21.2: Thổi gió bên gối (2)

Đầu óc Ninh Kiều Kiều quay cuồng, cô sửng sốt vài giây mới tỉnh táo cúi đầu nhìn danh sách trong tay rồi lại bị con số trên đó dọa sợ.

"Sao có thể đòi nhiều tiền như vậy?"

Ninh Kiều Kiều trợn tròn hai mắt.

"Cái này mà coi như nhiều sao? Người bị đâm trong nhà cô là bà già! Chỉ cần truyền máu thôi cũng không biết phải tốn hết bao nhiêu, còn chưa tính tiền viện phí sau này.. Tiền chỉ trong ngày hôm nay, cô nhanh chóng trả tiền đi!" Y tá nói.

Ninh Kiều Kiều cầm hóa đơn đứng lên rồi đi về phía nơi bệnh viện nộp phí.

Và sau đó thì sao?

Ninh Kiều Kiều đứng trong đại sảnh trống rỗng, nhìn cửa sổ nhỏ sáng rực cách đó không xa.

Cô phải làm gì đây? Tiền trên người cô ngay cả số lẻ này cũng không đủ!

Ninh Kiều Kiều cầm điện thoại lên, lần lượt lục lọi danh bạ từng cái một.

Các bạn cùng lớp thì không cần phải tìm, tất cả mọi người đều là sinh viên cũng không có nhiều tiền như vậy.

Người duy nhất có thể giúp cô thì chỉ có Bách Hiểu, nhưng Bách Hiểu..

Tiền tiêu vặt của Bách Hiểu so với tiền thuốc men cũng chỉ là giọt nước trong ly.

Cuối cùng, Ninh Kiều Kiều nhìn lên cái tên duy nhất là "anh trai".

Ngón tay Ninh Kiều Kiều đặt trên màn hình hơi run rẩy, từ đầu đến cuối đều không ấn được.

Chắc là lúc này Nhiễm Văn Hiên đang ở cùng một chỗ với Hàn Lộ..

Đột nhiên, trong đại sảnh yên tĩnh vang lên tiếng giày da, trong không gian yên tĩnh nghe vô cùng rõ ràng.

Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng dáng của một người đàn ông đang đi về phía vị trí mà cô đang đứng.

Có lẽ cũng là người nhà đến nộp phí, Ninh Kiều Kiều cúi đầu cầm điện thoại rời đi, cô chuẩn bị đi ra chỗ khác gọi điện thoại.

"Cô Ninh." Vậy mà người đàn ông kia lại lên tiếng gọi Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, đột nhiên cô xoay người lại nhìn người đàn ông kia với vẻ mặt nghi ngờ: "Anh đang gọi tôi à?"

Chỗ này chỉ có hai người bọn họ, ngoại trừ gọi cô ra thì còn có thể gọi ai?

Lục Nghiêu hơi bất lực nhìn Ninh Kiều Kiều, được rồi, lần trước cô gái này cũng không đeo kính, xem ra lại không nhớ dáng vẻ của anh ta rồi.

"Cô Ninh, tôi là trợ lý của tổng giám đốc tập đoàn Úc thị, tôi tên là Lục Nghiêu, là tổng giám đốc của chúng tôi để tôi đến, anh ấy nói có lẽ cô cần giúp đỡ." Lục Nghiêu nói.

"..."

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, tập đoàn Úc thị?

"Úc Thiếu Mạc?"

"Đúng vậy, cô Ninh." Lục Nghiêu gật đầu: "Một tiếng trước Mạc thiếu có việc đã bay tới châu Âu, cho nên anh ấy không thể tự mình đến đây, à, đúng rồi. Là Kha thiếu gọi điện thoại cho Mạc thiếu, Kha thiếu bảo tôi nói cho cô biết, anh ta đã về nhà ngủ."

Kha Kiêu đã đi rồi sao? Một tiếng trước..

Ninh Kiều Kiều cụp mắt, Úc Thiếu Mạc đi châu Âu sao? Không phải lúc đó còn đang uống rượu ở quán bar sao.

"Cô Ninh, cô cần giúp gì?" Thấy Ninh Kiều Kiều ngẩn người, Lục Nghiêu liền hỏi.

Ninh Kiều Kiều sửng sốt, sau khi phục hồi tinh thần thì nhìn Lục Nghiêu, cô dừng lại một chút rồi cắn môi nói: "Điều kiện trao đổi là gì?"

Ninh Kiều Kiều không ngốc. Cô cũng không cảm thấy Úc Thiếu Mạc để trợ lý của anh ấy đến bệnh viện muộn như vậy, là biểu hiện của tình yêu.

"Cô Ninh là người thông minh tất nhiên là biết Mạc thiếu muốn cái gì." Lục Nghiêu nói.

"..."

Đột nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp của Ninh Kiều Kiều trầm xuống.

"Thật ra cô Ninh cần gì phải làm vậy, Mạc thiếu luôn luôn có tình có nghĩa với người của anh ấy. Nếu cô Ninh theo Mạc thiếu thì có thể thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn trước mắt, cho dù có một ngày nào đó cô và Mạc thiếu chia tay thì cô cũng có được một khoản tiền đủ để cô tiêu cả đời. Huống chi người này là Mạc thiếu, cô Ninh có biết ở thành phố G có bao nhiêu phụ nữ đều.."

Lục Nghiêu đảm nhận vai trò vận động khách.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 22.1: Được bán với giá nào (1)

"Tôi biết rồi!" Ninh Kiều Kiều ngắt lời Lục Nghiêu.

"Anh không cần nói với tôi làm tình nhân cho Úc Thiếu Mạc có bao nhiêu chỗ tốt, cũng không cần nói cho tôi biết đây là chuyện mà người khác cầu còn không được." Ninh Kiều Kiều lạnh lùng nhìn Lục Nghiêu: "Bởi vì tôi cũng không cảm thấy làm tình nhân cho người khác thì có gì gọi là vinh quang."

Ninh Kiều Kiều quay đầu trong ánh mắt hơi ngạc nhiên của Lục Nghiêu, gằn từng chữ nói: "Nhưng tôi cần sự giúp đỡ của các anh, anh nói cho Úc Thiếu Mạc biết, tôi đồng ý yêu cầu của anh ấy."

Đây chính là hiện thực, mặc kệ cô khinh thường và khinh bỉ hai chữ "tình nhân" đến mức nào, nhưng mẹ Trương đang nằm trong bệnh viện cần tiền, mà anh trai của cô đã không còn là người có thể giúp đỡ cô..

Nói xong Ninh Kiều Kiều liền cúi đầu, Lục Nghiêu khẽ liếc Ninh Kiều Kiều một cái, đưa tay cầm lấy biên lai nộp lệ phí trong tay Ninh Kiều Kiều rồi nói: "Cô Ninh, vậy tôi giúp cô nộp phí trước, một chút nữa chúng ta sẽ ký hợp đồng."

Ninh Kiều Kiều cắn môi, gật đầu.

Cảm giác bán mình là gì? Ninh Kiều Kiều chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.

Sau đó, mọi chuyện đều do Lục Nghiêu làm, Ninh Kiều Kiều quay lại phòng bệnh chờ.

Lục Nghiêu sắp xếp một phòng VIP cho mẹ Trương, mẹ Trương còn chưa ra khỏi phòng giải phẫu, Ninh Kiều Kiều ngồi trên sofa, nghe Lục Nghiêu gọi điện thoại ở một bên.

"Đúng vậy Mạc thiếu. Tôi đang chuẩn bị để cô Ninh ký tên.. Phải.. thuộc hạ biết phải làm gì."

Ninh Kiều Kiều cúi đầu, hai ngón tay quấn chặt lấy nhau.

Cô có thể đoán được nội dung cuộc điện thoại giữa Lục Nghiêu và Úc Thiếu Mạc.

Lục Nghiêu cúp điện thoại, đi tới để một bản hợp đồng trước mặt Ninh Kiều Kiều, giọng nói trầm thấp theo công thức nói: "Cô Ninh, nếu không có vấn đề gì thì bây giờ tôi sẽ giải thích cho cô về các điều khoản trong hợp đồng này."

Ninh Kiều Kiều hơi sửng sốt, ngạc nhiên nhìn Lục Nghiêu.

Anh ta đã chuẩn bị đầy đủ hợp đồng khi ở trong bệnh viện sao?

Lục Nghiêu giống như biết Ninh Kiều Kiều đang suy nghĩ cái gì, nhẹ nhàng mỉm cười giải thích: "Bản hợp đồng này là một ngày sau khi Mạc thiếu và cô Ninh ở khách sạn Hoàng Cung, đã chuẩn bị sẵn sàng cho cô Ninh."

Đôi mắt Ninh Kiều Kiều chợt lóe, cúi đầu, cắn môi im lặng.

"Như vậy bây giờ tôi bắt đầu đọc, mời cô Ninh chú ý nghe, có chỗ không rõ thì có thể cắt ngang lời nói của tôi bất kỳ lúc nào."

"Thứ nhất, trong thời hạn hợp đồng giữa hai bên, tất cả chi phí của nhà gái đều do nhà trai phụ trách, nhà gái phải giữ mình như ngọc, không phát sinh tiếp xúc riêng tư, gút mắc tình cảm với bất kỳ người đàn ông nào."

"Hai.."

Thấy Ninh Kiều Kiều không nói gì, Lục Nghiêu liền tự mình đọc tiếp.

"Không cần." Đột nhiên Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu lên, mắt cô nhìn thẳng vào Lục Nghiêu rồi nói: "Anh không cần đọc nữa, tôi ký, chỉ cần hai người có thể giúp tôi sắp xếp tốt cho mẹ Trương là được."

Ninh Kiều Kiều không có hứng thú khi biết mình bị bán với giá gì.

"Cái này là tất nhiên!" Lục Nghiêu nói.

Ninh Kiều Kiều gật đầu, cầm lấy bút bên cạnh rồi cầm lấy văn kiện Lục Nghiêu đưa tới, lật đến trang ký tên.

Thật ra có hợp đồng cũng tốt, như vậy thì sau này chỉ cần hết hạn hợp đồng, cô có thể rời khỏi Úc Thiếu Mạc.

Lúc Ninh Kiều Kiều ký tên, tay hơi do dự một chút, nhưng cũng chỉ là một chút, liền cúi đầu, không chút do dự viết tên mình lên.

Lục Nghiêu nhìn vẻ mặt của Ninh Kiều Kiều khi ký tên, trong lòng cũng có chút đồng tình.

Cô gái này chỉ vừa mới trưởng thành mà thôi, chỉ là ai bảo Mạc thiếu coi trọng cô ấy, a..

Hy vọng hứng thú của Mạc thiếu đối với cô ấy không nên quá lâu, giống như trước kia, qua mười ngày nửa tháng thì cảm giác mới mẻ cũng qua đi.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 22.2: Được bán với giá nào (2)



Ký xong, Ninh Kiều Kiều đưa tài liệu cho Lục Nghiêu, Lục Nghiêu cất tài liệu bỏ vào túi giấy kraft, vừa định nói chuyện thì bỗng nhiên trước cửa truyền đến tiếng ồn ào.

Ninh Kiều Kiều nhìn về phía cửa, chỉ thấy một nữ y tá xuất hiện ở cửa, nhìn Lục Nghiêu nói: "Anh Lục, cảnh sát phụ trách tai nạn giao thông tới rồi."

Lục Nghiêu nhìn Ninh Kiều Kiều rồi nói: "Đi thôi."

Ninh Kiều Kiều đứng lên, theo sau Lục Nghiêu đi về phía cửa.

Trên hành lang bên ngoài cửa, có hai cảnh sát mặc đồng phục đang đứng.

Sau khi Lục Nghiêu bắt tay với cảnh sát, mới nói cô là người nhà của bà lão bị đụng, bỗng nhiên có một người đàn ông từ phía sau cảnh sát lao ra, ôm lấy chân Ninh Kiều Kiều, quỳ trên mặt đất khóc lớn.

Ninh Kiều Kiều sững sờ, ngạc nhiên nhìn người đàn ông đang quỳ trên mặt đất khóc rống, cảnh sát dùng sức kéo cũng không kéo lên nổi.

"Em gái à! Tôi sai rồi, tôi không nên đụng vào bà già nhà cô! Nhưng tôi không cố ý! Tôi vội vã về nhà để chăm sóc vợ tôi! Vợ tôi sắp sinh rồi! Gia đình tôi có ba đứa con để chăm sóc, đột nhiên bà ấy chạy ra khiến tôi thật sự không biết phải làm thế nào! Em gái tôi cầu xin cô, nhà tôi trên còn mẹ già dưới có con nhỏ! Tôi tới đây làm việc a.."

Tiếng khóc của người đàn ông vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong hành lang yên tĩnh của phòng VIP.

"Anh đứng lên rồi nói chuyện!"

Lần đầu tiên Ninh Kiều Kiều gặp phải loại chuyện này, nhất thời tay chân luống cuống cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

"Tôi không đứng dậy! Em gái, xin cô hãy tha thứ cho tôi a, không phải là tôi cố ý đụng đâu!" Người đàn ông gào thét.

"Anh đứng dậy! Đụng phải người rồi chạy trốn mà còn nói lý!", một cảnh sát giao thông tức giận hét lên.

* * *

Người đàn ông cũng không để ý tới cảnh sát giao thông, liền mạnh mẽ ôm chân Ninh Kiều Kiều, liên tục khóc lóc kêu không phải là mình cố ý, trong nhà nghèo không có tiền.

Bị giọng nói của người đàn ông thu hút, y tá đang làm nhiệm vụ đều chạy tới xem náo nhiệt, Ninh Kiều Kiều bất lực nhìn người đàn ông tồi thở dài nói: "Anh đi đi, tôi không truy cứu trách nhiệm của anh."

"Hả?" Tiếng khóc của người đàn ông khàn khàn, ngẩng đầu lên nhìn thẳng Ninh Kiều Kiều: "Em gái, em thật sự.. Em thực sự không muốn tôi chịu trách nhiệm sao?"

"Ừm." Ninh Kiều Kiều gật đầu.

"Nhưng anh ta đụng phải người nhà của cô, còn chạy trốn! Cô bé, cô.. Anh kia! Anh chạy làm gì vậy? Quay lại đây!"

Cảnh sát giao thông còn chưa nói xong, tài xế gây tai nạn đã đứng lên bỏ chạy, xả người biến mất trong nháy mắt.

Ninh Kiều Kiều liếc mắt nhìn hành lang đã không còn bóng người, có chút mệt mỏi nói: "Thôi đi, để cho anh ta đi đi."

"Nhưng anh ta gây tai nạn rồi bỏ chạy, cô gái nhỏ, cô hoàn toàn có thể truy cứu trách nhiệm hình sự của anh ta!" Cảnh sát giao thông nói.

"Không phải anh ta nói còn phải chăm sóc vợ sắp sinh sao? Quên nó đi."

Ninh Kiều Kiều không muốn nói thêm gì nữa, xoay người đi vào trong phòng bệnh.

Dù sao cô cũng đã ký khế ước bán thân, sự việc đã định như vậy, truy cứu trách nhiệm của tài xế kia thì có ý nghĩa gì.

Lục Nghiêu nhìn thoáng qua bóng lưng của Ninh Kiều Kiều, anh ta quay đầu lại bắt chuyện với cảnh sát giao thông.

Ninh Kiều Kiều trở lại phòng bệnh tiếp tục chờ, không lâu sau Lục Nghiêu cũng vào. Ninh Kiều Kiều nhìn anh ta một cái, một lát sau giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay.

Đã lâu như vậy, sao mẹ Trương còn chưa đi ra?

"Lục.. Anh Lục, tôi muốn đợi ở cửa phòng mổ."

Ninh Kiều Kiều nhớ rõ lúc nãy người đàn ông này giới thiệu anh ta họ Lục.

Lục Nghiêu gật đầu nhìn Ninh Kiều Kiều rồi đứng lên nói: "Đi thôi, tôi đi cùng cô."

Hai mắt Ninh Kiều Kiều lóe lên, cô nhẹ giọng nói: "Cảm ơn."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 23.1: Nhà tang lễ (1)

Ninh Kiều Kiều hơi lo lắng chạy về phía phòng giải phẫu, lúc ra khỏi cửa thang máy cô không cẩn thận bị trật chân.

"..."

"Cẩn thận!" Lục Nghiêu vội vàng giơ tay đỡ Ninh Kiều Kiều và hỏi: "Cô Ninh, cô không sao chứ?"

"Tôi không sao."

Ninh Kiều Kiều giật chân, mỉm cười cảm ơn với Lục Nghiêu rồi đi nhanh về phía cửa phòng giải phẫu.

Lục Nghiêu nhìn bóng lưng Ninh Kiều Kiều, anh ta lắc đầu thở dài rồi đuổi theo.

Khi Ninh Kiều Kiều vừa đến cửa phòng giải phẫu thì đèn trên cửa phòng phẫu thuật vừa tắt.

Điều này có nghĩa là ca phẫu thuật đã được xong và cô đã đến kịp thời!

Cánh cửa phòng mổ mở ra từ bên trong và các bác sĩ mặc quần áo phẫu thuật màu xanh nhạt xuất hiện ở cửa.

"Ai là người nhà của bệnh nhân?"

Bác sĩ tháo khẩu trang và hỏi.

"Là tôi!" Ninh Kiều Kiều vội vàng bước tới nhìn bác sĩ và: "Bác sĩ, Bà ngoại.. của tôi sao rồi?"

Bác sĩ nhìn Ninh Kiều Kiều đang lo lắng, lại nhìn Lục Nghiêu ở phía sau cô rồi nói với Ninh Kiều Kiều: "Thật xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức rồi."

Ầm ầm!

Ninh Kiều Kiều như bị sét đánh!

"Anh.. Anh đang nói cái gì vậy?" Ninh Kiều Kiều không nhìn bác sĩ với vẻ mặt không thể tin, ngay cả giọng nói cũng run lên.

"Khi bệnh nhân đến, đầu bị va đập mạnh, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, tôi xin lỗi."

Vẻ mặt bác sĩ bình tĩnh, họ đã quen với sự sống và cái chết.

Ninh Kiều Kiều sững sờ nhìn bác sĩ, cô không chịu nổi lùi về phía sau hai bước, liên tục lắc đầu không chịu chấp nhận sự thật này.

"Không thể nào, không thể nào.. không thể nào.."

Cô thì thầm với giọng đau khổ.

Ngay cả Lục Nghiêu, người luôn tự nhận mình không biết đồng cảm là gì cũng nhìn Ninh Kiều Kiều với ánh mắt thương hại.

"Đúng rồi, lúc phẫu thuật chúng tôi phát hiện trong lòng bệnh nhân có ôm một cái túi, bà ấy vẫn ôm chặt trong tay không buông, chúng tôi mất rất nhiều sức mới lấy ra được, y tá sẽ đưa cho cô sau." Bác sĩ nói thêm.

Ninh Kiều Kiều nhìn cái miệng đang mở ra rồi đóng lại của bác sĩ, đầu cô nặng như bị búa đập vào, ánh mắt hốt hoảng chớp nháy, cả người mạnh mẽ ngã về phía sau!

"Cô Ninh!"

Trên hành lang vang lên tiếng la to của Lục Nghiêu.

* * *

Ninh Kiều Kiều có một giấc mơ rất dài, trong giấc mơ cô nghe thấy mẹ Trương liên tục gọi cô, nhưng cho dù thế nào thì cô cũng không nhìn thấy mẹ Trương ở đâu.

Ninh Kiều Kiều cứ chạy, chạy liên lục trong lớp sương mù đen tối..

Lúc Ninh Kiều Kiều tỉnh lại, cả người nặng giống như đang đeo chì, ngay cả mở mắt cũng cảm thấy khó khăn.

"Cô Ninh, cô tỉnh rồi."

Bên cạnh vng lên giọng nói của một người đàn ông.

Ninh Kiều Kiều quay đầu lại nhìn, cô sững sờ một chút, lúc này đầu óc không tỉnh táo mới phản ứng lại, là Lục Nghiêu.

"Anh Lục."

Ninh Kiều Kiều mở miệng, giọng nói thô kệch khó nghe như cát đá.

Cô nhíu mày, chỉ cảm thấy cổ họng đau đớn như bị lửa đốt.

"Là tôi." Lục Nghiêu đỡ Ninh Kiều Kiều dậy rồi đưa cho Ninh Kiều Kiều một ly nước.

Ninh Kiều Kiều nhận lấy ly nước rồi uống một ngụm cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn rất nhiều. Cô dừng một chút rồi nhìn Lục Nghiêu và hỏi: "Anh Lục, tôi ngất xỉu bao lâu rồi?"

"Một ngày một đêm." Lục Nghiêu nói: "Bác sĩ nói thể lực của cô cạn kiệt nghiêm trọng, hơn nữa tinh thần lại bị đả kích. Tôi tưởng cô sẽ ngủ thêm một ngày nữa."

Ninh Kiều Kiều giật mình, cô cúi đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn chiếc chăn, cũng không lên tiếng.

Lục Nghiêu nhìn Ninh Kiều Kiều một cái, từ bên cạnh lấy lấy một cái túi đưa cho Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn cái túi kia, hơi nghi ngờ nhìn Lục Nghiêu.

"Là của mẹ Trương để lại." Lục Nghiêu nói.

Lục Nghiêu cũng giống như Úc Thiếu Mạc, đều xem qua tư liệu của Ninh Kiều Kiều, cho nên hiểu rất rõ mối quan hệ của cô.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 23.2: Nhà tang lễ (2)

Ninh Kiều Kiều giật mình đưa tay nhận lấy cái túi kia.

Là một cái túi đựng đồ rất bình thường làm bằng vải cotton và vải lanh dày; Túi màu xanh lá cây bây giờ đã bị thấm máu, sau khi máu khô thì có vẻ hơi cứng.

Ninh Kiều Kiều bình tĩnh nhìn chiếc túi, tay cầm túi dần dần siết chặt.

"Nghĩa trang của bà ấy cũng đã được chọn, chờ sau khi cô nhìn thấy thi thể rồi thì sẽ hỏa táng." Lục Nghiêu nói.

Ninh Kiều Kiều lấy lại tinh thần, cô gật đầu rồi vén chăn xuống giường: "Tôi đi gặp bà ấy."

Nhà tang lễ, nơi thường xuất hiện như một địa điểm kinh dị trong tiểu thuyết, đây là lần thứ hai Ninh Kiều Kiều đứng ở đây.

Lần đầu tiên là vì mẹ cô qua đời.

Thi thể của mẹ Trương cũng không đáng sợ, kỹ thuật của chuyên gia trang điểm rất tốt, thậm chí nhìn qua mẹ Trương còn trẻ hơn mấy tuổi so với lúc bà còn sống.

Ninh Kiều Kiều bình tĩnh nhìn thi thể bà Trương, đôi mắt bình tĩnh không có chút thần thái nào.

Trước khi đến, cô đã nhìn thấy túi đựng đồ với ba thứ bên trong.

Sổ tiết kiệm bị dính máu, 2.000 nhân dân tệ tiền mặt bị dính máu, và một cái bánh dâu tây đã thối rữa..

Bánh dâu tây yêu thích của cô.

"Có phải con không nên dẫn dì đi không?" Ninh Kiều Kiều bình tĩnh nhìn mẹ Trương, gằn từng chữ nói: "Nếu con không dẫn dì đi thì ít nhất bây giờ dì vẫn còn sống đúng không?"

"Tất cả là lỗi của con, là lỗi của con.. Nếu con không đưa dì đi thì bây giờ dì vẫn còn sống; Nếu con không đi làm thêm ở quán bar thì muộn như vậy dì cũng sẽ không chạy ra ngoài tìm con."

Cuối cùng Ninh Kiều Kiều cũng không kìm được mà chảy nước mắt.

Nhân viên nhà tang lễ thờ ơ nhìn một màn này, bọn họ đã nhìn đến tê dại không còn cảm giác nào nữa rồi.

"Cô ơi, đã đến giờ rồi." Một nhân viên công tác đến nói.

Mặt Ninh Kiều Kiều đầy nước mắt nhìn mẹ Trương được nhân viên đưa vào lò lửa hừng hực.

Trong ngọn lửa đỏ bừng là gương mặt bình tĩnh thanh thản của mẹ Trương..

"Mẹ Trương!"

Ninh Kiều Kiều xông tới lại bị Lục Nghiêu ngăn lại.

"Mẹ Trương.."

Ninh Kiều Kiều bi thương gần như không đứng vững được.

* * *

Khi Ninh Kiều Kiều ra khỏi nhà tàng lễ thì trong tay cầm một cái hộp màu đen.

Bầu trời vừa mới bầu trời quang đãng vạn dặm bỗng nhiên âm u, mây đen che phủ cả mặt đất, gió dần dần trở nên lớn hơn.

"Cô còn có thể chịu được không?" Lục Nghiêu hơi lo lắng nhìn gương mặt không có chút máu của Ninh Kiều Kiều, rõ ràng là cô đau buồn quá mức..

"Tôi không sao." Giọng nói của Ninh Kiều Kiều rất nhẹ nhàng, tay cầm hộp tro cốt chặt hơn một chút.

Cô muốn đưa mẹ Trương đi một đoạn đường cuối cùng nên không thể để cho người khác làm thay.

"Vậy đi thôi." Lục Nghiêu nói.

Ninh Kiều Kiều lên xe, chiếc xe đưa cô đi về phía nghĩa trang.

Nghĩa trang mà Lục Nghiêu chọn cho mẹ Trương rất tốt, còn đặc biệt mời người đến làm việc, khóc tang.

Đây là một đám tang tuyệt đẹp, Ninh Kiều Kiều đứng ở phía trước nghe tiếng khóc bi thương xung quanh, ánh mắt bình tĩnh nhìn di ảnh trên bia mộ của mẹ Trương.

"Cô Ninh, điện thoại di động của cô đang đổ chuông." Đột nhiên Lục Nghiêu đưa điện thoại cho Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều định thần lại, cúi đầu nhìn số điện thoại phía trên, cô giật mình, sau đó đặt điện thoại lên để bên tai.

"Con điếm nhỏ kia tôi nói cho cô biết, cô lập tức đưa bà già kia về nhà ngay cho tôi! Bà ấy là người hầu của nhà họ Nhiễm chúng tôi! Cô có quyền gì để mà đưa ấy đi! Tôi nói cho cô biết mau đưa bà ấy quay về trong một tiếng nữa! Nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!"

Giọng nói sắc bén của Triệu Mỹ Hoa như muốn đâm thủng màng nhĩ của con người.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 24.1: Đi rửa sạch (1)

Gió mạnh thổi bay mái tóc dài của Ninh Kiều Kiều che mất tấm ảnh của mẹ Trương trên bia mộ trước mặt cô. Ninh Kiều Kiều nheo mắt nói: "Vậy thì và cứ kiện đi!"

Mặc kệ đột nhiên Triệu Mỹ Hoa cao giọng mắng chửi, Ninh Kiều Kiều dứt khoát cúp điện thoại và nắm chặt trong lòng bàn tay, ánh mắt nhìn thẳng vào bia mộ.

* * *

Từ trên núi xuống, trời mưa to.

Nửa người Ninh Kiều Kiều ướt sũng, làn váy dính vào chân khiến cô hơi lạnh.

Lục Nghiêu mở cửa xe cho Ninh Kiều Kiều ngồi vào rồi đưa áo khoác của anh ta cho Ninh Kiều Kiều sau đó mới cầm điện thoại lên nghe điện thoại.

"Mạc thiếu. Đã xong rồi, cô ấy ở đây.. Được rồi, Mạc thiếu.."

Lục Nghiêu xoay người lại đưa điện thoại di động cho Ninh Kiều Kiều và nói: "Cô Ninh, Mạc thiếu muốn cô nghe điện thoại."

Ninh Kiều Kiều giật mình nhìn Lục Nghiêu, hai tay run rẩy cầm điện thoại đặt bên tai: "Này?"

"Làm xong hết rồi?" Giọng nói của Úc Thiếu ạc vang lên từ trong điện thoại, giọng nói trầm thấp dễ nghe ở trong xe yên tĩnh như đánh thẳng vào lòng người.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, tay cầm điện thoại siết chặt lại và nuốt nước miếng nói: "Ừm."

"Nói chuyện với tôi khiến cô rất căng thẳng sao?"

Giọng nói của Úc Thiếu Mạc nghe có vẻ cao cao tại thượng, không có chút ấm áp nào.

Căng thẳng sao?

Ninh Kiều Kiều cúi đầu suy nghĩ một chút, chắc là cảm thấy không quen.

Mấy ngày trước vẻ mặt cô còn kiên quyết nói chắc chắn sẽ không làm tình nhân của anh, mà hôm nay quan hệ của bọn họ cũng đã biến thành kim chủ và tình nhân, thậm chí thời gian còn chưa tới một tuần.

"Chuyện nghĩa trang và tang lễ, cảm ơn anh." Ninh Kiều Kiều nói.

Cô không ngốc, chuyện là do Lục Nghiêu chạy trước chạy sau làm, nhưng chắc chắn Lục Nghiêu được Úc Thiếu Mạc ra lệnh.

"Cô xứng đáng."

Giọng nói của Úc Thiếu Mạc lạnh như băng.

Ninh Kiều Kiều sững sờ, cô cắn môi im lặng.

Anh đang nhắc nhở về thân phận mới của cô.

"Hôm nay để Lục Nghiêu đưa cô về nhà trước, ngày mai sẽ có người qua đón cô." Úc Thiếu Mạc lại nói.

Ninh Kiều Kiều giật mình, hai mắt lóe lên và nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Bây giờ cô là tình nhân của anh ấy, không có chỗ để mặc cả.

Úc Thiếu Mạc trực tiếp cúp điện thoại, Ninh Kiều Kiều lấy điện thoại xuống và đưa cho Lục Nghiêu.

"Úc Thiếu Mạc nói bảo anh đưa tôi về nhà." Ninh Kiều Kiều nói với Lục Nghiêu.

Lục Nghiêu gật đầu, quay đầu xe lại và khởi động xe.

Châu Âu.

Trong phòng tổng thống khách sạn bảy sao, cơ thể thon dài của Úc Thiếu Mạc dựa vào cửa sổ, giữa hai ngón tay thon dài kẹp một điếu xì gà đang cháy, đôi mắt đại bàng sâu thẳm nhìn chằm chằm hoàng hôn ngoài cửa sổ, khuôn mặt tôn quý của anh được mạ lên một tầng kim quang cao không thể chạm tới.

Trên bàn trà cách anh không xa, lặng lẽ đặt một chiếc điện thoại di động.

"Cạch."

Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng mở cửa, cửa phòng tắm được mở ra từ bên trong.

Bạch Tuyết từ bên trong đi ra, váy ngủ màu đỏ rực áp sát cơ thể cô ta khiến dáng người nóng bỏng của cô ta hiện ra không sót chỗ nào.

Bạch Tuyết nhìn theo bóng dáng của Úc Thiếu Mạc, đôi môi đỏ mọng gợi lên một độ cong mị hoặc, cô ta đi qua ôm lấy Úc Thiếu Mạc từ phía sau nhẹ nhàng nói: "Mạc thiếu.."

Ánh mắt lạnh như của Úc Thiếu Mạc Ưng liếc Bạch Tuyết một cái rồi không nói tiếng nào..

Đây là một loại ngầm đồng ý, Bạch Tuyết hiểu rõ nhếch môi cười đắc ý, bắt đầu hầu hạ anh, cố gắng hết sức để khiêu khích anh.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, đôi mắt đại bàng đang khép hờ của Úc Thiếu Mạc mở ra, nắm lấy cánh tay mềm mại của Bạch Tuyết mà cắn xuống.

"..."

Bạch Tuyết hét lên lại bị Úc Thiếu Mạc hất ra.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 24.2: Đi rửa sạch (2)

"Mùi gì?" Úc Thiếu Mạc xoay lưỡi phun máu trong miệng ra, nhíu mày chán ghét.

Bạch Tuyết ôm cánh tay chảy máu, nước mắt cũng chảy ra, nhưng cô ta không dám oán giận nửa câu, sợ sẽ đắc tội Úc Thiếu Mạc liền nơm nớp lo sợ nói: "Nhưng.. Có lẽ tôi đã bôi kem BB vì tôi."

"Cô bôi thứ đó để làm gì?" Lông mày của Úc Thiếu Mạc càng nhíu chặt hơn, cảm giác áp bức mạnh mẽ làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Bạch Tuyết cúi đầu run giọng nói: "Tôi.. Tôi chỉ muốn làm cho Mạc thiếu vui hơn."

Chắc chắn cô ta sẽ không nói rằng làn da của cô ta sẽ mịn màng và tinh tế hơn khi bôi kem BB.

Úc Thiếu Mạc nhíu mày chán ghét lạnh giọng hét lên: "Đi rửa sạch!"

Bạch Tuyết không dám nói gì thêm nữa lập tức ôm miệng vết thương chạy về phía phòng tắm.

Úc Thiếu Mạc kiên nhẫn nhíu mày, đứng một lúc rồi không thể nhịn được mà đi về phía phòng tắm khác, cầm lấy nước súc miệng uống một ngụm sau đó mạnh mẽ phun vào bồn rửa mặt..

Không phải mùi đó, mùi hóa học này chỉ làm cho anh muốn nôn!

Úc Thiếu Mạc ném nước súc miệng vào bồn rửa mặt rồi đi ra ngoài cầm điện thoại di động gọi điện thoại cho người phụ trách chi nhánh châu Âu.

Ba mươi giây sau điện thoại được kết nối, giọng nói lạnh lùng của anh ra lệnh: "Rút ngắn hành trình! Tôi sẽ về nhà trong ba ngày!"

* * *

Ninh Kiều Kiều ở trong phòng ngủ cả đêm, trong lúc đó Tiểu Tây có gọi điện thoại cho cô, Ninh Kiều Kiều mơ mơ màng màng xin nghỉ phép.

Ngày hôm sau bị đồng hồ báo thức đánh thức, Ninh Kiều Kiều thức dậy dọn dẹp đồ đạc.

Cô cũng không quên hôm nay người của Úc Thiếu Mạc sẽ tới đón cô.

Ninh Kiều Kiều biết rõ cô bị bệnh, đầu nặng chân nhẹ, cả người đều nóng điển hình là triệu chứng cảm lạnh.

Chỉ là trong nhà không có thuốc, Ninh Kiều Kiều rót cho mình một ly nước rồi tùy tiện uống hai ngụm, nghĩ thầm chút nữa lúc đi ngang qua hiệu thuốc thì đi mua một ít.

Cô cũng không có nhiều đồ đạc, chỉ một vali là đủ.

Ninh Kiều Kiều xách vali đứng trước cửa phòng mẹ Trương, cô thuê nhà ba tháng nhưng mẹ Trương chỉ ở một đêm.

Đột nhiên chuông cửa reo lên.

Ninh Kiều Kiều tỉnh táo lại, quay đầu nhìn về phía cửa rồi lại quay đầu nhìn qua căn phòng sau đó đóng cửa lại và xách vali đi về phía cửa.

Mở cửa ra, Lục Nghiêu đứng ngoài cửa: "Cô Ninh, chúng tôi đến đón cô."

Ninh Kiều Kiều gật đầu đưa vali cho Lục Nghiêu, cô đóng cửa lại rồi yên lặng đi xuống dưới lầu.

Biệt thự mà Lục Nghiêu dẫn Ninh Kiều Kiều tới chính là căn biệt thự lần trước cô bị trói tới.

Sau khi Lục Nghiêu đưa Ninh Kiều Kiều đến nơi liền rời đi. Ninh Kiều Kiều xách vali đi vào, người tiếp đãi cô là dì Lưu.

"Cô Ninh, tôi là dì Lưu, lần trước chúng ta đã gặp nhau ở khách sạn hoàng cung." Dì Lưu nói.

Lục Bảo Bối gật đầu, người đầu tiên lấy "hợp đồng tình nhân" cho cô chính là dì Lưu.

"Mời cô Ninh đi theo tôi, Tiểu Đinh xách vali giúp cô Ninh."

Dì Lưu bình tĩnh nói rồi xoay người đi lên lầu.

Một người giúp việc đi tới nhận lấy vali trong tay Ninh Kiều Kiều, Ninh Kiều Kiều đuổi theo bước chân dì Lưu.

Lần trước Ninh Kiều Kiều tới đây chỉ thấy qua tầng một thì đã kinh ngạc vì mức độ xa hoa nhưng không ngờ tầng hai lại xa hoa hơn cả tầng một.

Ngay cả hành lang cũng làm thành mái vòm hình vòng cung, Ninh Kiều Kiều nhìn những bức tranh phương tây trên mái vòm, cảm thấy chói mắt.

Chắc chắn người thiết kế nơi này rất lợi hại, dùng nhiều màu sắc đậm như vậy, lại có thể kết hợp chúng lại một cách kỳ lạ, cũng không có làm cho người ta có cảm giác nhà giàu mới nổi mà lại khiến người ta cảm thấy trang nghiêm cao không thể chạm tới.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 25.1: Tôi không may mắn (1)


"Cô Ninh."

Khi Ninh Kiều Kiều đang quan sát xung quanh, thì đột nhiên dì Lưu dừng lại và quay người lại nhìn cô.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra: "Hả?"

Dì Lưu đưa tay mở cửa phòng bên cạnh rồi nói: "Sau này phòng này chính là phòng của cô, tạm thời cô sẽ ở chỗ này. Bởi vì người thân của cô vừa mới qua đời, nếu như bây giờ để cô và Mạc thiếu ở chung thì không may mắn. Chờ qua bảy ngày thì cô có thể chuyển đến phòng của Mạc thiếu."

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô nhìn tấm vải đen trên tay áo theo bản năng, trên đó viết một chữ "Hiếu" màu trắng, đây là do cô chủ động đeo cho mẹ Trương.

"Cô Ninh, có vấn đề gì không?" Dì Lưu lại hỏi.

Ninh Kiều Kiều tỉnh táo lại và lắc đầu nói: "Không có."

Như vậy cũng tốt, tạm thời không cần phải ở chung một phòng với Úc Thiếu Mạc, cô cũng không cần phải khẩn trương, mặc dù bây giờ Úc Thiếu Mạc cũng không có ở chỗ này.

"Vậy cô đi vào đi." Dì lưu thản nhiên nói.

Ninh Kiều Kiều đi vào, người giúp việc cũng bỏ vali vào rồi rời đi. Dì Lưu đứng ở cửa, trước khi rời đi còn nói: "Cô Ninh nghỉ ngơi trước đi, lát nữa bác sĩ sẽ đến điều trị cho cô."

Điều trị?

Ninh Kiều Kiều hơi ngạc nhiên nhìn dì Lưu, cô có biết cô bị bệnh không?

Dì Lưu cũng không định nói gì thêm, bà ta khẽ liếc qua Ninh Kiều Kiều rồi đóng cửa lại rời đi.

Trong phòng im lặng, Ninh Kiều Kiều dừng một chút nhìn căn phòng cực kỳ xa hoa, sau đó mới tới mở vali ra sắp xếp lại đồ đạc.

Từ hôm nay trở đi, cô chính là tình nhân của Úc Thiếu Mạc cho đến khi hợp đồng kết thúc.

Ninh Kiều Kiều vừa lấy quần áo ra khỏi vali thì đột nhiên điện thoại vang lên.

Ninh Kiều Kiều lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy số điện thoại hiển thị ở trên màn hình thì bàn tay đang định nhấn nút nghe dừng lại.

Là Nhiễm Văn Hiên, anh ta gọi điện thoại cho cô làm gì?

Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn điện thoại di động, bên tai dường như lại vang lên giọng nói che giấu của Nhiễm Văn Hiên trong đêm đó.

Ninh Kiều Kiều nhếch môi mỉa mai vừa định cúp máy thì điện thoại hiện lên cảnh báo pin yếu, sau đó màn hình liền tắt.

Ninh Kiều Kiều hơi sững sờ, đây có được coi là ý trời không?

"Cộc cộc.." Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Ninh Kiều Kiều quay đầu nhìn ra cửa: "Mời vào."

Cửa bị người bên ngoài đẩy ra, một người đàn ông trung niên xách hộp thuốc xuất hiện ở cửa: "Cô Ninh, tôi là bác sĩ tới trị liệu cho cô."

* * *

Ninh Kiều Kiều ở trong biệt thự được vài ngày rồi nhưng cũng không cảm thấy bất tiện.

Úc Thiếu Mạc không xuất hiện, cô chưa từng gặp lại Lục Nghiêu mà dì Lưu cũng rất ít khi nói chuyện với cô.

Ninh Kiều Kiều ra ngoài làm việc như mọi khi và dì Lưu cũng không ngăn cản cô.

Buổi trưa, sau khi ăn cơm cơm Ninh Kiều Kiều ngồi trên giường, xung quanh cô là các tờ báo tuyển dụng.

Bây giờ cô cần phải tìm một công việc khác để có đủ học phí cho kỳ tiếp theo.

Mà chỉ còn một tháng rưỡi nữa là đến ngày khai giảng, cho nên tìm việc làm đã trở thành chuyện khẩn cấp.

Sau khi hẹn phỏng vấn ở một nhà hàng trà, Ninh Kiều Kiều nhìn đồng hồ đeo tay, còn hai tiếng nữa mới đến giờ, cô có thể ngủ một giấc như vậy thì buổi tối khi tới quán bar cô mới không ngủ gật.

Ninh Kiều Kiều dọn dẹp báo ở trên giường lại, nằm xuống giường nhắm mắt ngủ.

Nửa tiếng sau, cửa phòng cô bị đẩy ra từ bên ngoài, một bóng người mảnh khảnh đi vào không chút tiếng động.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 25.2: Tôi không may mắn (2)

Đôi mắt như đại bàng của Úc Thiếu Mạc bình tĩnh nhìn Ninh Kiều Kiều đang ngủ say, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, nhưng cô lại rất hưởng thụ!

Trong phòng cũng không kéo rèm cửa sổ lại, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua tấm màn mỏng chiếu lên người cô gái đang ngủ say trên giường, chiếu lên gương mặt chưa bôi phấn có hơi trong suốt của cô.

Cơ thể nhỏ nhắn của cô cuộn tròn lại giống như một con mèo con.

Chỉ nhìn cô như thế này thôi cũng khiến anh có phản ứng!

Úc Thiếu Mạc nhíu mày, con ngươi lạnh như băng hiện lên một tia sáng mờ mịt, đôi chân dài bước tới đi về phía người nằm trên giường..

Ninh Kiều Kiều đang ngủ say, nhưng dần dần cô cảm thấy có gì đó không ổn, cơ thể giống như bị một tảng đá nặng nề đè lên khiến cô sắp không thở nổi!

Ninh Kiều Kiều từ từ mở mắt ra, lại phát hiện là cô không nằm mơ, rõ ràng là có người thật đang đè ép cô! Nhìn cái đầu trên ngực cô, hơn nữa còn là một người đàn ông!

"..."

Ninh Kiều Kiều sợ hãi hét lên, vội vàng đẩy người đàn ông đang đè lên người cô ra, dùng tay chân bò đến bên cạnh giường ôm chăn quấn chặt lấy mình, sau đó ở dưới chăn bông kéo quần áo lại, hoảng sợ nhìn sang bên kia giường!

Người đàn ông vừa rồi bị cô đẩy xuống!

Ninh Kiều Kiều sợ hãi, cả người run rẩy, nhìn chằm chằm vào hướng đó. Đầu tiên cô nhìn thấy cánh tay của một người đàn ông đặt lên mép giường, chỉ cần nhìn cơ bắp cân xứng kia là biết thường xuyên tập thể dục.

Phải làm sao đây, có vẻ như còn là một người đàn ông mạnh mẽ!

Ninh Kiều Kiều định chuẩn bị kêu cứu nhưng khuôn mặt của người đàn ông xuất hiện bên kia giường lại khiến cả người Ninh Kiều Kiều sững sờ.

Úc.. Úc Thiếu Mạc, sao có thể là anh ấy?

Vẻ mặt Úc Thiếu Mạc u ám đến dọa người, đôi mắt sắc bén như đại bàng của anh nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều giống như muốn xé nát cô ra, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô dám đẩy tôi?"

Cảm giác áp bức mạnh mẽ làm giảm nhiệt độ trong phòng giảm đi vài độ.

Ninh Kiều Kiều tỉnh táo lại, nhìn Úc Thiếu Mạc với ánh mắt sợ hãi: "Anh.. Sao anh lại ở đây?"

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng cười, tiếng cười giống như được truyền đến từ địa ngục khiến người ta không rét mà run.

"Nơi này là địa bàn của tôi, tôi ở chỗ này còn cần lý do sao?" Úc Thiếu Mạc đứng dậy nhìn Ninh Kiều Kiều: "Không phải cô đã quên thân phận bây giờ của cô rồi chứ?"

Cả người Ninh Kiều Kiều chấn động, đôi mắt trong suốt hiện lên vẻ khó chịu, cô cúi đầu cắn môi nói: "Không quên."

"Cô không ăn à? Sao tôi lại nghe giọng nói như muỗi kêu vậy!" Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nói.

Ninh Kiều Kiều cắn cánh môi, anh đang cố ý làm cô xấu hổ!

"Tôi nói, tôi không quên! Tôi biết tôi là tình nhân của anh!"

Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc.

Còn muốn tự trọng làm gì, không phải là đang lấy tiền của anh sao?

Úc Thiếu Mạc hài lòng với câu trả lời của Ninh Kiều Kiều, đôi mắt như đại bàng nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều dần dần tối lại, lạnh giọng nói: "Rất tốt! Cô đã biết mình nên làm những rồi, bây giờ cởi nó ra cho tôi!"

Cởi nó ra?

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô ngạc nhiên nhìn Úc Thiếu Mạc.

"Không.. Không, tôi không thể! Chúng ta còn chưa thể.."

Ninh Kiều Kiều nắm chặt quần áo trên người, còn chưa nói xong thì mặt cô đã đỏ như tôm luộc.

Đột nhiên đôi mắt của Úc Thiếu Mạc Ưng trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều, cảm giác áp bức mãnh liệt bắn ra khiến người ta không thở nổi.

Đầu Ninh Kiều Kiều nóng lên, cô hét lên trước khi Úc Thiếu Mạc mở miệng quát:

"Chúng ta không thể làm điều đó ngay bây giờ! Bởi vì mẹ Trương vừa qua đời, tôi không may mắn!"

Nói xong Ninh Kiều Kiều sợ hãi nhìn Úc Thiếu Mạc, cánh tay ôm lấy cơ thể cô cũng run rẩy.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 26.1: Có vẻ dư thừa (1)


Úc Thiếu Mạc hơi ngẩn ra, cơn bão u ám trong đôi mắt đen láy dần dần tan biến, ánh mắt nhìn Ninh Kiều Kiều hơi chế giễu: "Không phải cô thi đậu đại học sao? Sao vẫn còn mê tín dị đoan như vậy? Sao vậy, các trường đại học đã chuẩn bị dạy xem bói rồi à?"

Chẳng trách anh tìm khắp biệt thự mới tìm được cô ở góc nhỏ này, tìm nửa ngày thì ra là cô cảm thấy mình không may mắn nên trốn đi!

Đúng là bị bệnh!

Úc Thiếu Mạc độc miệng nói khiến mặt Ninh Kiều Kiều nóng lên, cô cắn môi nói: "Không phải tôi mê tín, là dì Lưu nói bây giờ tôi không thể cùng anh.."

Mấy chữ cuối cùng, Ninh Kiều Kiều cúi đầu dùng giọng nói như muỗi kêu nói hết câu.

"Không thể cái gì? Cô không thể ngủ với tôi sao?" Giọng nói của Úc Thiếu Mạc lạnh như băng.

Mặt Ninh Kiều Kiều càng đỏ hơn, cô gật đầu nhưng không dám ngẩng đầu lên cũng không dám nhìn Úc Thiếu Mạc.

Im lặng..

Trong phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gió thổi qua rèm cửa sổ.

Ninh Kiều Kiều đợi một lúc nhưng không nghe thấy Úc Thiếu Mạc nói chuyện, đang định ngẩng đầu lên để xem có phải Úc Thiếu Mạc đã đi hay không thì đột nhiên một bóng đen lóe lên trước mặt cô, ngay sau đó có một sức lực mạnh mẽ kéo cả người cô qua!

"..."

Ninh Kiều Kiều hét lên rồi bị Úc Thiếu Mạc túm chặt cổ tay kéo xuống lầu.

Anh có đôi chân dài và bước đi quá nhanh.

Ninh Kiều Kiều phải chạy mới có thể đuổi kịp bước chân của Úc Thiếu Mạc, còn mấy lần suýt bị té ngã.

"Úc Thiếu Mạc, chờ tôi.. Anh định làm gì? Ôi, ôi!"

Giọng nói từ phía cầu thang vang lên khiến các nữ giúp việc đều quay đầu nhìn lại, khi nhìn thấy vẻ mặt u ám và dọa người của Úc Thiếu Mạc thì lập tức cúi đầu làm việc giả vờ như không nhìn thấy gì cả.

Úc Thiếu Mạc quăng Ninh Kiều Kiều lên sofa, sau đó xoay người trừng mắt người giúp việc rồi quát lên: "Bảo dì Lưu lại đây cho tôi!"

Ninh Kiều Kiều vừa xoa cổ tay vừa ngồi dậy, cả người choáng váng.

Dì Lưu nhanh chóng đi tới nhìn vẻ mặt như muốn ăn thịt người của Úc Thiếu Mặc thì cung kính đứng ở một bên và nói: "Mạc thiếu, ngài tìm tôi?"

"Là bà để cho cô ấy ở trong căn phòng rách nát kia?" Đôi mắt sắc bén của Úc Thiếu Mạc nhìn chằm chằm vào Dì Lưu.

Dì Lưu ngẩn ra rồi cúi đầu nói: "Là tôi bảo cô Ninh đến phòng khách ở, bởi vì bà nội của cô Ninh vừa mới qua đời, nếu như cô ấy ở cùng Mạc thiếu thì sẽ không may mắn, Mạc thiếu nên chờ qua bảy ngày đầu tiên của bà nội cô Ninh qua rồi.."

"Đủ rồi!" Úc Thiếu Mạc nhíu mày: "Bảy ngày đầu? Sao bà không nói thẳng là để cho cô ấy giữ hiếu ba năm luôn đi? Nhà họ Úc chúng ta sao lại có người phong kiến mê tín như bà chứ?"

Dì Lưu nhìn Úc Thiếu Mạc rồi cúi đầu.

Ninh Kiều Kiều nhìn dì Lưu và Úc Thiếu Mạc rồi nói: "Úc Thiếu Mạc, anh đừng nói như vậy, thật ra những gì mà dì Lưu nói cũng không phải hoàn toàn không có lý, phong tục dân gian chính là như vậy."

Có thể phát sinh quan hệ với Úc Thiếu Mạc muộn một tuần, Ninh Kiều Kiều cũng không ngại bị coi là một người không may mắn.

Đôi mắt của Úc Thiếu Mạc Ưng chợt trầm xuống, anh quay đầu nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra liền cúi đầu né tránh ánh mắt của Úc Thiếu Mạc.

Ánh mắt của người đàn ông này thật đáng sợ, giống như có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô vậy!

"Cô Ninh, tôi không cần cô cầu xin cho tôi." Giọng nói lãnh đậm của di Lưu vang lên khiến Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy dì Lưu bình tĩnh nhìn cô và tiếp tục nói: "Nếu cô đã nói với Mạc thiếu thì thuộc hạ làm sai chuyện tất nhiên sẽ phải chịu phạt, bây giờ cô Ninh tới cầu xin chẳng phải là dư thừa sao?"

"..."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 26.2: Có vẻ dư thừa (2)

Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn dì Lưu.

Úc Thiếu Mạc nhíu mày nhìn Ninh Kiều Kiều giống như không nghe thấy dì Lưu nói, đột nhiên anh lạnh lùng cười một tiếng, lạnh giọng nói: "Ninh Kiều Kiều, cô không muốn lên giường với tôi sao?"

Đây là lần đầu tiên Úc Thiếu Mạc gọi cô là Ninh Kiều Kiều nhưng lại khiến cô lạnh đến tận xương tủy.

Ninh Kiều Kiều nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc, nhạy bén nhận ra điều này khiến cả người cô đều dựng tóc gáy!

Anh ấy sẽ làm gì?

Đôi môi Úc Thiếu Mạc cong lên đầy vẻ khát máu, lạnh giọng ra lệnh: "Đều ra ngoài cho tôi!"

Trong nháy mắt tất cả người giúp việc đều biến mất! Trong phòng khách chỉ còn lại Ninh Kiều Kiều và Úc Thiếu Mạc.

Ninh Kiều Kiều hoảng sợ nhìn Úc Thiếu Mạc đang đi về phía cô, cả người không ngừng run rẩy: "Úc.. Úc Thiếu Mạc.. Anh.. Ôi, ôi!"

Trong tiếng thét chói tai thất thanh của cô, Úc Thiếu Mạc mạnh mẽ đè Ninh Kiều Kiều dưới thân, bàn tay xé nát quần áo của cô..

"Làm ơn! Đừng.. Ít nhất cũng không được ở đây! Đây là phòng khách!"

Nhưng yêu cầu của một nhân tình thì sao kim chủ có thể quan tâm chứ?

Trong phòng khách xa hoa yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng kêu đau đớn tan vỡ của Ninh Kiều Kiều và hơi thở nặng nề của đàn ông..

Từ phòng khách đến phòng ngủ, cuộc tra tấn.. dài vô tận.

Tất nhiên càng ngày Úc Thiếu Mạc càng hưng phấn, còn Ninh Kiều Kiều lại giống như bị phạt.

Cho đến khi cô không chịu nổi ngất xỉu thì động tác thô bạo của người đàn ông trên người cô mới dừng lại.

Úc Thiếu Mạc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Ninh Kiều Kiều và khóe môi bị cắn rách, ánh mắt dừng trên bờ vai mượt mà thanh tú của cô, giữa tấm khăn trải giường màu đen, bờ vai trắng như tuyết của cô có hơi chói mắt, đôi mắt của Úc Thiếu Mạc Ưng trầm xuống, cúi người mạnh mẽ cắn xuống..

"..."

Người dưới thân tỉnh lại từ trong đau đớn, cuộc tra tấn vẫn còn tiếp tục chưa kết thúc..

Ngày hôm sau.

Khi Ninh Kiều Kiều tỉnh lại, trước mắt là một màu trắng chói mắt.

Bên cạnh truyền đến tiếng nói chuyện khiến Ninh Kiều Kiều tỉnh táo lại quay đầu nhìn qua, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên mặc áo blouse trắng đang đứng bên cạnh cô.

Bác sĩ.. Cô đang ở trong bệnh viện sao?

"Cô có thể nghe tôi nói không?" Bác sĩ thấy cuối cùng Ninh Kiều Kiều cũng tỉnh lại liền hỏi cô.

Ninh Kiều Kiều giật mình khẽ gật đầu.

"Cô bị thương và bây giờ đang trong bệnh viện! Bạn trai cô vừa ra ngoài, chờ một lát nữa sau khi anh ta trở về thì cô có thể yêu cầu anh ấy bôi thuốc cho cô! Chỗ nào không hiểu thì đọc hướng dẫn sử dụng là được."

Bác sĩ trung niên cầm mấy ống thuốc mỡ ra, đặt trên đầu giường với thái độ không tốt sau đó xoay người đi ra ngoài, trong miệng còn lẩm bẩm: "Bây giờ con gái thật sự không biết tự thương bản thân mình, tuổi còn trẻ mà đã làm loạn với đàn ông, còn chơi SM nữa chứ! Ai, cũng may là mình sinh ra một đứa con trai.."

Ninh Kiều Kiều sửng sốt vài giây, xấu hổ cắn môi.

Cửa phòng bệnh bị bác sĩ đóng lại từ bên ngoài, Ninh Kiều Kiều nhìn xung quanh và muốn ngồi dậy.

Vừa động một chút mới biết cơ thể cô giống như bị xe cán qua, Ninh Kiều Kiều cắn răng chống người để mình ngồi dậy nhưng bả vai truyền đến đau đớn muốn xé rách da.

Chỉ là một động tác ngồi dậy mà cô đã đến toát mồ hôi lạnh rồi.

Đây là một phòng VIP, trong phòng chỉ có một giường của cô.

Ninh Kiều Kiều ngồi dậy thì phát hiện mình đang mặc quần áo của bệnh viện, cô liếc mắt nhìn qua cửa, bên ngoài im ắng không một tiếng động.

Đoán là nhất thời sẽ không có ai vào, Ninh Kiều Kiều liền cởi hai nút trước ngực ra xem bả vai của mình.

Quả nhiên phía trên có hai ba dấu răng xen kẽ, có mấy dấu răng còn đen, còn có chỗ bị rách da.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 27: Thời hạn hợp đồng (1)

Bả vai đều bầm tím, rõ ràng là đã bôi thuốc khử trùng.

Ninh Kiều Kiều mơ hồ nhớ rõ Úc Thiếu Mạc đã cắn cô, hơn nữa còn không phải chỉ có bả vai này, hình như trên lưng cũng bị anh cắn.

Lần này còn đau hơn cả lần ở khách sạn Hoàng Cung, giống xương tất cả xương cốt trên người cô đều đặt sai chỗ.

Ninh Kiều Kiều mặc quần áo xong, đưa tay cầm thuốc mỡ đặt trên tủ đầu giường, nhìn qua một lượt..

"Cạch."

Trong phòng bệnh yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng mở cửa, Ninh Kiều Kiều giật mình, lập tức đặt thuốc vào trong chăn, ngẩng đầu nhìn ra cửa.

"Ninh tiểu thư, cô tỉnh rồi?"

Lục Nghiêu từ ngoài cửa đi vào.

Ninh Kiều Kiều không đeo kính, híp mắt nhìn Lục Nghiêu: "Anh Lục, sao anh lại ở đây?"

"Tôi vẫn luôn ở chỗ này, vừa rồi Mạc thiếu bên kia muốn một văn kiện, cho nên tôi mới rời đi một lát." Lục Nghiêu nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, gật đầu.

Xem ra vừa rồi bác sĩ hiểu lầm quan hệ giữa cô và Lục Nghiêu, hiểu nhầm Lục Nghiêu là bạn trai của cô.

Ninh Kiều Kiều không ngốc, cô biết rõ vì sao cô ở trong bệnh viện nên cúi đầu không nói nữa.

Lục Nghiêu nhìn Ninh Kiều Kiều một cái, thở dài nói: "Cô Ninh, thật ra là Mạc thiếu đưa cô tới, chỉ là công ty có việc nên anh ấy mới rời đi, anh ấy vừa mới từ nước ngoài trở về, rất nhiều hợp đồng còn chờ.."

"Lục tiên sinh." Đột nhiên Ninh Kiều Kiều ngắt lời Lục Nghiêu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta hỏi: "Tôi muốn biết khi nào thì hợp đồng tôi ký sẽ hết hạn?"

Úc Thiếu Mạc là một người có sở thích đặc biệt, lúc trước Ninh Kiều Kiều hoàn toàn không nghĩ tới điểm này! Bây giờ cô rất muốn biết sự tra tấn như vậy, khi nào cô mới có thể thoát khỏi nó.

Lục Nghiêu có chút ngạc nhiên nhìn Ninh Kiều Kiều, nói: "Lúc cô Ninh ký tên không nhìn thời hạn trên đó sao?"

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, lắc đầu.

Lúc ấy trong đầu cô đều nghĩ đến mẹ Trương, căn bản không có tâm trạng để xem.

Nhưng không phải là vấn đề thời gian sao, có gì đặc biệt? Chẳng lẽ thời gian rất dài sao?

Ánh mắt Ninh Kiều Kiều trong veo như một viên ngọc đen, căn bản không lừa gạt người khác. Lục Nghiêu hít sâu một hơi, nhìn Ninh Kiều Kiều và nói: "Cô Ninh, về thời gian chấm dứt hợp đồng đó.. Là ngày Mạc thiếu chán ghét cô."

"..."

Cả người Ninh Kiều Kiều ngẩn ra.

"Nói cách khác trước khi Mạc thiếu nói dừng thì quan hệ giữa cô và Mạc thiếu sẽ không thể chấm dứt."

Lục Nghiêu lại nói.

Một lúc lâu sau, Ninh Kiều Kiều mới phục hồi tinh thần lại, đôi mắt không thể tin nhìn Lục Nghiêu, mở miệng hỏi: "Vậy.. Vậy tôi có thể hỏi, những tình nhân trước kia của anh ấy, bình thường đều phải làm bao lâu?"

Nếu hợp đồng này chỉ có Úc Thiếu Mạc mới có thể kêu dừng, vậy ít nhất cũng cho cô biết thói quen trong quá khứ của anh.

Lục Nghiêu nhìn Ninh Kiều Kiều một cái, nói: "Người lâu nhất là hai mươi bảy ngày."

Cô muốn hỏi thăm hứng thú của Mạc thiếu đối với những người phụ nữ kia có thể duy trì bao lâu?

Lục Nghiêu bình tĩnh lắc đầu, có chút đồng tình nhìn Ninh Kiều Kiều.

Cô rất thông minh, nhưng cô đã sai về điều đó.

Bởi vì trong số những tình nhân trước kia của Mạc thiếu, chưa từng có một người nào có thể làm cho Mạc thiếu không khống chế được, phải đưa vào bệnh viện.

Hơn nữa Mạc thiếu cũng chưa từng cảm thấy hứng thú với cô gái nào cỡ tuổi này.

Bây giờ Lục Nghiêu có thể khẳng định, với sự hiểu biết của anh ta về Mạc thiếu, Mạc thiếu nhất định vô cùng có hứng thú với Ninh Kiều Kiều!

Nếu không làm sao có thể trở về sớm hơn hai ngày? Còn vừa xuống máy bay đã đi thẳng về biệt thự!

Ngay cả vị trạch nam nữ thần Bạch Tuyết vốn được sủng ái nhất kia cũng đều bị vứt sang một bên.

Ninh Kiều Kiều không biết suy nghĩ của Lục Nghiêu lúc này, chỉ là sau khi nghe Lục Nghiêu nói xong thì thở phào nhẹ nhõm.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 27: Thời hạn hợp đồng (2)

Nói cách khác thì cảm giác mới mẻ của Úc Thiêu Mạc đối với phụ nữ sẽ không duy trì quá một tháng!

Như vậy thì cô chỉ cần cố gắng chống đỡ qua hết tháng này là được!

Đến lúc đó chắc chắn Úc Thiếu Mạc sẽ mất hết hứng thú với cô, mở miệng để cho cô đi, như vậy cũng coi như trả lại ân tình mà anh đã giúp cô.

Vậy thì nhịn đi, một tháng thôi!

Sau khi nghĩ thông suốt, Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu lên nhìn Lục Nghiêu cười cười, nói: "Tôi biết rồi, cám ơn anh Lục tiên sinh."

Cô thì biết những gì, một con cừu nhỏ không biết gì cả.

Lục Nghiêu lắc đầu, nói: "Không cần. Cô có đói không? Tôi sẽ gọi ít đồ ăn cho cô."

Lục Nghiêu nói xong thì lấy điện thoại di động chuẩn bị gọi điện thoại, Ninh Kiều Kiều nhìn Lục Nghiêu hỏi: "Tôi có thể biết bây giờ là mấy giờ không?"

"Bây giờ? Mười một giờ bốn mươi sáng, có chuyện gì vậy?" Lục Nghiêu nói.

Buổi sáng..

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, là đang nói sáng hôm sau sao?

Đã qua một đêm, nhưng hôm qua cô phải làm việc trong quán bar!

"Lục tiên sinh, tôi muốn hỏi một chút, điện thoại di động của tôi ở đây.."

Ninh Kiều Kiều đang nói chuyện, đột nhiên cửa phòng bệnh bị người ta đẩy ra từ bên ngoài.

Ninh Kiều Kiều nhìn về phía cửa theo bản năng, nụ cười trên mặt dần dần cứng ngắc, đôi mắt nhìn chăm chú vào bóng dáng cao lớn kia, giật mình, cúi đầu.

"Mạc thiếu." Lục Nghiêu đứng lên cung kính gọi.

Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái, hơi nhíu mày không vui.

Vừa rồi lúc nói chuyện với Lục Nghiêu còn cười vui vẻ như vậy, nhìn thấy anh thì lại bày ra dáng vẻ muốn chết không muốn sống nữa?

"Đang nói chuyện gì?" Úc Thiếu Mạc hỏi với giọng lạnh như băng, anh ném chìa khóa xe lên bàn trà, phát ra tiếng vang thật lớn.

Ninh Kiều Kiều giật mình, cả người kín đáo co rúm lại.

"Ninh tiểu thư vừa mới tỉnh lại, tôi đang chuẩn bị gọi đồ ăn cho cô ấy." Lục Nghiêu nói.

Thân thể thon dài của Úc Thiếu Mạc ngồi xuống ghế sô pha, đưa tay xoa huyệt thái dương, lạnh giọng nói: "Tôi cũng ăn ở chỗ này."

Mạc thiếu cũng muốn ăn ở chỗ này?

Lục Nghiêu kinh ngạc nhìn thoáng qua Úc Thiếu Mạc, lại nhìn thoáng qua Ninh Kiều Kiều trên giường, trong mắt hiện lên một tia hiểu rõ, lập tức nói: "Mạc thiếu chờ một chút, tôi lập tức đi chuẩn bị."

Lục Nghiêu bước nhanh ra ngoài phòng bệnh, trong phòng lại yên tĩnh lại.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu nhìn chăn, trong phòng giống như có một loại áp lực vô hình đang áp bức cô, khiến cô không dám ngẩng đầu lên.

Úc Thiếu Mạc dựa vào ghế sô pha, mắt ưng lạnh lùng nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều, anh nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú tôn quý càng ngày càng mất kiên nhẫn.

"Ninh Kiều Kiều!"

Lần thứ hai Úc Thiếu Mạc gọi tên Ninh Kiều Kiều, giọng nói so với lần đầu tiên càng lạnh hơn.

Ninh Kiều Kiều giật mình, ngẩng đầu lên, hơi híp mắt nhìn Úc Thiếu Mạc.

"Tôi đến đây không phải để nhìn anh nhăn mặt với tôi!"

Ánh mắt Úc Thiếu Mạc nhất thời tối sầm lại.

Nhăn mặt..

Ninh Kiều Kiều giật mình, mấp máy môi giải thích: "Tôi không phải.. Tôi không có.."

Cô không nhăn mặt, mà là cảm thấy có chút sợ hãi.

Hơn nữa cô có tư cách gì mà nhăn mặt với Úc Thiếu Mạc?

Khuôn mặt xinh đẹp thuần khiết của cô bối rối, nhìn anh đầy áy náy, thậm chí còn lắp bắp nói xin lỗi.

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng liếc Ninh Kiều Kiều một cái, lạnh giọng nói: "Nể tình bây giờ cô đang bị thương, tôi không so đo với cô! Lần sau, tôi sẽ cho cô biết phải làm gì khi là tình nhân của người khác!"

Ninh Kiều Kiều sững sờ, hai mắt ảm đạm, cô cúi đầu, gật đầu nói: "Được, tôi biết rồi."

Chỉ một tháng thôi, cô sẽ nhịn cho qua.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 28: Không dùng nước hoa (1)

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều, cơ thể thon dài đứng lên, chân dài bước về phía Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều cảm giác được, có chút ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Úc Thiếu Mạc càng ngày càng gần cô.

Úc Thiếu Mạc âm thầm nhìn Ninh Kiều Kiều rồi nằm xuống vị trí bên cạnh cô.

Giường lớn trong phòng VIP đủ rộng cho bốn người trưởng thành nằm, Ninh Kiều Kiều giống như bị điện giật. Vô thức di chuyển sang bên cạnh, kéo cơ thể đầy thương tích của mình, cười đau đến nhe răng trợn mắt.

"Cô có biết xoa bóp không?" Đột nhiên Úc Thiêu Mạc lạnh giọng nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên và lắc đầu nói: "Không."

"Ngay cả ấn huyệt thái dương cũng không biết sao?"

Úc Thiếu Mạc nghiêng đầu, cau mày nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều.

Đây là lần đầu tiên Ninh Kiều Kiều ở trong tình huống này và ở gần anh như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ bừng, né tránh ánh mắt của Úc Thiếu Mạc và nói: "Tôi chưa từng mát xa cho người khác, cũng không biết có xoa bóp được hay không."

Đột nhiên hai mắt Úc Thiếu Mạc lóe mắt, phát ra một tiếng cười khẽ.

Nghe có vẻ như rất hài lòng với câu trả lời của cô.

"Không sao, lại đây ấn huyệt thái dương cho tôi, tôi đau đầu." Úc Thiếu Mạc nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Úc Thiếu Mạc, lại nhìn thấy người đàn ông đã nhắm mắt lại, đang chờ cô hầu hạ.

Ninh Kiều Kiều cắn môi nhích người qua, lúc giơ cánh tay lên thì đụng đến chỗ đau trên vai, đau đến mức hít một hơi khí lạnh.

"Làm sao vậy?" Úc Thiếu Mạc mở mắt nhìn Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều cắn răng, ngẩng đầu gượng cười với Úc Thiếu Mạc, nói: "Không sao."

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng liếc Ninh Kiều Kiều một cái, nhắm mắt lại.

Nửa người Úc Thiếu Mạc dựa vào đầu giường, Ninh Kiều Kiều chỉ có thể xoay người, đối mặt với Úc Thiếu Mạc để xoa bóp cho anh.

Khoảng cách này thật sự quá gần, Ninh Kiều Kiều lại không thể không mở to mắt, cũng may Úc Thiếu Mạc vẫn nhắm mắt lại, lúc này mới khiến Ninh Kiều Kiều không xấu hổ như vậy.

"Vậy mà cô lại rất có tài."

Úc Thiếu Mạc nhắm mắt lại đột nhiên nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, bàn tay đang xoa bóp cũng dừng lại, hỏi: "Cái gì?"

"Tiếp tục đi!" Úc Thiếu Mạc lạnh giọng ra lệnh, không có giải thích.

Ninh Kiều Kiều đành phải xoa bóp cho anh, Úc Thiếu Mạc nhắm mắt hưởng thụ một lúc lại đột nhiên hỏi: "Ninh Kiều Kiều, trên người cô dùng nước hoa gì vậy?"

Nước hoa?

"Tôi chưa từng dùng." Ninh Kiều Kiều nói.

Tiền cô đi làm kiếm được, ngay cả ăn cơm cũng phải tính toán kỹ lưỡng thì làm sao có tiền để mua nước hoa.

"Đó chính là mùi sữa tắm sao?"

Hiếm khí Úc Thiếu Mạc cảm thấy có hứng thú hỏi, đột nhiên anh mở mắt nhìn Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều sửng sốt, cô nhìn Úc Thiếu Mạc rồi cúi đầu nói: "Chưa từng dùng qua, tôi quen dùng xà phòng."

"Xà phòng?" Úc Thiếu Mạc nhíu mày nhìn Ninh Kiều Kiều: "Cô ngốc như vậy sao? Thời đại nào rồi còn có người tắm bằng xà phòng!"

Ninh Kiều Kiều: "Xà phòng rất tốt, mấy đồng một cục, có thể dùng rất lâu."

Úc Thiếu Mạc nhất thời nhìn Ninh Kiều Kiều với ánh mắt ghét bỏ, nói: "Cô thật sự dùng xà phòng sao? Tắm bằng xà phòng sao lại da có thể mịn màng như vậy!"

Ninh Kiều Kiều đỏ mặt, cúi đầu không nói lời nào.

Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái, lại ngửa người ra sau, liếc Ninh Kiều Kiều nói: "Lại đây, tiếp tục xoa bóp cho tôi."

Ninh Kiều Kiều đành phải nghiêng người, Úc Thiếu Mạc nhìn cô chằm chằm một lúc, đôi mắt như chim ưng từ từ nhắm lại.

Ngón tay cô dùng lực vừa phải, từ từ xoa bóp, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, cơn đau đầu của Úc Thiếu Mạc giảm đi rất nhiều, mày đang nhíu chặt cũng dần dần thả lỏng.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 28: Không dùng nước hoa (2)

"Ninh Kiều Kiều, tiền tôi đưa cho cô, cô muốn mua cái gì cũng được, nhưng không được mua nước hoa! Hiểu chưa?"

Úc Thiếu Mạc nhắm mắt lại nói.

Mùi hương trên người cô rất dễ chịu, mạnh hơn nhiều so với những hóa chất đó.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, nhẹ giọng "Ừ" một tiếng.

Cô không có tiền mua nước hoa, càng không dùng tiền của Úc Thiếu Mạc để mua nước hoa.

Không dùng tiền của Úc Thiếu Mạc nữa, đây là tôn nghiêm cuối cùng Ninh Kiều Kiều để lại cho mình.

"Sau khi trở về thì chuyển hết đồ đạc của cô qua phòng tôi."

Cô ngoan ngoãn nghe lời, thái độ của Úc Thiếu Mạc cũng không lạnh lùng như vậy.

"Tôi biết rồi!" Ninh Kiều Kiều gật đầu.

"Vứt cục xà phòng của cô đi cho tôi! Nếu tôi thấy, tôi sẽ ném cô xuống lầu!" Đột nhiên Úc Thiếu Mạc âm trầm nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, bị giọng nói của Úc Thiếu Mạc làm cho sợ tới mức dựng tóc gáy, vừa định hỏi ném xà phòng rồi thì cô dùng cái gì, nhưng vừa nhìn vẻ mặt u ám của Úc Thiếu Mạc, vẫn lựa chọn ngậm miệng lại.

Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái, một lần nữa nhắm mắt lại.

Ninh Kiều Kiều biết ý của anh là để cô tiếp tục xoa bóp, cô nhích người lại gần, đột nhiên hai mắt Úc Thiếu Mạc mở ra, đôi mắt lạnh như băng nhìn cô chằm chằm.

Ninh Kiều Kiều bị dọa đến mức ngừng thở: "Có có.. Có chuyện gì vậy?"

Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái, không nói gì, bàn tay to luồng xuống dưới gối, lấy ba lọ thuốc mỡ dưới gối ra.

Ninh Kiều Kiều muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp nữa rồi.

Úc Thiếu Mạc cầm thuốc mỡ ra trước mắt nhìn: "Đây là cái gì?"

Ninh Kiều Kiều đỏ mặt cúi đầu, cô không có gan nói những thứ đó là cái gì.

Cũng không phải Úc Thiếu Mạc không biết chữ, nhưng mấy giây sau đã thấy rõ công dụng và tác dụng của thuốc mỡ, anh liếc mắt nhìn Ninh Kiều Kiều: "Cô không bôi sao?"

Niêm phong của hộp thuốc mỡ đều còn nguyên, rõ ràng là cô chưa từng mở nó ra, còn giấu dưới gối đầu, là không muốn để cho người khác nhìn thấy sao?

Ninh Kiều Kiều đỏ mặt gật đầu, Úc Thiếu Mạc nhìn cô, đôi mắt trầm xuống, lạnh giọng nói: "Vì sao không tìm y tá?"

"..."

Ninh Kiều Kiều nghĩ thầm chuyện này tôi làm gì có mặt mũi tìm y tá.

"Xấu hổ sao?" Úc Thiếu Mạc lại hỏi.

Ninh Kiều Kiều đỏ bừng, cắn môi cúi đầu, chỉ muốn Úc Thiếu Mạc nhanh chóng kết thúc đề tài này.

"Ninh Kiều Kiều, lúc tôi nói chuyện với cô, mặc kệ cô có muốn nói chuyện hay không đều phải trả lời tôi!"

Giọng nói của Úc Thiếu Mạc lại có chút lạnh lùng.

Ninh Kiều Kiều ngây người, ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện không chỉ giọng nói của anh lạnh xuống, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

"Tôi không sao, mấy ngày nữa sẽ ổn thôi." Ninh Kiều Kiều nói.

Dù sao thì cô tình nguyện đau cũng không muốn đi tìm y tá bôi thuốc cho cô, nếu không từ nay về sau coo không dám gặp ai nữa!

Đột nhiên hai mắt Úc Thiếu Mạc trầm xuống: "Sợ người khác thấy sao?"

Ninh Kiều Kiều đỏ mặt cúi đầu.

Cô phát hiện Úc Thiếu Mạc nói chuyện thật sự không phải thẳng thắn một cách bình thường, cái gì anh cũng nói được, cô căn bản không có cách nào trả lời anh được.

Trong mắt Úc Thiếu Mạc Ưng hiện lên một tia hiểu rõ, lạnh giọng nói: "Nằm xuống! Cởi quần áo ra!"

Hả? Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Úc Thiếu Mạc.

"Cô không hiểu tôi đang nói gì sao?" Vẻ mặt Úc Thiếu Mạc lạnh lùng, không giận mà uy.

Ninh Kiều Kiều sợ hãi cúi đầu, bàn tay nhỏ bé nắm lấy nút áo trước ngực, nhưng vẫn nằm xuống cởi quần áo ra.

Cơ thể trắng như tuyết của cô đầy dấu vết xanh tím chồng chéo lên nhau, nhìn thấy mà giật mình.

Đột nhiên hơi thở Úc Thiếu Mạc dồn dập, đáng chết, anh lại có phản ứng!
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 29: Rất có lý (1)

Cố gắng kìm chế dục vọng của mình dành cho cô, Úc Thiếu Mạc mở hộp thuốc mỡ ra bôi lên trên vết thương của Ninh Kiều Kiều.

Anh bôi không đều, bởi vì toàn bộ ý chí của anh đều dùng để kiểm soát bàn tay của mình..

Bôi xong lưng, giọng lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại vang lên ở phía sau: "Cởi quần ra!"

"..."

Ninh Kiều Kiều kinh ngạc quay đầu nhìn Úc Thiếu Mạc.

Lại nhìn thấy biểu cảm giống như ăn thịt người của Úc Thiếu Mạc: "A cái gì mà a, cởi ra!"

Ninh Kiều Kiều: "..."

"Mạc thiếu, bữa trưa đã đưa tới rồi."

Lục Nghiêu cầm một cái túi xuất hiện ở cửa, vừa mới nói một câu bèn nhạy cảm nhận ra bầu không khí không đúng.

Ninh Kiều Kiều vốn nên nằm ở trên giường lúc này lại ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, ánh mắt mờ mịt nhìn thẳng về phía anh ta, mà Mạc thiếu vốn dĩ đang khỏe mạnh lại nằm trên giường bệnh.

Chẳng lẽ bệnh đau đầu của Mạc thiếu lại tái phát?

Đột nhiên Lục Nghiêu cau mày, bước nhanh về phía giường bệnh: "Mạc thiếu, anh làm sao vậy?"

"Đứng lại!" Úc Thiếu Mạc lạnh lùng quát khiến bước chân Lục Nghiêu ngừng lại.

"Để đồ đạc xuống, anh có thể đi! Úc Thiếu Mạc nói.

Lục Nghiêu ngẩn ra, nhìn Úc Thiếu Mạc một chút, mặc dù lo lắng nhưng cũng không dám hỏi nhiều, xoay người đặt túi đồ ăn lên bàn trà.

Trước khi rời đi, anh ta nhìn Ninh Kiều Kiều, nói:" Ninh tiểu thư, xin cô chăm sóc tốt cho Mạc thiếu. "

Rõ ràng cô mới là bệnh nhân bị thương, hiện tại lại muốn cô chăm sóc người khác.

Ninh Kiều Kiều đứng lên gật đầu, nói:" Được. "

Lục Nghiêu nhìn thoáng qua Ninh Kiều Kiều, xoay người nói với Úc Thiếu Mạc:" Mạc thiếu, thuộc hạ đứng chờ ở cửa, có chuyện gì anh phân phó thuộc hạ là được. "

" Nhiều chuyện! Còn không đi mau! "Úc Thiếu Mạc quát.

Lục Nghiêu lập tức bước nhanh rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Ninh Kiều Kiều nhìn cái túi trên bàn trà, lấy cái hộp trong túi ra, lần lượt bày lên bàn trà.

Thông qua những hộp đóng gói trong suốt kia, Ninh Kiều Kiều mới biết thì ra đồ ăn mang đi cũng có thể đẳng cấp như vậy và vẫn có nhiều người gọi nhiều đồ ăn ở bên ngoài như vậy.

Ninh Kiều Kiều đã đói đến mức ngực dán vào lưng, nhưng nhìn về phía giường bệnh, cô cắn môi, nhìn đồ ăn trên bàn trà rồi tiếp tục nhìn chằm chằm.

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, Úc Thiếu Mạc cảm giác được nhiệt độ máu sôi trào trong người giảm xuống một chút mới xoay người lại, vô tình nhìn thấy Ninh Kiều Kiều đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha, ánh mắt nhìn thẳng vào thức ăn phía trước, tràn ngập khát vọng.

" Cô không ăn cơm đi, còn ngồi ngây ngốc ở đó làm gì? "Úc Thiếu Mạc nằm ở trên giường nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, ngẩng đầu nheo mắt nhìn lại:" Tôi đang chờ anh. "

Anh là kim chủ của cô, là người mà cô không thể trêu chọc, anh không tới ăn cơm, sao cô dám tự mình ăn trước.

" A.. "

Câu trả lời của cô lấy lòng Úc Thiếu Mạc, đôi mắt như chim ưng của Úc Thiếu Mạc nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều, nói:" Nhìn không ra cô tuổi còn nhỏ mà rất hiểu chuyện. "

Cô có hiểu chuyện không..

Là rất biết nhìn sắc mặt người khác đi.

Cuối cùng, đây là những gì cô đã học được vài năm trước.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu không nói gì, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại vang lên trên đỉnh đầu:" Ừm, cơ thể cũng rất mẫn cảm. "

Ninh Kiều Kiều:"..."

* * *

Sau bữa trưa, Úc Thiếu Mạc uống một ly nước rồi rời đi.

Y tá thu dọn hộp thức ăn trong phòng ra ngoài, chẳng mấy chốc trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Ninh Kiều Kiều.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 29: Rất có lý (2)


Không có ai bên cạnh, Ninh Kiều Kiều càng cảm thấy thoải mái hơn, chỉ là bên cạnh không có điện thoại di động khiến cô có chút lo lắng.

Cô không nhớ số điện thoại của quản lý quán bar, cũng không thể mượn điện thoại di động của y tá để xin nghỉ phép, nhưng cô lại không thể xuất viện..

Ninh Kiều Kiều chỉ có thể chờ đến lúc Lục Nghiêu trở lại, có thể nhờ anh ta vào biệt thự lấy điện thoại giúp cô

Nhưng cuối cùng Lục Nghiêu cũng không xuất hiện mà Úc Thiếu Mạc cũng chưa từng quay lại.

Mãi đến chiều ngày thứ ba, Lục Nghiêu mới đến đón Ninh Kiều Kiều xuất viện.

Bây giờ thì được rồi, cô có thể tự quay lại lấy điện thoại di động.

Ninh Kiều Kiều vội vàng thay quần áo Lục Nghiêu mang đến cho cô, vội vàng đi về phía thang máy.

Ba ngày không đi làm cũng không xin nghỉ, lần này cô chết chắc, nhất định quản lý sẽ sa thải cô.

"Ninh tiểu thư, quần áo của cô đều là như vậy sao?" Trước cửa thang máy, Lục Nghiêu nói với Ninh Kiều Kiều.

"Cái gì?"

Vừa rồi trong đầu Ninh Kiều Kiều đều nghĩ nên giải thích với giám đốc như thế nào mới có thể giữ được công việc, căn bản không nghe rõ Lục Nghiêu nói gì.

"À, ý tôi là quần áo của cô đều là phim hoạt hình.. như vậy sao? Không có quần áo nào khác sao?"

Lục Nghiêu thay đổi cách nói uyển chuyển hơn.

Trong thực tế, không phải là phim hoạt hình, đó là đất.. Đất nổ tung.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cúi đầu nhìn áo thun chuột Mickey đang mặc trên người, nghi ngờ ngẩng đầu, nhìn Lục Nghiêu hỏi: "Làm sao vậy? Có vấn đề gì à?"

Được rồi, xem ra cô gái này thật sự ngây thơ cái gì cũng không hiểu, anh ta phải nói rõ mới được.

"Mạc thiếu không thích loại quần áo phong cách này của cô, Ninh tiểu thư cô có thể chọn một ít quần áo khác thử." Lục Nghiêu nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, Úc Thiếu Mạc không thích quần áo của cô?

Đây là Lục Nghiêu bảo cô ăn mặc đẹp một chút để phù hợp với khẩu vị của Úc Thiếu Mạc sao "

Nhưng tại sao cô phải đi lấy lòng Úc Thiếu Mạc? Không phải anh ấy không thích thì tốt hơn sao?

Như vậy, có lẽ cô không cần phải chờ đợi cho đến một tháng nữa mới có thể rời đi!

" Ừm, cám ơn anh, tôi sẽ suy nghĩ đề nghị của anh. "

Ninh Kiều Kiều gật đầu nói, vừa vặn cửa thang máy đến, bèn nhấc chân đi vào.

Trở lại biệt thự, dì Lưu đang đứng ở phòng khách dạy dỗ hai người giúp việc, thấy Ninh Kiều Kiều đi vào, xoay người nói với Ninh Kiều Kiều:" Ninh tiểu thư, Mạc thiếu nói cô chuyển đồ đạc của cô vào phòng ngủ của anh ấy. "

" Tôi biết rồi. "

Ninh Kiều Kiều đi lên lầu.

Cô không tốn nhiều thời gian và công sức để thu dọn đồ đạc, tìm người giúp việc hỏi vị trí của Úc Thiếu Mạc một chút, Ninh Kiều Kiều bỏ đồ vào trong va li, xách vali đi về phía hành lang tầng hai.

Đẩy cửa ra, Ninh Kiều Kiều sửng sốt một chút, căn phòng rộng rãi xa hoa trang trí mấy ngày nay cô đã nhìn đủ rồi.

Điều khiến Ninh Kiều Kiều choáng váng không phải là sự xa hoa của căn phòng này, mà là những màn hình LCD rộng lớn được sắp xếp từ cao xuống thấp ở phía bên kia của căn phòng.

Trên bàn phía trước màn hình LCD còn bày mấy bàn phím, bên cạnh treo mấy cái tai nghe.

Ninh Kiều Kiều có chút ngạc nhiên khi nhìn mấy thứ này, suy nghĩ một chút đột nhiên chợt hiểu ra.

Hình như trước kia cô đã nhìn thấy tin tức tập đoàn Úc thị muốn tiến vào ngành công nghiệp hoạt hình ở đâu đó, chẳng lẽ những màn hình LCD này dùng để làm anime sao?

Nhưng có phải đều không liên quan gì đến cô hay không, Ninh Kiều Kiều đứng ở cửa một chút, đi vào đặt vali xuống, mở vali ra tìm điện thoại di động và bộ sạc đầu tiên rồi quay đầu nhìn xung quanh xem nơi nào có ổ cắm để sạc.

Phòng khách ở tầng trệt.

Ninh Kiều Kiều vừa lên lầu được một lúc, bóng dáng thon dài của Úc Thiếu Mạc từ bên ngoài đi vào.

Dì Lưu và các cô giúp việc cung kính hô:" Mạc thiếu. "

" Ừm. "Úc Thiếu Mạc thản nhiên đáp một tiếng rồi đi lên lầu, dì Lưu ở phía sau nói:" Mạc thiếu, Ninh tiểu thư đã trở lại."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 30: Cái gì? (1)

"Hả?"

Úc Thiếu Mạc vừa mới bước lên bậc thang cầu thang thì dừng bước, thân thể thon dài xoay lại, mắt ưng chợt lóe, nhướng mày nói: "Trở về khi nào?"

Cô gái kia đã được xuất viện?

"Mười phút trước." Dì Lưu đáp.

"Tôi biết rồi." Úc Thiếu Mạc xoay người đi lên lầu.

Dì Lưu đi về phía trước một bước, nói: "Mạc thiếu, vậy buổi hẹn tối nay của ngài với Bạch Tuyết tiểu thư thì sao?"

"Hủy bỏ!"

Âm thanh lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc không có một chút nhiệt độ nào, thân ảnh thon dài biến mất ở đầu cầu thang.

"Vâng." Dì Lưu quay lại và gọi điện thoại.

Tìm được ổ cắm sạc sau một cái tủ, Ninh Kiều Kiều quỳ xuống đất, kết nối điện thoại vào bộ sạc, có chút lo lắng chờ đợi.

Vài phút sau, Ninh Kiều Kiều nhấn nút bật nguồn điện thoại.

Điện thoại di động không phản ứng..

"A, chuyện gì đang xảy ra vậy? Không hoạt động sao?" Ninh Kiều Kiều cau mày, cầm điện thoại lắc lắc.

Điện thoại di động đã được dùng một thời gian dài và pin đôi khi không phản ứng.

Ninh Kiều Kiều muốn tháo pin ra rồi lắp lại vào thử xem: "Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện vào lúc này! Làm ơn, kiên trì thêm 10 phút nữa cũng được!"

Tất cả số điện thoại của cô lưu trong điện thoại di động, có chủ quán bar, Bách Hiểu..

Nếu không mở điện thoại được thì sao?

"Ninh Kiều Kiều, cô ở đó lảm nhảm cái gì vậy?"

Đột nhiên phía sau vang lên giọng nói của một người đàn ông, Ninh Kiều Kiều hoảng sợ, xoay người lại.

Chỉ thấy thân thể thon dài của Úc Thiếu Mạc dựa vào khung cửa, mắt ưng nhìn chằm chằm vào cô.

Ninh Kiều Kiều nuốt nước miếng: "Anh.. Anh đã quay về."

Cô chỉ nói một câu theo bản năng của chị tiềm thức mà thôi, nhưng nghe vào người đàn ông thì mùi vị lại thay đổi.

Giống như cô một mực chờ anh trở về.

Mắt ưng của Úc Thiếu Mạc chợt lóe, liếc mắt nhìn Ninh Kiều Kiều, chân dài bước về phía cô.

Ninh Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc, thấy anh không để ý tới cô bèn cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại di động.

"Cô đang làm gì vậy?"

Thân thể thon dài của Úc Thiếu Mạc đứng bên cạnh Ninh Kiều Kiều, nhìn cô từ trên cao xuống.

Ninh Kiều Kiều lấy pin ra, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Úc Thiếu Mạc, nói: "Lắp pin nha."

Cái này cũng phải hỏi, chẳng lẽ rất khó nhìn ra sao?

"Đây là cái gì?" Úc Thiếu Mạc ngồi xổm xuống, cầm điện thoại của Ninh Kiều Kiều lên, ghét bỏ nhìn: "Đồ cổ?"

"Đó là điện thoại di động của tôi" Ninh Kiều Kiều giật lấy điện thoại di động, vừa lắp pin vừa nói: "Mặc dù có chút vấn đề nhỏ, nhưng vẫn có thể dùng được! Xong, chỉ cần bật máy thôi!"

Trời vẫn còn thương cô!

Màn hình điện thoại sáng lên, Ninh Kiều Kiều tập trung nhìn, nghĩ chờ một chút sẽ sao chép hết số liên lạc trong điện thoại xuống, đề phòng lỡ như.

Úc Thiếu Mạc cau mày nhìn hoạt hình khởi động xuất hiện trên màn hình kia, mắt ưng hiện lên vẻ chán ghét, đứng lên lấy điện thoại di động của mình ra ném cho Ninh Kiều Kiều, nói:

"Sau này cô dùng cái này đi! Phụ nữ của Úc Thiếu Mạc tôi mà dùng loại đồ cổ này, tôi sợ người khác cười chết tôi!"

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Úc Thiếu Mạc, nhíu mày.

Cô không thích Úc Thiếu Mạc nói những lời như "Phụ nữ của Úc Thiếu Mạc tôi" này.

"Không cần, điện thoại di động của tôi còn có thể dùng, hơn nữa tôi cũng không thường xuyên dùng điện thoại di động, điện thoại di động của anh vẫn là tự anh dùng đi, bên trong chắc chắn có rất nhiều số, nếu anh đưa cho tôi thì anh phải làm sao bây giờ."

Ninh Kiều Kiều nhặt điện thoại di động giao cho Úc Thiếu Mạc.

Trọng điểm là cô không muốn nhận điện thoại di động của Úc Thiếu Mạc.

Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái, nhận lấy điện thoại di động, gật đầu nói: "Được, mấy ngày nữa mua cho cô một cái mới!"
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back