147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 10.2: Đó không phải là Nhiễm Kiều Kiều sao? (2)

Nhiễm Kiều Kiều đi tới trạm xe buýt dưới ánh nắng mặt trời chói chang, đã hơn ba giờ chiều đây chính là lúc ánh nắng mặt trời nóng nhất.

Cho dù đang nóng như ở trong lò sưởi nhưng đầu óc Nhiễm Kiều Kiều vẫn phân tích rõ ràng.

Ở thành phố G thì những nơi có giá thuê nhà tương đối rẻ đều nằm ngoài vành đai bốn nhưng an ninh chỗ đó lại không tốt lắm. Mặc dù gần trường đại học nhưng lại xa với chỗ làm.

Hơn nữa còn có mẹ Trương ở đây nên khi thuê nhà phải suy nghĩ về vị trí của chợ..

Úc Thiếu Mạc ngồi ở hàng ghế sau của chiếc Rolls-Royce, trong lòng còn đang ôm một người đẹp. Anh vừa tán tỉnh, vừa thờ ơ nghe Lục Nghiêu báo cáo về hành trình ba ngày tới.

"Mạc thiếu, địa điểm hội nghị thượng đỉnh lần này ở thành phố A, ban tổ chức cố gắng hết mời anh qua, họ nói là cho dù anh chỉ xuất hiện thôi cũng được." Lục Nghiêu nói.

Người đẹp mặc váy ngắn đến mức vừa ngồi xuống liền lộ cả mông và hai cái đùi trắng như tuyết ra, dáng người nóng bỏng không ngừng uốn éo trên người của Úc Thiếu Mạc.

Úc Thiếu Mạc vui vẻ cho có lệ, anh thờ ơ hỏi: "Đi mấy ngày?"

Anh và cô gái kia còn đang cá cược, thời gian là một tuần nên anh không thể đi quá lâu được.

"Nói là chỉ cần anh lộ diện nhưng Mạc thiếu nếu anh thật sự đi thì sao bọn họ có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ. Làm tiệc chiêu đãi xong thì thế nào cũng phải bốn hoặc năm ngày."

Đầu óc sắc bén của Lục Nghiêu tính toán chính xác thời gian của hành trình.

Bốn hoặc năm ngày..

Úc Thiếu Mạc cụp mắt xuống, anh lạnh lùng nói: "Không đi!"

"Vậy tôi đi thông báo cho bọn họ biết." Lục Nghiêu liền nói. Anh ta xoay người lại định gọi điện thì vô tình anh ta ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ và nói: "A, Mạc thiếu, đó không phải là Nhiễm Kiều Kiều sao?

Là người đầu tiên từ chối làm người phụ nữ của Mạc thiếu nên Lục Nghiêu có ấn tượng sâu sắc với cái tên Nhiễm Kiều Kiều này hơn nữa anh còn có bản lĩnh là nhìn qua một lần thì sẽ không quên.

Úc Thiếu Mạc đang nắm tay người phụ nữ để chơi đùa nghe thấy vậy liền siết chặt tay lại khiến người đẹp đau đớn kêu lên thảm thiết đến chảy nước mắt.

" Mạc thiếu, đau quá.. làm ơn buông tay.. đau.. "

Người đẹp khóc lóc nhưng Úc Thiếu Mạc lại giống như không nghe thấy, đôi mắt sắc bén của anh nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, vừa giương mắt lên nhìn thì thấy Nhiễm Kiều Kiều đang đứng ở trạm xe buýt.

" Lái xe qua đó đi! "Úc Thiếu Mạc lạnh lùng ra lệnh.

Ngay từ lúc Lục Nghiêu gọi tên Nhiễm Kiều Kiều thì tài xế thông minh đã cho xe chạy chậm lại, bây giờ nghe thấy cậu hai Úc nói như vậy liền tăng ga lái xe qua đó.

-

Nhiễm Kiều Kiều nghi ngờ nhìn chiếc xe đang đậu trước mặt trong lòng thầm nghĩ không biết chủ nhân của chiếc xe này là ai mà lại không biết điều như vậy dừng ngay chỗ của xe buýt, hơn nữa cũng không thấy có người xuống xe.

Thật ra thì Úc Thiếu Mạc ở trong xe cũng rất bực bội, một tiếng" lái xe "lúc nãy là anh nói ra theo bản năng nhưng nói xong thì anh liền hối hận.

Lái xe đến đây làm gì? Thời gian cá cược vẫn chưa hết mà!

Úc Thiếu Mạc không nói gì khiến không khí trong xe yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Biết rõ phong cách làm việc của tổng giám đốc nhà mình, Lục Nghiêu liền tuân theo nguyên tắc giải quyết khó khăn cho ông chủ liền yên lặng một chút rồi thăm dò xin chỉ thị:

" Mạc thiếu, nếu không thì tôi có thể mời cô Nhiễm lên xe không?"
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 11.1: Bạn nam cùng lớp (1)

Rõ ràng Mạc Thiếu có hứng thú với Nhiễm Kiều Kiều, lúc này anh ta gọi đầy đủ tên của Nhiễm Kiều Kiều thì có vẻ không thích hợp lắm.

Sống lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên Úc Thiếu Mạc rơi vào tình huống khó xử như thế này, anh lại không tiện nói thẳng ra nên chỉ có thể làm mặt nghiêm túc như không để ý mà ừ một tiếng.

Lục Nghiêu nhận được mệnh lệnh của Boss liền lập tức mở cửa xe đi xuống.

Ninh Kiều Kiều chỉ thấy cửa xe mở ra và một người đàn ông bước xuống sau đó.. vậy mà lại đi thẳng về phía cô!

Ninh Kiều Kiều nghe thấy những cô gái đang chờ xe ở xung quanh hét lên, chờ người đàn ông đến gần cô nheo mắt nhìn kỹ thì mới phát hiện ra nguyên nhân.. là quá đẹp trai.

Nhưng..

Ninh Kiều Kiều bĩu môi không hứng thú, cô đã gặp qua người đẹp trai hơn mặc dù người đàn ông kia là một tên khốn.

Ninh Kiều Kiều chỉ cho rằng anh chàng đẹp trai này chỉ đi về phía cô thôi nhưng không ngờ anh chàng đẹp trai này lại dừng ở trước mặt cô.

Ninh Kiều Kiều nhìn người đàn ông trước mặt đầy nghi ngờ, khoảng cách rất gần cô không cần nheo mắt cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

"Xin hỏi anh có chuyện gì không?" Ninh Kiều Kiều lễ phép hỏi.

Tim của Lục Nghiêu lệch một nhịp, anh ta thầm nghĩ không phải chứ. Mấy có hai ngày thôi mà cô gái này đã không biết anh ta nữa sao?

"Cô Nhiễm, cô không nhớ tôi sao?" Lục Nghiêu nghi ngờ hỏi.

Nhiễm..

Người đàn ông này biết họ của cô vậy thì không phải đến để hỏi đường rồi!

Ninh Kiều Kiều nhìn Lục Nghiêu đầy cảnh giác, cô nói: "Anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải họ Nhiễm, tôi họ Ninh."

Vốn dĩ Lục Nghiêu có chút nghi ngờ nhưng nghe xong liền choáng váng, đôi mắt đào hoa của anh ta nhìn thẳng vào Ninh Kiều Kiều một lúc sau mới nói: "Xin cô vui lòng chờ một chút."

Bây giờ anh ta phải quay lại xác nhận một số chuyện, Lục Nghiêu cau này bước nhanh lên xe.

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Nghiêu vừa lên xe thì giọng nói không kiên nhẫn của Úc Thiếu Mạc vang lên.

Cô gái kia vẫn còn đứng dưới nắng và không lên xe với Lục Nghiêu.

"Mạc thiếu, hình như cô Nhiễm kia không biết tôi, hơn nữa cô còn nói cô không phải họ Nhiễm mà là họ Ninh!"

Lục Nghiêu cau mày báo cáo lại.

Tài liệu điều tra của bọn họ cũng không nói là Nhiễm Kiều Kiều có chị gái hay em gái song sinh, sao lại có một người lớn lên giống hệt như vậy lại nói mình không phải họ Nhiễm! Còn giống như là thật sự không biết anh ta..

Úc Thiếu Mạc nhìn ra ngoài cửa sổ và cười mỉa mai:

"Cô ấy bị cận thị, ngay cả tôi cô ấy cũng không nhớ chứ đừng nói là anh!"

Cho đến bây giờ thì chỉ có Úc Thiếu Mạc anh không nhớ được mặt mũi của phụ nữ trên giường trông như thế nào, từ khi nào thì đến lượt cô không nhớ được dáng vẻ của anh chứ!

Nghĩ về nó đi!

"Thì ra là như vậy." Lục Nghiêu gật đầu như đã hiểu ra nhưng sau đó lại cau mày nói: "Nhưng cô ấy nói cô ấy không phải họ Nhiễm mà là họ Ninh!"

"Trên đường đi có một người đàn ông lạ gọi tên anh thì anh sẽ thừa nhận với họ sao?"

Úc Thiếu Mạc nhìn Lục Nghiêu như nhìn một tên ngốc, ánh mắt sắc bén của anh tràn đầy khinh bỉ.

Lục Nghiêu ngẩn ra, sau khi phản ứng lại thì thấy vô cùng xấu hổ.

Anh ta đường đường là trợ lý tổng tài của Úc thiếu vậy mà lại bị một nữ sinh viên lừa gạt!

"Mạc thiếu chờ một chút, tôi lập tức mời cô Nhiễm lên xe."

Nói xong Lục Nghiêu liền dứt khoát mở cửa xe rồi lại đi về phía Nhiễm Kiều Kiều.

"Cô Nhiễm." Anh ta lại đứng trước mặt Nhiễm Kiều Kiều, Lục Nghiêu vẫn duy trì một nụ cười lễ phép.

Tại sao người đàn ông này lại đến đây nữa?

Nhất thời Ninh Kiều Kiều càng thêm cảnh giác hơn, cô lạnh lùng nhìn Lục Nghiêu và nói: "Tôi đã nói tôi không phải họ Nhiễm, anh tìm lầm người rồi!"

"Tôi không nhầm lẫn, người tôi tim chính là cô Nhiễm." Chưa bao giờ Lục Nghiêu cho phép bản thân thất bại lần hai, anh ta không cho Ninh Kiều Kiều cơ hội cãi lại mà nói thẳng: "Cô Nhiễm không nhớ mình họ Nhiễm vậy cô Nhiễm có nhớ khách sạn hoàng cung, trong phòng tổng thống, còn có.."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 11.2: Bạn nam cùng lớp (2)

Lục Nghiêu còn chưa nói xong thì Ninh Kiều Kiều đã nhào mạnh tới che miệng Lục Nghiêu lại trong tiếng hét chói tai của một đám phụ nữ. Ánh mắt sắc bén của cô nhìn Lục Nghiêu: "Anh là ai? Anh định làm gì?"

Lục Nghiêu nhíu mày nhìn Ninh Kiều Kiều và nói: "Bây giờ cô Nhiễm có thể buông tôi ra không?"

Dù sao thì Mạc thiếu vẫn còn ngồi trong xe nhìn, với lại cô gái này cũng có quan hệ với Mạc thiếu, làm như vậy thì không được lễ phép cho lắm.

Ninh Kiều Kiều dừng lại một chút rồi buông Lục Nghiêu ra, cô cau mày nhìn chằm chằm vào anh.

"Mời cô Nhiễm lên xe." Lục Nghiêu bảo Ninh Kiều Kiều lên chiếc Rolls-Royce ở phía sau.

Ninh Kiều Kiều liếc nhìn qua phía sau anh ta nhưng vẫn không nhúc nhích.

Cô cũng không ngốc, biết rõ là có nguy hiểm mà còn chủ động chui đầu vào.

"Cô Nhiễm?" Lục Nghiêu hối thúc cô.

Ninh Kiều Kiều vẫn không nhúc nhích, bỗng nhiên có một chiếc xe buýt chạy tới. Bởi vì có chiếc Rolls-Royce chặn lại nên bóp còi liên tục.

Lục Nghiêu bình tĩnh nhìn Ninh Kiều Kiều giống như không nghe thấy tiếng còi của xe buýt vậy.

Được rồi, xem ra nếu cô không lên xe thì anh ta vẫn đứng đây với cô và để mọi người vây xem.

Ninh Kiều Kiều đành phải kéo vali đi về phía chiếc Rolls- Royce, Lục Nghiêu cầm lấy cần gạt trong tay Ninh Kiều Kiều và nói: "Để tôi."

Nhìn không ra người này còn rất ga lăng nữa nha.

Ninh Kiều Kiều nhìn Lục Nghiêu một cái rồi đi tới bên cạnh chiếc xe, lúc mở cửa ra cả người cô liền ngẩn ngơ.

Một người phụ nữ? Còn..

Ninh Kiều Kiều nhìn cô gái ăn mặc mát mẻ ở trong xe thì đỏ mặt, hơn nữa cô vừa mở cửa xe thì đã cảm thấy một luồng khí lạnh rồi, cô gái này mặc ít như vậy ngồi trong xe mà không thấy lạnh sao?

Bên tai vẫn còn vang lên tiếng còi thúc giục của người lái xe buýt, Ninh Kiều Kiều lại có chút không dám lên xe.

Một người phụ nữ ăn mặc hở hang như vậy ngồi ở trong xe, chiếc xe này không phải là..

"Cô còn định đứng ở ngoài đến khi nào? Cô làm điều hòa của tôi bay ra ngoài hết là muốn tôi nóng chết sao?"

Bỗng nhiên trong xe vang lên một giọng nói còn lạnh hơn không khí lạnh của điều hòa nữa, Ninh Kiều Kiều sửng sốt một chút rồi cúi người nhìn vào trong xe.

Động tác của cô có chút buồn cười, trong mắt Úc Thiếu Mạc hiện lên một nụ cười nhưng giọng nói vẫn lạnh như băng: "Nhìn cái gì mà nhìn! Đừng nói với tôi là cô không biết tôi nha, vậy thì móc mắt của cô ra đi! Dù sao thì nó cũng chỉ là vật trang trí thôi!"

Thật sự là anh ta, Úc Thiếu Mạc!

Ninh Kiều Kiều liền không khống chế được mà run rẩy, cô muốn chạy nhưng chân lại giống như đóng đinh vậy.

"Cô Nhiễm, mời lên xe."

Phía sau vang lên giọng nói của Lục Nghiêu, Ninh Kiều Kiều xoay người lại chỉ thấy Lục Nghiêu đang bình tĩnh nhìn cô với dáng vẻ không được từ chối.

Cô không còn lựa chọn nào khác.

Ninh Kiều Kiều cắn răng ngồi vào trong xe, Lục Nghiêu đóng cửa xe lại cho cô rồi ngồi lên ghế lái phụ ở phía trước.

Chiếc Rolls-Royce rời đi trước sự chú ý của mọi người.

Ninh Kiều Kiều gần như là ngồi sát cửa cơ thể cô cách Úc Thiếu Mạc rất xa, càng xa càng tốt.

Trong xe im ắng không một tiếng động.

Thậm chí Ninh Kiều Kiều còn nghĩ Úc Thiếu Mạc mang theo một người phụ nữ bên cạnh thì chắc sẽ không làm khó cô đúng không?

"Vừa rồi cô đi đâu?"

Bỗng nhiên giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc vang lên, cơ thể của Ninh Kiều Kiều liền run rẩy.

Không ai trả lời, lúc này Ninh Kiều Kiều mới phản ứng lại là có thể Úc Thiếu Mạc đang nói chuyện với cô.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 12.1: Cô đến chỗ tôi (1)

"Tôi.. Tôi đến nhà bạn cùng lớp của tôi." Giọng nói của cô có chút khô khốc, Ninh Kiều Kiều nuốt nước miếng.

"Có nhà của mình lại không ở, đến nhà bạn học làm gì? Là bạn nam sao?" Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại vang lên.

Ninh Kiều Kiều nhịn không được liền nhìn qua Úc Thiếu Mạc rồi lại nhìn thấy người đẹp ngồi bên cạnh cô đang nhìn chằm chằm vào cô đầy tò mò, ánh mắt kia.. giống như nhìn vào một con khỉ trong sở thú.

Ninh Kiều Kiều cảm thấy người đẹp này có chút quen mắt, nhưng vẫn không nhớ ra là đã gặp ở đâu.

"Không phải, tôi muốn đến nhà bạn học của tôi mượn máy tính của cô ấy để thuê một ngôi nhà." Ninh Kiều Kiều nói.

"Gia đình cô có nhà, vì sao phải ra ngoài thuê?" Úc Thiếu Mạc lại hỏi.

"..."

Ninh Kiều Kiều giật mình, nhưng lần này cô lại không nói gì.

Cô nghĩ rằng cô không cần thiết phải nói cho Úc Thiếu Mạc biết, cô và ba cô đã cắt đứt quan hệ.

"Cô bị điếc sao? Cô không nghe tôi hỏi à?" Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại vang lên, lần này có chút không vui.

Thật ra anh đều biết hết, trên hồ sơ thông tin về Ninh Kiều Kiều, những thành viên trong gia đình cô và mối quan hệ giữa Ninh Kiều Kiều và các thành viên trong gia đình đều được viết rất rõ ràng.

"Thuận tiện cho việc đi làm." Ninh Kiều Kiều liền nói dối.

* * *

Cảm giác này thật sự là rất kỳ quái, giữa bọn họ còn có một người phụ nữ, vậy mà Úc Thiếu Mạc cứ nói chuyện với cô hết câu này đến câu khác!

Ninh Kiều Kiều cũng không biết nên để tay ở đâu, cô chỉ muốn nhanh chóng xuống xe. Cô cảm thấy ngồi trong xe một lúc nữa chắc cô sẽ bị ngạt chết mất.

Ninh Kiều Kiều đang chuẩn bị nói tài xế dừng xe bên cạnh, bỗng nhiên điện thoại di động của cô rung lên.

Ninh Kiều Kiều cầm điện thoại lên xem, là Bách Hiểu.

Trong xe yên tĩnh, tiếng rung của điện thoại có vẻ hơi đột ngột, Ninh Kiều Kiều dừng một chút rồi cầm điện thoại lên đặt ở bên tai.

"Tiểu Kiều, cậu chạy đi đâu vậy? Sao cậu lại cúp máy? Còn lâu như vậy cũng không gọi tới cho tớ! Tớ tưởng cậu đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc!"

Ở bên kia Bách Hiểu hét lớn, giọng nói có chút chói tai. Ninh Kiều Kiều đẩy điện thoại ra xa một chút rồi nói: "Cậu đợi một chút, tớ sẽ đến ngay, vừa rồi có chút chuyện."

"Có chuyện gì vậy? Bây giờ cậu đang ở đâu?" Bách Hiểu hỏi.

"Chờ tớ đến rồi nói sau, bây giờ tớ đang ở trên xe rồi." Ninh Kiều Kiều nói.

"Ok!"

Bách Hiểu cúp điện thoại, Ninh Kiều Kiều vừa mới bỏ điện thoại xuống liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc nói: "Cô đến chỗ tôi!"

Cô đến chỗ tôi..

Bốn chữ ngắn ngủi khiến thần kinh Ninh Kiều Kiều vừa mới thả lỏng liền căng thẳng, cô nhìn chằm chằm Úc Thiếu Mạc và cảnh giác nói: "Tôi không đi, chúng ta.. Anh.. Tôi.."

Từ nhỏ Ninh Kiều Kiều t đã có tật xấu, một khi sốt ruột thì không nói nên lời.

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng liếc Ninh Kiều Kiều một cái, ôm chặt người đẹp ở bên cạnh một lúc rồi nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều nói:

"Cô yên tâm, tôi sẽ không ngủ với cô!"

Ninh Kiều Kiều: "..."

Cô nhìn Úc Thiếu Mạc, bỗng nhiên liền đỏ mặt cúi đầu.

"Cho tới bây giờ Úc Thiếu Mạc tôi nói chuyện đều giữ lời, trong thời gian chúng ta thỏa thuận thì tôi sẽ không chạm vào cô. Cho dù bây giờ cô cởi hết quần áo để quyến rũ tôi thì tôi cũng sẽ không nhìn cô thêm chút nào."

Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại vang lên.

Dù sao sớm muộn gì cô gái này cũng là của anh, chỉ có một tuần mà thôi, cứ chờ đi, trước giờ anh vẫn luôn rất kiên nhẫn!"

Mặc dù bây giờ anh rất muốn ngủ với cô, chẳng hạn như trong xe.. Đặt cô lên ghế..
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 12.2: Cô đến chỗ tôi (2)

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến Úc Thiếu Mạc cảm thấy sôi trào, ngọn lửa lại bị người phụ nữ trong lòng không ngừng trêu chọc, giờ phút này đang cháy.

Úc Thiếu Mạc vừa nói như vậy thì người đẹp bên cạnh anh nhìn về phía Ninh Kiều Kiều lại đố kỵ thêm một chút.

"Tôi.. Tôi muốn thuê một ngôi nhà, khi thuê được nhà thì tôi sẽ đi!" Ninh Kiều Kiều nói.

Người đàn ông Úc Thiếu Mạc này quá nguy hiểm, trong tiềm thức của cô chỉ muốn tránh xa anh..

"Có thể." Úc Thiếu Mạc thờ ơ gật đầu.

Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải trở về và nằm trên giường anh.

Nhiễm Kiều Kiều dừng lại một chút, thật ra cô cũng không muốn đến nhà Úc Thiếu Mạc, nhưng bây giờ cho dù cô muốn từ chối cũng không có tác dụng.

Úc Thiếu Mạc nói xong hai chữ "có thể" thì không nói gì nữa mà cúi đầu tán tỉnh người đẹp trong ngực anh.

Ninh Kiều Kiều nghe tiếng mập mờ bên cạnh, nếu không phải vì sợ chết thì cô đã sớm nhảy khỏi xe rồi.

Cô lại nhìn Lục Nghiêu và tài xế ngồi ở phía trước, bọn họ không có phản ứng gì giống như đã quen với loại tình huống này.

* * *

Rolls-Royce nhanh chóng chạy đến một nơi không rõ là chỗ nào và chờ khi xe dừng lại thì Ninh Kiều Kiều liền xuống xe dưới sự nhắc nhở của Lục Nghiêu.

Xuống xe Ninh Kiều Kiều phát hiện cô không biết cô đang đứng ở chỗ nào, không phải căn biệt thự lần trước cô bị bắt cóc.

Ninh Kiều Kiều nhìn xung quanh đều là những căn nhà giống hệt với căn trước mặt, cũng không biết chỗ này là chỗ nào?

"Cô Nhiễm, đi thôi."

Giọng Lục Nghiêu vang lên bên tai, lúc này Ninh Kiều Kiều mới phát hiện anh ta đã xách hành lý của cô tới, mà Úc Thiếu Mạc đã sớm ôm lấy người đẹp nóng bỏng kia đi vào trong biệt thự.

"Cám ơn, tôi đến đây." Ninh Kiều Kiều muốn cầm lấy vali trên tay Lục Nghiêu.

Cô không có thói quen được người khác chăm sóc như vậy, nói cách khác, Ninh Kiều Kiều không muốn ở quá gần với bất cứ ai có liên quan đến Úc Thiếu Mạc.

"Để cho phụ nữ tự mình xách vali, tuyệt đối không phải là điều mà một quý ông nên làm, Cô Nhiễm là muốn để cho tôi bị người khác chê cười sao?"

Lục Nghiêu nói đùa.

Ninh Kiều Kiều vừa nghe một tiếng cô Nhiễm sắc mặt liền trầm xuống, cô mím môi nói: "Thưa anh, tôi không phải họ Nhiễm, tôi họ Ninh."

Nói xong Ninh Kiều Kiều nhìn thẳng lục Nghiêu và mỉm cười sau đó đi vào trong biệt thự.

Lục Nghiêu có chút nghi ngờ nhìn bóng lưng Ninh Kiều Kiều, anh ta nhíu mày rồi cũng đi theo vào.

Ninh Kiều Kiều vừa bước vào cửa biệt thự thì ánh mắt đã bị những đồ trang trí màu vàng lấp lánh làm cho không mở mắt ra được, biệt thự này trang trí cực kỳ xa xỉ, giống như một hoàng cung.

Một người giúp việc trung niên đứng ở cửa chờ, vừa nhìn thấy Nhiễm Kiều Kiều đi tới liền máy móc nói: "Cô Nhiễm, Mạc thiếu bảo tôi sắp xếp phòng cho cô, phòng của cô ở phòng khách tầng hai, xin hãy đi theo tôi."

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra rồi nói: "Tôi không phải họ Nhiễm, tôi họ Ninh."

Đây là lần thứ ba Nhiễm Kiều Kiều nói những lời này, nhưng cô vẫn nói giống như lần đầu tiên, vô cùng nghiêm túc và cố chấp.

Nữ giúp việc hơi giật mình một chút: "Nhưng Mạc thiếu nói cô họ Nhiễm."

Nói cách khác thì có nghĩa là: Mạc thiếu bảo chúng tôi xưng hô như thế nào thì chúng tôi xưng hô như thế đó, rốt cuộc thì họ của cô có quan hệ gì với chúng tôi?

Ninh Kiều Kiều hơi giật mình nhưng vẫn cố chấp lắc đầu: "Không, tôi họ Ninh!"

Người giúp việc không nói gì mà chỉ nhìn Ninh Kiều Kiều, Ninh Kiều Kiều cũng lười tranh cãi với người giúp việc, cô nói: "Xin hỏi phòng của tôi ở đâu?"

"Xin hãy đi theo tôi."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 13.1: Tôi không phải là người Ấn Độ (1)

Trên tầng hai, người giúp việc đưa Ninh Kiều Kiều đến phòng dành cho khách rồi định rời đi, nhưng bị Ninh Kiều Kiều gọi lại.

"Xin hỏi chỗ này của mọi người có máy tính hay không, tôi muốn mượn dùng một chút." Ninh Kiều Kiều nói.

Người giúp việc có chút ngạc nhiên nhìn Ninh Kiều Kiều, có lẽ là tò mò, thời đại bây giờ vậy mà còn có người không có máy tính sao?

Quả thật là Ninh Kiều Kiều không có máy tính, thật ra điện thoại di động của cô cũng rất quê mùa, chỉ có chức năng gọi điện thoại và nhắn tin, ngay cả chức năng lên mạng cũng không có.

"Tôi muốn hỏi ý của Mạc thiếu." Người giúp việc nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra rồi gật đầu.

Ở dưới mái hiên nhà người ta tất nhiên là phải do người ta quyết định rồi.

Người giúp việc đi xin chỉ thị của Úc Thiếu Mạc, Ninh Kiều Kiều đi tới sô pha ngồi xuống còn vali thì cô để sang một bên.

Ninh Kiều Kiều không có ý định sắp xếp lại vali, bởi vì cô không có ý định ở lại đây.

Một lát sau, cửa phòng ngủ bị người ta đẩy ra từ bên ngoài, Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn lên thì thấy người giúp việc vừa rồi đã quay lại, trong tay còn mang theo một cái laptop.

"Mạc thiếu nói cái này để cho cô dùng, bảo cô dùng cẩn thận đừng làm hư nữa, nếu không nợ của cô lại phải tăng thêm một khoản nữa."

Nữ giúp việc chuyển lại lời của Úc Thiếu Mạc.

Ninh Kiều Kiều giật mình, đây là anh đang nhắc nhở cô trả nợ sao?

"Tôi biết rồi." Ninh Kiều Kiều nhận máy tính, người giúp việc liền đi ra ngoài.

Trong lúc chờ máy tính bật lên thì Ninh Kiều Kiều nhắn tin cho Bách Hiểu, nói tạm thời cô đã tìm được chỗ ở, bảo Bách Hiểu đừng chờ cô.

Nhắn tin xong, Ninh Kiều Kiều kết nối máy tính với wifi, cô mở trang thông tin địa phương và tập trung tìm thông tin thuê nhà.

"A.. Mạc thiếu.. A.."

Trong căn phòng yên tĩnh, bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu yếu ớt, Ninh Kiều Kiều giật mình, quay đầu nhìn ra cửa.

Chẳng trách có tiếng động truyền vào thì ra là cửa không đóng.

Tiếng kêu ngọt ngào thấu xương kia vẫn còn chưa ngừng, không cần đoán cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.

Ninh Kiều Kiều hít sâu một hơi, cô coi như mình bị điếc liền đứng dậy đóng cửa lại.

Càng đến gần cửa thì âm thanh càng lớn, Ninh Kiều Kiều nhịn không được liền bước nhanh hơn rồi đóng sầm cửa lại.

Cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh trở lại.

Ninh Kiều Kiều hít sâu một hơi, cô vỗ hai má đỏ ửng, xoay người tiếp tục tìm nhà.

Ninh Kiều Kiều không muốn ở lại đây thêm một phút giây nào nữa, cho nên sau khi xem mấy phòng có vị trí an toàn, mặc dù tiền thuê nhà cao hơn cô dự kiến một chút nhưng Ninh Kiều Kiều vẫn lập tức gọi điện hẹn chủ nhà đi xem phòng.

Tổng cộng hẹn được hai chủ nhà, Ninh Kiều Kiều tắt máy tính, cầm điện thoại di động và ví tiền đi ra ngoài.

* * *

Buổi chiều, sau giờ nghỉ trưa, Úc Thiếu Mạc từ trên lầu đi xuống, dáng vẻ lười biếng của anh đổ dài trên thảm.

"Mạc thiếu." Người giúp việc cung kính chào hỏi.

Úc Thiếu Mạc ngồi xuống sô pha, tiện tay cầm lấy một tờ báo tài chính vừa được đưa đến hôm nay để đọc, anh thản nhiên hỏi: "Cô gái tôi mang về đâu?"

Nghĩ đến tiếng đóng cửa thật lớn vào giữa trưa Úc Thiếu Mạc liền nhếch môi cười nhạo.

Một người phụ nữ ra vẻ đức hạnh không muốn lên giường với anh, còn không phải là ganh tị khi nghe tiếng anh lên giường với người phụ nữ khác sao.

"Cô Nhiễm kia vừa đến không bao lâu thì đã đi ra ngoài." Người giúp việc cung kính trả lời

Úc Thiếu Mạc Ưng nhướng mắt lên: "Đi ra ngoài?"

"Đúng vậy Mạc thiếu, cô Nhiễm nói cô ấy muốn đi xem phòng." Người giúp việc trả lời.

Đi xem phòng..

Muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ anh như vậy sao?

Úc Thiếu Mạc cười lạnh một tiếng, lạnh giọng nói: "Mặc kệ cô ấy."

Để xem, dù sao thì một tuần sau cô cũng sẽ là người của anh.

Nữ giúp việc giật mình, cúi đầu nói: "Vâng, Mạc thiếu."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 13.2: Tôi không phải là người Ấn Độ (2)

Gần đến 10 giờ tối Ninh Kiều Kiều mới trở về, bởi vì sau khi cô đi xem nhà xong thì lại đi tìm một công việc bán thời gian.

Cả ngày không ăn cơm, ngay cả nước cũng không uống được một ngụm, Ninh Kiều Kiều vừa mệt vừa đói, nhưng trong lòng lại rất vui.

Mặc dù tiền tiêu không còn bao nhiêu, nhưng chỗ ở đã giải quyết xong, ngày mai cô có thể chuyển qua, sau đó sẽ đi đón mẹ Trương.

Thật ra nếu không phải vì hôm nay đã quá muộn, hơn nữa biệt thự của Úc Thiếu Mạc ở quá xa thì Ninh Kiều Kiều định đi ngay bây giờ.

Vào biệt thự, Ninh Kiều Kiều nhìn trái nhìn phải rồi đi về phía phòng bếp.

Trong phòng khách và phòng bếp không có ai cả, Ninh Kiều Kiều không tìm được ai lại đói không chịu nổi, cô nhìn trái nhìn phải rồi dứt khoát tự mình mở cửa tủ lạnh tìm chút đồ ăn.

Ninh Kiều Kiều nhìn nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, cô lấy một ít rau ra và đi vào phòng bếp rửa sạch.

Phòng bếp ở đây rộng đến đáng sợ, so với phòng khách của biệt thự nhà họ Nhiễm còn lớn hơn rất nhiều, Ninh Kiều Kiều vừa rửa rau vừa oán thầm trong lòng, giữa người và người thật đúng có sự khác biệt quá lớn.

Giống như Nhiễm Quốc Đào ở biệt thự cũng đã đắc chí cảm thấy mình là cao nhân nhất đẳng nhưng Úc Thiếu Mạc có biệt thự lớn như vậy, lại chỉ là một trong số đó mà thôi.

Ninh Kiều Kiều cho nước vào nồi, cô bật bếp đợi lửa sôi rồi cho mì vào, sau đó chờ mì chín thì nêm nếm nước..

Vài phút sau, một bát mì Yangchun thơm ngon ra khỏi nồi.

Hành lá xanh biếc và sợi mì trắng như tuyết đan xen lẫn nhau, Ninh Kiều Kiều cử động ngón trỏ và hít sâu một hơi, cô vừa định tìm đũa để ăn thì đột nhiên phía sau vang lên giọng nói của một người đàn ông.

"Cô đang làm gì vậy?"

"..."

Ninh Kiều Kiều hoảng sợ nhìn về phía sau.

Chỉ thấy Úc Thiếu Mạc đang dựa vào khung cửa nhìn cô, hai tay anh đặt trên vai, khuôn mặt lạnh lùng và dáng vẻ cao cao tại thượng.

"Anh.. Anh làm gì ở đây vậy?" Ninh Kiều Kiều sợ hãi nhìn chằm chằm vào Úc Thiếu Mạc.

Anh ấy đến đây khi nào? Sao một chút âm thanh cũng không có!

Người đàn ông này không biết làm vậy mọi người sẽ sợ hãi đến chết sao?

"Tôi hỏi cô đang làm gì?" Úc Thiếu Mạc cau mày.

Nhiễm Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc và nói: "Tôi làm mì." Cô dừng một chút rồi lập tức bổ sung: "Anh yên tâm, tôi sẽ không ăn không đồ ăn của anh đâu. Tôi sẽ trả tiền mì và vật liệu cho anh!"

Mặc dù bây giờ cô không có khả năng trả nợ số tiền khổng lồ đó, nhưng tiền mì thì cô vẫn trả được.

Úc thiếu lạnh lùng nhìn Ninh Kiều Kiều: "Bưng tới đây cho tôi xem một chút."

"Hả?"

Ninh Kiều Kiều sững sờ..

"Tai bị điếc sao?" Úc Thiếu Mạc cau mày không vui, anh liếc Ninh Kiều Kiều một cái rồi xoay người đi về phía phòng ăn.

Ninh Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc đang ngồi trên ghế như đại gia, lại nhìn thoáng qua mì Yangchun còn bốc hơi nóng ở bên cạnh đành miễn cưỡng bưng bát mì đi qua.

Món mì Yangchun nóng hổi đặt ở trước Mặt Úc Thiếu Mạc, Úc Thiếu Mạc khẽ nhìn xuống.

Vừa rồi anh chỉ muốn xuống lầu uống nước, lại bị một mùi hương mà anh chưa từng ngửi thấy hấp dẫn liền không tự chủ mà đi tới, không nghĩ tới lại là cô gái này đang nấu ăn ở trong phòng bếp.

Ninh Kiều Kiều có chút do dự nhìn Úc Thiếu Mạc, anh chưa từng thấy mì sao? Còn muốn nhìn đến khi nào a, nếu mì nở thì cô còn ăn như thế nào được?

"Cô không cho tôi đũa là định để cho tôi dùng tay ăn à? Tôi không phải người Ấn Độ!"

Úc Thiếu Mạc không vui nhìn Ninh Kiều Kiều.

Anh chưa bao giờ có thói quen ăn khuya, nhưng hôm nay anh muốn ăn thử.

Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn Úc Thiếu Mạc, anh ấy muốn ăn mì?
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 14.1: Tôi chờ cô (1)

"Anh chờ một chút, tôi đi tìm đũa." Nhiễm Kiều Kiều nói.

* * *

Nhiễm Kiều Kiều đưa đôi đũa đã tìm được cho Úc Thiếu Mạc xong thì cô lại làm cho mình một bát mì khác rồi bưng lên bàn ăn như hổ đói.

Cả ngày cô đã không ăn và bây giờ cô đang đói gần chết rồi.

"Bình thường cô đều ăn như vậy sao?"

Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc vang lên ở đối diện, Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn lên.

Cô chọn chỗ cách xa Úc Thiếu Mạc nhất để ngồi xuống, bây giờ giữa cô và Úc Thiếu Mạc cách nhau một khoảng cách thật dài, bởi vì không đeo kính nên cô phải nheo mắt mới có thể miễn cưỡng nhìn rõ được.

"Cô không có máy tính, có phải cô nghèo đến mức ngay cả kính cũng không mua nổi không?"

Giọng nói châm chọc của Úc Thiếu Mạc lại vang lên.

Ninh Kiều Kiều giật mình rồi cúi đầu tiếp tục ăn mì, giọng nói có chút không rõ ràng: "Không phải, tôi có kính, chỉ là bình thường không hay đeo lắm."

Bình thường khi học bài thì cô mới dùng kính.. Thế giới này mơ hồ hay rõ ràng Ninh Kiều Kiều cũng không có thời gian để cảm nhận.

Động tác ăn mì của Úc Thiếu Mạc vô cũng tao nhã, anh liếc Ninh Kiều Kiều một cái rồi nói: "Tìm được nhà rồi sao?"

Câu hỏi này làm cho tâm trạng của Ninh Kiều Kiều vui vẻ, cô gật đầu và nói: "Tìm được rồi, tôi còn tìm được một công việc nữa!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô đỏ bừng phía sau hơi nóng, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành, bỗng nhiên bàn tay đang cầm đũa của Úc Thiếu Mạc siết chặt lại.

"Làm việc? Một ngày bao nhiêu tiền? Cô chỉ có một tuần, có đủ trả lại tiền cho tôi không?" Úc Thiếu Mạc khinh thường nói.

Ninh Kiều Kiều giật mình, trong mắt hiện lên một tia buồn bã, cô dừng một chút rồi ngẩng đầu nhìn Úc Thiếu Mạc nói: "Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền!"

Mặc dù biết là hy vọng xa vời nhưng với tính cách của cô chưa đến phút cuối cùng thì cô sẽ không bỏ cuộc.

"Tôi chờ cô." Đôi mắt chim ưng lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc liếc Ninh Kiều Kiều một cái.

Chờ cô..

Là chờ cô trả lại tiền, hay là chờ cô như lời anh nói, cởi hết quần áo nằm trên giường của anh..

Ninh Kiều Kiều giật mình, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tắt đi, cô yên lặng cúi đầu tiếp tục ăn mì.

Nhất thời trên bàn ăn không ai nói gì, chỉ có chút âm thanh rất nhỏ phát ra từ bát đũa.

* * *

Ninh Kiều Kiều rời khỏi biệt thự của Úc Thiếu Mạc thuận lợi hơn so với cô nghĩ rất nhiều, thậm chí cô còn được ô tô đưa đi.

Sau khi xe đến vành đai 3, Ninh Kiều Kiều bảo tài xế dừng xe lại.

"Cô Nhiễm, cô muốn xuống xe ở đây sao?" Lục Nghiêu ngồi ở hàng ghế đầu quay lại hỏi Ninh Kiều Kiều.

"Tôi họ Ninh." Ninh Kiều Kiều nói.

Lục Nghiêu ngẩn ra, anh ta cau mày nhìn Ninh Kiều Kiều, thật sự là không rõ vì sao cô gái này lại cố chấp với họ của mình như vậy.

"Chỗ tôi thuê nhà cách nơi này không xa, chỗ đó không tiện đậu xe, tôi tự mình đi qua là được rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi tới đây, tạm biệt."

Ninh Kiều Kiều nói xong liền mở cửa xe xuống xe.

Thật ra chỗ cô ở cách đây một khoảng cách rất xa, nhưng Ninh Kiều Kiều không muốn bọn họ biết cô sống ở đâu, bởi vì cô sợ bọn họ sẽ nói cho Úc Thiếu Mạc biết.

Lục Nghiêu có chút kinh ngạc nhìn bóng dáng quật cường kéo vali ngoài cửa sổ xe, anh ta bật cười lắc đầu nói với tài xế: "Đi thôi, Mạc thiếu còn đang chờ ở bên kia đấy."

Ninh Kiều Kiều đi chưa được mấy bước thì chiếc Rolls-Royce màu đen liền lướt qua cô.

Nhìn chiếc xe chạy ra xa, cuối cùng Ninh Kiều Kiều cũng thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng xoay người đi về hướng ngược lại.

Vừa rồi là cô nói dối, hướng này không phải là hướng đến chỗ thuê nhà của cô, có lẽ không cần thiết phải làm như vậy, nhưng mà.. phòng bị một chút vẫn hơn, đúng không?
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 14.2: Tôi chờ cô (2)


Nhiễm Kiều Kiều thuê nhà ở một khu chung cư cũ kỹ, đường vào phải đi qua một con hẻm nhỏ.

Căn nhà nhỏ hai phòng ngủ và một phòng khách, tiền thuê nhà ở đây không rẻ, nhưng vì gần chợ, cách bệnh viện cũng chỉ hơn mười phút, Ninh Kiều Kiều đành cắn răng thuê.

Sau khi để vali trong phòng, Ninh Kiều Kiều liền dọn dẹp phòng một chút rồi ngồi trên giường gọi điện thoại cho bà Trương.

Một lát sau, mẹ Trương liền nhận điện thoại, bà nhỏ giọng gọi một tiếng tiểu thư, rõ ràng là đang trốn nhận điện thoại của Ninh Kiều Kiều.

"Mẹ Trương, là con đây! Con đã dọn xong nhà rồi, dì ra đây đi, con sẽ đến đón dì! Ninh Kiều Kiều sốt ruột nói.

" Đón tôi? Thưa cô, tại sao cô lại đón tôi? "Giọng nói của mẹ Trương có chút nghi ngờ.

Tim Ninh Kiều Kiều đập thình thịch, sao mẹ Trương lại nói như vậy?

Chẳng lẽ Triệu Mỹ Hoa đang ở bên cạnh?

Nhưng nếu Triệu Mỹ Hoa ở một bên nghe lén thì mẹ Trương không nói chuyện nhỏ như vậy mới đúng!

" Mẹ Trương, dì quên rồi sao? Chúng ta đã nói rồi, con sẽ chuyển ra ngoài và đưa dì đi theo! "Ninh Kiều Kiều vội vàng đứng dậy.

Rõ ràng ngày hôm qua vẫn còn tốt, sao bây giờ mẹ Trương giống như không nhớ rõ!

" Đón tôi, tiểu thư cô muốn đón tôi đi cùng sao? "Giọng nói của mẹ Trương nghe có chút kinh ngạc.

Ninh Kiều Kiều nhíu mày, cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn nhưng vẫn gật đầu nói:" Đúng vậy! Con sẽ đưa dì ra, chúng ta sống cùng nhau và không bao giờ về lại ngôi nhà đó nữa! "

" Tốt lắm! Tôi đi với tiểu thư, tiểu thư, tôi lập tức lên lầu thu dọn hành lý, tôi đi đâu tìm cô đây? "Giọng nói của mẹ Trương liền trở nên có chút vội vàng và vui vẻ.

Ninh Kiều Kiều vừa đi ra cửa vừa nói:" Mẹ Trương, dì nghe con nói, dì không cần mang theo thứ gì cả! Dì tìm cơ hội nào đó, lén một mình chạy ra ngoài là được rồi, con ở bên ngoài khu biệt thự chờ dì! "

Nếu mẹ Trương mang theo túi lớn túi nhỏ hành lý đi, chắc chắn Triệu Mỹ Hoa sẽ không dễ dàng để cho bà đi như vậy.

" Được, tôi nghe tiểu thư. "Mẹ Trương nói.

" Vậy thì cứ quyết định như vậy đi! "

Ninh Kiều Kiều mở cửa đi ra ngoài.

Cô có thể tính ra được thời gian mà mẹ Trương có thể đi ra ngoài, mỗi buổi chiều sau bữa trưa, mẹ Trương phải đem toàn bộ rác trong biệt thự đi vứt, chỉ có thời gian này mẹ Trương mới có thể ra ngoài.

Sau khi Ninh Kiều Kiều đến bên ngoài biệt thự, tìm một góc khuất để trốn, quả nhiên không lâu sau cô nhìn thấy mẹ Trương gù lưng đi ra, đang nhìn xung quanh.

Ninh Kiều Kiều bước nhanh tới:" Mẹ Trương, con ở đây! "

" Tiểu thư! "Mẹ Trương có chút kích động nắm lấy tay Ninh Kiều Kiều.

" Chúng ta mau đi, về nhà rồi nói sau! "Ninh Kiều Kiều vẫy một chiếc taxi đi ngang qua rồi nhét mẹ Trương vào trong xe.

Không ngờ lại có thể đón mẹ Trương một cách thuận lợi như vậy, sau khi đến dưới lầu căn nhà mà Ninh Kiều Kiều thuê, mẹ Trương có chút lo lắng hỏi Ninh Kiều Kiều:"

"Tiểu thư, tôi cứ đi như vậy liệu bọn họ có báo cảnh sát không? Lỡ như làm liên lụy đến cô.."

Ninh Kiều Kiều dẫn mẹ Trương đi lên lầu, cười lạnh nói: "Dì yên tâm đi, Triệu Mỹ Hoa mới không có lòng tốt như vậy đâu!"

Phát hiện không thấy mẹ Trương đâu, bà ta còn không phải sẽ nguyền rủa Trương sao? Nếu có khả năng gặp phải chuyện gì ở bên ngoài, Triệu Mỹ Hoa sẽ báo cảnh sát tìm mẹ Trương sao?

Đừng nghĩ về chuyện đó nữa!

Ninh Kiều Kiều mở cửa dẫn mẹ Trương vào trong phòng, cô nghiêm túc nhìn mẹ Trương và nói: "Mẹ Trương, dì không cần lo lắng nhiều như vậy, chỉ cần ở lại đây là được rồi! Thật vất vả lắm chúng ta mới rời khỏi cái nhà kia, chẳng lẽ dì còn muốn quay về sao?"
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 15.1: Đây là công việc mà cô tìm kiếm (1)

Đôi mắt có chút đục ngầu của mẹ Trương bỗng nhiên sáng lên, bà nhìn thẳng vào Ninh Kiều Kiều: "Không, tôi không về! Cô ở đâu thì tôi ở đó!"

"Vậy thì dì phải nghe lời con." Nhiễm Kiều Kiều nói rồi kéo tay mẹ Trương đi về phía một căn phòng: "Mẹ Trương, sau này căn phòng này sẽ thuộc về dì, hai chúng ta ở đây, cuối cùng cũng không ai dám khi dễ chúng ta nữa!"

"Được!" Trong mắt mẹ Trương có chút nước mắt.

* * *

Sau khi sắp xếp xong cuộc sống của mẹ Trương và mua một ít đồ dùng cần thiết, tiền tiết kiệm không còn bao nhiêu của Ninh Kiều Kiều cũng đã tiêu gần hết.

Có lẽ mẹ Trương đã nhận ra Ninh Kiều Kiều gặp khó khăn, nên lúc Ninh Kiều Kiều muốn ra ngoài làm việc liền ngăn cản Ninh Kiều Kiều, nói rằng chỗ bà vẫn còn có chút tiền, có thể lấy ra để dùng trước.

Động tác mang giày của Ninh Kiều Kiều liền dừng lại một chút, cô ngạc nhiên nhìn mẹ Trương.

Tiền lương của mẹ Trương ở nhà họ Nhiễm rất thấp, cho dù là như vậy thì Triệu Mỹ Hoa vẫn còn ba ngày nữa tháng liền tiếc tiền lương của bà, vậy mà mẹ Trương còn có tiền tiết kiệm!

"Không cần đâu mẹ Trương, tiền của con vẫn còn đủ, tiền của dì thì cứ giữ lại. Dì yên tâm đi, con có thể đón dì ra thì nhất định sẽ nuôi được dì." Ninh Kiều Kiều nói.

"Nhưng tiểu thư.."

"Được rồi, con sắp trễ rồi, có chuyện gì thì chờ con về rồi nói sau, nếu dì cảm thấy chán thì có thể xem TV một chút."

Ninh Kiều Kiều ngắt lời mẹ Trương rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Mẹ Trương có thể tích góp được chút tiền chắc chắn là không dễ dàng, sao cô có thể tiêu tiền của mẹ Trương chứ.

Trong phòng, mẹ Trương cau mày nhìn cánh cửa đóng lại liền giật mình rồi cầm lấy rổ rau ở bên cạnh đi ra ngoài.

Không được, tiểu thư còn nhỏ như vậy, nếu đi làm thì quá mệt mỏi, nhất định bà phải giúp tiểu thư.

Buổi chiều Ninh Kiều Kiều làm việc trong một quán cà phê, sau khi kết thúc công việc liền đến quán bar hôm qua vừa tìm được để làm bán thời gian.

Lần đầu tiên mặc quần áo làm việc ở đây Ninh Kiều Kiều có chút không quen, chân váy thật sự quá ngắn, Ninh Kiều Kiều kéo nó xuống nhưng không có tác dụng.

Nhưng cũng may là cô chỉ làm công việc phục vụ mà thôi, chỉ cần bưng rượu và trái cây cho khách là được.

Quản lý sợ cô mới đến không làm được việc liền gửi cô cho một sư phụ để dạy cho cô.

"Lát nữa cô đi theo tôi là được, lúc bưng đồ ăn thì cẩn thận đừng để đụng vào người khác, bình thường cũng không có chuyện gì lớn, nếu có tiền boa thì tôi bảy cô ba, biết chưa?"

Người được giao làm sư phụ của Ninh Kiều Kiều cũng là một cô gái, nghe người khác gọi cô ta là Tiểu Tây, chắc cũng lớn hơn Ninh Kiều Kiều một chút, tóc ngắn, trang điểm khói đậm nhìn không ra dung mạo vốn có.

Ninh Kiều Kiều ngẩn người nhìn Tiểu Tây.

"Sao nào? Cô không muốn sao? Người khác làm đồ đệ thì tiền boa đều là của sư phụ, còn tôi chia cho cô ba phần đấy!" Tiểu Tây liếc Ninh Kiều Kiều một cái, cho rằng cô không hài lòng với việc chia tiền boa.

Ninh Kiều Kiều lắc đầu, cô cũng không có nghĩ đến tiền boa.

"Không có ý kiến là tốt rồi!"

Tiểu Tây nhìn Ninh Kiều Kiều một cái rồi soi gương sửa sang lại quần áo của mình.

"Số 27, mang rượu vào phòng số 9." Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng hét bàn tay đang bóp ngực của Tiểu Tây liền dừng lại, cô ta quay đầu lại trả lời một tiếng rồi nói với Ninh Kiều Kiều: "Cô may mắn thật đấy, phòng số 9 là phòng đắt nhất của chúng ta, không phải là thứ mà người bình thường có thể dùng được, chút nữa thông minh một chút chắc chắn sẽ có nhiều tiền boa!"

Vừa nghe thấy tiền boa, Ninh Kiều Kiều liền lập tức gật đầu, đi theo sau Tiểu Tây.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 15.2: Đây là công việc mà cô tìm kiếm (2)


Ra bên ngoài, Tiểu Tây lấy rượu một cách thuần thục, bàn này khách gọi rất nhiều rượu, một mình Tiểu Tây không lấy hết được nên chia cho Ninh Kiều Kiều mấy chai.

"Lấy cẩn thận một chút, làm vỡ một chai thì hai tháng tiền lương của chúng ta cũng không đủ để bồi thường!"

Tiểu Tây cảnh cáo Ninh Kiều Kiều.

Tay Ninh Kiều Kiều đang cầm chai rượu liền căng thẳng, cô càng thêm cẩn thận hơn.

Phòng số 9 ở tầng ba, Ninh Kiều Kiều đi theo Tiểu Tây vào thang máy, vừa ra khỏi cửa thang máy liền nhìn thấy quản lý bước nhanh tới với vẻ mặt không vui và nói: "Sao bây giờ mới tới!"

"Người mới nên đi đứng chậm chạp!" Tiểu Tây đổ hết trách nhiệm cho Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô không nói gì mà chỉ cúi đầu.

Cô đi làm nhiều năm như vậy, không phải là không hiểu chút nhân tình thế thái này.

"Mau vào đi! Mấy vị đại gia bên trong đều không thể chọc vào đâu!" Người quản lý thúc giục.

Tiểu Tây cũng không dám chậm trễ, Ninh Kiều Kiều đi theo phía sau Tiểu Tây, cũng không biết bên trong là ai mà khiến quản lý lo lắng như vậy.

Cửa phòng mở ra, Ninh Kiều Kiều theo sau Tiểu Tây đi vào, dưới chân cô là ánh đèn sặc sỡ và tiếng nhạc đinh tai nhức óc..

Ninh Kiều Kiều cúi đầu, trước đó Tiểu Tây dặn dò cô không được nhìn lung tung.

Phục vụ ở đây nhất định phải quỳ trên mặt đất, cô đi theo Tiểu Tây đem rượu đắt tiền để lên bàn. Trong lòng Ninh Kiều Kiều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn là không bị vỡ.

Ninh Kiều Kiều vừa định đứng dậy thì bỗng nhiên có một lực kéo mạnh kéo cô ngã xuống đất, chai rượu trên bàn bị cô hất xuống, "ầm ầm" một tiếng rồi rơi xuống đất!

"..."

"..."

"Trời ơi!"

Ninh Kiều Kiều hoảng sợ thét chói tai, cùng với tiếng chai rượu vỡ vụn còn có tiếng kêu sợ hãi không thể tin được của Tiểu Tây vang lên.

Nhưng tất cả những điều này không thể lấn át một giọng nói khác.

"Đây là công việc bán thời gian mà cô tìm kiếm sao?"

Hóa ra là Úc Thiếu Mạc!

Cả người Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc.

Ánh đèn trong phòng rất mờ nhạt, nhưng rõ ràng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc Ninh Kiều Kiều nhìn thấy sắc mặt u ám và đáng sợ của Úc Thiếu Mạc.

Im lặng.

Ngay lập tức trong phòng liền yên tĩnh đến mức cây kim rơi cũng có thể nghe rõ.

Tiểu Tây cũng bị dọa đến choáng váng, cô ta đứng ở một bên ngay cả thở cũng không dám thở.

Úc Thiếu Mạc hung dữ nhìn Ninh Kiều Kiều, ánh mắt kia giống như hận không thể lập tức xé nát cô ra hoặc là ném cô từ trên lầu xuống.

"Ôi, nói như thế nào đây? Úc nhị thiếu của chúng ta đang đổi khẩu vị sao? Anh thích em gái bốn mắt từ khi nào vậy?"

Đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói chế giễu.

Nhiễm Kiều Kiều ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một người đàn ông duy nhất trong phòng này.

Anh ta rất đẹp trai, không giống với vẻ đẹp lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc, người đàn ông này đẹp trai có chút xấu xa.

"Cậu không biết sao? Không phải cậu đưa đến cho tôi sao?"

Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc lại trở lại vẻ khinh thường như lần đầu tiên cô nghe thấy.

"Tôi?"

Kha Kiêu sửng sốt một chút, anh ta buông người phụ nữ trong ngực ra, rồi hơi nghiêng người về phía trước nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều.

Giờ phút này Ninh Kiều Kiều cảm giác cô giống như là hàng hóa được bày trên quầy để người khác tùy ý quan sát.

"Cậu nhầm rồi, tôi muốn đưa cũng không có khả năng đưa cho một cô gái bốn mắt."

Kha Kiêu nhìn Ninh Kiều Kiều vài lần cảm thấy có chút nhàm chán liền ngã người ra phía sau.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu đứng tại chỗ, trong đầu chỉ nghĩ đến cô phải làm thế nào mới có thể đi ra ngoài.

Úc Thiếu Mạc cũng không để ý tới Kha Kiêu, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào chiếc váy ngắn cũn cỡn của Ninh Kiều Kiều, hung dữ nói: "Cô nói công việc mà cô muốn tìm, chính là chạy tới đây bán thân sao?"

Bán thân..

Trong đôi mắt của Ninh Kiều Kiều hiện lên vẻ xấu hổ, cô giật mình nói: "Tôi tới đây làm bồi bàn."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 16.1: Bạn gái của Úc Thiếu Mạc (1)

Mặc dù sự thật đã được phơi bày những vẫn còn có sự khác biệt.

"Có khác gì nhau không?" Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nhìn Ninh Kiều Kiều: "Tôi nhớ mấy ngày trước khi cô tới ngủ với tôi cũng mặc váy ngắn đến đầu gối. Sao chưa được mấy ngày liền hận không thể lột sạch bản thân mình ra vậy?"

Anh đã công khai những chuyện riêng tư giữa hai bọn họ.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu xuống, bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm, mạnh mẽ cắn chặt môi.

Im lặng.

Trong phòng lập tức yên tĩnh chỉ có âm thanh phát ra từ máy hát, Ninh Kiều Kiều chịu đựng đủ loại ánh mắt.

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều, nhìn từng mảng da thịt lộ ra ngoài, trong đôi mắt sắc bén như chim ưng lộ ra tia khát máu.

"Tắt nó đi! Đang bật nhạc chết tiệt nào vậy?"

Bỗng nhiên Úc Thiếu Mạc giận dữ quát.

Thậm chí một số người phụ nữ nhút nhát còn sợ hãi hét lên.

Tiếng nhạc nhanh chóng dừng lại, Ninh Kiều Kiều vẫn đứng tại chỗ, cô đã trở thành tâm điểm.

Kha Kiêu ôm lấy người phụ nữ ở trong ngực và nhìn Ninh Kiều Kiều một cách hứng thú.

Cô gái bốn mắt này thật sự là thứ mà anh ta đưa cho Úc lão nhị sao?

Hơi thú vị đó.

Nhị thiếu của nhà họ Úc một đêm nói chuyện chưa quá ba câu vậy mà cô gái bốn mắt này vừa mới tới thì anh vừa tức giận vừa chửi thề.

Quản lý đang canh giữ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng nhạc ở bên trong dừng lại lại thấy hai người Ninh Kiều Kiều đi vào đã lâu vẫn chưa ra ngoài liền lập tức đẩy cửa đi vào: "Mạc thiếu.."

Phanh!

Một chai rượu đập về phía cửa, người quản lý không kịp né tránh liền bị đập vào đầu đến chảy máu.

"Cút ra ngoài!"

Úc Thiếu Mạc hét lên đầy giận dữ, ánh mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều.

Đôi mắt Ninh Kiều Kiều bình tĩnh chịu đựng cảm giác áp bức mãnh liệt từ Úc Thiếu Mạc.

Không phải là cô không sợ, nhưng sợ thì có ích gì?

Đầu người quản lý bị đập đến chảy máu liền đi ra ngoài, không lâu sau thì ông chủ của quán bar tới, gật đầu rồi khom lưng liên tục nói những lời tốt đẹp với Úc Thiếu Mạc.

Cũng may lần này Úc Thiếu Mạc không có cầm chai rượu đập người, ánh mắt anh lạnh lùng liếc Ninh Kiều Kiều một cái rồi nhìn chằm chằm vào ông chủ quán bar: "Ở đây có phòng bếp không?"

Ông chủ hơi sửng sốt rồi lập tức trả lời: "Có! Có! Có!"

Hãy nghĩ đến là quán bar thì nhà bếp ở đâu ra! Nhưng Mạc thiếu nói muốn có nhà bếp thì chắc chắn phải có!

Vị Phật gia lớn nhất thành phố G, ai dám đặc tội chứ?

"Cô, đi nấu mì cho tôi!"

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nhìn Ninh Kiều Kiều.

Im lặng.

Xung quanh không có một chút âm thanh nào cả, Ninh Kiều Kiều sửng sốt một lúc mới phản ứng lại được là có thể Úc Thiếu Mạc đang nói chuyện với cô.

Cô mê mang ngẩng đầu lên nhìn Úc Thiếu Mạc: "Ta?"

"Chẳng lẽ là tôi?" Thái độ của Úc Thiếu Mạc rất ác liệt.

Ninh Kiều Kiều ngây ngẩn cả người, nấu mì?

"Mạc thiếu, nếu anh muốn ăn mì thì tôi biết phía đông có một quán mì Lai Dương, mùi vị cũng rất ngon, tôi sẽ lập tức cho người đi.."

"Nơi này có chỗ cho anh nói chuyện sao?"

Giọng nói lạnh lẽo của Úc Thiếu Mạc vang lên giống như từ trong địa ngục.

Ông chủ ngẩn ra, ánh mắt ông ta nhìn sang Ninh Kiều Kiều liền lập tức hiểu ra.

"Xin Mạc thiếu chờ một chút, mì lập tức sẽ chuẩn bị xong! Ngay bây giờ!

Ninh Kiều Kiều còn chưa nói gì thì đã bị ông chủ kéo ra ngoài.

" Mạc thiếu muốn ăn mì do cô nấu, lát nữa cô phải xuất ra mười hai loại tay nghề cho tôi! Nếu Mạc thiếu ăn mà không hài lòng thì tôi sẽ sa thải cô không nương tay đâu! Hiểu chưa?"

Ông chủ có gương mặt mập mạp nói với Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều gật đầu.

Đợi hơn mười phút thì đồ dùng trong phòng bếp được đưa tới.

Trong một góc giữa đống trái cây, tất cả mọi người đều đi ra ngoài để lại Ninh Kiều Kiều nấu mì cho Mạc thiếu không thể trêu vào trong truyền thuyết.

Lấy nước, bật bếp..

Trong lúc chờ nước sôi, Ninh Kiều Kiều cũng chỉ có thể buồn chán mà chờ đợi.

Thật không ngờ, lần đầu tiên trong đời cô đến quán bar làm thuê, ngày đầu tiên đi làm lại là ở chỗ này nấu mì..
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 16.2: Bạn gái của Úc Thiếu Mạc (2)



"Xin lỗi đã làm phiền, tôi muốn nói chuyện với cô một chút."

Đột nhiên phía sau liền vang lên một giọng nói của một người phụ nữ.

Ninh Kiều Kiều định thần lại liền nhìn về phía sau, chỉ thấy một người phụ nữ đang đứng ở cửa nhìn chằm chằm vào cô.

"Cô là ai?"

Ninh Kiều Kiều nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, không biết vì sao, cô cảm thấy người phụ nữ này có chút quen mắt giống như là đã gặp ở đâu đó vậy.

"Cô không biết tôi?" Bạch Tuyết hơi ngạc nhiên nhìn Ninh Kiều Kiều.

"Tôi có nên biết cô không?" Ninh Kiều Kiều hỏi ngược lại.

Mặc dù cô cảm thấy người phụ nữ này quen mắt nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở chỗ nào, thế nhưng chắc chắn không phải là người mà cô quen thuộc, nếu không thì cô đã nhớ ra rồi.

Nhìn dáng vẻ của Ninh Kiều Kiều cũng không giống như đang nói dối, chẳng lẽ cô thật sự không nhớ rõ cô ta sao?

Bạch Tuyết cũng lười đi tìm hiểu kỹ, cô ta nhìn Ninh Kiều Kiều rồi nói: "Hai ngày trước chúng ta đã gặp nhau, lúc đó cô đứng ở trạm xe buýt chờ xe buýt, còn tôi ngồi trong xe của Mạc thiếu. Sau đó chúng ta cùng ngồi chung một chiếc xe. Thế nào rồi, cô nhớ ra chưa?"

Ninh Kiều Kiều cau mày nhìn Bạch Tuyết, theo lời nói của Bạch Tuyết mà nhớ thì cô liền tỉnh táo lại và ngạc nhiên nhìn Bạch Tuyết.

Cô ta là người phụ nữ ngồi giữa cô và Úc Thiếu Mạc! Sau đó còn..

Ninh Kiều Kiều đỏ mặt, cô cúi đầu ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Cô tìm tôi có việc sao?"

Cô không cảm thấy các cô vừa mới chỉ gặp qua một lần mà người đẹp này liền muốn chạy đến ôn chuyện với cô.

"Tất nhiên là có việc rồi! Cô ra giá đi, cần bao nhiêu tiền thì cô mới có thể rời khỏi Mạc thiếu?" Bạch Tuyết nói thẳng.

"Hả?" Ninh Kiều Kiều ngẩn người.

"Tất cả mọi người đều ra ngoài lăn lộn, vậy thì mở cửa sổ và nói thẳng ra vậy. Bây giờ người Mạc thiếu hứng thú nhất là tôi, nhưng sự xuất hiện của cô khiến ta có cảm giác nguy cơ rất lớn! Rõ ràng Mạc thiếu có hứng thú với cô, chỉ cần cô đồng ý rời khỏi Mạc thiếu thì nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền?" Bạch Tuyết có chút không kiên nhẫn nói.

Cô ta ghét nhất khi đối phó với một cô gái có vẻ ngây thơ như vậy! Ngu đến chết, cái gì cũng phải nói rõ mới được!

"Cô là bạn gái của Úc Thiếu Mạc sao?" Ninh Kiều Kiều hỏi.

Đột nhiên nghe thấy tiếng nước sôi, Ninh Kiều Kiều đang nhìn Bạch Tuyết liền xoay người bỏ mì vào trong nồi rồi dùng đũa khuấy một chút.

"Phụ nữ!" Bạch Tuyết sửa lại.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô nghiêng đầu hơi ngạc nhiên nhìn Bạch Tuyết.

Nếu như cô hiểu không sai ý của người phụ nữ xinh đẹp này thì cô ta là tình nhân của Úc Thiếu Mạc?

"Tôi nghĩ cô nhầm rồi, tôi và Úc Thiếu Mạc cũng không phải loại quan hệ như cô nghĩ."

Ninh Kiều Kiều nói.

Mặc dù Úc Thiếu Mạc uy hiếp cô, muốn cô trở thành tình nhân của anh nhưng cô cũng không muốn!

"Thật sao?" Bạch Tuyết nhìn Ninh Kiều Kiều với vẻ mặt nghi ngờ.

Ninh Kiều Kiều nhún vai, quay đầu nhìn mì trong nồi.

Có tin hay không thì tuy cô ta, dù sao thì cô biết mình nghĩ như thế nào là tốt rồi.

"Như vậy đi, tôi cho cô một khoản tiền để cô đến thành phố khác để sống! Sau này cũng không xuất hiện trước mặt Mạc thiếu nữa, ít nhất thì cô không nên xuất hiện trong nửa năm tới!"

Bạch Tuyết cảm thấy vẫn nên để Ninh Kiều Kiều đi xa mới an toàn hơn, như vậy thì cô ta mới có đủ thời gian làm chuyện đó.

Ninh Kiều Kiều nhìn sợi mì sôi sùng sục trong nồi rồi tắt lửa, cô quay người lại nhìn Bạch Tuyết và nói:

"Tôi sẽ không rời khỏi đây. Tôi sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, tôi và những người thân yêu của tôi cũng ở đây. Tôi không có hứng thú với Úc Thiếu Mạc của cô, thật ra nếu như cô có thể nắm chặt anh ta hơn một chút thì tôi sẽ cảm ơn cô rất nhiều!"

Như vậy thì cô không cần phải đem thân mình trả nợ.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 17.1: Cô không có tư cách như vậy. (1)

Nói xong Ninh Kiều Kiều liền quay người vớt mì ra khỏi nồi rồi cho vào gia vị, không để ý đến Bạch Tuyết nữa.

Bạch Tuyết cau mày nhìn Ninh Kiều Kiều, cô ta đứng một lúc rồi bước đi.

Tiếng giày cao gót ở phía sau đã đi xa, đôi mắt Ninh Kiều Kiều chợt lóe lên, cô đặt bát mì vào khay rồi bưng lên lầu.

"Chậm như vậy! Tay cô bị gãy à?"

Ninh Kiều Kiều vừa bước vào cửa thì Úc Thiếu Mạc liền đứng trước mặt cô tức giận mắng.

Toàn bộ ánh đèn trong phòng được bật lên, trong phòng sáng như ban ngày vậy.

Trước mặt mọi người Ninh Kiều Kiều đi vào đặt bát mì trước mặt Úc Thiếu Mạc rồi yên lặng đứng sang một bên.

Cô chịu đựng.

Có lẽ Úc Thiếu Mạc ăn mì xong sẽ rời đi, hoặc là ăn mì xong hắn sẽ để cho cô rời đi, như vậy thì cô liền được giải thoát.

Đôi mắt như chim ưng của Úc Thiếu Mạc âm trầm liếc Ninh Kiều Kiều rồi cầm đũa trộn vài cái sau đó gắp một miếng mì bò vào miệng.

Tròng mắt Kha Kiêu sắp rơi xuống, anh ta ngạc nhiên nhìn Úc Thiếu Mạc.

Cả buổi tối một đám người bày ra cả bàn tiệc cho anh vậy mà cái gì anh cũng không ăn, chỉ muốn ăn mì?

"Tại sao mùi vị lại không giống nhau?"

Ninh Kiều Kiều đang yên lặng chờ Úc Thiếu Mạc tha cho cô thì bỗng nhiên nghe thấy giọng người đàn ông không vui.

Trong phòng yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Ninh Kiều Kiều giật mình nói: "Có thể là vì không có hành lá nên không làm ra được."

Úc Thiếu Mạc nhíu mày, rõ ràng là nhìn Ninh Kiều Kiều với vẻ mặt không vui nhưng chỉ liếc cô một cái rồi cúi đầu tiếp tục ăn mì.

Cảnh tượng này rất là kỳ lạ.

Trong căn phòng cao cấp nhất của quán bar, ánh đèn sáng hơn cả ban ngày và yên tĩnh đến mức không có một chút âm thanh nào.

Một hàng người đẹp ăn mặc chỉnh tề đều yên lặng ngồi nhìn người đàn ông không uống chai rượu trị giá mấy chục nghìn đô trước mặt mà đang ăn một bát mì.

Ninh Kiều Kiều cảm thấy sống một ngày mà dài như một năm vậy, Tiểu Tây cũng không biết đã rời đi từ khi nào, bây giờ chỉ còn lại một mình cô phục vụ.

Úc Thiếu Mạc ăn mì xong liền tao nhã cầm lấy khăn lau khóe miệng, khuôn mặt tuấn tú đầy lạnh lùng ngẩng cao đầu nói: "Ra ngoài!"

Ninh Kiều Kiều như được đại xá liền lập tức xoay người rời đi, bỗng nhiên phá sau truyền đến giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc: "Tối có nói là để cho cô đi không?"

Ninh Kiều Kiều dừng bước, lại nghe thấy Úc Thiếu Mạc hét lên: "Tất cả còn sững sờ đứng đấy làm gì? Cút ra khỏi đây hết cho tôi!"

Lần này tất cả mọi người, ngay cả Bạch Tuyết đang ở bên trong cũng lập tức đi ra ngoài.

Trước khi đi Bạch Tuyết còn liếc Ninh Kiều Kiều đầy ẩn ý.

Tất nhiên là Ninh Kiều Kiều không nhìn thấy, cô vẫn cúi đầu thậm chí còn không quay người lại.

"Sao nào, hình như cô rất vội vàng muốn tránh xa tôi?"

Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc làm cho người ta nhìn không được mà phát run.

"Này, tôi nói này, cậu đuổi bạn giường của tôi đi để lại một mình tôi cô đơn thì phải làm sao bây giờ? Úc Nhị, ngươi cũng thật không ngoan đi! Chẳng lẽ ban đêm cậu để tôi về nhà ngủ với gối sao?"

Giọng nói xấu xa của Kha Kiêu vang lên.

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng cười một tiếng, anh nhìn Ninh Kiều Kiều rồi cười nửa miệng: "Không bằng tôi bồi thường cho cậu một người?"

Cả người Ninh Kiều Kiều chấn động, cô không không chế được liền xoay người nhìn Úc Thiếu Mạc.

Tốt lắm! Cuối cùng cũng chịu quay lại nhìn anh!

Bờ môi mỏng của Úc Thiếu Mạc cong lên một nụ cười khác máu.

"Cô ấy sao? Ôi chao, vẫn nên thôi thì hơn, khẩu vị của tôi cũng không độc đáo như cậu, em gái bốn mắt cũng xuống tay được." Kha Kiêu nói.

"A.."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 17.2: Cô không có tư cách như vậy (2)

Úc Thiếu Mạc cười lạnh một tiếng đầy ẩn ý cầm ly rượu vang đỏ trên bàn, thân hình thon dài dựa vào ghế sô pha, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều.

Da cô rất trắng, vào đêm hôm đó anh đã biết.

Lúc này dưới ánh đèn rực rỡ lại hiện lên một lớp ánh sáng khiến cho da thịt trơn bóng của cô càng giống như một miếng ngọc bội.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu cắn môi, cô sững sờ một chút rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Úc Thiếu Mạc, đôi môi hồng mọng khép lại: "Có phải anh thích ăn mì tôi làm không?"

"Hả?" Tay Úc Thiếu Mạc đang lắc ly rượu liền dừng lại.

Ninh Kiều Kiều cắn môi nói: "Nếu anh thích ăn mì thì tôi có thể nấu cho anh ăn, dùng để bồi thường đồ đạc hư hỏng trong nhà anh!"

"Yo, cô nợ tiền của Úc Nhị sao?"

Đột nhiên Kha Kiêu có hứng thú và nhìn Ninh Kiều Kiều với ánh mắt xấu xa.

Ninh Kiều Kiều cắn môi nhìn Úc Thiếu Mạc, bây giờ cô chỉ cần Úc Thiếu Mạc trả lời.

Còn người đàn ông kia thì cô đã biết anh ta là ai!

Nếu không phải do lời nói của anh ta thì có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không gặp Úc Thiếu Mạc.

Đôi mắt chim ưng của Úc Thiếu Mạc chùng xuống, "Đầu bếp giỏi nhất của tôi được hai mươi nghìn tệ mỗi tháng, với giá này thì cô định nấu cho tôi bao lâu? Huống chi.."

Đột nhiên Úc Thiếu Mạc dừng lại khiến trái tim của Ninh Kiều Kiều muốn nhảy vọt lên cổ họng.

"Cô cũng không nhìn xem cô đang nấu với giá đó sao?"

"..."

Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Ninh Kiều Kiều trắng bệch.

Kha Kiêu nhìn Ninh Kiều Kiều đầy hứng thú cũng không có ý định lên tiếng giúp đỡ.

Úc Thiếu Mạc lắc lắc rượu vang đỏ trong ly, đôi mắt như chim ưng thản nhiên liếc Ninh Kiều Kiều, không nhanh không chậm nói: "Nhiễm Kiều Kiều, Úc Thiếu Mạc tôi không thiếu đầu bếp, tôi chỉ thiếu phụ nữ khiến tôi cảm thấy hứng thú ở trên giường! Đừng cố gắng mặc cả với tôi, cô không có tư cách như vậy!"

Hứng thú trên giường.. Cô không có tư cách như vậy..

Trên làn da trần trụi của Ninh Kiều Kiều nổi đầy da gà, cả người lạnh như băng.

"Cô còn có ba ngày, bây giờ có thể tiếp tục đi góp tiền!" Úc Thiếu Mạc nói.

Ninh Kiều Kiều chờ lâu như vậy chính là chờ những lời này.

Nhưng đến khi có thể rời đi thì chân của cô lại nặng giống như ngàn cân vậy.

"Tôi biết rồi." Ninh Kiều Kiều nhẹ nhàng nói sau đó lại cắn răng bổ sung một câu: "Tôi là Ninh Kiều Kiều!"

Ninh Kiều Kiều cắn môi đi ra khỏi phòng riêng, cho đến khi bóng lưng mảnh khảnh quật cường biến mất ở cửa thì Kha Kiêu mới quay đầu lại nhìn Úc Thiếu Mạc: "Úc Nhị, cậu sẽ không thật sự thích em gái bốn mắt này chứ?"

Hai người lớn lên với nhau từ nhỏ, chuyện của Kha Kiêu luôn là do Úc Thiếu Mạc thu dọn.

Úc Thiếu Mạc lạnh lùng liếc Kha Kiêu một cái giống như là không nghe thấy anh ta nói chuyện cũng không quan tâm đến anh ta mà chỉ nhìn chằm chằm vào rượu vang đỏ trong ly, khóe môi còn nhếch lên một tia cười lạnh.

Kha Kiêu cũng không tức giận, anh ta lẩm bẩm nói: "Này, cô ấy thật sự là do tôi tặng cho cậu à? Làn trước rõ ràng tôi đã nói bọn họ tặng một người mẫu trẻ sạch sẽ, sao lại biến thành em gái bốn mắt rồi?"

* * *

Ninh Kiều Kiều vừa từ trong phòng đi ra thì thấy trên hành lang có vài người đang đứng.

Ông chủ béo háo hức hỏi: "Thế nào? Cô nấu mì Mạc thiếu có hài lòng không?"

Ninh Kiều Kiều giật mình nói: "Anh ấy ăn xong rồi."

Úc Thiếu Mạc không nói ngon cũng không nói dở nhưng anh đã ăn hết bát mì kia, coi như là cô trả lời theo thực tế đi.

Lúc này ông chủ mập mạp mới thở phào nhẹ nhõm, da thịt căng thẳng trên khuôn mặt cũng thả lỏng ra, ông ta vui vẻ vỗ vai Ninh Kiều Kiều nói: "Tốt lắm! Lần này cô lập được công lớn rồi, đúng rồi, trước kia cô và Mạc thiếu có quen biết sao?"
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 18.1: Mẹ Trương đã biến mất (1)

Ông chủ lại bắt đầu hỏi thăm tình hình của Ninh Kiều Kiều, Ninh Kiều Kiều giật mình, vẻ mặt bình tĩnh trả lời: "Không biết, có một lần anh ấy vô tình ăn mì tôi làm mà thôi. Ông chủ, tôi đi xuống làm việc trước."

"Được rồi, đi đi"

Thấy Ninh Kiều Kiều không muốn nói nhiều, ông chủ mập cũng không dây dưa nữa.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu vội vàng rời đi, ông chủ mập nhìn theo bóng lưng Ninh Kiều Kiều, nhịn không được liền thở dài..

Có một cơ thể trẻ tuổi, thật sự rất tốt!

Thang máy đi xuống tầng một, vừa mở cửa ra thì tiếng nhạc đinh tai nhức óc tràn ngập màng nhĩ của con người.

Ninh Kiều Kiều vừa bước ra khỏi cửa thang máy liền bị một bàn tay nắm lấy: "Được lắm Kiều Kiều, thật không ngờ cô đúng là chân nhân bất lộ tướng, thế mà cô lại biết Mạc thiếu!"

Là Tiểu Tây, cô ta đang nhìn Ninh Kiều Kiều với vẻ mặt khó chịu.

Những nhân viên ở đây đều dùng tên giả, Ninh Kiều Kiều dùng hai chữ cuối cùng của tên mình, mà hai chữ Tiểu Tây này tất nhiên cũng là tên giả.

Tiểu Tây tới thật đúng lúc, Ninh Kiều Kiều còn đang định đi tìm cô ta.

"Chỉ là tình cờ quen biết thôi, đúng rồi, tôi không có lấy được tiền boa."

Lúc giao mì, Tiểu Tây không ở trong phòng, Ninh Kiều Kiều sợ Tiểu Tây hiểu lầm cô nuốt tiền boa một mình.

"Trả tiền boa! Cô có biết bọn họ không để cho chúng ta bồi thường tiền là tốt lắm rồi, hôm nay cô đập nát mấy chai rượu kia, tiền lương cả năm của hai chúng ta cộng lại còn chưa đủ một nửa." Tiểu Tây nói.

Ninh Kiều Kiều gật đầu.

"Đúng rồi, rốt cuộc cô và Mạc thiếu kia có quan hệ gì a?"

Tiểu Tây vẫn rất tò mò về chuyện này nên liên tục hỏi thăm Ninh Kiều Kiều.

"Này! Hai người các cô, có khách đặt hàng, còn không mau đi giao rượu, không biết nói chuyện phiếm là bị phạt sao?"

Đột nhiên giọng nói của trưởng ca vang lên ở bên kia giải cứu Ninh Kiều Kiều.

* * *

Quán bar đóng cửa, Ninh Kiều Kiều thay quần áo làm việc ra, lúc ra về thì đã gần ba giờ sáng.

Cũng may quán bar cách chỗ cô ở không xa, Ninh Kiều Kiều kéo thân thể mệt mỏi đi nhanh về hướng về nhà.

Đi xuống dưới lầu, Ninh Kiều Kiều nhìn đèn trên lầu, tối đen, chắc là mẹ Trương đã ngủ rồi.

Trong đêm đen chỉ có tiếng bước chân của một mình cô, Ninh Kiều Kiều bước nhanh lên lầu.

Mở cửa ra, sợ đánh thức mẹ Trương nên Ninh Kiều Kiều rón rén đi vào.

Căn nhà không lớn này đã cho Ninh Kiều Kiều một cảm giác như ở nhà, bật đèn ở cửa ra vào, Ninh Kiều Kiều đứng ở cửa thay giày, ánh mắt cô lơ đãng liếc qua một cái liền dừng động tác lại.

Hai đôi dép lê ở cửa, một đôi là của cô, một đôi là của mẹ Trương.

Dép của mẹ Trương ở chỗ này cũng không có giày vải mà bà thích mang..

Trong đầu Ninh Kiều Kiều bỗng nhiên hiện lên một khả năng, cô liền chạy về phía phòng mẹ Trương.

Ba!

Đèn trong phòng được bật sáng, Ninh Kiều Kiều hít sâu một hơi không khí lạnh. Trống rỗng! Mẹ Trương không có trong đó!

"Mẹ Trương!" Ninh Kiều Kiều hô to, lập tức chạy tới phòng khác tìm.

Ba phút sau, Ninh Kiều Kiều đứng trong phòng khách, cả người không kìm được run rẩy.

Không thấy mẹ Trương đâu!

Ninh Kiều Kiều không chút suy nghĩ mà cầm điện thoại lên báo cảnh sát.

Nhưng lần cuối cùng cô gặp mẹ Trương là vào buổi chiều, cảnh sát nói mất tích chưa đầy 24 tiếng thì không thể lập án, Ninh Kiều Kiều cúp điện thoại, ánh mắt cô có chút tuyệt vọng.

Mẹ Trương không có con cũng không có bất kỳ người thân nào, bà sẽ đi đâu?

Đột nhiên Ninh Kiều Kiều lấy lại tinh thần, cô chạy về phía cửa rồi cầm chìa khóa và túi xách đi ra cửa.

Chỉ có một nơi mà mẹ Trương có thể đi!

Ninh Kiều Kiều chạy đến đường cái, cô chặn một chiếc taxi và nói địa chỉ biệt thự của nhà họ Nhiễm.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 18.2: Mẹ Trương đã biến mất (2)

Nửa tiếng sau, chiếc taxi dừng lại bên ngoài cổng biệt thự, Ninh Kiều Kiều trả tiền, cô xuống xe và đi về phía biệt thự.

Kết quả cô lại bị bảo vệ ngăn lại.

Bảo vệ trung niên ngủ gật hỏi Ninh Kiều Kiều đưa thẻ ID nhưng Ninh Kiều Kiều không lấy ra được.

"Anh có thể vào hệ thống của các anh xem, tôi là cư dân thường trú của biệt thự số 3-07!"

Đột nhiên Ninh Kiều Kiều nghĩ ra còn có một cách khác để đi vào.

Nhân viên bảo vệ nhìn Ninh Kiều Kiều một cái, anh ta có chút không kiên nhẫn bật máy tính lên tìm trong hệ thống rồi nhìn Ninh Kiều Kiều nói: "Không có tên của cô nên cô không thể vào được!"

"Sao có thể như vậy?" Ninh Kiều Kiều không tin nhìn bảo vệ rồi lại nhìn vào máy tính của anh ta.

Theo nhân viên đăng ký ở 3-07, tên của mỗi thành viên của nhà họ Nhiễm đều ở trên đó, nhưng chỉ không có tên của cô!

Nhưng rõ ràng lúc trước cô còn dựa vào cái tên này để vào cửa mà!

"Không có tên của cô nên cô không thể đi vào, cô đi ra ngoài chờ hoặc là tìm người quen tới đón thì cô mới có thể đi vào."

Nhân viên bảo vệ đuổi người đi.

Ninh Kiều Kiều không còn cách nào khác, chỉ có thể đứng bên ngoài biệt thự.

Chênh lệch nhiệt độ giữa buổi sáng và buổi tối ở thành phố G rất lớn, Ninh Kiều Kiều chỉ mặc một chiếc váy mỏng manh, một cơn gió đêm thổi tới khiến Ninh Kiều Kiều nhịn không được run rẩy một chút.

Bảo vệ đã sớm nằm xuống giường ngủ say, Ninh Kiều Kiều đứng ở cửa vài phút, cô cắn răng cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho Nhiễm Văn Hiên.

Cô không có cách nào khác ngoài việc gọi nhờ anh ta giúp đỡ.

Nếu như gọi điện thoại cố định của biệt thự thì những người giúp việc kia nhất định sẽ không chút do dự mà cúp điện thoại.

Rất nhanh, trong điện thoại liền truyền đến tiếng kết nối điện thoại, trong đêm yên tĩnh này đặc biệt rõ ràng.

Ninh Kiều Kiều lẳng lặng chờ đợi, cho đến khi trái tim cô từng chút từng chút chìm xuống, đến khi điện thoại sắp cúp máy thì mới bị người ta bắt máy.

"A lô?" Giọng nói trầm thấp của Nhiễm Văn Hiên vang lên từ trong ống nghe.

Tay Ninh Kiều Kiều nắm chặt điện thoại di động, cô sốt sắng nói: "Anh ơi, em là Kiều Kiều, bây giờ em đang ở trước cửa biệt thự, anh có thể ra đón em một chút được không."

"Hả? Em ở bên ngoài biệt thự làm gì vậy?" Nhiễm Văn Hiên hỏi.

"Em muốn đi vào trong, em có chuyện rất quan trọng!" Ninh Kiều Kiều lo lắng nói.

Bỗng nhiên trong điện thoại truyền đến một chút âm thanh giống như tiếng nước chảy, Ninh Kiều Kiều nghe được Nhiễm Văn Hiên nói: "Bây giờ anh đang ở bên ngoài, phải qua một lúc nữa mới trở về, em đợi anh có được không? À, Kiều Kiều.. Em đợi anh được không?"

Giọng nói của Nhiễm Văn Hiên nghe có chút không thích hợp, giống như có chút hơi khó hiểu.

Ninh Kiều Kiều hơi nghi ngờ hỏi: "Anh ơi, anh bị sao vậy?"

Chờ đã? Bây giờ cô phải lập tức vào biệt thự để tìm mẹ Trương nha!

"A.." Nhiễm Văn Hiên cười khẽ một tiếng: "Anh không sao, anh sẽ về nhanh thôi, Kiều Kiều anh lập tức.."

"Văn Hiên, anh đang gọi điện thoại cho ai vậy?"

Bỗng nhiên giọng nói của Nhiễm Văn Hiên trong điện thoại di động bị giọng nói mềm mại của một người phụ nữ cắt ngang, Ninh Kiều Kiều nhíu mày.

"Hoàng tổng còn một mực chờ anh đấy, sao anh ra ngoài lâu như vậy còn chưa đi vào? Gọi điện cho ai mà quan trọng như vậy?"

Giọng nói của Hàn Lộ lại vang lên.

Im lặng.

Lúc này Ninh Kiều Kiều mới nghe thấy hình như loáng thoáng có tiếng ồn ào bên kia điện thoại.

Hèn chi Nhiễm Văn Hiên bảo cô chờ anh trở về, thì ra là anh không có ở biệt thự.

Ninh Kiều Kiều cầm điện thoại di động, cô vừa định nói chuyện thì bỗng nhiên nghe Nhiễm Văn Hiên nói: "Chuyện trong hợp đồng ngày mai tôi sẽ phái người tìm anh nói chuyện, bây giờ tôi còn có xã giao, không tiện nói chuyện điện thoại, không bằng hôm khác chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện."

Giọng nói của Nhiễm Văn Hiên giống như biến thành người khác, thái độ làm việc bình tĩnh nhất có thể.
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề


Chương 19.1: Đưa một người đàn ông hoang dã trở về (1)


Đột nhiên có một chiếc xe chạy đến trước mặt, Ninh Kiều Kiều theo bản năng nhắm mắt lại rồi nghiêng đầu né tránh đèn xe chói mắt kia, còn chưa kịp nói chuyện thì lại nghe thấy giọng của Nhiễm Văn Hiên lẩm bẩm trong điện thoại: "Được, được rồi, vậy thì quyết định như vậy.."

"..."

Ninh Kiều Kiều nhếch môi cười mỉa mai nghe Nhiễm Văn Hiên tự biên tự diễn.

Cái quái gì thế này? Muốn diễn kịch cho Hàn Lộ xem sao?

Thật ra Ninh Kiều Kiều rất muốn nói với Nhiễm Văn Hiên một câu: Anh không cần phải giả vờ như vậy, dù sao thì giữa chúng ta cũng không có quan hệ gì.

Vốn dĩ chiếc xe thể thao chạy về phía Ninh Kiều Kiều định vào biệt thự, nhưng đột nhiên lại dừng ở bên cạnh Ninh Kiều Kiều.

Tiếng phanh xe chói tai cắt ngang bầu trời đêm, Ninh Kiều Kiều cầm điện thoại liền quay đầu lại, chỉ thấy cửa sổ ghế lái xe của chiếc xe thể thao kia hạ xuống, một người đàn ông tuấn tú có chút xấu xa xuất hiện trong tầm mắt Ninh Kiều Kiều.

"Em gái bốn mắt, sao cô lại ở chỗ này?" Người đàn ông nói.

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, ánh mắt cô nhìn thẳng vào người đàn ông ở trong xe thể thao, hình như giọng nói của Nhiễm Văn Hiên trong điện thoại cũng dừng lại trong lúc này.

"Thế nào? Nhìn thấy tôi vui quá nên quên nói chuyện sao?"

Kha Kiêu cười như không cười nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều.

Ninh Kiều Kiều giống như nhìn thấy vị cứu tinh liền lập tức cúp điện thoại chạy tới, hai tay cô bám lấy cửa sổ xe và nhìn thẳng Kha Kiêu nói: "Là anh! Anh có thể đưa tôi vào không?"

Là người đàn ông ngồi cùng với Úc Thiếu Mạc ở trong quán bar, cô không ngờ sẽ gặp anh ta ở chỗ này!

"Dẫn cô vào làm gì?" Kha Kiêu nhìn Ninh Kiều Kiều một cách tinh nghịch rồi nói: "Cô tới tìm Thiếu Mạc sao? Anh ấy không sống ở đây."

Ninh Kiều Kiều lắc đầu, cô vội vàng nhìn Kha Kiêu và nói: "Tôi không đến để tìm anh ấy, tôi cầu xin anh dẫn tôi vào, tôi có chuyện rất quan trọng nhất định phải đi vào ngay bây giờ, cầu xin anh!"

Kha Kiêu không hề động lòng, anh ta mỉm cười nhìn chằm chằm vào Ninh Kiều Kiều: "Vội vàng gặp bạn trai sao? Vậy thì tôi lại càng không thể dẫn cô đi vào, Thiếu Mạc mà biết thì tôi biết giải thích với anh ấy như thế nào?"

Khai báo cái rắm! Ninh Kiều Kiều thật sự muốn hô to một câu tôi và Úc Thiếu Mạc không có quan hệ gì hết!

Nhưng Ninh Kiều Kiều không ngốc, cô nhìn ra được Kha Kiêu đang cố ý trêu chọc cô, xem ra hôm nay cô không nói rõ ràng nguyên nhân của sự việc thì chắc chắn Kha Kiêu sẽ không dẫn cô vào biệt thự.

Sự tình khẩn cấp nên Ninh Kiều Kiều đành phải kể mọi việc lại cho Kha Kiêu nghe một lần, cuối cùng cô có chút lo lắng nhìn Kha Kiêu nói: "Những gì ta nói đều là thật, bây giờ anh hiểu chưa? Tôi phải vào ngay lập tức để tìm mẹ Trương!"

Nếu mẹ Trương rơi vào tay Triệu Mỹ Hoa một lần nữa thì không biết Triệu Mỹ Hoa sẽ tra tấn bà như thế nào nữa!

"Nói như vậy thì cô đúng là do tôi đưa cho Úc Nhị!"

Rõ ràng trọng điểm của Kha Kiều khác với Ninh Kiều Kiều.

Vốn dĩ anh ta gọi người đưa một người hiểu chuyện cho Úc Nhị, không ngờ người bên dưới lại tìm cô gái này!

Ninh Kiều Kiều hoàn toàn không nghe thấy lời Kha Kiêu nói, cô chỉ liên tục lặp lại lời nói để Kha Kiêu dẫn cô vào.

"Thật không thể nhìn ra được cô lại thảm như vậy." Kha Kiêu cười nửa miệng nhìn Ninh Kiều Kiều, nhưng ánh mắt lại không có chút đồng tình nào.

"Được rồi, hôm nay tâm trạng của tôi không tệ nên tôi sẽ đưa cô vào, lên xe đi!" Anh ta nhân từ nói.

Ninh Kiều Kiều sửng sốt một chút mới phản ứng lại sau khi liên tục nói vài tiếng cảm ơn thì chạy ra phía sau mở cửa xe ngồi vào.

Cửa xe vừa mới đóng lại thì xe thể thao của Kha Kiêu liền gầm gừ xông ra ngoài, lúc này Ninh Kiều Kiều mới nhìn thấy trên ghế phụ còn có một người phụ nữ đang ngồi.

Ninh Kiều Kiều giật mình, cô cúi đầu không dám nhìn lung tung.

Xe thể thao rẽ trái trong khu biệt thự, không lâu sau liền dừng lại.

Ninh Kiều Kiều chuẩn bị mở cửa xe, cô nhìn Kha Kiêu rồi nói: "Cám ơn anh đã dẫn tôi vào, tôi xuống xe ở đây là được rồi."
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 19.2: Đưa một người đàn ông hoang dã trở về (2)

Nói xong Ninh Kiều Kiều liền muốn mở cửa xe thì đột nhiên cô nghe được một âm thanh kỳ lạ.

Cửa xe bị khóa từ bên trong!

Ninh Kiều Kiều ngẩn ra, cô quay đầu lại nhìn Kha Kiêu, người đàn ông này muốn làm gì?

Cho tới bây giờ Ninh Kiều Kiều cũng không biết tên Kha Kiều, càng không biết anh ta là ai, có thân phận gì.

"Bảo bối, quay về chờ tôi." Kha Kiêu nói với người phụ nữ ngồi ở ghế lái phụ.

Người phụ nữ cũng không nói lời nào, nhiệt tình đưa đôi môi đỏ mọng của cô ta lên rồi dứt khoát mở cửa xe xuống xe.

"Hiếm khi bổn thiếu gia làm chuyện tốt một lần, hôm nay đã làm chuyện tốt thì làm đến cùng, biệt thự nhà cô ở đâu?"

Giọng nói của Kha Kiêu vang lên ở hàng ghế đầu.

Ninh Kiều Kiều cúi đầu, mặt cô đỏ như tôm luộc liền báo số nhà biệt thự nhà họ Nhiễm với giọng như muỗi kêu.

Kha Kiêu nghe xong liền đạp chân ga, xe thể thao lại vọt ra ngoài.

Hai phút sau, chiếc xe thể thao dừng lại ở cửa biệt thự của nhà họ Nhiễm.

Ninh Kiều Kiều mở cửa xuống xe thì phát hiện cửa buồng lái cũng mở ra.

"..."

Ninh Kiều Kiều hơi ngạc nhiên nhìn Kha Kiêu, không phải chứ, anh ta còn muốn đi theo sao?

"Đi đi, tôi phải xem cô có nói thật hay không. Cô là do chính tôi dẫn vào, lỡ như cô lừa tôi rồi trong biệt thự này có nhà ai thiếu cái gì, chẳng phải tôi còn phải chịu trách nhiệm sao?" Kha Kiêu nói.

Ninh Kiều Kiều: "..."

Nói như vậy thì người đàn ông này coi cô là kẻ trộm sao?

Kệ anh ta đi, thích theo thì theo.

Ninh Kiều Kiều đi tới ấn chuông cửa, trong đêm tối giọng nói vang lên rất rõ ràng.

Trong biệt thự không có một chút ánh đèn, rõ ràng mọi người đều đã ngủ, không có ai mở cửa nhưng Ninh Kiều Kiều vẫn nhấn chuông liên tục.

Cho đến một lúc sau, cuối cùng thì cửa sắt bên kia cũng có động tĩnh.

Một người giúp việc mặc đồ ngủ đi tới mở cửa, rõ ràng là vừa nhìn thấy Ninh Kiều Kiều đứng ngoài cửa thì hơi sửng sốt một chút.

"Cô Ba, sao cô lại trở về?" Người giúp việc ngáp dài hỏi.

"Mở cửa ra." Vẻ mặt Ninh Kiều Kiều bình tĩnh.

"Cô ba, không phải là tôi không cho cô vào. Là phu nhân nói cô đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Nhiễm, sau này không thể để cho cô thoải mái ra vào. Bay giờ lão gia và phu nhân cũng đều đã đi ngủ, nếu không ngày mai cô Ba xin phép lão gia và phu nhân để được đi vào?"

Người giúp việc không có ý định mở cửa.

Đôi mắt đẹp của Ninh Kiều Kiều trầm xuống, cô nhìn chằm chằm vào người giúp việc rồi lạnh lùng nói: "Cô chỉ là một người gác cửa, bây giờ lập tức mở cửa cho tôi!"

Trước đây Ninh Kiều Kiều thường xuyên vắng nhà, lúc ở nhà cũng thường xuyên ở một mình trên gác mái rất hiếm khi xuất hiện.

Cho nên khi cô dùng giọng điệu này nói chuyện, đối với nữ giúp việc và Ninh Kiều Kiều mà nói thì đều là lần đầu tiên.

Người giúp việc sửng sốt một chút, nhìn Ninh Kiều Kiều rồi không tình nguyện mở cửa ra.

Ninh Kiều Kiều nhìn cô ta một cái rồi đi thẳng vào bên trong.

Người giúp việc bĩu môi nhìn theo bóng lưng của Ninh Kiều Kiều, khi cô ta vừa định đóng cửa thì bỗng nhiên bên cạnh xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông khiến cô ta bị dọa đến mức hét lên.

"Ầm ĩ chết đi được!" Kha Kiêu khinh thường liếc người giúp việc một cái rồi cũng đi vào theo.

Hình như em gái bốn mắt này cũng có chút thú vị, xem ra đêm này cũng không nhàm chán như vậy.

Ninh Kiều Kiều đi vào biệt thự vừa hay gặp Triệu Mỹ Hoa đang từ trên lầu đi xuống, vừa ngáp vừa nói: "Tiểu Kim, có phải Lộ Lộ và Văn Hiên đã quay về hay không, trong phòng bếp còn có Yến.."

Khi nhìn thấy người đi vào là Ninh Kiều Kiều thì giọng nói của Triệu Mỹ Hoa ngừng lại, không có một giây do dự bà ta lập tức nhíu mày hung dữ nhìn Ninh Kiều Kiều rồi hét lên: "Cô chạy tới đây làm gì? Ai cho phép cô vào! A.. Và còn mang theo một người đàn ông hoang dã quay về!"
 
147 ❤︎ Bài viết: 126 Tìm chủ đề
Chương 20.1: Tìm được chỗ dựa (1)

Triệu Mỹ Hoa vừa nhìn thấy Kha Kiêu vừa bước vào thì mỉa mai Ninh Kiều Kiều nhưng ánh mắt lại âm thầm đánh giá Kha Kiêu.

Nhìn khí chất của người đàn ông mà con khốn này dẫn về cũng biết là không phải người bình thường, nó đã gặp anh ta lúc nào?

Sau khi vào cửa Kha Kiêu liền đứng ở nơi đó, hai tay anh ta đút vào túi quần, cũng không nói chuyện giúp Ninh Kiều Kiều, rõ ràng là dáng vẻ đang xem kịch.

"Tôi còn tưởng rằng cô có gan cắt đứt quan hệ với ba cô, thì ra là đã tìm được một chỗ dựa vững chắc hơn!"

Triệu Mỹ Hoa tiếp tục mỉa mai, rõ ràng là bà ta hiểu lầm quan hệ giữa Ninh Kiều Kiều và Kha Kiều.

"Tôi hỏi bà, có phải mẹ Trương đang ở chỗ bà hay không, mau giao người ra cho tôi!"

Ninh Kiều Kiều cũng lười giải thích, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Triệu Mỹ Hoa rồi nói.

"Mẹ Trương? Cô tìm bà già đó để làm gì?" Triệu Mỹ Hoa sửng sốt một chút, đột nhiên bà ta phản ứng lại nhìn thẳng vào Ninh Kiều Kiều rồi lớn giọng hét lên:

"Ta nói tại sao lại không thấy bà già kia thì ra là bị cô mang đi! Chà, không phải cô không có khả năng sao? Còn muốn mang người hầu trong nhà đi hầu hạ cô?"

"Mẹ Trương không phải người hầu! Triệu Mỹ Hoa, tôi cảnh cáo bà, mau giao mẹ Trương ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!"

Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Ninh Kiều Kiều đỏ bừng.

"Con khốn này, cô to gan rồi! Dám nói chuyện với tôi như vậy!" Đột nhiên Trương Mỹ Hoa từ trên cầu thang vọt xuống, giơ tay mạnh mẽ tát vào mặt Ninh Kiều Kiều!

Ninh Kiều Kiều tránh không kịp liền bị Triệu Mai Hoa đánh ngã sang một bên, kính cận rơi xuống đất.

Kha Kiêu nhíu mày, đôi chân dài của anh ta đi tới đỡ Ninh Kiều Kiều dậy và hỏi: "Cô có sao không?"

Ninh Kiều Kiều che mặt lắc đầu.

"Con khốn! Không cho mày chút màu sắc thì mày không biết trời cao đất dày! Còn dám báo cảnh sát? Dẫn người đàn ông của mày cút ra khỏi đây ngay lập tức! Nếu không tôi sẽ phải gọi cảnh sát! Nửa đêm, hai người đột nhập vào nhà tôi là muốn làm gì?"

Triệu Mỹ Hoa hung dữ trừng mắt nhìn Ninh Kiều Kiều, giống như một cái tát vừa rồi không đủ để bà ta hả giận.

"Lặp những gì mà bà vừa nói với tôi một lần nữa xem?"

Đột nhiên giọng nói nham hiểm của Kha Kiêu vang lên.

Triệu Mỹ Hoa bị ánh mắt lạnh như băng của anh ta dọa sợ, nhưng nghĩ đến đây là nhà mình liền nuốt nước miếng cố gắng bình tĩnh nói: "Nói cái gì? Anh muốn tôi nói cái gì? Anh là cái thá gì vậy? Ra khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát và bắt anh ngay lập tức!"

"A.." Kha Kiêu lạnh lùng nhếch khóe môi.

"Ầm ĩ cái gì vậy?" Đột nhiên giọng nói của Nhiễm Quốc Đào vang lên ở cầu thang, ông ta nhìn Triệu Mỹ Hoa với vẻ mặt không vui: "Hơn nửa đêm rồi còn ồn ào cái gì vậy? Có để cho người khác ngủ không?"

"Lão Nhiễm, ông nhìn con gái ngoan của ông! Hơn nửa đêm chạy về đánh nhau với tôi, tôi không biết mình đã chọc gì đến con bé đâu!" Triệu Mỹ Hoa nói.

"..."

Ninh Kiều Kiều ôm mặt cúi đầu, trên môi nở một nụ cười châm chọc.

Sự thật thì ngược lại.

"Kiều Kiều?" Lúc này Nhiễm Quốc Đào mới quay đầu nhìn qua, ông ta hơi sửng sốt, ánh mắt mở to với vẻ không thể tin được liền từ trên cầu thang bay xuống.

"Ông chạy nhanh như vậy để làm gì? Nó đã cắt đứt quan hệ với ông mà ông còn vội vàng như vậy?" Triệu Mỹ Hoa hét lên.

Bây giờ sao Nhiễm Quốc Đào còn quan tâm đến Triệu Mỹ Hoa chứ, chạy từ trên cầu thang xuống, ngay cả thở cũng không kịp thở liền nhìn Kha Kiêu với ánh mắt tha thiết, ông ta lắp bắp gọi: "Kha Kha Kha.. tổng, sao anh lại đến đây?"

Công ty Nhiễm Quốc Đào phải dựa vào danh sách công ty của Kha Kiêu mới có thể trộn chút dầu mỡ.

Trước kia ông ta cũng chỉ gặp Kha Kiêu vài lần từ xa, khoảng cách tiếp xúc gần như vậy, hôm nay vẫn là lần đầu tiên.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back