Lúc này, ở Quý gia chỉ có mặt Quý Minh Văn và Quý Giai Oánh. Chú Khương (người phụ trách đưa cô tới Quý gia) giới thiệu với cô, "Vị này chính là Quý lão tiên sinh, còn vị này là hòn ngọc quý trên tay ông nội Quý. Cô ấy so với cháu hơn mấy tuổi, cháu nên gọi cô ấy là chị."
Quý Minh Văn đã hơn 50 tuổi, nhưng bảo dưỡng không tồi, thân thể nhìn qua thật rắn chắc, trên mặt cũng không hiện dấu vết tuổi tác lắm. Người hơn 50 tuổi trong lòng bắt đầu đối với cái chết có một loại sợ hãi, cho nên Quý Minh Văn sau khi qua tuổi 50 liền bắt đầu tin Đạo giáo. Trên người mặc một cái áo ngắn phục cổ, phía dưới là một cái quần dài cùng màu đen, cảm giác thâm trầm, nhưng ống quần rộng lại lộ ra sự tiêu sái của Đạo gia.
Thôi Lang Nhã ngoan ngoãn chào hỏi, "Con chào chú Quý ạ."
Quý Minh Văn là trưởng bối nhưng thật ra rất hiền từ hòa ái, ông nhìn cô đánh giá trên dưới vài lần, cười nói: "Quả nhiên là con gái của Mị Mị, con lớn lên rất giống mẹ. Chú nghe mẹ con nói, nhũ danh của con là Nhã Nhã đúng không? Về sau chú gọi con là Nhã Nhã nhé?"
Thôi Lang Nhã vội đáp: "Được ạ."
Dáng vẻ ngoan ngoãn của cô đại khái làm Quý Minh Văn rất vừa lòng. Giống như kiếp trước, ông lấy ra lễ gặp mặt đưa cho cô, là một cái vòng tay bằng vàng, có chút tục khí, nhưng lại là vàng mười. Thôi Lang Nhã thoái thác nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy.
Quý Giai Oánh ngồi ở một bên lướt di động. Lần đầu gặp chị họ Quý gia, Thôi Lang Nhã đương nhiên phải chủ động ngoan ngoãn chào hỏi, "Chào chị."
Quý Giai Oánh nhẹ nhàng nâng mí mắt, khóe miệng cong cong xem như cười một chút, "Chào em."
Giống như kiếp trước, lần đầu gặp chị họ này, Thôi Lang Nhã không hề ngoài ý muốn cảm thấy chị ấy bỏ qua cô, không phải chán ghét, chỉ là bỏ qua, giống như cô có tồn tại hay không đều không quan trọng vậy.
Đời trước, loại thái độ này của Quý Giai Oánh làm trong lòng cô rất không thoải mái, ngọn núi ngăn giữa cô và Quý Giai Oánh chính là tạo thành từ lúc này.
Nhưng kiếp trước tranh đấu gay gắt nhiều năm như vậy, hiểu được cách làm người của chị ấy, thái độ của Quý Giai Oánh lúc này thật ra không làm cho cô ngoài ý muốn lắm.
"Anh cả con đi công tác mấy ngày nữa mới về. Anh hai con hiện ở nhà ông ngoại nó, mấy ngày tới chú sẽ mang con qua gặp."
"Vâng ạ."
Quý Minh Văn nói xong liền bảo quản gia đưa cô về phòng đã được thu xếp cho cô.
Mặt sau tòa nhà chính của Quý gia là một đống biệt thự nhỏ, nghe nói là sau khi mẹ cô làm bạn gái Quý Minh Văn, Quý Minh Văn cố ý vì bà xây biệt thự nhỏ gọi là "Đông Lâu", toàn bộ Đông Lâu đều là của mẹ cô.
Hiện giờ nhà lớn của Quý gia chỉ có Quý Minh Văn, Quý Hoài Diễn và Quý Hiên ở, Quý Giai Oánh ở cách vách, còn Thôi Lang Nhã độc chiếm toàn bộ Đông Lâu.
Đông Lâu có phòng tập nhảy, phòng tập thể dục, thư phòng, còn có một cái phòng đọc. Phòng Thôi Lang Nhã ở chính là từ phòng đọc đổi thành, phòng đặc biệt lớn.
Tuy rằng mẹ cô không gả vào Quý gia, nhưng từ cách trang hoàng Đông Lâu cũng đủ để nhìn ra Quý Minh Văn rất yêu thương bà, hoàn toàn chính là đãi ngộ của nữ chủ nhân Quý gia đấy.
Khác với nhà chính đồ đạc trang hoàng chủ yếu là gỗ theo phong cách phục cổ, Đông Lâu trang hoàng tương đối có cảm giác
hiện đại. Hơn nữa nhìn ra được, trước khi cô đến căn phòng này đã cố ý được bài trí lại. Giấy dán tường đổi thành màu hồng nhạt, màn và chăn đệm đổi thành có ren, hai con thú bông lớn đặt trên giường đôi, là loại phong cách mà cô gái nhỏ thường thích. Chỉ là người Quý gia lại không biết cô không thích ren cũng không thích thú bông. Nhưng trước mặt quản gia cô vẫn biểu hiện ra là mình thích.
Dù không tính thói quen đã từng sống ở Quý gia, cô vốn dĩ chính là một người có khả năng thích nghi rất mạnh đấy.
Quý Giai Oánh tuy rằng ở cách vách, nhưng lúc ăn cơm thì sẽ qua ăn cùng. Thôi Lang Nhã rất rõ ràng Quý Giai Oánh cũng không coi trọng cô. Không giống kiếp trước, giờ cô cũng không muốn cố tình đi lấy lòng chị ấy nữa. Hai ngày cứ như vậy an ổn trôi qua.
Thôi Lang Nhã biết buổi chiều Quý Giai Oánh thường mang theo thú cưng ra ngoài tản bộ. Người bên cạnh loại biến thái như Quý Hoài Diễn, sở thích đại khái cũng độc đáo hơn so với người khác. Thú cưng của Quý Giai Oánh không tầm thường, là một con trăn màu vàng kim thật lớn.
Sân sau Quý gia rất rộng, gần hồ nước có một mặt cỏ. Mùa hè đang là mùa cỏ mọc oanh bay, Thôi Lang Nhã ngồi xổm trong bụi cỏ, thân hình hoàn toàn bị ngăn cách.
Quý Giai Oánh cho con trăn vàng kim quấn ở trên eo mình, chậm rì rì đi tới, vừa đi vừa vuốt đầu con trăn nói: "Bé ngoan, chờ chị bắt chuột cho em ăn nhé."
Lúc đi ngang qua bụi cỏ, Quý Giai Oánh nghe thấy tiếng khóc đứt quãng truyền đến. Âm thanh rất nhỏ, nhưng mà chạng vạng trong sân thật yên tĩnh nên cô vẫn nghe được rất rõ ràng.
"Ai ở bên trong đó? Ra đi!"
Cô nghe thấy một loạt âm thanh sột sột soạt soạt, nhưng không có ai đi ra cả. Quý Giai Oánh liền đi lên mấy bước vạch bụi cỏ ra, vừa vặn gặp Thôi Lang Nhã đang hoảng loạn muốn chạy trốn.
"Đứng lại cho chị!"
Thân hình nhỏ bé của Thôi Lang Nhã run lên một chút, vội vàng đứng lại, trộm lau lau nước mắt. Thôi Lang Nhã đi ra phía trước. Mặc dù cô tay chân luống cuống đã lau qua, nhưng Quý Giai Oánh vẫn thấy được nước mắt trên mặt cô.
Quý Giai Oánh nhăn mày lại, cười lạnh một tiếng nói: "Em khóc? Là Quý gia chúng tôi làm em ủy khuất sao?"
Thôi Lang Nhã lắc đầu, cô nhút nhát sợ sệt ngẩng đầu nhìn lại thấy con trăn treo bên hông chị ấy, sợ tới mức lui về phía sau một bước. Quý Giai Oánh sờ sờ đầu con trăn, lại không nói gì để trấn an cô.
Thôi Lang Nhã không dám tiến lên, thật cẩn thận nói: "Quý gia đối với em rất tốt, em ở đây cũng đã quen thuộc. Hôm nay là sinh nhật bố em, mẹ em bỏ đi từ rất sớm, từ nhỏ em và bố sống nương tựa lẫn nhau, ông ấy là người em yêu nhất trên đời này. Chỉ là lúc em lên cấp hai ông ấy đã đi rồi. Hôm nay là sinh nhật ông, em rất nhớ bố, nhưng bố lại không còn ở bên em cho nên có hơi khổ sở. Em sợ người khác nhìn thấy em khóc sẽ hiểu lầm cho nên chỉ có thể trốn ở đây thôi." Cô cắn cắn môi, khẩn cầu nói: "Chị, em nói đều là thật, có thể đừng nói cho người khác việc em khóc không ạ?"
Cô cũng không lừa Quý Giai Oánh, hôm nay thật sự là sinh nhật bố cô, mà cô thật sự cũng rất nhớ ông ấy.
Cô vẫn luôn cố ý vô tình chú ý biểu cảm của Quý Giai Oánh, thấy sau khi Quý Giai Oánh nghe được lời cô nói thì ánh mắt đột nhiên ảm đạm, tựa như nghĩ tới cái gì, sau đó có một loại cảm xúc như bị chạm đến nỗi đau từ đáy mắt lướt qua.
Quý Giai Oánh và cô giống nhau, chị ấy lúc niên thiếu đã mất mẹ, vẫn luôn cùng bố sống nương tựa lẫn nhau. Mấy năm trước bố chị ấy cũng đã chết, cho nên chị ấy và Thôi Lang Nhã đều là trẻ mồ côi.
Sau khi bố mất, Thôi Lang Nhã liền biến thành một người cô độc không nơi nương tựa. Tuy rằng còn có một người chú, nhưng thím lại lòng dạ tàn nhẫn, không muốn nuôi cô lại còn tính toán đem tiền mẹ để lại cho cô cũng lừa đi rồi. Cô bơ vơ không nơi nương tựa, từ lúc rất nhỏ đã biết làm vui lòng người khác rất quan trọng, làm vui lòng một nhà chú thím, vui lòng những người khác trong thôn. Chỉ có như vậy cô mới có thể có cơm ăn, mới có thể được đi học.
Đại khái chính là vì những kinh nghiệm này, khiến cô luyện ra loại tính cách thuần thục lấy lòng người khác. Cô lấy lòng Quý Minh Văn, lấy lòng Quý Hoài Diễn, lấy lòng dì Thục quản gia. Mọi người đều cảm thấy cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, có thứ gì tốt cũng sẽ luôn để lại cho cô một phần. Ngay cả loại người tàn nhẫn độc ác như Quý Hoài Diễn, cũng bởi vì cô ngoan ngoãn nên mới đồng ý nuôi một em gái hoàn toàn không có quan hệ huyết thống gì là cô.
Cố tình chính là có một người cho dù cô có lấy lòng như thế nào cũng vô dụng, không sai, người này chính là Quý Giai Oánh.
Hơn nữa ánh mắt Quý Giai Oánh rất độc, liếc mắt một cái liền nhìn thấu cách làm người của cô rồi.
"Cô thật đúng là dối trá còn hay ra vẻ!" Chị ấy từng không hề cố kỵ nói thẳng ra như vậy.
Nhưng mà, đừng cho rằng Quý Giai Oánh nói trắng ra như thế có vẻ thật không có EQ không có đầu óc. Thực ra thì không, miệng Quý Giai Oánh rất độc, nói chuyện giống như không dùng đầu óc, nhưng mà là người nhà Quý gia, đặc điểm thông minh giảo hoạt Quý Giai Oánh lại không đánh mất chút nào. Cho nên cô và Quý Giai Oánh tranh đấu gay gắt ở Quý gia này bảy năm, cả hai đều không chiếm được cái gì tốt cả, thường thường là giết địch một vạn tự tổn hại tám nghìn.
Chỉ là đời này, Thôi Lang Nhã không muốn lại đấu cùng Quý Giai Oánh nữa, không làm được bạn bè nhưng có thể an ổn không có việc gì cũng tốt. Rốt cuộc chị ấy là người bên cạnh vẫn luôn trung thành và tận tâm đi theo Quý Hoài Diễn, cô muốn trở thành trợ thủ cho Quý Hoài Diễn thì phải đoàn kết với Quý Giai Oánh mới được.
Cô biết cái loại dối trá lấy lòng này, đại tiểu thư kia khẳng định liếc mắt một cái liền nhìn thấu. Một khi đã như vậy, chi bằng chân thật một chút, dùng tình cảm đả động chị ấy. Như vậy thật ra không khó, bởi vì cô và Quý Giai Oánh đều là trẻ mồ côi, cô có thể lý giải tâm tình trẻ mồ côi là như thế nào.
Quả nhiên, sau khi Quý Giai Oánh yên lặng trong chốc lát thì nói với cô: "Được rồi, em đừng khóc." Chị ấy sờ sờ đầu cô, "Chị đưa em đi ăn bánh trôi rượu nếp, dì Phỉ làm bánh trôi rượu nếp ăn rất ngon đấy."
Dì Phỉ là bảo mẫu chăm sóc chị ấy từ nhỏ.
Nhưng mà nghe xong lời này của chị ấy Thôi Lang Nhã liền sợ ngây người, cô không nhìn nhầm đi, vừa rồi Quý Giai Oánh thế mà lại sờ đầu cô? Càng đáng sợ chính là, sau khi Quý Giai Oánh nói xong lời này liền vươn tay với cô nói: "Đi, chị dắt em đi."
Thôi Lang Nhã: "..."
Thật ra cô làm như vậy cũng không muốn Quý Giai Oánh thương hại cô, chỉ mong chị ấy cảm thấy đồng bệnh tương liên mà đừng bài xích cô như trước là được rồi.
Chỉ là cô không dự đoán được..
Nếu Quý Giai Oánh của kiếp trước biết chị ấy thế nhưng lại chủ động muốn dắt tay đối thủ một mất một còn cùng chị ấy tranh đấu nhiều năm như vậy, cô cảm thấy chị ấy đại khái sẽ tức giận đến nỗi trực tiếp đem cái tay đã dắt cô băm luôn đấy.
Suy nghĩ một chút thật đúng là kích thích.
Thôi Lang Nhã phục hồi tinh thần lại, rốt cuộc nín khóc mỉm cười, kéo tay chị ấy.
Bên cạnh một căn biệt thự khác của Quý gia, vốn là một nhà chú hai Quý ở. Sau khi chú ấy qua đời, Quý Minh Văn vì để người bên này thuận tiện chăm sóc Giai Oánh, sai người làm một cái cửa ở trên vách tường, Quý Giai Oánh qua lại cũng thuận tiện.
Quý Giai Oánh một đường nắm tay cô đi vào biệt thự của chị ấy, dì Phỉ quả nhiên đã chuẩn bị cho chị ấy một chén bánh trôi rượu nếp lớn. Quý Giai Oánh nhờ dì Phỉ lấy một cái chén nữa, đem bánh trôi rượu nếp chia cho cô một nửa, còn cố ý chọn viên bánh trôi lớn đặt ở trong chén cô.
Thôi Lang Nhã: "..."
Thôi Lang Nhã nhìn động tác của chị ấy, thật là ngạc nhiên đến sắp rớt cằm rồi, Quý Giai Oánh thật sự giống như chị gái chăm sóc em gái mà chăm sóc cô. Cô và Quý Giai Oánh thế nhưng lại có thể dùng loại hình thức ở chung này, thật đúng là ma quỷ mà..
Thì ra đây mới là cách chính xác mở ra hình thức ở chung giữa cô và Quý Giai Oánh. Sớm biết vậy đời trước đã không uổng phí nhiều sức lực như thế, lại còn làm đến mức nhìn nhau thấy ngứa mắt, hận không thể làm đối phương chết sớm hơn mình.
Nhưng mà đời trước cô vẫn luôn bị Triển gia lợi dụng, muốn diệt trừ Quý Hoài Diễn. Làm "lông chân Quý Hoài Diễn" - Quý Giai Oánh và cô cũng không thể trở thành bạn bè được.
Nghĩ đến kiếp trước, trong lòng Thôi Lang Nhã không khỏi khổ sở.
"Em đang nghĩ cái gì thế? Mau ăn đi."
Thôi Lang Nhã phục hồi tinh thần, ngọt ngào cười với chị ấy, "Em đang nghĩ có chị gái thật là tốt." Cô nói xong ánh mắt ảm đạm, "Thật ra em cũng có một người chị họ, chỉ là chị họ em từ trước đến giờ không chăm sóc em còn thường xuyên bắt nạt em nữa."
"Em đừng nghĩ như vậy, em hiện tại ở Quý gia, không có ai dám bắt nạt em đâu. Sau này nếu gặp chị họ kia của em, chị nhất định sẽ giúp em lấy lại công bằng."
Cô ngoan ngoãn gật gật đầu: "Vâng."
Quý Giai Oánh cảm thấy rất kỳ quái, lúc đầu gặp cảm thấy em ấy lớn lên hơi đen đen dáng vẻ lại quê mùa, không vui mắt chút nào. Nhưng hiện tại nhìn đôi mắt to kia lại thấy vô cùng thuận mắt, thậm chí còn cảm thấy có vài phần đáng yêu.
Quý Giai Oánh không nhịn được lại sờ sờ đầu cô.
Liên tiếp vài ngày, Quý Giai Oánh không có việc gì liền tới tìm cô chơi, quan hệ của hai người cũng càng ngày càng thân thiết.
Quý Giai Oánh lớn hơn cô vài tuổi, vốn Quý Minh Văn đưa chị ấy ra nước ngoài du học, nhưng chị ấy không đi lại chạy về. Sau khi trở về cũng không có việc gì làm, liền đi cược đấu bóng và đua ngựa để ngắm trai đẹp, ngày tháng trôi qua thật sự quá nhàn nhã rồi. Sau khi chú hai Quý mất để lại toàn bộ một công ty nhỏ của Quý gia cho chị ấy. Quý Giai Oánh lười quản lý liền đem công ty giao cho một người giữ chức giám đốc. Dù sao chú hai Quý để lại tiền và công ty đều đủ cho chị ấy tiêu mấy đời, đại tiểu thư này cũng là người theo chủ nghĩa hưởng lạc, lúc có thể chơi tuyệt đối sẽ không làm việc.
Hôm nay, Quý Giai Oánh mang theo cô đi chơi game, là một trò chơi sinh tồn nơi hoang dã. Ngay từ đầu chị ấy thề son sắt nói chị ấy sẽ bảo vệ cô đừng hoảng hốt, nhưng mỗi lần gặp người ta chị ấy liền đáng khinh tránh phía sau cô, Thôi Lang Nhã lại trở thành người đánh chính. Lúc đầu Thôi Lang Nhã hơi khó chịu, nhưng Quý Giai Oánh lại đáng khinh thêm vài lần thì cô cũng quen rồi.
Đang chơi đến thống khoái, dì Phỉ vào nói với hai người: "Hoài Diễn đã về rồi, lão tiên sinh gọi điện thoại bảo dì gọi Nhã Nhã qua gặp mặt một chút."
"Anh cả đã về rồi!" Quý Giai Oánh đem điện thoại di động ném sang một bên, giữ chặt tay Thôi Lang Nhã đi ra ngoài, "Em đừng lo lắng, anh cả là người rất hòa ái, anh ấy sẽ thích em thôi."
Thôi Lang Nhã: "..."
Thôi Lang Nhã nghĩ tới thủ đoạn sấm chớp ở kiếp trước của Quý Hoài Diễn, nghe thấy hai chữ "hòa ái" cô không nhịn được rùng mình một cái.
Thôi Lang Nhã bị Quý Giai Oánh đi phía trước lôi kéo đi, nhân lúc chị ấy không chú ý cô lấy cái gương nhỏ ra soi soi.
Tóc dài, tóc mái che khuất nửa khuôn mặt. Bởi vì có một thời gian cô phải đi hái trà kiếm tiền nộp học phí, cho nên làn da bị phơi thật sự đen. Hiện giờ còn chưa đạt nổi một phần mười lúc đỉnh cao nhan sắc của cô ở kiếp trước đâu.
Cũng may mắt to linh động thanh khiết, miệng khéo léo độc đáo, lộ ra loại đáng yêu kiểu loli.
Cô sửa lại một chút tóc rối và cổ áo bị nhăn, tốt xấu gì cũng là lần đầu tiên gặp Quý Hoài Diễn ở đời này, cô thế nào cũng muốn coi trọng một chút.