Sáng sớm, tôi cùng các thành viên của đội 7 đi bắt mèo cho phu nhân của lãnh chúa Hỏa Quốc.
- Sasuke đến điểm B.
- Sakura đến điểm A.
-
Naruto đến điểm C.
- Toriki đã đến.. thôi bỏ đi. - Tôi ngồi trên cây nhìn ba người bọn họ rình mèo. - Họ có cần làm quá lên vậy không?
Thầy Kakashi vẫn còn rất nhiệt tình.
- Khoảng cách đến đối tượng là bao nhiêu?
- Chỉ cách khoảng 5m, bắt lấy nó! - Naruto nhảy chồm khỏi cây chụp lấy con mèo đang gào thét bán sống bán chết đòi bỏ trốn. - Aaaa! Đừng có cào nữa!
- Nó có chiếc nơ trên tai chứ? - Thầy Kakashi xác nhận lần nữa.
- Chắc chắn là nó. - Sasuke trả lời giúp chúng tôi.
- Nhiệm vụ hoàn thành rồi..
- KHÔNG CÒN NHIỆM VỤ NÀO HAY HO HƠN SAO! - Naruto hét lớn vào tai nghe.
Xong vụ con mèo, ngài Hokage lại giao tiếp mấy việc vặt cho nhóm tôi, chúng không phải việc khó khăn nhưng với Naruto, cậu ta phát ngấy mấy nhiệm vụ cấp D như giữ trẻ, trồng rau hay đi tìm đồ lạc mất trong làng.
- Em sẽ không làm cái đống chán ngắt này nữa đâu! Em muốn khó hơn cơ! - Naruto tức giận la hét trước mặt Hokage đệ Tam.
"Cậu ta thật phiền mà.." Sakura than thở.
- Naruto cháu nên biết rằng các nhiệm vụ đều được phân chia tùy theo cấp bậc của mỗi người. Cấp A dành cho Jounnin, cấp B và C dành cho Chunnin, còn lại nhiệm vụ cấp D là cho các ninja tập sự như các cháu. Naruto cháu hiểu.. - Ngài Sarutobi ân cần giải thích.
- Nè mấy cậu biết không? Hôm qua tớ ăn mì thịt nên hôm nay tớ sẽ ăn mì cay..
- Rốt cuộc có nghe không hả? - Ngài đệ Tam tức giận đập bàn.
- Cháu đâu còn là thằng nhóc phá hoại ấy nữa, bây giờ cháu đã là một ninja rồi.
Thầy Iruka cùng ngài đệ Tam bất giác mỉm cười, có vẻ như cậu nhóc này trừ nghịch ngợm ra thì cũng trưởng thành hơn rồi. Cuối cùng Ngài đệ Tam đành thỏa hiệp cho chúng tôi một nhiệm vụ cấp C, hộ tống người xây cầu của Sóng quốc.
Hình tượng người xây cầu chuyên nghiệp gần như sụp đổ trước mặt chúng tôi, một người đàn ông tên Tazuna, dáng dấp tuy ốm nhưng nhìn vẫn còn khá mạnh khỏe, chỉ hơn tuổi trung niên đôi chút, nhìn không khác mấy một ngư dân bình thường, tay còn cầm thêm bình rượu, vừa uống vừa lèm bèm.
- Này đứa bé lùn tịt với cái mặt ngốc đó có làm ninja được không? - Ông ấy tu ừng ực chai rượu trên tay.
- Haha, ai là đứa nhóc mặt ngu nào? - Naruto cười khoái chí cho đến khi biết mình là đứa thấp nhất, cậu gào thét sống chết đòi đánh ông Tazuna bất chấp thầy Kakashi can ngăn.
Chúng tôi bước ra khỏi cổng làng, Naruto là người hớn hở nhất trong bọn, cậu ta luyên thuyên rất nhiều thứ về ninja, nhiệm vụ, thậm chí cậu ta còn muốn có một trận đánh nhau ra trò.
- Cậu không cần quá phấn khích vậy đâu. - Sakura thở dài nhìn Naruto.
- Đây là lần đầu tớ ra khỏi làng mà! - Naruto vui sướng chạy nhảy khắp nơi.
- Cậu có chắc thằng bé đó đủ năng lực chứ? - Ông Tazuna ngao ngán.
- Không sao, tôi là một jounin sẽ đi với ông. - Thầy Kakashi cười trừ.
Naruto quay người lại, mặt hầm hầm "Có đủ năng lực không ư? Khách hàng này tệ quá.. Mình phải nói cái gì đó!"
- Ông không được coi thường ninja, tôi sẽ trở thành Hokage vĩ đại khiến ông phải chú ý đến tôi!
- Dù cậu có là Hokage ta cũng không quan tâm. - Ông Tazuna bĩu môi.
- Tôi sẽ cho ông một trận! - Naruto kêu la đòi đánh, thầy Kakashi lại một lần nữa phải can ngăn.
Đi được một lúc, Sakura bỗng nhiên thắc mắc:
- Thầy Kakashi, không biết Sóng quốc có ninja không nhỉ?
Thầy ấy suy nghĩ một chút rồi giải thích với chúng tôi: Sóng quốc không có ninja vì nằm xa đất liền nên sẽ không chịu sự ảnh hưởng của các nước khác. Tuy nhiên ninja và các làng ninja vẫn tồn tại song song với các quốc gia, thể hiện sức mạnh quân sự của quốc gia đó. Nhưng mà chúng tôi cũng không nên quá lo lắng, trong một nhiệm vụ cấp C thì sẽ không gặp bất cứ ninja nguy hiểm nào đâu. Naruto thoáng xìu xuống, thứ cậu mong chờ không phải chỉ đơn giản như vậy chứ?
Lúc này tôi bất giác ngước nhìn ông Tazuna, biểu hiện ông ấy có gì đó rất lạ, hoặc do tôi suy nghĩ quá nhiều thôi.
Mọi người bước qua cây cầu bắc ngang con sông đã cạn nước từ lâu. Thời tiết hôm nay rất nóng, nắng chói chang đến độ cơ thể ráo riết đổ mồ hôi. Thầy Kakashi bước đi trước bỗng giẫm ngang vùng nước đọng làm văng một chút lên ống quần tôi.
- Thầy nên cẩn thận chút chứ. - Tôi càm ràm.
- Thầy xin lỗi mà.. - Thầy Kakashi cười cười.
Nhưng chỉ vừa đi thêm được vài bước, từ đằng sau một sợi dây xích sắt nhọn phóng về phía thầy Kakashi, cắt thầy ra thành từng mảng thịt vụn bầy nhầy. Mọi người hoảng hốt trước sự việc diễn ra, Sakura còn không dám tin vào điều mình thấy. Ngay sau đó, chúng nhảy đến tấn công Naruto, rạch một vết cắt thật sâu vào tay cậu, không chờ Naruto phản ứng, Sasuke đã ném shuriken ghim chặt sợi xích vào thân cây, nhảy lên đá bay cả hai tên trước ánh mắt hâm mộ của Sakura và sự ngỡ ngàng của Naruto. Quả nhiên Sasuke không làm tôi thất vọng, cậu ta thể hiện đúng như những gì mình cần làm trong lúc này. Sakura đã vòng ra sau bảo vệ ông Tazuna từ lúc nào.
Bọn chúng tức giận, rứt phăng sợi xích, nhảy bổ vào người Sasuke. Cậu ta không biết nghĩ gì mà lại đứng im tại đó không nhúc nhích chỉ để chắn cho những người còn lại.
"Vèo", thanh kunai sượt qua mặt chúng tạo vết máu chảy dài trông thật khó coi. Tôi đứng cạnh bên gốc cây, lười nhác xoay vòng thanh kunai. Đúng như tôi muốn, thay vì nhắm đến bọn họ, chúng quay sang tôi mà giết. Trong thâm tâm tôi lúc này mặc dù đang làm một hành động hết sức anh hùng đấy, nhưng thật ra tôi sợ tái mặt rồi, còn tự nguyền rủa mình sao lại ngu ngốc dữ vây? Quay ngoắt người sang một bên né đầu xích phóng đến. Tôi bật người ra sau định cho chúng một đòn chí mạng. Không ngờ lại bị chính ý tưởng của mình quật thảm thương. Tôi vừa định nhảy lên, chúng đã vung xích trói chặt chân tôi, kéo lại đập mạnh xuống đất. Tôi cố vùng vẫy để thoát ra nhưng bất thành. Cơ thể tôi cứ bị lôi đi ngày một gần. Tình hình nguy cấp, Sasuke rút shuriken từ trong túi quần ra ném về phía chúng nhưng bị đánh bật đi không thương tiếc. Cái khoảnh khắc mà tôi nghĩ lần này xong đời rồi, dù sao cũng chết một lần, thêm lần nữa chắc không sao thì "bùm!", thầy Kakashi bất ngờ xuất hiện, đập thẳng đầu chúng vào nhau, bình thản dùng tay khóa cổ chúng, trói từng tên một lại.
- Mấy đứa làm tốt lắm! Naruto, xin lỗi vì không giúp em được, thầy không nghĩ em sẽ đứng giậm chân tại chỗ như vậy.
- Em.. -Naruto mím môi "Mình đã không làm được gì, Sasuke giúp mình mà quần áo không có lấy chút bụi, còn Sakura và Toriki sao họ có thể bình tĩnh đến vậy.."
Thầy Kakashi đứng nhìn chúng, đám chunin này trông khá đáng ngờ.
- Sao ngươi lại phát hiện ra hành tung của chúng ta? - Hai tên bị trói lộ rõ vẻ không cam tâm.
- Trời đã không mưa mấy ngày rồi vậy mà vẫn có một vũng nước ở trên đường. - Thầy Kakashi nói như thể đã biết từ trước.
- Cậu biết nhưng sao lại để tụi nhỏ chiến đấu? - Ông Tazuna không vừa ý.
- Để tìm được mục tiêu thật sự của chúng, là nhóm chúng tôi hay ông.
- Cậu có ý gì?
- Chúng tôi không được biết việc ông là mục tiêu của nhóm ninja. Nhiệm vụ thế này sẽ phải tốn chi phí hơn, mức B. Thật tiếc nhưng chúng tôi phải dừng nhiệm vụ tại đây.
- Chúng ta phải về xử lý vết thương cho Naruto nữa. - Sakura nhìn cậu ta lo lắng.
Tôi nhìn Naruto, tâm trạng chắc tức giận rồi đây. Thật sự không ngờ đến cậu ấy tự dùng kunai đâm vào vết thương.
- Em không sao cả! Chúng ta vẫn sẽ tiếp tục nhiệm vụ.
Tôi vẫn không hiểu sao cậu bạn này của tôi lại kiên trì đến thế, đối với một đứa như tôi chắc sẽ bằng lòng quay về rồi.
- Naruto này, thầy rất mừng khi thấy tinh thần của em, nhưng nếu máu cứ chảy em sẽ chết đấy. - Thầy Kakashi cười cười.
- Oh.. no.. - Mặt Naruto xanh như tàu lá chuối. - Em chưa muốn chết! Thầy ơi cứu em!
Tôi thở dài, cậu ta cho là quá ngốc đi. Sau khi chữa trị xong cho Naruto, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình.
Địa phận Sóng quốc khác xa hoàn toàn với những quốc gia nằm trên đất liền. Đây chỉ là một vùng đảo nhỏ bé nằm tách rời trên đại bộ phận lãnh thổ. Càng tiến đến gần, sương mù càng dày đặc che mờ lối đi. Không gian tĩnh lặng đến nỗi, chỉ có mỗi mình tiếng khua nước của người lái thuyền. Nhân lúc này, thầy Kakashi cũng hỏi ông Tazuna chút chuyện về Sóng quốc.
Một vùng đất nhỏ bé thế này, chuyện gì xảy ra được cơ chứ? Ông Tazuna trầm ngâm một chút rồi nói cho chúng tôi nghe về Công ty vận tải biển Gatoh. Tên đứng đầu là một kẻ vô nhân tính, bất chấp mọi thủ đoạn, kể cả tiền bạc và vũ lực chỉ để nắm quyền vận hành nền kinh tế nơi đây. Cũng bởi vì Sóng quốc nằm cách xa lục địa nên việc buôn bán của người dân đều phải phụ thuộc vào công ty của gã. Sau đó, để chấm dứt tình trạng này, ông Tazuna đã quyết định xây cầu nối từ Sóng quốc đến phần lãnh thổ các quốc gia khác, tiện cho người dân xuất nhập hàng. Tuy nhiên Gatoh sẽ không để yên như vậy, rất nhiều lần gã đã chèn ép ông Tazuna và những người xây cầu khác khiến họ bây giờ chẳng ai còn dám đứng lên chống đối gã ta nữa.
Một lúc sau, thuyền cập bến. Chúng tôi theo chân ông Tazuna đi vào làng. Đường đi hai bên rậm rạp xanh mướt, Naruto không chịu được không khí bình yên như này, bất chợt hô to "Chính là chỗ này!" rồi nhảy thẳng phát vào bụi rậm làm cho mọi người đứng tim.
- Cậu muốn chết hả Naruto? - Sakura không khách khí cốc đầu cậu bạn.
- Đừng tự tiện hét lên như vậy. - Thầy Kakashi mắng cậu ta một trận.
- Nhưng rõ ràng tớ thấy có bóng người mà..
Chẳng có gì nguy hiểm cả, trừ việc thứ nhảy ra là một con thỏ tuyết, loài vật đáng lẽ chỉ xuất hiện vào mùa đông. "Xoạt!" Thanh đao bay vòng qua đầu chúng tôi như muốn một chiêu giết chết. Nếu thầy Kakashi không bảo chúng tôi nằm xuống chắc giờ đây là hiện trường đẫm máu với năm cái xác đầu thân đứt lìa. Thanh đao ghim chặt vào thân cây, thân hình một tên lạ mặt xuất hiện.
- Ồ, ninja phản bội làng Sương Mù, Zabuza.
Thầy Kakashi nghiêm túc nhìn người lạ mặt kia, tên này có lẽ còn mạnh hơn hai tên chúng tôi đã chạm trán. Naruto nhắm mắt định xông bừa lên cho hắn một trận nhưng lại bị thầy Kakashi ngăn lại.
- Không ngờ lại gặp được ngươi, Sharingan Kakashi. Chẳng trách hai anh em Quỷ không làm gì được các ngươi. Điệu bộ âm lãnh đáng sợ, giọng nói vang lên như bức chết không khí toàn bộ nơi đây.
"Sharingan.." Sasuke có phần hốt hoảng khi nghe đến thứ đó.
- Ta muốn các ngươi giao nộp ông già đó ra. - Hắn lạnh lùng nói.
Thầy Kakashi kéo băng che mắt lên, phải một con mắt đỏ rực nằm im lìm ngay bên cạnh.
- Có lẽ phải hạ ngươi trước rồi, Kakashi. - Hắn bình thản nhảy xuống đất, rút đao khỏi thân cây.
Bốn chúng tôi đứng chắn trước mặt ông Tazuna. Zabuza biến mất vào con sông, sương mù dày đặc không biết từ đâu kéo đến che khuất tầm nhìn thầy Kakashi và chúng tôi.
- Hắn sẽ cố tiêu diệt ta trước..
- Hắn là ai vậy ạ? - Sakura nhìn ngó xung quanh.
- Momochi Zabuza, hắn từng thuộc đội Anbu làng Sương Mù với khả năng "Vô tịnh sát." Đừng mất đề phòng, thầy rất khó để dùng Sharingan ở môi trường thế này.
Thân thể Sasuke run liên hồi, giọt mồ hôi lạnh ngắt đong đầy trên trán. Cậu ghét thời điểm mà tính mạng mình bị định đoạt trong tay kẻ khác, chỉ một lúc sơ xuất, sẽ mất mạng.
- Không sao đâu. - Thầy Kakashi trấn an chúng tôi. - Dù có chuyện gì xảy ra, thầy hứa sẽ bảo vệ mọi người bằng chính mạng sống của thầy.