Truyện Ngắn [Đồng Nhân Naruto] Một Diễn Biến Khác - An Tư Hạ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi AnTuHa, 18 Tháng mười 2021.

  1. AnTuHa

    Bài viết:
    56
    [Đồng nhân Naruto] Một diễn biến khác

    Tác giả: An Tư Hạ

    Thể loại: Xuyên, 1x1, Naruto, Sakura, Naruto x Sakura..

    Văn án:

    Một kết cục khác, nếu Naruto và Sakura từ quá khứ vô tình gặp được Naruto và Sakura trong tương lai.

    Nhân vật chính: Naruto, Sakura.

    Cùng hai bé con dễ thương và cameo Shikamaru.

    Mọi người cùng thảo luận và góp ý ở đây nhé: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm sáng tác của An Tư Hạ
     
  2. Đang tải...
  3. AnTuHa

    Bài viết:
    56
    Phần 1.

    Haruno Sakura và Uzumaki Naruto mới đi làm nhiệm vụ về đang đứng trước làng.. Lá.

    "Đây là làng của chúng ta?" Sakura nhìn cổng vào rồi nói với Naruto đang đứng kế bên, rõ ràng là làng Lá của họ mà sau bên trong sau cánh cổng lại như thế giới khác vậy?

    "Đúng là làng nhưng.." Hai người họ chỉ mới đi ra ngoài làm nhiệm vụ có ba ngày thôi mà, sau giờ về làng thay đổi nhiều thế, cứ như họ đi qua vòng xoáy thời gian rồi đi tới tương lai làng Lá vậy. Bởi vì nhìn từ ngoài vào phía sau cánh cổng, thật sự rất khác lạ, họ lại nhìn xung quanh, rõ ràng đúng đường về làng mà ta, ở bên ngoài cũng không khác gì lúc họ rời đi cả.

    Ngay khi họ đi vào cổng, mọi người đều vui vẻ cười nói với họ dù là ninja hay dân thường, họ cũng vui vẻ cười lại chỉ là càng vô càng thấy kỳ lạ, các cửa hàng nhà cửa xung quanh đều là loại kiến trúc họ chưa từng thấy. Lại không biết rằng trong đầu dân làng lúc này toàn suy nghĩ sao hôm nay vợ chồng Hokage lại đứng xa như vậy, chắc chắn là cô Haruno ngại ngùng rồi, thật là, cả hai người đã có con rồi lại cứ như đôi vợ chồng trẻ mới cưới vậy, mọi người đều cười đùa nghĩ.

    Và điều càng khiến họ ngạc nhiên và sợ hãi chính là ở trên tượng đài của các Hokage.. Họ lại thấy được mặt của Naruto ngay sau phía sau thầy Kakashi. Rõ ràng năm người đầu tiên y chang lúc họ rời đi, sau giờ từ khi nào lại có thêm hai người mới.

    "Chuyện gì vậy?" Haruno Sakura sống mấy chục năm nay chưa gặp trường hợp này bao giờ, người kế bên mình từ khi nào trở thành Hokage? Sao cô không biết gì vậy.

    "Cậu.. Thành Hokage hồi nào sao tớ không biết? Thầy Kakashi nữa." Sakura ngơ ngác nhìn qua Naruto có vẻ cũng đang ngơ ngác bên cạnh.

    "Tớ.. Tớ đã là Hokage, Datebayo! Ủa, tớ đã thành Hokage?" Naruto la một hồi mới nhận ra có gì đó sai sai, đúng là ước mơ đã được hoàn thành nhưng hình như anh nhớ anh chưa trải qua chuyện vui như vậy bao giờ, lẽ nào anh bị xóa trí nhớ, Naruto hoảng sợ hai tay ôm má nhìn sang Sakura.

    "Nghĩ gì đó?" Sakura trừng Naruto, muốn đấm ghê, cô vừa nhìn đã biết tên nãy nghĩ đi đâu rồi, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đó, cô lại cảm thấy không thể nào.

    Nhưng lúc họ định đi thì đột nhiên không biết có hai đứa nhỏ từ đâu ra chạy tới ôm chầm lấy họ mà la lên: "Cha mẹ."

    "Hả.. Cha.. CHA MẸ.." Hai người lớn cũng la lớn không kém.

    "Hử?" Hai đứa nhỏ không hiểu hôm nay cha mẹ bị sao vậy, mấy ngày nay cha mẹ lúc nào cũng bận nên hôm nay hai đứa quyết định đi thăm hai người, muốn tạo bất ngờ, lại không ngờ nửa đường lại gặp được nên không nghĩ ngợi gì mà nhào tới, lúc nào hai người cũng sẽ vui vẻ ôm tụi nó vào lòng mà không phải sao. Sao giờ lại la lên, lẽ nào anh em tụi nó làm gì sai sao?

    "Cha mẹ.." Cả hai đứa ngơ ngác nhìn hai người.

    "Cha mẹ" lúc này lại đầy đầu hỏi chấm và gió bão đùng đùng. Cha mẹ? Họ làm cha mẹ từ lúc nào hả? Họ ngay cả kết hôn còn chưa làm có biết không?

    "Xin lỗi, nhưng có vẻ hai đứa lầm người rồi, cô chú không phải cha mẹ hai đứa." Sakura ngồi xổm xuống nói với hai đứa nhóc.. Sau càng nhìn hai đứa càng thấy quen quen thế này.

    "Hức.. oa oa oa.. Có phải Tsubaki làm sai gì nên cha mẹ mới giận phải không? Oa oa oa.." Cô bé tóc vàng đột nhiên khóc òa lên khiến hai người lớn và anh trai luống cuống. Anh trai vội vã ôm em gái vào lòng cũng không biết an ủi sao, lại nhìn qua cha mẹ, ánh mắt vô cùng đáng thương và khó hiểu, không hiểu sao chỉ mới một đêm mà cha mẹ lại thay đổi nhiều như vậy.

    Nó lại giật mình phát hiện hình như có chỗ khác lạ. Không như em gái còn nhỏ nên không chú ý nhiều, nó lại khác, rõ ràng lúc sáng nay khi cả nhà ăn sáng với nhau, cha còn mặc áo choàng Hokage, tóc mẹ còn dài tới ngang lưng, nhưng lúc này cha lại không mặc áo choàng, tóc mẹ lại ngắn ngủn, quan trọng hơn là lúc này, hai người vô cùng trẻ.

    "Ngoan ngoan, Tsubaki, ngoan nào, đừng khóc nữa nha, có lẽ hai cô chú này không phải cha mẹ chúng ta." Anh hai nhận ra sự thật lập tức ôm em gái dỗ dành, đợi em nín khóc mới quay qua nhìn hai người lớn đang ngây người trước mắt, có lẽ bị bọn nó dọa sợ rồi?

    "Cháu xin lỗi, có lẽ cháu và em đã nhận lầm cô chú với cha mẹ, nhưng thật sự cô chú rất giống cha và mẹ cháu, chỉ khác là hai người trẻ hơn ạ." Cậu bé cũng vô cùng thắc mắc, sau lại giống như thế được, không lẽ là em của cha mẹ. Nhưng rõ ràng hai ông bà chỉ sinh ra một người thôi mà, tụi nó chưa từng nghe cha mẹ có em.

    "Giống.. Giống lắm sao?" Sakura cũng ngơ luôn, chuyện gì xảy ra thế này, lại nhìn hai đứa bé có vẻ chính là anh em ruột, điều gì đó theo như Sakura hiện tại là rất kinh khủng lóe qua.

    Cô nắm vai bé lớn cố gắng điều chỉnh giọng mình bình tĩnh để không dọa đứa nhỏ.

    "Có.. Có phải cha con tên là Uzumaki Naruto và mẹ con.. mẹ con.." Sakura ngập ngừng.. Naruto đã sớm hoàn hồn như nghĩ gì đó vô cùng vui vẻ nói với hai đứa nhóc: "Mẹ hai đứa là Haruno Sakura có phải không?"

    Hai đứa nhóc hơi nghiêng đầu nhìn Sakura: "Dạ vâng ạ. Hai người cũng biết cha mẹ cháu sao?"

    Sau đó.. Một tiếng hú vang khắp làng vang lên làm ba người ngồi gần nhất hết hồn. Sakura không nhìn tên ngốc đang hú hí kia nữa mà quay qua với hai đứa nhóc đang ngạc nhiên nhìn ông chú đang nhảy nhót tưng bừng, lâu lâu cười cười như tên ngốc. Lạ là hai đứa không sợ mà ngược lại càng cảm thấy quen thuộc, mỗi lần có chuyện vui gì đó, cha đều luôn như vậy đấy. Thật sự không phải sao? Rõ ràng rất giống mà, không chỉ vẻ ngoài mà còn là cảm giác nữa.

    Sakura không thể nào tin nổi nhưng cũng không thể có biểu hiệu quá lớn gì được, cô chỉ nở nụ cười với hai bé, trong lòng lại gào thét ầm ĩ "Đây là con của mình và Naruto, là sao hả? Không phải nên là Sakura và Sasuke sao?"

    Giờ càng phải gặp Uzumaki Naruto, có lẽ họ đã tới một thế giới khác, nhưng không thể tiếp tục lồ lộ trước mặt mọi người như vậy. Phải đi gặp hai người "họ" ở thế giới này ngay lập tức và phải tìm cách quay trở về.
     
  4. AnTuHa

    Bài viết:
    56
    Phần 2.

    "Xin lỗi hai đứa nhưng cô chú phải đi rồi, hai đứa đi đâu cô chú sẽ đưa hai cháu đi trước." Cứ xưng cô chú hoài nghe thật già, lại ngẫm lại thân phận của hai đứa nhỏ, vẫn là cô chú đi.

    "Tụi con muốn đi tới chỗ của cha, ở chỗ đó đó cô." Ngón tay bé gái đang được Naruto vui vẻ ôm xoay vòng vòng như ông chú biến thái chỉ tới chỗ họ cũng định tới.

    "Vậy chúng ta cùng điểm đến rồi. Đi thôi, chúng ta đi nào!" Naruto nói xong lập tức bế luôn cả anh trai em gái đi về hướng nơi làm việc của Hokage rồi phóng cái vèo lên cái mấy cái cây gần đó.

    "Sakura, mau đi thôi." Lại thấy Sakura vẫn còn chưa đi liền dừng lại trên một cành cây vội vàng quay qua nói với cô.

    "Tới đây." Naruto có vẻ hớn hở quá nhỉ, cô thầm nghĩ. Lại nghĩ về mình và Sasuke, lại nhìn Naruto, nhớ lại lúc nào anh cũng luôn là người bảo vệ cô, lúc cô đau khổ hay vui vẻ cũng là có anh kề bên. Với Sasuke.. cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều, có lẽ chỉ còn chấp nhất từ nhỏ, có lẽ giờ đây nó chỉ còn là tình cảm bạn bè đơn thuần, cô cũng không biết nữa.

    Nhất là trong chuyến đi làm nhiệm vụ lần này, anh lần nữa tỏ tình với cô "Tớ thích cậu, Sakura", nhìn ánh mắt nghiêm túc của thiếu niên tỏa sáng dưới ánh mặt trời, chỉ trong ngay giây phút đó tim cô đã đập thật nhanh. Mấy chuyện này đã làm cô rối đầu từ lâu, giờ lại thấy hai đứa bé có thể chính là con của mình và Naruto.. Cảm giác thật khó hiểu, lại đôi chút vui vẻ.. Lắc lắc đầu tập trung vào chuyện phía trước đã.

    Trên đường đi nói chuyện với hai đứa nhỏ, và nhờ Tsubaki họ đã biết được nhiều điều về hai đứa bé. Bé lớn tên Negi có mái tóc màu đỏ giống như bà nội Kushina của hai đứa, năm nay chỉ mới 8 tuổi nhưng đã tốt nghiệp học viện năm 7 tuổi, quá giỏi rồi đấy, bé nhỏ tên Tsubaki chỉ mới ba tuổi rưỡi, mái tóc màu vàng y chang cha nó, không thể không nói hai đứa bé vô cùng dễ thương quá đi. Nếu không phải bọn họ đang di chuyển, cô đã nhào tới ôm hai bé vào lòng rồi.

    Bọn họ nhanh nhẹn lướt qua những người khác đi một mạch tới phòng Hokage, nghe thấy tiếng người loáng thoáng bên trong.. nhưng sau đó họ lại hối hận, Sakura vội vàng che trước mặt Naruto và hai đứa nhỏ rồi đấy ba người đang ngây người ra khỏi cửa.

    Hai người đang hú hí làm gì đó cũng giật mình tách ra ho khụ khụ, sau khi chỉnh đốn xong "Naruto" mới nói vọng ra: "Mời vào."

    Naruto và Sakura đỏ mặt lén nhìn vào thấy không chuyện giật gân nữa mới vào với hai đứa bé.

    "Xin chào mọi người, ha ha ha.." "Naruto" với nguyên cục u trên đầu cười ha ha sau đó cứng đờ nhìn Sakura và Naruto phiên bản trẻ trước mắt.

    "Sakura" lúc này lớn hơn đã trở thành một người phụ nữ xinh đẹp cũng ngạc nhiên không kém, nhưng sau đó nở nụ cười với họ. Cô đi tới trước hai đứa nhỏ một lúc ôm cả hai đứa đi ra ngoài tìm Shikamaru.

    "Negi, Tsubaki, hai đứa ở với chú Shikamaru chút, cha mẹ có chuyện cần nói với hai cô chú đó một chút. Rồi sau đó chúng ta sẽ cùng đi ăn."

    "Shikamaru, nhờ cậu chăm sóc hai đứa."

    Shikamaru sớm quen chỉ gật đầu nói "Đã biết." Lúc nào cũng là hắn trông trẻ hết. Hết đốc thúc cha làm việc tới trông hai đứa con, riết rồi hắn cứ như bảo mẫu của nhà này.

    Khi "Sakura" trở lại phòng làm việc của "Naruto" đã thấy hai Naruto đang vui vẻ nói chuyện với nhau, còn Sakura vẫn còn ngây người, cô bật cười, có vẻ "cô" đang không thể nào tin được đi.

    Sakura thấy "mình" đi vào lập tức đứng dậy nói: "Thật sự đây chính là tương lai?" Mà không phải là không gian khác cô đã nghĩ?

    "Đúng vậy. Đây chính là tương lai 10 năm sau." "Sakura" ôm tay chồng mình cũng chính là Naruto mà nở nụ cười: "Còn đây chính là chồng tớ."

    "Naruto" cười ha hả trước ánh mắt hâm mộ của Naruto kia mà hôn lên trán "Sakura", ỏng à ỏng ẹo không ngại ngùng trước mặt hai đương sự. Naruto và Sakura nhìn nhau lại vội vàng quay đi. Dù từ trong miệng "Naruto" thế giới này biết được, nhưng khi nhìn thấy hai người thật sự thân thiết trước mắt và hai đứa nhỏ, cùng với sự chắc chắn đây chính là thế giới tương lai từ hai người phía trước. Lúc này Naruto và Sakura mới thật sự tin, mặt đỏ chét không biết nói gì luôn.

    Họ cũng không hỏi nhiều về chuyện tương lai, chỉ tâm sự đôi chút và cách trở về, hai người kia lại chỉ nói "Đừng lo." Khi mặt trời sắp lặn, một lốc xoáy nhỏ không biết từ đâu ra xuất hiện dần cuốn hai người Naruto và Sakura, thân thể hai người cũng từng bước biến mất.

    "Hả chuyện gì thế này?" Cả hai người không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    "Đừng lo lắng, hai cậu chỉ sắp trở về thế giới cũ thôi." "Naruto" như người từng trải nói, dù sao đối với hai người này họ cũng là "tương lai" mà, nhớ lại năm đó mình cũng như vậy, nhớ lại mà bật cười, họ không biết vì sao nhưng nhờ vậy, anh với "Sakura" mới có thể bộc bạch rõ cảm xúc của mình, câu nói đó là gì nhỉ? Sao tự nhiên lại quên thế này.

    Lúc này Sakura lại đột nhiên lên tiếng: "Hai cậu hạnh phúc chứ?"

    "Rất hạnh phúc." "Sakura" và "Naruto" đồng thanh đáp lại. "A, chính là câu này." "Naruto" thầm nghĩ.

    * * *

    "Cốc cốc"

    "Cha, mẹ." Tsubaki đang ngồi chơi với anh trai thấy cha mẹ tiến vào lập tức nhào tới ôm chân "Naruto".

    "Cha, mẹ." Negi cũng chạy tới rồi được cha mình ôm, cậu bé nhìn phía sau hai người như tìm kiếm ai đó. "Naruto" và "Sakura" chào Shikamaru xong nhanh chóng chuồn đi.

    "Đợi đã Naruto.." Shikamaru lần nữa bỏ lỡ cơ hội bắt ngài Đệ Thất làm việc.

    "Hai cô chú kia đâu rồi ạ?" Negi hỏi.

    "Hai cô chú đã về nhà rồi." "Sakura" đi kế bên ba cha con, vuốt tóc con gái rồi trả lời.

    "Con có thể gặp lại hai cô chú đó không, không biết vì sao nhưng Tsubaki rất thích hai người đó." Tsubaki vui vẻ ôm cổ hỏi cha mẹ mình.

    "Không phải hai đứa đã được gặp rồi sao." Bậc phu huynh vui vẻ bật cười, đúng vậy, không phải họ đã gặp nhau từ 8 năm trước rồi sao.

    "Dạ?" Hai đứa bé không hiểu gì nhìn cha mẹ mình, lại chỉ nhận được nụ cười vô cùng tươi của họ.


    Hết

    Cảm ơn mọi người đã xem
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...