Chương cuối - 4
21h30 đêm 1 - 10 "Ông Tướng" " và thầy hướng dẫn đang bàn luận thì có tiếng gõ cửa.
- Mời vào! - Thầy hướng dẫn nói.
Viên sĩ quan trực phòng thông tin đẩy cửa bước vào đứng nghiêm:
- Báo cáo Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng và đồng chí Trưởng phòng hình sự: Đột nhiên tín hiệu định vị của đồng chí Thiết dừng lại ạ.
- Sao? - Cả" Ông Tướng " và thầy hướng dẫn đứng bật dậy cùng lúc phản ứng.
- Mời các thủ trưởng đến phòng thông tin thị sát ạ. - Viên sĩ quan thông tin nói.
Hai người lập tức đi xuống phòng thông tin. Trên màn hình, tín hiệu đèn định vị nhấp nháy nhưng đứng im ở một điểm. Nét lo lắng căng thẳng hiện trên mặt mọi người.
- Tình trạng ấy xảy ra lâu chưa? - Thầy hướng dẫn hỏi.
- Báo cáo sếp, ba phút trước khi lên gọi các thủ trưởng xuống. - Viên sĩ quan thông tin trả lời - Trước đó để loại trừ thiết bị trục trặc tôi đã kiểm tra, nhưng máy móc hoạt động vẫn bình thường ạ.
- Đồng chí cho bật màn hình bản đồ toạ độ khu vực lên. - " Ông Tướng " nói.
- Báo cáo rõ! - Viên sĩ quan thông tin đáp rồi bật màn hình. Tín hiệu sóng ra đa hình dải quạt tự động quét, bản đồ toạ độ hiện lên từ từ chuyển động, dò đến đúng vị trí đèn nhấp nháy của máy định vị thì dừng lại.
- Đây là khu vực đầm câu. - Không đợi viên sĩ quan thông tin báo cáo " Ông Tướng " nói luôn - Như vậy xe đồng chí Thiết đưa " Gấu " đến điểm này. Nhưng lý do gì tín hiệu định vị không di chuyển là sao.. Chẳng lẽ..
" Ông Tướng " chau mày lại, ngập ngừng không nói hết câu vì trong đầu bỗng hiện lên những dữ kiện xấu không mong muốn..
- Báo cáo anh. Theo tôi với tình hình này, ta nên cho người đến đấy để xử trí.. - Trưởng phòng hình sự nói.
- Cho tôi đôi phút.. - " Ông Tướng " xua tay, ngắt lời, xoay người đi vài bước rồi quay lại, giọng dứt khoát - Đồng chí điện cho công an Đông Anh, yêu cầu cử người đến đấy bí mật trinh sát, cần thiết ứng cứu ngay!
- Rõ! - Trưởng phòng hình sự đáp rồi ra bàn nhấc điện thoại lên gọi.
- Còn vấn đề này nữa. - " Ông Tướng " nói khi Trưởng phòng hình sự quay lại - Việc máy định vị của đồng chí Thiết đột ngột dừng lại đặt ra câu hỏi cho chúng ta cần giải đáp: Đó là tại sao " Gấu " quay về khu đầm câu và về đấy với mục đích gì? Tuy chúng ta chưa nắm rõ, nhưng rất có thể đối phương đang dùng kế" Mạnh Lệ Quân thoát hài ", mục đích hướng chúng ta tập trung vào chiếc xe biển số Lào Cai, và địa điểm nhà thằng bé bị tên do thám kiểm soát để rộng đường tẩu thoát..
- Vậy theo ý thủ trưởng ở khu đầm câu có kho bí mật? - Thấy " Ông Tướng " ngập ngừng, Trưởng phòng hình sự hỏi.
- Không loại trừ, thậm chí chắc là thế! - " Ông Tướng " gật đầu - Theo tôi, phòng khi đồng chí Thiết gặp bất trắc, trong lúc đợi tin của công an Đông Anh từ khu đầm câu thông tin về, ta cho bắt tên do thám mang về khai cung. Ý đồng chí thế nào?
- Vâng, nhất trí với ý kiến của thủ trưởng. Tôi sẽ chấp hành ngay. - Trưởng phòng hình sự đáp rồi lấy điện thoại ra.
- Đồng chí nhắc các cậu ấy lúc bắt, bắt cả hai. - " Ông Tướng " nói.
- Sao? - Đang định bấm số, nghe vậy Trưởng phòng hình sự dừng lại hỏi - Bắt cả họa sĩ ạ?
- Đúng rồi! - " Ông Tướng " gật đầu- Cứ thực hiện như lời tôi nói. Đưa cả về đây rồi tách ra sau. Làm thế để tránh " Gấu " nghi ngờ nếu công việc chưa xong. Đồng chí hiểu ý tôi chứ?
- Vâng tôi hiểu rồi thưa thủ trưởng. - Trưởng phòng hình sự đáp rồi gọi điện truyền lệnh..
22h đêm 1 - 5
- Chú em ra đầu hồi nhà cầm cái xẻng vào đây. - Sau khi vứt bộ quần áo vào xó nhà Gấu" nói.
- Đào bới gì mà lấy xẻng hả ông chủ? - Thiết hỏi.
- Sợ câm hay sao mà hỏi nhiều thế? - "Gấu" gằn giọng - Bảo lấy thì lấy.
- Ngoài ấy tối lắm. Ông chủ đưa em cái điện thoại để em soi.. - Thiết giở mánh.
- Công tắc đèn bảo vệ ở kia. - "Gấu" ngắt lời chỉ tay ra cửa - Bật lên mà đi.
Vậy là hết vở! Thiết nén tiếng thở dài bật điện lên rồi ra ngoài tìm. Lúc anh cầm xẻng vào đã thấy "Gấu" hóa trang xong. Người đậm, vai vuông, mắt đeo kính trắng, cử chỉ bệ vệ chỉnh tề trong quân phục sĩ quan cấp tá.
- Đúng sĩ quan biên phòng đi làm nhiệm vụ thị sát vùng biên chưa? - "Gấu" hỏi.
- Rất chuẩn ạ! - Thiết công nhận và thừa nhận "Gấu" đội lốt không chê vào đâu được rồi hỏi tiếp - Thế còn giấy tờ nhỡ bị hỏi thì sao ạ?
- Khỏi lo chuyện ấy. - "Gấu" vỗ vào túi đeo chéo - Ngoài giấy tờ tuỳ thân có cả công văn đây rồi. Lát nữa dán tờ "Hỏa tốc" lên kính xe bố thằng công an nào dám hỏi.
- Ông chủ chu đáo quá! - Thiết nói.
- Chú em mở cửa đi. - "Gấu đưa chìa khóa cho Thiết rồi khoát tay - Cầm luôn vali vào.
Thiết mở khoá đẩy cửa xách vali vào, kho trống rỗng. Vậy là mọi thứ bữa trước anh thấy đã mang đi hết. Như thế không chỉ có bảo vật quý mà chi chi hà sự cái gì bọn chúng cũng vơ tuốt..
- Nhìn gì đấy? - " Gấu " đứng trong góc nhà gọi - Đóng cửa lại, khẩn trương mang xẻng lại đây!
Thiết khép cửa, cầm xẻng đến. Theo sự chỉ dẫn của " Gấu ", Thiết cậy gạch lát ra rồi đào. Lớp vữa lót nền là vôi cát nên dễ xúc. Khoét xuống được chừng 30 phân thì đến. Đó là chiếc bể xây có nắp đậy vuông chừng năm, sáu mươi phân có quai cầm trông giống như nắp cống thoát nước trên đường ta thường gặp. Thiết bỏ nắp ra, ánh sáng ùa vào khiến anh loá mắt vì độ phản quang vàng choé từ dưới hất ngược lên. Không kìm được anh ngây người rồi thảng thốt kêu lên:
- Ối.. Tượng vàng..
- Bé mồm thôi để cho lão canh đầm câu ngủ. - Đứng trên " Gấu " cầm sẵn chiếc túi vải thô, giục nhắc nhở rồi giục - Nhấc lên đây nhanh lên!
Thiết kéo, bức tượng khá nặng, áng chừng không dưới 50 cân. Thiết phải quỳ xuống mới nhấc lên nổi. Lúc đút vào túi để cho vào vali, Thiết chùng chình quan sát. Đó là bức tượng bán thân, đúc người đàn ông đội mũ hổ đầu, mặc quan phục triều Nguyễn. Đối chiếu theo bức ảnh anh đã xem, thì đây đúng là bức tượng nằm trong danh sách các bảo vật chuyên án " Gấu ăn trăng " truy tìm.. Cho vào vali xong, vì nặng và khó khiêng nên cả anh và " Gấu " xúm vào bê ra. Lúc qua chỗ ông chủ đầm câu, anh thấy ông ta nằm duỗi dài trên giường, ngửa mặt vô tư ngáy pho pho như chưa bao giờ được ngủ..
Sau khi thay biển số, dán hai chữ" Hỏa tốc "lên kính chắn gió, chiếc xe U oát biến thành xe công vụ chở sĩ quan cấp tá đi thị sát vùng biên. " Gấu " ngồi phía trước vì chiếc vali chứa bức tượng to choán hết hàng ghế sau. Lúc ra khỏi khu vực đầm câu, sắp đến đoạn nhập vào Quốc lộ 2 bất ngờ " Gấu " lệnh:
- Tắt sang đường đi Mê Linh.
Vậy là " Gấu " muốn tránh ngã tư Nội Bài. Nghĩ rồi Thiết lấy đà cho xe lên dốc qua cầu vượt đi về phía huyện Mê Linh. Đêm dần sâu, trên đường vắng xe đi lại. Lối này thì anh biết, vì mỗi lần về quê anh thường đi đường này. Vùng đất ở đây nổi tiếng trồng hoa nên những trảng ruộng nằm hai bên đường đêm đến có hàng ngàn bóng điện thắp sáng rực rỡ trông như muôn ngàn tinh tú..
- Trường hợp gặp trạm kiểm tra dọc đường chú em đừng run, kệ ta đối phó. Nếu có phải xưng hô thì kêu là đồng chí và gọi ta là thủ trưởng. - Tiếng " Gấu " vang lên cắt ngang ý nghĩ của anh.
- Vâng, thưa đại tá thủ trưởng! - Thiết thực hành đáp lại luôn.
- Ta nhắc đề phòng thôi. Chứ đi theo đường này thánh cũng không mò ra được huống chi là cớm. - " Gấu "trấn an - Chú em yên tâm tập trung lái cẩn thận. Đem hàng lên đến nơi chú em có ngay tiền mua taxi, ngoài ra ta còn thưởng thêm cho chú em đủ tiền mua nhà ở Hà Nội.
- Vâng, cảm ơn ông chủ. Em cũng mong chóng đến nơi an toàn để lĩnh thưởng lắm ạ - Biết đó là kiểu tung mồi nhử của " Gấu " anh đáp.
Xét thái độ và nghe cách nói, Thiết biết " Gấu " hài lòng với cách bài binh, bố trận, và cho rằng với kế hoạch như vậy công an không thể lần ra được. Ừ cứ chủ quan đi rồi mày sẽ biết. Nghĩ vậy nhưng thực trong lòng anh như có lửa đốt. Mặc dù tin vào tài năng phán đoán của " Ông Tướng " và sếp trực tiếp, nhưng kể từ lúc mất tín hiệu định vị và bị thu điện thoại, anh biết cơ hội tìm cách liên lạc về là không khả thi. " Gấu " bám sát từng bước, không lỏng cho anh giây phút nào. Vì thế sau khi nghe " Gấu " điện đàm với tên do thám, anh rất lo cho họa sĩ. Không biết họa sĩ được giải thoát chưa, và Tổ chuyên án đã có phương án hành động như thế nào. Còn như trong tình huống không được hỗ trợ buộc lòng anh sẽ độc lập hành động. Về lực lượng đối kháng, đánh gục " Gấu " không khó, nhưng có điều anh phải đợi xem tình thế diễn biến như thế nào..
- Chú em đã đi đường đê bao giờ chưa? - Lúc qua chợ hoa Hạ Lôi chợt " Gấu " hỏi.
- Dạ, chưa ạ. - Thiết đáp.
- Vậy đến ngã ba thì rẽ trái. - " Gấu " nói.
- Sao ông chủ không đi đường quốc lộ cho gần ạ? - Thiết hỏi.
- Lộ trình của ta ấn định thế rồi. - " Gấu " giải thích - Xa một chút nhưng an toàn.
- Ông chủ vào Đền Hai Bà bao giờ chưa ạ? - Lúc xe đi qua cổng đền Thiết hỏi.
- Không những biết mà ta đến đấy nhiều lần rồi. - " Gấu " đáp - Năm kia ta đến thôn Sa Mạc mua bộ ngũ sự đồng đỏ nhưng tiếc là không mua được.
- Sao vậy ông chủ? - Thiết hỏi.
- Lúc ta đến thì Hoàng Đồ Cổ mang đi rồi. - " Gấu " nói - Đây là lần thứ hai ta bị thằng khốn ấy nẫng tay trên đấy.
- Chắc ông chủ trả thấp nên bị ông ta trèo giá? - Thiết nói.
- Đâu phải! Chẳng qua vì bộ ngũ sự ấy bị kẻ cắp lấy mất. Nhà chùa nhờ Hoàng Đổ Cổ đến làm trung gian, xác định để chuộc lại.. - " Gấu " đang thanh minh thì có nhạc chuông liền ngừng lại bật máy hỏi - Xe đến lâu chưa mà bây giờ mới gọi? Ừ.. Ta hiểu.. Trắc trở gì không? Ừ.. Ừ.. Vậy thì tốt.. Cứ chờ.. Mày bảo chủ quán kiếm con gà đồi ngon ngon luộc lên lát ta đến.. Ô kê.. À phiên dịch này. Mày hỏi xem nhà nó còn bưởi thì chuẩn bị cho ta vài chục quả..
Vậy là hồi chiều " Gấu " sai gã thông ngôn đi trước để tiền trạm. Thiết chắp nối mẩu đối thoại của " Gấu " suy luận. Và cho rằng Đoan Hùng là điểm bọn chúng gặp nhau. Bởi dọc đường chỉ ở đó mới có thứ bưởi nổi tiếng ấy. Nhưng còn vấn đề nữa.. Nếu gã thông ngôn đã thực bụng quay đầu cải tà quy chính. Vậy cuộc gọi này liệu có sự chỉ đạo của Tổ chuyên án không?
- Mẹ kiếp! Giá thằng phiên dịch gọi sớm một chút thì bọn ta đã không phải đi vòng đường đê. - Thiết đang trăn trở thì " Gấu " lên tiếng - Nhưng thôi." Bước chân đi cấm kỳ trở lại ". Chú em tăng tốc đi! Từ chiều đến giờ không ăn gì nên thấy đói. Ta đã dặn bọn chúng luộc gà và chuẩn bị rượu rồi. Bây giờ ta ngủ một chút. Gần đến ngã ba Bạch Hạc thì chú em gọi ta dậy. - Dặn dò rồi " Gấu " điều chỉnh thành ghế ngửa ra, ngả đầu lên tựa lim dim mắt..
Đêm dần sâu, màu trời bàng bạc; xóm làng nằm ven đê tĩnh lặng, yên ả say nồng trong giấc ngủ. Thiết nhấn ga cho xe tăng tốc. Ánh đèn pha xuyên màn tối kẻ vệt trên đường. Chiếc xe bon nhanh như con ngựa hoang lao đi. Gió từ lòng sông thổi lên quệt vào lớp vải bạt phủ bên ngoài sàn sạt, nhưng trong lòng anh thấy yên tĩnh lạ thường. Trực giác kinh nghiệm phá án lâu năm mách bảo đêm nay anh chiến đấu không đơn độc. Trong lúc đó hình như cuộc gọi của gã thông ngôn là liều thuốc an thần cho " Gấu " lạc sâu vào giấc ngủ..
Hơn một giờ sau xe đến ngã ba Bạch Hạc. Đây là nơi hội tụ dòng chảy của ba con sông. Sông Hồng, sông Đà và sông Lô. Ngoài câu ví" Một tiếng gà gáy ba tỉnh thức ", người dân vùng này còn coi nước nguồn giao thoa ở ba dòng chảy nơi đây là sự linh thiêng của trời đất ban cho. Thiết nhớ hồi nhỏ cứ vào dịp hội hè hay lễ tết, anh cùng bạn bè từ Lập Thạch về đây vào đền Bạch Hạc xin nước thiêng đem về thắp hương cầu lộc.. Thiết đang say sưa nhớ đến kỉ niệm thì" Gấu " tỉnh dậy, hỏi:
- Đến Bạch Hạc chưa?
- Dạ, non cây số nữa đến cầu Việt Trì ạ. - Thiết đáp.
" Gấu " uể oải nhổm dậy hạ kính ngó đầu ra nhìn. Xe qua khúc cua trên đê vòng đến đoạn đường thẳng vào cầu, bất chợt " Gấu " thảng thốt kêu:
- Có công an!
Thiết ngớt ga nhìn lên. Từ xa, lấp loáng dưới ánh đèn trên chòi canh đầu cầu, một tốp cảnh sát lố nhố đứng cạnh thanh barie chắn ngang đường. Thiết hỏi:
- Làm sao bây giờ ông chủ?
- Không thấy bọn kiểm soát quân sự nên đừng sợ. - " Gấu " rụt cổ vào, nâng kính chắn gió lên rồi dặn - Chú em cứ bình tĩnh đỗ lại và nhớ những gì ta đã dặn.
- Vâng, thưa ông chủ! - Đáp xong Thiết cho xe đi chậm lại lán về bên phải dừng lại rồi hạ kính chắn gió xuống.
Người sĩ quan cảnh sát giao thông bước rập gót đứng nghiêm giơ tay chào:
- Xin phép đồng chí cho chúng tôi kiểm tra..
- Không nhìn thấy cái gì kia à? - Không đợi Thiết trả lời, " Gấu " chỉ lên tờ giấy hỏa tốc dán trên kính xe, mặt lạnh tanh, hách dịch phủ đầu luôn - Anh có quyền gì mà dừng xe quân sự đang thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp?
- Báo cáo đồng chí đại tá - Viên thượng uý cảnh sát giao thông nhã nhặn nói - Chúng tôi nhận được lệnh đặc biệt đêm nay kiểm tra các xe tham gia giao thông trên đường..
- Đặc biệt có bằng tình hình xảy ra ở biên giới không? - Không để cho viên cảnh sát giao thông nói hết câu, sắc mặt " Gấu " không thay đổi, trừng trạo truy vấn - Lệnh khám xét đâu trình ra đây!
- Báo cáo đồng chí.. - Chừng như trúng điểm yếu, viên cảnh sát giao thông ngập ngừng.
- Không báo cáo báo mèo gì hết! - Thêm lần nữa " Gấu " ngang lời - Có giấy tờ trình ra đây. Nếu không miễn kiểm tra.
Từ nãy đến giờ đứng cạnh chòi canh viên sĩ quan công an mặc quân phục màu cỏ úa, đeo quân hàm trung tá lắng nghe đối thoại thấy căng thẳng liền đi ra, nói:
- Mong đồng chí đại tá thông cảm. Chúng tôi cũng chỉ thừa lệnh của cấp trên. Nếu thấy không phiền phức, đồng chí có thể cho phép chúng tôi xem công lệnh công tác được chứ ạ?
Từ nãy đến giờ Thiết lặng lẽ theo dõi. Anh biết từ trước đến nay, tuy chưa có gì xảy ra to tát, nhưng đôi khi giữa hai lực lượng công an và quân đội có những điều chưa thống nhất. Nhất là vào tình huống này lại thiếu lực lượng kiểm soát quân sự nên rất khó giải thích..
- Được, nói như đồng chí này còn dễ nghe. - Anh đang nghĩ thì " Gấu " lên tiếng rồi móc giấy trong túi ra đưa cho viên sĩ quan - Công văn hỏa tốc thị sát vùng biên của anh em tôi đây. Đồng chí xem đi!
Viên sĩ quan cầm giấy nghiêng về ánh đèn cho sáng để đọc. Lát sau anh đưa trả giấy lại cho " Gấu":
- Được rồi ạ. Cảm ơn đại tá đã kết hợp.
Sau lời cảm ơn thanh chắn Barie kéo lên, Thiết nổ máy, chiếc xe U oát được tự do lao nhanh qua cầu..
Chương cuối - 5
- Mời vào! - Thầy hướng dẫn nói.
Viên sĩ quan trực phòng thông tin đẩy cửa bước vào đứng nghiêm:
- Báo cáo Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng và đồng chí Trưởng phòng hình sự: Đột nhiên tín hiệu định vị của đồng chí Thiết dừng lại ạ.
- Sao? - Cả" Ông Tướng " và thầy hướng dẫn đứng bật dậy cùng lúc phản ứng.
- Mời các thủ trưởng đến phòng thông tin thị sát ạ. - Viên sĩ quan thông tin nói.
Hai người lập tức đi xuống phòng thông tin. Trên màn hình, tín hiệu đèn định vị nhấp nháy nhưng đứng im ở một điểm. Nét lo lắng căng thẳng hiện trên mặt mọi người.
- Tình trạng ấy xảy ra lâu chưa? - Thầy hướng dẫn hỏi.
- Báo cáo sếp, ba phút trước khi lên gọi các thủ trưởng xuống. - Viên sĩ quan thông tin trả lời - Trước đó để loại trừ thiết bị trục trặc tôi đã kiểm tra, nhưng máy móc hoạt động vẫn bình thường ạ.
- Đồng chí cho bật màn hình bản đồ toạ độ khu vực lên. - " Ông Tướng " nói.
- Báo cáo rõ! - Viên sĩ quan thông tin đáp rồi bật màn hình. Tín hiệu sóng ra đa hình dải quạt tự động quét, bản đồ toạ độ hiện lên từ từ chuyển động, dò đến đúng vị trí đèn nhấp nháy của máy định vị thì dừng lại.
- Đây là khu vực đầm câu. - Không đợi viên sĩ quan thông tin báo cáo " Ông Tướng " nói luôn - Như vậy xe đồng chí Thiết đưa " Gấu " đến điểm này. Nhưng lý do gì tín hiệu định vị không di chuyển là sao.. Chẳng lẽ..
" Ông Tướng " chau mày lại, ngập ngừng không nói hết câu vì trong đầu bỗng hiện lên những dữ kiện xấu không mong muốn..
- Báo cáo anh. Theo tôi với tình hình này, ta nên cho người đến đấy để xử trí.. - Trưởng phòng hình sự nói.
- Cho tôi đôi phút.. - " Ông Tướng " xua tay, ngắt lời, xoay người đi vài bước rồi quay lại, giọng dứt khoát - Đồng chí điện cho công an Đông Anh, yêu cầu cử người đến đấy bí mật trinh sát, cần thiết ứng cứu ngay!
- Rõ! - Trưởng phòng hình sự đáp rồi ra bàn nhấc điện thoại lên gọi.
- Còn vấn đề này nữa. - " Ông Tướng " nói khi Trưởng phòng hình sự quay lại - Việc máy định vị của đồng chí Thiết đột ngột dừng lại đặt ra câu hỏi cho chúng ta cần giải đáp: Đó là tại sao " Gấu " quay về khu đầm câu và về đấy với mục đích gì? Tuy chúng ta chưa nắm rõ, nhưng rất có thể đối phương đang dùng kế" Mạnh Lệ Quân thoát hài ", mục đích hướng chúng ta tập trung vào chiếc xe biển số Lào Cai, và địa điểm nhà thằng bé bị tên do thám kiểm soát để rộng đường tẩu thoát..
- Vậy theo ý thủ trưởng ở khu đầm câu có kho bí mật? - Thấy " Ông Tướng " ngập ngừng, Trưởng phòng hình sự hỏi.
- Không loại trừ, thậm chí chắc là thế! - " Ông Tướng " gật đầu - Theo tôi, phòng khi đồng chí Thiết gặp bất trắc, trong lúc đợi tin của công an Đông Anh từ khu đầm câu thông tin về, ta cho bắt tên do thám mang về khai cung. Ý đồng chí thế nào?
- Vâng, nhất trí với ý kiến của thủ trưởng. Tôi sẽ chấp hành ngay. - Trưởng phòng hình sự đáp rồi lấy điện thoại ra.
- Đồng chí nhắc các cậu ấy lúc bắt, bắt cả hai. - " Ông Tướng " nói.
- Sao? - Đang định bấm số, nghe vậy Trưởng phòng hình sự dừng lại hỏi - Bắt cả họa sĩ ạ?
- Đúng rồi! - " Ông Tướng " gật đầu- Cứ thực hiện như lời tôi nói. Đưa cả về đây rồi tách ra sau. Làm thế để tránh " Gấu " nghi ngờ nếu công việc chưa xong. Đồng chí hiểu ý tôi chứ?
- Vâng tôi hiểu rồi thưa thủ trưởng. - Trưởng phòng hình sự đáp rồi gọi điện truyền lệnh..
22h đêm 1 - 5
- Chú em ra đầu hồi nhà cầm cái xẻng vào đây. - Sau khi vứt bộ quần áo vào xó nhà Gấu" nói.
- Đào bới gì mà lấy xẻng hả ông chủ? - Thiết hỏi.
- Sợ câm hay sao mà hỏi nhiều thế? - "Gấu" gằn giọng - Bảo lấy thì lấy.
- Ngoài ấy tối lắm. Ông chủ đưa em cái điện thoại để em soi.. - Thiết giở mánh.
- Công tắc đèn bảo vệ ở kia. - "Gấu" ngắt lời chỉ tay ra cửa - Bật lên mà đi.
Vậy là hết vở! Thiết nén tiếng thở dài bật điện lên rồi ra ngoài tìm. Lúc anh cầm xẻng vào đã thấy "Gấu" hóa trang xong. Người đậm, vai vuông, mắt đeo kính trắng, cử chỉ bệ vệ chỉnh tề trong quân phục sĩ quan cấp tá.
- Đúng sĩ quan biên phòng đi làm nhiệm vụ thị sát vùng biên chưa? - "Gấu" hỏi.
- Rất chuẩn ạ! - Thiết công nhận và thừa nhận "Gấu" đội lốt không chê vào đâu được rồi hỏi tiếp - Thế còn giấy tờ nhỡ bị hỏi thì sao ạ?
- Khỏi lo chuyện ấy. - "Gấu" vỗ vào túi đeo chéo - Ngoài giấy tờ tuỳ thân có cả công văn đây rồi. Lát nữa dán tờ "Hỏa tốc" lên kính xe bố thằng công an nào dám hỏi.
- Ông chủ chu đáo quá! - Thiết nói.
- Chú em mở cửa đi. - "Gấu đưa chìa khóa cho Thiết rồi khoát tay - Cầm luôn vali vào.
Thiết mở khoá đẩy cửa xách vali vào, kho trống rỗng. Vậy là mọi thứ bữa trước anh thấy đã mang đi hết. Như thế không chỉ có bảo vật quý mà chi chi hà sự cái gì bọn chúng cũng vơ tuốt..
- Nhìn gì đấy? - " Gấu " đứng trong góc nhà gọi - Đóng cửa lại, khẩn trương mang xẻng lại đây!
Thiết khép cửa, cầm xẻng đến. Theo sự chỉ dẫn của " Gấu ", Thiết cậy gạch lát ra rồi đào. Lớp vữa lót nền là vôi cát nên dễ xúc. Khoét xuống được chừng 30 phân thì đến. Đó là chiếc bể xây có nắp đậy vuông chừng năm, sáu mươi phân có quai cầm trông giống như nắp cống thoát nước trên đường ta thường gặp. Thiết bỏ nắp ra, ánh sáng ùa vào khiến anh loá mắt vì độ phản quang vàng choé từ dưới hất ngược lên. Không kìm được anh ngây người rồi thảng thốt kêu lên:
- Ối.. Tượng vàng..
- Bé mồm thôi để cho lão canh đầm câu ngủ. - Đứng trên " Gấu " cầm sẵn chiếc túi vải thô, giục nhắc nhở rồi giục - Nhấc lên đây nhanh lên!
Thiết kéo, bức tượng khá nặng, áng chừng không dưới 50 cân. Thiết phải quỳ xuống mới nhấc lên nổi. Lúc đút vào túi để cho vào vali, Thiết chùng chình quan sát. Đó là bức tượng bán thân, đúc người đàn ông đội mũ hổ đầu, mặc quan phục triều Nguyễn. Đối chiếu theo bức ảnh anh đã xem, thì đây đúng là bức tượng nằm trong danh sách các bảo vật chuyên án " Gấu ăn trăng " truy tìm.. Cho vào vali xong, vì nặng và khó khiêng nên cả anh và " Gấu " xúm vào bê ra. Lúc qua chỗ ông chủ đầm câu, anh thấy ông ta nằm duỗi dài trên giường, ngửa mặt vô tư ngáy pho pho như chưa bao giờ được ngủ..
Sau khi thay biển số, dán hai chữ" Hỏa tốc "lên kính chắn gió, chiếc xe U oát biến thành xe công vụ chở sĩ quan cấp tá đi thị sát vùng biên. " Gấu " ngồi phía trước vì chiếc vali chứa bức tượng to choán hết hàng ghế sau. Lúc ra khỏi khu vực đầm câu, sắp đến đoạn nhập vào Quốc lộ 2 bất ngờ " Gấu " lệnh:
- Tắt sang đường đi Mê Linh.
Vậy là " Gấu " muốn tránh ngã tư Nội Bài. Nghĩ rồi Thiết lấy đà cho xe lên dốc qua cầu vượt đi về phía huyện Mê Linh. Đêm dần sâu, trên đường vắng xe đi lại. Lối này thì anh biết, vì mỗi lần về quê anh thường đi đường này. Vùng đất ở đây nổi tiếng trồng hoa nên những trảng ruộng nằm hai bên đường đêm đến có hàng ngàn bóng điện thắp sáng rực rỡ trông như muôn ngàn tinh tú..
- Trường hợp gặp trạm kiểm tra dọc đường chú em đừng run, kệ ta đối phó. Nếu có phải xưng hô thì kêu là đồng chí và gọi ta là thủ trưởng. - Tiếng " Gấu " vang lên cắt ngang ý nghĩ của anh.
- Vâng, thưa đại tá thủ trưởng! - Thiết thực hành đáp lại luôn.
- Ta nhắc đề phòng thôi. Chứ đi theo đường này thánh cũng không mò ra được huống chi là cớm. - " Gấu "trấn an - Chú em yên tâm tập trung lái cẩn thận. Đem hàng lên đến nơi chú em có ngay tiền mua taxi, ngoài ra ta còn thưởng thêm cho chú em đủ tiền mua nhà ở Hà Nội.
- Vâng, cảm ơn ông chủ. Em cũng mong chóng đến nơi an toàn để lĩnh thưởng lắm ạ - Biết đó là kiểu tung mồi nhử của " Gấu " anh đáp.
Xét thái độ và nghe cách nói, Thiết biết " Gấu " hài lòng với cách bài binh, bố trận, và cho rằng với kế hoạch như vậy công an không thể lần ra được. Ừ cứ chủ quan đi rồi mày sẽ biết. Nghĩ vậy nhưng thực trong lòng anh như có lửa đốt. Mặc dù tin vào tài năng phán đoán của " Ông Tướng " và sếp trực tiếp, nhưng kể từ lúc mất tín hiệu định vị và bị thu điện thoại, anh biết cơ hội tìm cách liên lạc về là không khả thi. " Gấu " bám sát từng bước, không lỏng cho anh giây phút nào. Vì thế sau khi nghe " Gấu " điện đàm với tên do thám, anh rất lo cho họa sĩ. Không biết họa sĩ được giải thoát chưa, và Tổ chuyên án đã có phương án hành động như thế nào. Còn như trong tình huống không được hỗ trợ buộc lòng anh sẽ độc lập hành động. Về lực lượng đối kháng, đánh gục " Gấu " không khó, nhưng có điều anh phải đợi xem tình thế diễn biến như thế nào..
- Chú em đã đi đường đê bao giờ chưa? - Lúc qua chợ hoa Hạ Lôi chợt " Gấu " hỏi.
- Dạ, chưa ạ. - Thiết đáp.
- Vậy đến ngã ba thì rẽ trái. - " Gấu " nói.
- Sao ông chủ không đi đường quốc lộ cho gần ạ? - Thiết hỏi.
- Lộ trình của ta ấn định thế rồi. - " Gấu " giải thích - Xa một chút nhưng an toàn.
- Ông chủ vào Đền Hai Bà bao giờ chưa ạ? - Lúc xe đi qua cổng đền Thiết hỏi.
- Không những biết mà ta đến đấy nhiều lần rồi. - " Gấu " đáp - Năm kia ta đến thôn Sa Mạc mua bộ ngũ sự đồng đỏ nhưng tiếc là không mua được.
- Sao vậy ông chủ? - Thiết hỏi.
- Lúc ta đến thì Hoàng Đồ Cổ mang đi rồi. - " Gấu " nói - Đây là lần thứ hai ta bị thằng khốn ấy nẫng tay trên đấy.
- Chắc ông chủ trả thấp nên bị ông ta trèo giá? - Thiết nói.
- Đâu phải! Chẳng qua vì bộ ngũ sự ấy bị kẻ cắp lấy mất. Nhà chùa nhờ Hoàng Đổ Cổ đến làm trung gian, xác định để chuộc lại.. - " Gấu " đang thanh minh thì có nhạc chuông liền ngừng lại bật máy hỏi - Xe đến lâu chưa mà bây giờ mới gọi? Ừ.. Ta hiểu.. Trắc trở gì không? Ừ.. Ừ.. Vậy thì tốt.. Cứ chờ.. Mày bảo chủ quán kiếm con gà đồi ngon ngon luộc lên lát ta đến.. Ô kê.. À phiên dịch này. Mày hỏi xem nhà nó còn bưởi thì chuẩn bị cho ta vài chục quả..
Vậy là hồi chiều " Gấu " sai gã thông ngôn đi trước để tiền trạm. Thiết chắp nối mẩu đối thoại của " Gấu " suy luận. Và cho rằng Đoan Hùng là điểm bọn chúng gặp nhau. Bởi dọc đường chỉ ở đó mới có thứ bưởi nổi tiếng ấy. Nhưng còn vấn đề nữa.. Nếu gã thông ngôn đã thực bụng quay đầu cải tà quy chính. Vậy cuộc gọi này liệu có sự chỉ đạo của Tổ chuyên án không?
- Mẹ kiếp! Giá thằng phiên dịch gọi sớm một chút thì bọn ta đã không phải đi vòng đường đê. - Thiết đang trăn trở thì " Gấu " lên tiếng - Nhưng thôi." Bước chân đi cấm kỳ trở lại ". Chú em tăng tốc đi! Từ chiều đến giờ không ăn gì nên thấy đói. Ta đã dặn bọn chúng luộc gà và chuẩn bị rượu rồi. Bây giờ ta ngủ một chút. Gần đến ngã ba Bạch Hạc thì chú em gọi ta dậy. - Dặn dò rồi " Gấu " điều chỉnh thành ghế ngửa ra, ngả đầu lên tựa lim dim mắt..
Đêm dần sâu, màu trời bàng bạc; xóm làng nằm ven đê tĩnh lặng, yên ả say nồng trong giấc ngủ. Thiết nhấn ga cho xe tăng tốc. Ánh đèn pha xuyên màn tối kẻ vệt trên đường. Chiếc xe bon nhanh như con ngựa hoang lao đi. Gió từ lòng sông thổi lên quệt vào lớp vải bạt phủ bên ngoài sàn sạt, nhưng trong lòng anh thấy yên tĩnh lạ thường. Trực giác kinh nghiệm phá án lâu năm mách bảo đêm nay anh chiến đấu không đơn độc. Trong lúc đó hình như cuộc gọi của gã thông ngôn là liều thuốc an thần cho " Gấu " lạc sâu vào giấc ngủ..
Hơn một giờ sau xe đến ngã ba Bạch Hạc. Đây là nơi hội tụ dòng chảy của ba con sông. Sông Hồng, sông Đà và sông Lô. Ngoài câu ví" Một tiếng gà gáy ba tỉnh thức ", người dân vùng này còn coi nước nguồn giao thoa ở ba dòng chảy nơi đây là sự linh thiêng của trời đất ban cho. Thiết nhớ hồi nhỏ cứ vào dịp hội hè hay lễ tết, anh cùng bạn bè từ Lập Thạch về đây vào đền Bạch Hạc xin nước thiêng đem về thắp hương cầu lộc.. Thiết đang say sưa nhớ đến kỉ niệm thì" Gấu " tỉnh dậy, hỏi:
- Đến Bạch Hạc chưa?
- Dạ, non cây số nữa đến cầu Việt Trì ạ. - Thiết đáp.
" Gấu " uể oải nhổm dậy hạ kính ngó đầu ra nhìn. Xe qua khúc cua trên đê vòng đến đoạn đường thẳng vào cầu, bất chợt " Gấu " thảng thốt kêu:
- Có công an!
Thiết ngớt ga nhìn lên. Từ xa, lấp loáng dưới ánh đèn trên chòi canh đầu cầu, một tốp cảnh sát lố nhố đứng cạnh thanh barie chắn ngang đường. Thiết hỏi:
- Làm sao bây giờ ông chủ?
- Không thấy bọn kiểm soát quân sự nên đừng sợ. - " Gấu " rụt cổ vào, nâng kính chắn gió lên rồi dặn - Chú em cứ bình tĩnh đỗ lại và nhớ những gì ta đã dặn.
- Vâng, thưa ông chủ! - Đáp xong Thiết cho xe đi chậm lại lán về bên phải dừng lại rồi hạ kính chắn gió xuống.
Người sĩ quan cảnh sát giao thông bước rập gót đứng nghiêm giơ tay chào:
- Xin phép đồng chí cho chúng tôi kiểm tra..
- Không nhìn thấy cái gì kia à? - Không đợi Thiết trả lời, " Gấu " chỉ lên tờ giấy hỏa tốc dán trên kính xe, mặt lạnh tanh, hách dịch phủ đầu luôn - Anh có quyền gì mà dừng xe quân sự đang thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp?
- Báo cáo đồng chí đại tá - Viên thượng uý cảnh sát giao thông nhã nhặn nói - Chúng tôi nhận được lệnh đặc biệt đêm nay kiểm tra các xe tham gia giao thông trên đường..
- Đặc biệt có bằng tình hình xảy ra ở biên giới không? - Không để cho viên cảnh sát giao thông nói hết câu, sắc mặt " Gấu " không thay đổi, trừng trạo truy vấn - Lệnh khám xét đâu trình ra đây!
- Báo cáo đồng chí.. - Chừng như trúng điểm yếu, viên cảnh sát giao thông ngập ngừng.
- Không báo cáo báo mèo gì hết! - Thêm lần nữa " Gấu " ngang lời - Có giấy tờ trình ra đây. Nếu không miễn kiểm tra.
Từ nãy đến giờ đứng cạnh chòi canh viên sĩ quan công an mặc quân phục màu cỏ úa, đeo quân hàm trung tá lắng nghe đối thoại thấy căng thẳng liền đi ra, nói:
- Mong đồng chí đại tá thông cảm. Chúng tôi cũng chỉ thừa lệnh của cấp trên. Nếu thấy không phiền phức, đồng chí có thể cho phép chúng tôi xem công lệnh công tác được chứ ạ?
Từ nãy đến giờ Thiết lặng lẽ theo dõi. Anh biết từ trước đến nay, tuy chưa có gì xảy ra to tát, nhưng đôi khi giữa hai lực lượng công an và quân đội có những điều chưa thống nhất. Nhất là vào tình huống này lại thiếu lực lượng kiểm soát quân sự nên rất khó giải thích..
- Được, nói như đồng chí này còn dễ nghe. - Anh đang nghĩ thì " Gấu " lên tiếng rồi móc giấy trong túi ra đưa cho viên sĩ quan - Công văn hỏa tốc thị sát vùng biên của anh em tôi đây. Đồng chí xem đi!
Viên sĩ quan cầm giấy nghiêng về ánh đèn cho sáng để đọc. Lát sau anh đưa trả giấy lại cho " Gấu":
- Được rồi ạ. Cảm ơn đại tá đã kết hợp.
Sau lời cảm ơn thanh chắn Barie kéo lên, Thiết nổ máy, chiếc xe U oát được tự do lao nhanh qua cầu..
Chương cuối - 5