63
0
Tổng tập truyện ngắn Nguyễn Nhuận Hồng Phương - Quyển 2
Tác giả: Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Người đăng tải: Lê Gia Hoài
11. Chuyện cuối năm - Nguyễn Nhuận Hồng Phương
Các cụ dậy ta: "Sống vì mồ vì mả - Không ai sống vì cả bát cơm". Bởi vậy dẫu sống giữa Thủ đô Hà Nội lúc nào Lâm cũng canh cánh trong lòng vì chưa làm tròn bổn phận người con trai trưởng trong gia đình.
Năm nay, nhằm tháng mười một âm lịch, Lâm xin thủ trưởng cơ quan cho nghỉ phép về quê để lo chuyện xây đắp mồ mả cho ông, bà, bố mẹ. Lâm nhẩm tính: Về mua gạch thuê thợ làm chừng một tuần thì xong. Những ngày phép còn lại đi thăm thú họ hàng; gặp gỡ bạn bè thủa nhỏ "ôn cố tri tân" bù khú, chơi bời tĩ tã..
Sáng sớm, khi dắt xe ra, vợ còn dúi thêm cho Lâm ít tiền: - Cầm thêm về, nếu cần thiết còn có mà chi.
Lâm bảo vợ: - Quê anh đâu có "lạc hậu" như Hà Nội. Động cái gì là tiền, là chi, là lót.. Nghĩa trang quê rộng rãi chứ đâu xa xôi vất vả như Bất Bạt, Thanh Tước hay "cấp tập" như Văn Điển của các vị. Nay mai "hai năm mươi" em cứ cho anh về quê tránh phiền hà..
Vợ anh nguýt dài: - Phỉ phui cái mồm..
Chưa bao giờ Lâm có cảm giác về quê vui như lần này. Cách đây ít ngày, Lâm điện thoại cho bà chị cả và mấy đứa em trong nhà. Ai cũng trả lời một câu rất gọn: "Cái đó do bác (hoặc cậu) quyết định". Lâm nhẩm: - Ước tính trên dưới một triệu một ngôi. Gần bằng xây một mét vuông nhà ở thành phố rồi còn gì? Như vậy vị chi: Bốn ngôi, bốn triệu; làm cơm cúng dăm mâm hết triệu nữa.. Gia giảm cho thêm triệu nữa.. Mình mang về tám triệu cộng với năm trăm nghìn sáng nay vợ đưa thêm, có thể nói là thỏa mái..
1
Ông thầy cúng khẽ khàng: - Năm nay năm Mùi. Vượng khí! Âm dương hài hòa, đường công danh thân chủ phát bởi tâm tín, nặng tình hiếu đễ.. Nhưng số mệnh mỗi người một khác. Thân chủ tuổi dần! Dần là hổ, mùi là dê. Dê khắc hổ.. Cố làm ắt họa! Vậy thân chủ đây không được tuổi xây nhà cho các cụ trong năm nay.. - Thầy dừng lời, liếc xéo qua mặt mấy chị em Lâm đang dỏng tai ngồi nghe - Nhưng có một cách - Cô em kế Lâm vuốt vuốt tờ bạc năm mươi nghìn thả đè lên tờ hai mươi nghìn của ông anh đặt vào đĩa từ lúc mới vào: - Có cách nào mong thầy giúp anh chị em chúng con..
Thầy giơ tay bấm, mồm lẩm bẩm tính.. Chừng vài phút sau thầy phán: - Phải nhờ người tuổi sửu đào móng và đặt nóc! - Thầy giảng giải - Xây mộ cũng như xây nhà! Trần sao âm vậy! Động thổ buổi sáng giờ thìn.. Nếu cuốc móng buổi chiều bắt đầu từ giờ..
- Dạ! Thưa thầy, thầy dặn thế chúng con làm sao nhớ được ạ? Nhờ thầy ghi vào giấy hộ chúng con. - Chú em trai của Lâm kính cẩn.
- Đã đành là tôi phải ghi rồi. Nhưng giảng giải thêm cho các vị hiểu.. Xem nào, hôm nay ngày tư.. - Thầy giơ tay lên bấm: - Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ.. Ngày mười cuốc móng, kịp thì mười hai đặt nóc. - Thầy quay lại hỏi: - Thế xây riêng từng ngôi hay quây chung?
- Dạ.. Gia đình định xây từng ngôi. - Lâm trả lời.
Thầy hạ tay bấm xuống: - Thế các vị phải cho tôi biết thời khắc dời dương của từng vong để còn tính thời gian khai móng, tính giờ giấc đặt nóc cho từng ngôi..
- Hay ta quây thành một hả anh? - Cô em dâu hỏi Lâm.
- Nói vớ vẩn! - Chú em mắng vợ - Mỗi ngôi một chỗ! Quây! Quây cả nghĩa địa à?
Lâm hỏi: - Không đào móng cùng giờ được hả thầy?
- Tuỳ! Thế cũng được nhưng không tốt lắm! Nếu thân chủ muốn làm giờ chung, tôi sẽ tính giúp, nhưng nếu gặp chuyện gì đừng trách thầy..
Câu nói mang âm hưởng dọa nạt làm cho mấy người phụ nữ nhìn nhau. Lâm hỏi: - Ý các em thế nào?
- Thưa anh, theo em, trăm sự nhờ thầy.. Thầy dạy sao mình làm vậy! Nhỡ không..
Không chờ cô em dâu nói hết, Lâm quay sang phía thầy: - Tôi đi công tác xa, ít về, không hiểu tập tục của quê ta, mong thầy giúp đỡ..
Ngồi gần hai tiếng đồng hồ thầy mới lập xong thực đơn cho lễ khởi công báo cáo Thần linh, Thổ địa.. Lễ khánh thành và tạ mả. Thầy đưa cho Lâm bó sớ, và một tờ biểu kê thời gian khai móng, đặt nóc cho từng ngôi.. Lâm ghé tai hỏi nhỏ em gái: - Trả thầy bao nhiêu hả em? - Cô em gái thì thào: - Không phải trả mà là biếu! Cẩn thận không thầy nghe thấy thầy lại dỗi bây giờ.. Thông lệ quê ta mỗi ngôi hai trăm. Còn nhà mình bốn ngôi cứ đưa tròn anh ạ..
Buổi tối, Lâm gọi điện báo cho vợ tình hình: - Mồng sáu khai móng xây mộ cụ nội bà, mồng tám động thổ cụ nội ông. Ngày mười sáu mộ của bố mẹ mới được ngày, giờ.. Như vậy thời gian phải thay đổi. - Lâm nói thêm: - Ngày mai anh xuống làm việc với thợ xây, thống nhất kiểu cách..
2
Chú em trai nói: - Bây giờ kinh lắm! Anh không ở nhà không biết đấy thôi! Thị trường hết! Cả người chết cũng là hàng hóa..
- Chú nói văng mạng vậy?
Đấy! Rồi anh xem. Không nhờ tay trông coi nghĩa địa ấy à? Nó cho mình "ra tóp". Không "ra tóp" bây giờ thì "ra tóp" nay mai.. Ừ! Anh cậy có thợ giỏi cứ xây thật tốt, ốp lát thật đẹp vào.. Nếu không qua tay nó ấy à! Thời gian sau bát hương đi đằng bát hương, trâu bò húc vỡ bia, gạch ốp nứt như bình sứ men rạn đời Lê chứ lại..
- Thế chính quyền địa phương không quản lý à?
- ủy ban làm giấy khai tử, thu lệ phí theo quy định. Còn nghĩa trang phóng sinh phóng địa. Quản thế nào được! Nghề độc quyền mà lại.
- Thế theo chú phải làm sao?
- Mai bác cứ theo em. Phải đóng vai ngu không biết gì nó mới thương! Nửa Tây, nửa Tầu nó cho "ra bã".
Lâm thấp thỏm không ngủ được vì lo. Ai ngờ ở nhà phức tạp chẳng kém gì đất Hà Thành. Nhớ mấy năm trước, Lâm cùng gia đình bên ngoại xuống nghĩa trang thành phố bốc mộ cậu em vợ bị chết vì tai nạn giao thông để đưa về quê. Chưa tới cổng đã thấy một gã da tái như màu nước cống, phanh ngực áo hất hàm hỏi: - Tích kê bao nhiêu?
Lâm và mọi người ngơ ngác chưa hiểu. Hắn hất hàm lần thứ hai. Lần này câu hỏi rõ nghĩa hơn: - Mộ số mấy? Chôn bao năm rồi? Quá hạn chưa?
Lâm quay lại hỏi người anh vợ: - Anh có mang giấy tờ gì không?
Người anh vợ trả lời: - Chỉ có giấy khai tử thôi! Hôm ấy chẳng ai phát tích kê cả! Thế ở nghĩa trangkhông có danh sách hả anh? - Anh quay sang hỏi hắn.
- Vớ vẩn! Vứt mẹ nó đi đâu còn lắm chuyện! Sao lại không có số? Nhà có số, phố có tên, ôtô có biển, cầu thủ đá bóng đóng số sau lưng.. Hậu vệ số hai, số ba, tiền vệ số bẩy, số tám; tiền đạo số chín, số mười.. Đến lũ quét đường lao công, thằng canh cổng khách sạn, con phục dịch nhà hàng kia còn mặc đồng phục, đeo phù hiệu gắn ảnh, in số chìm hẳn hoi, huống chi là người chết?
Hắn nói anh một thôi một hồi rồi hỏi: - "Tạnh" ngày nào? Tháng nào? Năm nào? "Tấu" ngày dương, ở đây không "chơi" ngày âm!
Ông anh vợ Lâm thưa: - Dạ.. Bị tai nạn ngày mồng năm tháng tư năm 19..
- À.. Nhớ rồi! - Hắn ngắt lời - Có phải tay thanh niên hai mươi ba tuổi, đi Dim đèo người yêu về báo cáo gia đình chuẩn bị tổ chức cưới. Bị công nông tông ngang người chết đứ đừ đừ.. Còn cô người yêu gẫy xương vai bị cấp cứu ở bệnh viện Việt Đức phải không?
- Ơ.. Sao anh biết? - Người anh vợ Lâm ngạc nhiên hỏi.
- Chuyện vặt! Nghề nghiệp không nhớ sao làm sao được nghề bốc mả ở đây? Tính đến hôm nay quá ba ngày! Thôi, mời các vị cho ý kiến.
Sau khi thống nhất giá cả, đưa tiền cho hắn, Lâm và gia đình vợ mới biết hắn làm nghề cò mả. Nhưng chẳng ai dám nói vì hắn đe: - Có muốn đầy đủ xương cốt thì "tạnh miệng".
3
Mưa rơi lất phất, gió thổi ù ù, những ngọn cỏ may bạc phếch cúi rạp đầu như cố tránh gió. Cái lạnh ở bãi tha ma hình như lạnh hơn nơi khác. Khoác thêm chiếc áo dạ dài tới tận khoeo chân mà Lâm vẫn thấy rét run. Trong lúc chờ đứa em trai đi xe máy vào mời tay trông coi nghĩa địa ra để bàn bạc, Lâm đi đi lại lại cho ấm người và tranh thủ quan sát khu nghĩa trang của thị trấn.
Thật quá thể! Nghĩa trang thì rộng nhưng xây chẳng theo hàng lối gì cả. Ngôi ra, ngôi vào, thụt thò đủ kiểu.. Ngang dọc tứ tung. Có ngôi to đùng to đoàng, trông như lầu bình thơ ở Quốc Tử Giám. Có ngôi cao ngổng cao ngồng, chóp nhọn hoắt như muốn chọc thủng cả trời xanh.. Mạnh ai nấy xây, chẳng ra thể thống gì..
Tay trông coi nghĩa địa ở đây không có nước da tái xám màu nước cống của thằng cha cò mả ở nghĩa trang thành phố. Cha này đầu húi cua, béo múp míp như cai thầu xây dựng. Bụng phệ vanh cỡ trên trăm có dư. Người y khoác một chiếc áo lính Mỹ còn thơm mùi xà phòng Lít. Hắn hất hàm y như cha cò mả Lâm đã gặp: - Chắc ông anh ở Hà Nội về làm chủ sự?
Chú em trai xoa tay đỡ lời Lâm: - Dạ.. Gọi là công tác ở thành phố chứ thực ra vẫn người quê ta cả!
- Không quê thì phố với ai? - Cha trông coi nghĩa trang cao giọng phủ đầu - Thôi, mời các vị vào việc! Nghe các ông nói muốn xây bốn ngôi? Xây kiểu gì? Cao? Thấp? Dài? Rộng? Vật liệu gạch Xuân Hòa hay gạch Cầu Xây? Loại một hay loại hai? Xi măng Hoàng Thạch hay La Hiên? Bỉm Sơn hay Hải Phòng? Còn có cả Lâm Thao đấy! Ốp đá Galit hay gạch men Trung Hoa? Bờ hè giật tam cấp hay tứ cấp?
Hắn hỏi như súng bắn liên thanh. Lâm nhớ lời em trai dặn. Anh rất kiệm lời. Một điều thưa hai điều gửi. Cuối cùng đôi bên cũng thống nhất được kiểu. Đó là chọn một ngôi mộ đã xây trong nghĩa trang làm tiêu chuẩn để thi công. Sang phần giá cả, tay trông coi nghĩa trang hất hàm. Cái hất hàm lại hệt như tay cò mả. Nhưng cái hất hàm của cha này có uy lực hơn: - Triệu rưỡi một ngôi! Chưa tính thuốc men, trà lá.. Bữa vào bữa ra. Thôi! Để cho gia chủ không phải nghĩ! Cứ đưa thêm năm bách là xong! Đồ cúng lễ tuỳ tâm: Cho - Thợ xin! Không - Đội về! Các vị cứ nghĩ cho kỹ, nếu làm với nhau được! Ôkê! Xin mời đến ký hợp đồng. Không làm việc được! Trai chen.. - Sau lời tạm biệt bằng tiếng Trung Quốc là động tác quay ngoắt 180 độ. Hắn bước không thèm chào anh em Lâm lấy một câu.
4
Cứ tưởng thế là xong, ai ngờ công việc kéo dài đến hai mươi ngày vẫn chưa ra đâu vào đâu. Mặc dù chú em trai Lâm biết trước đã đem hẳn một cây thuốc ba số năm gặp riêng để được "ưu tiên" cho vật liệu tốt và đảm bảo tiến độ thời gian đúng như đã ký trong hợp đồng. Nhấc tút thuốc lá lên day day vào hai lỗ mũi, hắn hít hà xởi lởi: - Yên tâm! Yên trí! Cứ.. Vô tư đi..
Thấy binh tình công việc sẽ còn kéo dài, Lâm điện bảo vợ đến cơ quan xin tạm ứng cho Lâm nghỉ thêm phép và dặn: - Em ra bưu điện gửi cho anh hai triệu nữa để lấy tiền chi tiêu..
Từ tinh mơ, bất chấp mưa phùn gió rét Lâm đã có mặt ở nghĩa trang để "đốc thúc" thợ làm. Nhảng đi một tý là thợ chạy sang thi công chỗ khác ngay! Có hỏi hoặc thắc mắc? Một câu, một câu thợ trả lời: - Bác cần đề đạt hoặc trình bày gì, mời đến gặp "ông chủ" nghĩa trang..
Tình cờ Lâm gặp người bạn cũ đang xây mộ cho bố mẹ. Hỏi, anh bạn đáp: - Chả từ ai!
Lâm thắc mắc: - Chính quyền ở đây thế nào thế nhỉ?
Người bạn lắc lắc cái đầu trả lời: - Anh có nhìn những khoảnh đất đằng kia không? - Lâm nhìn theo tay anh chỉ - Vài khoảnh đất trống trơn, có mảnh rộng chừng trăm mét vuông, có mảnh nhỏ hơn.. Xung quanh vây hàng rào gạch. Người bạn nói tiếp - Đấy là những âm phần của các vị có chức có quyền ở địa phương xí sẵn.. Đất ở dương gian tham đã đành. Đất âm phủ cũng lại giành phần trước.. Mà vợ chồng còn trẻ, tuổi mới ngót bốn mươi; con cái lít nha lít nhít. Còn ăn đến bao giờ mới hết lộc giời mà đã chiếm?
5
Nhuôi nhoai mãi rồi công việc xây dựng bốn ngôi mộ cũng xong. Sau lễ tạ mộ, Lâm chia tay họ hàng về Hà Nội. Về đến nhà, nhìn Lâm vợ hỏi: - Trông nom có mấy ngôi mộ mà làm y như thi công nhà ba bốn tầng không bằng! Phờ phạc, gầy rạc; mặt còn có bằng hai ngón tay chéo..
Lâm mở tủ, lấy cốc nước lạnh ngửa cổ tu một hơi rồi thủng thẳng bảo vợ:
- Nay mai tôi có chết, nhớ đưa tôi đến Đài Hóa Thân Hoàn Vũ..
Vợ Lâm nguýt dài:
- Phỉ phui cái mồm.. Ơ.. Sao hôm nọ dặn "khi nào hai năm mươi đưa anh về quê?"
Nguyễn Nhuận Hồng Phương
