- Xu
- 29,385
Chương 20. Dấu vết thần tính
Đêm ở thung lũng Thương Loan, sau những biến động nghịch thiên của dòng suối và tuyết lạnh, trở nên đặc quánh và nặng nề như một khối chì. A Mặc, sau cuộc vật lộn với những mảnh ký ức vàng kim trong ác mộng, đã rơi vào một trạng thái hôn mê sâu. Chàng nằm đó, hơi thở nặng nhọc như thể lồng ngực đang phải gánh vác cả một ngọn núi thiêng. Lam Linh không ngủ, nàng ngồi bên cạnh, bàn tay gầy gò nắm chặt chiếc khăn ấm, lặng lẽ quan sát người đàn ông mà nàng đã dốc lòng cứu chữa, người đã cùng nàng đi qua những ngày điền văn êm ả ngắn ngủi.
Khi ngọn đèn dầu treo trên vách nứa lụi dần, chỉ còn lại những tia sáng leo lét cuối cùng chực chờ tắt ngấm, Lam Linh bỗng khựng lại. Nàng dụi mắt, ngỡ rằng mình đang nhìn lầm trong bóng tối chập choạng.
Từ phía dưới lớp áo vải thô sờn, cũ kỹ của A Mặc, ngay tại vị trí lồng ngực trái - nơi trái tim phàm trần đang đập từng nhịp xao động - một luồng sáng vàng nhạt bỗng mờ ảo hiện lên. Nó không phải ánh sáng của lửa rừng, cũng không phải sự phản chiếu của ánh trăng ngoài cửa sổ. Đó là một thứ quang mang dịu nhẹ nhưng mang theo một loại uy áp cổ xưa, tỏa ra từ chính huyết quản và da thịt chàng.
Lam Linh run rẩy đưa tay vén nhẹ cổ áo của A Mặc. Tim nàng như nín lặng giữa lồng ngực. Trên làn da vốn dĩ đã bắt đầu lấm lem bụi đất của một người lao động, một đồ án hình hoa sen vàng nhạt đang dần lộ rõ. Những cánh sen thanh mảnh, tinh xảo đến từng đường nét li ti, đan cài vào nhau thành một đóa hoa đang ở độ mãn khai rực rỡ nhất. Điều kỳ lạ là đóa hoa này dường như có sự sống riêng; mỗi khi A Mặc hít vào, nó rực sáng lên như một ngọn lửa thiên thai, và khi chàng thở ra, nó lại mờ đi, nhịp nhàng theo hơi thở của một thực thể vĩ đại đang dần thức tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm.
Nàng đưa ngón tay chạm khẽ vào ấn ký hoa sen ấy. Ngay lập tức, một luồng điện tích nhỏ phóng ra khiến đầu ngón tay nàng tê dại. Cảm giác đó không phải là sự đau đớn thể xác thông thường, mà là một sự chấn động sâu sắc vào tận linh hồn, một loại lực đẩy vô hình khiến đôi chân nàng như muốn khuỵu xuống để quỳ phục trước một vị quân vương.
Ngay khoảnh khắc ấn ký hoa sen rực sáng nhất, một chuỗi dị tượng quái dị bắt đầu xảy ra ngay bên trong căn lều tranh. Lam Linh kinh hoàng nhìn thấy những dây leo vốn chỉ mới nhú mầm bên vách nứa bỗng chốc sinh trưởng với tốc độ kinh người. Chúng không mọc theo lẽ tự nhiên mà vươn dài ra hàng mét chỉ trong vài hơi thở, quấn quýt lấy những kèo cột, nở bung những đóa hoa lạ lùng tỏa ra thứ mùi hương thanh khiết nhưng nồng đượm. Thứ mùi hương này mạnh mẽ đến mức át đi hoàn toàn mùi thảo dược đắng ngắt mà nàng đã chuẩn bị để che giấu hơi thở của chàng. Nó như một lời tự thú kiêu ngạo giữa đêm tối, xé toạc lớp ngụy trang nghèo khổ của họ.
Không chỉ có vậy, không gian xung quanh A Mặc bắt đầu hỗn loạn. Những viên đá cuội kê chân giường bỗng nhiên mất đi trọng lực, chúng từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trong một trạng thái tĩnh lặng quỷ dị. Ngay cả những giọt nước đọng trong bát đồng cũng thoát ra ngoài, hóa thành những hạt ngọc tròn trịa, xoay vần xung quanh cơ thể chàng như những giọt lệ của trời xanh bị cuốn theo một lực hút cưỡng bách không thể kháng cự.
Lam Linh lùi lại một bước, hơi thở nàng dồn dập trong lồng ngực thắt chặt. Nàng nhìn túp lều tranh vốn dĩ là tổ ấm bình dị, nay đã biến thành một nơi huyền ảo, xa lạ và đầy đe dọa. Nàng nhìn đóa hoa sen trên ngực A Mặc và nhận ra một sự thật cay đắng đến xé lòng: Lớp vỏ "phàm nhân" mà nàng dày công vun đắp cho chàng - bằng những bữa cơm đạm bạc, bằng những bộ quần áo vá chằng vá đụp, bằng những tình cảm đơn sơ - đang rạn nứt từng mảnh một.
"Không... đừng thức tỉnh... làm ơn..." - Nàng thì thào, nước mắt lăn dài trên má, nhạt nhòa dưới ánh sáng thần thánh.
Nàng biết rõ, khi đóa hoa sen kia nở rộ hoàn toàn, người đàn ông tên A Mặc - người đã vụng về đan sọt cho nàng, người đã cùng nàng nướng củ mài bên bếp lửa - sẽ biến mất mãi mãi. Thay vào đó sẽ là một vị tối cao, một thực thể lạnh lẽo, người không biết đến vị đắng của thảo dược hay hơi ấm của một cái nắm tay.
Trong một nỗ lực tuyệt vọng và điên cuồng, Lam Linh lao tới, nàng dùng cả hai bàn tay bé nhỏ của mình áp chặt lên lồng ngực A Mặc, cố gắng che đi ánh sáng từ đóa hoa sen ấy. Nàng muốn dùng thân xác phàm trần của mình để giấu đi thần tính đang trỗi dậy, muốn ghì chặt chàng lại với mặt đất. Ngay khi chạm vào, ánh sáng vàng kim thiêu đốt lòng bàn tay nàng, cảm giác như nàng đang chạm vào than hồng nung đỏ. Đôi bàn tay nàng bỏng rát, đau đớn đến tận xương tủy, nhưng Lam Linh vẫn không buông. Nàng nghiến răng chịu đựng, nước mắt rơi lã chã xuống ngực chàng.
Lúc bấy giờ, A Mặc trong cơn hôn mê bỗng thốt lên một tiếng gọi khàn đục: "Linh... Lam Linh..."
Tiếng gọi tên nàng mang theo tất cả sự yếu đuối và níu kéo của phần nhân tính còn sót lại. Ngay khi tiếng nói ấy vang lên, những viên đá đang lơ lửng đột ngột mất đi lực hút, rơi rụng "rầm rầm" xuống sàn đất. Những hạt nước tan vỡ thành những giọt li ti thấm vào chiếu trúc. Thần tính đang trỗi dậy bỗng chốc bị sự rung động của trái tim phàm trần kìm hãm lại một nhịp.
Nhưng Lam Linh biết, đây chỉ là một sự trì hoãn mong manh. Ánh sáng vàng kim vẫn len lỏi qua từng kẽ ngón tay bỏng đỏ của nàng, rực rỡ và kiêu hãnh, như đang cười nhạo mọi nỗ lực níu kéo của một cô gái hái thuốc nhỏ bé. Đêm ấy, giữa mùi hương thiên thai nồng nàn và nỗi đau xác thịt, Lam Linh cay đắng nhận ra mình đang mất chàng theo cách đau đớn nhất: Chàng không đi đâu cả, chàng vẫn nằm đây, nhưng chàng đang trở thành một người mà nàng không thể nào chạm tới được nữa.
Vết nứt trên lồng ngực chàng chính là vực thẳm ngăn cách giữa Thần và Người, một vực thẳm mà dù nàng có dùng cả mạng sống cũng không thể lấp đầy.
Khi ngọn đèn dầu treo trên vách nứa lụi dần, chỉ còn lại những tia sáng leo lét cuối cùng chực chờ tắt ngấm, Lam Linh bỗng khựng lại. Nàng dụi mắt, ngỡ rằng mình đang nhìn lầm trong bóng tối chập choạng.
Từ phía dưới lớp áo vải thô sờn, cũ kỹ của A Mặc, ngay tại vị trí lồng ngực trái - nơi trái tim phàm trần đang đập từng nhịp xao động - một luồng sáng vàng nhạt bỗng mờ ảo hiện lên. Nó không phải ánh sáng của lửa rừng, cũng không phải sự phản chiếu của ánh trăng ngoài cửa sổ. Đó là một thứ quang mang dịu nhẹ nhưng mang theo một loại uy áp cổ xưa, tỏa ra từ chính huyết quản và da thịt chàng.
Lam Linh run rẩy đưa tay vén nhẹ cổ áo của A Mặc. Tim nàng như nín lặng giữa lồng ngực. Trên làn da vốn dĩ đã bắt đầu lấm lem bụi đất của một người lao động, một đồ án hình hoa sen vàng nhạt đang dần lộ rõ. Những cánh sen thanh mảnh, tinh xảo đến từng đường nét li ti, đan cài vào nhau thành một đóa hoa đang ở độ mãn khai rực rỡ nhất. Điều kỳ lạ là đóa hoa này dường như có sự sống riêng; mỗi khi A Mặc hít vào, nó rực sáng lên như một ngọn lửa thiên thai, và khi chàng thở ra, nó lại mờ đi, nhịp nhàng theo hơi thở của một thực thể vĩ đại đang dần thức tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm.
Nàng đưa ngón tay chạm khẽ vào ấn ký hoa sen ấy. Ngay lập tức, một luồng điện tích nhỏ phóng ra khiến đầu ngón tay nàng tê dại. Cảm giác đó không phải là sự đau đớn thể xác thông thường, mà là một sự chấn động sâu sắc vào tận linh hồn, một loại lực đẩy vô hình khiến đôi chân nàng như muốn khuỵu xuống để quỳ phục trước một vị quân vương.
Ngay khoảnh khắc ấn ký hoa sen rực sáng nhất, một chuỗi dị tượng quái dị bắt đầu xảy ra ngay bên trong căn lều tranh. Lam Linh kinh hoàng nhìn thấy những dây leo vốn chỉ mới nhú mầm bên vách nứa bỗng chốc sinh trưởng với tốc độ kinh người. Chúng không mọc theo lẽ tự nhiên mà vươn dài ra hàng mét chỉ trong vài hơi thở, quấn quýt lấy những kèo cột, nở bung những đóa hoa lạ lùng tỏa ra thứ mùi hương thanh khiết nhưng nồng đượm. Thứ mùi hương này mạnh mẽ đến mức át đi hoàn toàn mùi thảo dược đắng ngắt mà nàng đã chuẩn bị để che giấu hơi thở của chàng. Nó như một lời tự thú kiêu ngạo giữa đêm tối, xé toạc lớp ngụy trang nghèo khổ của họ.
Không chỉ có vậy, không gian xung quanh A Mặc bắt đầu hỗn loạn. Những viên đá cuội kê chân giường bỗng nhiên mất đi trọng lực, chúng từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trong một trạng thái tĩnh lặng quỷ dị. Ngay cả những giọt nước đọng trong bát đồng cũng thoát ra ngoài, hóa thành những hạt ngọc tròn trịa, xoay vần xung quanh cơ thể chàng như những giọt lệ của trời xanh bị cuốn theo một lực hút cưỡng bách không thể kháng cự.
Lam Linh lùi lại một bước, hơi thở nàng dồn dập trong lồng ngực thắt chặt. Nàng nhìn túp lều tranh vốn dĩ là tổ ấm bình dị, nay đã biến thành một nơi huyền ảo, xa lạ và đầy đe dọa. Nàng nhìn đóa hoa sen trên ngực A Mặc và nhận ra một sự thật cay đắng đến xé lòng: Lớp vỏ "phàm nhân" mà nàng dày công vun đắp cho chàng - bằng những bữa cơm đạm bạc, bằng những bộ quần áo vá chằng vá đụp, bằng những tình cảm đơn sơ - đang rạn nứt từng mảnh một.
"Không... đừng thức tỉnh... làm ơn..." - Nàng thì thào, nước mắt lăn dài trên má, nhạt nhòa dưới ánh sáng thần thánh.
Nàng biết rõ, khi đóa hoa sen kia nở rộ hoàn toàn, người đàn ông tên A Mặc - người đã vụng về đan sọt cho nàng, người đã cùng nàng nướng củ mài bên bếp lửa - sẽ biến mất mãi mãi. Thay vào đó sẽ là một vị tối cao, một thực thể lạnh lẽo, người không biết đến vị đắng của thảo dược hay hơi ấm của một cái nắm tay.
Trong một nỗ lực tuyệt vọng và điên cuồng, Lam Linh lao tới, nàng dùng cả hai bàn tay bé nhỏ của mình áp chặt lên lồng ngực A Mặc, cố gắng che đi ánh sáng từ đóa hoa sen ấy. Nàng muốn dùng thân xác phàm trần của mình để giấu đi thần tính đang trỗi dậy, muốn ghì chặt chàng lại với mặt đất. Ngay khi chạm vào, ánh sáng vàng kim thiêu đốt lòng bàn tay nàng, cảm giác như nàng đang chạm vào than hồng nung đỏ. Đôi bàn tay nàng bỏng rát, đau đớn đến tận xương tủy, nhưng Lam Linh vẫn không buông. Nàng nghiến răng chịu đựng, nước mắt rơi lã chã xuống ngực chàng.
Lúc bấy giờ, A Mặc trong cơn hôn mê bỗng thốt lên một tiếng gọi khàn đục: "Linh... Lam Linh..."
Tiếng gọi tên nàng mang theo tất cả sự yếu đuối và níu kéo của phần nhân tính còn sót lại. Ngay khi tiếng nói ấy vang lên, những viên đá đang lơ lửng đột ngột mất đi lực hút, rơi rụng "rầm rầm" xuống sàn đất. Những hạt nước tan vỡ thành những giọt li ti thấm vào chiếu trúc. Thần tính đang trỗi dậy bỗng chốc bị sự rung động của trái tim phàm trần kìm hãm lại một nhịp.
Nhưng Lam Linh biết, đây chỉ là một sự trì hoãn mong manh. Ánh sáng vàng kim vẫn len lỏi qua từng kẽ ngón tay bỏng đỏ của nàng, rực rỡ và kiêu hãnh, như đang cười nhạo mọi nỗ lực níu kéo của một cô gái hái thuốc nhỏ bé. Đêm ấy, giữa mùi hương thiên thai nồng nàn và nỗi đau xác thịt, Lam Linh cay đắng nhận ra mình đang mất chàng theo cách đau đớn nhất: Chàng không đi đâu cả, chàng vẫn nằm đây, nhưng chàng đang trở thành một người mà nàng không thể nào chạm tới được nữa.
Vết nứt trên lồng ngực chàng chính là vực thẳm ngăn cách giữa Thần và Người, một vực thẳm mà dù nàng có dùng cả mạng sống cũng không thể lấp đầy.
Chỉnh sửa cuối:

