Bạn được Thời Không mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
  • Ngồi "hưm" một tiếng bâng khuâng,

    Lại thêm tiếng "haiz" ngại ngần bước chân.

    Sợ mình chẳng được mười phân,

    Sợ soi gương sáng thấy phần lẻ loi.


    Nhưng mà đời có bao mươi,

    Cứ giấu mình mãi thì người biết đâu?

    Cần gì hoàn hảo quá đâu,

    Cứ là chính mình, lo sầu làm chi.


    Thử một lần bước chân đi,

    Biết đâu tỏa sáng như vì sao đêm?

    Hết buồn, hết cả lặng im,

    Tự tin mình hát cho tim rạng ngời.


    Cúi đầu chào thầy cô giáo

    Lòng run như tiếng lá rơi

    Năm cuối mang bao hoài bão

    Đứng giữa khung trời mới thôi.


    Gác lại những ngày cấp ba

    Về đây mái trường năng động

    Cấp hai nụ cười lan tỏa

    Giữa bao ánh mắt kỳ vọng.


    Thầy cô nhìn mình hiền hậu

    Dặn dò những bước đầu tiên

    Nỗi lo dần thôi nung nấu

    Lòng bỗng thấy thật bình yên.


    Haiz.. Bữa đầu ra mắt trường thật.. Lạ lẫm. Cứ ngỡ kinh nghiệm đi một lần là đủ, ai dè một lần nữa đứng trước thầy cô và đám nhỏ, mình vẫn là.. Quá non..

    *boni 11**qobe 58*
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Tiên Phan Đào Tộc Tiên Phan wrote on Đào Tộc's profile.
    Chào bạn. Bạn vui lòng không tạo truyện liên tục nhé, bạn chỉ được viết hai bộ song song thôi nha. Hai bộ đầu tiên bắt buộc phải hoàn thành mới làm bộ khác nhé.
  • "à ừ, đằng ấy lúc nào chả đúng!"

    "Không hẳn linh cảm phụ nữ đều đúng hay trực giác của phụ nữ đều chính xác. Chỉ là có một số chuyện chỉ giải thích bằng vận may là không đủ."
  • Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 79: Ngày đại cát, nước Vệ có Quốc sư, Vương hậu) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!


  • Chẳng Cần Điều Gì Nữa!​
    Từng giọt đắng gọi tên nơi quán cũ
    Tiếng nhạc buồn lặng lẽ giữa màn đêm
    Tôi ngồi nghe thời gian đang trôi chậm
    Như hạt mưa đọng lại chiếc lá xanh.

    Nơi góc cũ giọt tan vào quá khứ
    Đắng một lần hương mãi đậm trong tim.
    Sau gió lạnh mưa buồn rơi rất khẽ
    Ngỡ sương đêm phủ khoé mắt bờ môi

    Không điểm đến, chẳng cần ai chờ đợi
    Mọi muộn phiền nằm lại phía sau lưng.
    Chỉ còn lại những thanh âm mềm mại
    Đang đưa lòng trôi giữa cõi mông lung.

    Gió ngoài hiên mang theo mùi đêm vắng
    Sương nơi nào ghé xuống một bờ vai
    Tôi khẽ chạm vào miền không tên ấy
    Nơi ưu phiền đều sẽ hóa hơi bay

    Và cứ thế, chẳng cần điều gì nữa
    Bản nhạc xưa dẫn lối đến xa xôi
    Giữa thế gian dẫu còn bao tất bật
    Chỉ đêm nay, chẳng cần thiết ngày mai.
  • 55315897103_d259a2b68a_o.png


    Xin lỗi gia tộc, nhưng con bất lực *bafu 37*
  • Back