- Xu
- 27,190
Chương 20. Đêm kinh hoàng ở thôn Khê Nguyệt
Mưa trong rừng không mang theo hơi mát của mùa hạ, nó đổ xuống như vạn tiễn băng hàn, đâm nát những tán lá thông già và nhấn chìm thôn Khê Nguyệt vào một màn nước mù mịt, tanh nồng vị rỉ sắt.
Trong túp lều tranh héo hắt, Lam Linh quỳ rạp dưới sàn đất, hai tay run rẩy chèn lại cánh cửa liếp đang bị gió vật đến vặn vẹo. Mùi thối rữa ban chiều giờ đây đặc quánh lại, lảng bảng trong không gian như thể có hàng trăm xác chết đang phân hủy ngay ngoài hiên nhà. Nàng thở dốc, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của A Mặc.
Chàng đứng đó, giữa gian nhà tối mịt, bất động như một pho tượng ngọc bị bỏ quên giữa trần gian nhơ nhuốc. Đôi mắt bạc của chàng không còn vẻ hiền lành của mười năm bổ củi gánh nước; nó rực lên một thứ ánh sáng sắc lạnh, xuyên thấu qua lớp vách nứa rách nát, nhìn thẳng vào những thứ nhầy nhụa đang bò lổm ngổm trên mái tranh. Chàng ngửi thấy mùi của Ma giới, cái mùi nồng nặc của tham vọng và sự tàn độc đang thèm khát huyết nhục của mình.
Rắc!
Một móng vuốt xám xịt, nhọn hoắt đâm xuyên qua vách nứa, sượt qua gò má Lam Linh, để lại một vệt máu đỏ tươi. Nàng chưa kịp hét lên thì cánh cửa liếp đã bị một lực lượng thô bạo đánh văng, nát vụn thành từng mảnh tre vụn.
Năm con quỷ đói thân hình vặn vẹo, da dẻ bết bát chất dịch nhầy hôi hám, đôi mắt xanh lè như đom đóm nghĩa địa đồng loạt tràn vào. Chúng không vồ lấy A Mặc ngay, mà lượn lờ xung quanh, mũi hếch lên hít hà mùi hương thần huyết đang rò rỉ từ vết sẹo trên trán chàng. Tiếng cười khè khè của chúng nghe như tiếng xương khô cọ vào nhau giữa đêm trường. Chúng biết, Chân Thần đang yếu nhất khi hắn đang cố học cách làm người.
"Cút đi... cút đi!"
A Mặc gầm khàn trong cổ họng, âm thanh ấy như phát ra từ kẽ đá lạnh lẽo. Mười hai cây đinh thần lực trong cốt tủy chàng đang rung lên điên cuồng, mỗi nhịp rung là một lần thần lực phản phệ cào nát phế phủ. Chàng quỵ xuống một gối, một tay bấu chặt lấy ngực áo nâu sờn, máu từ khóe môi trào ra đen đặc. Sự phản nghịch của trái tim trước giới luật vĩnh hằng đang khiến chàng trở nên yếu ớt hơn cả một gã lực điền phàm trần. Chàng muốn bùng nổ, nhưng mười năm trói buộc bởi tình cảm với người đàn bà kia đã trở thành một tầng xiềng xích vô hình giữ chặt lấy thần tính.
Một con quỷ nhìn thấy sự suy sụp của chàng, nó đổi hướng, lao vút về phía Lam Linh với tốc độ của một bóng ma. Nó biết, cách duy nhất để bẻ gãy ý chí của một vị thần là nghiền nát thứ mà hắn trân trọng nhất ngay trước mắt hắn.
"A Mặc, chạy mau!"
Lam Linh không chạy. Người đàn bà ấy, trong khoảnh khắc tử thần kề cận, lại không màng đến mạng sống hèn mọn của mình. Nàng không có pháp lực, không có gươm thần, chỉ có một tấm thân gầy guộc đã gánh vác mười năm cơm áo gạo tiền cho cả hai. Nàng lao mình về phía trước, dùng tấm lưng ấy chắn ngang giữa nanh vuốt ác quỷ và A Mặc. Với nàng, A Mặc là người thân duy nhất, là cả nhân gian mà nàng có.
Phập!
Tiếng móng vuốt xé toạc da thịt nghe khô khốc và tàn nhẫn đến lịm người. Ba vết cào sâu hoắm chạy dài từ bả vai xuống thắt lưng Lam Linh, máu tươi bắn tung tóe, văng cả vào gương mặt nhợt nhạt đang chết lặng của A Mặc. Nàng đổ gục xuống vai chàng, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng rên rỉ, bàn tay chai sần vẫn cố nắm lấy vạt áo chàng như một lời khẩn cầu cuối cùng: đừng để bản thân bị tổn thương.
Máu phàm nhân nóng hổi thấm qua lớp vải thô, chạm vào làn da lạnh lẽo của vị thần. Thứ nhiệt lượng ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng thần lực đã bị nén chặt suốt mười năm qua.
"Linh..."
A Mặc thốt lên, thanh âm vỡ vụn như tiếng chuông đồng nứt toác. Nhìn vũng máu đang loang lổ trên mặt đất, nhìn người đàn bà vì mình mà chịu muôn vàn thống khổ, một nỗi đau đớn dữ dội hơn cả vạn kiếp thiên lôi bùng nổ từ sâu trong tâm khảm chàng. Chàng căm ghét thần vị, căm ghét thiên đạo, và căm ghét chính cái sự cao quý vô dụng của bản thân lúc này.
"LŨ NGHIỆT SÚC!!!"
Một tiếng gầm không còn chút hơi hướm của con người vang lên, chấn động cả đỉnh Thiên Sơn, làm sụp đổ những vách đá ngàn năm.
Uỳnh!
Từ tâm điểm là A Mặc, một luồng sóng thần lực vàng kim pha lẫn sắc đỏ rực của huyết mạch Chân Thần bùng nổ rực rỡ. Sức mạnh ấy tàn khốc đến mức nghiền nát túp lều tranh thành tro bụi trong chớp mắt. Lũ quỷ đói chưa kịp chạm vào tà áo của chàng đã bị ánh sáng ấy thiêu cháy thành hư vô, tiếng thét thê lương của chúng chưa kịp cất lên đã tan biến vào làn mưa lạnh.
Mười hai tầng phong ấn bị chấn động dữ dội bởi cơn thịnh nộ tột cùng. Ba cây đinh thần lực đầu tiên nổ tung trong cốt tủy A Mặc, phát ra tiếng vỡ vụn kinh hoàng. Máu từ tai và mắt chàng trào ra dữ dội, nhuộm đỏ cả bộ áo nâu nghèo khổ. Nhưng chàng không cảm thấy đau nữa. Nỗi đau thể xác sao so được với cái lạnh lẽo khi hơi ấm của Lam Linh đang dần nguội đi trong tay chàng.
Chàng quỳ giữa đống đổ nát, ôm chặt lấy thân hình thoi thóp của Lam Linh trong vòng tay. Xung quanh họ, một vòng tròn ánh sáng rực rỡ đẩy lùi mọi bóng tối và màn mưa tầm tã, tạo nên một cõi lặng lẽ, thiêng liêng giữa thế gian đang sụp đổ. Vết sẹo trên trán A Mặc nứt toác hoàn toàn, để lại một ấn ký rực rỡ như mặt trời ban trưa, tỏa ra uy áp khiến lũ yêu ma trong rừng sâu phải phủ phục kinh hãi. Đôi mắt đen của chàng giờ đây không còn sự trống rỗng, nó tràn ngập một thứ tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng. Lệ thần rơi lã chã trên gò má sứ, hòa cùng máu của phàm nhân.
"Linh... tỉnh lại... Ta không cho phép nàng đi! Cả cái thiên đạo này cũng không có quyền mang nàng đi khỏi ta!"
Sức mạnh phát ra từ người chàng bắt đầu khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Cỏ cây chết héo trong bán kính mười dặm vì không chịu nổi thần uy bộc phát. A Mặc không còn là gã thanh niên lầm lì bổ củi hằng ngày; chàng là Chân Thần Thần Hi, kẻ vừa thức tỉnh khỏi giấc mộng mười năm bằng cái giá là máu của người chàng yêu nhất.
Trên chín tầng mây, tấm Mệnh bài của Thần Hi nứt toác một mảng lớn, rơi xuống sàn ngọc lạnh lẽo của điện thờ. Hạo Thiên đứng sững người, bàn tay siết chặt cán trường thương đến mức run rẩy. Chàng nhìn về phương Nam, nơi một cột sáng thần lực vàng kim đang xé toạc màn đêm nhân gian, thấu tận trời xanh. Chàng biết, em trai mình đã thực sự điên rồi. Vì một phàm nhân kiến cỏ, nó đã chọn cách tự hủy hoại bản thân, dùng sự phản phệ để đổi lấy một khắc bộc phát bảo vệ tình ái.
Đêm kinh hoàng ở thôn Khê Nguyệt không kết thúc bằng chiến thắng. Nó là hồi chuông báo tử cho mười năm bình yên giả dối. Ánh sáng rực rỡ ấy không chỉ cứu mạng Lam Linh thoát khỏi nanh quỷ, mà còn là ngọn đuốc dẫn lối cho Chiến thần đang cầm trường thương đi xuống hạ giới để kết thúc sai lầm này bằng sự trừng phạt tàn khốc nhất.
A Mặc cúi đầu, áp trán mình vào trán Lam Linh, thần lực dịu nhẹ bắt đầu len lỏi vào cơ thể nàng để giữ lại hơi tàn. Chàng biết, khi ánh sáng này tắt đi, bão tố thực sự của Thần giới sẽ ập xuống. Nhưng lúc này, chàng chỉ muốn thời gian dừng lại, để chàng được là A Mặc của nàng thêm một khắc cuối cùng.
Trong túp lều tranh héo hắt, Lam Linh quỳ rạp dưới sàn đất, hai tay run rẩy chèn lại cánh cửa liếp đang bị gió vật đến vặn vẹo. Mùi thối rữa ban chiều giờ đây đặc quánh lại, lảng bảng trong không gian như thể có hàng trăm xác chết đang phân hủy ngay ngoài hiên nhà. Nàng thở dốc, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của A Mặc.
Chàng đứng đó, giữa gian nhà tối mịt, bất động như một pho tượng ngọc bị bỏ quên giữa trần gian nhơ nhuốc. Đôi mắt bạc của chàng không còn vẻ hiền lành của mười năm bổ củi gánh nước; nó rực lên một thứ ánh sáng sắc lạnh, xuyên thấu qua lớp vách nứa rách nát, nhìn thẳng vào những thứ nhầy nhụa đang bò lổm ngổm trên mái tranh. Chàng ngửi thấy mùi của Ma giới, cái mùi nồng nặc của tham vọng và sự tàn độc đang thèm khát huyết nhục của mình.
Rắc!
Một móng vuốt xám xịt, nhọn hoắt đâm xuyên qua vách nứa, sượt qua gò má Lam Linh, để lại một vệt máu đỏ tươi. Nàng chưa kịp hét lên thì cánh cửa liếp đã bị một lực lượng thô bạo đánh văng, nát vụn thành từng mảnh tre vụn.
Năm con quỷ đói thân hình vặn vẹo, da dẻ bết bát chất dịch nhầy hôi hám, đôi mắt xanh lè như đom đóm nghĩa địa đồng loạt tràn vào. Chúng không vồ lấy A Mặc ngay, mà lượn lờ xung quanh, mũi hếch lên hít hà mùi hương thần huyết đang rò rỉ từ vết sẹo trên trán chàng. Tiếng cười khè khè của chúng nghe như tiếng xương khô cọ vào nhau giữa đêm trường. Chúng biết, Chân Thần đang yếu nhất khi hắn đang cố học cách làm người.
"Cút đi... cút đi!"
A Mặc gầm khàn trong cổ họng, âm thanh ấy như phát ra từ kẽ đá lạnh lẽo. Mười hai cây đinh thần lực trong cốt tủy chàng đang rung lên điên cuồng, mỗi nhịp rung là một lần thần lực phản phệ cào nát phế phủ. Chàng quỵ xuống một gối, một tay bấu chặt lấy ngực áo nâu sờn, máu từ khóe môi trào ra đen đặc. Sự phản nghịch của trái tim trước giới luật vĩnh hằng đang khiến chàng trở nên yếu ớt hơn cả một gã lực điền phàm trần. Chàng muốn bùng nổ, nhưng mười năm trói buộc bởi tình cảm với người đàn bà kia đã trở thành một tầng xiềng xích vô hình giữ chặt lấy thần tính.
Một con quỷ nhìn thấy sự suy sụp của chàng, nó đổi hướng, lao vút về phía Lam Linh với tốc độ của một bóng ma. Nó biết, cách duy nhất để bẻ gãy ý chí của một vị thần là nghiền nát thứ mà hắn trân trọng nhất ngay trước mắt hắn.
"A Mặc, chạy mau!"
Lam Linh không chạy. Người đàn bà ấy, trong khoảnh khắc tử thần kề cận, lại không màng đến mạng sống hèn mọn của mình. Nàng không có pháp lực, không có gươm thần, chỉ có một tấm thân gầy guộc đã gánh vác mười năm cơm áo gạo tiền cho cả hai. Nàng lao mình về phía trước, dùng tấm lưng ấy chắn ngang giữa nanh vuốt ác quỷ và A Mặc. Với nàng, A Mặc là người thân duy nhất, là cả nhân gian mà nàng có.
Phập!
Tiếng móng vuốt xé toạc da thịt nghe khô khốc và tàn nhẫn đến lịm người. Ba vết cào sâu hoắm chạy dài từ bả vai xuống thắt lưng Lam Linh, máu tươi bắn tung tóe, văng cả vào gương mặt nhợt nhạt đang chết lặng của A Mặc. Nàng đổ gục xuống vai chàng, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng rên rỉ, bàn tay chai sần vẫn cố nắm lấy vạt áo chàng như một lời khẩn cầu cuối cùng: đừng để bản thân bị tổn thương.
Máu phàm nhân nóng hổi thấm qua lớp vải thô, chạm vào làn da lạnh lẽo của vị thần. Thứ nhiệt lượng ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng thần lực đã bị nén chặt suốt mười năm qua.
"Linh..."
A Mặc thốt lên, thanh âm vỡ vụn như tiếng chuông đồng nứt toác. Nhìn vũng máu đang loang lổ trên mặt đất, nhìn người đàn bà vì mình mà chịu muôn vàn thống khổ, một nỗi đau đớn dữ dội hơn cả vạn kiếp thiên lôi bùng nổ từ sâu trong tâm khảm chàng. Chàng căm ghét thần vị, căm ghét thiên đạo, và căm ghét chính cái sự cao quý vô dụng của bản thân lúc này.
"LŨ NGHIỆT SÚC!!!"
Một tiếng gầm không còn chút hơi hướm của con người vang lên, chấn động cả đỉnh Thiên Sơn, làm sụp đổ những vách đá ngàn năm.
Uỳnh!
Từ tâm điểm là A Mặc, một luồng sóng thần lực vàng kim pha lẫn sắc đỏ rực của huyết mạch Chân Thần bùng nổ rực rỡ. Sức mạnh ấy tàn khốc đến mức nghiền nát túp lều tranh thành tro bụi trong chớp mắt. Lũ quỷ đói chưa kịp chạm vào tà áo của chàng đã bị ánh sáng ấy thiêu cháy thành hư vô, tiếng thét thê lương của chúng chưa kịp cất lên đã tan biến vào làn mưa lạnh.
Mười hai tầng phong ấn bị chấn động dữ dội bởi cơn thịnh nộ tột cùng. Ba cây đinh thần lực đầu tiên nổ tung trong cốt tủy A Mặc, phát ra tiếng vỡ vụn kinh hoàng. Máu từ tai và mắt chàng trào ra dữ dội, nhuộm đỏ cả bộ áo nâu nghèo khổ. Nhưng chàng không cảm thấy đau nữa. Nỗi đau thể xác sao so được với cái lạnh lẽo khi hơi ấm của Lam Linh đang dần nguội đi trong tay chàng.
Chàng quỳ giữa đống đổ nát, ôm chặt lấy thân hình thoi thóp của Lam Linh trong vòng tay. Xung quanh họ, một vòng tròn ánh sáng rực rỡ đẩy lùi mọi bóng tối và màn mưa tầm tã, tạo nên một cõi lặng lẽ, thiêng liêng giữa thế gian đang sụp đổ. Vết sẹo trên trán A Mặc nứt toác hoàn toàn, để lại một ấn ký rực rỡ như mặt trời ban trưa, tỏa ra uy áp khiến lũ yêu ma trong rừng sâu phải phủ phục kinh hãi. Đôi mắt đen của chàng giờ đây không còn sự trống rỗng, nó tràn ngập một thứ tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng. Lệ thần rơi lã chã trên gò má sứ, hòa cùng máu của phàm nhân.
"Linh... tỉnh lại... Ta không cho phép nàng đi! Cả cái thiên đạo này cũng không có quyền mang nàng đi khỏi ta!"
Sức mạnh phát ra từ người chàng bắt đầu khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Cỏ cây chết héo trong bán kính mười dặm vì không chịu nổi thần uy bộc phát. A Mặc không còn là gã thanh niên lầm lì bổ củi hằng ngày; chàng là Chân Thần Thần Hi, kẻ vừa thức tỉnh khỏi giấc mộng mười năm bằng cái giá là máu của người chàng yêu nhất.
Trên chín tầng mây, tấm Mệnh bài của Thần Hi nứt toác một mảng lớn, rơi xuống sàn ngọc lạnh lẽo của điện thờ. Hạo Thiên đứng sững người, bàn tay siết chặt cán trường thương đến mức run rẩy. Chàng nhìn về phương Nam, nơi một cột sáng thần lực vàng kim đang xé toạc màn đêm nhân gian, thấu tận trời xanh. Chàng biết, em trai mình đã thực sự điên rồi. Vì một phàm nhân kiến cỏ, nó đã chọn cách tự hủy hoại bản thân, dùng sự phản phệ để đổi lấy một khắc bộc phát bảo vệ tình ái.
Đêm kinh hoàng ở thôn Khê Nguyệt không kết thúc bằng chiến thắng. Nó là hồi chuông báo tử cho mười năm bình yên giả dối. Ánh sáng rực rỡ ấy không chỉ cứu mạng Lam Linh thoát khỏi nanh quỷ, mà còn là ngọn đuốc dẫn lối cho Chiến thần đang cầm trường thương đi xuống hạ giới để kết thúc sai lầm này bằng sự trừng phạt tàn khốc nhất.
A Mặc cúi đầu, áp trán mình vào trán Lam Linh, thần lực dịu nhẹ bắt đầu len lỏi vào cơ thể nàng để giữ lại hơi tàn. Chàng biết, khi ánh sáng này tắt đi, bão tố thực sự của Thần giới sẽ ập xuống. Nhưng lúc này, chàng chỉ muốn thời gian dừng lại, để chàng được là A Mặc của nàng thêm một khắc cuối cùng.
Chỉnh sửa cuối:
