Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
362 0

Ánh Sao Trên Đồi Cát​


Tác giả: Rewrite

Giới thiệu: Tác phẩm được lấy cảm hứng từ ca khúc "Stars Above the Hill", tác giả muốn gửi lời cảm ơn đến một người bạn cũ đã chia sẻ ca khúc này.

Chương 1: Hàng Rào Hoa Dâm Bụt

Chương 2: Khu vườn của mẹ

Chương 3: Lá Thư

Chương 4: Vanilla

Chương 5: Dưới Bầu Trời Sao

[Hết]

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
cd1c77784f96cb461a64f57ab685b859.jpg


Chương 1: Hàng Rào Hoa Dâm Bụt​


Tôi thức dậy vào một buổi sáng chủ nhật, tóc tai rối bù như tổ quạ, và có cảm giác kỳ lạ rằng mình đã ngủ quên suốt mười năm.

Nắng đã lên cao, nó len qua khe cửa sổ gỗ, rơi xuống nền gạch bông thành những vệt sáng hình chữ nhật dài ngoằng. Tôi nằm im thêm một lúc, để cơ thể từ từ nhớ ra mình đang ở đâu.

Chiếc giường gỗ kẽo kẹt mỗi khi tôi trở mình. Tấm rèm cửa sổ bằng vải hoa đã phai màu, để lọt vào phòng những tia nắng sớm, cùng mùi đất và mùi cây cỏ từ ngoài vườn. Trên tường là mấy tấm ảnh cũ, vài tấm thiệp sinh nhật đã ố vàng, và một con gấu bông ngồi lặng thinh ở góc bàn học.

Tôi đưa tay vuốt ngược mái tóc rối. Những sợi tóc khô ráp vì nắng gió Bình Thuận sau ba ngày về quê. Nó khác hẳn mái tóc thường ngày ở Sài Gòn, thứ tóc được chăm chút bằng dầu gội và dầu xả, rồi ngoan ngoãn nằm im dưới điều hòa. Ở Sài Gòn, tôi thức dậy mỗi sáng giữa tiếng còi xe và tiếng chuông báo thức, giữa mùi điều hòa lạnh ngắt và mùi cà phê hòa tan vội vã. Còn ở đây, thời gian như chảy chậm lại, giống một dòng sông vào mùa khô. Nó vẫn trôi, nhưng đủ chậm để tôi nhìn thấy từng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

Tôi không vội ngồi dậy, tôi nằm đó và lắng nghe. Tiếng dép của mẹ lộp bộp dưới nền gạch. Tiếng chổi quét sân khe khẽ. Tiếng ấm nước được đặt lên bếp. Tiếng chó sủa đâu đó rất xa. Tiếng gà gáy muộn của nhà hàng xóm. Tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm.

Ở Sài Gòn, mọi âm thanh đều là một kiểu xâm lấn. Chúng buộc tôi phải tỉnh táo, phải phản ứng, phải vội vã. Còn ở đây, âm thanh chỉ đơn giản là sự hiện diện. Chúng tồn tại, nhưng không đòi hỏi gì ở tôi.

Mùi bánh hỏi thơm lừng từ dưới bếp bay lên, quyện với mùi khói bếp và mùi đất sau cơn mưa đêm. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bột gạo hấp chín, mùi hành phi vàng ruộm, mùi nước mắm chua ngọt thoảng qua. Tất cả đánh thức một vùng ký ức sâu thẳm mà tôi đã cất dưới lớp bụi của những năm tháng ở Sài Gòn. Những buổi sáng đi học, vội vàng ăn bánh hỏi mẹ làm rồi đạp xe đến trường. Khi ấy, tôi còn là một con bé mười bảy tuổi, chưa biết đến những tòa tháp kiêu hãnh nơi thành phố, chưa biết đến những lời hứa hão huyền của đàn ông, và cũng chưa biết rằng có những buổi sáng người ta thức dậy với một khoảng trống trong lồng ngực.

Tôi ngồi dậy, xô đôi dép cũ dưới chân giường, rồi bước ra khỏi phòng. Trên bàn ăn đã có sẵn một đĩa bánh hỏi được xếp gọn gàng. Hành phi vàng ruộm, ngò rí xanh mướt, và một chén nước mắm chua ngọt do chính tay mẹ pha. Đĩa bánh hỏi vẫn còn ấm, nghĩa là mẹ đã dậy từ rất sớm để chuẩn bị.

Tôi bước ra giếng nước ngoài sân, với tay lấy bàn chải đánh răng trên kệ. Thói quen cũ mỗi khi về quê là đánh răng ngoài sân, vừa đánh răng vừa nhìn ngắm khu vườn. Khi tôi đang đứng cạnh vòi nước, mắt tôi bắt gặp một bóng động sau hàng rào hoa dâm bụt. Một con chó nhỏ, lông vàng xám, đang chui qua khe hở dưới hàng rào. Nó chui rất thành thạo. Khi đã lọt vào sân, nó đứng dậy, rũ người cho bụi đất bám trên lông bay đi, rồi chạy thẳng về phía hiên nhà.

Tôi nhận ra con Vện, con chó cái của nhà tôi. Tôi đã nuôi nó từ khi nó còn là một con chó con, và giờ nó đã thành một con chó trưởng thành, với thân hình mập mạp và bộ lông đã ngả màu. Nhìn nó chui qua hàng rào, tôi chợt thấy một liên tưởng kỳ lạ: Con chó này cũng giống như tôi. Lén lút, thành thạo trong việc chui qua những khe hở, và luôn tìm cách quay về nhà vào buổi sáng sau một đêm đi hoang. Tôi bật cười một mình, rồi quyết định sẽ "nói chuyện" phải trái với nó sau khi đánh răng xong.

Lúc quay lại bếp, tôi kéo ghế ngồi xuống, cầm đũa lên, rồi bắt đầu ăn. Trong lúc ăn, mắt tôi vô tình rơi vào chiếc ghế trống đối diện. Chiếc ghế mà bố tôi vẫn ngồi mỗi bữa sáng ngày xưa. Chiếc ghế ấy giờ để không, và đã để không suốt tám năm qua.

Tôi nhớ buổi sáng hôm ấy. Tôi nhận được điện thoại từ mẹ, giọng mẹ run rẩy, và tôi đã bỏ dở kỳ thi giữa kỳ để bắt xe đò về quê. Suốt sáu tiếng đồng hồ trên chiếc xe đò ấy, tôi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ mà không thể khóc được. Tôi nhớ đám tang, nhớ mùi nhang, nhớ gương mặt mẹ khi ấy. Một gương mặt già đi trông thấy chỉ sau một đêm. Nỗi nhớ bố không còn là nỗi đau nhói như những năm đầu. Nó đã thành một nỗi buồn âm ỉ, quen thuộc, giống một vết thương cũ thỉnh thoảng lại nhức lên khi trái gió trở trời.

Tôi mang đĩa bánh hỏi ra hiên trước, ngồi xuống bậc thềm, và tiếp tục ăn. Đúng lúc ấy, con Vện đã chọn một chỗ nắng ấm ngay trước hiên, nằm dài ra, đầu gối lên hai chân trước, mắt lim dim. Nó nằm im như một pho tượng nhỏ, chỉ có cái đuôi là thỉnh thoảng ngoe nguẩy nhẹ.

Tôi vừa ăn vừa quan sát nó. Bộ lông vàng xám của nó ánh lên một màu vàng nhạt dưới nắng, bụng nó phập phồng theo từng nhịp thở, và thỉnh thoảng nó lại liếm mép, như thể vừa được ăn món gì ngon lắm. Tôi tự hỏi đêm qua nó đã đi đâu, đã ăn gì, và có bị những con chó khác bắt nạt không.

Khoảnh khắc yên bình ấy bị phá vỡ bởi một tiếng rung từ trong túi quần. Tôi rút điện thoại ra, nhìn màn hình. Dòng chữ "Big Boss" hiện lên, kèm theo một dấu chấm xanh báo hiệu có tin nhắn mới.

Ngón tay cái của tôi lướt nhẹ trên màn hình, định mở ra xem. Nhưng rồi tôi dừng lại. Tôi đặt điện thoại xuống bậc thềm, úp màn hình xuống, và tiếp tục nhai miếng bánh hỏi đã nguội. Tôi nhai chậm rãi, cố tình kéo dài thời gian, như thể miếng bánh hỏi ấy là một cái cớ để trì hoãn việc phải đối mặt với cái tên trên màn hình.

Tôi biết Trung sẽ nói gì trong tin nhắn ấy. Anh ta sẽ hỏi tôi đang ở đâu, khi nào về Sài Gòn, tại sao không trả lời điện thoại. Anh ta sẽ nói rằng anh ta nhớ tôi, rằng anh ta đang gặp khó khăn trong việc giải quyết chuyện gia đình, rằng anh ta cần thêm thời gian. Trước đây, mỗi lần nghe những lời ấy, tôi đều tự thuyết phục mình rằng lần này sẽ khác, rằng Trung thực sự đang cố gắng, rằng tôi chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa. Nhưng giờ đây, khi đã biết sự thật, tôi không thể tự lừa dối mình thêm được nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi nhìn con Vện đang nằm phơi nắng, rồi lại nhìn chiếc điện thoại đang úp mặt trên bậc thềm. Và tôi đưa ra một quyết định dứt khoát: Sẽ không mở tin nhắn ấy ra xem. Tôi sẽ không để Trung xâm chiếm buổi sáng bình yên này, không để anh ta phá hỏng những giây phút hiếm hoi tôi có được bên mẹ và con Vện.

Tôi cầm chiếc điện thoại lên, nhét nó vào túi quần. Nhưng lần này, tôi để nó ở chế độ im lặng hoàn toàn. Không rung, không chuông, không thông báo. Tôi muốn nó biến mất khỏi ý thức của mình, ít nhất là trong vài giờ tới.

Tôi ngồi xuống bậc thềm, gần hơn chỗ con Vện đang nằm, rồi với tay vuốt nhẹ lên đầu nó.

"Mày có biết tại sao tao về quê không, Vện?"

Con Vện không trả lời, dĩ nhiên rồi. Nó chỉ ngoe nguẩy đuôi và liếm nhẹ vào tay tôi.

"Tao về đây để trốn một thằng đàn ông. Một thằng đàn ông đã có vợ, có con, và có một khối tài sản không phải của hắn. Đó mới là vấn đề."

Tôi dừng lại một chút, nhìn con Vện. Nó vẫn nằm im, đôi mắt đen láy nhìn tôi chăm chú.

"Hắn sống trên nhung lụa của vợ, đi làm bằng xe của vợ, làm giám đốc công ty của vợ, và khi về nhà, hắn ngủ với vợ. Còn tao là cái gì? Tao là một cái bóng. Một cái bóng xinh đẹp, trẻ trung, và cực kỳ ngu ngốc."

Tôi bật cười. Một nụ cười nửa chua chát, nửa thích thú. Và tôi ngạc nhiên nhận ra mình không còn thấy đau đớn như trước nữa. Thay vào đó, tôi thấy mệt. Một sự mệt mỏi thấm thía, như thể tôi vừa chạy xong một cuộc marathon kéo dài hai năm và giờ mới dừng lại để thở.

"Trên đời này có những người đàn bà sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu. Họ từ bỏ lòng tự trọng, từ bỏ thời gian, từ bỏ cơ hội, chỉ để chờ một thằng đàn ông không bao giờ thực sự thuộc về mình. Tao đã từng như thế, Vện ạ. Tao đã từng ngồi một mình trong căn hộ thuê ở Sài Gòn, chờ một cuộc gọi không bao giờ đến. Tao đã từng nấu ăn cho hai người, nhưng rồi phải ăn một mình vì hắn bận việc gia đình. Tao đã từng suýt bị phát hiện. Những tin nhắn phải xóa đi ngay sau khi đọc, cảm giác luôn phải ngoảnh đầu nhìn xem có ai đang theo dõi mình không."

Tôi ngừng lại, vuốt ve con Vện. Gió thổi qua, mang theo mùi đất và mùi hoa dâm bụt.

"Hắn hứa sẽ ly hôn. Hắn hứa hết lần này đến lần khác. Và tao đã tin. Tin như một con ngốc. Cho đến khi tao biết được sự thật: Vợ hắn mới là cổ đông lớn nhất của công ty. Hắn chỉ là một kẻ ăn bám, một kẻ sống trên nhung lụa của vợ. Hắn sẽ không bao giờ bỏ vợ. Vì bỏ vợ đồng nghĩa với việc mất hết tất cả, xe hơi, nhà lầu, địa vị, và cả công việc."

Tôi nhìn thẳng vào mắt con Vện, giọng tôi trở nên sắc hơn.

"Mày có thấy tao ngu không? Chắc mày thấy. Mày là con chó, nhưng mày không ngu. Mày biết đêm nào nên đi theo thằng chó đực nào, và đêm nào nên nằm nhà liếm lông. Tao thì không. Tao đã mất hai năm để học được bài học mà mày có vẻ đã biết từ khi mới đẻ."

Tôi cúi xuống, nắm lấy hai cái tai mềm của con Vện, bắt nó phải nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Nghe tao nói này, Vện. Mày không được phép dễ dãi với bọn chó đực. Mày phải biết làm giá. Phải để bọn chó đực theo đuổi, phải để chúng nó bỏ công sức ra, chứ không phải cứ thấy con đực nào là vác xác lẽo đẽo theo.. Nghe chưa? Một khi đã dễ dãi, thì sẽ không bao giờ được trân trọng. Bọn chó đực sẽ chỉ coi mày là một lựa chọn dự phòng, một con chó mà chúng có thể ghé qua bất cứ lúc nào chúng muốn, và rời đi bất cứ lúc nào chúng chán."

Tôi thả tay ra khỏi tai con Vện, rồi vuốt ve đầu nó một cách dịu dàng. Nó cụp tai xuống, nhìn đi chỗ khác.

"Có phải đêm qua mày theo trai không?"

Con Vện cúi đầu thấp hơn, và tôi bật cười.

"Mày và tao giống hệt nhau, Vện ạ. Đều là những đứa con gái dễ dãi, sẵn sàng chạy theo những thằng đực rựa không xứng đáng. Nhưng mày khôn hơn tao.. Phải không? Mày ít nhất còn biết đường về nhà. Mày đi hoang cả đêm, nhưng sáng ra vẫn mò về được, vẫn nằm phơi nắng trước hiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Còn tao.. Haziii. Tao đã đi hoang suốt hai năm trời, và suýt nữa thì lạc mất đường về."

Khi nói ra những lời ấy, tôi nhận ra mình không còn giận Trung nữa. Sự tức giận đã được giải phóng qua những lời nói với con Vện. Tôi cũng nhận ra mình không còn giận chính mình nữa.

"Tao không la mày đâu, Vện. Tao chỉ muốn mày sống tốt hơn, muốn mày được hạnh phúc, muốn mày không phải trải qua những đau khổ mà tao đã trải qua. Mày là một con chó tốt, một con chó thông minh, và mày xứng đáng được yêu thương một cách đàng hoàng. Nếu có thằng chó đực nào thực sự yêu mày, thì nó phải đến nhà, phải gặp mẹ tao, phải được mẹ tao đồng ý. Chứ không phải cứ thế mà chui qua hàng rào dâm bụt giữa đêm khuya."

Con Vện, như thể hiểu được những lời này, liếm nhẹ vào tay tôi và ngoe nguẩy đuôi. Tôi vuốt ve đầu nó thêm một lần nữa, rồi đứng dậy, phủi bụi trên quần. Nắng đã lên cao hơn, chiếu thẳng vào khoảng sân, tạo ra những mảng sáng tối rõ rệt. Gió thổi qua, mang theo mùi đất và mùi hoa dâm bụt, và tôi cảm thấy một sự bình yên mà mình đã không có được từ rất lâu rồi.

Tôi nhìn quanh, không thấy mẹ đâu.

"Mẹ đâu rồi, Vện?"

Con Vện nghe thấy tên mẹ, lập tức đứng dậy, ngoe nguẩy đuôi mạnh hơn, và chạy vòng quanh tôi hai vòng trước khi lao về phía hàng rào dâm bụt. Nó chui qua khe hở một cách thành thạo, rồi đứng bên kia hàng rào, quay đầu nhìn tôi như thể đang chờ đợi.

Tôi hiểu rằng con Vện đang dẫn tôi đến chỗ mẹ. Tôi với tay lấy chiếc nón lá treo trên cột hiên. Chiếc nón đã cũ, vành đã sờn, nhưng vẫn còn thơm mùi đất và mùi nắng. Tôi đội nón lên đầu, xỏ chân vào đôi dép tổ ong đã mòn đế. Tôi bước xuống bậc thềm, đi về phía cánh cổng nhỏ bên hông nhà. Cánh cổng gỗ kẽo kẹt, đã lâu không được tra dầu. Con Vện thấy tôi đi ra, liền chạy vòng quanh chân tôi thêm một vòng nữa, rồi lao về phía vườn rau sau nhà.

Tôi đẩy cánh cổng gỗ, và một luồng gió mang theo mùi đất ẩm và mùi cây cỏ ùa vào mặt tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mằn mặn đặc trưng của gió biển xa. Thứ gió đã thổi qua đồi cát, qua những con đường đất, và giờ đây len lỏi vào từng luống rau trong vườn.

Tôi bước qua ngưỡng cửa, và đi theo con Vện. Tôi không biết mẹ sẽ hỏi tôi những gì, và tôi cũng chưa biết mình sẽ trả lời như thế nào. Con Vện chạy phía trước, cái đuôi ngoe nguẩy không ngừng, và tôi bước theo nó, dưới ánh nắng ban mai, với chiếc nón lá của mẹ trên đầu khẽ chao nghiêng.

[Hết chương 1]

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
f7c455f6985d91ab1597345132b311ff.jpg


Chương 2: Khu Vườn Của Mẹ​


Thế giới của mẹ, của những luống rau xanh mướt trải dài dưới nắng, của mùi đất ẩm và mùi cây cỏ hòa quyện trong từng cơn gió. Tôi đứng im một lúc, ngắm nhìn mẹ. Những sợi tóc bạc đã nhiều hơn lần cuối tôi về thăm. Những nếp nhăn trên mặt đã sâu hơn. Dáng lưng còng xuống thấp hơn trước. Mỗi lần về nhà, tôi đều thấy mẹ già đi một chút. Và mỗi lần như vậy, tôi lại tự hứa sẽ về thăm mẹ thường xuyên hơn. Nhưng cuộc sống ở Sài Gòn cuốn tôi đi. Công việc cuốn tôi đi. Và cả những điều sai trái tôi đã làm cũng cuốn tôi đi. Để rồi hai năm trôi qua, tôi chỉ về nhà được vài lần, mỗi lần chỉ vài ngày.

Tôi bước tới gần mẹ, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, ngồi xổm xuống cạnh một luống rau. Những ngón tay tôi vụng về lúc đầu, nhưng dần lấy lại sự thành thạo của một đứa trẻ từng lớn lên với đồng áng. Tôi cảm nhận độ ẩm của đất dưới móng tay. Mùi tanh nồng của đất mới được tưới từ sáng sớm. Cảm giác mát lạnh của lá rau chạm vào mu bàn tay. Ở Sài Gòn, những ngón tay tôi chỉ chạm vào giấy tờ, bàn phím, màn hình điện thoại. Còn ở đây, chúng chạm vào đất. Thứ đất đã nuôi lớn tôi, thứ đất bố tôi từng cày xới, thứ đất mẹ tôi vẫn chăm sóc mỗi ngày.

Mẹ ngước lên nhìn tôi, không nói gì, nhưng ánh mắt mẹ thoáng một nét cười. Một nụ cười lặng lẽ của người mẹ thấy con gái mình vẫn còn nhớ cách làm việc nhà.

Hai mẹ con làm việc cùng nhau trong im lặng. Chỉ có tiếng đất bị bứt lên, tiếng cỏ dại được vứt vào rổ, và tiếng gió thổi qua những tán lá. Tôi dần bắt kịp nhịp điệu của mẹ, một nhịp điệu chậm rãi nhưng đều đặn, không vội vàng, cũng không ngừng nghỉ. Thứ nhịp điệu chỉ những người sống cả đời với đất đai mới có được.

Chính mẹ là người phá vỡ sự im lặng. Trong lúc tay vẫn tiếp tục nhổ cỏ, mẹ kể cho tôi nghe về con Thanh. Đứa con gái của ông Tám ở cuối xóm, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Mẹ kể rằng hôm nay nhà nó làm đám hỏi. Cả xóm đang tụ tập ở đó từ sáng sớm.

"Con Thanh giờ lớn rồi." Mẹ nói, giọng vui vẻ nhưng cũng có chút trầm ngâm. "Ra dáng lắm. Chồng sắp cưới của nó là anh giáo dạy toán ở trường huyện, hiền lành và tử tế lắm. Lát nữa con sang chơi, chúc mừng nó đi."

Tôi gật đầu, nhưng không nói gì. Tôi biết mẹ đang nghĩ gì. Con Thanh, đứa em nhỏ hơn tôi hai tuổi, sắp lấy chồng. Còn tôi thì vẫn lẻ bóng. Mẹ không nói thẳng ra, nhưng tôi hiểu điều mẹ đang mong mỏi. Và tôi cũng biết mình không thể giải thích cho mẹ hiểu. Không phải bây giờ, có lẽ không bao giờ.

Tôi dừng tay nhổ cỏ, ngước mắt nhìn lên bầu trời, và bắt đầu kể cho mẹ nghe về những chiều thả diều trên đồi cát sau làng.

"Hồi đó con với nó thân lắm mẹ ạ!" Tôi nói, giọng xa xăm như đang kể về một giấc mơ. "Tụi con thường rủ nhau ra đồi vào những buổi chiều lộng gió. Mang theo những con diều tự làm bằng giấy báo và nan tre. Có những hôm gió mạnh, diều bay cao đến mức tưởng như chạm được vào mây. Có những hôm dây diều đứt, cả hai đứa phải chạy theo bóng diều khuất dần sau những cồn cát, chạy đến khi không thở nổi mới dừng."

Tôi nhớ cảm giác của cát nóng dưới lòng bàn chân, của gió rít qua tai, của tiếng cười giòn tan trong không gian rộng lớn. Tôi nhớ những buổi chiều ngồi trên đỉnh đồi, ngắm mặt trời lặn xuống biển, và mơ về một tương lai xa xôi.

"Giờ con bé sắp lấy chồng rồi!" Tôi nói, và nghe trong giọng mình một nỗi buồn mơ hồ. "Nhanh thật mẹ nhỉ."

Mẹ không trả lời. Bà chỉ "ừ" một tiếng, rồi tiếp tục nhổ cỏ, nhưng tôi biết mẹ đang lắng nghe, và đang nghĩ về những điều mẹ không nói ra.

Đúng lúc ấy, một tiếng động mạnh vang lên từ cuối vườn. Cả tôi và mẹ cùng quay lại. Con Vện, vốn đã chạy vào vườn từ trước, giờ đang hì hục đào bới một gốc cây nhỏ. Hai chân trước của nó cào mạnh xuống đất. Đất và cát bắn lên tung tóe. Cái mõm của nó dí sát xuống cái hố vừa đào. Mấy cây cải non xung quanh bị nghiêng ngả. Một đám rau thơm bị chân nó giẫm nát.

Mẹ tôi đứng thẳng dậy, tay vung nắm cỏ về phía con Vện, và la lên.

"Vện! Mày lại phá rau của tao rồi! Đi chỗ khác chơi!"

Con Vện nghe tiếng la, lập tức dừng đào. Ngước đầu lên nhìn mẹ với đôi mắt ươn ướt và đầy vẻ hối lỗi. Nó không chờ mẹ la thêm lần nữa, nó co chân chạy biến về phía hàng rào dâm bụt, chui qua khe hở quen thuộc, và biến mất sau bụi cây. Chỉ còn lại cái hố đang đào dở và mấy cây rau bị giẫm nát.

Mẹ tôi thở dài. Bà cúi xuống, nhặt mấy cây rau bị giẫm nát lên, phủi đất, đặt chúng sang một bên. Rồi bà bắt đầu than thở, không phải với tôi, mà như nói với chính mình, với khu vườn, với trời đất.

"Tối nào con chó này cũng trốn nhà đi theo trai. Đêm nào cũng vậy, cứ đến tối là biến mất, không ai biết nó đi đâu, làm gì. Sáng ra mới mò về. Người đầy bụi đất và lá cây. Rồi nằm phơi nắng trước hiên như chưa có chuyện gì xảy ra."

"Với tần suất này, chắc nó sắp có bầu rồi. Rồi sẽ đẻ ra một bầy chó con, không biết lấy gì nuôi. Một mình tao không thể chăm sóc hết được cả bầy chó."

Tôi nghe mẹ than thở, và không thể không bật cười.

"Mẹ đừng lo." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng. "Khi nào con Vện đẻ, mình cứ đem chó con cho hàng xóm, mỗi nhà một con. Trong xóm ai cũng quý nó mà."

Mẹ nghe tôi nói, gật gù. Vẻ mặt dịu đi đôi chút. Nhưng rồi bà lại thở dài, và lẩm bẩm một câu nửa đùa nửa thật.

"Nuôi chó còn dễ, nuôi con mới khó."

Tôi cúi mặt xuống, tiếp tục nhổ cỏ, và không nói gì thêm. Câu nói ấy của mẹ không có ý ám chỉ gì. Tôi biết điều đó. Nhưng nó vẫn đâm thẳng vào tim tôi như một mũi kim. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi tôi khôn lớn, và tôi đã đáp lại sự hy sinh ấy bằng những nỗi lo lắng và những câu hỏi không bao giờ được trả lời.

Như một lẽ tự nhiên, hoặc có thể được sắp đặt từ trước, mẹ chuyển chủ đề. Bà dừng tay nhổ cỏ, ngước lên nhìn tôi, và hỏi thẳng.

"Huyền, con có bạn trai chưa?"

Câu hỏi đến bất ngờ nhưng không hề gượng ép. Nó như một hệ quả tất yếu của việc nhắc đến đám hỏi con Thanh, của việc than thở về con Vện, và của việc một người mẹ nhìn con gái hai mươi chín tuổi mà vẫn chưa thấy dẫn ai về ra mắt. Giọng mẹ nhẹ nhàng. Nhưng ánh mắt mẹ rất chăm chú. Mẹ đang quan sát từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt tôi.

Tôi lắc đầu. "Con chưa có ai cả."

Đó là câu trả lời đơn giản nhất, và cũng là câu trả lời an toàn nhất. Nhưng mẹ không dừng lại ở đó.

"Thế còn 'Big Boss' là ai mà gọi điện cho con suốt từ hôm con về?"

Tôi hơi cứng người. Đôi tay tôi ngừng nhổ cỏ trong một giây. Tôi không ngờ mẹ đã để ý đến những cuộc gọi ấy. Mẹ đã thấy tên Trung hiện lên trên màn hình, đã đếm số lần anh ta gọi. Và đã tự hỏi về mối quan hệ giữa tôi và anh ta. Mẹ tôi không phải một bà già ngây thơ. Mẹ đã sống đủ lâu để biết rằng một người đàn ông gọi điện cho con gái mình suốt ngày đêm không thể chỉ là "sếp".

"Đó chỉ là sếp ở công ty thôi mẹ." Tôi cố giữ giọng bình thường nhất có thể. "Ông gọi để nhắc con nộp báo cáo tài chính. Con không nghe máy vì con đang trong kỳ nghỉ phép."

Đôi mắt mẹ thoáng một nét buồn và nghi ngờ, nhưng mẹ không hỏi thêm. Mẹ chỉ cúi xuống, tiếp tục nhổ cỏ, và im lặng. Và trong sự im lặng ấy, tôi cảm thấy một khoảng cách vô hình đang mở ra giữa hai mẹ con. Khoảng cách của những bí mật chưa được nói ra, của những sự thật bị che giấu, của tình yêu thương không thể chạm tới.

Để xóa tan bầu không khí ngượng ngập, mẹ chợt chuyển chủ đề một lần nữa.

"Con có còn nhớ thằng Khôi không?"

Tôi thoáng ngỡ ngàng, không phải vì tôi không nhớ Khôi, mà vì tôi không ngờ mẹ lại nhắc đến cậu ấy vào lúc này.

"Khôi nào hả mẹ?" Tôi hỏi, dù trong lòng đã biết rất rõ.

"Thằng Khôi học chung lớp với con hồi cấp ba đó. Nhà nó ở làng bên, phía sau đồi cát."

Tôi gật đầu, nhưng không nói gì. Ký ức về Khôi vốn đã bị chôn vùi dưới lớp bụi của thời gian, dưới những năm tháng ở Sài Gòn, dưới công việc bận rộn, dưới mối tình với Trung. Nhưng khi cái tên ấy được gọi lên, nó bỗng sống dậy. Như một bóng ma thân thuộc từ quá khứ bước ra.

Tôi nhớ cậu ấy. Một cậu thiếu niên đen nhẻm, gầy gò, với mái tóc cháy nắng và đôi mắt sáng. Cậu ấy học lực trung bình, không nổi bật như những nam sinh khác trong lớp. Nhưng có một sự kiên trì lặng lẽ mà ít ai để ý. Tôi nhớ những buổi sáng cậu ấy đạp xe qua nhà tôi, dừng lại trước cổng, và chờ tôi cùng đi đến trường. Cậu ấy không bao giờ nói nhiều, chỉ mỉm cười, gật đầu, và đạp xe bên cạnh tôi suốt con đường làng dài ngoằng.

Và tôi cũng nhớ rằng mình chưa bao giờ thực sự để ý đến cậu ấy. Bởi vì khi ấy, ánh mắt tôi đang hướng về một người khác. Anh lớp trưởng lớp 12A, người vừa học giỏi, vừa đá bóng hay, vừa bảnh trai. Tôi đã đánh giá con người qua vẻ bề ngoài. Qua nước da, qua học lực, qua sự nổi bật. Và tôi đã không nhìn thấy sự chân thành và kiên nhẫn ẩn giấu bên trong cậu bạn đen nhẻm ít nói ấy.

Mẹ tiếp tục kể, giọng trở nên hào hứng hơn một chút.

"Nó về làng được ba năm rồi, sau bao nhiêu năm lênh đênh trên biển làm thủy thủ. Giờ nó thuê đất của xã, lập một trang trại nông nghiệp ngay phía sau đồi cát. Nó trồng nho, trồng măng tây, và trồng một giống cây gì đó lạ lắm. Loại cây leo trên giàn. Sáng nay đi chợ ngang qua, tao có ngó vào xem. Nhưng không thấy thằng Khôi, chắc nó lúi húi làm chỗ nào trong vườn."

Tôi lắng nghe mẹ kể, và trong lòng tôi, một sự tò mò nhẹ bắt đầu nhen lên. Tôi tự hỏi Khôi bây giờ ra sao. Sau bao nhiêu năm lênh đênh trên biển. Sau những cơn bão và những chuyến hải trình dài. Tôi tự hỏi trang trại của cậu ấy như thế nào. Có đẹp không, có xanh tốt không. Tôi cũng tự hỏi liệu cậu ấy có còn nhớ tôi không, nhớ cô gái ngày xưa đã im lặng trước lá thư tình của Khôi.

Mẹ nói thêm một chi tiết tưởng như vu vơ nhưng lại rất quan trọng.

"Từ trên đỉnh đồi cát sau làng nhìn xuống là thấy cả trang trại của nó. Những giàn cây xanh mướt. Cái chòi gỗ nhỏ nó dựng lên để trông coi, đứng trên đồi cát là thất rõ mồn một."

Mẹ ngừng kể, và cúi xuống tiếp tục nhổ cỏ, như thể những gì mẹ vừa nói chỉ là một câu chuyện phiếm vu vơ giữa buổi sáng. Nhưng tôi biết mẹ không chỉ "vu vơ". Mẹ đã cố tình kể cho tôi nghe về Khôi, về một người bạn cũ giờ đã trưởng thành và thành đạt, về một người đàn ông tốt đang sống ngay sau đồi cát.

Tôi không nói gì thêm, tiếp tục nhổ cỏ, nhưng tâm trí tôi đã bay đi nơi khác. Cái tên Khôi cứ lởn vởn trong đầu tôi, như một giai điệu cũ bất chợt vang lên sau nhiều năm im lặng.

Chẳng mấy chốc, những luống rau đã sạch cỏ, và rổ rau đã đầy. Mẹ đứng dậy, phủi đất trên tay, và nói rằng đã đủ rồi.

"Chỗ này đủ cho bữa trưa rồi. Con vào nhà rửa tay đi."

Tôi đứng dậy, duỗi lưng. Cảm nhận những cơ bắp đã lâu không vận động giờ đang kêu răng rắc, nhưng đó là một cảm giác dễ chịu. Thứ cảm giác của lao động chân tay, của việc làm được một điều gì đó cụ thể và hữu ích. Ở Sài Gòn, công việc của tôi là những con số, những báo cáo, những email. Tất cả đều trừu tượng và khó nắm bắt. Còn ở đây, tôi có thể nhìn thấy kết quả của công việc mình. Những luống rau sạch cỏ. Những cây cải non thẳng hàng, và rổ rau đầy ắp.

Khi mẹ quay lưng đi vào nhà, tôi vẫn đứng lại một lúc. Tôi nhìn ra xa về phía đồi cát. Nơi mà mẹ nói rằng từ trên đỉnh có thể nhìn thấy trang trại của Khôi. Đồi cát hiện lên trong ánh nắng trưa như một khối vàng lấp lánh, và tôi cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng nhưng dai dẳng. Tôi muốn đến đó. Tôi muốn leo lên đồi cát, và nhìn xuống trang trại của Khôi. Tôi muốn biết Khôi bây giờ ra sao, và để gặp lại người bạn năm xưa.

Gió từ đồi thổi về, mang theo mùi cát và mùi biển, như một lời mời gọi không thể cưỡng lại. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi quay lưng đi vào nhà.

[Hết chương 2]

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
e4e807202fa9095f6c6781de3f7e2276.jpg


Chương 3: Lá Thư​


Tôi vào phòng, thay bộ quần áo dính đất. Trong lúc lục tìm đồ sạch, ánh mắt tôi vô tình rơi vào ngăn tủ cũ kỹ nơi cất giữ những kỷ vật thời đi học. Tôi quỳ xuống trước chiếc tủ gỗ, kéo ngăn ra. Một tiếng kẽo kẹt khô khốc vang lên. Mùi ẩm mốc nhẹ thoát ra, mùi của giấy cũ, của thời gian, của những gì đã qua. Bên trong là những cuốn sổ tay, những tấm ảnh cũ, những tấm thiệp sinh nhật đã ố vàng, vài món đồ lặt vặt khác. Tôi nhẹ nhàng lật từng món đồ, như một nhà khảo cổ đang khai quật những tầng vỉa của chính cuộc đời mình.

Ngón tay tôi chạm vào một cuốn sổ bìa cứng màu xanh dương đã phai màu, cuốn lưu bút của năm lớp 12. Tôi rút nó ra, phủi lớp bụi mỏng trên bìa, và mở ra. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Tôi biết trong cuốn sổ này có rất nhiều kỷ niệm. Những dòng chữ của bạn bè, những lời chúc tụng cho kỳ thi đại học, những nét chữ nguệch ngoạc của tuổi học trò. Nhưng tôi cũng biết còn có một thứ khác. Một thứ mà tôi đã cất đi và chưa từng đọc lại suốt hơn mười năm qua.

Tôi lật từng trang. Những dòng chữ thân quen của bạn bè hiện lên. Những lời chúc tụng, những câu đùa, những nét chữ mà tôi đã quên mất từ lâu. Rồi ngón tay tôi dừng lại ở một trang, nơi một chiếc phong bì nhỏ được kẹp gọn vào gáy sổ. Tôi rút nó ra, chiếc phong bì đã ố vàng theo thời gian. Nét chữ trên bì thư "Gửi Huyền" vẫn còn rõ ràng, nét chữ run run của một cậu thiếu niên lần đầu viết thư tình.

Tôi mở phong bì, rút lá thư ra. Lá thư đã ố, mép giấy đã sờn. Nét chữ run run có vài chỗ gạch xóa. Tôi bắt đầu đọc.

"Huyền ơi,

Tớ viết mấy dòng này mà cái tay cứ run run thế nào ấy, tớ đã xé mất ba tờ giấy tập rồi mới dám viết tiếp vào đây đấy. Sắp ra trường rồi, tự nhiên tớ thấy sợ, sợ là nếu bây giờ không nói ra thì sau này chẳng bao giờ có cơ hội nói cho Huyền nghe nữa.

Ờ thì.. Chắc Huyền không biết đâu, tớ thích Huyền từ hồi đầu năm lớp 10 lận. Cái bữa mà Huyền mặc áo dài đi học gặp trời mưa, xe bị tuột xích xong đứng khóc bên vệ đường ấy. Lúc đó tớ đạp xe qua, muốn lại giúp lắm nhưng tính tớ nhát quá, cứ đứng đực ra nhìn từ xa rồi thấy có bạn khác lại giúp mất. Từ dạo đó, lúc nào đi học tớ cũng nhìn trộm Huyền hết. Mỗi lần Huyền cười với mấy bạn trong tổ, tớ ngồi bàn cuối cứ nhìn theo xong bị thầy gọi lên bảng vì mất tập trung. Tớ ngốc nghếch lắm đúng không?

Tớ biết Huyền học giỏi, sau này chắc chắn sẽ lên Sài Gòn học trường đại học lớn, thành người thành phố. Còn tớ thì học dốt hơn, chắc chỉ quanh quẩn ở quê với biển, với mấy đồi cát này thôi. Tớ viết thư này không có ý gì đâu, cũng không bắt Huyền phải trả lời tớ đâu (thật đấy, Huyền đọc xong đừng có ghét tớ hay tránh mặt tớ là tớ vui rồi). Tớ chỉ muốn Huyền biết là có một đứa như tớ lúc nào cũng đứng từ xa cầu chúc cho Huyền luôn vui vẻ và học thật tốt.

Sài Gòn xa lắm, Huyền đi nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Bạn cùng khóa (à thôi, viết thế này xa cách quá).. Khôi của Huyền (cái này tớ cũng không dám viết đâu, tớ gạch đi nhé).

Khôi."

Tôi đã đọc lá thư này lần đầu tiên cách đây hơn mười năm, khi còn là một cô gái mười tám tuổi đầy mộng mơ về tương lai. Khi ấy, tôi chỉ đọc lướt qua, và nhét nó vào cuốn lưu bút như một kỷ niệm vu vơ. Nhưng bây giờ, đọc lại nó bằng con mắt của một người đàn bà hai mươi chín tuổi, vừa trải qua một mối tình đầy tổn thương, tôi mới thực sự hiểu được giá trị của những dòng chữ ấy. Đây không phải một lá thư tỏ tình sáo rỗng. Đây là một lời thú nhận can đảm, một món quà của sự chân thành mà cậu thiếu niên đen nhẻm và gầy gò ngày xưa đã dành cho tôi. Và tôi đã lãng phí nó, tôi đã không trả lời, đã coi như nó chưa từng tồn tại.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào lá thư, làm những dòng chữ lung linh như thể vừa được viết ra hôm qua. Tôi ngồi đó, tay run nhẹ. Một giọt nước mắt lặng lẽ trào ra nhưng không rơi. Cảm giác hối tiếc len vào lòng, như một nốt trầm trong bản nhạc buồn.

Tôi gấp lá thư lại, cẩn thận đặt nó trở vào phong bì, kẹp lại vào cuốn lưu bút. Tôi đóng cuốn sổ, ôm nó vào lòng một lúc, rồi đặt trở lại ngăn tủ. Tôi đứng dậy, hít một hơi thật sâu, và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đồi cát vẫn ở đó dưới ánh nắng rực rỡ. Và tôi biết mình không thể ngồi yên trong nhà thêm nữa. Tôi muốn ra ngoài. Tôi muốn leo lên đồi cát. Nơi tôi và con Thanh đã từng thả diều. Tôi không biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Có thể tôi sẽ chỉ đứng trên đỉnh đồi và ngắm nhìn từ xa, hoặc có thể tôi sẽ đi xuống và gặp cậu ấy. Nhưng điều quan trọng là tôi phải đi, phải bước ra khỏi căn nhà này, khỏi những ký ức cũ, và làm một điều gì đó mới mẻ.

Tôi bước ra khỏi phòng, đi xuống bếp. Mẹ đang lúi húi nhặt rau cho bữa trưa.

"Mẹ ơi, con mượn xe đạp một lát nhé."

Mẹ ngước lên nhìn tôi, hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi nhiều.

"Ừ, xe vẫn để ở góc sân ấy. Nhớ đội nón vào, trời nắng gắt lắm."

Tôi gật đầu, cảm ơn mẹ, rồi bước ra sân. Chiếc xe đạp cũ vẫn ở đó dưới mái hiên sau. Sơn đã tróc, lốp xe có lẽ đã hơi non nhưng nó vẫn là người bạn trung thành của những năm tháng tuổi thơ. Tôi dắt xe ra khỏi sân, đội chiếc nón lá của mẹ lên đầu, và bắt đầu đạp xe.

Con đường làng hiện ra dưới ánh nắng trưa chói chang. Hai bên đường, những hàng dâm bụt và những trang trại thăng long trải dài. Bánh xe lăn trên mặt đường đất, tạo ra âm thanh rào rạo nhẹ nhàng. Gió từ phía đồi cát thổi về, mang theo vị mằn mặn của biển và mùi cát nóng. Tôi đạp xe chậm rãi, không vội vã. Tôi cảm nhận từng cơn gió lướt qua mặt, từng tia nắng chiếu qua vành nón, từng nhịp đạp đều đặn như một bản nhạc nền cho những suy nghĩ vu vơ.

Trên suốt con đường, tâm trí tôi là một dòng chảy liên tục của những suy nghĩ đan xen. Tôi nghĩ về lá thư của Khôi, về những dòng chữ run run và chân thành. Tôi nghĩ về Trung, về những cuộc gọi nhỡ, về những lời hứa hão huyền, về sự thật phũ phàng rằng tôi chỉ là một cái bóng trong cuộc đời anh ta. Tôi nghĩ về mẹ, về nỗi lo lắng trong ánh mắt mẹ, về những câu hỏi dò về chuyện tình cảm. Và tôi nghĩ về chính mình, về những gì đã trải qua, những gì đã mất, và những gì muốn tìm lại. Những như những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời, tôi để chúng đến rồi đi mà không cố gắng nắm giữ hay xua đuổi.

Sau một lúc đạp xe, tôi đến chân đồi. Ngôi nhà của dì Tư hiện ra trước mắt, với mái ngói đỏ và hàng rào hoa giấy quen thuộc. Dì Tư đang ngồi trước hiên nhà, nhặt rau. Thấy tôi, dì mừng rỡ.

"Con Huyền đó phải không? Lâu quá không thấy con về, vẫn xinh đẹp như ngày nào nhỉ."

Tôi cười, dừng xe trước cổng.

"Con chào dì ạ. Dì cho con gửi xe ở đây một lát được không ạ?"

"Được chứ, con cứ để xe ở góc sân ấy. Có muốn uống miếng nước không?"

"Con cảm ơn dì, nhưng con muốn leo lên đồi một chút ạ."

Dì Tư gật đầu, mỉm cười. Tôi dắt xe vào sân, để nó dựa vào gốc cây, rồi bắt đầu bước về phía đồi cát.

Tôi cởi dép ra, xách chúng trên tay. Đôi chân trần chạm vào cát. Cát nóng đến mức suýt làm tôi rụt chân lại, nhưng rồi tôi cũng quen dần. Cát mịn và mềm, lún xuống dưới mỗi bước chân, khiến việc leo đồi khó khăn hơn bình thường. Nhưng tôi không vội, tôi bước chậm rãi, từng bước một, cảm nhận từng hạt cát trượt qua kẽ chân. Tôi nghe tiếng gió rít qua tai, tiếng cát xào xạc dưới chân, và tiếng thở của chính mình, đều đặn và sâu.

Càng lên cao, đồi cát càng hiện ra rộng lớn và ngoạn mục. Những cồn cát trắng trải dài dưới nắng, ánh sáng phản chiếu lấp lánh như hàng triệu mảnh thủy tinh vụn. Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát nhỏ li ti bay mù mịt. Và tôi cứ thế leo lên, từng bước một, như đang thực hiện một cuộc hành hương nhỏ.

Trong lúc leo, ký ức lại ùa về. Lần này là về những lần tôi và con Thanh leo lên đồi cát thả diều. Ngày ấy, chúng tôi có thể chạy lên đồi mà không cần nghỉ, cười đùa và đuổi bắt nhau trên cát. Tôi nhớ cảm giác của diều khi bắt gió và bay lên. Một cảm giác nhẹ bẫng và tự do, như thể chính tôi cũng đang bay lên cùng cánh diều. Giờ đây, tôi đang leo lên chính đồi cát ấy, nhưng không còn là cô bé mười ba tuổi đầy mộng mơ.

Cuối cùng, tôi cũng lên đến đỉnh đồi. Tôi dừng lại, đứng thẳng người, thở một hơi thật sâu. Trước mắt tôi là một khung cảnh bao la và hùng vĩ. Ở phía xa, biển hiện ra như một tấm gương xanh thẳm, lấp lánh dưới ánh nắng trưa. Những con sóng bạc đầu lăn tăn chạy dài trên mặt nước, những cánh chim hải âu chấp chới phía chân trời. Phía dưới, xóm Rớ hiện ra nhỏ bé và bình yên. Những mái nhà đỏ thẫm, những con đường đất ngoằn ngoèo, những bóng cây xanh mướt. Và ngay bên dưới chân đồi, phía bên kia triền cát, là một trang trại xanh mướt với những giàn cây leo thẳng hàng, những luống cây trồng ngay ngắn, một chòi gỗ nhỏ nằm giữa trung tâm. Đó chính là trang trại của Khôi.

Tôi đứng im, ngắm nhìn khung cảnh ấy, và cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Tôi nhìn thấy biển, biểu tượng của sự vô tận và vĩnh hằng. Tôi nhìn thấy xóm Rớ, biểu tượng của quê hương và gia đình. Và tôi nhìn thấy trang trại của Khôi, một điều gì đó khó đặt tên. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh toàn cảnh về cuộc đời tôi: Quá khứ, hiện tại, và ảo ảnh.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi quần rung lên. Tôi rút ra, nhìn màn hình, lại là "Big Boss", lại là Trung. Lần này, ngoài cuộc gọi nhỡ, còn có một tin nhắn hiện lên ở thanh thông báo: "Khi nào em vào Sài Gòn? Anh nhớ em."

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy tất cả những cảm xúc đã cố gắng chôn giấu từ sáng đến giờ đang trào lên. Nhưng lần này, chúng không còn là giận dữ hay đau khổ. Chúng là một sự mệt mỏi tột cùng, một sự chán ngán, và trên hết là một sự quyết tâm lạnh lùng.

Tôi nhìn những hạt cát bị gió cuốn qua đỉnh đồi. Chúng bay lên, xoay tròn trong không trung, rồi rơi xuống và biến mất. Và tôi nghĩ về mối tình với Trung, tôi nhớ lần đầu tiên gặp anh ta trong một buổi họp công ty, khi anh bước vào phòng với bộ vest lịch lãm và nụ cười tự tin. Tôi nhớ những lời tán tỉnh ngọt ngào, những bữa tối lén lút, những lời hứa hẹn về một tương lai chung. Tôi nhớ những đêm một mình trong căn hộ thuê, chờ đợi một cuộc gọi không bao giờ đến.

Tôi cầm điện thoại lên. Tôi mở tin nhắn của Trung, đọc lại một lần nữa, rồi tôi xóa nó. Tôi vào danh bạ, tìm đến số của Trung, và chặn nó. Tôi chặn luôn những ứng dụng nhắn tin khác mà anh ta có thể liên lạc. Xong xuôi, tôi tắt nguồn điện thoại, nhét vào túi quần. Tôi làm tất cả một cách chậm rãi và dứt khoát, không do dự, không nuối tiếc.

Rồi tôi hít một hơi thật sâu, và thở ra. Tôi cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được nhấc khỏi vai. Gió thổi mạnh hơn. Tôi đứng thẳng người, thả lỏng vai. Tôi đã làm được điều quan trọng nhất: Tôi đã nói "không" với những điều sai trái, và tôi đã chọn chính mình.

Sau khi cất điện thoại, tôi tiếp tục đứng trên đỉnh đồi một lúc, để gió và nắng vuốt ve gương mặt. Rồi tôi đưa mắt nhìn xuống trang trại của Khôi một lần nữa. Lần này, tôi thấy một bóng người đang di chuyển giữa những giàn cây. Một người đàn ông, mặc áo thun và quần dài, đội nón, đang lúi húi làm gì đó bên những gốc nho. Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn. Từ khoảng cách này, tôi không nhìn rõ mặt, nhưng tôi biết đó là Khôi.

Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Tôi đứng im, quan sát cậu ấy từ xa. Cách Khôi cúi xuống chăm sóc từng gốc cây, cách di chuyển chậm rãi và cẩn thận, cách thỉnh thoảng dừng lại lau mồ hôi trên trán. Tôi tự hỏi cậu đã trải qua những gì trong suốt những năm qua. Những cơn bão trên đại dương? Những chuyến hải trình dài? Những khó khăn khi bắt đầu lập trang trại? Và tôi cũng tự hỏi liệu cậu có còn nhớ tôi không?

Tôi biết mình không thể đứng mãi trên đỉnh đồi. Tôi phải đưa ra một lựa chọn, hoặc quay về nhà, tiếp tục sống trong những ký ức cũ, hoặc bước xuống đồi, đến trang trại, và gặp lại người bạn năm xưa. Tôi nhìn xuống một lần nữa. Khôi vẫn cặm cụi làm việc, không hề biết có người đang dõi theo anh từ trên cao. Và tôi biết mình đã có câu trả lời, tôi không thể quay về, tôi phải đi xuống, tôi phải gặp cậu ấy.

Tôi men theo con đường mòn nhỏ dẫn từ đỉnh đồi xuống phía bên kia, nơi có trang trại của Khôi. Con đường dốc và quanh co, nhưng không quá khó đi. Cát ở đây ẩm hơn, có lẽ vì gần nguồn nước tưới của trang trại. Những bụi cây dại mọc ven đường, điểm xuyết những bông hoa nhỏ li ti màu tím nhạt. Tôi bước chậm rãi, tay vịn vào những cành cây thấp, mắt vẫn dõi theo bóng người phía dưới. Gió từ đồi thổi xuống, mang theo mùi cây trái và đất ẩm từ trang trại, và tôi bước tiếp, lòng nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

[Hết chương 3]

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
31011b6c6d89b876c7b67bf9c0631f61.jpg


Chương 4: Vanilla​


Đến gần hàng rào tre đan thấp bao quanh trang trại, tôi dừng lại. Hàng rào chỉ cao ngang hông, được buộc bằng những sợi dây thép. Phía sau nó là cả một thế giới xanh mướt trải dài. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng gọi. Một tiếng gọi nhẹ nhàng, nhưng đủ để cậu ấy nghe thấy trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng.

"Khôi."

Cậu ấy ngước lên, nheo mắt nhìn về phía tôi. Ánh nắng chói chang khiến cậu không nhìn rõ ngay lập tức. Rồi anh đứng thẳng dậy, bỏ nón ra. Trong một khoảnh khắc, toàn bộ cơ thể cậu như khựng lại, Khôi nhận ra tôi. Trên gương mặt rắn rỏi và sạm nắng của cậu, một nụ cười nở ra. Nụ cười vừa ngỡ ngàng, vừa mừng rỡ, vừa có chút gì lóng ngóng của một người đàn ông ít khi gặp lại bạn cũ.

"Huyền.. Thật là Huyền đó à?"

Giọng cậu trầm và hơi lạc đi vì bất ngờ. Khôi đưa tay lên gãi đầu một cách vô thức, rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu vội phủi đất trên quần áo.

"Huyền về thăm nhà từ bao giờ thế? Huyền.. Vẫn khỏe chứ?"

Tôi mỉm cười. "Mình mới về được vài ngày. Huyền vẫn khỏe, còn Khôi?"

Cậu gật đầu, rồi chỉ tay về phía chòi gỗ nhỏ giữa trang trại. "Huyền vào nhà uống nước nhé?"

Tôi lắc đầu, đưa ra chai nước mình đã mang theo từ nhà. "Tớ muốn được thăm vườn trước. Cậu dẫn mình đi được không?"

Một thoáng ngạc nhiên lướt qua mắt Khôi, rồi cậu gật đầu lia lịa: "Được chứ.. Được chứ. Để mình dẫn Huyền đi xem."

Cậu quay người, và bắt đầu dẫn tôi đi dọc theo những luống nho được trồng thẳng hàng. Những giàn nho xanh mướt trải dài. Lá to bản đung đưa trong gió như những bàn tay đang vẫy chào. Những chùm nho non mới nhú, còn nhỏ xíu và xanh ngắt, ẩn mình dưới tán lá. Ánh nắng lọc qua tán lá, tạo ra những mảng sáng tối đan xen trên mặt đất.

Khôi bước chậm rãi, thỉnh thoảng dừng lại, vỗ nhẹ vào một cọc giàn như vỗ về người bạn cũ. Cậu chỉ tay vào một gốc nho, cười hiền:

"Nhìn mấy cây này xanh tốt vậy chứ hồi đầu tớ trồng, chúng nó èo uột muốn chết. Có giống tớ mua về, trồng được nửa tháng là chết đứng, xót hết cả ruột. Cả năm trời tớ cứ loay hoay thử hết giống này đến giống khác, mãi mới chọn được giống nho đỏ không hạt này. Giống này chịu nắng gió ở đây khỏe hơn hẳn."

Cậu ngồi xổm xuống, khẽ nâng một đường ống nhựa đen chạy dọc luống. "Còn cái này là tớ tự mua ống về, lấy kim hơ nóng rồi dí lỗ, để nước nó nhỏ từng giọt một vào gốc. Chứ tưới ồ ạt là cây lại ốm. Nghĩ lại thấy mình hồi đó cũng liều, đọc mấy tài liệu trên mạng rồi về tự mò mẫm làm."

Khôi đứng dậy, phủi tay vào quần, giọng đầy tự hào: "Giờ thì coi như chúng nó chịu ở đây rồi đấy, không đòi bỏ đi đâu nữa."

Tôi lắng nghe Khôi kể, và nhận thấy một sự thay đổi trong giọng nói của cậu. Khôi không còn ngượng ngùng hay ít nói như khi mới gặp. Giọng cậu trở nên say sưa, đầy đam mê và kiến thức. Đây là thế giới của Khôi, và cậu ấy yêu nó.

"Trang trại của cậu ngăn nắp thật đấy!" Tôi nói: "Cây cối tươi tốt quá. Huyền không ngờ cậu lại có thể tự tay xây dựng được một nơi như thế này."

Khôi quay lại nhìn tôi, và trên gương mặt cậu thoáng một nét cười ngượng ngùng: "Cảm ơn Huyền. Mà Huyền.. Vẫn trắng trẻo và xinh đẹp như xưa nhỉ."

Câu nói buột ra khỏi miệng cậu trước khi Khôi kịp suy nghĩ. Lập tức, cậu ta đưa tay lên gãi đầu, mắt nhìn đi chỗ khác. Tôi bật cười, một nụ cười nhẹ nhàng, và anh cũng cười theo. Khoảnh khắc ấy, sự ngượng ngùng giữa hai chúng tôi dường như tan biến.

Sau vườn nho, Khôi dẫn tôi sang khu vực trồng măng tây. Những luống đất dài được lên luống cẩn thận. Những cây măng tây mảnh khảnh vươn lên như những ngọn giáo xanh. Nhìn những ngọn măng tây thẳng tắp, Khôi lắc đầu cười như tự giễu mình:

"Cái khu này mới thực sự là 'bài học xương máu' của tớ đấy. Nhìn đất ở đây có phải cát trắng không? Tớ tưởng đơn giản, cứ trồng xuống là nó lên. Ai dè đâu măng tây nó kén đất kinh khủng. Vụ đầu tiên, tớ trồng bao nhiêu là cây, cuối cùng phải nhổ bỏ gần hết vì đất không thoát nước, rễ nó úng hết. Cả đám lụi thụi như cọng giá ấy, nhìn mà nản."

Cậu ngắt một ngọn măng tây non, đưa cho tôi xem: "Tớ phải mất gần năm trời, vừa làm vừa rút kinh nghiệm, trộn thêm phân trùn quế với xơ dừa vào cho đất tơi xốp ra. Mấy ông bạn nông dân trong xóm còn cười tớ, bảo: 'Mày nuôi cây còn kỹ hơn nuôi con mọn'. Mà cũng đúng thật." Khôi cười xòa, nụ cười của một người đã quen với những thất bại và coi đó là chuyện bình thường.

Nghe Khôi kể, tôi chợt liên tưởng đến chính mình. Tôi cũng đã thất bại. Thất bại khi tìm việc, trong tình yêu, trong việc lựa chọn bạn đời, trong việc giữ gìn lòng tự trọng. Nhưng khác với cậu ấy, tôi đã không coi những thất bại ấy là bài học. Tôi đã để chúng nhấn chìm mình trong đau khổ và tự ti.

Cuối cùng, cậu ấy dẫn tôi đến khu vực quan trọng nhất của trang trại. Những giàn cây leo được dựng lên công phu, với những cọc gỗ chắc chắn và những sợi dây thép căng ngang. Những cành cây dài buông xuống, mang theo lá xanh thẫm bóng loáng, to bản và dày dặn. Dưới ánh nắng, những chiếc lá ấy như được phủ một lớp dầu bóng, lấp lánh và căng tràn sức sống. Từ nách lá, những nụ hoa nhỏ li ti đang nhú ra. Nụ hoa màu xanh nhạt, e ấp và đầy hứa hẹn. Không khí ở khu vực này có một mùi hương rất đặc biệt, ngòn ngọt và nồng nàn, như một thứ hương liệu quý giá.

Tôi đứng im, ngắm nhìn giàn cây. "Đây là giống cây mà mẹ tớ đã kể phải không? Cây gì mà lạ thế?"

Khôi dừng lại trước giàn cây, giọng cậu chợt trầm xuống, dịu dàng hơn hẳn. Cậu đưa tay nâng niu một chiếc lá dày bóng loáng:

"Còn cái giàn này.. Là cả một cái duyên dài lắm. Hồi tớ còn đi tàu viễn dương, có thằng bạn thủy thủ người Pháp. Nó ở một hòn đảo tận bên Ấn Độ Dương, nhà nó ba đời trồng vanilla. Có lần tàu tụi tớ gặp bão lớn, phải ghé vào đảo nó trú. Nó dẫn tớ về nhà chơi, thế là lần đầu tiên trong đời tớ ngửi thấy mùi vanilla tươi.. Huyền biết không, cái mùi nó vừa ngòn ngọt, vừa nồng nàn, không giống bất kỳ thứ vanilla đóng chai nào mình từng biết. Tớ mê mẩn lúc nào không hay."

Khôi ngừng một chút, mắt nhìn xa xăm như đang nhớ lại đại dương và những ngày tháng cũ.

"Thế rồi trước khi về nước, tớ đánh liều hỏi xin gia đình nó mấy cành giống. Ông bố nó nhìn tớ, bảo: 'Cây này khó tính lắm, không phải cứ thích là trồng được đâu'. Nhưng thấy tớ quyết tâm quá, ông ấy cũng tặng cho, rồi chỉ cách chăm sóc đơn giản nhất thôi. Về tới Bình Thuận, tớ trồng thử, và đúng như lời ông ấy nói, lứa đầu chết sạch. Tớ vừa tiếc vừa buồn, cảm giác như mình làm hỏng mất món quà quý giá. Lứa thứ hai rồi lứa thứ ba cũng chết. Nhiều lúc tớ nghĩ chắc cây này không hợp với mình rồi. Nhưng mà, không hiểu sao cứ nhớ tới cái mùi hương trên đảo hôm ấy là tớ lại có động lực thử thêm lần nữa. Và rồi cuối cùng, cái cây mà Huyền đang thấy đây, là kết quả của lần thứ tư đấy."

Cậu chỉ tay vào một nụ hoa nhỏ xíu, giọng chợt trở nên hồi hộp như một đứa trẻ sắp được quà: "Hoa của nó chỉ nở đúng một buổi sáng thôi, Huyền ạ. Nở rồi là héo ngay trong ngày. Mà ở đây không có giống ong chuyên thụ phấn cho nó như bên xứ người ta, nên tớ phải canh. Canh từng nụ một. Hoa vừa hé nở là phải dùng tăm nhỏ, khéo léo lấy phấn hoa đực thụ phấn cho hoa cái. Làm không kịp là coi như mất trắng cả một vụ. Đêm nào tớ cũng trực chiến, hồi hộp như lính mới ra trận ấy. Huyền thấy có buồn cười không?"

Tôi lắng nghe cậu bạn kể, và cảm thấy một sự xúc động sâu sắc. Tôi nhận ra rằng cây vanilla không chỉ là một loại cây trồng. Nó là biểu tượng cho những ước mơ và khát vọng của Khôi. Nó là kết quả của một hành trình dài, từ những ngày lênh đênh trên biển, đến cơn bão định mệnh, đến quyết định về quê lập trang trại. Và tôi cũng nhận ra rằng Khôi đã dành cho cây vanilla một tình yêu và sự kiên nhẫn vô bờ bến. Giống như tình cảm mà cậu ấy đã dành cho tôi suốt những năm cấp ba, một tình cảm thầm lặng và bền bỉ.

Sau khi tham quan toàn bộ trang trại, Khôi dẫn tôi trở về chòi gỗ nhỏ. Nơi anh ở và làm việc. Đó là một căn chòi đơn sơ, được dựng lên bằng gỗ và tôn. Trong chòi có chiếc bàn nhỏ, hai chiếc ghế đẩu, và một cái võng mắc ở góc. Trên bàn là ấm trà đất nung và mấy cái chén nhỏ. Trên kệ là vài cuốn sách về nông nghiệp, một chiếc đèn dầu nhỏ, và một hộp dụng cụ làm vườn.

Khôi rót trà mời tôi. Thứ trà xanh cậu ấy tự trồng và tự sao, có vị chát lúc đầu nhưng ngọt dịu. Cậu cũng mang ra một chùm nho đầu mùa, vừa hái trong vườn, mời tôi ăn. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu, uống một ngụm trà, và ăn một quả nho. Vị ngọt thanh tan trên đầu lưỡi, mang theo hương vị của nắng và gió Bình Thuận.

Ngồi đó, tôi nhìn quanh căn chòi. Mọi thứ đều gọn gàng và ngăn nắp. Tôi nhìn Khôi, cậu đang ngồi đối diện tôi, tay cầm chén trà, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi có những giàn nho đung đưa trong gió. Và tôi cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với con người này và nơi chốn này.

Sau một lúc im lặng thoải mái, tôi là người lên tiếng trước.

"Khôi có còn nhớ bức thư tình cậu viết cho Huyền hồi lớp 12 không?"

Khôi thoáng ngượng ngùng, rồi xua tay. "Hồi đó trẻ trâu viết bậy bạ ấy mà. Huyền đừng để bụng nhé."

Tôi lắc đầu. "Huyền đã đọc lại lá thư ấy sáng nay. Và mình muốn nói lời xin lỗi với Khôi. Vì mình đã im lặng, đã không trả lời, đã coi như nó chưa từng tồn tại."

Cậu ấy ngước lên nhìn tôi, đôi mắt Khôi thoáng một nét bất ngờ.

"Khi ấy Huyền còn quá trẻ và quá nông nổi để hiểu được giá trị của những dòng chữ ấy. Nhưng bây giờ thì mình đã hiểu. Và Huyền muốn cảm ơn Khôi. Vì đã dành cho Huyền một tình cảm chân thành như thế."

Một sự im lặng ngắn bao trùm căn chòi. Rồi Khôi mỉm cườ, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhõm. "Mọi chuyện đều đã qua lâu rồi. Tớ rất vui vì bây giờ Huyền đã ở đây."

Sau khi câu chuyện về lá thư khép lại, không khí giữa chúng tôi trở nên thoải mái hơn hẳn. Chúng tôi bắt đầu ôn lại chuyện xưa, về những người bạn học cũ, về những thầy cô giáo, về những kỷ niệm vui buồn của thời cấp ba. Khôi kể về một vài người bạn mà anh còn giữ liên lạc. Người thì đã lập gia đình và có con, người thì đã đi xa lập nghiệp. Tôi kể về cuộc sống của tôi ở Sài Gòn, tất nhiên là phiên bản đã được lược bỏ những chi tiết về Trung. Cả hai cùng cười khi nhớ lại những trò nghịch ngợm ngày xưa, và cùng lắc đầu khi nhận ra thời gian đã trôi qua nhanh như thế nào.

Thời gian trôi qua nhanh chóng trong những câu chuyện. Khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn, báo hiệu trời đã đứng bóng. Tôi đứng dậy.

"Huyền phải về thôi, không mẹ tớ lại lo."

Khôi cũng đứng dậy theo. "Huyền đợi mình một lát."

Cậu đi ra vườn, một lúc sau trở lại với một bó măng tây xanh mướt, to, được buộc gọn bằng một sợi dây chuối khô. Khôi đưa cho tôi. "Quà tớ cho Huyền và bác gái, cậu mang về cho bác nhé. Măng tây vừa hái, còn tươi lắm."

Tôi cảm ơn cậu ấy, và nhận lấy bó măng tây bằng cả hai tay. Rồi Khôi dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi góc chòi. Một chiếc xe số đã tróc sơn, yên xe đã vá chằng chịt, nhưng vẫn còn chạy tốt.

"Để tớ chở Huyền về chỗ gửi xe. Đường cát nóng, đi bộ sẽ mệt lắm."

Tôi ngồi lên yên sau, một tay cầm bó măng tây, tay kia vịn nhẹ vào vai Khôi. Chiếc xe nổ máy với một tiếng giòn tan. Chúng tôi bắt đầu chạy bon bon trên con đường đất nhỏ, rời khỏi trang trại, vòng qua chân đồi. Gió thổi mạnh hơn khi xe chạy, làm tóc tôi bay tung, và làm bó măng tây tỏa ra một mùi thơm nhẹ. Mùi của đất và của cây cỏ.

Ngồi sau xe, tay vịn vào vai Khôi, tôi cảm thấy một cảm giác an toàn kỳ lạ. Tôi chỉ đơn giản là đang ở đây, trên một con đường đất nhỏ ở Bình Thuận, sau lưng một người bạn cũ, với gió thổi qua tóc và nắng chiếu trên vai. Và tôi nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là như thế.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến nhà dì Tư. Khôi dừng xe trước cổng, tôi bước xuống.

"Cảm ơn Khôi vì tất cả. Vì đã dẫn tớ đi thăm trang trại, vì đã kể cho Huyền nghe về cây vanilla, và vì bó măng tây nữa."

Khôi cười, nụ cười ấm áp. "Không có gì đâu. Huyền cứ sang chơi bất cứ khi nào cậu muốn."

Tôi vào sân, dắt chiếc xe đạp của mẹ ra. Dì Tư từ trong nhà bước ra, thấy chúng tôi đứng nói chuyện, liền cười. "Lâu quá mới thấy hai đứa đứng chung với nhau đấy."

Tôi chào dì Tư, rồi quay sang Khôi. Chúng tôi tạm biệt nhau. Cậu ấy nổ máy xe, quay đầu, và chạy về phía trang trại. Tôi đứng nhìn theo cho đến khi bóng cậu bạn khuất sau những tán cây.

Khi Khôi đã đi xa, tôi dắt xe ra đường, đạp xe về nhà với bó măng tây trên giỏ. Gió vẫn thổi, nắng vẫn chiếu, trong lòng tôi, một niềm vui kỳ lạ đang lấp lánh.

[Hết chương 4]

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Chỉnh sửa cuối:
2,328 ❤︎ Bài viết: 718 Tìm chủ đề
1611d73bff88bf9b33b0726ed71e01f8.jpg


Chương 5: Dưới Bầu Trời Sao​


Buổi chiều trôi qua trong yên tĩnh, tôi giúp mẹ chuẩn bị bữa trưa muộn, ăn cơm cùng mẹ, và kể cho mẹ nghe về chuyến đi lên đồi cát cùng cuộc gặp gỡ với Khôi. Tất nhiên, đó là phiên bản đã lược bỏ những chi tiết về lá thư tình và những cảm xúc riêng tư. Mẹ nghe tôi kể, mỉm cười, và không hỏi thêm gì. Nhưng trong ánh mắt mẹ, tôi thấy một niềm vui lặng lẽ. Niềm vui của một người mẹ thấy con gái mình đã ra ngoài, đã gặp gỡ bạn bè, đã không còn nằm ì trong nhà trốn tránh những cuộc gọi từ Sài Gòn.

Buổi chiều, tôi nằm trên võng ngoài hiên. Cuốn sách cũ mở trên ngực, nhưng mắt tôi không thực sự đọc. Những hình ảnh của cả ngày hôm nay cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí. Con Vện nằm phơi nắng, mẹ lom khom nhổ cỏ, lá thư tình đã ố vàng, những hạt cát bay trên đỉnh đồi. Giàn vanilla với những nụ hoa nhỏ li ti, và gương mặt Khôi khi anh cười. Tôi nhận ra mình đã thay đổi. Chỉ trong một ngày, nhưng tôi cảm thấy như mình đã trở thành một con người khác.

Khi ánh nắng bắt đầu nhạt dần, bầu trời chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn, một ý nghĩ bất chợt len vào tâm trí tôi. Tôi muốn quay lại đồi cát, nhưng lần này là vào ban đêm, để ngắm những vì sao. Tôi muốn nhìn thấy những vì sao trên đồi, giống như thuở bé.

Sau bữa tối, khi mẹ đã lên giường nằm nghỉ, tôi lặng lẽ chuẩn bị. Tôi thay một chiếc áo khoác mỏng, xỏ chân vào đôi dép tổ ong, và rón rén bước ra khỏi nhà. Trước khi rời đi, tôi dừng lại bên hiên, nơi con Vện đang nằm cuộn tròn trong góc. Con chó ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt đen láy lấp lánh trong bóng tối, và nó khẽ ngoe nguẩy đuôi. Tôi cúi xuống, vuốt nhẹ đầu nó.

"Tao ra ngoài một lát, sẽ về sớm thôi."

Con Vện như hiểu được, đặt đầu xuống hai chân trước và nhắm mắt lại. Tôi đứng dậy, dắt chiếc xe đạp của mẹ ra khỏi sân, và bắt đầu đạp xe vào màn đêm.

Con đường làng hiện ra dưới ánh sao và ánh trăng non mờ ảo. Hai bên đường, những hàng cây đung đưa trong gió. Tiếng ve râm ran đã im bặt. Thay vào đó là tiếng dế kêu rả rích và tiếng ếch nhái từ đâu đó vọng lên. Tôi đạp xe chậm rãi, gió đêm mát lạnh thổi qua mặt. Mùi của đất, của cây cỏ, của biển xa hòa quyện trong từng hơi thở.

Khi đến chân đồi, ngôi nhà của dì Tư đã tắt đèn, im lìm trong bóng tối. Tôi dừng xe, dắt nó vào sân, và để nó dựa vào gốc cây như lần trước. Xong xuôi, tôi đứng trước chân đồi, ngước lên nhìn. Đồi cát trong đêm hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang nằm ngủ, lưng nó phủ đầy ánh sao. Gió thổi mạnh hơn khi tôi đứng đây, thứ gió từ biển thổi vào, mang theo hơi lạnh và vị muối. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu leo lên.

Tôi cởi dép ra, xách chúng trên tay, và để đôi chân trần chạm vào cát. Cát ban đêm khác hẳn cát ban trưa. Nó không còn nóng rực, mà mát lạnh và ẩm hơn một chút vì sương đêm. Mỗi bước chân lún sâu vào cát, tạo ra những tiếng xào xạc nhẹ nhàng. Tôi bước chậm rãi, vừa đi vừa ngước nhìn bầu trời. Càng lên cao, bầu trời càng rộng mở, và những vì sao càng rực rỡ. Tôi có thể nhìn thấy dải Ngân hà. Một dòng sông sữa mờ ảo chảy ngang qua bầu trời, như một vết nứt trên tấm nhung đen tuyền. Thỉnh thoảng, một ngôi sao băng vụt qua, để lại một vệt sáng ngắn ngủi rồi biến mất.

Cuối cùng, tôi lên đến đỉnh đồi. Tôi dừng lại, đứng thẳng người, và thở một hơi thật sâu. Trước mắt là một khung cảnh hoàn toàn khác so với buổi sáng. Biển bây giờ không còn là một tấm gương xanh thẳm. Nó là một khoảng tối mênh mông, chỉ thỉnh thoảng lấp lánh ánh bạc khi những con sóng bắt được ánh sao. Xóm Rớ bên dưới chỉ còn là những đốm đèn vàng le lói, nhỏ bé và bình yên. Và trang trại của Khôi, tôi có thể nhìn thấy ánh đèn từ chòi gỗ của anh. Một đốm sáng nhỏ nhoi giữa bóng tối bao la, như một vì sao thứ hai đã rơi xuống trần gian.

Tôi chọn một chỗ bằng phẳng, ngồi xuống, co gối lại, và ngước nhìn bầu trời. Rồi tôi rút điện thoại ra khỏi túi. Không phải để kiểm tra tin nhắn, vì tôi đã chặn hết rồi, mà để mở một bản nhạc. Tôi chọn một bản piano nhẹ nhàng, một giai điệu của Yiruma mà tôi vẫn thường nghe những lúc cần tĩnh tâm. Những nốt nhạc trong trẻo của "River Flows in You" bắt đầu vang lên, hòa vào tiếng gió rì rào, tạo nên một bản hòa tấu kỳ diệu giữa âm thanh nhân tạo và âm thanh tự nhiên. Tôi ngồi đó, lắng nghe, và để cho âm nhạc dẫn dắt tâm hồn trôi theo những vì sao.

Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu, có thể là mười phút, có thể là nửa giờ. Thời gian dường như ngừng trôi trên đỉnh đồi này. Và rồi, trong không gian tĩnh mịch, tôi nghe thấy một tiếng động. Tiếng bước chân trên cát, mỗi lúc một gần hơn.

Tôi giật mình, mở mắt ra, và quay đầu về phía có tiếng động. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một linh cảm kỳ lạ. Tôi nheo mắt nhìn vào bóng tối, và dần dần nhận ra một bóng người đang leo lên đồi từ phía bên kia. Phía của trang trại, bóng người ấy cầm một chiếc đèn pin nhỏ, và ánh đèn đang quét qua quét lại trên mặt cát. Khi bóng người đến gần hơn, tôi nhận ra đó là Khôi.

Cậu ấy cũng nhìn thấy tôi, và dừng lại. Trên gương mặt Khôi hiện lên một vẻ ngạc nhiên không giấu được.

"Huyền? Sao cậu ở đây à?"

Tôi mỉm cười. "Huyền muốn ngắm sao."

Khôi tiến lại gần hơn. "Từ trang trại, tớ nhìn lên đồi và thấy có ánh đèn điện thoại le lói, nên tò mò muốn lên xem ai. Tớ không ngờ đó lại là Huyền."

"Huyền cũng không nghĩ Khôi lại xuất hiện vào lúc này." Tôi nói, và cả hai cùng bật cười.

Tôi ra hiệu cho Khôi ngồi xuống. Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, giữ một khoảng cách vừa phải. Không quá gần để khiến tôi khó chịu, nhưng cũng không quá xa để tạo ra sự xa cách. Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, cùng ngước nhìn bầu trời sao. Bản nhạc piano vẫn tiếp tục vang lên từ điện thoại của tôi. Những nốt nhạc trong trẻo và chậm rãi, như những giọt sương rơi trên cát.

Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ biển. Tôi khẽ rùng mình, và kéo chiếc áo khoác mỏng của mình chặt hơn. Khôi nhận thấy điều đó, cậu cởi chiếc áo khoác, một chiếc áo thun dài tay đã sờn màu, và đưa cho tôi.

"Huyền khoác vào đi, kẻo lạnh."

Tôi thoáng ngập ngừng, nhưng rồi nhận lấy chiếc áo và khoác lên vai. Chiếc áo còn vương hơi ấm từ cơ thể cậu ấy, và mang theo một mùi hương rất riêng. Mùi của đất, của lá cây, của mồ hôi, và một chút gì đó ngòn ngọt như mùi vanilla. Tôi cảm ơn Khôi bằng một giọng nhỏ, và cậu chỉ gật đầu, mắt vẫn nhìn lên bầu trời.

Sau một lúc im lặng, Khôi là người lên tiếng trước. Cậu không nhìn tôi, mắt vẫn hướng lên bầu trời sao, nhưng giọng cậu rất rõ ràng và chậm rãi.

"Tớ có một linh cảm. Tối nay hoặc sáng mai, những bông hoa vanilla đầu tiên sẽ nở."

Khôi kể rằng anh đã ở trong tình trạng chờ đợi suốt mấy ngày qua, thức dậy từ rất sớm mỗi sáng để kiểm tra những nụ hoa, và sẵn sàng thụ phấn cho chúng bất cứ lúc nào. Rồi Khôi ngập ngừng một chút, quay sang nhìn tôi.

"Sớm mai, Huyền có muốn sang trang trại, giúp tớ thụ phấn cho hoa vanilla không? Đó là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn, nhưng cũng rất thú vị. Tớ sẽ hướng dẫn Huyền cách dùng một cây tăm nhỏ để lấy phấn hoa và thụ phấn cho từng bông."

"Cậu từng làm chưa?"

"Ờ thì.. Cũng lần đầu!" Khôi gãi đầu rồi cười.

Cậu ấy dừng lại, không nói thêm. Tôi không trả lời ngay lập tức, tôi ngước nhìn bầu trời sao một lần nữa, và hít một hơi thật sâu. Tôi cảm nhận gió đêm thổi qua mặt, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo của anh trên vai, và cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, đều đặn và bình yên.

Tôi quay sang nhìn Khôi. Gương mặt cậu ấy vẫn đang chờ đợi, đôi mắt Khôi vẫn sáng và đầy hy vọng, và tôi mỉm cười.

"Ừ."

Trên gương mặt Khôi, một nụ cười rạng rỡ nở ra. Cậu ấy không nói gì thêm, chỉ gật đầu, rồi quay mặt lên bầu trời sao.

Và chúng tôi lại im lặng, gió vẫn thổi, cát vẫn bay, và một ngôi sao băng lưới qua trời đêm.

[Hết]


Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share!

Các tác phẩm khác của Rewrite:


1. Trôi Giữa Biển Mây & Cây Đàn Đã Nín Câm (thể loại: Tâm lý, tình cảm, bạo lực )

2. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

4. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

=> Danh mục các tác phẩm của Rewrite

Chia sẻ cảm nhận của bạn ở đây => LINK Ở ĐÂY
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back