Bạn được Mèo A Mao Huỳnh Mai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 161: Cởi áo khoác ra đi.

Vừa mới nhắm mắt lại thôi, Nhật Phong đã đi vào trong giấc mơ ngay lập tức. Trong giấc mơ đó cậu đang bị Dương Nhật mắng. Cậu ấy đúng là kẻ tàn ác.

Bốp!

"Mẹ nó chứ?"

Nhật Phong để câu chửi thề bay ra khỏi miệng, khi bị kẻ điên nào nào đánh vào trán. Sáng ngày ra ai lại muốn gây sự vậy nhỉ? Sự bực bội khiến cả mặt Nhật Phong đỏ bừng lên. Cậu khẽ nhíu đôi lông mày, mở to mắt chuẩn bị tinh thần solo với kẻ ngang ngược nào đó.

Ý chí chiến đấu ngay lập tức biến thành sự ngạc nhiên, trước mắt Nhật Phong không ai khác lại chính là.. Dương Nhật đang đứng ở đằng sau chiếc ghế đá. Nhìn cậu ấy ở cái góc này dù có hơi kỳ nhưng vẫn đẹp không góc chết.

Ra là không phải giấc mơ. Cũng may, Nhật Phong chưa từng bất kỳ chiêu thức nào ra, nếu không nhất định sẽ chiếc chổi trong tay Dương Nhật sẽ nằm gọn trên mặt. Xem kìa! Chỉ mới một câu chửi thể thôi, đôi mắt của cậu ấy đã như một viên đạn trực lao về phía Nhật Phong rồi.

"Nhìn ở góc nào thì cậu vẫn xinh đẹp nhỉ?"

Má cậu ấy lại bắt đầu đỏ lên vì câu nói của Nhật Phóng rồi, chắc vẫn chưa quen nên ngại. Đáng ra, Dương Nhật phải quen với nó rồi chứ nhỉ?

Cũng có phải lần đầu đâu.

"Thằng điên! Sao lại nằm đây ngủ?"

"Tại cậu đấy. Đã dậy sớm để đi học cùng rồi còn bỏ người ta lại đi trước."

Nhật Phong đã đổi sang cái giọng giận dỗi ngay được. Đúng là chúa cơ hội.

"Cái thằng dẩm này, đúng là hết nói nổi mà."

Nhưng mỗi lần dở cái giọng mè nheo đó ra, Dương Nhật nhất định sẽ không chửi cậu nữa, đó là kinh nghiệm sau hơn một năm kề cận cạnh cậu ấy.

"Nhưng cậu đã dọn vệ sinh xong chưa thế?"

"Chưa nữa, còn phải quét nốt phần sân cỏ."

Khu sân cỏ rộng thế mà sao lại có mình Dương Nhật dọn nhỉ?

"Hết chỗ sân cỏ này ý hả?"

"ừ."

Suy nghĩ mất vài giây, Nhật Phong đảo mắt nhìn quanh đây. Hiện tại chỉ có cậu và người đó thôi. Sau khi đã cảm thấy yên tâm, cậu đột nhiên nghĩ ra điều gì đó rồi đưa mắt qua nhìn Dương Nhật.

"Cởi áo khoác ra đi."

Câu nói nghe thật kì quặc, đôi mắt người bên cạnh cậu đang ánh lên sự hoài nghi.

"Làm gì?"

"Thì cứ cởi ra đi."

"..."

Lại như một thói quen, Dương Nhật cũng bắt đầu đưa mắt để kiểm

Tra xem có ai quanh đây không.

"Không có ai đâu. Cởi ra đi."

Thấy người bên cạnh vẫn chần chừ, Nhật Phong đã lên tiếng trấn an. Thế nhưng, có vẻ như cậu ấy vẫn còn rất cảnh giác.

"Nhìn tôi này, đừng nhìn đi đâu nữa. Đừng sợ, cởi ra đi."

"..."

Nhìn Dương Nhật lúc này giống như một đứa trẻ nhát chết, khi bị dụ dỗ làm điều xấu vậy. Dù có chút sợ hãi, song cuối cùng cậu ấy cũng chịu cởi chiếc áo khoác đồng phục ra, dù chưa đoán được ý đồ Nhật Phong là gì. Đưa tay ra nhận lấy chiếc áo, Nhật Phong liền đưa lại áo đồng phục và bảng tên của mình cho Dương Nhật.

"Mặc vào đi, tôi sẽ dọn nốt giúp cậu."

Đứng im bất động, gương mặt Dương Nhật thoáng lên vẻ hoảng hốt. Chắc có lẽ, cậu ấy cần thời gian để hiểu lời đối phương nói. Trong lúc đó, Nhật Phong vẫn loay hoay đeo khẩu trang và đội mũ của chiếc áo hoodie lên đầu.

"Này thần kinh đấy à? Bị bắt được là toi đời đấy."

Nhìn cậu ấy lo lắng kìa, cũng có phải lần đầu Nhật Phong bày ra cái trò vụng trộm này đâu. Quan trọng nhất là, lần nào cũng thành công mỹ mãn. Cứ như thế cả vũ trụ này, đều muốn hợp tác cho cậu và cái người nhỏ con kia vậy. Đáng ra, Dương Nhật nên tự tin như mỗi khi cầm bút để giải những đề toán chứ, sao lại bày ra cái bộ mặt nhăn nhúm như thế.

"Sao còn chưa mặc vào thế? Cứ nhìn tôi mãi làm gì?"

"..."

"Muốn tôi mặc cho chứ gì?"

Vừa buông một câu bông đùa cậu vừa với lấy chiếc áo từ tay Dương Nhật. Xem ra phải mặc cho cậu ấy thật rồi.

"Thằng điên này. Thất bại là bố thắp nhang đấy nhé."

Trái với vẻ cười cợt của Nhật Phong, cậu ấy lúc này nhìn như một tảng băng vậy.

"Dang tay ra nào."

"..."

"Yên tâm, ông đây không sao đâu, nhìn đi trùm kín mít thế này bố thằng nào nhận ra được."

"Lần trước bị đấm sưng mặt lên mà chưa kinh à?"

Trên sân cỏ phủ đầy sương sớm, hai đứa trẻ đứng cạnh nhau, một đứa đang lo lắng cho đối phương, còn một đứa lại cố tình lờ đi điều đó.

Lần này tình huống có chút đáng lo ngại, nếu bây giờ mà Nhật Phong chẳng may bị phát hiện, khả năng trốn gần như bằng 0. Dĩ nhiên, cũng chẳng có cảnh hỗn chiến với gần 70 thằng con trai như lần trước đâu.

Tình hình giống như một thân một mình lao vào hang cọp để nộp mạng vậy. Dù vậy, Nhật Phong cũng rất nghiêm túc muốn thay cậu ấy dọn nốt phần sân cỏ này mà không mảy may về hậu quả.

"Ông đây sưng mặt thì chúng nó cũng suýt bay cả hàm răng đấy chứ."

"..."

Nhật Phong đã nhất quyết làm, vậy nên cậu ấy cũng chẳng thể nói gì hơn. Dù còn lo lắng, nhưng Dương Nhật đã bắt đầu ngoan ngoãn hợp tác. Xong xuôi việc mặc áo, Nhật Phong lôi thêm một chiếc mũ lưỡi trai trong balo rồi đội lên đầu cho cái người đó.

Chiếc mũ che hết nửa khuôn mặt của Dương Nhật, chỉ còn đôi môi xinh đẹp kia là rõ nhất thôi. Nhìn cậu ấy thêm một chút nữa, hai cánh môi Nhật Phong giãn ra và từ từ nhếch lên thành một nụ.

"Đi nhé."​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 162: "Cười là phải thế."

Nhật Phong cầm lấy chiếc chổi, quay người về phía sau thong thả bước đi. Trước khi bước qua cái vạch vôi kia, Dương nhật đã kịp túm lấy tay cậu và kéo lại. Đôi mắt cậu ấy mở to ra, làm cậu liên tưởng đến đôi mắt của một chú nai đang ngơ ngác. Vào những lúc như thế này, trông cậu ấy thật dễ thương, khác hẳn với ánh mắt đầy sự lạnh lẽo trước đó.

"Qua kia ngồi đi, để ông đây dọn nốt. Yên tâm, không để cậu phải thắp nhang cho đâu."

"..."

Nhật Phong chỉ muốn giúp cậu ấy dọn nốt chỗ sân cỏ thôi, thế mà cảnh tượng cứ như cả hai đang chia tay nhau ở ngoài chiến trường vậy.

"À! Sữa với bánh mì ở trong cặp mang cho cậu đấy. Ăn đi nhé."

Nói xong cậu đẩy người Dương Nhật về phía ghế đá và quay người đi.

Đó là tất cả những gì xảy ra vào sáng nay, cũng là lý do "chủ đạo" khiến Nhật Phong phải cùng 37 thằng nhóc khác tham gia vào buổi "đi bộ tập thể" do thầy chủ nhiệm phát động.

Giáo viên phụ trách môn có việc đột xuất, vì thế hai tiết ngữ văn hôm nay đã biến thành tiết tự học và tiết thể dục. Đám lớp 11a1 vừa hoàn thành xong buổi "đi bộ tập thể", lại tất bật với môn thể dục ngay sau đó. Mang tinh thần hết sức uể oải khi phải vận động theo sự "ép buộc", chúng không còn chút sức sống nào để tham gia tiết thể dục nữa.

Quá nửa lớp 11a1 đang vật vờ trên bãi cỏ đứa nằm, đứa ngồi trông cực kỳ lộn xộn. Những gương mặt méo xệch, thất thần như cố gắng tái hiện lại cảnh "chết đói năm 45" mà ông bà chúng từng phải trải qua.

Vậy mà, đâu đó vẫn có đứa đang toét miệng cười và hướng mắt về phía bãi cỏ bên kia. Dương Nhật lúc nào cũng là lý do, để Nhật Phong biến đôi môi của mình thành nụ cười. Thích thật! Lại được học thể dục cùng cậu ấy rồi.

"Sao cả khối có mỗi lớp mình không có giáo sinh thực tập làm chủ nhiệm nhỉ?"

"Con ghẻ của bên trung ương mà cũng lên tiếng đòi hỏi? Cảm giác có giáo sinh thực tập về làm chủ nhiệm nó như thế nào nhỉ?"

"Đời học sinh mà không một lần được thử cảm giác đó, thì thật là vô nghĩa. Thanh xuân này nợ chúng ta một lời xin lỗi."

Cứ vào khoảng thời gian này hàng năm, nhà trường sẽ đón đợt giáo sinh về thực tập. Trong khi hầu hết khối 10 và khối 11, đều có giáo sinh làm chủ nhiệm thì lớp 11a1 lại là "ngoại lệ". Không phải tự nhiên mà đám học sinh khao khát có giáo sinh thực tập về làm chủ nhiệm, dù thời gian chỉ kéo dài vài ba tháng nhưng nó thực sự vui vẻ và ý nghĩa.

"Bỏ qua chuyện đó đi, vấn đề là tao đạt có 30 giây thôi."

"Tao 25 giây nhé."

"Nhanh thế á?"

"Đã là gì với thanh niên kia, 9 giây 55."

"Mà mình thì lo gì chứ, thanh niên kia mới là đáng lo nhất."

"Lo đếch gì cỡ đấy kiểu gì cũng on top thôi."

"Mê cái các cách mà anh ta không một chút lo lắng nào và tỏ ra bình thản ngồi ngắm cờ rớt của mình."

Câu chuyện giữa thằng Hiếu và thằng Bảo đang diễn ra, nghe qua thì chẳng ai biết nội dung chúng muốn nhắc đến là gì. Sự thật, hai đứa nó đang nhắc đến hội thao "giáo dục quốc phòng, an ninh học sinh THPT cấp tỉnh" sẽ diễn ra ba ngày, vào cuối tuần sau.

Nhật Phong chính là một trong số những học sinh vinh dự được tham gia hội thao lần này. Thậm chí, đứa trẻ đó còn được xếp vào những con át chủ bài của đoàn, về khoản tháo lắp súng tiểu liên AK, chạy vũ trang 800m có vác súng tiểu liên AK, thực hành bắn đạn thật súng tiểu liên AK.

"Tốc độ tháo lắp thì khỏi bàn. Kỹ thuật ngắm bắn thì mười lần như một, không trượt phát nào."

"Vậy mà tốc độ đi vào tim ai đó thì cứ như rùa bò. Bắn mãi mà vẫn không trúng trọng tâm."

Cuộc hội thoại của thằng Hiếu và thằng Bảo hoàn toàn không lọt được vào tai Nhật Phong. Nếu không có sự xuất hiện của "mặt trời" thì cậu cũng chẳng có hứng thú quan tâm đến nội dung câu chuyện của chúng.

Hai đứa nó, một đứa không có kiến thức về chính tả, một đứa thì rối loạn về ngôn ngữ. Và chúng cùng không có ý thức về phát ngôn, còn là một tổ hợp chuyên đi bỏ sỉ dưa lê.

"Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy là tao chỉ muốn nói 'cười là phải thế'."

Ngay khi Nhật Phong vừa cất tiếng lên đã dành được sự chú ý của hai thằng nhóc bên cạnh.

"Ngáo cờ rớt đến sảng cả ngôn ngữ rồi à?"

"Ông ấy không sảng, mày là kẻ kém sang thôi."

Thằng Bảo dù đi với thằng Hiếu như hình với bóng nhưng vẫn chẳng thể bắt nhịp được với cách nói năng lạ lùng này. Nó đang cau mày lại, khi nghe Nhật Phong nói vì chẳng hiểu cái gì. Dạo này, Nhật Phong cũng bắt đầu tập tành cái 'bộ môn' lái từ, đảo vần của thằng Hiếu để áp dụng vào nói chuyện. Tóm lại, theo cái kiểu lái từ đảo vần, của giới trẻ hiện nay, câu mà Nhật Phong vừa nói được hiểu nôm na đó là: ' thề là phải cưới.'

"Cười là phải thế."

Câu thoại nghe tưởng chừng vô nghĩa đó được Nhật Phong lặp lại lần nữa, đôi mắt chẳng thể rời khỏi đối phương.

"Bảo, mày đưa tao cái thùng xốp, quả này đẹp trai cũng không thể tha thứ được. Cái mồm cái mồm chỉ được cái mồm, trồng si trước cổng nhà người ta cả năm trời mà vẫn nằm ở vạch xuất phát, mà dám phát biểu liều."​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 163: Mọe nó chứ

"Nhìn con nhà người ta mãi thôi, thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống. Nhìn thôi mà người ta tự đổ thì hãy nhìn. Có mỗi cái công trình tình cảm mà thi công cả năm trời mà vẫn chưa thấy ngày nghiệm thu. Sơ hở là đòi cấp vốn, sơ hở là báo cáo chậm tiến độ."

Không biết rằng thời gian trung bình để mọi người chờ đợi để tỏ tình là bao lâu. Đối với Nhật Phong - cậu đã mạnh dạn đến mức, tỏ tình cậu ấy trong vài tháng quen nhau. Và thứ cậu nhận lại được là những câu chửi thề.

Kể từ lần đầu cậu tỏ tình với Dương Nhật đến nay đã hơn 1 năm trôi qua. Hiện tại, tình trạng trồng cây si trước cổng nhà nhà crush của Nhật Phong vẫn thế. Cậu vẫn chưa được thăng hạng trong cái game 'tình ái' này, mặc dù đã liên tục cày rank hay tìm mọi cách để nâng cấp bản thân.

"Cứ đà này, thì chỉ có thể thành đôi trong tưởng tượng để mà bái đường thành hôn thôi. Ngồi đó là thề là phải cưới."

"Bởi vậy mới nói, nhân cái lúc khung thành không có thủ môn thì sút đi. Các cụ dạy rồi: Tỏ tình phải ngỏ lời ngay, chẳng may chậm bước là bay ngay mối tình. Con người ta phải biết cách nắm bắt thời cơ, kết thúc quá trình tạo nét, đánh bóng profile rồi thì cứ mạnh dạn tỏ tình đi, biết đâu vinh dự được người ta từ chối."

"Sẵn tiện bị từ chối đôi lần rồi, thì cứ mạnh dạn thêm lần nữa, coi như để trải nghiệm nâng cấp trái tim vậy. Mà thực ra.."

"Bà mẹ nó chứ!"

Câu chửi thề vừa vụt khỏi miệng, gương mặt Nhật Phong lập tức tối sầm lại. Câu nói của thằng Bảo bị cậu thẳng tay cắt ngang. Phía bên cạnh hai thằng Hiếu và Bảo đang đổ dồn ánh mắt khó hiểu về phía cậu.

"Cái gì đấy?"

"Có biến à?"

Chúng nó mối đứa thốt lên một câu, để đi tìm nguyên nhân dẫn đến không khí u ám lúc này. Nhật Phong vẫn ngồi bất động tại chỗ và dương mắt nhìn về phía sân cỏ bên kia. Ở đó, cậu thấy Dương Nhật cõng trên lưng một cô gái nào đó.

Những tia sáng mặt trời lặn mất tăm, bầu trời trong xanh trước đó bị một đám mây đen đến che lấp. Những cảm xúc tốt đẹp của Nhật Phong, trong chốc lát hóa thành sự bức bối.

"Thôi xong. Bộ trưởng bộ lạc quan cũng không cíu được đâu."

"Công trình tình cảm này coi như bỏ."

"Chuyến này OTP không đến được với nhau cũng không thành vấn đề. Các con vợ vẽ chuyện một cái là cả hai sang vũ trụ khác yêu nhau tận 7749 cái kiếp luôn."

Trong khi con tim Nhật Phong đang đau điếng, hai đứa chúng nó lại bày trò sát thêm muối vào vết nứt, bằng những câu nói sáo rỗng kia. Ngừng thở một nhịp, dòng suy nghĩ trong đầu cậu kéo căng ra. Sau vài giây, Nhật Phong đã nhận ra kẻ nằm trên lưng Dương Nhật, chính là bạn nữ dạo này suốt ngày lẽo đẽo theo cậu ấy mọi lúc mọi nơi.

"Nín."

Mọi thứ trở nên im bặt sau đó, bầu không khí trở nên đáng sợ hơn. Ngay lúc trận chiến giữa trái tim và lý trí diễn ra khốc liệt, Nhật Phong vẫn phải cố gắng để quản lý thật tốt những cảm xúc của chính mình. Một nửa cậu muốn chạy đến bên Dương Nhật và mặc kệ hậu quả có ra sao, thế nhưng ý nghĩ đó chỉ là kết quả của sự nhất thời, xốc nổi. Nửa còn lại, thực tế cậu vẫn đang chết lặng với sự việc diễn ra ngay trước mắt.

Hàng trăm, hàng nghìn những câu hỏi liên quan đến sự việc, cùng lúc đổ vào bộ não Nhật Phong khiến cho mọi thứ rối tung lên. Trung tâm điều khiển ngừng hoạt động đột ngột, chỉ có đôi mắt vẫn bền bỉ bám chặt lấy từng bước chân của Dương Nhật.

Tâm trạng tuột dốc một cách không phanh, Nhật Phong cứ như kẻ mất hồn vậy. Trong một khoảnh khắc, cậu đã thấy mình như một kẻ mộng mơ, chạy theo những ánh sáng trước mắt nhưng lại thật xa. Và cũng trong khoảnh khắc ấy, cậu đã thực sự ghét những tia sáng đang tỏa ra từ người đó. Cũng chẳng biết do Nhật Phong, đã ảo tưởng về bản thân mình hay chính những tia sáng đó làm cho cậu lạc lối nữa.

Chỉ vì một sự việc diễn ra không theo ý mình, mà Nhật Phong đã nhanh chóng đánh mất đi những cảm xúc vốn có. Hiện giờ, cậu chẳng biết nên đối diện thế nào với những gam màu xám xịt trong lòng. Thời gian cứ thế thả trôi, khoảng thời gian của những tiết học sau đó Nhật Phong chẳng biết đã diễn ra như thế nào.

Suốt từ sáng cho đến chiều, gương mặt Nhật Phong cứ nhăn nhúm y như trái táo tàu vậy. Bốn tiết học buổi chiều cuối cùng cũng đã kết thúc. Tiếng trống trường vừa vang lên đám học sinh đã thi nhau hò hét và thu dọn đồ ra về. Thế nhưng, cậu vẫn ngồi thẫn thờ tại chỗ và đắm chìm trong những xúc cảm của mình.

"Mặt như là bị cấp đông nghìn năm vậy. Chán chả buồn nói."

"Một bên là mỹ nam giỏi làm thinh, một bên là nam thần ố dề thinking. Quả nhiên là một cặp đôi ối giời thần kinh. Cỡ này 80 tuổi vẫn một người trồng si và một người ngồi ngắm si thôi."

Dù lời thằng Bảo nó nghe thật khó chịu, song lại phản ánh đúng tình trạng giữa cậu là Dương Nhật.

"Đằng nào sự cũng đã đành rồi, nếu không thấy xuôi thì mạnh dạn đi khẳng định chủ quyền thôi. Cái gì mình đã thích, thì tuyệt đối không nhường, các cụ dạy là đẹp trai không bằng chai mặt. Ông phải sống chai mặt lên, những lúc như thế này chỉ cần mặt dày và lao đến bên cờ rút rồi nở một nụ cười tự tin."​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 164: Đi khẳng định chủ quyền.

Cái gì mà nở một nụ cười tự tin, bây giờ mà cười được mới điên đó, xem chúng nói kìa. Đúng là cái bọn chưa trải sự đời. Hai đứa nó đâu biết đến cái cảm giác người mình thích đang 'sánh vai' cùng người khác nó đau như thế nào. Chúng đâu phải là Nhật Phong để cảm nhận, vậy mà cứ nói như là người từng trải không bằng ý.

"Mình phải tự tin với cái bầy bản ngã của mình. Ố dề thinking là đủ rồi đừng ố dề love. Cũng không cần cài cái giao diện xa tình đến lụy lên mặt một cách lố bịch như vậy."

"Há! Xa tình đến lụy á, trước giờ có được gần phát nào đâu mà xa mới chả xôi."

"Mày kém sang. Xa tình đến lụy nhưng nó không có nghĩa là lụy vì xa tình. Mà muốn hiểu nó thì mày phải sử dụng đến skill lái từ, đảo vần hiểu không. Ở với cụ tổ, lái từ như tao bao nhiêu năm mà không tiếp thu được tí kiến thức nào thế. Nghe này, xa tình đến lụy - suy tình đến lạ. Thấy không, có tí lái từ, đảo vần nói chuyện nó xoang lên hẳn"

"Gớm, ăn cắp được tí kiến thức mà tự phong là cụ tổ? Tri thức không cao xin đừng ba hoa lái chữ."

Vào cái lúc Nhật Phong thực sự cần khoảng không gian tĩnh lặng để có thể tự vấn những cảm xúc trong lòng, thì hai thằng nhóc bên cạnh lại bắt đầu khẩu chiến.

"Tao nên trả chúng mày về với cát bụi thôi nhỉ."

Dòng suy tư dừng lại, sau khoảng thời gian im lặng dài, cậu đã phải lên tiếng để dẹp cái màn đấu khẩu của bọn chúng.

"Ông không làm thực vật nữa à? Gớm, mới có tí sóng gió thôi mà ngồi đần mặt ra như là đi rồi ý."

Cơn sóng gió này không phải Nhật Phong chưa từng nghĩ đến. Thế nhưng, khi nó ập đến cậu lại không biết cách chống chọi. Nhật Phong chỉ còn biết đứng nhìn mọi thứ sụp đổ trước mắt. Tinh thần, cảm xúc, hy vọng.. Tất cả đều lặn mất tăm rồi.

"Bố đại của ông từng rất giỏi trong cái bộ môn này mà nhỉ? Sao ông không hưởng thụ được tí tinh hoa nào thế?"

Đúng, về cái khoản này có lẽ Nhật Phong còn thua xa ba Khôi. Biết vậy, nhưng hiện tại cậu lại chẳng nghĩ ra được ý tưởng nào hay để dẹp "chướng ngại vật" cả.

"Thế ông định cứ ngâm ở đây, để mặc cho cờ rút tay trong tay với cái quả giời đánh kia à?"

"Kỹ năng yếu kém thế này, bảo sao nộp CV bao lần vẫn tạch. Cảm thấy không ok cái job này thì bỏ."

"Bỏ là bỏ thế nào được?"

Vào cái lúc gần như tuyệt vọng nhất, Nhật Phong lại tìm ra được thứ sức mạnh nội tại. Ngày hôm đó, cậu đã nói với Dương Nhật rằng mình không phải là "trái đất" nên không nhất thiết phải quay quanh "mặt trời". Thế nhưng, Nhật Phong lại chính là một bông hướng dương mà không thể sống thiếu những ánh sáng mà cậu ấy tỏa ra.

"Đúng rồi! Có thế chứ, mạnh mẽ lên nào, yếu đuối vào lúc này là dở

Rồi."

Không thể tin được, có ngày Nhật Phong phải ngồi tính kế để đối đầu với một cô gái. Sau hôm nay, cậu nhất định về phải bái ba Khôi làm thầy mới được.

"Đi nào đại ca."

"Đi đâu?"

Nhật Phong đã thốt lên một câu vô nghĩa như vậy đấy. Vì quả thực lúc này mọi thứ trong tâm trí cậu vẫn còn rất rối.

"Não với mõm của ông lại đang combat với nhau à, sao xổ ra cái câu nó thực vật đến thế. Đi khẳng định chủ quyền."

"Không đúng! Đi đòi lại chủ quyền mới đúng."

"Ờ, ra vậy."

Chúng nó nói nghe dễ thật đấy, thế nhưng khi nghĩ lại thì mối quan hệ giữa Nhật Phong và cậu ấy đã được gọi tên đâu mà có thể làm điều đó được, không khéo lại làm tình hình tệ đi ý chứ.

"Nhưng mà.."

"Đừng lý do to hơn ý trí. Bọ cạp tháng 11 hệ chiến không có nhưng. Phải bỏ cái câu cửa miệng 'nhưng mà' ý đi, thì mới có cơ may đạp sóng đập gió trái tim cờ rớt được."

"Người ta bảo rồi 'khí thế sinh diệu kế'. Giờ mà còn chưng cái bộ mặt như điện thoại rớt mạng, rồi 'nhưng mà' thì bao giờ mới vào được chung kết."

Công tác làm tư tưởng kết thúc, Nhật Phong bắt đầu giác ngộ được mình cần phải làm. Gương mặt ủ rũ vài giây trước đã có sự chuyển biến, tinh thần cậu cũng bắt đầu được sống lại.

"Chiến thì chiến, sợ đếch gì."

"Điện thoại lại có mạng rồi."

"Đi nào các con vợ, dọn đồ thôi."

Sức chiến đấu như được đẩy lên cao, vừa nói Nhật Phong vừa nhanh chóng thu dọn đồng đồ trên bàn. Chỉ mới đó mà cậu đã kịp tưởng tượng ra cái cảnh, mấy thằng đực rựa bày binh bố trận dàn hàng để chặn đường một cô gái. Sau đó thì.. Muốn đến được cái bước sau đó, trước mắt cần phải thực hiện bước đầu tiên suôn sẻ cái đã.

"Ôi thôi ông ơi, của ai người đấy tự đi mà khẳng định."

"Ơ hay! Châm ngôn của nhóm mình là gì?"

"Cũng muốn kế vào sát cánh cùng anh em lắm, nhưng mà đi đánh ghen tập thể nó không văn hóa lắm ý."

"Vậy nên hội đồng tư vấn chúng tôi quyết định lùi lại một bước để cho mình anh tỏa sáng."

"Đừng lo, mạnh mẽ lên đại ca, hãy nhớ anh luôn có các con vợ đứng sau yểm trợ."

Lòng nhiệt thành của chúng nó bây giờ tựa như ly nước đá vậy. Sự sốt sắng hàng ngày từ chúng đã lặn mất tăm, chỉ còn sự hời hợt đưa ra những lời ngụy biện ngứa tai.​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 165: Sao mới ra tết mà cô hồn đã lên rồi nhỉ?

"Ơ hai con vợ này, một mình thì tao biết phải làm sao?"

"Đừng lúng túng, chỉ cần áp dụng công thức là ra thôi."

Nói xong cái câu mất tình nghĩa anh em xong, hai đứa nó đã bước ra khỏi cánh cửa và biến mất khỏi lớp học. Chúng để lại mình Nhật Phong với những dấu hỏi chấm to đùng trong đầu. Tự nhiên vào khoảnh khắc này ý chí chiến đấu của cậu lại về con số 0 tròn trĩnh.

Tiến không được, lùi cũng chẳng xong Nhật Phong đang rơi vào cái tình huống thực sự khó xử như thế đó. Giá như, cái việc này nó dễ dàng xử lý như cái câu nói bất hủ của thầy chủ nhiệm "không có gì khó hết, cứ áp dụng công thức là ra".

Một mình bên khung cửa sổ cuối lớp Nhật Phong tự vỗ về cảm xúc. Mãi cho tới khi tiếng chuông của trường bên cạnh reo lên, cậu mới vội vàng đứng dậy và chạy một mạch sang bên đó.

Đồng hồ vừa nhảy sang 17 giờ 20 phút, Nhật Phong đã đứng nấp sau

Gốc cây ven đường và hướng toàn bộ sự tập trung về phía cổng trường Thanh Xuân.

"3, 2, 1! Xuất hiện."

Chiều nào cũng vậy, Nhật Phong cực kì thích giây phút này, người đó lúc nào cũng sẽ sau tiếng đếm của cậu. Ngay sau đó Nhật Phong sẽ cười thật tươi, rồi lao sang đường để đón cậu ấy và cả hai sẽ cùng nhau đến lớp học thêm.

Nhưng hôm nay, sự việc diễn ra có phần hơi khác. Bên cạnh Dương Nhật không phải là thằng Khải và thằng Bình, thay vào đó là một bạn nữ. Nụ cười trên môi của Nhật Phong, biến thành ánh mắt sắc lạnh phóng thẳng về cái người đang bám lấy cậu ấy.

Theo nguồn thông tin thu thập được từ hai thằng nhóc cần kề bên cạnh Dương Nhật thì 'nàng ta' có tên là.. Cái đó không quan trọng với Nhật Phong nên bỏ qua. Vấn đề là, trong vô vàn những kẻ được coi là đối thủ của cậu, nàng ta chính là một đối thủ vô cùng nặng ký.

Phân tích nhanh một chút, có thể thấy nàng ta có lợi thế hơn Nhật Phong về khoản 'cự ly'. Là bạn cùng lớp, cùng bàn, cùng câu lạc bộ, cùng chung lớp học thêm.. Chỉ nguyên bây nhiêu cái gạch đầu dòng thôi nàng ta cũng ăn đứt Nhật Phong với cái mác hàng xóm rồi. Vì rõ ràng nàng ta có cơ hội tiếp xúc với Dương Nhật nhiều hơn cậu mà.

"Sao mới ra tết mà cô hồn đã lên rồi nhỉ?"

Gương mặt Nhật Phong tối sầm lại như bầu trời chiều tà, sự khó chịu cứ thế dâng lên trong lòng. Tâm trạng sụp đổ, nhưng lý trí vẫn tiếp tục chống đỡ, mọi thứ hiện ra trước mắt cậu như bị mây mù giăng lối vậy. Đây có phải là cảm xúc khó chịu nhất chưa nhỉ? Cảm giác khi có người chen chân vào giữa mình và người mình thích ý.

Chứng kiến cái cảnh "thứ cô hồn" xí xa xí xớn bên cạnh cậu ấy, nội tâm Nhật Phong dần trở nên xấu xa hơn. Cảm giác phải ghen tuông với một bạn nữ thật sự ấu trĩ, cậu đã nghĩ bản thân mình như thế đó. Dù vậy, Nhật Phong vẫn đâu thể che giấu những cảm xúc trong lòng, rồi vào vai một 'cô hoa hậu thân thiện' được.

Vào lúc này, cậu nghĩ cần đối diện thật lòng với những thứ tiêu cực vốn có, chứ chẳng cần phải gồng mình để ngụy tạo ra thứ tích cực theo hướng độc hại.

"Năm nay chắc phải làm lễ xá tội vong nhân sớm thôi."

Một câu thoại giống hệt mấy thằng bất lương trong những bộ phim truyền hình. Đầu óc Nhật Phong bây giờ chẳng thể nào nghĩ được những điều tốt đẹp hay đại loại là giãn cơ mặt ra.

Quá nhiều ý niệm nảy ra trong đầu Nhật Phong, trước tiên là phải tìm cách để chia rẽ cái đôi "uyên ương" kia đã. Bằng mọi cách phải khẳng định chủ quyền với Dương Nhật ngay thôi.

Có điều vì đối phương là Dương Nhật nên mọi thứ trong thực tế, sẽ phức tạp hơn rất nhiều so với những tính toán tạm thời trong đầu. Với Nhật Phong, cậu ấy chính là thứ ánh sáng đẹp đẽ nhất nhưng đôi lúc lại như lớp sương mù. Sáng chói, nhập nhoạng, xa, gần, lạnh lùng, ấm áp, ngọt ngào, nhạt nhẽo, ân cần, hững hờ.. Mà cậu không tài nào hiểu được. Cậu ấy luôn khó hiểu như cặp song sinh ruồi giấm và đậu hà lan của môn sinh học vậy.

Có những thời khắc không còn muốn tin, không còn muốn cố gắng vì người đó nữa, sau cùng Nhật Phong lại chọn sống thật với cảm xúc, tin vào những hy vọng được thêu dệt trong tim mình.

Một con ác ma ẩn chứa sự khát khao chiếm hữu nuốt chửng lấy tâm trí Nhật Phong. Thậm chí, nếu có thể đánh đổi một thứ gì đó để có thể cất Dương Nhật đi cho riêng mình cậu cũng rất sẵn sàng.

Nhật Phong cứ tiến về phía bên kia cổng trường mà không có sự kiểm soát của lý trí. Đầu óc cậu không còn khả năng tính toán, tiên lượng hay phán đoán bất kỳ điều gì nữa. Mang dáng vẻ của mấy cái thằng đầu gấu, Nhật Phong chẳng nói chẳng rằng cứ thế túm lấy tay cậu ấy rồi thô lỗ lôi đi trước sự ngỡ ngàng của người bên cạnh.

Giây phút ấy, Nhật Phong chẳng quan tâm đến ánh mắt của mọi người, cũng chẳng cần biết điều mình làm có đúng hay không. Vội vã bỏ đi, Nhật Phong còn chẳng kịp nhìn xem phản ứng của nàng ta thế nào khi bị cướp đi "mặt trời". Thú thật, cậu lại chẳng thấy mình xấu xa hay có lỗi, khi cư xử như thể mình là một kẻ trơ trẽn.

Trên con đường nhựa quen thuộc dưới bầu trời hoàng hôn, còn tâm trạng của Nhật Phong lại thật lạ lẫm. Khoảnh khắc ngột ngạt bao trùm lấy cậu và người phía sau. Cả hai đã không nói với nhau bất cứ lời nào, mà chỉ tập chung vào bước đi, nhịp tim, cảm xúc và những dòng suy nghĩ đang diễn ra. Chắc hẳn người đó, đang chờ một câu giải thích cho sự kiện bất ngờ này. Còn cậu lại quên béng đi việc cần phải lên tiếng, và cứ mải nhặt từng mảnh vỡ vụn trong lòng.​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 166: Biết thế còn làm người ta ghen.

"Đừng đi nữa, quay lại nhìn tôi này."

Âm thanh lấp lánh của cậu ấy vang lên, ngay lập tức Nhật Phong như một con robot bị điều khiển và chân dừng bước nhẹ nhàng quay người lại phía sau. Cho đến khi nhìn thẳng vào đôi con ngươi thuần khiết của Dương Nhật những thứ vụn vỡ, đứt gãy vừa rồi như được hàn gắn lại.

"..."

"Muốn nói gì à?"

Cậu ấy cứ như một tên thầy bói hay pháp sư vậy, rất giỏi nắm bắt tâm trạng và biết được những gì diễn ra trong đầu Nhật Phong. Cũng có thể cậu đã để mình thể hiện quá lộ liễu.

"Tôi thích cậu, rất rất thích cậu."

Mạch câu chuyện dường như đang đắm chìm trong những cảm xúc của Nhật Phong. Luôn như vậy, Dương Nhật như thể có năng lực làm mới những tâm tư trong lòng cậu, vẽ lên chúng, tô màu cho chúng. Thậm chí, cậu ấy còn luôn biết cách để Nhật Phong bộc lộ hết những điều giấu kín trong lòng. Cứ như vậy, cậu vô tư để Dương Nhật dẫn dắt cảm xúc mà không quan tâm đến nội dung câu chuyện.

"Thằng hấp này, biết rồi."

Gương mặt cậu ấy đỏ ửng lên như hai trái dâu tây sau cái câu nói sến súa, ngượng ngùng thoáng hiện lên trong đôi mắt trong veo. Vào lúc ấy, Nhật Phong không biết nên làm gì tiếp theo để cả hai không bị khó xử cả. Thế rồi người đối diện đã cúi mặt xuống để che đi những cảm xúc trong lòng rồi bước đi, bất giác cậu cũng lùi người về phía sau. Khoảnh khắc đó, nhịp tim của hai đứa trẻ tạo nên một bản tình cả thật trong sáng, thật đơn thuần.

Đã cuối tháng hai, nhưng những đợt không khí lạnh vẫn tràn về rất nhiều. Mới chỉ qua 5 rưỡi chiều, trời đã tối sầm lại, sương mù làm cho cái lạnh rõ rệt hơn. Hôm nay, Nhật Phong không đi song song hay lẽo đẽo theo sau cậu ấy nữa. Đôi chân theo thói quen lùi về phía sau, cậu hướng chọn ánh mắt về người đối diện. Những lúc tâm trạng hỗn loạn, chỉ cần nhìn Dương Nhật thôi mọi thứ sẽ trở về trạng thái vốn có.

"Bạn nữ hôm nay cậu cõng là ai thế?"

Nội dung của câu chuyện đột nhiên được thay đổi. Nhật Phong nghĩ rằng sẽ rất khó khăn, nếu cứ giữ những hoài nghi đó trong lòng. Dù không biết câu trả lời là gì, cũng có thể nó sẽ làm sụp đổ những ý niệm trước đây của cậu. Nhưng ít nhất cậu cũng đã mạnh mẽ để đặt ra câu hỏi đó và chuẩn bị sẵn tinh thần cho một câu trả lời không theo ý của mình.

"Bạn cùng bàn."

"Thân lắm à?"

Khao khát về những sự thật, Nhật Phong không kiểm soát được bản thân mà liên tục ném những câu hỏi về phía cậu ấy.

"Chỉ có thằng Khải và thằng Bình mới là bạn thân thôi."

"Vậy còn tôi?"

"Sao, muốn làm bạn thân của tôi à?"

Một câu hỏi đáp trả một câu hỏi, lúc này Nhật Phong mới thấy mình thực sự ngốc nghếch khi để câu hỏi đó vụt thành lời nói.

"Đương nhiên là không rồi."

"..."

Cậu có phải thằng ngốc đâu mà lại muốn làm bạn thân với Dương Nhật chứ. Nếu không ở cái độ tuổi đang cắp sách đến trường, Nhật Phong đã chẳng phải làm chậm tiến độ để cả hai thành một đôi rồi. Dù sao, chỉ cần chờ đến cái ngày cả hai tốt nghiệp mọi sự sẽ khác ngay thôi.

"Cậu có thích bạn ấy không?"

"Không thích."

Vẫn là câu hỏi đó, vẫn là đáp án đó, chẳng khác gì so với thời điểm cách đây vài tháng, cậu đã hỏi Dương Nhật. Nhưng sao trong lòng cậu vẫn chưa thể buông bỏ được một nỗi sợ hãi gì đó cực mơ hồ.

"Thế.. Thế bạn nữ kia thích cậu."

"Ừ! Ghen à?"

Nhìn cái mặt tỉnh queo kìa, thực sự là Dương Nhật đang muốn chọc tức cậu đây mà.

"Biết thế còn làm người ta ghen."

Dương Nhật - cái người này biết rõ là cậu ghen với nàng ta. Đó có phải là một tín hiệu tốt cho Nhật Phong không nhỉ?

"Vậy thì, đi tìm người ta mà khẳng định chủ quyền đi. Bảo với bạn ấy là tôi thuộc 'chủ quyền bất khả xâm phạm' của cậu ý."

Không ngờ cậu ấy có thể thản nhiên, buông một câu chọc điên 'chết người' đó. Việc khẳng định chủ quyền với Dương Nhật là điều mà cậu luôn muốn làm, rất rất muốn làm. Thế nhưng, lại gặp phải chút khó khăn khi phán đoán về đối phương, vì thế mà Nhật Phong đã có phần rụt rè trong việc này. Nhưng giờ thì tốt rồi, có câu nói ấy của Dương Nhật, cậu đâu còn phải ngại ngùng gì chứ. Cờ đặt ngay trước mặt rồi, chỉ cần cầm và phất lên thôi.

"Đừng có thách, đứng đấy chờ tôi."

Không cần thời gian để nghiền ngẫm điều Dương Nhật vừa nói, cậu thực sự là muốn chạy đến bên bạn nữ đó và làm cái điều hệt như mình vừa được gợi ý.

"Quay lại đây."

Bước chân của Nhật Phong khựng lại sau câu nói của Dương Nhật.

"Sao, lo cho bạn ấy à?"

Có thứ gì đó vừa đâm chọt vào trái tim của Nhật Phong. Dù ở bên cạnh Dương Nhật lâu đến thế nhưng cậu thực sự mờ mịt về người này. Dẫu cho cả hai đang đứng trước mặt nhau, khoảng cách chỉ được tính bằng gang tay. Vậy thì sao chứ? Cậu vẫn không thể biết được Dương Nhật đang nghĩ gì. Cả khi hàng triệu những tia sáng từ người đó đang chiếu về phía Nhật Phong thì cậu vẫn cứ loay hoay mãi trong thứ bóng tối ngớ ngẩn kia.

"Muốn bỏ học đi chơi với tôi không?"

"..."
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 167: Phan Triều Nhật Phong im lặng.





"..."

Cậu ấy né tránh câu hỏi của Nhật Phong, bằng cách đưa ra một câu hỏi với một chủ đề lạc quẻ. Rõ ràng, cậu vẫn muốn biết lý do gì mà Dương Nhật lại không để mình đi gặp bạn nữ đó để khẳng định 'chủ quyền' cơ mà.

Mà khoan đã, là Dương Nhật đòi cúp học đi chơi á? Cái con người ưu tú như cậu ấy cũng biết cúp học đi chơi sao? Gương mặt đang ám màu hoàng hôn bỗng nhiên sáng bừng lên, Nhật Phong vẫn cần thêm thời gian để xác nhận điều mình vừa nghe là thực tế.

"Không muốn à?"

"Muốn."

"Vậy thì đi."

Vẫn luôn là thế, Nhật Phong luôn gặp khó khăn trong việc phân tích lời nói và cảm xúc của cậu ấy. Sâu trong lời nói, ngữ điệu, biểu cảm, đôi mắt ấy,... rốt cuộc là chứa đựng điều gì. Là Dương Nhật giỏi giấu diếm hay cậu không có khả năng đọc hiểu mọi điều từ đối phương.

Thật không ngờ cũng có ngày Nhật Phong 'vinh dự' được cậu ấy rủ cúp học đi chơi. Mỗi khi ở bên Dương Nhật, biểu đồ cảm xúc của cậu cứ lên xuống thất thường như một biểu đồ hình sin vậy. Có lúc Dương Nhật sẽ khiến cho tâm hồn cậu tụt xuống tận đáy, đôi khi lại như đang lơ lửng ở trên trời cao. Giống như lúc này, giữa Nhật Phong và cậu ấy vừa tiến thêm được một bước vậy.

Cậu ấy không nói là đi đâu, Nhật Phong cũng không muốn hỏi. Thực ra, chỉ cần đi cùng người ấy thì đi đâu cũng không quan trọng, chỉ cần tập trung vào những thứ tốt đẹp đang diễn ra thôi.

Với một thằng con trai nhạt nhẽo như cậu ấy, Nhật Phong cũng không dám đặt "ngôi sao hy vọng". Thường thì mấy cái người chỉ biết cắm đầu cắm cổ vào học, không có thời gian để hưởng thụ những thú vui... bảo tàng, thư viện, hiệu sách,... đó là những địa điểm có thể Dương Nhật sẽ dẫn cậu tới.

Ngồi trên xe tận hơn một giờ đồng hồ, cả hai mới đến được nơi cần đến. Bây giờ đã là gần 7 giờ tối. Chiếc taxi từ từ dừng lại ở bãi đỗ, sau khi thanh toán tiền cho chú tài xế xong xuôi, chúng cùng bước xuống xe. Nói thật, đến lúc này cậu vẫn không biết nơi mà Dương Nhật dẫn mình đến là đâu nữa.

Đảo đôi mắt nhìn xung quanh, con ngươi của Nhật Phong chẳng thể bắt được hình ảnh cụ thể nào ngoài màu đen của màn đêm. Rốt cuộc cái nơi quỷ quái này là ở đâu vậy chứ? Đây mà là nơi để có thể vui chơi ý hả? Trong lúc đầu óc đang lúng túng để xác định điểm đến, cậu phải nín thở khi nghe thấy tiếng gió rít. Đã gần sang tháng ba rồi vậy mà những cơn gió lạnh vẫn khiến Nhật Phong phải rùng mình.

"Cậu rủ tôi cúp học để xuống cái nơi hoang vu này chơi ý hả?"

Không nén được sự tò mò Nhật Phong đành lên tiếng. Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nhưng cậu vẫn để cho bản thân mình phải thất vọng.

"Ừ!"

"Ở đây thì có cái khỉ gì chơi? Hai đứa rủ nhau vào đây để chơi bịt mắt bắt dê hay chơi trốn tìm với nhau chắc?"

"..."

Nói xong, Nhật Phong mới thấy một nơi toàn một màu 'đen đen' thế này thì chơi trốn tìm có lẽ thú vị lắm đấy. Đâu chỉ có thế, nó còn kèm theo cả tiếng gió và tiếng côn trùng thế này thì trò chơi còn kịch tính nữa.

"Ố, sao đi nhanh thế, chờ người ta nữa."

Ôm chiếc balo vào lòng, Nhật Phong vội vàng chạy theo sau cậu ấy. Cái nơi nhìn ám ảnh thế này chắc chắn những người yếu bóng vía sẽ không dám đặt chân đến, vậy mà cái người kia lại đưa cậu đến đây để chơi.

"Này chúng ta sẽ vào đây để chơi thật ý hả?"

"..."

"Hay chúng ta về nhà đi, ngày mai quay lại chơi vẫn hơn."

"..."

"Về nhà ăn cơm mẹ Diễm nấu đi Dương Nhật hay là ăn cơm ba Khôi nấu đi."

"..."

"Thi xong rồi, ăn xong chúng ta có thể chơi game xuyên đêm, đảm bảo sẽ thú vị hơn đến cái nơi hoang vu này chơi. Cậu nhìn cái nơi này xem ở đây làm gì có gì ngoài cây với cối đâu. Nhá đi về đi, về đi mà."

"Phan Triều Nhật Phong im lặng."

"Ừ! Nhưng mà..."

"Im lặng."

Cái loa phát thanh 'Nhật Phong' cuối cùng cũng bị cậu ấy thẳng tay tắt mất rồi. Không gian lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng bước chân và tiếng gió thổi, màn đêm đang ôm lấy cơ thể của cậu và người bên cạnh. Hôm nay mới là đầu tháng thế nên trăng không xuất hiện, trên con đường heo hút đó chỉ có thứ ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc điện thoại trên tay Nhật Phong.

"Đưa thẻ học sinh đây."

"Thẻ học sinh á! Để làm gì thế?"

"Đưa đây."

Vừa nghi hoặc Nhật Phong vừa lôi chiếc thẻ học sinh từ balo ra đưa cho cậu ấy. Đi thêm một đoạn nữa cả hai mới nhìn thấy ánh đèn ở phía trước. Lúc này cậu đã nhanh chóng bắt được dòng chữ 'Vườn Quốc Gia' to chình ình nằm trên chiếc cổng chào.

"Nhạt nhẽo, thực sự nhạt nhẽo. Cậu vốn là con người nhạt nhẽo thế à? Có ai đời cúp học để xuống vườn quốc gia để chơi vào lúc nửa đêm thế này không? Cậu có thể sử dụng chất xám quý giá của mình để nghĩ ra những điều thú vị hơn được không?"

Không nói thêm bất cứ câu gì, Dương Nhật giật lấy thẻ học sinh trên tay cậu rồi đi thẳng đến chỗ bán vé.


 
Chỉnh sửa cuối:
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 168: Vườn Quốc Gia

Chỉ vừa nhìn thấy ba chữ 'Vườn Quốc Gia' thôi, tâm hồn Nhật Phong đã gần như tan nát. Một nơi chỉ toàn cây với côn trùng, thực sự chẳng có gì thú vị để cậu có thể háo hứng. Mọi thứ nơi đây vô vị y như cái con người đang đứng loay hoay mua vé kia. Bao nhiêu kỳ vọng của Nhật Phong đến lúc này đã tan thành mây khói hết rồi. Đến giờ cậu mới nhận ra ở cái vùng quê này, bảo tàng không có, thư viện thì không..

"Có nhanh lên không?"

"..."

Mọi thứ không diễn ra theo những 'mộng tưởng' của Nhật Phong, bao nhiêu hào hứng, bồi hồi đều được thay bằng nỗi thất vọng. Nhưng chẳng sao cả, cậu vẫn được đi chơi cùng với Dương Nhật.

Càng về tối muộn sương xuống càng nhiều, những tán cây ướt đẫm phát ra những tiếng côn trùng ẩn náu trong đó. Mới đầu xuân, đám đom đóm đã cùng nhau thắp sáng cả con đường vừa dốc, vừa trơn trượt trong rừng. Nhờ có chúng mà khung cảnh 'sởn da gà' nơi đây lại biến thành một nơi thực sự huyền ảo.

Dưới ánh sáng của hàng triệu cánh đom đóm, hai đứa trẻ đã băng qua khu cổng vườn dài hơn 1km, đến một cái hồ lớn nằm giữa khu rừng. Màn đêm đen thưa thớt ánh đèn, nơi đây lại toát lên sự lung linh và bình yên đến lạ thường. Mùi gỗ trầm hương, đinh tử hương, nguyệt quế.. Đánh thức khứu giác của Nhật Phong. Dù ban đầu không gian nơi đây có chút rợn người, thế nhưng bây giờ thứ cảm giác đó đều đã lặn mất tăm trong tâm trí cậu.

Trên lối mòn nhỏ, cậu ấy dẫn Nhật Phong đến một căn nhà ẩn mình dưới những tán cây trong rừng. Ở cái nơi toàn cây với cối như thế này sao có thể xuất hiện một căn nhà xinh xắn thế nhỉ? Căn nhà gỗ với mái lá đơn sơ, mộc mạc nhưng lại đầy sự tinh tế gợi lên sự ấm cúng.

Vừa tiến lại gần căn nhà phía trước tiếng côn trùng, tiếng gió.. Bỗng nhiên biến mất thay vào đó..

"Cái này đã đổ nước vào chưa thế?"

"Đổ rồi không nhìn mà còn hỏi? Mắt mày chỉ để trưng cho đẹp chắc."

"Cái thằng cục văn xúc này."

"Một bình này có đủ cho cảm đám nốc không nhỉ?"

"Ai biết, coi thử tarot xem."

"Thằng của khỉ, mày không thở ra được câu nào có chiều sâu à?"

"Theo kinh nghiệm của tao thì đủ đấy, bình 10 lít chứ đùa à?"

"Đến nhức đầu với ông, lấy kinh nghiệm ở đâu ra được vậy."

"Nhức đầu à làm liều panasonic nhé. Giảm đau tức thì không gây buồn ngủ."

"Thôi thôi mày im mọe mồm đi. Đã nghèo nàn kiến thức còn thích thách thức, đánh đố nhau."

"Ơ kìa, chúng mày đừng tập trung vào nó nữa, dở thịt đi, cháy là tí nhai than thôi đấy."

Âm thanh ồn ã phát ra từ phía căn nhà gỗ, xé toạc không gian vốn yên tĩnh của màn đêm. Chẳng biết có phải vì bị đói nên sinh ra ảo thanh hay không, Nhật Phong nghĩ rằng mình đã nghe thấy giọng của đám bạn. Thế nhưng nghĩ lại, đúng là ảo thanh thật, bốn đứa chúng nó làm sao mà xuất hiện ở đây được chứ.

Chẳng cần nghĩ nhiều, Nhật Phong cá là bốn thằng đó đang vùi mặt ngoài tiệm game gần trường để cày rank. Thi thố xong rồi, đảm bảo chúng nó sẽ thức thâu đêm với nhau để nâng cái tình bạn này thêm một bậc nữa.

Khẽ cười cậu đành dẹp những suy nghĩ ngớ ngẩn sang một bên. Dạ dày của Nhật Phong đang sôi sục, khi mùi thơm từ thịt nướng trên bếp than xộc vào khứu giác. Đáng ra, giờ này cả cậu và Dương Nhật nên ngoan ngoãn ở nhà ăn tối cùng gia đình mới đúng.

"Đến rồi đấy à, vào nhà nhậu thôi."

"Giật cả mình!"

Chỉ vừa chuẩn bị bước qua cánh cổng để tiến vào phía trong căn nhà, Nhật Phong đã bị âm thanh từ phía sau lưng dọa cho suýt mất "mật" rồi.

Mặt tái mét, từ từ quay lại phía sau, Nhật Phong bắt trọn gương mặt dính đầy than đen của thằng Bình. Vậy mà, người bên cạnh cậu lúc này lại tỏ ra rất bình tĩnh, như thể đã biết trước mọi thứ rồi.

"Hai đứa chúng mày đến muộn thêm tí nữa là tao lên đồn công an báo mất tích rồi đấy."

Còn chưa kịp hoàn hồn, Nhật Phong lại thót tim vì sự xuất hiện của thằng Khải. Gương mặt cứng nhắc cổ họng khô khốc, cậu hoàn toàn đứng hình với những thứ đang diễn ra trước mắt mình. Không thể nói nên lời, Nhật Phong thấy cảnh tượng điên rồ này thật giống một giấc mơ, cũng có thể là ảo ảnh mà cậu tạo ra.

"Hai ông thần căn giờ chuẩn đấy? Căn đúng lúc bọn này nướng xong thịt thì mò đến."

"Tao đói sắp tụt sò huyết rồi, mời hai cụ ngồi xuống xơi."

"Ngu không để đâu cho hết là tụt áp suất, à, tụt áp huyết mới đúng chứ."

"Ăn cho lắm vào mà ngu, tụt huyết áp."

"Ôi xời! Chúng mày họ hàng với thủy tức à, là tụt đường huyết."

Những câu thoại lộn xộn của đám đó làm đầu óc Nhật Phong trở nên quay cuồng. Dương Nhật đã thong thả đi vào phía trong để cất đồ, cậu

Vẫn mải diễn giải điều kỳ quặc đang diễn ra, nhưng nó lại rối tung lên mất rồi. Sự xuất hiện của cái đám đó hình như đã nằm hết sự tính toán của cậu ấy rồi, chỉ có mình Nhật Phong hoàn toàn mờ mịt về cái sự kiện bất ngờ này. Cuộc vui của hai người giờ biến thành sáu người, trong sự ngỡ ngàng của Nhật Phong.

"Cái đám đó thật là phá game ghê gớm."

"Đằng nào thì cũng là tụt cả còn gì. Miếng đó chín chưa thế?"

"Cứ ăn đi, sống thì vào bụng cũng thành chín thôi."

"Thôi, sợ quả pháo hoa nở trong nhà vệ sinh lắm."

"Không phải cờ lo, đã có béc be rin hân hạnh đồng hành cùng tiêu chảy."

"Sao còn đứng đực ra thế, định để bọn tao dâng đến tận mõm mới chịu ăn à?"​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 169: Ngọt Thật

Câu xỉa xói của thằng Khải làm Nhật Phong mới tỉnh tảo lại. Quăng chiếc balo vào góc, cậu quay ra phía hiên nhà tiến đến ngồi đối diện với Dương Nhật để nhập cuộc vui. Giây phút này, cậu đành ném hết những thắc mắc xoay quanh câu hỏi: 'Ai là người lên kế hoạch cho chuyến đi bất ngờ này.'

Dưới ánh điện đỏ từ bóng đèn sợi đốt, sáu thằng nhóc đang ngồi quây quanh bếp than hồng. Mùi thơm của thức ăn làm tan đi mùi của sương, mùi của cây cối, mùi của ẩm ướt ngoài trời. Những âm thanh ồn ã tiếp tục được vang lên mà không có bất cứ khoảng trống nào, những miếng thịt chỉ vừa tới chín đã nhanh chóng bị đám trẻ bỏ vào miệng.

"Chúng mày ăn từ từ thôi, để bụng còn làm tí men chứ."

"Tí thì quên béng mất đấy, mang ra đây mang ra đây đi. Uống vào lúc này là hợp lý này."

Thằng Hiếu vừa dứt lời, thằng Bảo và thằng Khải từ trong kia đi ra bê theo một vật thể gì đó. Cho đến khi chúng lại gần hơn Nhật Phong mới nhận ra đó là một bình rượu cần. Thứ đó chính là một nét văn hóa đặc sắc của người Mường. Bỏ qua điều đó, thì cậu không rõ kẻ nào đã gợi ý

Cho chúng về bình rượu đó.

"Nốc xong chỗ này, đảm bảo sẽ say ngoắc cần câu."

"Ui dào thi xong rồi, mai còn là chủ nhật thì lo mẹ gì."

Bình rượu được đặt lên bàn, ở vị trí trung tâm. Trong cả sáu thằng, không một đứa nào đủ tuổi uống rượu cả. Thế nhưng, vào lúc vui vẻ thế này, làm gì có đứa nào nhớ đến việc đó nữa. Thằng Bình mồm vừa nhai miếng thịt, vừa bận rộn cắm sáu ống hút tre dài tới 80cm vào bình.

"Mùi rượu bánh cuốn thế nhỉ? Thử nhanh cho nóng đi." '

"Sao cứ ngẫn ra cả lũ thế, không có ai sờ gáy đâu mà sợ."

"Yên tâm rượu mua chỗ uy tín, không sợ phải đi rửa ruột đâu, thử đi thử đi."

Mỗi đứa nói một câu như để động viên nhau, quả thực lúc này, chúng nó như một đám nhát chết. Không một kẻ nào dám đưa miệng vào ống hút cả. Không khí khác hẳn với sự hào hứng trước đó.

"Sao tự nhiên tao thấy hèn quá."

"Sao mày tự vả đột ngột thế? Lúc chiều mày là đứa tự xưng là tiên tửu, xong kêu bình 6l không đủ, vì mình mày phải nốc được ngót 5l rồi mà."

"Tao mà dám phát ngôn mạnh mồm thế á."

"Bởi thế nên mới quyết định khênh cái bình 10l này về đấy."

"Giờ tao run muốn chết này."

"Không sao đâu, cái gì cũng có lần đầu tiên, mày thử trước đi."

"Sao lại là tao, mày trước đi."

"Mày đi mà thử chứ."

"Có mà mày ý."

Dương Nhật và Nhật Phong vẫn giữ im lặng và mải mê lấp đầy bụng mình bằng thịt, bốn đứa còn lại liên tục tạo ra những âm thanh ồn ào. Khung cảnh như được tách làm hai, một bên là kịch câm, một bên là cái chợ vỡ. Cứ tiếp tục như này, không biết đến bao giờ đại hội đùn đẩy nhau mới thực sự kết thúc.

"Bây giờ tao đếm đến 3 cả lũ cùng uống được không."

"Ừ, thôi uống cùng nhau cho tao bớt hèn."

"Thế tao đếm đây.. 1.. Run quá.. 2.. Mẹ kiếp.. 3.. Uống."

Chữ 'uống' của thằng Hiếu kết thúc cho tiếng đếm, sau đó thì.. Không có bất kỳ thằng nào dám ngậm lấy chiếc ống tre trước mặt mình cả.

"Lũ này hèn thế, tao đếm xong rồi sao không uống thế."

"Mày có hơn bọn tao tí nào không mà nói."

"Hèn thì thường đi cả đám với nhau thôi, nên đừng chó chê mèo lắm ve nữa đi."

Trong lúc đám trẻ còn đang phân bua về việc phản bội niềm tin của nhau, Dương Nhật lặng lẽ đặt đôi đũa trong tay mình xuống và đưa miệng về phía ống hút tre. Năm đứa mười con mắt tròn xoe đang đổ dồn về phía thằng ít tuổi nhất ở đây. Ở thời điểm ấy, Dương Nhật chỉ mới đón sinh nhật tuổi 15, cách đó 2 tuần thôi.

"Ngọt thật."

Cả đám đang bày ra cái biểu cảm không tin vào lời Dương Nhật nói.

"Thử đi, ngọt lắm."

Không kẻ nào lên tiếng mà chỉ giữ nguyên ánh mắt nghi hoặc. Thực ra, đám trẻ đều tò mò về vị của bình rượu kia, chỉ là "can đảm" của chúng đang mắc kẹt ở chỗ nào đó. Mãi cho đến khi Dương Nhật, một lần nữa ngậm lấy ống hút trước mặt mình thằng Khải mới lên tiếng.

"Đứa nào điêu làm chó."

Nuốt nước bọt, thằng Khải nhìn như muốn đặt chọn niềm tin vào cậu ấy. Thế rồi, khi nó đưa miệng về phía trước thì bốn thằng còn lại cũng lập tức làm theo.

"A! Mẹ kiếp sao đắng thế chứ."

"Tổ mẹ nó, tao muốn liệt luôn quả miệng rồi."

"Thằng lừa đảo, Nhạt ơi sao hôm nay mày mặn thế."

"Ai gọi cấp cíu cho tao đi, cíu lấy cái mỏ của tao đi."

Trừ Nhật Phong ra, cái đám lộn xộn kia không có đứa nào đủ bản lĩnh để nuốt rượu mà nhổ đi hết, tiếp theo đó chúng mỗi đứa thốt lên một câu phàn nàn.

"Thì ra vị của nó như thế này, ngọt thật mà."

Gương mặt nhăn nhó của bốn thằng nhóc hướng vào Nhật Phong. Thế rồi đôi mắt cậu lại hướng chọn về phía người đối diện mình. Đôi má hồng hào trong men rượu của cậu ấy, đang làm con tim Nhật Phong lung liêng mãi không thôi. Ánh mắt cậu dịch chuyển xuống đôi môi Dương Nhật rồi bất giác hai khóe môi cong lên.​

Nhật Phong đang cố tìm cách giấu diếm một bí mật hay ho mà chẳng muốn một ai biết cả. Nếu phi vụ giấu diếm đó thành công, cả năm đứa trẻ kia sẽ chẳng bao giờ biết được.. Thực ra, chiếc ống hút tre cậu đang ngậm trong miệng mình là của Dương Nhật. Vào lúc không ai để ý, khoảnh khắc khát khao về đôi môi xinh đẹp kia, Nhật Phong đã đánh tráo chiếc ống hút đó.

Rõ ràng, Nhật Phong biết điều mình làm giống hệt những kẻ 'biến thái'. Vậy mà, ngay lúc đó có kẻ nào đến và làm mụ mị đi những dòng suy nghĩ trong đầu cậu, làm le lói lên những ý định tham lam như thế đó. Đến lúc này, Nhật Phong vẫn chẳng biết vị ngọt trong miệng mình có thực sự là do rượu hay không nữa?

"Ọe, ngọt chỗ nào vậy."

"Vị giác của hai thằng mày có vấn đề à."

"Lúc chiều nghe tao mua loại men ngọt là ngon rồi."

"Ờ đúng, cứ sĩ diện đòi lấy men đậm cơ."

"Là một đấng mày râu ai lại đi uống men ngọt của chị em phụ nữ chứ."

"Đến giờ này mà vẫn sĩ diện hão được à Khải."

"..."

Trong tiếng ồn ào kia, Nhật Phong dường như lạc vào một thế giới khác lạ. Thứ men rượu ấy làm cho đầu óc cậu lâng lâng, tất cả những cảm xúc dành cho người trong mắt cậu cứ như được x100. Chúng dâng lên ồ ạt như một con triều cường khiến cho Nhật Phong muốn ôm chầm lấy, và thủ thỉ cho cậu ấy nghe tất cả những thầm kín mình giấu trong lòng. Thế nhưng, những điều đó chỉ vừa le lói trong tâm trí cậu thì..

"Rầm!"

Một tiếng động mạnh vang lên, sau đó cả lũ đã chứng kiến cảnh Nhật Phong đổ gục ngay trên bàn nhậu. Và thế rồi mọi thứ sau đó trôi đi như thế nào cậu không còn biết nữa. Khi Nhật Phong tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau trên chiếc giường của chính mình. Cho đến tận bây giờ khi nghĩ lại, chẳng biết cậu đã trở về nhà như thế nào. Điều gì đã diễn ra sau khi cậu ngục đầu xuống bàn vào đêm đó.
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 170: Thầy lại dùng acc clone để stalk bọn em rồi

Mặt trời ngày hạ thật khủng khiếp, những tia nắng từ trên cao nhả xuống như muốn nung cho vạn vật chảy ra. Rồi đất trời lâu lâu, lại thả vào đây những luồng gió mang hơi nóng kinh điển. Ngoài sân trường, được nhuộm tím bởi những bông hoa bằng lăng. Mới đầu tháng năm mà đám ve sầu đã điên cuồng la hét, khiến cảm giác nực nộ lại tăng thêm.

Đến trường vào những ngày này đúng là cực hình với đám học sinh. Sĩ số học sinh của 11a1 gần 40 đứa, mà trong lớp chỉ có bốn cái quạt trần phục vụ bọn chúng. Còn hai chiếc điều hòa treo trên tường có lẽ cần cho vào nhà "xác" cũng nên, đã hơn một tháng nay nó không thèm hoạt động rồi.

Đám học sinh đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại, một tay chép bài,

Một tay cầm vở lên quạt phành phạch, thi thoảng lại kêu lên vài lời phàn nàn. Vì cái nóng mà chúng không còn đủ tỉnh táo để chuyên tâm vào ôn thi cuối kỳ.

"Thầy ơi bao giờ nhà trường mới sửa điều hòa vậy?"

Vì quá bất mãn, thằng Bảo chẳng thể nào ngồi yên để giải đống bài tập hóa trên bàn được.

"Bao giờ các anh ra trường thì chúng tôi sửa."

Đáp lại sự bất mãn của nó, thầy chủ nhiệm chỉ nhẹ nhàng buông một câu đau lòng mà không thèm suy nghĩ lấy một giây.

"Thầy đúng là ông hoàng giết chết cảm xúc, chúa tể phá hủy niềm tin, kẻ tiêu diệt hy vọng?"

"Ối giời ôi! Nhân đạo ở đâu, công bằng ở xó nào, ai cho tôi lương thiện."

"Cứ phải gọi là chết dở, bọn em làm sao chuyên tâm vào cái công trình trồng người được ạ."

Chỉ với một câu nói từ thầy chủ nhiệm, đã đánh thức tinh thần chiến đấu của cái đám "rạch giời" kia. Phía bên trên bục giảng thầy vẫn thản nhiên cầm cây bút trên tay, đôi mắt không rời tập bài kiểm tra.

"Học hành thì không đâu vào với đâu, mà đòi có điều hòa mát ngồi học. Ngày xưa chúng tôi vừa ôn thi vừa dùng quạt nan có sao đâu, vẫn làm thầy giáo của các anh đấy thôi."

"Thôi, thôi, thôi thầy đừng chiếu bộ phim, 'ngày xưa ơi mãi xa tuổi thơ' nữa. Thầy phải công nhận là bọn em đang rất nỗ lực học hành với cái thời tiết này đi."

"Cứ phải gọi là nỗ lực lắm, mới ngồi học trong tình trạng mồ hôi vã ra như tắm đấy thầy ơi."

Khi đám học sinh lớp khác được ôn thi trong không khí mát mẻ phả ra từ chiếc điều hòa, trái lại đám 11a1 phải vật lộn với cái "lò hỏa thiêu". Âm thanh than vãn càng lúc càng to hơn, chắc đám "rạch giời" quên luôn việc vẫn đang ngồi trong lớp.

"Bài tập nó không tự sinh ra và mất đi đâu, các anh không làm xong, thì đừng mong được về đúng giờ. Mấy cái đứa đang gật gù cuối lớp kia nữa ngẩng cái mặt lên. Anh Đinh Hoàng Dương Hiếu, mang cái túi me với lọ muối lên đây ngay."

Cuối cùng, thầy chủ nhiệm đã quyết định gạt đống bài kiểm tra sang một bên, ngay khi ngẩng đầu lên thằng Hiếu lập tức bị đưa vào tầm ngắm của thầy.

"Em đang chăm chỉ đi tìm nhãn cho mấy cái lọ hóa chất thầy làm mất mà."

Dù thằng Hiếu ngồi ở bàn cuối và nấp sau lưng mấy cái đứa to xác ở bàn trên thì "phi vụ ăn vụng" vẫn bị thầy chủ nhiệm dẹp rồi. Dẫu sao thầy cũng đã từng trải qua cái thời như bọn chúng mà, qua mắt thầy đâu có dễ.

"Mang lên đây, đừng có ngồi văn vở nữa."

"Thầy ơi, giữ hộ em thôi nhé, em tìm thấy cái nhãn thì thầy trả cho em đấy."

Ngậm đắng nuốt cay, lòng không muốn, nhưng thằng Hiếu vẫn phải tiếc nuối dẹp "cái tiệm ăn vặt" khi bị bên "thị trường" tới hỏi thăm.

"Tôi không phải ông bán cá mà ngồi trả giá, về chỗ. Học hành thì 1 chữ bẻ đôi không biết mà còn ngồi ăn vụng. Văn đi tán gái thì hay lắm, cái gì mà:

Tên Hoàng Dương Hiếu họ Đinh

Anh là con cháu vua Đinh Tiên Hoàng.

Hoa Lư thuộc đất Ninh Bình

Thuở Đại Cồ Việt gọi là Kinh đô.

Nay là vùng đất Cố đô

Có cô em gái mà lòng anh thương.

Anh thương anh sẽ ngỏ lời

Em đừng từ chối kẻo thành bà cô."

"Ồ!.. Ồ.. Xin ngài hãy dẫn dắt chúng tôi."

"Mày là chúa tể con chữ, chiến thần gieo vần, thánh nhân âm điệu, cụ tổ sến súa à cái thằng này?"

"Thằng này có mà là quái vật văn thơ, quái thú đánh cắp lãng mạn, ác quỷ hủy diệt tình yêu. Điên mất thôi."

"Con cháu của Vua Đinh Tiên Hoàng hay có họ với ông Xuân Diệu đấy Hiếu ơi."

"Cái ngữ nó thì cách họ hàng của ông hoàng thơ tình cả là cả triệu tỷ cây số ý chứ."

Thầy chủ nhiệm chưa kịp dứt câu, tiếng cười đùa, tiếng la hét, tiếng đạp bàn cứ thế lấn át hết mọi thứ. Nhân vật chính của câu chuyện là thằng Hiếu đang ngượng chín mặt, khi bị thầy mang những câu thơ sến súa của mình viết trên mạng xã hội đọc cho cả lớp nghe.

"Em chắc chắn đã cho thầy vào danh sách chặn rồi mới đăng mà nhỉ?"

"Thầy lại dùng acc clone để stalk bọn em rồi, như thế là hư đấy."

Người gục mặt xuống bàn cả buổi học cuối cùng cũng đã "ngóc đầu" dậy. Đôi mắt Nhật Phong nhăn nhúm trước ánh sáng chói chang từ nắng. Dù nằm ngủ suốt cả tiết học, nhưng cậu vẫn nắm bắt được câu chuyện diễn ra, rồi đủng đỉnh lên tiếng bất bình thay thằng Hiếu. Lập tức cả lớp dồn hết sự tập trung về phía gương mặt ướt nhẹp mồ hôi của cậu.​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 171: "Tâm sự tuổi hồng"

"Đẹp trai là thật chứ không phải trộm vía."

"Kiếp chưa, đến mồ hôi cũng không thể phong ấn được cái vẻ đẹp giai này."

"Bản thân là một nam nhi, mà tao còn mê mẩn cái sự đẹp troai này nói gì đến những nữ nhi ngoài kia."

"Đực rựa thì nói luôn còn bày đặt nam nhi."

"Chủ tịch của chúng ta đẹp trai quá."

"Nguyện được làm con vợ của chủ tịch đời đời."

Vào khoảnh khắc nhớp nháp đó, Nhật Phong vẫn trở nên cuốn hút với những lọn tóc bay bay trước trán. Vì thế mà thằng vài thằng nhóc bàn trên cũng phải cất tiếng suýt xoa.

"Quý hóa quá, anh lớp trưởng chịu ngoi đầu lên rồi, ngủ chán nên dậy hả, sao không ngủ thêm chút nữa để giữ gìn long thể?"

"Thưa thầy, em mơ thấy ác mộng nên dậy ạ."

Dù không cố ý tạo tiếng cười, song câu nói của Nhật Phong làm cho đám học sinh trong lớp cảm thấy thích thú rồi quay ra khúc khích cười với nhau. Ngay lúc đó, thầy chủ nhiệm cầm trên tay tập bài kiểm tra đập mạnh, liên tiếp xuống mặt bàn để ra hiệu cho chúng trật tự.

"Thầy ơi em, cũng cần một giấc ngủ để giữ gìn long thể. Nó đang vô cùng bất an vì phải còng lưng cân đo đong đếm, rồi đi tìm nhãn quá sức đây này."

"Người ta là đinh 79, Đinh Hoàng mới cần giữ gìn long thể, chứ ngữ anh là đinh 26, đinh gỉ thì cần gì."

"Ơ, thế là Đinh gỉ Dương Hiếu à?"

Còn tận 25 phút nữa mới kết thúc tiết học cuối cùng của buổi chiều, vậy mà đoạn hội thoại giữa thầy chủ nhiệm và hai thằng nhóc kia khiến cho đám còn lại vui như được tan trường vậy.

"Trần Duy Nhất Bảo ơi, chưa đến lượt anh lên tiếng ở đây, anh nhiều cái tôi chưa thèm nói đâu. Xếp từ đít lộn lên mà Nhất Bảo cái nỗi gì, bao giờ thì anh mới chịu giống cái tên mà bố mẹ đặt cho. Còn mấy cái đứa bên dưới không phải ngồi nhe răng ra mà cười, tôi sắp trả các anh về mẹ thiên nhiên rồi đấy."

Dù đang bị thầy chủ nhiệm mắng nhưng đám học sinh thằng nào cũng nhe răng ra cười hết cả. Có thể lời mắng mỏ của thầy không đáng sợ, cũng có thể vì nghe nhiều quá nên chúng đã quá quen rồi.

"Thầy ơi, me em vặt trộm nhà hàng xóm đấy, thầy thử miếng cho ngọt giọng mắng bọn em mới hay."

"Thử rồi, ngọt đâu mà ngọt, me này chua chua giôn giốt. Nhưng me dốt có mùa, còn các anh là thể loại dốt quanh năm đấy."

Mang tiếng là lớp a1 là ban tự nhiên thế thôi. Vì tình hình năm đó không cho phép, nên bọn chúng được tự do đăng kí vào lớp mình muốn học và không trải qua việc viết đơn đăng ký hay thi cử chọn ban đàng hoàng. Kết quả là gần như cái lớp 11a1 hiện tại toàn những thành phần tính toán thì kém, chỉ giỏi mỗi việc trả treo với thầy chủ nhiệm.

"Thầy ơi, em có một câu chuyện cực kỳ hay muốn tâm sự.."

"Muốn tâm sự thì mời anh lên phòng hiệu trưởng uống nước chè."

Thầy chủ nhiệm chỉ vừa mới dẹp loạn xong không lâu, không khí trong lớp 11a1 lại bắt đầu ồn ào như cũ. Mỗi đứa một câu, chúng cứ nháo nhào hết cả lên, thoáng một cái lớp học đã biến thành cái chợ vỡ. Nếu như đây là chuyên mục kiểm tra bài cũ thì có lẽ..

Vì sắp đến giờ tan trường, nên thầy chủ nhiệm cũng không làm khó đám học sinh nữa. Vậy là chúng đã nắm bắt thời cơ rồi lôi cả tá những câu chuyện cực kỳ nhạt nhẽo ra để kể lể với thầy. Nào là chuyện đi học suýt nữa bị xe tông, chuyện mẹ sắp sinh thêm em bé, chuyện anh nhà bên thích một anh cùng lớp, rồi ngay cả chuyện nhà bị mất trộm cái xe đạp.. Tóm lại, chuyện gì chúng cũng có thể lôi ra kể lể với thầy chủ nhiệm. Mục đích chính vẫn là để đỡ phải học bài, cứ thế buổi học thêm môn hóa chuyển thành buổi tâm sự tập thể.

"Thầy ơi, em hỏi khí không phải chứ sao ngày xưa thầy lại chọn cái môn vô lý này để dạy vậy?"

"Em cũng thắc mắc là, thế nào thầy lại làm được giáo viên dạy hóa, trong khi em học mãi vẫn chưa giải thích được hiện tượng bốc hơi kiến thức sau mỗi buổi học."

Màn 'tâm sự tuổi hồng' của đám trẻ giờ lại biến thành chương trình 'dân hỏi bộ trưởng trả lời' phiên bản thầy trò lớp 11a1 trường trung học phổ thông Thành Xuân.

"Nói thì mấy cái thằng vô tri như các anh có hiểu được không?"

"Mà sao kì II vẫn lại thi môn hóa của thầy vậy ạ?"

"Đúng vậy đấy, khai thật đi có phải thầy đã thao túng nhà trường rồi không?"

"Em chán cái cảnh suốt ngày đi tìm nhãn rồi ý."

"Không hiểu cái tên nào đó cứ làm mất nhãn rồi bắt bọn em đi tìm, đoảng đến thế là cùng."

"Không lẽ chính thầy, chính thầy là người giấu nó đi sao?"

"Rồi còn không chịu mua cân về mà cân bằng phương trình, cứ bắt bọn em phải tự cân đo đong đếm. Nản là vô cùng luôn ý, thầy ơi."

Có thầy chủ nhiệm phụ trách môn hóa học, dẫu thế cái đám 11a1 này luôn trong tình trạng sợ hãi khi nhìn vào những phương trình khó hiểu, cùng muôn vàn những công thức tính toán oái oăm. Nào là công thức tính số mol, công thức tính nồng độ %, công thức tính khối lượng.. Chẳng có công thức nào trong đó dễ dàng đối với bọn chúng cả. Vậy mà, thầy chủ nhiệm lúc nào cũng bảo với chúng một câu bất hủ "có gì mà khó công thức sẵn rồi, chỉ việc áp dụng vào là ra thôi".

"Cứ ngồi đấy mà nói nhăng nói cuội, còn vài tháng nữa là các anh lên lớp 12 rồi đấy. Để xem, lúc đấy còn thời gian ngồi mà than vãn nữa không?"

Nhanh thật đấy! Chỉ còn một năm học nữa thôi là đám trẻ sẽ phải xa trường. Lúc đó, cả đám sẽ không còn được mặc đồng phục đến trường để nghe thầy cô cằn nhằn nữa rồi. Hơn hết, đó chính là lúc chúng phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình.​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 172: Dẹp luôn cái hội đồng quản trị đi

Đã gần 6 giờ chiều, sự gay gắt của mặt trời vẫn chưa có dấu hiệu giảm. Hơi nóng từ mặt bê tông bốc lên như muốn hấp chín mọi thứ. Dưới cuối lớp 11a1 vẫn còn ba thằng nhóc ngồi lại. Chẳng phải là chúng đang chăm chỉ làm thêm vài đề hóa để chuẩn bị cho thi cử đâu, chỉ ngồi tâm sự với nhau thôi. Đáng ra, giờ này một đứa phải đến lớp học thêm, hai đứa còn lại phải về nhà cơm nước cho cả nhà rồi mới đúng. Vậy mà..

"Cái mặt ông cứ bị thị lị ra cả tuần nay rồi ý. Ngồi như chờ đến giờ chuyển kiếp vậy. Có chuyện gì cứ nói đi, con vợ nguyện ngồi lại để tiến hành băng bó tinh thần cho. Chuyên mục" trải lòng tuổi hồng "xin phép được bắt đầu."

"Nhìn cái mặt này 99% là đang ố dề thinking. Mỗi lần bị quả cờ rớt ngó lơ cái là lại một lần phân liệt cảm xúc, đảo điên tâm thần. Những kẻ từng trải cho rằng: Trái tim phải lủng lỗ chỗ thì mới trưởng thành được. Coi như đây là tín hiệu tốt về mặt phát triển cảm xúc của bản thân vậy."

Ngoài kia những con ve đực đang điên cuồng tạo ra những tiếng kêu inh ỏi để gọi bạn tình. Phía trong lớp, bên cạnh Nhật Phong, thằng Hiếu và thằng Bảo cũng liến thoắng những ngôn từ khó hiểu. Mọi thứ cứ diễn ra theo tự nhiên, chỉ có cậu là tách khỏi khoảnh khắc ấy rồi chìm vào mớ hỗn độn cảm xúc, suy nghĩ của chính mình.

Những tia sắc màu nhuộm ánh hoàng hôn tràn vào lớp học qua khung cửa sổ, in lên trên gương mặt bất động của Nhật phong. Tâm hồn cậu bây giờ chính là một thế giới hỗn tạp với những cung bậc cảm xúc. Vào những giây phút này cậu thấy thật khó khăn và sợ hãi khi phải đương đầu với chúng.

"Trong game thì leo rank không trượt phát nào, đến lúc thực chiến thật cứ loay hoay mãi không thoát khỏi level tán tỉnh trong quả game vô bổ. Mang tiếng dân tổ lái, mà mãi không phóng đổ ngã một cây."

"Hỏi chấm! Mày ăn nó dửng mỡ à Hiếu? Người ta trồng cây gây rừng không xong, còn đòi phóng đổ cây."

"Cái thằng này, chắc tao phải cho mày đầu thai làm cá để mở mang ra quá. Đổ ngã một cây, ý tao nói không phải là hành động chặt cây bừa bãi, cái skill lái từ đảo vần tao dạy mày đâu rồi."

"Đổ ngã một cây không phải chặt cây bừa bãi. Đổ ngã một cây.. Lái từ, đảo vần.. Ồ.. Ố.. Ố! À! Đẩy ngã một cô, xời lú phết đấy. Gượm đã! Xin lỗi chứ, thanh niên này ngồi không mấy nàng cũng tự đổ rồi, cần đếch gì đẩy ngã cô nào. Nói là đẹp trai thì quá sai, vì thực tế là đẹp như tượng tạc. Bốn chữ 'tế' thì có thiếu cái nào đâu. Nên không phải tự nhiên mà quá trình leo rank trong cái game lố bịch này nó dậm chân tại chỗ đâu, cũng vì là được tổ độ thôi. Mà có bao giờ việc đập gió đạp sóng đến bên một mỹ nam, lại giống với việc tập kích trái tim một nàng thơ đâu."

Hướng về phía cửa sổ Nhật Phong dán chặt mắt vào thứ ánh sáng trước mặt mình. Khác hẳn với mọi lần, dù hiện tại cậu đối mặt với những thứ ánh sáng lấp lánh tỏa ra từ người Dương Nhật, ánh mắt ấy vẫn lạnh ngắt, đôi con ngươi vẫn nằm im mà không có ý định nhúc nhích.

Gối đầu lên bàn, cố tỏ ra bình thản, nhưng gương mặt Nhật Phong lại chẳng khác gì trang giấy màu xám bị vò nát. Những thứ cảm xúc vô bổ ấy đã diễn ra cả tuần nay, rồi còn cậu vẫn chưa thể nào thoát ra khỏi. Nguyên nhân chính xác, dẫn đến sự việc này thực ra cậu cũng chẳng rõ.

"Tóm lại là ông không định rã đông mồm à? Nói ra thì mới chữa lành được cho nhau chứ, cứ im thin thít như thịt nấu đông, thì biết tâm hồn bị lủng chỗ nào mà hàn gắn."

Mười giây, hai mươi giây nữa trôi qua, cả ba chìm vào sự im lặng. Mãi một lúc lâu sau, Nhật Phong mới để khuôn mặt mình rời khỏi mặt bàn, ánh mắt cũng trở nên linh hoạt hơn.

"Thích một người mà người ta cách tao cả triệu năm ánh sáng, thì phần trăm của tao là bao nhiêu?"

Câu nói đó cũng chính là 'dấu hỏi chấm' to đùng nằm trong đầu Nhật Phong, kể từ lúc nhận ra tình cảm dành cho cậu ấy. Hình như dạo này nó có xu hướng xuất hiện nhiều hơn, thậm chí đôi khi còn thường trực trong tâm trí cậu.

"Đùa! Khó khăn lắm mới thoát được quả tính nồng độ % của môn hóa chết tiệt xong, giờ ông lại bắt tính %."

"Tình hình này thì chắc % không đạt ở hai con số đâu. Đại ca có làm sai ở cái bước nào không mà mãi vẫn ở những con số lẹt đẹt thế."

"Mày vẫn còn tự tin mở mồm ra hỏi được câu đó à? Rõ ràng, tao đã làm đủ mọi chuyện khùng điên theo lời chúng mày rồi. Mà cậu ấy vẫn y nguyên, không xê dịch tí tình cảm nào, không lóe lên một tia hy vọng nào. Cảm thấy không làm được thì dẹp luôn cái hội đồng quản trị đi."

Vì nghe lời tư vấn của hai thằng nhóc đó, Nhật Phong đã như một kẻ điên tình làm đủ thứ chuyện trên đời. Từ ngày đó đến giờ, để có thể môn đăng hộ đối, gió tầng nào gặp mây tầng đó.. Cậu đã quyết tâm vào ban chấp hành đoàn trường, làm chủ nhiệm câu lạc bộ, rồi còn thi vào trung tâm học thêm.. Thế mà, cậu ấy vẫn ngó lơ tình cảm của Nhật Phong.​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 173: Định luật 'nhất cự ly nhì tốc độ' của các cụ dạy là sai bét rồi.

Với cậu, Dương Nhật giống hệt một cốc trà sữa không sữa, không đường, không topping. Ngoài những lúc dễ thương đột xuất ra, cậu ấy chính là kẻ cục súc liên miên, lúc nào cũng đeo cái bộ mặt cáu kỉnh, lạnh lùng để nói chuyện với Nhật Phong. Đấy là chưa kể những câu chửi thề luôn dính trên chiếc môi xinh đẹp đó nữa, hình như chỉ dành riêng của cậu. Khó khăn lắm Nhật Phong mới có thể, căn được cái khoảnh khắc cậu ấy cười với mình. Nhưng những giây phút đó thường rất ngắn ngủi. Dài lắm thì 5 giây, ngắn thì 1 giây, 2 giây. Đôi khi chỉ cười như bố thí, mà còn là cười đểu mới chết chứ.

"Thề chứ, cái quả cờ rút này của đại ca làm sao ý. Cậu ấy 10 điểm không có nhưng, tuy nhiên nhiều cái em chưa thèm nhận xét đâu. IQ cậu ấy bằng ba thằng mình cộng lại chỉ phục vụ cho mấy cái cuộc thi, để tranh lấy cái giải nhất thôi à? Hay học nhiều nhũn hết cả não rồi."

Những cái gạch đầu dòng mà hai thằng nhóc đó đưa ra cho Nhật Phong, để áp dụng vào việc cưa cẩm cậu ấy thực ra không sai, và không có vấn đề gì hết. Có lẽ tại vì đối tượng cậu thích là một tên 'ác ma' nên có sẽ khó khăn hơn. Cũng có thể vì đó là một chàng trai, nên mọi cố gắng trong suốt ngần ấy thời gian của Nhật Phong vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.

"Thay vì ngồi ố dề thinking xem tại sao cờ rớt vẫn ngó lơ mình thì chúng ta hãy hướng về tâm linh cho tâm hồn nó thanh thản. Biết đâu tổ tiên nhà anh chưa duyệt đối tượng anh thích, hoặc là có thể là tổ tiên nhà cậu ấy không chấm anh."

"Công nhận cái tâm linh mày nói, thanh thản muốn đăng xuất luôn, nhưng có lý. Mà biết đâu ở một diễn biến khác tổ tiên hai nhà, ngày xưa là người yêu cũ của nhau, nếu thế thật thì căng đét đèn đẹt."

"Cẩn thận cái lưỡi, tao đem đi chiên xù bây giờ? Chúng mày đúng là một cái tổ hợp chuyên đi hủy diệt cảm xúc của người khác."

Dứt câu Nhật Phong nhẹ nhàng buông một tiếng thở dài, lập tức cảm giác u sầu gần như đã chiếm chọn lấy tâm hồn. Vậy mà, lúc này cậu vẫn phải ngồi nghe những câu từ sáo rỗng và có phần điên rồ của hai thằng nhóc bên cạnh.

"Bảo rằng cả hai cách nhau cả triệu cây số đi thì không nói. Đây nhìn thấy nhau mỗi ngày mà chả giúp ích được gì. Thế này thì định luật 'nhất cự ly nhì tốc độ' của các cụ dạy là sai bét rồi."

Sau ngần ấy khoảng thời gian lao vào cuộc tình đơn phương, có những khi Dương Nhật cho cậu cái cảm giác chùm tia sáng ở ngay trước mắt mình, chỉ cần đưa tay ra với nhẹ lấy nó. Thế rồi, có những lúc Nhật Phong lại ngỡ rằng thứ thanh cao đó mãi mãi sẽ chẳng thuộc về riêng mình.

"Tao với cậu ấy về nhà chỉ cách nhau có cái khung cửa sổ thôi đấy. Đến trường thì cách nhau có cái vạch vôi, lớp học thêm cũng chỉ cách nhau có vài cái bàn."

Đến tận bây giờ, cậu vẫn không hiểu nguyên nhân dẫn đến sự việc này nằm ở đâu nữa.

"Đến đoạn này, thì anh nên ngộ ra rằng, gốc rễ của vấn đề không nằm ở cái vạch vôi hay cái khung cửa sổ nữa. Anh nên cải tiến cái góc nhìn của mình đi. Cái trường hợp này nó giống với một đứa đang đeo kính râm ý, dù trước mắt là bát cháo hoa thì nó cũng chỉ nhìn ra màu của cháo lòng hoặc màu của mắm tôm thôi. Dù ta có cố gắng cách mấy cũng không thể nào giúp nó thấy được màu trắng của cháo, nếu không tháo chiếc kính râm kia xuống."

"Cái câu thằng Hiếu vừa phun ra có nghĩa là. Đôi lúc chúng ta cũng nên dung túng cho bầy bản ngã của chính mình. Một khi đã phơi hết" tim gan phèo phổi "ra cho cờ rớt thấy được trọn vẹn cái tình cảm của mình nó" sinh động "đến thế nào rồi. Mà người ta vẫn không nhận ra, thì cũng không cần phải ngồi ố dề thinking xem mình làm sai ở đâu hay do chưa đủ cố gắng. Ta cứ âm thầm phán xét và mạnh mẽ rời đi."

"Tiếp theo ý của thằng Bảo thì: Tuy là anh thích một kẻ có nhiều người thích, một kẻ cách anh một triệu năm ánh sáng nhưng mà anh cũng phải tự tin, mình là boy sở hữu full combo những con chữ 'tế, tài, trai, chai'."

"Full combo 'tế, tài, trai, chai' mà thằng Hiếu nhắc đến ở đây chính là 'tử tế - thực tế - tinh tế - kinh tế', 'tài hoa - tài năng - tài sản - tài phiệt', 'trai đẹp - trai tráng - chai mặt - chai lì'. Nếu như anh có đủ những combo trên mà còn được tặng kèm cả cự ly, tốc độ thì đích thị là con cưng của vũ trụ. Ngồi không cũng dính thị phi vì có quá nhiều vệ tinh vây quanh. Thế rồi boy hoàn hảo nay thành boy hảo hảo mì chua cay."

"Không sao, chua cay là gia vị cần thiết để nâng cấp một trái tim trưởng thành. Quay lại vấn đề, nếu như anh đã bất chấp leo lên tầng mây của người ta ngồi để vai kề vai. Rồi bán mạng để chứng minh sự môn đăng hộ đối mà cờ rớt vẫn thờ ơ, ngó lơ. Thì đến 99% là tên này mắt lộn lên trán, mà não bỏ ngoài đầu, tim treo trước ngực, còn cảm xúc bại liệt toàn phần."​
 
1,305 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 174: 'Không loại trừ khả năng đó.'

"Mỏ hỗn lại bắt đầu mất kiểm soát đấy, tao dũa lại bây giờ. Cái gì mà tâm sự chữa lành có mà lành ít giữ nhiều thì có."

"Em mỏ hỗn công khai còn hơn giả nai thánh thiện, mỏ hỗn trực diện còn hơn thân thiện rồi đâm chọt sau lưng. Tóm lại, đương nhiên một người xuất sắc như cậu ấy không thể duyệt vào trường hợp trên được. Cuối cùng thì, cái gì khó giải quyết quá ta cứ đặt trọn niềm tin vào tâm linh. Đôi khi chúng ta phải sống mê tín lên cho mới mẻ và tiến bộ."

"Câu nó nói tạm dịch như sau: Âu nó cũng là cái liễn thôi, trường hợp này một là tổ tiên hai bên không ưa nhau. Hai là cậu ấy cũng đang chờ tổ tiên của người khác duyệt, nói ngắn gọn là cậu ấy thích khác rồi ý."

"Con vợ nói cái này không phải để đại ca thất vọng đâu, mà để tuyệt vọng luôn. Trường bên đấy toàn các bạn nữ xinh thôi. Đâu giống như trường mình lác đác được vài người. Không khéo cậu ấy không được tổ độ nên thích con gái thì sao?"

"Sao mày có thể sổ ra được cái câu ớn lạnh giữa mùa hè như vậy nhỉ?"

Thích con gái sao? Dương Nhật có nói giới tính không quan trọng, chưa từng nói rõ thích con trai hay con gái.

Mối bận tâm của Nhật Phong trong câu chuyện vài tháng trước nay được đào lại. Thời điểm đó, Dương Nhật nói rằng không thích 'nàng ta' - người bạn cùng bàn. Sự thật thì cái việc tình cảm, cảm xúc của con người ý mà, có thể thay đổi trong phút chốc.

"Không loại trừ khả năng đó."

Ngoài nhân vật 'nàng ta' ra, chẳng phải đám nữ sinh luôn vây quanh Dương Nhật sao. Có thể, từ trước đến giờ Nhật Phong đã mải chạy theo điều gì đó mà luôn bỏ qua 'mối bận tâm' này. Không chừng những điều hai thằng nhóc kia nói có thể là sự thật cũng nên. Chết thật! Nếu như phải đi tranh giành với một cô gái thì rất mất mặt. Thế nhưng, đây là chuyện tình cảm thì trai hay gái cũng phải chiến đấu chứ.

"Dạo gần đây có một" mẻ "hay đi nhờ xe còn gì? Chính là cái người mà hôm đấy ông ý cõng xuống phòng y tế đó. Hôm đấy, nhìn phát là đã thấy có điềm luôn rồi."

"Có khi nào hai quả đấy tình trong đã thấm mặt ngoài còn e không?"

Đó! Bạn nữ ấy là Như Nguyệt, là nhân vật 'nàng ta' vừa nhắc đến ở trên - đối thủ cực kỳ nặng ký với Nhật Phong. Hai người đó luôn học cùng lớp với nhau từ hồi cấp hai. Năm lớp 10 Như Nguyệt không đỗ vào lớp chuyên toán, đến năm nay mới chuyển sang học cùng với Dương Nhật. Hôm đó, vì nàng ta nhịn ăn để giảm cân nên mới bị ngất và được cậu ấy cõng xuống phòng y tế.

"Lạ! Cả lớp đến gần ba chục thằng con trai mà người cõng bạn ấy lại là.. Tức chết mà."

"Sao chúng mày tìm được nhau hay vậy? Cái bọn mỏ hỗn này, chúng mày là dân buôn vũ khí chuyên nghiệp à? Sao thở ra câu nào cũng như kề dao vào cổ tao thế? Cái não của tao bình thường mà nghe chúng mày nói thành chập mạch luôn rồi."

"Não có phải nguồn điện đâu mà chập mạch được."

"Giá mà tao mở được cổng địa ngục để tống cổ chúng mày xuống."

Nghĩ lại thì vẫn thấy bực, mỗi lần đến lớp học thêm Nhật Phong luôn phải chứng kiến cái cảnh Như Nguyệt ngồi sát với Dương Nhật. Kỳ I thì là hai thằng nhóc Đăng Khải và Hoàng Bình bám lấy cậu ấy, sang tới kỳ II chả hiểu sao nàng ta lại được xếp vào cái lớp học thêm đó nữa.

"Thà hai cái thằng kia cứ bám lấy cậu ấy còn dễ chịu hơn."

Mà, dạo này Dương Nhật còn hay đèo nàng ta đến lớp học thêm nữa chứ. Cả tuần nay Nhật Phong không thèm sang trường cậu ấy sau mỗi giờ tan học, để cùng tới trung tâm nữa. Vậy mà cái tên 'ác ma' đó cũng không thèm ngó ngàng gì đến cậu luôn. Đột nhiên, Nhật Phong lại tưởng tượng ra cái cảnh, sau này Như Nguyệt sẽ là người bước trên lễ đường cùng với Dương Nhật mà không phải là mình. Nghĩ đến thôi cũng đủ u sầu rồi.

Nhớ lại tối hôm qua..

Vì hai vị phụ huynh đi vắng, nên hôm nay Nhật Phong sang nhà cậu ấy ăn cơm. Nhiều lúc cậu ước hai ông bố của mình cứ đi công tác thường xuyên như này lại hay, như thế sẽ có nhiều cơ hội sang nhà Dương Nhật ăn cơm hơn. Thực ra, dù hai vị phụ huynh không đi vắng, thỉnh thoảng Nhật Phong cũng viện cớ để được sang nhà cậu ấy ăn cơm.

"Hè năm nay hai đứa có dự định gì chưa?"

Sau câu hỏi của bố Hoàng, Nhật Phong nghiêm túc suy nghĩ về kế hoạch của mùa hè năm nay. Dù không biết cụ thể nó là gì, cậu chỉ muốn rằng, mọi kế hoạch của mình sẽ bao gồm cả Dương Nhật. Nhưng cậu ấy thì.. Có lẽ. Mà thôi cứ phải đi du lịch bù cho hè năm ngoái cái đã.

"Con muốn đi du lịch bù cho năm ngoái."

"Ừ đúng đấy, năm nay phải đi bù chứ."

"Năm ngoái ở nhà học hành vất vả rồi đúng không?"

"Hè sang năm là phải ôn thi đại học rồi, năm nay đi chơi cho thoải mái đi. Thế còn con?"

Cả Nhật Phong, bố Hoàng và mẹ Diễm đều hướng mắt về phía cậu ấy và chờ câu trả lời. Hơn ai hết, cậu mới là người muốn nghe câu trả lời từ Dương Nhật. Thế nhưng, cậu ấy dường như không để ý đến câu chuyện của cả nhà, mà cứ mải miết cắm mặt vào chiếc điện thoại. Chứng kiến khoảnh khắc đó Nhật Phong đã thoáng chạnh lòng.

"Nhật, còn con thì sao?"​
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back