- Xu
- 6,430
Chương 181: Thì ra đẹp trai đến cỡ này.
Đột nhiên bước chân Dương Nhật dừng lại, khi mũi giày chạm đến vật màu trắng phía trước. Cậu từ từ ngẩng đầu lên, khoảnh khắc đó, gương mặt cả hai đã gần giao nhau. Bỗng, cơ thể Dương Nhật quên mất cách phải cử động như thế nào, giống như một người vừa bị "điểm huyệt" vậy. Ngoài việc thở ra thì mọi cử động khác đều bị đóng băng.
Thình thịch thình thịch thình thịch..
Tiếng đập nơi lồng ngực mỗi lúc một rõ hơn trong sự yên ắng. Dương Nhật không thể phân biệt được đó là âm thanh ấy thuộc về mình hay cậu ấy nữa. Đôi con ngươi trong veo của cậu chạm vào ánh mắt người phía trước. Ở khoảng cách gần như thế này, nhưng cậu lại chẳng thể đoán được những điều Nhật Phong cất giấu trong đôi mắt đó. Chỉ biết rằng, ánh mắt người đó đẹp đến mức, vạn vật lung linh huyền bí trên bầu trời kia đều phải thua xa.
"Mình hoàn toàn mờ mịt về người này."
Gương mặt Nhật Phong được tạo nên với những đường nét không quá tinh xảo. Nhưng cậu ấy giống như một bức tượng tạc, làn da ngăm như muốn tô điểm cho mọi đường nét trên gương mặt. Ngay cả trong bóng tối mịt mùng này, người này vẫn cứ ánh lên sự long lanh kỳ ảo.
"Thì ra đẹp trai đến cỡ này."
Trước giờ, Dương Nhật luôn bỏ qua những cơ hội để ngắm Nhật Phong thật kỹ. Cậu luôn lảng tránh mỗi lần cậu ấy đến gần mà không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy, vào đôi mắt ấy. Vì sợ - sợ rằng chỉ trong một giây sơ sẩy thôi, những cảm xúc dành cho Nhật Phong sẽ không ngừng nở rộ và khi đó cậu sẽ không đủ khả năng kiểm soát nữa.
"Chỗ bị đánh còn đau lắm không?"
Vết thương trên trán, vệt máu trên áo, vết bầm tím trên má, đầu tóc bù xù.. Cái người này ngốc thật đấy, ai mới là người cần được nghe câu đó chứ.
Đến cả những thanh âm phát từ Nhật Phong cũng khiến cho trái tim cậu xao xuyến. Hóa ra tông giọng trầm của cậu ấy lại có mức độ quyến rũ đến thế. Tại sao bây giờ Dương Nhật mới để ý đến điều đó nhỉ?
Thì ra cậu đã bỏ lỡ rất nhiều, rất nhiều điều về người này. Chưa kịp thoát ra khỏi những thanh âm tan chảy, Nhật Phong lại khiến tim cậu đánh rơi một nhịp nữa. Những ngón tay ấm ấm, mềm mềm làm dịu đi bên má sưng tấy của Dương Nhật.
"Cái tên này luôn ấm áp như thế nhỉ?"
Câu hỏi đó Dương Nhật không nói cho cậu ấy nghe.
Nhật Phong di chuyển những ngón tay lên phần đỉnh đầu, khẽ vuốt ve cậu như một chú mèo.
Mọi thứ lại đang vượt tầm kiểm soát của Dương Nhật khi cậu ấy cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt lại gần hơn chút nữa rồi. Hơi thở càng lúc càng hỗn loạn, kể cả những cảm xúc trong lòng cậu cũng đã dần trở nên rối tung lên.
"Sao không nói thế? Đau lắm à?"
"Tim mình sắp không chịu được rồi."
Dương Nhật cố lảng tránh ánh mắt, ngay sau đó đôi con ngươi lại chạm vào cánh môi của Nhật Phong. Mỗi khi cậu ấy cười nó sẽ nhanh chóng biến thành hình chữ nhật và phát sáng cả gương mặt, nhìn cực kỳ đáng yêu, còn khi đứng im lại mang theo vẻ quyến rũ.
Vào lúc đó, một suy nghĩ điên rồ bất chợt đụng trúng tâm trí, Dương Nhật say mê tưởng tượng xem đôi môi của đối phương mềm mại đến mức nào và có vị gì? Liệu nó có mềm và ngọt ngào như miếng bánh Tiramisu không? Trong giây lát lí trí bị mụ mị, cậu đã không kiểm soát được mà để bản thân nuốt nước bọt trong vô thức, khi ánh mắt không có cách nào rời khỏi cánh môi ấy.
"Tỉnh táo lại đi nào."
"Không đau? Còn cậu thì sao?"
Dương Nhật cố gắng lắm mới khiến cho cảm xúc không bùng nổ vào cái lúc này. Dẫu cảm xúc đã được kiểm soát, song mọi thứ trong cơ thể vẫn rất kỳ lạ. Giọng nói cứ líu nhíu trong cổ, những suy nghĩ không mấy tốt đẹp vẫn tìm cách len lỏi vào tâm trí cậu.
"Tôi không sao?"
Không sao cái con khỉ? Làn da ngăm của cậu ấy, cũng không dấu nổi những vết ngón tay và vết máu in trên mặt, dù vậy thì người này vẫn cứ mải để ý đến Dương Nhật mãi thôi. Cái khí thế hung tợn như một con hổ, khi đối mặt với người đàn ông trong lớp học của Nhật Phong bỗng nhiên biến mất. Trước mặt Dương Nhật bây giờ cậu ấy lại ngọt ngào như vị của catan vậy đấy.
"Bị đánh nhiều thế còn nói không sao?"
"Thì không sao thật mà."
Vừa nói, Nhật Phong vừa quay người bước đi. Dương Nhật cũng cố thu hẹp khoảng cách với cậu ấy.
"Lúc đó cứ để ông ta đánh tôi thì có kịch hay để xem rồi."
"Mới bị đánh mà thành thằng ngốc luôn rồi à?"
Dương Nhật bĩu môi khi bị chê là ngốc. Nhật Phong chẳng hiểu gì về luật cả.
"Nói cho cậu biết tôi là trẻ dưới 16 tuổi. Ông ta có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì tội cố ý gây thương tích đấy."
Phải rồi, Dương Nhật mới chỉ sinh nhật tuổi 15 cách đây vài tháng thôi. Chắc chắn Dương Nhật đã nắm được rõ việc, ông ta sẽ bị khởi tố hình sự nếu cố ý gây thương tích dưới 11%, đối với trẻ dưới 16 tuổi.
"Đúng là con của luật sư."
"Chứ sao, bố Hoàng của chúng ta cũng là thẩm phán đó."
"Ừ nhỉ."
Bỗng nhiên, hai đứa trẻ cùng nhau cười phá lên, chắc chúng đã kịp tưởng tượng đến cảnh ông ta sẽ méo mặt khi bị tòa án triệu tập. Cứ thế cả hai vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, chả mấy chốc mà đã đi bộ gần 3 cây số để về đến nhà.
Thình thịch thình thịch thình thịch..
Tiếng đập nơi lồng ngực mỗi lúc một rõ hơn trong sự yên ắng. Dương Nhật không thể phân biệt được đó là âm thanh ấy thuộc về mình hay cậu ấy nữa. Đôi con ngươi trong veo của cậu chạm vào ánh mắt người phía trước. Ở khoảng cách gần như thế này, nhưng cậu lại chẳng thể đoán được những điều Nhật Phong cất giấu trong đôi mắt đó. Chỉ biết rằng, ánh mắt người đó đẹp đến mức, vạn vật lung linh huyền bí trên bầu trời kia đều phải thua xa.
"Mình hoàn toàn mờ mịt về người này."
Gương mặt Nhật Phong được tạo nên với những đường nét không quá tinh xảo. Nhưng cậu ấy giống như một bức tượng tạc, làn da ngăm như muốn tô điểm cho mọi đường nét trên gương mặt. Ngay cả trong bóng tối mịt mùng này, người này vẫn cứ ánh lên sự long lanh kỳ ảo.
"Thì ra đẹp trai đến cỡ này."
Trước giờ, Dương Nhật luôn bỏ qua những cơ hội để ngắm Nhật Phong thật kỹ. Cậu luôn lảng tránh mỗi lần cậu ấy đến gần mà không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy, vào đôi mắt ấy. Vì sợ - sợ rằng chỉ trong một giây sơ sẩy thôi, những cảm xúc dành cho Nhật Phong sẽ không ngừng nở rộ và khi đó cậu sẽ không đủ khả năng kiểm soát nữa.
"Chỗ bị đánh còn đau lắm không?"
Vết thương trên trán, vệt máu trên áo, vết bầm tím trên má, đầu tóc bù xù.. Cái người này ngốc thật đấy, ai mới là người cần được nghe câu đó chứ.
Đến cả những thanh âm phát từ Nhật Phong cũng khiến cho trái tim cậu xao xuyến. Hóa ra tông giọng trầm của cậu ấy lại có mức độ quyến rũ đến thế. Tại sao bây giờ Dương Nhật mới để ý đến điều đó nhỉ?
Thì ra cậu đã bỏ lỡ rất nhiều, rất nhiều điều về người này. Chưa kịp thoát ra khỏi những thanh âm tan chảy, Nhật Phong lại khiến tim cậu đánh rơi một nhịp nữa. Những ngón tay ấm ấm, mềm mềm làm dịu đi bên má sưng tấy của Dương Nhật.
"Cái tên này luôn ấm áp như thế nhỉ?"
Câu hỏi đó Dương Nhật không nói cho cậu ấy nghe.
Nhật Phong di chuyển những ngón tay lên phần đỉnh đầu, khẽ vuốt ve cậu như một chú mèo.
Mọi thứ lại đang vượt tầm kiểm soát của Dương Nhật khi cậu ấy cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt lại gần hơn chút nữa rồi. Hơi thở càng lúc càng hỗn loạn, kể cả những cảm xúc trong lòng cậu cũng đã dần trở nên rối tung lên.
"Sao không nói thế? Đau lắm à?"
"Tim mình sắp không chịu được rồi."
Dương Nhật cố lảng tránh ánh mắt, ngay sau đó đôi con ngươi lại chạm vào cánh môi của Nhật Phong. Mỗi khi cậu ấy cười nó sẽ nhanh chóng biến thành hình chữ nhật và phát sáng cả gương mặt, nhìn cực kỳ đáng yêu, còn khi đứng im lại mang theo vẻ quyến rũ.
Vào lúc đó, một suy nghĩ điên rồ bất chợt đụng trúng tâm trí, Dương Nhật say mê tưởng tượng xem đôi môi của đối phương mềm mại đến mức nào và có vị gì? Liệu nó có mềm và ngọt ngào như miếng bánh Tiramisu không? Trong giây lát lí trí bị mụ mị, cậu đã không kiểm soát được mà để bản thân nuốt nước bọt trong vô thức, khi ánh mắt không có cách nào rời khỏi cánh môi ấy.
"Tỉnh táo lại đi nào."
"Không đau? Còn cậu thì sao?"
Dương Nhật cố gắng lắm mới khiến cho cảm xúc không bùng nổ vào cái lúc này. Dẫu cảm xúc đã được kiểm soát, song mọi thứ trong cơ thể vẫn rất kỳ lạ. Giọng nói cứ líu nhíu trong cổ, những suy nghĩ không mấy tốt đẹp vẫn tìm cách len lỏi vào tâm trí cậu.
"Tôi không sao?"
Không sao cái con khỉ? Làn da ngăm của cậu ấy, cũng không dấu nổi những vết ngón tay và vết máu in trên mặt, dù vậy thì người này vẫn cứ mải để ý đến Dương Nhật mãi thôi. Cái khí thế hung tợn như một con hổ, khi đối mặt với người đàn ông trong lớp học của Nhật Phong bỗng nhiên biến mất. Trước mặt Dương Nhật bây giờ cậu ấy lại ngọt ngào như vị của catan vậy đấy.
"Bị đánh nhiều thế còn nói không sao?"
"Thì không sao thật mà."
Vừa nói, Nhật Phong vừa quay người bước đi. Dương Nhật cũng cố thu hẹp khoảng cách với cậu ấy.
"Lúc đó cứ để ông ta đánh tôi thì có kịch hay để xem rồi."
"Mới bị đánh mà thành thằng ngốc luôn rồi à?"
Dương Nhật bĩu môi khi bị chê là ngốc. Nhật Phong chẳng hiểu gì về luật cả.
"Nói cho cậu biết tôi là trẻ dưới 16 tuổi. Ông ta có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì tội cố ý gây thương tích đấy."
Phải rồi, Dương Nhật mới chỉ sinh nhật tuổi 15 cách đây vài tháng thôi. Chắc chắn Dương Nhật đã nắm được rõ việc, ông ta sẽ bị khởi tố hình sự nếu cố ý gây thương tích dưới 11%, đối với trẻ dưới 16 tuổi.
"Đúng là con của luật sư."
"Chứ sao, bố Hoàng của chúng ta cũng là thẩm phán đó."
"Ừ nhỉ."
Bỗng nhiên, hai đứa trẻ cùng nhau cười phá lên, chắc chúng đã kịp tưởng tượng đến cảnh ông ta sẽ méo mặt khi bị tòa án triệu tập. Cứ thế cả hai vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, chả mấy chốc mà đã đi bộ gần 3 cây số để về đến nhà.

