- Xu
- 6,515
Chương 201: Anh muốn gặp em.
"Đến cả chuyện thằng bé xin vào câu lạc bộ tranh biện để hai đứa có thể tan học cùng nhau, cũng không biết sao? Cái ngày mà con cùng đám trẻ đi vào vườn quốc gia chơi là do Dương Nhật bày ra, để mừng con được giải nhất trong cuộc thi lập trình toàn quốc đấy. Sao lại ngốc đến cái mức mà không nhận ra thế? Một người không có tình cảm với con, tại sao lại phải làm nhiều điều vì con vậy."
Tiếng ba Khôi ở đầu dây bên kia vẫn rất từ tốn còn lòng anh thì lại cuộn lên những cảm giác thống khổ. Đâu đó, trong cảm giác khốn khổ anh lại tìm ra được lý do để tiếp tục chạy về phía Dương Nhật.
Thì ra Nhật Phong mới chính là người thiếu kỹ năng đọc hiểu đối phương. Những dữ kiện của bài toán năm đó, cuối cùng cũng cho ra đáp án rồi. Cảm xúc trong anh như được khai sáng, chúng đã trở về với màu sắc vốn có. Trái tim Nhật Phong chui lên từ dưới cái hố nguy hiểm, lồng ngực ấm dần lên, những tiếng vang ở đó cũng không còn ồn ào và gai góc nữa. Ngay cả thứ tâm trí 'thối nát' kia cũng như được khoác lên một lớp áo mới.
Nhật Phong chẳng dám để bản thân tưởng tượng về việc mọi bí mật kia kia sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ sống như một kẻ không có trái tim, một tâm hồn vụn vỡ, một tâm trí 'rách nát' và dùng cả quãng đời còn lại chìm trong sự thống khổ. Hoặc nếu như những sự thật đó được phơi bày muộn thêm chút nữa thôi cũng có thể khiến anh sống trong sự dày vò, ân hận suốt những ngày tháng về sau.
"Cất cái tôi của con lại, đến gặp thằng bé và nghe lý do đi. Rồi sau đó quyết định như thế nào thì tùy con. Có thể mọi chuyện không có gì thay đổi, nhưng cũng đừng để hai đứa hiểu.."
Nhật Phong bất ngờ dừng cuộc hội thoại, khi ba Khôi vẫn chưa có ý định kết thúc. Ngay khi tâm trí trở về với hình dạng vốn có, anh đã biết
Được điều mình cần làm là gì.
"Anh muốn gặp em."
Anh muốn được nhìn thấy em, muốn được ôm em, muốn được nói cho em nghe hết những lời trong lòng này. Rằng anh đã nhớ em đến nhường nào, rằng anh đã rất khổ sở khi phải xa em, rằng anh không thể sống thiếu em, rằng anh yêu em.
Dưới làn mưa lớn cùng tiếng sấm ì ầm. Lúc này mới là 5 giờ chiều, bầu trời đen kịt trên cao lại làm cho Nhật Phong có cảm giác là giữa đêm. Chiếc xe của anh vừa rời gara, đã nhanh chóng hòa vào dòng người rồi tiến thẳng về phía ngoại thành.
Đã là ngày thứ mười chia tay anh ấy, cảm giác đau khổ vẫn cứ hiển diện đầy ắp trong tim Dương Nhật. Tệ nhất là sau sự việc đó, cậu chẳng có quyền để trách móc Nhật Phong. Bởi lẽ Dương Nhật biết mình mới chính là nguyên nhân khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ như thế.
Dương Nhật chính là kiểu người rất giỏi việc ngụy tạo cảm xúc. Dù có phải đối mặt với sự túng quẫn trong nội tâm, thì cậu vẫn không để người ngoài nhìn thấy sự bất ổn của mình. Nhưng hình như lần này, Dương Nhật sắp không chịu nổi nữa rồi. Vẻ bên ngoài của cậu đang đồng nhất với cảm xúc nội tại.
"Em thực sự nhớ anh."
Ý nghĩ đó vừa đi qua, cảm giác xấu hổ về bản thân lại đổ về. Đáng ra, Dương Nhật không nên để ý nghĩ đó xuất hiện trong tâm trí mình. Nó là thứ có thể dụ dỗ được lý trí, chỉ một chút sơ sẩy thôi cậu sẽ đạp đổ hết những ý niệm tốt đẹp mà mình xây dựng nên và biến thành một kẻ bỏ đi.
Những đường cảm xúc trong cậu bị đứt gãy một cách tàn nhẫn. Dương Nhật - một người ghét việc phải biểu lộ cảm xúc, một người ghét để cho người khác nhìn thấu, nắm bắt được cảm xúc của mình, cuối cùng
Đã chịu đầu hàng trước cuồng phong bão tố trong lòng.
Sau bữa tối, Dương Nhật ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa ngoài phòng khách. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm cố gắng rọi vào gương mặt vô hồn. Vốn là một đứa trẻ thông minh, từ nhỏ Dương Nhật luôn biết cách giải quyết những rắc rối một cách hiệu quả. Có điều, đứng trước sự việc này Dương Nhật lại chỉ biết chạy trốn mà không đưa ra được bất kỳ cách giải quyết nào. Cũng giống như cách cậu chạy trốn vào tám năm trước vậy.
Nếu năm đó không vì sự hèn nhát của bản thân, cậu sẽ không đau khổ như vậy, không phải sống trong tội lỗi, không phải sống trong sự tiếc nuối, anh ấy sẽ mãi thuộc về cậu. Nếu năm đó.. Giờ ngồi nói những điều này thì có ích gì chứ. Sự thật sẽ không thể thay đổi được nữa, nỗi dằn vặt, thống khổ của Dương Nhật cũng sẽ chẳng thể vơi đi.
Qua đêm nay thôi Dương Nhật sẽ rời xa nơi đây và trở lại với cuộc sống của một kẻ cuồng công việc. Cứ thế, cuộc sống đưa cậu vào guồng quay bận rộn. Rất nhanh thôi, cậu sẽ quên đi hết những thứ sầu đau này. Dương Nhật vẫn luôn biết cách tách bản thân ra khỏi những cảm xúc tiêu cực mà.
Tiếng mưa rơi bên ngoài nhà, khiến những thứ bộn bề trong lòng Dương Nhật lại thêm bành trướng. Ngả đầu trên thành sofa, nhắm chặt hai mắt lại, cậu muốn dành thêm chút thời gian để nghiền ngẫm dòng cảm xúc đang thối nát của mình. Nếu bây giờ vang lên một tiếng thở dài có giúp đầu óc cậu nhẹ nhàng hơn chút nào không. Dương Nhật đã đắn đo trước một việc tưởng chừng như dễ làm như vậy đó.
Rào, rào, rào! Vù, vù, vù
Đôi lông mày của Dương Nhật đột nhiên nhíu lại thể hiện rõ sự khó chịu khi phải nghe thấy tiếng ồn ã của mưa và gió. Có lẽ do căn nhà thực sự chống ồn tốt, nên khi cánh cửa chính vừa được hé ra, âm thanh bên ngoài dội vào như một chiếc tivi để âm lượng ở mức nhỏ nhất rồi đột ngột được tăng lên mức lớn nhất vậy.
"Bố hay mẹ vậy ạ, đóng cửa vào giúp con đi, nghe khó chịu quá."
Tiếng ba Khôi ở đầu dây bên kia vẫn rất từ tốn còn lòng anh thì lại cuộn lên những cảm giác thống khổ. Đâu đó, trong cảm giác khốn khổ anh lại tìm ra được lý do để tiếp tục chạy về phía Dương Nhật.
Thì ra Nhật Phong mới chính là người thiếu kỹ năng đọc hiểu đối phương. Những dữ kiện của bài toán năm đó, cuối cùng cũng cho ra đáp án rồi. Cảm xúc trong anh như được khai sáng, chúng đã trở về với màu sắc vốn có. Trái tim Nhật Phong chui lên từ dưới cái hố nguy hiểm, lồng ngực ấm dần lên, những tiếng vang ở đó cũng không còn ồn ào và gai góc nữa. Ngay cả thứ tâm trí 'thối nát' kia cũng như được khoác lên một lớp áo mới.
Nhật Phong chẳng dám để bản thân tưởng tượng về việc mọi bí mật kia kia sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ sống như một kẻ không có trái tim, một tâm hồn vụn vỡ, một tâm trí 'rách nát' và dùng cả quãng đời còn lại chìm trong sự thống khổ. Hoặc nếu như những sự thật đó được phơi bày muộn thêm chút nữa thôi cũng có thể khiến anh sống trong sự dày vò, ân hận suốt những ngày tháng về sau.
"Cất cái tôi của con lại, đến gặp thằng bé và nghe lý do đi. Rồi sau đó quyết định như thế nào thì tùy con. Có thể mọi chuyện không có gì thay đổi, nhưng cũng đừng để hai đứa hiểu.."
Nhật Phong bất ngờ dừng cuộc hội thoại, khi ba Khôi vẫn chưa có ý định kết thúc. Ngay khi tâm trí trở về với hình dạng vốn có, anh đã biết
Được điều mình cần làm là gì.
"Anh muốn gặp em."
Anh muốn được nhìn thấy em, muốn được ôm em, muốn được nói cho em nghe hết những lời trong lòng này. Rằng anh đã nhớ em đến nhường nào, rằng anh đã rất khổ sở khi phải xa em, rằng anh không thể sống thiếu em, rằng anh yêu em.
Dưới làn mưa lớn cùng tiếng sấm ì ầm. Lúc này mới là 5 giờ chiều, bầu trời đen kịt trên cao lại làm cho Nhật Phong có cảm giác là giữa đêm. Chiếc xe của anh vừa rời gara, đã nhanh chóng hòa vào dòng người rồi tiến thẳng về phía ngoại thành.
Đã là ngày thứ mười chia tay anh ấy, cảm giác đau khổ vẫn cứ hiển diện đầy ắp trong tim Dương Nhật. Tệ nhất là sau sự việc đó, cậu chẳng có quyền để trách móc Nhật Phong. Bởi lẽ Dương Nhật biết mình mới chính là nguyên nhân khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ như thế.
Dương Nhật chính là kiểu người rất giỏi việc ngụy tạo cảm xúc. Dù có phải đối mặt với sự túng quẫn trong nội tâm, thì cậu vẫn không để người ngoài nhìn thấy sự bất ổn của mình. Nhưng hình như lần này, Dương Nhật sắp không chịu nổi nữa rồi. Vẻ bên ngoài của cậu đang đồng nhất với cảm xúc nội tại.
"Em thực sự nhớ anh."
Ý nghĩ đó vừa đi qua, cảm giác xấu hổ về bản thân lại đổ về. Đáng ra, Dương Nhật không nên để ý nghĩ đó xuất hiện trong tâm trí mình. Nó là thứ có thể dụ dỗ được lý trí, chỉ một chút sơ sẩy thôi cậu sẽ đạp đổ hết những ý niệm tốt đẹp mà mình xây dựng nên và biến thành một kẻ bỏ đi.
Những đường cảm xúc trong cậu bị đứt gãy một cách tàn nhẫn. Dương Nhật - một người ghét việc phải biểu lộ cảm xúc, một người ghét để cho người khác nhìn thấu, nắm bắt được cảm xúc của mình, cuối cùng
Đã chịu đầu hàng trước cuồng phong bão tố trong lòng.
Sau bữa tối, Dương Nhật ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa ngoài phòng khách. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm cố gắng rọi vào gương mặt vô hồn. Vốn là một đứa trẻ thông minh, từ nhỏ Dương Nhật luôn biết cách giải quyết những rắc rối một cách hiệu quả. Có điều, đứng trước sự việc này Dương Nhật lại chỉ biết chạy trốn mà không đưa ra được bất kỳ cách giải quyết nào. Cũng giống như cách cậu chạy trốn vào tám năm trước vậy.
Nếu năm đó không vì sự hèn nhát của bản thân, cậu sẽ không đau khổ như vậy, không phải sống trong tội lỗi, không phải sống trong sự tiếc nuối, anh ấy sẽ mãi thuộc về cậu. Nếu năm đó.. Giờ ngồi nói những điều này thì có ích gì chứ. Sự thật sẽ không thể thay đổi được nữa, nỗi dằn vặt, thống khổ của Dương Nhật cũng sẽ chẳng thể vơi đi.
Qua đêm nay thôi Dương Nhật sẽ rời xa nơi đây và trở lại với cuộc sống của một kẻ cuồng công việc. Cứ thế, cuộc sống đưa cậu vào guồng quay bận rộn. Rất nhanh thôi, cậu sẽ quên đi hết những thứ sầu đau này. Dương Nhật vẫn luôn biết cách tách bản thân ra khỏi những cảm xúc tiêu cực mà.
Tiếng mưa rơi bên ngoài nhà, khiến những thứ bộn bề trong lòng Dương Nhật lại thêm bành trướng. Ngả đầu trên thành sofa, nhắm chặt hai mắt lại, cậu muốn dành thêm chút thời gian để nghiền ngẫm dòng cảm xúc đang thối nát của mình. Nếu bây giờ vang lên một tiếng thở dài có giúp đầu óc cậu nhẹ nhàng hơn chút nào không. Dương Nhật đã đắn đo trước một việc tưởng chừng như dễ làm như vậy đó.
Rào, rào, rào! Vù, vù, vù
Đôi lông mày của Dương Nhật đột nhiên nhíu lại thể hiện rõ sự khó chịu khi phải nghe thấy tiếng ồn ã của mưa và gió. Có lẽ do căn nhà thực sự chống ồn tốt, nên khi cánh cửa chính vừa được hé ra, âm thanh bên ngoài dội vào như một chiếc tivi để âm lượng ở mức nhỏ nhất rồi đột ngột được tăng lên mức lớn nhất vậy.
"Bố hay mẹ vậy ạ, đóng cửa vào giúp con đi, nghe khó chịu quá."
